CHƯƠNG 101 - 110

 Chương 101

Lý Thu Nguyệt trở về nhà.

“Tiểu Phong, con đưa Tinh Tinh đi nghỉ ngơi, rồi đi làm bài tập đi, cuối tuần, bài tập của con không thể để đó không làm.”

Cậu bé gật đầu: “Con biết rồi ạ.”

Cậu bế Cố Tinh Tinh lên, Cố Tinh Tinh buồn ngủ đến nỗi không mở nổi mắt, cô bé dụi mắt, dựa người lên vai cậu: “Anh, Tinh Tinh buồn ngủ quá.”

“Được, bây giờ đi nghỉ được không.”

Cậu bé đi vào phòng ngủ nhỏ của cô nhóc, đặt Cố Tinh Tinh lên giường, cởi giày, đắp chăn cho cô, rồi tắt đèn phòng, lấy tai nghe ra, ngồi vào bàn nhắm mắt nghe nhạc.

Trong phòng khách.

Trần Hoành Sở phát hiện Lý Thu Nguyệt không bình thường, bảo Tiểu Phong và Tinh Tinh rời đi, nói: “Sao vậy.”

Lý Thu Nguyệt siết chặt tay: “Vừa nãy chị Vương ở dưới lầu kéo tay tôi, nói với tôi, bảo hôm nay có người tới nghe ngóng chúng ta.”

Trần Hoành Sở hơi ngẩn ra: “Sao lại thế.”

“Anh Trần, có phải bình thường chúng ta đắc tội ai rồi không?” Lý Thu Nguyệt cảm thấy, nếu bình thường họ đắc tội ai đó thì vẫn ổn.

Chỉ sợ.Trần Hoành Sở lập tức lắc đầu: “Sao lại thế được.”

Tuy rằng trước đấy anh từng mất kiểm soát, nhưng chuyện đã xảy ra lâu rồi.

Lý Thu Nguyệt: “Anh nói xem, có phải người ta đến nghe ngóng về Tinh Tinh không.” Cô đứng dậy: “Không được, anh phải nói với cô chủ Cố một tiếng.”

Trần Hoành Sở ngăn cô lại: “Anh biết em vội, nhưng đã muộn lắm rồi, em gọi điện giờ này, sẽ khiến cô Cố lo lắng, chuyện này cho đến bây giờ vẫn chưa chắc chắn lắm, mai anh sẽ tìm người đi điều tra, lúc anh còn trong lính từng quen một người bạn, có chút quan hệ.”

Cố Uyên buổi sáng có đến thư viện.

Cô mượn vài quyển sách về thiết kế.

Ngồi vào một bàn cạnh cửa sổ.

Mở sách ra chăm chú đọc, đọc đến đoạn cô thấy hứng thú, liền lấy bút ra ghi lại.

Bỗng cô nghe thấy tiếng ai đó: “Chị Thanh Vũ?” Là giọng nói của một thiếu niên.

Cố Uyên ngẩng đầu, thấy một chàng trai mặc đồng phục thể thao đứng trước mặt mình, cô nghĩ một chút: “Cậu là...Vũ Trung?”

Em trai của bác sĩ Trần.Lần trước tới nhà cô ăn cơm.

Trần Vũ Trung gật đầu, giơ tay vò tóc, không ngờ Lưu Thanh Vũ sẽ nhớ cậu: “Chị Thanh Vũ, chị tới đây đọc sách ạ?”

Nói xong, Trần Vũ Trung thấy mình hỏi câu này đúng là thừa. Rõ ràng là chị ấy đang đọc sách!

Cố Uyên nhẹ nhàng cười, ánh nắng tháng 11 xuyên qua cửa sổ chiếu lên gương mặt cô, Trần Vũ Trung đỏ cả mặt.

“Chị Thanh Vũ, em và vài người bạn tới đây mượn sách.”

Cố Uyên gật đầu, chỉ vào chỗ ngồi đối diện cô: “Ngồi đi, đừng đứng mãi.”

“Dạ.” Trần Vũ Trung ngồi xuống đối diện cô: “Chị Thanh Vũ, chị đang đọc sách gì vậy?”

Cố Uyên đưa sách cho cậu.

Trần Vũ Trung đọc không hiểu, cậu cầm quyển sổ lên, trang giấy màu hồng, viết đầy những chữ.

Cố Uyên nhìn Trần Vũ Trung, cậu nhóc điển trai ấm áp này nhìn nhỏ hơn Tùng An một chút: “Vũ Trung, năm nay em lớp 12 đúng không?”

Trần Vũ Trung gật đầu: “Vâng, em đang học lớp 12.”

Cố Uyên cười, đúng là nhỏ hơn Tùng An thật, bốn năm rồi, cũng không biết Tùng An ra sao rồi, ở nước ngoài có được trị liệu tốt hơn không.

Không khí buổi sáng rất yên tĩnh, điện thoại của Trần Vũ Trung ở trong túi vẫn rung không ngừng, cậu còn chẳng thèm để ý, cứ kể cho chị “Lưu Thanh Vũ” về chuyện học hành của cậu, thấy “Lưu Thanh Vũ” cười, Trần Vũ Trung càng có hứng kể hơn.

Ánh nắng rơi trên lúm đồng tiền nơi khóe môi Cố Uyên.

“Anh Trần, sao anh lại ở đây, cuối cùng cũng tìm thấy anh rồi, em và Xuyên gọi anh mãi mà anh không nghe.” Một cậu nam sinh mặc đồng phục thể dục chạy tới.

Trần Vũ Trung: “Điện thoại hết pin rồi.”

Nam sinh đó chạy tới, thấy Cố Uyên ngồi đối diện Vũ Trung, hơi khựng lại, rồi sau đó vỗ vai Trần Vũ Trung: “Được đó anh Trần, không ngờ anh cũng khá đấy chứ.”

Trần Vũ Trung đứng dậy: “Nói linh tinh gì đấy.”

Cậu con trai đó cười: “Anh nói xem em nói gì, anh bảo Khánh Linh phải làm sao đây, cô ấy vẫn đuổi theo anh, đã đuổi đến thư viện rồi đó.” Âm thanh cậu ta nói càng ngày càng nhỏ, ghé sát tai Trần Vũ Trung: “Anh có bạn gái từ bao giờ đấy, trông nghiêm túc vậy, thảo nào anh Trần chẳng thèm để ý Khánh Linh, thì ra là còn có người tốt hơn!”

Trần Vũ Trung đánh vào vai cậu ta, sợ cậu ta nói linh tinh làm “Lưu Thanh Vũ” sợ: “Lôi, đừng nói bừa, đây là...chị của tôi.”

Cố Uyên thấy hai thiếu niên đầy nhiệt huyết, cười: “Không sao.” Lúc cô học cấp ba, trong lớp cũng có những bạn học lúc nào cũng nghịch ngợm hay trêu chọc nhau như thế này.

------oOo------

Chương 102

Thời thanh xuân, là khoảng thời gian đẹp nhất cuộc đời.

Nụ cười này của Cố Uyên, cũng làm Lôi ngây dại luôn.

Trần Vũ Trung đẩy đầu cậu ta một cái: “Được rồi, đi tìm bọn Xuyên đi.”

“Được được được.” Bởi vì đang trong thư viện, nên Lôi lấy điện thoại ra gọi cố ý đè thấp giọng xuống.

Cố Uyên nhìn đồng hồ, đã 11 giờ rồi.

Cô sắp xếp lại sách, đứng dậy: “Vũ Trung, chị đi trước đây, em đi chơi với bạn đi.”

“Chị Thanh Vũ, chúng em cũng đi, đi cùng nhau đi.” Trần Vũ Trung nói, đỡ lấy chồng sách dày từ tay cô: “Để em cầm.”

Cố Uyên cũng không từ chối, gật đầu một cái.

Đằng sau, Lôi phun một chữ chửi thề, Vũ Trung thật là, vừa rồi còn bảo bọn Xuyên ở dưới tầng đợi, liền vội vã đi theo sau, gọi điện cho bọn Xuyên: “Xuyên, các cậu ra cửa thư viện đợi đi, anh Trần muốn đi rồi.”

Trước cửa thư viện.

Cố Uyên thấy ba người đứng ở cửa đợi, đều là bạn học của Vũ Trung, một cậu con trai và hai cô gái trông rất thời trang, trong đó có một cô gái nhìn cô với ánh mắt ghen tỵ.

Cố Uyên biết, cô gái nhỏ này, chắc chắn hiểu lầm rồi.

Khánh Linh không cam tâm mà thu lại ánh nhìn của mình, nhìn Trần Vũ Trung: “Anh Trần, cô ấy là ai vậy?”

“Em hỏi làm gì?” Trần Vũ Trung đáp một câu, lườm Lôi một cái, ý bảo “đừng để cô ta làm phiền ông đây”, Lôi thở dài, Khánh Linh cô gái này

là hoa khôi của trường, vẫn luôn theo đuổi anh Trần, nhưng làm thế nào anh Trần cũng không thích, cậu đi tới: “Linh, cậu mượn sách gì vậy, cho tớ xem.”

Khánh Linh không muốn để ý Lôi, nhưng hết cách, Lôi đã chặn trước mặt mình.

Trần Vũ Trung và người con gái đó đã đi xa.

Tô Ngọc Kỳ đi “Đồng Uyển” một chuyến, vừa lái xe từ “Đồng Uyển” trở về, đi qua con đường dẫn đến thư viện, thấy cậu con trai nhà họ Trần cùng một bóng dáng nhìn quen thuộc đi cùng nhau.

Anh chầm chậm phanh xe, hạ cửa sổ xe xuống.

Nhìn bóng hình ấy.

Cô mặc một chiếc áo khoác màu đỏ, bên trong là áo len cao cổ màu be, che đi chiếc gáy xinh đẹp, cô buộc tóc đuôi ngựa cao, lúc cười lên đôi mắt cong cong, trông rất ngọt ngào.

Tô Ngọc Kỳ nhớ lại một câu nói mà Đường Cảnh Ngọc đã nói với anh: “Chị ba trông rất nhỏ, giống như vừa mới vào đại học vậy, vừa ngoan ngoãn vừa trong sáng, nói 18 tuổi ai cũng tin!”

Lúc này, cô đứng cùng Trần Vũ Trung, trông rất có sức sống thanh xuân.

Trần Vũ Trung không biết nói gì, làm cô cười mãi.

Thỉnh thoảng trên đường lại có người đi qua, hôm nay là cuối tuần, khá nhiều người đến thư viện mượn sách, đều đi qua con đường này, đều là nam thanh nữ tú trẻ tuổi.

Có một cô gái kéo kéo bạn thân đi bên cạnh: “Oa, cậu nhìn kìa, hai người họ đẹp đôi thật ấy, cậu kia là nam thần trường Nhị Trung đó! Thì ra đã có bạn gái rồi.”

Tô Ngọc Kỳ nghe thấy, phụt một cái, đẹp đôi cái gì mà đẹp đôi? Cuối tuần, người đến thư viện rất đông.

Rất nhiều ánh mắt nhìn chằm chằm đôi nam nữ đang đứng ở trạm xe buýt.

Cậu trai trẻ mặc đồng phục thể thao, hai tay đút túi quần, trông rất đẹp trai sáng sủa, mà cô gái bên cạnh vừa dịu dàng vừa điềm tĩnh, lúc cậu trai nói, cô gái rất chăm chú nghe, thỉnh thoảng lại gật đầu.

“Họ đẹp đôi thật ấy, không biết cô gái kia là ai, mà trông xinh vậy, xinh hơn Khánh Linh nhiều.”

“Cậu không học ở Nhị Trung cậu không biết, Khánh Linh trường chúng ta vẫn luôn theo đuổi Vũ Trung, không ngờ cậu ta có bạn gái rồi, lại xinh đẹp như thế.”

“Mặc trên người bộ quần áo màu đỏ bình thường thế mà trông đẹp thật.”

Xe của Tô Ngọc Kỳ dừng ngay bên đường, anh nghe văng vẳng tiếng đồn ra vào ấy, gương mặt anh tuấn dần trầm xuống, nhìn “Lưu Thanh Vũ” ở đằng xa mặc áo khoác đỏ, tóc đuôi ngực, lộ trán, cho người ta cảm giác trẻ trung.

Người phụ nữ này, thiếu thốn đến vậy à? Đến Trần Vũ Trung cũng muốn?

Dụ dỗ Trần Cẩm Diễn rồi vẫn muốn dụ dỗ Trần Vũ Trung, mẹ nó đến trẻ vị thành niên cũng không bỏ qua à?

Tô Ngọc Kỳ châm thuốc lá, xuống xe.Trầm mặt đi về phía “Lưu Thanh Vũ”.Cố Uyên và Trần Vũ Trung đứng ở bến xe buýt, nói chuyện. Cố Uyên im lặng lắng nghe.

Gặp Trần Vũ Trung, cô như gặp được em trai mình, tuổi tác hai người cũng ngang nhau.

Nghe Trần Vũ Trung kể về chuyện ở trường học, Cố Uyên cứ nhớ lại Tùng An, Tùng An ở trường học, có phải cũng hay thế không.

------oOo------

Chương 103

Bỗng nghe thấy một cô gái hô lên: “Trời ơi, người đàn ông đó đẹp trai quá.”

“Tôi sắp ngất mất!!!”

Cố Uyên ngẩng đầu.

Đã thấy Tô Ngọc Kỳ đi tới, người đàn ông một thân toàn đồ đen, dáng người cao lớn, đôi chân dài bước đến trước mặt Cố Uyên, nhìn Trần Vũ Trung.

Trần Vũ Trung bị ánh mắt Tô Ngọc Kỳ dọa: “Anh ba.” Người đàn ông “Ừ” một câu bằng giọng mũi.Cố Uyên: “Ngài Tô.”

Tô Ngọc Kỳ nhìn “Lưu Thanh Vũ” ở khoảng cách gần hơn, mới thấy, cô không trang điểm, gương mặt mộc thanh thuần đoan chính, da trắng, phối với áo đỏ, nhìn thế nào cũng thấy chướng mắt.

Anh biếng nhác mà “ừ” một tiếng.

Trần Vũ Trung không ngờ Tô Ngọc Kỳ cũng đến, thấy hơi hoang mang, trong thư phòng của anh ba, sách gì cũng có mà.

“À, anh tới mượn sách.” Người đàn ông nói.

“Oa, trời ơi, chuyện gì vậy, nam thần của tôi và hot boy trường cùng thích một cô gái sao?”

“Kích thích thật ấy, cái gì mà nam thần của cô! Đồ lăng nhăng.”

“Tôi đã đưa anh ấy lên là nam thần của lòng tôi rồi, đẹp trai quá, tuy tôi rất thích hot boy, nhưng tôi thấy dù là nhan sắc hay khí chất, nam thần đều ăn đứt cậu ấy!”

“Tôi cũng khó xử chứ, nhưng hot boy đẹp trai thật, lại đáng thương, đối mặt với đối thủ mạnh như vậy, nếu tôi mà là cô gái kia, tôi sẽ rất khó xử.”

“Cái gì vậy, hot boy trường ta không hề yếu đuối đâu.” Lại một cô gái nữa chêm lời: “Tôi thích nhan sắc trẻ trung này của cậu ấy, các cô thích nam thần của các cô đi, hot boy để tôi.”

“Trời ạ, các cô bàn tán nhỏ chút, để xem cô gái đó lựa chọn thế nào, Chúa ơi, kích thích thật ấy!”

Trần Vũ Trung bị câu trả lời của Tô Ngọc Kỳ dọa sợ, mượn sách? Trò cười thế kỷ gì vậy?Anh ba mà đến thư viện mượn sách à?29 năm 1 lần!!

“Anh Trần, các anh đang làm gì vậy?” Đằng sau có tiếng Lôi truyền tới, mấy người đi đến.

Khánh Linh thấy Tô Ngọc Kỳ, mặt đỏ lên, cúi đầu, tim loạn nhịp.

Lôi và Xuyên nhìn Trần Vũ Trung, lại nhìn người đàn ông cạnh “Lưu Thanh Vũ”, hai người lườm nhau tóe khói.

Chuyện gì vậy.Có người cướp bạn gái của anh Trần?Người này trông...không có ý tốt gì, anh Trần hình như yếu thế hơn rồi. Trần Vũ Trung nói với Lôi: “Đây là anh ba của anh.”“Chào anh ba.” Lôi và Xuyên nói.Tô Ngọc Kỳ gật đầu, nhìn “Lưu Thanh Vũ”, hất cằm một cái: “Đi thôi.”

Cố Uyên gật đầu, Vũ Trung vẫn cầm sách của cô, 3 quyển sách dày như quyển từ điển tiếng Trung hiện đại vậy: “Vũ Trung, chị đi cùng ngài Tô trước.”

“Vâng.” Trần Vũ Trung đưa sách cho cô, không để ý Tô Ngọc Kỳ, lấy điện thoại ra: “Chị Thanh Vũ, đây là nick Chat của em, chị kết bạn đi.”

Cố Uyên nghĩ một chút: “Được.” Cô hơi nghiêng đầu cười, lấy điện thoại ra thì phát hiện điện thoại sắp hết pin rồi, bỗng nhiên, một bàn tay cướp mất điện thoại của cô.

Tô Ngọc Kỳ nhìn Trần Vũ Trung, nhếch môi: “Anh có nick Chat của em, về nhà sẽ đưa cho chị dâu em.”

Hai chữ ‘chị dâu”, người đàn ông hơi nhấn mạnh hơn.

Sau đó nắm tay Cố Uyên, kéo cô vào thư viện.

Trần Vũ Trung nhìn bóng lưng hai người.

“Trời ơi, cô gái đó chọn nam thần ư, tuy rằng tôi cũng thấy hai người đó xứng đôi thật.”

“Đúng là nữ chính trong sáng biết điều và ông chú bá đạo trong truyền thuyết mà, nhưng tôi thấy, hot boy trường ta vẫn rất đẹp trai.”

“Các cô nhìn Khánh Linh đi, sắc mặt xanh rồi lại trắng, đúng là không biết Nhị Trung chọn hoa khôi kiểu gì nữa, Khánh Linh chỉ xinh bình thường thôi, sao có thể xứng với danh hiệu đấy.”

Lôi bất lực, không phải chứ, nhìn bóng dáng cô đơn của anh Trần, vỗ vai cậu: “Anh Trần, rừng còn nhiều lo gì không có củi đốt...”

Tô Ngọc Kỳ nắm tay cô bước đi.Bước chân người đàn ông vốn đã nhanh.

Cố Uyên ôm ba quyển sách dày đi sau, không theo nổi, cô thở dốc, bỗng người đàn ông dừng bước.

Cô đâm phải lưng anh. ------oOo------

Chương 104

Tô Ngọc Kỳ giơ tay, lấy sách từ trong tay cô: “Đi chậm, quá chậm, cô tuổi rùa à?”

Trong thư viện, Cố Uyên cất ba quyển sách đã mượn đi, nếu không sẽ không được vào.

Cô quẹt thẻ, đi vào cùng Tô Ngọc Kỳ. “Anh Tô, anh muốn mượn sách gì?” “Tùy đi.”

Cố Uyên nhìn Tô Ngọc Kỳ, tuy gặp phải anh ở thư viện ngoài dự iệu, nhưng cô nhớ sách trong thư phòng anh rất nhiều, cả một giá sách cao, hơn nữa, biệt thự tư nhân của anh ấy, chắc cũng rất nhiều sách.

Sao anh phải tới mượn sách làm gì?

Cố Uyên không hiểu, nhưng vẫn cẩn thận mở lời hỏi.

Cô sợ anh không vui.

Nhìn sắc mặt anh như vậy, Cố Uyên cảm thấy anh hình như đang giận.

Tầng 1 thư viện.

Tô Ngọc Kỳ đi thẳng vào gian phòng “Văn học hiện đại” trước mặt, Cố Uyên đi theo sau.

Cô đi theo anh.Nhìn người con trai ấy tùy ý chọn một quyển sách.Cố Uyên muốn hỏi anh có mang thẻ mượn sách không. Ở đây mượn sách cần phải có thẻ mượn sách.

Nhưng mà nghĩ lại, nếu Tô Ngọc Kỳ đã đến đây rồi thì chắc chắn sẽ mang thẻ mượn sách, nếu như cô không biết mà đến nhắc nhở anh, nhỡ đâu anh ấy mất vui thì sao?

Nhưng Cố Uyên không ngờ được, khi người con trai ấy cầm lên quyển sách muốn mượn đi đến khu vực quét mã mượn sách, nhân viên quản lý nhìn anh: “Mời trình thẻ mượn sách.”

Tô Ngọc Kỳ nhìn Cố Uyên.

Trong lòng Cố Uyên nghĩ không phải chứ, Tô Kỳ Ngọc không có thẻ mượn sách? Nhưng mỗi lần cô chỉ có thể mượn ba quyển thôi mà.

“Ngài Tô, anh không có thẻ mượn sách sao?” Tô Ngọc Kỳ khẽ nhíu máy: “Không có.” Thật là thẳng thắn mà!Không phải nói là đến mượn sách sao?

Tại sao đến cả thẻ mượn sách cũng không có, có điều câu này Cố Uyên cũng không dám nói trước mặt Tô Ngọc Kỳ, cô hỏi: “Anh mang chứng minh thư đi không?”

“Ừm.”Đại sảnh tầng một.

Phía trước xếp một hàng dài, hôm nay là cuối tuần, người đến mượn sách rất đông, bởi vì cuối tuần được nghỉ, cho nên chỉ mở một ô làm thẻ.

Rất đông người.

Xếp hàng rất dài.

Cố Uyên xếp hàng rất dài, Tô Ngọc Kỳ đứng đằng sau cô, người đằng trước bỗng dưng lùi về sau, Cố Uyên cũng lùi về sau theo, một đôi tay đỡ lấy eo cô, tấm lưng của cô dựa vào lồng ngực khỏe mạnh của người

đàn ông.

Trên đầu truyền đến âm thanh của người đàn ông, nóng hổi thổi trên đỉnh đầu cô: “Này...”

“Ừm.”

Tô Ngọc Kỳ nhìn cô, cô khẽ ngẩng đầu lên nhìn, ngước gương mặt hết sức tinh tế, cô gái buộc tóc đuôi ngựa rất cao, để lộ ra cái trán bóng loáng.

Tràn đầy cảm giác thiếu nữ, mặc dù đã kết hôn rồi, nhưng không có chút hơi thở nào của phụ nữ hết.

người đàn ông nhăn mày, vươn tay gỡ dây buộc tóc trên đầu cô xuống, mái tóc dài tuôn trên vai, Cố Uyên vươn tay muốn chải lại đầu: “Ngài Tô?”

Tại sao lại gỡ dây buộc tóc của cô chứ, tóc buông xuống cũng đã loạn hết lên rồi.

“Sau này, đừng buộc tóc lên lúc ở bên ngoài.” Cố Uyên ngây người, tại sao chứ.Tại sao không thể buộc tóc lúc ở bên ngoài? Cái này cũng muốn quản sao!

“Tại sao?” Cô nhỏ giọng hỏi.

Tô Ngọc Kỳ khẽ hừ một tiếng, ánh mắt chưa từng rời khỏi gương mặt của cô: “Xấu!”

Cố Uyên cắn môi: “...Ồ...” Cô thấy khá ổn mà.

Xếp hàng gần nửa tiếng đồng hồ, nhân viên cũng sắp tan làm rồi mới đến lượt bọn họ, Tô Ngọc Kỳ lôi chứng minh thư ra làm thẻ.

Nhưng sách vẫn không mượn được, bởi vì lúc quay lại phòng đọc, nhân

viên quản lý cũng đã tan làm rồi.

Tô Ngọc Kỳ nhăn mày: “Đi thôi.” Sau đó quay người tiến từng bước lớn về phía trước.

Cố Uyên đi theo phía sau, lúc ở đại sảnh tầng 1 cô cầm lấy sách cảu mình, người đàn ông chân dài đi rất nhanh, mà còn không có ý muốn dừng lại đợi cô.

Cố Uyên chạy bước nhỏ mới đuổi kịp. ------oOo------

Chương 105

Bên ngoài thư viện, Tô Ngọc Kỳ dừng bước chân lại, đốt một điếu thuốc đưa lên miệng, quay người nghe thấy tiếng bước chân của người phụ nữ đằng sau truyền đến, anh mới tiếp tục đi về phía trước.

Cố Uyên thở gấp ôm lấy sách đi bên cạnh Tô Ngọc Kỳ, ba quyển sách dày, mỗi một quyển đều dày như là từ điển, ngón tay trắng noãn của cô đều bị ép thành một vệt đỏ.

Sự lạnh giá chỉ mùa này mới có khiến Cố Uyên nghĩ lần sau ra ngoài vẫn nên đem theo găng tay, ngón tay lộ ra bên ngoài sắp bị đông cứng rồi.

người đàn ông vươn tay đón lấy túi sách trong tay cô, động phải ngón tay lạnh cóng của cô, anh nhăn mày, ánh mắt nhìn lên, nhìn vào một cửa tiệm phía không xa, anh lôi ra một chiếc chìa khóa trong túi ném cho cô: “Cô vào xe trước đợi tôi.”

“Ồ.”

Cố Uyên nhìn chiếc xe đỗ bên đường, cô muốn nói cô tự cầm sách được nhưng đã thấy Tô Ngọc Kỳ đi qua bên đường, Cố Uyên mở cửa xe ngồi vào trong.

Khí ấm bên trong xe bao bọc lấy cô.

Cô vươn tay hơ vào lòng bàn tay, lại nắm nắm các ngón tay đông cứng, sau đó bắt đầu chỉnh lại mái tóc, dùng ngón tay để vuốt, tóc bị buông xuống đã loạn hết lên, cô nhìn vào gương phía trước, Cố Uyên cảm thấy cô buộc tóc lên trông khá ổn mà, rất nhiều người đều nói cô buộc tóc lên lộ trán ra nên trông rất trẻ, mặc dù tuổi tác của cô cũng không quá lớn.

Có lẽ là anh ấy không thích... Cho nên mới thấy không đẹp.

Cố Uyên có chút chán nản vỗ vỗ vào trán, sau đó nở một nụ cười, vẫn còn tám tuần nữa, cô sẽ không rời khỏi chỗ này đâu...

Cửa xe bị mở ra từ bên ngoài, đem theo một luồng gió lạnh vào.

Tô Ngọc Kỳ ngồi vào xe, ném ra phía sau cho cô một món đồ, sau đó khởi động xe, Cố Uyên nhìn thứu mà anh ném cho cô, đây là một cốc trà sữa...

Cô ngẩng đầu nhìn anh: “Ngài Tô?” Đây là ra ngoài mua trà sữa cho cô sao?

Bờ môi của người con gái khẽ cong, dường nhưu cô có chút kích động cắm ống hút vào, uống một ngụm liền nghe thấy âm thanh người con trai vang lên: “Không bảo cô uống.”

Cố Uyên: “Ồ.”

Trà sữa vị dâu tây vẫn đang giữ trong miệng, còn mang theo vị ngọt, Cố Uyên chớp mắt, dụi dụi, quả nhiên là cô đã nghĩ nhiều rồi...

Sao anh ấy lại có thể mua trà sữa cho mình chứ?

Cô nuốt ngụm trà sữa xuống, ừm, rất ngọt, rất ngon, nhưng không phải thuộc về mình.

Độ ấm của trà sữa vẫn kéo dài dư âm trên đầu ngón tay cô, ngón tay đông cứng của cô được bao phủ ấm áp.

Tô Ngọc Kỳ lái xe, đi về phía biệt thự Ngân Phong, ngước mắt nhìn qua gương chiếu hậu, người con gái ngoan ngoãn ôm cốc trà sữa, bờ môi anh như có như không cong lên thành một góc.

Đồ trong tủ lạnh không còn nhiều, Cố Uyên đang định lúc đi xuống sẽ vào siêu thị một chuyến, nhưng không ngờ Tô Ngọc Kỳ không hề có ý định rời đi.

Anh ấy định ở lại đây ăn cơm sao?

Cố Uyên cầm hai quả trứng, mì, cà chua ra làm hai bát mì trứng xào cà chua, lại còn xào thêm một món ăn.

Làm xong những thứ này, Cố Uyên hơi do dự.Cô nhớ ra anh căn bản sẽ không ăn những thứ do cô làm.

Trong lòng cô thở dài một tiếng, có lẽ là do cô nghĩ nhiều rồi, người đàn ông này sẽ không ở lại đây ăn cơm, đợi chút nữa sẽ rời đi thôi.

Cô ngồi trong phòng bếp ăn mì, một lúc đã ăn hết một bát mì, vốn dĩ Cố Uyên ăn không nhiều, một bát mì đã rất no rồi.

Thu dọn xong đồ dùng bếp, Cố Uyên ra khỏi phòng bếp.

Sách cô mượn vẫn để trên xe chưa cầm xuống.

Cô nhìn thấy chìa khóa xe đặt ở trên bàn...

Tô Ngọc Kỳ ngồi trên sofa, khẽ nhăn mày gọi điện: “Tôi biết rồi, việc này cậu xử lý đi...”

Cố Uyên thấy anh đang gọi điện nên không lên tiếng gọi anh.

Sau khi Tô Ngọc Kỳ cúp điện thoại, lại có một cuộc nữa gọi dến, người đàn ông nhìn màn hình hiển thị, khóe môi lạnh lùng nhếch lên, anh nhấc máy: “Ông Tống, có việc gì sao?”

Thanh âm đầu bên kia lộ rõ sự kích động.

Cố Uyên đứng ở nơi không xa đã có thể nghe thấy âm thanh đầu bên kia.

Ngữ khí của người đàn ông mang theo sự trào phúng không nhanh không chậm nhưng cực kì lạnh lùng: “Đánh gãy một cái chân của hắn ta vẫn còn là nhẹ, tôi tha cho cậu ta một con đường sống đã là nể mặt ông rồi.”

Mấy giây sau, không biết đầu dây bên kia nói cái gì, Tô Ngọc Kỳ nở một nụ cười trào phúng, dường như không hề chịu một chút uy hiếp nào của đối phương: “Được, tôi tiếp đón mọi lúc.”

Nói xong liền cúp điện thoại rồi ném sang một bên, nhìn qua Cố Uyên đang chỉ chìa khóa xe trên bàn: “Ngài Tô, sách của tôi vẫn ở trên xe.”

------oOo------

Chương 106

"Ừm."

Cố Uyên đi tới cầm lấy chìa khóa xe, đi ra ngoài mở cửa xe lấy sách. Cô ôm ba quyển sách dày cộm trong ngực, sau khi để chìa khóa xe lên khay trà, cô ôm mấy cuốn sách bước lên lầu.

Bởi vì Tô Ngọc Kỳ ở đây nên Cố Uyên không dám đi đến phòng sách của anh, thế nên cô đi ra ban công, ngồi trên ghế nằm, cầm sách lật từng trang chăm chú đọc.

Qua mấy ngày nữa có cuộc thi liên quan tới thiết kế của VK tổ chức, chắc hẳn đã có chủ đề rồi. Cô lấy điện thoại ra gởi tin nhắn cho Tô Vân Thư.

Cô mải xem sách không biết đã bao lâu, dưới lầu truyền đến tiếng động cơ xe ô tô. Cố Uyên đặt quyển sách trên tay xuống, đi đến cửa sổ nhìn xuống dưới, chiếc xe màu đen chắn ngang tầm mắt của cô, cô chỉ nhìn thấy đuôi xe mơ hồ.

Cố Uyên đi xuống lầu, lúc đi tới phòng ăn cô kinh ngạc phát hiện bát mì cà chua trứng gà để trên bàn bị ăn sạch, thức ăn cũng chỉ sót lại một chút.

Anh ăn thức ăn do cô làm?Cố Uyên có phần không dám tin.Cô dụi dụi mắt đi tới, vậy mà anh lại ăn hết trơn, cô đang nằm mơ sao? Không phải anh sẽ không thức ăn do mình làm hay sao?Lần trước cô làm món ăn, anh không hề ăn một miếng nào.

Trong lòng Cố Uyên tràn đầy vui mừng. Có phải chuyện này đã nói rõ anh đã thay đổi cách nhìn đối với cô rồi? Bất luận thế nào Cố Uyên cũng rất vui mừng. Cô lên lầu, trên bàn trong phòng ngủ còn để một ly trà sữa.

Đã nguội.Cô đi tới uống một hớp...

Tuy rằng đã nguội, thế nhưng trà sữa vẫn còn vị ô mai, lan tỏa trong miệng.

Cố Uyên không nỡ đổ bỏ.

Cô cầm ly trà sữa lên, đi tới bàn, lấy chìa khóa mở ngăn kéo dưới cùng, lấy ra một quyển nhật ký từ bên trong. Cô vẫn giữ thói quen viết nhật ký. Quyển nhật ký này đã làm bạn với cô mười năm rồi.

Lúc trước khi trở về từ thành phố Lệ Châu cô đã mang theo qua đây. Cô muốn ghi lại mọi chuyện buồn vui vào quyển nhật ký này.

Mở trang đầu tiên của quyển nhật ký ra, đập vào mắt chính là chữ viết của cô mười năm trước.

Cô lật mở từng trang.

Bên trong bắt đầu ghi chép lại cuộc sống của Tùng An và mẹ mình.

Đến lúc mẹ cô sinh bệnh.

Tim của Tùng An bắt đầu xuất hiện tình trạng không tốt.

Còn có những chuyện liên quan tới... Hạ Cường Nam.

Ngày 16 tháng 4 năm 2011.

“Mình gặp được một người mang đến cho mình niềm vui, anh nói anh sẽ luôn ở bên cạnh mình.”

“Ngủ ngon.”Ngày 30 tháng 4 năm 2011.“Ngày hôm nay anh nói, mình làm bạn gái của anh nhé, nhưng mình

không đồng ý.”Ngày 19 tháng 5 năm 2011.

“Hôm nay mình gặp anh ở thư viện, mình đã đồng ý làm bạn gái của anh.”

*

Vô số mảnh hồi ức cứ đan xen trong đầu Cố Uyên, cô lật hết trang này đến trang khác, cuối cùng ánh mắt dừng lại vào trang ghi tháng chín năm 2013.

Ngày 2 tháng 9.“Anh rời đi...”Chỉ có vài chữ như thế.

Lần thứ hai Cố Uyên nhìn thấy hàng chữ này, khóe môi hơi cong lên, một lát sau cô tìm được một cây kéo, cắt bỏ hết tất cả những hồi ức liên quan đến thời còn đi học, sau đó xé nát vứt vào sọt rác.

Cắt hơn hai mươi mấy trang giấy, cuối cùng cuốn sổ nhật ký chỉ còn lại xấp xỉ một phần tư.

Bây giờ cô không hề trách cứ Hạ Cường Nam. Ai gặp phải chuyện này cũng sẽ lựa chọn như vậy thôi.

Những dòng chữ không quá quan trọng nữa chi bằng xóa đi. Cố Uyên tiếp tục lật đến những trang sau.Lật về bốn năm trước.Ngày 16 tháng 5.

“Ngày hôm nay mình đứng trước cửa quán bar, mình nghĩ bất kỳ ai cho mình tiền, bảo mình làm gì cũng được, chỉ cần có thể cứu Tùng An mình làm gì cũng được.”

Không ngờ mình gặp được người tốt, anh cho mình tiền, bảo mình rời đi. Mình không biết tên của anh.Ngày 17 tháng 5.Mình nhìn thấy anh.

Ở ven đường.

Mình nhìn thấy một chiếc xe lướt qua, anh ngồi trong xe, mình đuổi theo phía sau. Mình muốn đuổi kịp, mình cũng không biết nếu mình đuổi kịp anh rồi thì nên làm gì, nếu chỉ nói một tiếng “cảm ơn” thì quá ít ỏi.

Cuối cùng mình cũng không đuổi theo, như vậy cũng tốt. Chờ đến khi mình có tiền, chắc chắn mình sẽ trả lại anh. Cảm ơn anh đã từng giúp mình vượt qua lúc khó khăn đó.”

------oOo------

Chương 107

Ngày 3 tháng 6.

“Tùng An đã theo ba ruột của em ấy rời đi. Mình biết chắc chắn em ấy sẽ trách mình nhưng mình hy vọng em ấy có thể nhận được trị liệu tốt hơn. Mình không hy vọng em ấy đi theo mình chịu khổ.”

Ngày 7 tháng 6.

“Mình đi giao rượu vang, đụng phải anh. Anh muốn mình, có điều chắc hẳn anh chẳng nhớ mình đâu. Dường như anh say rồi. Mình để lại cho anh 1 tỷ, tiền mình thiếu anh mình đã trả lại cho anh rồi.”

Ngày 24 tháng 7.

“Mình mang thai rồi, là đứa con của người đàn ông đã giúp đỡ mình, mình không biết phải làm sao...?”

Cả một buổi trưa Cố Uyên ngồi trước bàn sách nhìn từng dòng ghi chép trong quyển nhật ký. Mãi đến khi hoàng hôn buông xuống cô mới viết thêm một dòng mới.

Ngày 30 tháng 11 năm 2017.

“Lần đầu tiên anh mua cho mình một ly trà sữa. Mặc dù không bảo mình uống nhưng mình rất vui, anh không còn hung dữ với mình giống như khoảng thời gian trước kia nữa.”

“Anh ăn món mì trứng cà chua thịt gà mình làm. Mình chỉ là làm đại mà thôi. Nếu như sớm biết anh sẽ ăn thì buổi trưa mình đã không làm qua loa như thế rồi.”

Cố Uyên gấp nhật ký lại, khóa kỹ, sau đó để vào ngăn cuối cùng của bàn sách, lại dùng chìa khóa khóa lại.

Đã là chạng vạng.

Vốn dĩ lúc xế chiều Cố Uyên chuẩn bị đi siêu thị mua chút rau thịt, lúc trước đây có thím Lý và vú Trương, bây giờ trong biệt thự chỉ có một mình cô.

Thỉnh thoảng Cố Uyên sẽ quên.

Một mình ở nơi này, buổi tối cô sẽ rất sợ.

Buổi tối sau khi cô gọi video với Tinh Tinh xong, Lý Thu Nguyệt kia nói: “Cô Cố, hình như gần đây có người...đến điều tra thân phận của Tinh Tinh...”

Cố Uyên cả kinh nói: “Xảy ra chuyện gì?” Tại sao có thể có người điều tra Tinh Tinh? Là ai?

“Lão Trần nhà tôi đã tìm một người bạn đi giải quyết rồi, tốn một ít tiền để người kia đè chuyện này xuống. Lão Trần tìm người kia uống rượu, chuốc say đối phương, đối phương nói, người bảo anh ta đến điều tra Tinh Tinh là một cô gái họ Tống?

Họ Tống?

Ngay lập tức Cố Uyên nghĩ tới Tống Ánh San.

Nhưng mà tại sao Tống Ánh San lại biết đến sự tồn tại của Tinh Tinh?

Chân mày Cố Uyên hơi nhíu lại.

Nhà họ Tô.

Một chiếc xe ô tô màu đen dừng trước cửa. Một ông lão tinh thần quắc thước bước từ trên xe xuống, mái tóc hoa râm hơi dài búi sau gáy.

Quản gia đi ra, ra dấu: “Xin mời.” Ông Tống hừ lạnh một tiếng, đi vào.

Bên trong phòng khách.

Ông Tô và bà Tô đang ngồi trên sô-pha, dường như đã nhận được thông báo Tống Khải Giang sẽ tới. Ông Tô uống một ngụm trà, còn chưa kịp để tách trà xuống, Tống Khải Giang đã tới rồi...

Ông Tô mỉm cười nhưng không đứng lên: "Mau ngồi đi, sao ông em lại tới đây?"

Chuyện liên quan đến việc cháu nội trai của nhà họ Tư bị Tô Ngọc Kỳ đánh gãy một chân sớm đã truyền tới tai ông Tô. Nhưng đối với Ngọc Kỳ, ông Tô hiểu rất rõ, nếu như không phải thằng nhóc nhà họ Tư kiếm chuyện trước, thì Ngọc Kỳ sẽ không ra tay đâu.

Bị đánh gãy một chân chứng tỏ, thằng nhóc nhà họ Tư kia không có bản lĩnh gì cả. Đánh nhau thua thì liên quan gì đến nhà họ Tô bọn họ chứ?

Bà Tô cũng cảm thấy như vậy.

Ông già họ Tư này thật sự nhỏ mọn, nửa đêm nửa hôm không ngủ còn qua đây khởi binh hỏi tội. Bà từ nhỏ đã chứng kiến Ngọc Kỳ lớn lên, vô duyên vô cớ Ngọc Kỳ sẽ không ra tay đánh người.

Tống Khải Giang ngồi đối diện với ông Tô, vẻ mặt lạnh lùng nói: “Ông anh, chuyện này ông nên cho tôi một câu trả lời chứ?”

Bây giờ cháu trai của ông vẫn còn nằm trên giường bệnh, gãy ba cái xương sườn, chân trái cũng bị gãy, phần đầu cũng bị chấn thương.

Tống Khải Giang biết cháu trai của mình tác phong không tốt, thích ăn chơi chè chén. Nhưng dù sao thì vẫn là cháu trai của mình, làm sao có đạo lý không đau cho được. Nó bị người ta đánh thành nông nỗi này, sĩ diện của ông già này biết để ở đâu đây?

Ông Tô nói: “Ông em à, đây đều là chuyện của bọn trẻ, hãy để bọn trẻ tự giải quyết đi, mấy người chúng ta đừng nhúng tay vào.”

Tống Khải Giang nói: “Ông anh, ông không thể nói như vậy được. Bọn trẻ làm sai chuyện, chúng ta phải quản mới được.”

Ông Tô bày ra dáng vẻ: “Ông nói rất đúng.”

Quản gia tiến lên rót cho Tống Khải Giang một tách trà, ông Tô cười nói: “Ông em à, mau uống trà trước đi, thử xem hương vị thế nào?”

“Tôi cũng không có tính nhẫn nại như ông anh đây. Tiểu Huỳnh vẫn còn nằm trên gường bệnh, chuyện này ông anh phải có câu trả lời cho tôi chứ?” Tống Khải Giang không muốn vòng vo với ông Tô nữa, trực tiếp mở miệng nói, dáng vẻ khởi binh hỏi tội.

Ông Tô nói: “Nếu đã như thế, được thôi, tôi đây sẽ gọi điện thoại cho Ngọc Kỳ tới. Nếu đúng là lỗi của nó, chắc chắn tôi sẽ chịu lỗi với ông. Nhưng nếu như không phải... Ông em à, vậy thì làm phiền ông em dạy dỗ và quản lý lại đứa cháu trai kia đàng hoàng một chút.”

Sắc mặt của Tống Khải Giang rất khó coi.

Bàn về thực lực, tài lực nhà họ Tư cũng không thể đánh đồng với nhà họ Tô.

Tuy Tống Khải Giang giao thiệp rộng rãi, lúc còn trẻ ở khu hải quân cũng là một nhân vật vang dội. Nhưng mà rốt cuộc tuổi tác cũng lớn rồi, không bằng trước đây. Bây giờ Tư thị phát triển cũng rất bình thường, đương nhiên không thể so sánh với nhà họ Tô giàu nhất đất nước này.

Tô Ngọc Kỳ đang lái xe chuẩn bị trở về biệt thự Ngân Phong thì nhận được điện thoại: “Cháu biết rồi, cháu sẽ trở về ngay.”

Đầu xe xoay một cái, sau nửa giờ chiếc xe đã dừng trước cửa nhà họ Tô.

Quản gia đứng ở cửa chờ.

“Cậu chủ, ông lão Tư đến rồi.”

“Tôi biết.” Tô Ngọc Kỳ đưa chìa khóa xe cho quản gia, sau đó sải bước vào nhà.

Ông Tô và bà Tô hai người trò chuyện câu được câu chăng, uống trà. Tống Khải Giang thì mặt mày xụ xuống.

Bà Tô ngẩng đầu lên, nhìn thấy Ngọc Kỳ bước vào: “Ngọc Kỳ, cháu đến rồi.” Bà Tô giả vờ giận dữ: “Ngọc Kỳ, cháu xảy ra chuyện gì thế, sao lại đánh người. Cháu xem xem, nửa đêm nửa hôm Ông Tống cũng phải đến đây, cháu còn không mau giải thích xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì rồi?”

Trong lòng bà Tô rất hiểu rõ, nếu Tống tư huỳnh không chọc Ngọc Kỳ thì Ngọc Kỳ sẽ không ra tay đánh người đâu.

Cũng không thể ai yếu ớt thì người đó khóc chứ.

Bị Ngọc Kỳ đánh thành ra như vậy là không đúng, Ngọc Kỳ ra tay quá nặng. Nhưng mà rốt cuộc thằng nhóc nhà họ Tư kia đúng là không có bản lĩnh.

Tô Ngọc Kỳ nhìn Tống Khải Giang, tối qua Tống Khải Giang đã gọi điện chất vấn anh. Hôm nay ông ta còn đến nhà họ Tô quấy rầy ông nội và bà nội của anh nữa.

Giọng nói của người đàn ông mang theo ý lạnh, khóe môi lại mang theo nụ cười: “Ông Tống, tôi cảm thấy tôi đã nói rõ ràng rồi. Nể tình ông là trưởng bối, nếu như ông không hiểu rõ vậy thì tôi nói lại một lần nữa, ông hãy quản lý cho tốt Tống tư huỳnh, nếu như anh ta không biết giữ mồm giữ miệng thì cái chân còn lại, tôi cũng đánh cho gãy luôn.”

------oOo------

Chương 108: Xảy ra bất ngờ  

"Cậu!" Tống Khải Giang lập tức giận dữ, bộ râu bạc cũng đang run rẩy, ông ta nhìn về phía ông cụ Tô: "Ông anh, đây là cháu trai ngoan do ông dạy dỗ đó à!"

Ông Tô nhìn Tô Ngọc Kỳ: "Ngọc Kỳ à, đã xảy ra chuyện gì vậy. Cháu giải thích với ông Tống một chút đi."

Tô Ngọc Kỳ chỉ mặt không thay đổi khẽ nở nụ cười: "Không có gì cần phải giải thích cả, cháu nghĩ ông Tống đến đây lúc tối muộn, cũng không phải để nghe cháu giải thích.”

Sắc mặt của Tống Khải Giang rất khó coi, ông ta không ngờ mình cũng đã đi vào nhà họ Tô rồi, Tô Ngọc Kỳ này lại vẫn kiêu ngạo cố tình làm bậy như thế, đương nhiên ông ta biết Tống Tư Huỳnh trêu chọc Tô Ngọc Kỳ trước, nhưng nhìn thấy cháu của mình nằm trên giường bệnh thì sao mà chịu được, lần này Tống Khải Giang đến đây là để khởi binh vấn tội.

"Ông nội bà nội, sắc trời không còn sớm nữa, hai người cũng nên nghỉ ngơi sớm một chút đi." Tô Ngọc Kỳ nói với ông Tô và bà Tô.

Ông Tô cười ha hả đứng lên: "Cũng đã trễ thế này rồi, ông em à, chuyện của bọn nhỏ thì để cho bọn nhỏ giải quyết đi, chúng ta cần gì phải xen vào."

Ông Tô cũng không muốn khiến hai nhà Tô Tống không nhìn vừa mắt nhau, dứt khoát cho một cái bậc thang đi xuống

Tống Khải Giang sắc mặt khó coi rời đi.

Tô Ngọc Kỳ nhìn nhìn giờ, ông Tô tuổi đã lớn, cũng đến giờ đi nghỉ ngơi rồi.

Ông Tô vừa đi lên lầu vừa nói: "Có việc gì thì mai nói sau, Ngọc Kỳ, không còn sớm nữa, đêm nay ở lại đây đi, sáng rồi hãy đi."

Bà Tô đi tới, lo lắng nói: "Cuối cùng là chuyện gì thế, sao con lại đánh

cháu của nhà họ Tống đến mức đó." "Bà nội, không có gì đâu."

"Sao có thể nói là không có gì được, cuối cùng đã xảy ra chuyện gì, nói bà nội nghe xem."

"Bà nội, ông nội đã nói có chuyện gì thì mai nói sau mà, sắc trời không còn sớm nữa, bà còn không nhanh đi nghỉ ngơi đi."

"Tên nhóc nhà cháu."

Mấy ngày nay, thành phố Hải Châu bắt đầu mưa.

Nhiệt độ chợt giảm xuống rất nhiều.

Cố Uyên nhận được chủ đề ‘rừng rậm’ kỳ đầu tiên của thiết kế VK, lúc cô nhìn thấy chủ đề này đã sợ run mất một lát.

Sau đó mở tập tranh vẽ của mình ra. Trang thứ nhất là nó.

Đây là tranh cô vẽ từ rất lâu rồi, lúc còn là sinh viên năm nhất, Bạch Dạ Huỳnh Hỏa, lúc ấy cô đang thiết kế một bộ lễ phục dạ hội.

Làn váy khoa trương nhưng không lòe loẹt, cũng không sử dụng màu tối, ngược lại còn sử dụng màu xanh biếc.

Thiết kế màu xanh nhạt phối với vải trắng. Điện thoại vang lên.Là Tô Vân Thư gọi đến.Cố Uyên nhận điện thoại: "A lô, Vân Thư."

"Tối nay có rảnh không? Chúng ta ra ngoài ăn lẩu đi, ngoài ra cũng nói một chút về chuyện chủ đề của VK lần này.

"Ừ, được."

Vốn buổi tối đã hẹn đi ăn lẩu với Tô Vân Thư, nhưng lúc năm giờ chiều, lúc Cố Uyên đang chuẩn bị ra cửa thì nhận được điện thoại của Hoàng Hưng.

"Mợ chủ, cậu chủ bảo đêm nay cô đến Mỵ Sắc, bạn của cậu chủ muốn cô đi cùng."

Cố Uyên khẽ mím môi, cô đã đồng ý với Vân Thư rồi, nhưng cô biết, lời nói của Tô Ngọc Kỳ, cô không thể từ chối.

Nghĩ nghĩ rồi ‘ừ’ một tiếng.

Sao đó lại gọi cho Tô Vân Thư một cuộc điện thoại, nói với cô ấy một tiếng.

Tô Vân Thư oán giận: "Sao anh Ba có thể như vậy chứ, chị Thanh Vũ, ngày mai em lại đến tìm chị.

Thật ra Cố Uyên cũng rất bất ngờ, nhớ rõ lúc vừa mới gả cho anh, anh cực kỳ ghét cô, chưa bao giờ chủ động tìm cô, càng không có chuyện sẽ dẫn cô đi gặp bạn của anh.

Sau khi sống chung với nhau, anh ngược lại không hề lạnh lùng như vẻ bề ngoài.

Nếu không phải cô bị thân phận này ràng buộc, cô thật sự rất muốn nói với anh, bốn năm trước chúng ta từng gặp nhau.

Cố Uyên mở tủ quần áo ra, băn khoăn tối nay nên mặc quần áo gì thì được, hình như anh rất xoi mói cách ăn mặc của cô, cũng không biết có phải ảo giác của cô hay không, Tô Ngọc Kỳ có chút xoi mói đến biến thái với cách ăn mặc của cô.

Tìm ra vài bộ quần áo, cuối cùng Cố Uyên cũng chọn xong, áo lông màu trắng gạo, quần dài rộng, áo bành tô màu nâu nhạt.

Cả người gọn gàng sạch sẽ, có lẽ anh sẽ không tìm ra khuyết điểm đâu.

Đang muốn buộc tóc dài lên, tóc đã dài ra rất nhiều, Cố Uyên không thích tóc bù xù giữa cổ, cảm thấy có chút ngứa.

Tìm một sợi dây thun buộc tóc lên, cô chợt nhớ tới Tô Ngọc Kỳ từng nói, cô buộc tóc lên rất xấu.

Cố Uyên cũng không bị tự kỷ, tuy rằng không quá tin tưởng vào giá trị nhan sắc của mình, nhưng cô cảm thấy, cô buộc tóc lên cũng có xấu lắm đâu.

Vì sao Tô Ngọc Kỳ lại chê.

Mưa mặc dù nhỏ nhưng vẫn là mưa.

Cố Uyên cầm ô đi ra ngoài.

Lúc đầu cô còn muốn lái xe đi, nhưng trong ga ra của Tô Ngọc Kỳ đều là xe thể thao, gầm xe thấp, trời mưa dễ bị tắt máy.

Bắt một chiếc xe, Cố Uyên ngồi vào xe.

"Bác tài, đến Mỵ Sắc"

Trời mưa, trên đường kẹt xe nghiêm trọng.

Mưa bụi làm loang lổ cảnh sắc ngoài cửa sổ, điện thoại của Cố Uyên vang lên.

Là điện thoại của cô.Chứ không phải của Lưu Thanh Vũ.Lúc bình thường, trong túi cô đều có hai điện thoại.Cô nhìn thông báo cuộc gọi trên màn hình điện thoại, là gọi tới từ Mĩ....

------oOo------

Chương 109

Mi tâm của Cố Uyên khẽ nhảy lên, trong lòng một trận vui sướng, nước Mĩ...Có thể là Tùng An hay không...

Cô lập tức nhận điện thoại: "A lô, Tùng An..."

Đầu bên kia truyền đến một giọng nói xa lạ: "Cô Cố, tôi là ba của Tùng An."

Cố Uyên nắm chặt điện thoại: "Ngài La."

"Ngài La, chú gọi điện thoại cho tôi có chuyện gì sao? Có phải Tùng An bảo chú gọi điện thoại cho tôi không, gần đây em ấy thế nào..."

Từ bốn năm trước Cố Uyên đuổi cậu ấy đi, Tùng An vẫn luôn hận cô.

Bốn năm này, cậu ấy vẫn chưa từng liên lạc với cô, Cố Uyên cũng không có cách nào biết được cách liên lạc với cậu ấy, cô chỉ hy vọng cậu ấy ở nước ngoài có thể điều trị tốt hơn là được rồi.

Mãi cho đến khoảng thời gian trước, có một email xa lạ gửi cho cô một hình ảnh, bức tranh cậu ấy vẽ đoạt giải, Cố Uyên mới biết được.

"Cô Cố, Tùng An nó...Hai tháng trước đã đi rồi..."

Màng nhĩ của Cố Uyên kêu ong ong, giống như trong nháy mắt không thể nghe được âm thanh gì nữa.

Cô há miệng thở dốc lẩm bẩm: "Đi rồi là có ý gì..."

Giọng nói của La Triết Bạch rất nặng nề: "Cô Cố...chúng tôi cũng rất đau khổ.. Tùng An nói rằng chúng tôi không được cho cô biết, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, người trong lòng nó nhớ nhung nhất là cô."

"Không, không thể nào, chắc chắn chú đang lừa tôi, bác sĩ nói em ấy đã phẫu thuật rồi, đã vượt qua thời kỳ nguy hiểm rồi, em ấy không sao mà." Giọng nói của Cố Uyên run rẩy, gần như điên cuồng quát lên: “Mấy

người đang gạt tôi!"

Đầu bên kia điện thoại nói gì đó, Cố Uyên đã không nghe rõ nữa rồi.

Điện thoại trượt xuống từ tay cô.

"Cô ơi, cô không sao chứ." Lái xe quay đầu liếc mắt nhìn cô một cái.

Nghĩa trang của nhà họ Lưu.

Cố Uyên đứng ở trước bia mộ của Cố Thanh Chi, hạt mưa nhỏ vụn rơi trên mặt cô: "Mẹ... Con rất sợ..."

"Mẹ, tất cả chuyện này đều là giả đúng không...."

Cô vươn tay vuốt ve bia mộ lạnh như băng, ngón tay run rẩy: "Mẹ... Con không muốn ở một mình.."

Tùng An.. Đã chết rồi..

Mưa như trút nước không ngừng rơi trên người cô, Cố Uyên từ từ nhắm mắt lại, đầy mặt đều là nước mưa.

Mẹ đi rồi.Tùng An cũng đi rồi.Khó chịu giống như không thể thở được nữa.

Cố Uyên không biết mình đã ngây người trong nghĩa trang bao lâu, trời đã tối đen, mưa cũng dần nhỏ lại, người gác cổng trông coi nghĩa trang gọi cô: "Cô Lưu, trời không còn sớm nữa.”

Cô cứng đờ đi ra khỏi nghĩa trang, gió lạnh thổi qua, cô chỉ cảm thấy lạnh, lạnh lẽo chui sâu vào lòng.

Trên đường phố, đường quốc lộ vắng vẻ trống trải. Mưa bụi mù mịt.

Cố Uyên chỉ cảm thấy mọi thứ trước mặt đều trở nên xa lạ lạnh giá. Cô không biết mình muốn đi đâu.Không biết mình có thể đi thế nào nữa.Cô không có mẹ.

Cũng không có Tùng An...

Cô muốn khóc, lại phát hiện mình không khóc ra được, trên mặt chỉ toàn là nước mưa.

Giữa đường lớn, ánh đèn chói mắt xuất hiện.

Một chiếc xe dừng lại trước người cô, Cố Uyên ngã ngồi trên mặt đất, cả người hoảng hốt, có một người đi xuống từ trên xe nâng cô dậy, Cố Uyên nhìn người đàn ông trẻ tuổi kia, anh ta đang nói gì đó, nhưng Cố Uyên đều không nghe thấy.

"Cô ơi, cô không sao chứ, sao cô không tránh!! Có bị thương ở đâu không?" Người đàn ông kia nói xong thì nhìn Cố Uyên: "Cô này, tôi đưa cô đến bệnh viện kiểm tra một chút nhé."

Cố Uyên không lên tiếng.

Giống như tất cả âm thanh đều bị cô ngăn cách ở bên ngoài vậy.

Người kia thấy Cố Uyên không nói chuyện, lấy tiền từ trong ví da ra, nhét vào tay Cố Uyên: "Cô này, cô cầm lấy tiền này đến bệnh viện kiểm tra một chút nhé, ở đây có cách liên lạc với tôi, nếu cô có chuyện gì có thể gọi cho tôi."

Người đàn ông kia lên xe, lái xe rời khỏi.

Cố Uyên đứng ở giữa đường lớn, cô cúi đầu nhìn chồng tiền trong tay, từ từ buông lỏng tay ra...

Tiền nhẹ nhàng rơi xuống đất, nhanh chóng bị thấm ướt.

Bên trong phòng bao kim cươngTô Ngọc Kỳ nhìn thoáng qua điên thoại, đã hơn bảy giờ rồi. Lưu Thanh Vũ vẫn chưa đến.

Đường Cảnh Ngọc nhìn thấy động tác của Tô Ngọc Kỳ: "Anh ba, nói không chừng chị ba giữa chừng gặp chuyện gì nên mới đến muộn thì sao."

Người đàn ông hừ lạnh một tiếng: "Con mắt nào của cậu nhìn thấy tôi đang đợi cô ta??"

Đường Cảnh Ngọc không dám nói, hai mắt đều nhìn ra.

Anh ba luôn liếc mắt nhìn giờ trên điện thoại.

Bên trong phòng bao đều là bạn khá thân với Tô Ngọc Kỳ, Tống Thanh Việt và bạn gái của anh ta, Mạc Trung Kiên, Đường Cảnh Ngọc, Trần Cẩm Diễn đều ở đây.

Mạc Kiên Trung bưng một ly rượu đi tới, vỗ vỗ bả vai của Đường Cảnh Ngọc, nhỏ giọng nói: "Cậu biết rõ anh ba đang đợi chị ba, còn đụng vào họng súng làm gì, muốn chết à.”

Thời gian lại qua thêm nửa giờ

Cố Uyên vẫn chưa đến.

Tô Ngọc Kỳ mím môi, sắc mặt trở nên nặng nề, anh lấy điện thoại ra nhìn giờ, bên trong phòng bao bỗng tràn ngập khí lạnh, mấy người đang đánh bài cũng dừng động tác lại, mọi người nhìn nhìn nhau, cuối cùng Mạc Kiên Trung nói: "Anh ba, nếu không gọi một cuộc điện thoại cho chị ba đi, bên ngoài trời mưa, nói không chừng chị ba gặp chuyện gì nên mới chậm trễ."

"Không đến thì thôi." Tô Ngọc Kỳ để điện thoại di động sang một bên, đi đến trước bàn đánh bài xách Đường Cảnh Ngọc ra, tự mình ngồi xuống, mấy người còn lại cảm thấy càng áp lực hơn, phải biết rằng, lúc anh ba không vui, đánh bài có thể đùa chết bọn họ đó.

Đường Cảnh Ngọc thầm thấy may mắn, anh ta đi qua một bên lấy điện thoại di động ra, anh ba rõ ràng đang đợi chị ba mà còn mạnh miệng, nhìn qua lại vài lần, anh ta tìm ra số điện thoại của ‘Lưu Thanh Vũ’, gọi điện thoại qua.

Vang lên hai tiếng không ai nhận. Anh ta lại gọi tiếp.

------oOo------

Chương 110

Mưa đã tạnh, chỉ còn rơi xuống lác đác vài giọt.

Cố Uyên đi tới nhà trọ mình thuê trước kia, nơi này đã cho người khác thuê, đèn đang sáng, cô và Tùng An đã từng ở đây...

Điện thoại di động trong túi vẫn đang vang lên.

Cô ngơ ngẩn nhìn ngọn đèn bên trong cửa sổ, nhớ lại ký ức trước kia.

Di động vang rồi dừng, dừng xong lại vang tiếp, Cố Uyên mới nhận ra, tiếng chuông điện thoại kéo cô về từ trong ký ức, cô lấy điện thoại ra để ở bên tai.

"Chị ba, cuối cùng chị cũng nhận điện thoại rồi, chị đang ở đâu vậy? Anh ba vẫn luôn chờ chị, chị nhanh đến đi."

Ký ức và hiện tại lộn xộn chồng lên nhau.

Lúc này Cố Uyên mới nhớ ra đêm nay cô muốn đi đâu, cô có chút mệt mỏi nắm điện thoại, đầu bên kia vang lên giọng nói lạnh như băng của một người đàn ông: "Cậu gọi điện thoại cho cô ta làm gì? Ai chờ cô ta, cút, đi đâu thì đi đi..."

Đầu bên kia cúp điện thoại, Đường Cảnh Ngọc nhìn điện thoại rơi trên mặt đất của mình, xoay người nhặt lên, anh ba, đây là điện thoại của em mà...

Trong phòng bao, tổng cộng có sáu người, chỉ có Tống Thanh Việt dẫn theo bạn gái, tên là Khả Di, Khả Di một mình nhàm chán ngồi trên sô pha uống đồ uống, cô ta vỗ vỗ ngực, nói với Đường Cảnh Ngọc ở bên cạnh: "Lúc anh ba Tô tức giận, đều đáng sợ như vậy sao?"

Đường Cảnh Ngọc đau lòng điện thoại của mình, gật gật đầu: "Thế này vẫn còn nhẹ đấy."

Khả Di cảm thán: "Vậy người vợ kia của anh ta cũng không dễ dàng gì."

Mặc dù dáng vẻ đẹp trai, nhưng mà hung dữ lên rất đáng sợ.

Nghĩ lại tuy rằng Tống Thanh Việt lạnh như băng, nhưng ít nhất cũng không hung dữ như vậy.

Đường Cảnh Ngọc nghĩ nghĩ: "Thật ra cũng không tính là hung dữ, chỉ là anh ba không đợi được chị ba nên tức giận thôi, đợi chị ba đến đây dỗ dành một chút là được rồi."

Khả Di thật sự muốn nhìn một chút, ai có thể dỗ được Tô Ngọc Kỳ, không phải nói Tô Ngọc Kỳ thích nữ ngôi sao kia sao?

Lúc Cố Uyên đi tới phòng bao, nhân viên tạp vụ đang bưng rượu vào, Cố Uyên cũng đi vào theo, Đường Cảnh Ngọc nhìn thấy cô đầu tiên, lớn tiếng gọi: "Chị ba, cuối cùng chị cũng đến rồi."

Động tác đánh bài của Tô Ngọc Kỳ dừng lại một chút, ngậm một điếu thuốc.

Mạc Kiên Trung ho khan một tiếng, nhìn thoáng qua Tống Thanh Việt lại nhìn nhìn Trần Cẩm Diễn, vài người bị đè ép dưới áp lực của Tô Ngọc Kỳ không dám lên tiếng, tiếp tục đánh bài.

Áo bành tô của Cố Uyên hoàn toàn ướt đẫm, tóc dính trên khuôn mặt tái nhợt, cô nhìn sô pha sạch sẽ gọn gàng mất hai giây, không biết phải làm sao, sau đó cởi áo bành tô treo lên trên giá áo.

"Chị dâu, sao chị lại thành thế này." Đường Cảnh Ngọc nói xong, lấy một cái khăn đến.

Cố Uyên nhận lấy khăn, ngồi xuống sô pha, cô lau lau tóc, rũ mắt nhìn về một hướng.

Khả Di nhìn thấy Cố Uyên, đáy mắt hiện lên khiếp sợ, cô ta há miệng thở dốc, muốn nói gì đó lại không biết nói thế nào.

Đường Cảnh Ngọc thấy Cố Uyên không lên tiếng, thầm nghĩ rằng có lẽ vì sợ anh ba, dù sao anh ba hung dữ lên rất đáng sợ, anh ta nhìn điện thoại bị rơi vỡ của mình, không lên tiếng.

"Chị Di, chị ngồi nói chuyện phiếm với chị ba nha, em ra ngoài nghe điện thoại." Đường Cảnh Ngọc nhìn thoáng qua màn hình điện thoại bị rơi vỡ, điện thoại rơi nát vẫn đang reo lên, phía trên chớp chớp hai chữ ‘Tiêu Tuyết’.

"Cố... xin chào, tôi gọi cô là Thanh Vũ được không?" Khả Di nhìn thấy Cố Uyên, trong lòng cô ta xuất hiện muôn vàn cảm xúc.

Nhiều năm rồi không gặp, khóe mắt Khả Di có chút ướt át.

Cô ta vẫn luôn biết Cố Uyên là cô chủ lớn của nhà họ Lưu, cũng vẫn luôn biết Cố Uyên có một em gái trên danh nghĩa tên là Lưu Thanh Vũ, nhưng giờ phút này, Khả Di ngăn chặn khiếp sợ nơi đáy lòng, mỗi người đều có chuyện mình không thể chống lại, cô ta như vậy, Cố Uyên cũng thế.

Cố Uyên lau tóc, giọt nước rơi xuống, cô quay đầu nhìn Khả Di, khẽ động môi, phát ra một tiếng ‘ừ’.

Khả Di nhìn cô, vươn tay sờ sờ trán cô: "Thanh Vũ, có phải cô có chỗ nào không thoải mái không?"

Tô Ngọc Kỳ hút một hơi thuốc, mơ hồ nghe thấy ba chữ ‘ không thoải mái ’, anh nghiêng đầu nhìn về phía Cố Uyên, cả người cô đều ướt đẫm, còn đang lau tóc, khuôn mặt tái nhợt như tờ giấy, quét ngang lòng anh một cái.

Cố Uyên ngước mặt lên, mắt cô nhìn vào người phụ nữ ngồi bên cạnh. Đây là một gương mặt xa lạ và cô không quen biết.

Cô lại cúi đầu xuống.

Khả Di lại không quan tâm đến ánh mắt của Cố Uyên, cô nhìn Cố Uyên, theo những gì cô hiểu về Cố Uyên thì cô chỉ cảm thấy cảm xúc của Cố Uyên trong buổi tối hôm nay không bình thường...Có lẽ Cố Uyên đang có chuyện gì đó.

“Thanh Vũ, để tôi lau giúp cô, lưng cô ướt hết rồi, tại sao cô không bật ô, mưa to như thế này, cô không đi taxi sao? Cũng không mang theo ô

sao?”

Đường Cảnh Ngọc nghe điện thoại xong và bước vào, anh thấy Khả Di đang lau tóc cho Lưu Thanh Vũ. Anh mỉm cười và không ngờ rằng Khả Di với chị dâu lại trở nên thân thiết nhanh như vậy.

Trong phòng đang bật điều hòa.

Vốn dĩ trời sẽ không lạnh.

Nhưng toàn thân Cố Uyên đều ướt, tóc đã lau khô được một nửa, Đường Cảnh Ngọc tăng nhiệt độ điều hòa cao lên một chút và rót một cốc nước nóng: “Chị dâu, nếu như chị có chuyện gì thì hãy gọi điện thoại cho em, em sẽ tìm người để đón chị.”

Cố Uyên dường như đang suy nghĩ, cô không cử động, toàn thân giống như bị một loại cảm xúc nào đó bao bọc lại.

------oOo------