CHƯƠNG 11 - 20
Chương 11: Muốn làm mợ tô đến vậy?
Cô vốn không có ý định động chạm đến người tình trong lòng anh, nhưng mà...
Cố Uyên nhếch môi, đến liếc một cái cũng không màng, cất tiếng gọi: “Vú Trương.”
Vú Trương đáp lời, bước ra khỏi phòng bếp: “Mợ chủ, có chuyện gì thế?”
Cố Uyên nhướn mí mắt: “Vứt nó đi.”
Vú Trương nhìn Tống Ánh San rồi gật đầu: “Vâng.”
Vú Trương muốn lấy âu phục từ trong tay Tống Ánh San, Tống Ánh San lại nắm chặt nó, nghiến răng nhìn “Lưu Thanh Vũ”: “Lưu Thanh Vũ, bộ đồ này là một trong số những bộ âu phục mà Ngọc Kỳ thích nhất, do nhà thiết kế nổi tiếng của Ý thiết kế, được chế tác hoàn toàn thủ công, cô có đền nổi không?”
Cố Uyên đưa tay xoa xoa mi tâm, đặt tờ báo xuống: “Đền hả, tôi là vợ anh ấy, tại sao tôi phải đền.”
Nói xong, Cố Uyên bồi thêm một câu: “Chỗ này gọi xe dễ lắm, mưa bên ngoài cũng ngớt rồi, vú Trương, tiễn khách đi.”
Vú Trương lấy được bộ âu phục trong tay Tống Ánh San, vứt thẳng vào thùng rác, sau đó nói với cô ta: “Cô Tống, tôi đi gọi một chiếc xe cho cô.”
Tống Ánh San giậm chân, nghiến răng nghiến lợi rời khỏi biệt thự. Tối đó, Tô Ngọc Kỳ quay về nhà.
Người đàn ông kia từng bước ép sát cô: “Cô còn dám coi mình là mợ Tô thật nhỉ.”
Cố Uyên nhìn người đàn ông kia nổi giận, cô biết, chắc chắn Tống Ánh San lại đi mách lẻo rồi: “Bất kể tôi có coi mình là mợ Tô thật hay không, bây giờ tôi vẫn là mợ Tô.”
Nói xong câu ấy, cô nhìn người đàn ông kia giơ tay lên.
Mặt mũi Cố Uyên trắng bệch, cô nhắm mắt lại.
Trong lòng cô đã đoán trước được rằng câu nói của mình chắc chắn sẽ chọc giận anh, nhưng cái tát mà cô dự tính ấy không rơi xuống, Cố Uyên mở mắt ra, ngay giây sau đó, cơ thể cô lơ lửng giữa không trung.
Cố Uyên kinh hãi hô to.
Tô Ngọc Kỳ bế bổng cô lên, sải từng bước dài vào phòng ngủ, ném cô xuống giường. Cố Uyên chưa kịp nhổm dậy, cơ thể của người đàn ông kia đã đè nghiến xuống.
Cô nghe thấy giọng nói châm chọc của anh: “Muốn làm mợ Tô đến thế cơ à, để tôi thỏa mãn cô.”
Người đàn ông kia thô lỗ xé váy ngủ của cô, dùng ngón tay đâm vào trong, Cố Uyên đau đến mức khẽ rít lên, cơ thể run rẩy: “Anh Tô... á...”
“Chỉ với cô thì có tư cách gì sánh ngang hàng Ánh San chứ.” Người đàn ông kia hung hãn như đang trừng phạt cô.
Một đêm giày vò đến mức Cố Uyên sắp ngất xỉu, tới gần sáng người đàn ông kia mới rời đi, toàn thân Cố Uyên bủn rủn, miễn cưỡng lết dậy để tẩy rửa cho bản thân rồi ngất đi.
Lần tỉnh dậy tiếp theo là trưa ngày hôm sau, vú Trương nói cô bị sốt.
Đến bây giờ vẫn chưa hạ.
Cố Uyên từ từ ngồi dậy, toàn thân mệt nhừ, vú Trương mang một cốc nước tới bảo cô uống vài hớp, sau đó lấy ra một viên thuốc, nhìn cô với vẻ khó xử: “Mợ chủ, cái này là cậu chủ dặn tôi...”
Cậu chủ dặn, khi nào mợ chủ dậy lập tức đưa cho mợ chủ uống.
Là một viên thuốc tránh thai.
Cố Uyên biết rõ, cô yếu ớt nở nụ cười, không muốn làm khó vú Trương: “Không sao đâu vú Trương.”
Cố Uyên ốm một trận đúng một tuần mới khỏi.
Mỗi tối thứ Sáu, cô đều đến nhà họ Tô dùng bữa theo quy định.
Lần nào cô cũng khoác tay anh, nở nụ cười ngọt ngào đi vào nhà, trong mắt ông bà nội, hai người là một cặp vợ chồng ân ái.
Bà cụ Tô cười tít cả mắt: “Ta biết ngay mà, Ngọc Kỳ lấy Thanh Vũ rồi nhất định sẽ phát hiện ra điểm tốt của Thanh Vũ, nhìn kìa, hai đứa nó ân ái biết bao.”
Một người giúp việc hầu cận bên bà cụ mười mấy năm cũng mỉm cười: “Bà chủ nói đúng, mắt nhìn người của bà chủ quá chuẩn, người tốt như mợ chủ, làm sao cậu chủ không đối xử tử tế với cô ấy được.”
Nhưng ở nơi mà hai ông bà không thể thấy được, Tô Ngọc Kỳ rút tay ra, đột ngột và thô bạo, lấy một chiếc khăn tay từ trong túi áo, lau tay thật vội rồi vứt nó vào thùng rác, chẳng buồn nhìn cô lấy một cái.
Sau đó đi vào thư phòng.
Cố Uyên điều chỉnh nụ cười mỉm trên môi, bước tới phòng khách, tất cả những thứ này, cô đã coi nhẹ rồi, nhưng tại sao trong lòng vẫn thấy không thoải mái nhỉ. Cô cố gắng đè nén cảm giác đau xót trong lòng, bước tới ngồi bên cạnh bà Tô: “Bà nội.”
“Ngọc Kỳ đâu?”
“Anh ấy ở thư phòng, chắc là có việc cần làm, con không muốn lên đó quấy rầy anh ấy, cho nên chỉ có thể tới quấy rầy bà nội thôi.” Cố Uyên nói rồi ôm cánh tay của bà Tô.
Bà cụ yêu thương vỗ vai cô: “Được, bà nội rất thích con đến quấy rầy đấy! Thanh Vũ, thích ăn gì nào, bà bảo người giúp việc chuẩn bị cho con.”
“Đồ ăn ở chỗ bà nội con đều thích ăn, rất thích ăn.”
“Thích ăn thì thường xuyên tới đây, ngày nào cũng tới đây đi, bà bảo thím Lý mỗi ngày đều nấu cho con ăn, con nhìn con kìa, gầy như thế này, không được giảm cân đâu đấy nhé, không tốt cho sức khỏe tí nào.”
“Con biết rồi bà ạ.”
Bữa cơm tối rất thịnh soạn.
Ăn cơm xong, Cố Uyên chơi cờ cùng ông Tô.
Ông Tô nheo nheo mắt: “Thanh Vũ à, không ngờ con đánh cờ khá thế, còn trẻ mà khá thế rồi.”
Ông cụ càng ngày càng thấy hài lòng về đứa cháu dâu mới vào cửa này. Chơi hết ván này đến ván khác.
Mùa này vốn là mùa mưa nhiều, cứ thích mưa là mưa ngay được.
Lúc chín giờ tối.
Bên ngoài khung cửa bỗng đổ mưa to.
Hơn nữa có vẻ càng lúc càng xối xả.
Bấy giờ, Tô Ngọc Kỳ đang chuẩn bị rời đi.
Cố Uyên bước sau lưng anh.
Bà Tô nói: “Mưa to thế này thì đừng về nữa, không an toàn đâu con.” Ông Tô cũng gật đầu: “Đúng rồi.”
Cố Uyên khẽ mím môi.
Giọng nói của Tô Ngọc Kỳ rất bình thản, trầm trầm dễ nghe, anh vươn tay nắm ngón tay cô: “Con nghe lời Thanh Vũ.”
Cố Uyên ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt của Tô Ngọc Kỳ, trên gương mặt tuấn tú là khóe miệng nhếch lên thành một nụ cười dịu dàng, bên trong đôi mắt đó gợn sóng lăn tăn, nhưng nơi đáy mắt lạnh lẽo như hồ băng.
Cô cười: “Con nghe lời bà nội.” ------oOo------
Chương 12: Cô không xứng
Bà cụ nói: “Ôi, thế thì tốt, con nói xem, một tuần hai đứa mới đến đây một lần, khó khăn lắm đến ăn bữa cơm rồi đi luôn, phòng ốc trong nhà nhiều thế này cơ mà.”
Bà cụ kéo tay Cố Uyên đi lên tầng.
“Thanh Vũ, theo bà lên đây.”
Cố Uyên hơi nghiêng mặt qua, liếc mắt nhìn Tô Ngọc Kỳ. Khi ánh mắt của hai người chạm nhau, Cố Uyên nhìn ra được vẻ lạnh nhạt trong đôi mắt của người đàn ông kia, cô quay mặt đi.
Bà cụ lấy ra một chiếc hộp nhung được làm từ gỗ.
Nhấc một chiếc vòng ngọc ra khỏi đó, nắm chặt bàn tay Cố Uyên và đeo lên cổ tay cô.
Chiếc vòng ngọc trong suốt, dịu dàng, chất ngọc rất cao cấp, có thể nhìn ra được điều này bằng mắt thường.
Cố Uyên vô thức muốn rụt tay về: “Bà nội ơi, thứ quý giá như vậy con không nhận được đâu.”
Chiếc vòng ngọc được bà cụ cất cẩn thận trong hộp gỗ, bảo quản chu đáo, vừa nhìn đã biết ngày thường bà cụ rất giữ gìn, Cố Uyên cảm thấy mình không thể lấy thứ này được.
“Thanh Vũ, chiếc vòng ngọc này là của mẹ Ngọc Kỳ, dặn ta phải đưa cho con dâu của nó. Thanh Vũ, con nhìn này, chiếc vòng này hợp với con biết bao.”
Cố Uyên cúi đầu, nhìn chiếc vòng ngọc bích trên cổ tay mình.
Mẹ của Tô Ngọc Kỳ.
Dường như từ khi cô đến nhà họ Tô, chưa từng gặp mẹ anh cũng chưa từng gặp ba anh bao giờ... Cố Uyên cũng không dám hỏi nhiều, chỉ gật gật đầu: “Con cảm ơn bà nội.”
“Hầy, thằng bé Ngọc Kỳ này ấy hả, ta đã dõi theo nó từ nhỏ tới lớn, tính tình nó, ta quá hiểu rồi mà, Thanh Vũ, nếu như con chịu ấm ức thiệt thòi gì cứ nói với bà nội, bà nội ra mặt giúp con, con yên tâm, có bà nội ở đây, ở nhà họ Tô không có ai dám bắt nạt con đâu.”
“Bà ơi, Ngọc Kỳ đối xử với con rất tốt, bà cứ yên tâm ạ.” Cố Uyên sắm tròn vai diễn một người vợ tốt.
Quay về đến phòng ngủ.
Tô Ngọc Kỳ đang thay quần áo, tuy rằng đã từng thân mật với người đàn ông này, nhưng đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy cơ thể anh rõ ràng và không hề tránh né như vậy.
Sau lưng người đàn ông này xăm một con rồng xanh, con rồng bò lên vị trí trên vai anh, nhìn chằm chằm như hổ đói, cô nhìn hình xăm sau lưng anh, lòng dạ run rẩy, sau đó cúi đầu xuống.
Hình xăm ấy sống động như thật vậy.
Người đàn ông này nhìn động tác của cô, bật cười, dường như vô cùng khinh thường, ánh mắt lướt xuống cổ tay trắng nõn của cô gái, nheo mắt lại, lạnh giọng quát: “Ai cho phép cô đeo cái này.”
Cố Uyên phản ứng kịp, nhìn xuống cổ tay mình: “Đây là... bà nội cho tôi.”
Tô Ngọc Kỳ lạnh nhạt nhếch môi, lạnh lùng thốt ra vài chữ: “Tháo xuống, cô không xứng với nó.”
Cố Uyên nói: “Cái này bà nội đeo cho tôi, nếu như tôi tháo ra mà bị bà nội tôi nhìn thấy, không tốt lắm, nếu không thì...” Nếu không thì đợi ngày mai về nhà rồi hẵng tháo.
Nhưng Cố Uyên còn chưa nói hết, đã bị người đàn ông kia lạnh lùng cắt ngang: “Cô đang lấy bà nội ra uy hiếp tôi à?”
Cố Uyên cảm thấy mình càng giải thích càng biến thành nhân vật xấu xa. Cô đưa tay định cởi chiếc vòng trên cổ tay ra.
Nhưng dường như chiếc vòng này kẹt trên cổ tay cô vậy, mặc cho cô gắng sức thế nào cũng không tháo ra được.
Cố Uyên nhíu mày.
Tô Ngọc Kỳ sải vài bước đến trước mặt cô, Cố Uyên vẫn chưa kịp phản ứng, người đàn ông kia đã túm lấy cổ tay cô, mạnh bạo tháo chiếc vòng xuống.
Cố Uyên cắn môi.
Mu bàn tay cô đỏ ửng lên.
Các khớp tay đau đớn.
Sức lực của người đàn ông kia quá lớn, cũng rất dã man, căn bản không để tâm đến sự đau đớn của cô.
Ngay giây sau, Tô Ngọc Kỳ buông tay cô ra như chán ghét lắm, đặt chiếc vòng kia vào ngăn kéo tủ: “Lưu Thanh Vũ, đồ đạc của mẹ tôi, hạng con gái bẩn thỉu ham hư vinh như cô không xứng đáng được chạm vào, cũng đừng mơ sau này có thể lấy được thứ gì trên người tôi nữa.”
Nói xong, người đàn ông kia bước vào phòng tắm.
Cố Uyên ngẩng đầu lên, toàn thân mệt mỏi.
Cô ngồi trên sô pha, các đầu khớp ngón tay đau đớn từng hồi, Cố Uyên cúi đầu thổi thổi, nếu như người khác hiểu nhầm cô, cô cũng không muốn giải thích quá nhiều.
Nhưng mà, Cố Uyên ngẩng đầu nhìn về phía phòng tắm, bên tai vang lên tiếng chảy róc rách, bên trong là bóng người mờ mờ ảo ảo...
Nhưng người này là người đàn ông đó...
Là người đàn ông đã giúp cô trước cửa hộp đêm...
Người đàn ông đã cướp đi lần đầu tiên của cô ở khách sạn đêm ấy...
Là ba ruột của Tinh Tinh.
Lần đầu tiên của cô đã trao cho anh, nhưng tất cả mọi thứ, cô đều không thể nói ra... Bây giờ cô là Lưu Thanh Vũ mà...
Trong hốc mắt có một hàng lệ đang đảo quanh. Từ từ lăn dài xuống má.
Rơi xuống mu bàn tay đang bị trầy da xước xát, đau đớn dường như càng rõ ràng hơn.
Thưa anh, tôi không muốn khiến anh ghét tôi. ------oOo------
Chương 13: Ngủ không được thì cút ra ngoài
Cố Uyên đợi sau khi người đàn ông kia bước ra mới đi vào phòng tắm.
Sau khi tắm xong, cô vốn định ôm gối đến sô pha mà ngủ, chắc hẳn anh cũng không thích ngủ cùng với cô, nhưng cô vừa nằm xuống sô pha chưa lâu thì tiếng gõ cửa vang lên.
Cố Uyên chuyển gối và chăn tới giường, đột nhiên liếc mắt nhìn Tô Ngọc Kỳ một cái, người đàn ông kia ngồi trên đầu giường, đang đọc chuyên trang tài chính, trên gương mặt không có biểu cảm gì thừa thãi.
Cố Uyên thu hồi tầm mắt, đi tới cửa, mở cửa ra.
Thím Lý đứng ở bên ngoài: “Thím Lý, muộn thế này rồi, mau đi nghỉ thôi.”
Thím Lý bưng hai cốc sữa, liếc vào trong một cái: “Cậu chủ, mợ chủ, uống chút sữa đi ạ, tối nay sẽ ngủ ngon hơn.”
“Cảm ơn thím Lý.”
Cố Uyên bưng cốc sữa, đóng cửa lại.
Cô không có thói quen uống sữa vào buổi tối, cô không quen với mùi gây của sữa bò nên đặt cốc sữa lên bàn trà, nhìn Tô Ngọc Kỳ, do dự trong chốc lát rồi cất tiếng hỏi: “Anh Tô, anh muốn uống sữa không?”
Tô Ngọc Kỳ nhìn tờ báo, không lên tiếng.
Dường như không muốn để tâm đến cô.
Cố Uyên cắn môi, đặt cốc sữa trên bàn, sau đó ôm gối tới sô pha nằm. Sô pha đủ to đấy.
Cố Uyên trở mình, vẫn còn không gian rất rộng.
Ngọn đèn cuối cùng trên đầu giường vụt tắt. Căn phòng tối như hũ nút.
Thực ra, Cố Uyên rất sợ bóng tối.
Khi còn ở nhà, lúc buổi tối đi ngủ, cô đều để lại một ngọn đèn, chỉnh ánh sáng đến mức thấp nhất, nếu như quá tối, cô sẽ không ngủ nổi... Trừ khi trong tình huống quá mệt.
Lúc nhỏ Cố Uyên từng bị bắt cóc một lần. Đã để lại ám ảnh trong lòng cô từ lúc ấy.
Mẹ cô nói, lúc nhỏ cô từng bị bắt cóc, bị người ta nhốt trong phòng tối, cho nên mới bị ám ảnh với bóng tối.
Thực ra Cố Uyên đã không nhớ được chuyện hồi nhỏ nữa, nhưng mỗi khi đêm khuya gần đến, không thể nào đi vào giấc ngủ được, cô trở mình, từng cảnh tượng ấy, từng chi tiết vụn vặt bay ra trước mặt, không ngừng quay ngược trong đầu.
Cô ngồi dậy, cơ thể dần dần cứng đờ.
Dường như đánh động đến anh, Tô Ngọc Kỳ mở mắt ra, nhíu mày: “Cô động đậy cái gì?”
Cố Uyên cắn môi: “Anh Tô, có thể bật đèn lên được không? Tôi... không ngủ nổi...”
Cô sợ...
Trong lòng không thể nào yên ổn nổi.
“Không ngủ nổi thì cút ra ngoài...”
Nghe thấy giọng nói lạnh nhạt của người đàn ông kia, cơ thể Cố Uyên cứng đờ.
Sau đó cô đứng dậy, khoác áo, kéo cửa nhanh chóng đi ra ngoài.
Tô Ngọc Kỳ nghe thấy tiếng đóng cửa, ánh mắt tối sầm, người đàn ông nhìn về phía sô pha, lờ mờ không có bóng người, sẽ không phải đi ra ngoài thật đấy chứ.
Đi rồi càng tốt.
Tô Ngọc Kỳ nhắm mắt lại.
Nhưng qua một thời gian rất dài, anh không ngủ nổi.
Cũng không biết Lưu Thanh Vũ đi đâu rồi, qua một lúc lâu như thế mà không quay về.
Anh bực bội ngồi dậy, xuống giường.
Cố Uyên đi xuống bếp, bật đèn, cô rót cho mình một cốc nước rồi ngồi im trên ghế.
Uống một ngụm nước ấm, tâm trí cũng bình ổn hơn không ít. Cô nghĩ bụng, chi bằng cứ ở đây một đêm.
Thời gian trôi qua từng phút từng giây.
Cố Uyên cảm thấy hơi buồn ngủ, quyết định nằm bò trên bàn mà ngủ, tuy rằng cô không ngừng nói với bản thân mình rằng “không được ngủ, không được ngủ” nhưng mí mắt vẫn nặng nề khép lại.
Trong mơ cảm thấy hơi lành lạnh.
Cô vô thức đưa tay kéo áo khoác về phía mình.
Một tiếng đóng cửa làm cô thức giấc, Cố Uyên dụi dụi mắt, nhìn thấy một bóng người cao cao mơ hồ trước mặt, cô chớp chớp mắt, lầm bầm trong miệng, khe khẽ nói: “Anh... anh Tô...”
Tô Ngọc Kỳ nhìn cô, anh cũng không biết mình làm sao nữa, tự dưng lại ra ngoài tìm cô.
Thấy trong bếp có ánh sáng nên qua đó, một cô gái đang nằm bò trên mặt bàn, ngủ ngon lành.
Khoảnh khắc ấy khiến trái tim anh mềm mại hơn một chút, nhưng chỉ trong tích tắc ngắn ngủi.
Nhưng ngay lập tức nhớ tới những chuyện mà người phụ nữ này đã làm, cơ thể đã từng bị người đàn ông đụng chạm qua, mưu đồ hư vinh trong bụng, ánh mắt anh dần dần lạnh lẽo.
Bật đèn, hờ, buổi tối ai mà có thói quen bật đèn đi ngủ?
Khi đến phòng bếp, đèn đóm sáng trưng.
Sáng ngày hôm sau mà bị người ta nhìn thấy chắc sẽ có thêm một hồi ấm ức rồi khóc lóc kể khổ với bà nội phải không? Đây là thủ đoạn của cô à, dỗ cho bà nội vui vẻ đến mức đưa cả vòng ngọc của mẹ anh cho cô.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Tô Ngọc Kỳ tối sầm lại, anh nhấc tay gõ hai cái thật mạnh xuống mặt bàn.
Tiếng vang dội thẳng vào tai Cố Uyên.
Cố Uyên day day huyệt thái dương của mình: “Anh... anh Tô...” Có phải cô nhìn thấy ảo giác không?
Tô Ngọc Kỳ sao có thể xuất hiện ở đây được?
------oOo------
Chương 14: Tôi sẽ không rước phiền phức cho ngài tô
Tô Ngọc Kỳ lạnh lùng lên tiếng: “Ai cho phép cô ở đây?”
Đây không phải ảo giác, cũng không phải giấc mơ. Cố Uyên hoàn toàn tỉnh táo, người đàn ông đang đứng mặt cô có sắc mặt vô cùng tệ, cô đáp lại: “Tôi chỉ định ngủ ở đây một lát, thím Lý dậy lúc sáu giờ sáng, tôi sẽ rời khỏi chỗ này trước sáu giờ, sẽ không bị ai phát hiện đâu...”
Một tiếng “hờ” nhẹ nhàng thoát ra khỏi đôi môi mỏng của người đàn ông kia.
Sau đó là giọng nói trầm trầm dễ nghe mà chỉ người đàn ông kia mới có vang lên, mang theo một chút lạnh nhạt và khinh rẻ: “Đúng là một kẻ tính toán giỏi, đến cả thời gian thím Lý thức giấc mà cũng biết rõ, cô nói không bị bắt gặp là sẽ không bị thật à? Cô tưởng tôi sẽ tin cô chắc? Cô vào đâu ngủ mà chẳng được, cứ phải trùng hợp ngủ ở phòng bếp, cô biết rõ thím Lý là người dậy sớm nhất nhà, sẽ vào ngay phòng bếp để xem xét, mà cô ngủ ở phòng bếp, không phải cô muốn dựng cảnh theo kiểu tình cờ bị thím Lý phát hiện, sau đó nói chuyện này với ông bà nội tôi?”
Theo từng lời mà người đàn ông này nói.
Sắc mặt của Cố Uyên cũng dần dần trở nên trắng bệch.
Cô đối diện với đôi mắt lạnh như vực sâu vạn dặm của người đàn ông kia, đôi mắt ấy từng mang theo nét cười thoáng qua; trong đêm tối lạnh lẽo và tuyệt vọng, khi cô bất lực nhất, anh đã giúp đỡ cô, như thần như thánh.
Cô không ngờ rằng, quan hệ của hai người họ, bây giờ lại biến thành thế này...
Anh hận cô, chán ghét cô.
Mà Cố Uyên, tất cả những bất đắc dĩ của cô, không thể nào nói được thành lời.
“Anh Tô, tôi...” Cố Uyên hé miệng, nhìn vào đôi mắt như vực thẳm của người đàn ông kia, sau cùng chẳng nói được gì, tôi không muốn làm anh ghét tôi.
Cô đứng dậy, siết chặt bàn tay và nói: “Xin lỗi anh Tô, tôi sẽ rời khỏi phòng bếp, anh yên tâm, tôi sẽ không để ai nhìn thấy mình ở đây, tôi cũng sẽ không mang đến phiền phức cho anh Tô đâu.”
Nói rồi, Cố Uyên cụp mắt xuống.
Đi ngang qua người đàn ông kia mà rời khỏi đó.
Tô Ngọc Kỳ nghe thấy tiếng đóng cửa ấy, vòng cung bên khóe miệng cứng đờ lại, anh quay người, rời khỏi phòng bếp, đi thẳng lên tầng.
Thấy cô đã đi rồi, đáng lẽ ra nên vui mừng chứ, nhưng sắc mặt anh trông vẫn rất tệ.
Sáng hôm sau Cố Uyên tỉnh dậy rất sớm.
Cô cử động cơ thể cứng đờ của mình, mặc lại áo khoác đang đắp trên người, sờ sờ gò má đã hơi lạnh.
Cũng may, tối qua lúc ra ngoài cô đã mang theo một chiếc áo khoác dày để đắp, tuy rằng đã vào tháng Bảy rồi, nhưng buổi tối vẫn rất lạnh.
Cô đứng dậy từ ghế đá trong công viên, những người sống ở nơi này chẳng giàu sang cũng phú quý, hệ thống an ninh ở đây cũng vô cùng nghiêm ngặt, không có chuyện người ngoài lẻn vào được, nên cũng không ai để ý tới một Cố Uyên nằm ngủ trên băng ghế.
Tuy rằng cô rất sợ, nhưng có đèn đường bầu bạn, hơn nữa, cô càng sợ những kẻ sống hai mặt hơn.
Ngọn đèn đường phía sau vẫn còn chiếu sáng.
Cố Uyên đưa mắt nhìn bầu trời vẫn đang được bao phủ trong sắc tối nhờ nhờ, cô lấy điện thoại trong túi áo khoác, xem đồng hồ, mới năm giờ rưỡi sáng, Cố Uyên làm nóng cơ thể.
Vốn định chạy một lúc, dựng cảnh như mình đang chạy bộ buổi sáng, như thế nếu quay về mà gặp được thím Lý cũng có một cái cớ ổn thỏa.
Khi về đến phòng ngủ, Tô Ngọc Kỳ vẫn đang say giấc.
Cố Uyên cố ý bước đi thật nhẹ.
Ánh nắng ban sớm vẫn còn yếu, Cố Uyên nhìn dáng vẻ ngủ say của người đàn ông, hàng mi dài và rậm rợp xuống, che khuất đôi đồng tử lạnh như băng kia, dáng vẻ này hiền hòa mà nho nhã, không hề giống với mọi khi.
Đây là lần đầu tiên cô ngắm nhìn anh một cách rõ ràn và to gan lớn mật như vậy.
Nhớ tới lần đầu tiên gặp anh trước cửa hộp đêm, cô chỉ cảm thấy người đàn ông trước mặt mình có ngũ quan khiến người ta kinh ngạc, bây giờ nhìn ngắm lại, đường nét khuôn mặt sắc sảo như được đẽo gọt này dần dần trở nên nhu hòa và dịu dàng dưới ánh nắng buổi sớm.
Một tầng ánh sáng mỏng manh phủ lên, vuốt sạch khí chất tàn ác của anh.
Cô thay một bộ quần áo, vốn định tắm qua một cái, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, thôi thì đợi lúc quay về hẵng tắm.
Sau đó cô rời khỏi phòng ngủ.
Sáu giờ sáng.
Trong phòng bếp, thím Lý đang chuẩn bị bữa sáng.
Cố Uyên bước tới, rửa tay thật sạch.
“Thím Lý, tôi giúp thím nhé.”
“Mợ chủ, sao cô dậy sớm thế, ngủ thêm một lát nữa đi, chỗ này cứ để tôi làm là được rồi.”
“Tôi đã ngủ đủ rồi, thím Lý, sáng nay ăn gì vậy, tôi làm cùng thím, lúc trước ở nhà tôi cũng thường giúp mẹ nấu cơm.”
Khi Tô Ngọc Kỳ tỉnh giấc đã là bảy giờ sáng, tầm mắt của người đàn ông này dần dần sáng rõ, anh vô thức lật chăn ra, bước ngay về phía ban công, mở cửa sổ, nhìn ra bên ngoài.
Ánh mắt hướng ra xa, từ nơi này vừa vặn có thể nhìn thấy công viên và một băng ghế đặt ở đó.
Mơ hồ nhìn thấy bóng người vốn nằm trên đấy đã không thấy đâu nữa. Người đàn ông khẽ nhíu mày, đổi một bộ quần áo rồi lập tức xuống tầng. Khi vừa đi về phía phòng bếp.
Đã nghe thấy âm thanh từ bên trong vọng ra.
“Mợ chủ, cậu chủ cũng chỉ do nhất thời chưa nghĩ thông suốt được, đợi cậu chủ nghĩ thông suốt rồi, sẽ phát hiện ra điểm tốt của mợ chủ.”
Cố Uyên cảm thấy, hình như tất cả mọi người trong nhà họ Tô đều cảm thấy thiệt thòi cho cô, bởi vì không có hôn lễ, không có tất cả mọi thứ mà các cô gái mong muốn, cũng dường như tất cả mọi người đều cảm thấy, vì Tô Ngọc Kỳ đã có người trong lòng rồi nên sẽ đối xử không tốt với cô.
Cô cười cười, gò má hắt ánh nắng sớm rất dịu dàng: “Anh ấy là một người tốt.”
Tô Ngọc Kỳ đứng ở cửa phòng bếp mà nghe được một câu như vậy. Giọng nói của cô rất ôn hòa, dường như đang bùi ngùi cảm khái vậy. Khiến Tô Ngọc Kỳ nhất thời sững sờ.
“Người tốt”.
Trước giờ chưa có ai dùng từ này để hình dung về anh.
Anh nhìn cô gái đứng dưới ánh nắng kia, khi cô ấy nói câu đó, trên môI nở nụ cười nhẹ nhàng, gương mặt dường như đang phát sáng vậy, tốt đẹp mà xán lạn, khiến anh hơi sững người.
------oOo------
Chương 15: Chúng ta từng gặp nhau trước đó chưa?
Rời khỏi nhà họ Tô, cô ngồi vào xe của người đàn ông kia.
Ánh mắt của Cố Uyên vẫn luôn nhìn ra bên ngoài.
Chiếc xe phóng đi.
Bên tai Cố Uyên vang lên giọng nói trầm ấm: “Lưu Thanh Vũ, trước kia chúng ta từng gặp nhau à?”
Cố Uyên từ từ siết chặt các ngón tay, trái tim không ngừng đập nhanh, chẳng lẽ anh phát hiện ra rồi? Không thể nào, đã qua bốn năm rồi, hôm đó cô trang điểm đậm lắm. Cố Uyên bình tĩnh lại, nhìn người đàn ông đang mang đôi mắt thăm dò kia mà mỉm cười: “Trước kia tôi vẫn luôn ở Mỹ, thời gian này vừa về nước, chưa từng gặp anh.”
Tô Ngọc Kỳ nhìn chằm chằm vào đôi mắt của cô gái, từ từ di chuyển tầm mắt, nói với lái xe rằng: “Dừng xe.”
Cố Uyên thấy anh không phát giác ra chuyện gì, trong lòng từ từ thở phào, cô nhìn ra ngoài cửa sổ, bây giờ chiếc xe đã ra khỏi khu vực phụ cận của nhà họ Tô, cô hiểu...
Cũng biết rõ.
Chiếc xe vừa dừng lại, Cố Uyên đã mở cửa bước xuống. Chiếc xe lập tức nghênh ngang phóng đi.
Mấy ngày sau, Cố Uyên nhận được một bức thư điện tử. Do Cố Tùng An gửi cho cô.
Một bức họa mà Cố Tùng An vẽ đã đạt giải nhất trong một cuộc thi, Cố Uyên rất vui vừng, cô hồi đáp cho cậu ấy rất nhiều, nhưng đối phương không hề trả lời cô.
Cố Uyên biết, Tùng An giận cô.
Đã bốn năm trôi qua rồi.
Vẫn còn đang giận cô.
Bốn năm này, cô đã từng liên lạc với cậu ấy vô số lần, nhưng Cố Tùng An chỉ gửi cho cô một tin nhắn, cô vẫn rất vui mừng.
Cô hiểu Cố Tùng An, biết cậu ấy luôn bất mãn về chuyện ba mẹ vứt bỏ mình, từ rất nhiều năm về trước, khi mẹ cô vẫn còn sống, người nhà đó đã từng tới vì muốn đón Tùng An về Mỹ, nhưng đã bị Tùng An từ chối.
Hơn nữa mẹ cô cũng không muốn rời xa Tùng An.
Bây giờ, có thể nhận được tin tức từ Tùng An, cô rất vui mừng, cũng thấy được an ủi.
Chỉ cần bây giờ Cố Tùng An sống tốt, vậy là đủ.
Cô đọc email đó hết lần này đến lần khác rồi mới tắt máy tính, thay một bộ đồ ngủ rộng rãi và mềm mại, tắm qua một lần.
Mấy hôm nay nhà vú Trương có chút chuyện, Cố Uyên cho bà ấy quay về, sau khi tắm xong, cô xuống tầng chuẩn bị nấu chút đồ ăn tối.
Mở tủ lạnh ra, lấy trứng gà và mỳ sợi, nấu một bát mì.
Cô còn chưa ăn xong thì điện thoại bàn trong phòng khách đã đổ chuông. Cố Uyên bước tới, cầm ống nghe đặt bên tai: “A lô, xin hỏi ai đấy ạ?” “Có phải mợ Tô không ạ?”
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói của một người đàn ông: “Là thế này, mợ Tô, tôi là bảo vệ của khu nhà mình, anh Tô uống khá nhiều rồi, cô có thể ra đón anh ấy được không?”
Cố Uyên vội vàng tới phòng bảo vệ.
Tô Ngọc Kỳ được bảo vệ dìu, cô đưa tay đỡ lấy cánh tay anh, sức nặng của người đàn ông kia thoáng chốc đè lên người cô, bảo vệ vội vàng tới phụ giúp: “Mợ Tô, tôi thấy anh Tô uống say kha khá rồi, tôi đưa hai người về.”
Cố Uyên gật gật đầu rồi nói với bảo vệ: “Cảm ơn anh.” “Mợ Tô đúng là khách sáo quá.”
Nếu không phải có bảo vệ cùng Cố Uyên đỡ Tô Ngọc Kỳ quay về biệt thự, một mình Cố Uyên thực sự không biết phải xoay xở thế nào.
Bảo vệ đi rồi, Cố Uyên đỡ anh đi vào phòng ngủ.
Cô muốn đổi giày, nhưng cơ thể của người đàn ông kia chợt khuỵu xuống, Cố Uyên vội vàng ôm chặt lấy anh.
Mà một bàn tay của người đàn ông kia ôm lấy eo cô, hai người cùng lảo đảo rồi ngã xuống thảm trải sàn.
Cố Uyên kinh hoảng hô lên, bị anh đè xuống bên dưới: “Tô Ngọc Kỳ...”
Mùi rượu trên cơ thể người đàn ông kia dồn dập ập tới, Cố Uyên nhíu mày nhìn anh, sao uống gì mà uống đến mức này? Người đàn ông kia nhắm nghiền hai mắt, lông mi dày rậm phủ thành một bóng mờ xuống gương mặt anh, Cố Uyên nhìn gương mặt đó, đối với cô mà nói, bốn năm nay cô vẫn luôn muốn quên, nhưng không thể nào quên được.
Cố Uyên khẽ thở dài, muốn chui ra khỏi vòng tay của người đàn ông này, nhưng không ngờ rằng trong trạng thái say xỉn mà cánh tay của anh vẫn siết chặt trên vòng eo của cô: “Tô Ngọc Kỳ, anh buông tôi ra trước có được không?”
Cô nhúc nhích, hai người không thể nằm mãi trên thảm trải sàn trước cửa thế này được...
Giọng của người đàn ông hơi khàn, mang theo mùi rượu nồng nặc: “Ánh San, đừng nhúc nhích...”
Khoảnh khắc ấy, Cố Uyên đông cứng lại.
------oOo------
Chương 16: Anh ta là người tốt
Ánh San...
Anh coi cô là Tống Ánh San à?
Bên tai cô là lời thì thầm hờ hững của người đàn ông kia, từng tiếng từng tiếng một, giọng nói không hề lạnh lùng như khi nói chuyện với cô thường ngày mà có vẻ dịu dàng thoáng qua: “Ánh San... sao em đến đây...”
Cố Uyên cứ thế mà cứng đơ người.
Người đàn ông kia say đến bét nhè, không nghe thấy tiếng đáp lại nữa, nên gục trên vai cô mà thiếp đi.
Cô đưa tay, dùng hết sức bình sinh đẩy anh ra, sau đó đỡ anh đi lên tầng. Tất cả sức nặng của người đàn ông này đổ vào người cô, mỗi một bước đi, Cố Uyên đều thấy khó khăn vô cùng, vật vã lắm mới tới được phòng ngủ.
Cô đặt anh nằm trên giường, mồ hôi mẹ mồ hôi con toát vã ra.
Cố Uyên ngồi bên giường mà thở hồng hộc.
Cô nghiêng mặt qua, nhìn người đàn ông đang nằm trên giường, đôi mắt sắc lạnh mọi ngày giờ đang nhắm nghiền, nửa như say xỉn, nửa như ngủ say, Cố Uyên nói: “Tôi không phải Tống Ánh San, tôi cũng không phải Lưu Thanh Vũ... tôi là Cố Uyên...”
Hai mắt cô hơi đỏ, Cố Uyên lấy điện thoại trên tủ đầu giường, tìm một tấm ảnh, một cô bé có gương mặt non nớt xinh xắn, giơ nó ra trước mặt anh: “Anh Tô, anh nhìn này, đây là Tinh Tinh, là... con gái... của chúng ta... Anh Tô, cảm ơn anh, anh là người tốt, anh đã cho tôi một tỷ đồng để tôi cứu em trai mình, trong lúc cuộc sống của tôi đầy hoang mang và bất lực, anh lại cho tôi Tinh Tinh.”
Giọng của cô rất nhẹ nhàng và mềm mỏng: “Một năm sau khi chúng ta tự động li hôn, tôi sẽ rời đi, anh Tô, anh yên tâm, tôi sẽ không... quấy rầy đến anh và cô... Tống đâu...”
Cố Uyên cúi đầu, nhìn điện thoại, một giọt nước mắt lăn xuống.
Nước mắt trong suốt rơi xuống màn hình điện thoại.
Cô nhìn nụ cười ngây thơ của Tinh Tinh trong bức ảnh mà mỉm cười theo, Tinh Tinh à, mẹ sẽ nhanh chóng về bên cạnh con thôi, bây giờ mẹ và ba con... đang ở bên cạnh nhau...
Đây là ba con, ba con là người tốt.
Cô cởi giày cho người đàn ông kia, sau đó đến âu phục rồi áo sơ mi. Cố Uyên ôm gối tựa, ngả người trên ghế sô pha, thiu thiu ngủ.
Tô Ngọc Kỳ ngủ cũng không yên ổn.
Cố Uyên ngủ không sâu, một chút tiếng động thôi cô cũng nghe thấy, không biết anh đã uống bao nhiêu, cô phải đỡ anh vào phòng vệ sinh nôn hai bận. Cô cởi áo khoác âu phục, tháo nút áo sơ mi, rót một cốc nước cho anh súc miệng.
Tô Ngọc Kỳ dường như đã tỉnh hơn một chút, sau khi nhìn thấy cô, anh đưa tay đẩy cốc nước mà cô đưa tới.
Cố Uyên cầm cốc không chắc, chiếc cốc thủy tinh rơi xuống thảm trải sàn.
Cùng với đó là giọng nói lạnh lùng của người đàn ông kia: “Lưu Thanh Vũ, sao lại là cô, cô cút đi cho tôi...”
Chiếc cốc rơi xuống thảm trải sàn.
Nhưng không có tiếng vỡ nào vang lên.
Cố Uyên cầm cái cốc lên, đặt trên tủ đầu giường, ngước mắt vô ý liếc nhìn anh, người đàn ông kia nhíu chặt hai hàng lông mày, dường như không thoải mái.
Cố Uyên có vẻ lo lắng, thấy bàn tay của người đàn ông kia đặt trên bụng.
“Anh Tô, dạ dày anh khó chịu à? Có phải đau dạ dày không, tôi đi tìm thuốc cho anh...”
Tô Ngọc Kỳ vốn không định để cô giúp mình tìm thuốc, nhưng chưa kịp lên tiếng thì cơn đau ở dạ dày đã cuồn cuộn xông tới.
Cố Uyên đến phòng khách, lật tìm hộp thuốc, tìm thuốc dạ dày trong hộp thuốc. Vú Trương nói, trước kia Tô Ngọc Kỳ thường xuyên đến đây, vậy thì chắc sẽ chuẩn bị thuốc đau dạ dày...
Nhưng trong hộp thuốc không có...
Cố Uyên đặt hộp thuốc xuống, nghĩ đi nghĩ lại rồi lên thư phòng ở trên tầng, quả nhiên tìm thấy thuốc đau dạ dày trong ngăn kéo bàn làm việc của người đàn ông kia. Cô đọc hướng dẫn sử dụng rồi nhanh chóng quay về phòng ngủ.
Tô Ngọc Kỳ đã không còn sức để cự tuyệt cô nữa, uống thuốc rồi chìm vào giấc ngủ.
Cố Uyên nhìn người đàn ông vì đau đớn mà đổ mồ hôi ướt hết mặt mày kia, cô vào phòng vệ sinh, thấm ướt một chiếc khăn, lau bớt mồ hôi trên trán anh.
Cố Uyên vừa lau vừa ngắm nhìn dung mạo của người đàn ông này. Bàn tay cầm khăn bông của cô từ từ siết chặt lại.
------oOo------
Chương 17: Cô đang hoang tưởng điều gì?
Cố Uyên, mày đang mộng tưởng hão huyền cái gì vậy?
Mày và người đàn ông này chỉ có cuộc hôn nhân trên thỏa thuận, hơn nữa, mày là Cố Uyên, không phải Lưu Thanh Vũ, mày và anh ấy không có một tí liên quan nào...
Cố Uyên, cất bớt những mộng tưởng của mày đi.
Anh ấy đã có người trong lòng rồi, và người anh ấy ghét là mày. Cô tắt đèn đi, nhìn mảng tối trước mắt mình.
Lấy ngọn đèn trên đầu giường, đặt nó lên bàn trà, cô ngả người xuống sô pha, ánh sáng nhẹ nhàng bao trùm cơ thể cô, cả một đêm này Cố Uyên không được nghỉ ngơi đầy đủ.
Có thể nói rằng, cô không thể nào ngủ được. Sáng hôm sau cũng dậy rất sớm.
Cố Uyên đắp lại chăn cẩn thận cho người đàn ông kia, sau đó xuống tầng.
Mấy hôm nay vú Trương không ở đây, đồ ăn trong tủ lạnh gần như đã bị Cố Uyên ăn hết rồi, nhưng vẫn còn mì sợi và trứng gà, Cố Uyên nghĩ ngợi rồi nấu tạm hai bát mì.
Tô Ngọc Kỳ mở mắt ra, tầm nhìn của người đàn ông này dần dần sáng rõ hơn.
Anh ngồi dậy, nhìn thấy bản thân mình bây giờ đang ở trong biệt thự. Người đàn ông này nhíu mày.
Sao tối qua anh lại tới đây được..
Vì uống say nên hơi đau đầu, Tô Ngọc Kỳ giơ tay day day thái dương, hôm qua quá chén, gọi một chiếc taxi, hình như anh đã vô thức nói rằng muốn đến nơi này.
Nhớ tới Lưu Thanh Vũ, Tô Ngọc Kỳ cảm thấy khá bực bội.
Anh đứng dậy, đi vào phòng tắm.
Tắm qua một cái, anh bước ra khỏi phòng tắm, mở tủ đồ, lấy một bộ quần áo để thay. Ánh mắt của Tô Ngọc Kỳ vô tình lướt tới tủ đầu giường, trên đó có một lọ thuốc đau dạ dày.
Ánh mắt của anh từ từ tập trung vào nó, nhớ tới chuyện tối hôm qua, cô gái kia hoảng hốt đi tìm thuốc dạ dày cho anh...
Anh vốn tưởng rằng, cô gái ấy nên nhân cơ hội anh say rượu mà cố ý nằm xuống bên cạnh anh, sáng hôm sau sẽ mượn cớ ấy mà tự tung tự tác.
Nhưng cô ấy đã không làm vậy.
Ánh mắt của anh lướt tới ngọn đèn nhỏ đặt trên bàn trà.
Buổi tối đi ngủ thích bật đèn?
Lẽ nào hôm ấy ở nhà họ Tô, anh thực sự đã hiểu nhầm cô?
Khóe môi của người đàn ông kia cứng đờ, anh nhìn đi chỗ khác, bước xuống tầng.
Trong không khí có mùi thơm đặc trưng của bữa cơm nhà.
Cố Uyên bưng hai bát mì đến phòng ăn, khi đi ra khỏi phòng ăn, nhìn thấy Tô Ngọc Kỳ xuống tầng, cô nghĩ ngợi rồi nói: “Anh Tô, tôi nấu mì rồi, anh có muốn ăn một chút không.”
Cố Uyên thấy sắc mặt của người đàn ông kia không vui.
Hơn nữa anh đã mặc xong âu phục, chắc hẳn là sắp ra ngoài...
Dù sao... người đàn ông này làm sao có thể bằng lòng ăn đồ ăn mà cô nấu chứ.
Cố Uyên cúi đầu quay về phòng ăn, nhìn hai bát mì được đặt trên bàn, lòng thầm nghĩ, sáng nay mình ăn một bát, còn một bát bỏ vào tủ lạnh, để đến trưa ăn.
Cô đã nghĩ như vậy.
Đột nhiên có một bóng người ngồi xuống trước mặt.
Cố Uyên ăn một đũa mì mà sững sờ.
Tô Ngọc Kỳ ngồi xuống trước mặt cô, bưng bát mì lên, ăn một miếng, hơi nhướn mày, dường như mùi vị cũng khá ổn đấy.
Cố Uyên thấy hơi bất ngờ, im lặng ăn hết bữa sáng.
Thời giờ vẫn còn sớm.
Điều khiến Cố Uyên ngạc nhiên hơn là khi cô rửa bát xong, bước ra khỏi phòng bếp, nhìn thấy người đàn ông kia ngồi trên sô pha, vẫn chưa rời khỏi nhà, nhưng xung quanh người đàn ông ấy hiện rõ vẻ xa cách.
Cố Uyên không biết nên chung sống với người đàn ông này thế nào. Người đàn ông là chồng của “cô” trên danh nghĩa.
Cô sợ nói thừa một câu hoặc có một chút chuyện nhỏ nhặt thôi sẽ bị anh hiểu nhầm, cô chỉ muốn im lặng sống ở đây trong một năm rồi rời đi.
Từ đó, cứ thế mà quên lãng nhau. ------oOo------
Chương 18: Anh chưa bao giờ nhớ đến cô
Anh chưa từng nhớ ra cô.
Thậm chí còn không biết cô là ai.
Trong trí nhớ của anh, căn bản không có sự tồn tại của người như cô.
Lúc này, có một tin nhắn được gửi đến số điện thoại của “Lưu Thanh Vũ”.
“Chị Thanh Vũ, hôm nay cùng nhau đi dạo phố nhé, rồi mình ăn cơm cùng nhau, buổi chiều đi ngâm suối nước nóng nữa.”
Là một tiểu thư con nhà giàu tên Tạ Tâm, Cố Uyên có một chút ấn tượng, cô quen người này trong bữa tiệc của đám cậu ấm cô chiêu, vốn dĩ Cố Uyên chưa từng tham gia những hoạt động này, cũng không muốn đi.
Nhưng Tạ Tâm cứ hỏi mãi.
Nghĩ đến việc bây giờ mình cũng không bận gì, cô gửi tin nhắn cho “Tạ Tâm” kia.
“Ừ được, tôi tới đầu phố đợi cô.”
Cô nhanh chóng lên tầng thay quần áo, lấy túi xách rồi xuống tầng, nhìn người đàn ông đang ngồi trên sô pha đọc báo, cô không biết có nên nói với người đàn ông này một tiếng không.
Nhưng, anh không thích cô đến thế cơ mà.
Thôi thì cô đừng nói vậy.
Cứ thế mà đi là được rồi.
Đợi đến lúc tối, chắc chắn anh sẽ sớm rời khỏi nơi này thôi.
Nghĩ đến đây, Cố Uyên bước ra cửa và thay giày, người đàn ông kia hờ hững lên tiếng: “Đi đâu đấy?”
Cố Uyên sững sờ, phản ứng được là người đàn ông kia đang hỏi cô, nghĩ ngợi một chút rồi nói: “Ra ngoài đi dạo.”
Tô Ngọc Kỳ lên tiếng: “Sáu giờ tối, tôi sẽ đợi cô trước cổng biệt thự.”
Tạ Tâm không chỉ đi một mình, Cố Uyên tới đó rồi mới phát hiện ra, đây là một buổi tụ tập quy mô nhỏ của đám cậu ấm cô chiêu, có rất nhiều con gái của các nhà giàu.
Thấy cô đến, họ bước tới chào hỏi.
Cố Uyên chỉ mỉm cười hờ hững.
Tạ Tâm khoác cánh tay cô: “Chị Thanh Vũ, cuối cùng chị cũng đến rồi, sáng nay chúng ta đi dạo phố trước, mua ít quần áo hay gì đó, trưa nay ăn một bữa cơm rồi đến chiều đi tắm suối nước nóng.”
Cố Uyên đã đến rồi, tất nhiên sẽ gật đầu đồng ý.
Nhưng cô rất không thích việc Tạ Tâm cứ khoác tay cô tỏ vẻ thân mật lắm.
Mà cũng không thể nào từ chối được.
Suốt đường đi, những vấn đề mà Tạ Tâm hỏi đa phần đều liên quan đến Tô Ngọc Kỳ.
Cố Uyên làm sao có thể không biết được suy nghĩ của đám cô chiêu này chứ.
Nhưng những câu mà Tạ Tam hỏi, cô thực sự không biết gì.
Phải biết rằng, Tô Ngọc Kỳ rất ít khi đến biệt thự, bởi anh trốn tránh cô, chán ghét cô.
Sao cô có thể biết được sở thích của anh cơ chứ?
Tạ Tâm thấy cô không muốn nói nên cũng không dám hỏi nhiều. Cứ thế khoác tay cô đến khu trung tâm mua sắm.
Khu vực bán quần áo của nữ.
Cố Uyên ngồi trong khu nghỉ chân, nhìn Tạ Tâm cùng mấy cô gái con nhà giàu khác cứ từng người một bước ra khỏi phòng thử đồ, chọn quần áo với vẻ khó xử, cô chỉ nhấp một ngụm đồ uống.
Lấy điện thoại ra khỏi túi xách, cô đột ngột phát hiện ra mình chỉ mang chiếc điện thoại với thân phận “Lưu Thanh Vũ”, không mang điện thoại của mình, cô nhíu mày, chẳng lẽ sáng nay mình để quên trong phòng ngủ?
Màn hình điện thoại của cô là Tinh Tinh.
Cố Uyên đưa tay lên nhìn vào chiếc đồng hồ kiểu nữ, bây giờ là mười giờ rưỡi sáng, cô từ từ đè nén cảm giác bất an trong lòng, chắc hẳn đã Tô Ngọc Kỳ rời khỏi đây rồi.
Anh sẽ không ở trong biệt thự đó quá lâu đâu nhỉ. Chắc sẽ không phát hiện ra điện thoại của cô đâu nhỉ.
Nếu như phát hiện ra, chắc hẳn người đàn ông ấy cũng không muốn đụng vào điện thoại của cô đâu.
Chắc vậy, không phát hiện ra đâu. Sẽ không có chuyện gì đâu...
------oOo------
Chương 19: Thật sự cho rằng mình là mợ chủ nhà họ tô à
Cố Uyên bưng cốc nước lên, uống hết cốc nước, trái tim bình tĩnh lại. Cô muốn ép bản thân không được nghĩ nhiều nữa, dù sao thì người đàn ông kia ghét cô đến cỡ nào, cô biết chứ.
“Chị Thanh Vũ, chị thấy chiếc váy dài này đẹp hơn hay chiếc váy ngang gối màu vàng nhạt kia đẹp hơn?”
Tạ Tâm bước ra khỏi phòng thay đồ, băn khoăn không biết nên chọn món đồ nào.
Cố Uyên nhìn cô ta, cười cười rồi lạnh nhạt bình phẩm: “Cả hai đều rất đẹp.”
“Được rồi, vậy thì lấy cả đi.”
Tạ Tâm bảo nhân viên gói cả hai món đồ lại, thấy “Lưu Thanh Vũ” cứ ngồi mãi trong khu nghỉ chân nên cất tiếng hỏi: “Chị Thanh Vũ, chị không chọn vài bộ à?”
Quần áo của Cố Uyên rất nhiều, hơn nữa phong cách của cửa hàng này quá màu mè hoa lệ, giá tiền cũng khiến người ta líu lưỡi, cô thích những bộ đồ có chất liệu thoải mái và dáng vẻ trông trong sáng khoan khoái hơn một chút.
“Không, tôi ở đây đợi các cô, các cô cứ chọn đồ đi.”
“Vậy cũng được, chị Thanh Vũ.”
Tạ Tâm cùng mấy cô gái con nhà giàu kia cầm quần áo đi về phía phòng thử đồ, Cố Uyên loáng thoáng nghe thấy tiếng bàn luận của mấy người kia, rất khẽ khàng thôi, nhưng vẫn lọt vào tai Cố Uyên.
“Cái cô Lưu Thanh Vũ chẳng qua chỉ là một con bé nhà giàu mới nổi, không biết dùng thủ đoạn gì mà bò lên được lên giường của cậu ba nhà họ Tô, cậu ba nhà họ Tô đến cả hôn lễ cũng chẳng tổ chức cho ả, không biết còn ghét cô ả đến độ nào, sao có thể cho ả tiền tiêu được. Chỉ vớI nhà họ Lưu không xứng mặt thượng lưu ấy, nếu không bám được lên cái cây đại thụ như nhà họ Tô thì đã nát một đời hoa tan ba đời chuối lâu rồi, làm sao có tiền cho cô ả mua đồ ở đây được. Tôi đoán ấy hả, nhìn cô ả ăn mặc bần tiện thế kia, chắc là gảy bàn tính sai rồi, không kiếm chác được tí gì từ chỗ cậu ba nhà họ Tô đâu...”
“Ôi chao, cô nói nho nhỏ thôi, đừng để bị nghe được, dù gì cũng là mợ chủ nhà họ Tô mà...”
Giọng nói kia ngược lại càng lúc càng to hơn: “Xoắn gì nhỉ, cậu ba nhà họ Tô có thích cô ả đâu, cưới cô ả cũng chỉ để làm bộ vậy thôi, nghe nói ấy mà... cậu ba nhà họ Tô thường xuyên ra vào căn hộ của Tống Ánh San...”
Cố Uyên nghe thấy tiếng nói chuyện từ từ biến mất mà nhắm mắt vào. Cô đưa tay day day huyệt thái dương.
Đến chiều.
Cố Uyên cùng đám cậu ấm cô chiêu kia tới suối nước nóng ở sơn trang. Hiếm khi có được thời khắc thư giãn.
Nhưng trong đầu cô vẫn luôn nghĩ tới chuyện.
Sáng nay Tô Ngọc Kỳ đã nói, tối nay... sẽ chờ cô ở cửa biệt thự. Có chuyện gì sao?
Hôm nay cũng không phải thứ Sáu mà.
Không cần cùng nhau đến nhà họ Tô dùng cơm.
“Này, chị Thanh Vũ, sao tay chị không đeo nhẫn?”
Cố Uyên cúi đầu nhìn ngón tay của mình.
Ngón tay cô vừa thon vừa dài.
Không có bất kì một món đồ trang sức nào.
Câu hỏi tưởng chừng như vô tình này vang lên đã thu hút ánh mắt của không ít cô gái.
Những ánh mắt này đều mang theo vẻ châm chọc và chờ đợi được xem kịch hay.
Cố Uyên nhếch môi cười điềm nhiên như không có gì xảy ra, chỉ hờ hững đáp: “Lúc ở nhà, tôi không thích đeo mấy món đồ trang sức.”
Quả thật vậy, cô không thích đeo những thứ này.
Trên cổ hay trên tay cô đều không có gì cả.
Cô gái kia nói: “Hóa ra là thế à, Thanh Vũ này, cô với cậu ba nhà họ Tô khiêm tốn thật đấy, đến cả hôn lễ cũng không tổ chứ, chúng tôi muốn xem xem nhẫn cầu hôn của người đàn ông như cậu ba nhà họ Tô trông như thế nào lắm đấy, thỏa mãn trí tò mò của chúng tôi tí đi mà ~”
Cố Uyên nhìn cô gái con nhà giàu này, có một ít ấn tượng về cô ta, hình như đã từng gặp cô ta ở bữa tiệc chúc thọ ông cụ Tô, chắc lại là đào hoa của Tô Ngọc Kỳ đây. Cô nhìn cô ta, nhếch môi nở nụ cười: “Được chứ, nếu cô đã tò mò như thế, đợi cô có thời gian thì đến nhà tôi nhé, tôi lấy ra cho cô xem.”
Cố Uyên thực sự không sợ...
Người đàn ông kia quả thực từng ném cho cô một chiếc nhẫn...
Chỉ để giả bộ đóng kịch trước mặt ông Tô và bà Tô thôi ấy mà...
Cô gái kia nghiến răng, đáp lời: “Ôi chao, tôi cũng chỉ tò mò nên nói chơi thôi, Thanh Vũ, cô đừng tin là thật chứ.”
Cố Uyên ước chừng thời gian rồi đứng dậy, nghe thấy mấy cô gái lắm tiền kia đang bàn nhau xem tối nay ăn gì, cô cầm điện thoại trên bàn lên, nhìn đồng hồ trên đó. Bây giờ đã gần bốn rưỡi chiều.
Tô Ngọc Kỳ dặn cô đợi anh lúc sáu giờ tối trước cổng biệt thự.
Bây giờ mà về ngay, dọn dẹp một chút, chắc là vừa vặn.
Cô bước ra, thay đồ rồi nói với Tạ Tâm: “Tạ Tâm, tôi đi trước đây.”
Tuy rằng cô với Tạ Tâm không hẳn là thân thiết, nhưng dù sao đã đồng ý đi cùng Tạ Tâm, hơn nữa Tạ Tâm vì nhòm ngó Tô Ngọc Kỳ mới thường xuyên hẹn cô ra ngoài chơi, nhưng tâm tính không quá xấu xa, chỉ giở vài trò vặt thôi.
Tạ Tâm chớp chớp mắt và nói với vẻ hơi thất vọng: “Ơ, chị Thanh Vũ, sao chị đi nhanh thế, ban nãy chúng em còn bàn với nhau xem tối nay ăn gì đấy.”
Cố Uyên hơi cụp mắt, nhẹ nhàng đáp lại: “Tối nay tôi phải đi cùng chồng, sắp đến giờ rồi, tôi đi trước, các cô chơi vui vẻ.”
Bước chân của Cố Uyên chưa sải qua ngưỡng cửa của căn phòng.
Đã nghe thấy giọng nói không buồn che giấu sự châm chọc vang lên sau lưng: “Nực cười, tìm lí do lí trấu cũng không thèm soạn nháp, biết thừa cậu ba nhà họ Tô thích Tống Ánh San, cưới Lưu Thanh Vũ chẳng qua cũng vì bị ép buộc, cô ả còn tưởng mình là mợ chủ nhà họ Tô thật cơ.”
Cố Uyên siết chặt tay nắm cửa, khẽ mím môi, động tác của cô chỉ dừng lại trong chốc lát, sau đó nhanh chóng kéo cửa, đi ra ngoài.
Cố Uyên gọi taxi quay về.
Vú Trương không có ở nhà, cô lấy chìa khóa mở cửa, vội vàng thay giày rồi đi lên tầng, vào đến phòng ngủ, cô thấy điện thoại của mình đặt trên tủ đầu giường, bước tới cầm nó lên, thấy điện thoại đã hết pin từ bao giờ mà thở phào một hơi.
Tối qua cô quên cắm sạc, chắc hẳn đã sập nguồn từ sáng nay rồi.
Cô cắm sạc điện thoại, bật máy lên, nhìn gương mặt non nớt của con gái mình trên hình nền. Cố Uyên sờ tay lên màn hình, không biết bây giờ Tinh Tinh thế nào rồi, có ngoan không, có nghe lời chị Lý không, cô vốn tưởng chuyến này về thành phố Hải Châu sẽ nhanh chóng quay lại, nào ngờ...
Cô có thể dùng thân phận của “Lưu Thanh Vũ” mà gả cho Tô Ngọc Kỳ như thế.
Gả cho người đàn ông mà suốt bốn năm nay cô muốn quên cũng không quên được.
Dường như tất cả mọi thứ từng xảy ra ở Đông Cung trong cái đêm bốn năm về trước ấy, chỉ là một giấc mơ.
------oOo------
Chương 20: Sự việc hoang đường
Quả thực không chịu nổi nữa, cô gọi một cuộc điện thoại cho chị Lý.
Nghe chị Lý nói rằng thời gian này Tinh Tinh rất ngoan ngoãn và nghe lời, không quậy phá gì nữa, cô mới yên tâm hơn: “Chị Lý, thời gian này làm phiền chị nhiều rồi.”
Phải tách ra khỏi Tinh Tinh gần một năm, Cố Uyên cũng không hề muốn, nhưng cô không còn cách nào khác được.
Ở đầu dây bên kia, chị Lý cười nói: “Làm sao mà phiền được, tôi thích Tinh Tinh nhất, Tinh Tinh nghe lời lắm, giáo viên cũng khen Tinh Tinh vẽ tranh rất đẹp. Cô Cố này, bao giờ cô quay về, tôi thì không chê phiền hà gì đâu, chỉ có điều Tinh Tinh còn nhỏ quá... không rời xa cô được.”
Chị Lý thực sự không hiểu, có chuyện gì quan trọng đến mức Cố Uyên phải xin nghỉ cả công việc ở thành phố này, hơn nữa còn rời đi trong thời gian dài như thế, chị ấy thì luôn sẵn lòng chăm sóc cho Tinh Tinh, nhưng Tinh Tinh không thể xa mẹ nó lâu như vậy được.
Cố Uyên siết chặt điện thoại trong tay, khẽ cắn môi, cô không biết phải nói thế nào với chị Lý.
Về chuyện hoang đường như thế này.
Cô thay người em gái trên danh nghĩa cho mình, gả cho một người đàn ông.
Thời hạn của thỏa thuận hôn nhân này kéo dài một năm.
Cố Uyên nhắm mắt lại, mi mắt run run trên gương mặt xinh đẹp nhưng nhợt nhạt, bàn tay đang cầm điện thoại của cô không ngừng siết chặt lại, cổ họng đột nhiên thấy nghẹn ngào, cô nói rất nhỏ nhẹ rằng: “Chị Lý, em ở bên này còn chút việc, cảm ơn chị đã chăm sóc cho Tinh Tinh, nếu như Tinh Tinh nhớ em thì gọi video call cho em.”
Chỉ cần có thời gian, cô sẽ lập tức về thành phố Lệ Châu thăm Tinh Tinh.
Sáu giờ chiều.
Một chiếc Bentley màu đen dừng trước cổng biệt thự.
Một người đàn ông trẻ tuổi mặc âu phục gọn ghẽ bước xuống xe, anh liếc mắt nhìn đồng hồ đeo tay, sau đó gõ cửa, qua một lát, Cố Uyên mở cửa ra, nhìn thấy một chàng trai lạ mặt đang đứng trước cửa.
Chàng trai này mỉm cười và giới thiệu: “Mợ chủ, tôi là Hoàng Hưng, trợ lý của anh Tô, anh Tô dặn tôi tới đón cô.”
Cố Uyên gật gật đầu, đóng cửa lại, xách theo túi của mình đi về phía chiếc xe.
Hoàng Hưng mở cửa xe cho cô.
Cố Uyên ngồi vào rồi đáp một tiếng: “Cảm ơn.”
Hoàng Hưng có phần kinh ngạc, cậu không ngờ rằng người phụ nữ này sẽ nói cảm ơn với mình, nhưng kinh ngạc cũng chỉ là kinh ngạc mà thôi.
Cố Uyên vốn tưởng rằng Tô Ngọc Kỳ cũng ngồi trong chiếc xe này.
Nhưng khi cô ngồi vào rồi mới phát hiện ra bên trong chỉ có một mình cô.
Cố Uyên chẳng hỏi một câu nào, đưa mắt nhìn phong cảnh lướt qua bên ngoài chiếc xe, cô hạ kính xuống, để làn gió nhẹ mơn man trên gương mặt.
Qua một lần đèn tín hiệu, Hoàng Hưng dừng xe, anh hơi ngước mắt nhìn về cô gái ngồi ở hàng ghế sau qua gương chiếu hậu, cô ấy mặc một chiếc áo trắng đơn giản và quần bò, phong cách thoải mái và nhẹ nhàng, trên gương mặt không có dấu hiệu trang điểm, tự nhiên mà tinh xảo, như thế này hình như không giống những gì cậu chủ đã nói.
Là một cô gái hám tiền ham hư vinh.
Hoàng Hưng đưa Cố Uyên tới phiên đấu giá ngầm.
Khi Cố Uyên đến, ở nơi mà ánh mắt cô có thể thấy được, các hàng ghế đã chật kín, Hoàng Hưng dẫn cô lên tầng hai, tới thẳng trước cửa một căn phòng.
Đẩy cửa ra, Cố Uyên bước vào.
Cô liếc một cái đã nhìn thấy một người đàn ông đang ngồi trên sô pha, tay nâng ly rượu, Cố Uyên bước tới, ngồi ở đầu kia của sô pha, cách anh một khoảng rộng, có thể nói là ở nơi xa nhất chiếc ghế.
Hoàng Hưng báo cáo: “Thưa cậu, mợ chủ đã đến rồi.” ------oOo----