CHƯƠNG 161 - 170
Chương 161: Cục bột nhỏ dạ lê
Ngửi được mùi thơm sữa, nhìn kĩ lại, thầm nghĩ thằng bé này thật xinh đẹp, ngoại hình của ba mẹ bé chắc hẳn cũng rất xuất chúng.
Cô trống một tay ra đẩy xe mua hàng sang một bên, tránh làm phiền đến những khách hàng qua lại khác, cô bế lấy thằng bé rồi lấy thêm vài gói khoai tây, cô chọc bé: “Thích không? Thích thì dì mua nhiều thêm chút chút nữa.”
Cậu bé gật đầu trước, sau đó đính chính lại: “Mẹ.” Mười phút sau.
Tô Ngọc Kỳ sa sầm mặt, muốn đưa tay bưng nhóc con này xuống nhưng nhóc con này cứ như keo dán dính chặt lấy Cố Uyên.
Thằng bé nằm sấp vào lòng cô, nói với giọng điệu mềm mại: “Mẹ ơi.”
Cố Uyên nhìn sắc mặt của người đàn ông, nghĩ tới trên người anh đang bị thương, cô bất giác ôm chầm lấy thằng bé trong lòng: “À... Để tôi bế nó là được rồi.”
Người đàn ông chỉ “hừ” nhẹ một tiếng, nghe thằng bé gọi tiếng “mẹ” đó, con ngươi đen nhánh nhìn vào khuôn mặt trắng nõn của người phụ nữ: “Tôi thật không biết rằng ra dạo siêu thị thôi cũng có thể tìm được một đứa con trai lớn như thế, Lưu Thanh Vũ, hửm, cô không định giải thích sao?”
Cố Uyên thực sự không biết nên nói như thế nào, cô cũng rất ngạc nhiên, thằng bé trong lòng cứ ôm chặt cổ cô, sợ cô sẽ bỏ rơi nó vậy, nghe thấy tiếng “mẹ” mềm mại đó, trái tim Cố Uyên bỗng mềm nhũn: “Ngài Tô, thằng bé này chắc đi lạc với ba mẹ rồi, chúng ta giúp nó đi...”
Người đàn ông đưa tay tóm lấy cổ sau của thằng bé và xách nó lên, Cố Uyên nhìn thằng bé đó sắp bật khóc, trong lòng bỗng mềm nhũn: “ngài Tô, để tôi bế cho.”
Tô Ngọc Kỳ vốn muốn ném thằng bé này cho Tần Xuyên ở sau lưng, nhưng thấy nhóc con này sắp khóc bèn vô thức ôm chầm lấy nhóc: “Được rồi đừng khóc nữa, khóc nữa thì ném cháu đi đó.”
Cố Uyên khẽ dỗ dành: “Chú này không phải người xấu.” Cô thì thầm vào tai thằng bé: “Chú rất tốt, chỉ là trông chú có chút dữ tợn mà thôi.”
Tô Ngọc Kỳ cúi đầu nhìn người phụ nữ đang nói chuyện, đôi mắt trong trẻo ấy tràn đầy vẻ dịu dàng.
Thằng bé khẽ run rẩy, trên hàng mi cong vút đọng lại những giọt nước mắt óng ánh, nhóc gật đầu nhưng vẫn giơ tay ra với Cố Uyên: “Mẹ...”
Cố Uyên sợ thằng bé sẽ khóc ngay trong lòng Tô Ngọc Kỳ rồi lại chọc giận anh nữa, cô vội dỗ dành: “Được, con phải ngoan ngoãn đấy.” Cô thì thầm bên tai thằng bé: “Mẹ sẽ ở bên con, con đừng sợ.”
Tô Ngọc Kỳ bế lấy thằng bé, tất nhiên đã nghe thấy giọng nói nhỏ nhẹ dịu dàng của người phụ nữ, cho dù nhỏ đến mấy anh cũng thấp thoáng nghe được, nhìn vào Cố Uyên rồi đưa tay vỗ vào mông thằng bé: “Nhóc con, ở yên đó cho chú, nếu cháu gọi cô ta là mẹ thì chẳng phải gọi chúlà ba sao? Chẳng phải chú đã lượm được một đứa con lớn như thế sao.”
Cố Uyên không khỏi bật cười.
Nào ngờ thằng bé lập tức liếc nhìn Tô Ngọc Kỳ với đôi mắt long lanh.
“Liếc chú làm gì, cháu có tin liếc chú lần nữa thì chú ném cháu xuống không.” Mặc dù Tô Ngọc Kỳ nói như thế nhưng anh không thực sự có ý muốn ném thằng bé này xuống.
Gò má thằng bé đỏ ửng, tủi thân nhìn vào Cố Uyên.
Cố Uyên theo sau Tô Ngọc Kỳ, bởi vì trên vai trái của anh bị thương nên anh bế thằng bé bằng tay phải, thằng bé sợ sẽ rớt xuống và cũng sợ Tô Ngọc Kỳ thực sự sẽ ném bé đi bèn ôm chầm lấy cổ của Tô Ngọc Kỳ, người đàn ông sững sờ, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên.
Bị Cố Uyên bắt gặp được.
Cô đi kế bên Tô Ngọc Kỳ, nhìn mặt nghiêng kiên nghị tuấn tú của người đàn ông, còn có nụ cười mờ nhạt trên khóe môi anh, cô tưởng mình xuất hiện ảo giác.
Tuy ngoài mặt anh rất dữ nhưng thực tế không hề buông thằng bé ra, ngược lại cứ ôm chầm nhóc.
Đã phát loa nhiều lần trong siêu thị nhưng vẫn không ai đến đón thằng bé.
Trời đã muộn rồi, vốn Cố Uyên đến siêu thị chính vì muốn mua thức ăn về làm bữa tối nên đề nghị: “Chúng ta về trước đi, đã muộn rồi, ăn chút đồ trước.”
Tô Ngọc Kỳ ra lệnh Tần Xuyên ra ngoài tìm tiếp rồi bảo tài xế lái xe về khách sạn.
Cố Uyên xách những nguyên liệu đã mua bước vào phòng bếp, cô hơi lo lắng Tô Ngọc Kỳ và thằng bé đó bèn ló đầu ra nhìn.
Bầu không khí trong phòng khách có chút vi diệu nhưng... Hai người tiếp xúc với nhau dường như cũng khá... khá ổn.
Thằng bé ngồi trên ghế sofa, trong tay đang cầm một quả táo mà Tô Ngọc Kỳ nhét cho nhóc, hàng mi cong vút, đôi mắt lóe sáng lên.
Mà Tô Ngọc Kỳ đã cởi áo vest ra ngồi ở phía bên kia của ghế sofa, hai chân hơi bắt chéo nhau nhìn vào tờ báo tài chính trong tay.
Ánh sáng của đèn pha lê trong phòng khách sáng sủa mà rực rỡ, Cố Uyên chợt cảm thấy ấm áp.
Thậm chí cô đang nghĩ nếu lúc này Tinh Tinh ở đây... Thì tốt biết bao.
Vài giây sau, Cố Uyên lắc đầu bật cười, hôm nay cô bị sao thế, chẳng qua chỉ là một bé trai đi lạc với ba mẹ trùng hợp gặp phải cô và nhận lầm cô là mẹ của bé mà thôi.
Rửa tay xong Cố Uyên bắt đầu chuẩn bị bữa tối hôm nay.
Cô làm món thịt thăn chua ngọt, cháo bí đỏ và vài món ăn phụ, sau khi nấu xong, Cố Uyên hơi sững sờ, hình như cô toàn làm những món cô thích ăn.
Tô Ngọc Kỳ dường như không thích ăn ngọt.
Hơn nữa anh chưa từng chạm đũa vào những món ăn cô nấu.
Lần trước vài người bạn của anh là Trần Kiên Trung và Trần Cẩm Diễn cùng với Đường Cảnh Ngọc, Tống Thanh Việt đến nhà, anh chưa bao giờ chạm vào những món do cô nấu.
Cố Uyên suy nghĩ một hồi rồi gọi điện cho khách sạn đưa vài món thanh đạm một chút hợp với khẩu vị của Tô Ngọc Kỳ đến.
Trong phòng khách.
Có một bầu không khí giương nanh vuốt kiếm.
Tô Ngọc Kỳ đóng lại tờ báo trong tay, giọng điệu kéo dài: “Nè nhóc con, nhà cháu ở đâu?”
Không lên tiếng.
Người đàn ông nhếch mép lên: “Tên gì?”
Vẫn không lên tiếng.
Thằng bé cúi đầu xuống nhìn trái táo đỏ tươi trong tay. Nhóc không muốn đếm xỉa kẻ xấu xa này đâu.
Đột nhiên thằng bé chợt cảm thấy người nhẹ hẳn đi, nhóc ngẩng đầu lên nhìn Tô Ngọc Kỳ bèn đưa cú đấm ra, Tô Ngọc Kỳ xách cổ áo sau của thằng bé lên một cách dễ dàng: “Cháu còn không lên tiếng nữa thì chú ném cháu ra ngoài thật đấy.”
Khuôn mặt của thằng bé nhíu lại thành bánh bao sắp bật khóc, người đàn ông khẽ lên tiếng: “Cô ta không thích kẻ thích khóc."
Một câu nói như đánh trúng điểm yếu, thằng bé lập tức nín khóc nhưng những giọt nước mắt óng ánh vẫn đọng lại trên hàng mi cong vút, khuôn mặt ngọc ngà ấy trông vô cùng đáng yêu và uất ức.
Nhưng lại sợ đại ma vương ở trước mặt, nhóc bĩu môi: “Dạ... Dạ Lê...”
Tô Ngọc Kỳ túm lấy cổ áo sau của Dạ Lê, cau mày, ánh mắt anh nhìn vào khuôn mặt thằng bé, nhìn thêm một lần nữa, ừm, mặt mày khá ổn, nhưng... Lại nhắm vào người phụ nữ của anh, người đàn ông khẽ híp mắt, đừng nói, đôi mắt này cũng hơi giống với Lưu Thanh Vũ nhưng thằng bé này trông đã chừng ba tuổi, dáng người nhỏ bé, ba năm trước Lưu Thanh Vũ vẫn đang đi học.
Nào đâu có trẻ con được.
“Nè nhóc con, người phụ nữ đó là vợ của chú, không phải mẹ của cháu, đừng đến đây nhận bậy bạ, chú cũng không phải ba cháu, ăn xong cơm chú sẽ đưa cháu về.”
------oOo------
Chương 162: Tiểu tổ tông của nhà họ cố
Cùng một lúc. Nhà họ Cố.
Một người đàn ông trông như vệ sĩ đang quỳ dưới đất: “Cậu hai, là lỗi của tôi, tôi không trông chừng cậu chủ nhỏ.”
Vừa dứt lời, người đàn ông trẻ tuổi đứng bên cạnh nhấc chân đá anh ta một cú, Cố Cẩn Hiên cậu hai của nhà họ Cố nổi giận: “Cậu làm ăn kiểu gì vậy, để lạc mất tiểu tổ tông đó, cậu có gánh nổi không? Nếu để anh hai biết được...”
Cố Cẩn Hiên vừa dứt lời chợt vang lên tiếng mở cửa, ám vệ đẩy xe lăn bước vào, người đàn ông dung nhan như ngọc ngồi trên xe lăn khẽ lên tiếng: “Để anh biết được thì sao?”
Câu nói này dường như mặt hồ yên tĩnh không hề dấy lên cơn sóng nào cả, giọng điệu tuy không chan chứa bất kỳ tính nguy hiểm nào nhưng lại khiến Cố Cẩn Hiên rùng mình không thôi, tiếp theo, anh quỳ một chân xuống: “Anh hai, là em sai... Dạ Lê nó...”
Trong lòng Cố Cẩn Hiên cũng rất khó chịu, buổi tối anh bảo Lục đưa Dạ Lê đi siêu thị dạo, anh cũng đi theo sau trông chừng nhưng bị một cuộc gọi làm trì hoãn, có Lục đi theo thằng bé đó, mua một ít đồ ăn vặt để nhóc vui vẻ một chút, không ngờ chỉ nhận một cuộc gọi thôi đã mất luôn cả người!
Anh lo lắng không yên đi theo Lục cho người đi tìm nhưng vẫn không tìm được Dạ Lê, Cố Cẩn Hiên đổ đầy mồ hôi: “Anh hai, em đã tăng thêm người đi tìm rồi, chắc chắn có thể tìm được Dạ Lê.”
Thật ra trong lòng anh đang hồi hộp, mặc dù chắc chắn sẽ tìm được nhưng khó tránh sẽ bị anh hai mắng một trận.
Đừng tưởng anh hai trông có vẻ hiền hòa, nhưng trong tận xương tủy lại rất hung bạo.
Anh sợ muốn chết.
Cố Giác khẽ ngước mắt lên: “Mất tích từ khi nào?”
Cố Cẩn Hiên đè nén lại áp lực, toát mồ hôi lạnh: “Lúc sáu giờ rưỡi.” Người đàn ông hừ lạnh: “Các người có bản lĩnh thật đấy.”
Cố Cẩn Hiên nhắm mắt lại, đã chuẩn bị sẵn tâm lý bị khiển trách, Lục ở bên cạnh cũng quỳ một chân xuống đất, bầu không khí trầm lặng được vài giây bèn nghe thấy Cố Giác khẽ nói một tiếng: “Không cần tìm nữa.”
“Hả?”
Cố Cẩn Hiên kinh ngạc: “Anh hai, tại sao không tìm nữa, vẫn chưa tìm được Dạ Lê mà?”
Cố Giác cầm chiếc điện thoại được ám vệ ở sau lưng đưa tới, trên đó có một tấm hình rất mờ, trong hình là cảnh Dạ Lê đang ôm đùi một người phụ nữ, anh nhìn được vài giây, ánh mắt rơi vào bóng dáng mờ nhạt của người phụ nữ đó, sau đó ném điện thoại cho Cố Cẩn Hiên.
Cố Cẩn Hiên nhìn thoáng qua: “Sao... Sao có thể... Người phụ nữ này là ai? Dạ Lê lại chủ động ôm cô ta.”
Phải biết rằng tiểu tổ tông này có chứng ưa sạch sẽ, mặc dù còn nhỏ tuổi nhưng nhất quyết tự mặc quần áo, chưa bao giờ để người giúp việc mặc giúp nó, có một lần tiểu tổ tông này đang ngủ, trong nhà có bạn đến chơi, ông cụ bảo người giúp việc mặc quần áo cho nó rồi dẫn nó xuống, tiểu tổ tông vẫn đang ngủ say, người giúp việc thay bộ đồ vest cho nó theo lời dặn của ông cụ, kết quả tiểu tổ tông này sau khi thức dậy đã sa sầm mặt, một ngày không ăn không khóc không quấy không cười cũng không mở miệng nói chuyện.
Cho đến khi ông cụ bảo đảm với nó sẽ không có lần sau nữa. Tiểu tổ tông này mới chịu gật đầu.
Cực kỳ ưa sạch sẽ.
Nếu người giúp việc muốn bế nó thì phải đeo sẵn bao tay, tối hôm qua, Lục vốn muốn nắm tay nó nhưng không dám, siêu thị nhiều người nên đã lạc mất tiểu tổ tông này.
Phải nói tiểu tổ tông...
Điện thoại Cố Giác reo lên, anh nhìn vào cuộc gọi đến trên đó hiển thị hai chữ “Tống Hi”, anh liền bắt máy rồi để bên tai, bên đó vang đến giọng nói của phụ nữ: “Em nghe nói Dạ Lê mất tích rồi.”
“Em yên tâm, không sao.”
“Ừm, anh nói không sao vậy chắc chắn sẽ không sao, khi nào anh về.”
“Vài ngày nữa.”
Người phụ nữ bên đó hờn giỗi: “Cứ nói vài ngày nữa, lại không có thời gian chính xác, cũng chỉ có em bằng lòng đợi anh thôi.”
Cố Giác bật cười, ánh mắt tràn đầy vẻ dịu dàng: “Hi, chẳng phải em chịu đợi anh sao, thêm một tuần nữa thì ổn rồi.”
“Ừm, tìm được Dạ Lê thì gọi cho em, nếu không em ngủ không được, em nói mà đừng để Dạ Lê đi theo, nó quấy một hồi sẽ ổn nhanh thôi, chính là anh nuông chiều nó, không muốn thấy nó khóc nên dẫn nó đi theo, anh xem đi, một nơi lớn như vậy, nếu Dạ Lê gặp phải chuyện gì, Cố Giác, em sẽ ly hôn với anh!” Người phụ nữ bên đó nói với giọng nghẹn ngào.
“Thằng bé đó thực sự không có chuyện gì, lanh lợi lắm, chỉ là đi theo một cô gái thôi, anh đã từng gặp cô gái đó, không xảy ra chuyện gì đâu.”
“Anh đã từng gặp cô gái đó ư, có phải anh lại trêu hoa ghẹo nguyệt ở bên ngoài hay không!” Người phụ nữ hơi lên cao giọng.
Cố giác ngước mắt nhìn rồi vẫy tay, bảo những người trong nhà rời khỏi đây, Cố Cẩn Hiên hiểu ý, đó là cuộc gọi của chị dâu, anh không dám nghe lén nhưng anh quỳ ngay bên chân của Cố Giác, cách anh rất gần, hơn nữa câu nói lúc nãy của chị dâu quả thật quá rõ ràng, anh không
muốn nghe thấy cũng khó.
Mẹ kiếp, ly hôn, quá kích thích rồi nhỉ.
Nhưng anh vẫn phải mau chóng tìm được tiểu tổ tông rồi nói sau, nếu không thì anh toi thật rồi.
Cố Cẩn Hiên lập tức căn dặn: “Điều tra xem người phụ nữ trong hình là ai!” Có vẻ như chính tiểu tổ tông đã chủ động đi với người phụ nữ này.
Người phụ nữ này rốt cuộc là ai đây.
Cố Uyên dọn cơm tối lên rồi đưa thằng bé đi rửa sạch tay: “Cháu tên là Dạ Lê đúng không.”
Thằng bé gật đầu.
Cố Uyên thầm nghĩ thằng bé này ngoan như vậy, đi lạc chắc ba mẹ nhóc cũng rất nóng lòng, cô nhớ tới lần trước Tinh Tinh đi lạc ở thành phố Lệ Châu, cô nóng lòng đến nỗi sắp phát điên.
“Dạ Lê, cháu yên tâm, chú và dì nhất định sẽ tìm lại ba mẹ giúp cháu.”
Dạ Lê đính chính lại: “Mẹ.”
Nhóc ôm chầm lấy đùi của Cố Uyên: “Mẹ.”
Một bàn tay túm lấy cổ áo sau của Dạ Lê để nó ngồi trên ghế trước bàn ăn, Tô Ngọc Kỳ khẽ nheo mắt lại: “Ăn cơm.”
Anh biết nói quá nhiều với nhóc con này cũng vô dụng.
Cố Uyên ngồi trở lại vào bàn ăn, múc một chén cháo bí đỏ để ở trước mặt Dạ Lê, hôm nay cô đã làm bốn món, hai món mặn hai món chay, vốn đã đủ cho ba người ăn nhưng cô sợ Tô Ngọc Kỳ không thích những thức ăn cô làm.
Nhưng nào ngờ...
Cố Uyên mở to mắt ra, thấy Tô Ngọc Kỳ đang ăn món sườn cô làm mà
còn...
Cô gần như hỏi theo bản năng: “Ngài Tô, có ngon không?”
Lần trước cô cũng làm món này nhưng anh không chạm vào, cuối cùng Cố Uyên đã đổ hết sườn đi, cô nhìn Tô Ngọc Kỳ, ánh mắt đầy vẻ mong đợi.
Thật ra Tô Ngọc Kỳ không mấy thích đồ ngọt, nhưng khi nhận thấy sự mong đợi từ trong mắt người phụ nữ, đôi mắt đó lóe sáng lên, anh bỗng ngẩn ngơ và gật đầu theo bản năng.
Cố Uyên nhếch mép lên.
Tô Ngọc Kỳ nhếch môi, buông chén đũa xuống: “Muốn tôi nói thích đến vậy sao?”
Cố Uyên đỏ mặt rồi nói: “Tôi biết tay nghề nấu ăn của tôi tàm tạm.”
Tối hôm nay, Dạ Lê ăn không ít, ăn xong cơm Cố Uyên còn làm một ít tráng miệng sau bữa tối, món này cô được học từ vú Trương.
Dạ Lê cứ gọi cô là “mẹ” nhưng Cố Uyên cũng không phản bác lại, dù sao cũng là trẻ con, vừa rời xa ba mẹ nhớ mẹ là chuyện bình thường thôi.
------oOo------
Chương 163: Vũ, chúng ta có con nhé
Đứa bé còn nhỏ tuổi như vậy, xem chừng nói gì chưa chắc cậu bé đã hiểu, ngược lại còn cảm thấy không an toàn.
Trời bắt đầu tối rồi.
Muốn giúp Dạ Lê tìm thấy bố mẹ, có lẽ cũng phải đợi tới sáng mai.
Trên người Tô Ngọc Kỳ còn có vết thương, buổi tối xử lý xong công việc liền nằm trên giường đọc sách, Cố Uyên dỗ dành Dạ Lê, nghĩ tới câu chuyện ngày trước kể cho Tinh Tinh “Ngàn lẻ một đêm”, cô cứ nghĩ Dạ Lê sẽ không thích, nhưng không ngờ cậu bé lại chăm chú nghe vô cùng, muốn cô kể thêm câu chuyện nữa.
“Được rồi, dì lại kể cho con một câu chuyện khác, nhưng nghe xong, Dạ Lê phải ngủ ngoan nhé, nếu không ngày mai sẽ buồn ngủ mất.”
“Đừng mà, con muốn mami ngủ cùng con cơ.” Dạ Lê ôm lấy cánh tay của Cố Uyên.
Cố Uyên đưa tay sờ sờ đôi má, lại nhìn gương mặt đẹp trai của cậu bé: “Dạ Lê, con là một nam tử hán, phải ngủ một mình đúng không nào.”
“Mami, mẹ không còn thích Dạ Lê nữa rồi sao?” Dạ Lê nhìn Cố Uyên, đôi mắt hồng hồng: “Mami, Dạ Lê làm sai chuyện gì rồi sao ạ?”
Cố Uyên sững người.
Cô nhìn thấy đuôi mắt Dạ Lê còn vương nước mắt, đôi mắt đỏ ửng lên khiến người ta thương không thôi, đáy lòng như bị nghẹn lại, vô cùng khó chịu.
Cô chỉ đành thở dài, đây chỉ là một đứa bé mà thôi, đứa bé nhỏ như vậy mà ở ngoài một mình, người nhà gấp gáp đến thế nào thì không cần phải nói, chính đứa bé cũng không có chút cảm giác an toàn nào cả, cô ôm lấy Dạ Lê: “Được rồi, mami cùng ngủ với Dạ Lê nhé.”
Cố Uyên nằm một bên ôm Dạ Lê, dỗ dành cậu bé đi ngủ rồi mới ngồi dậy, nhưng tay cậu bé lại gắt gao ôm lấy cánh tay cô, sợ cô sẽ bỏ đi mất. Cố Uyên nhẹ nhàng nhấc tay cậu bé lên, đắp chăn cẩn thận rồi về phòng.
Bây giờ trời đã sắp sáng rồi, Cố Uyên tưởng rằng Tô Ngọc Kỳ đã ngủ, nhưng nào ngờ khi cô vừa mở cửa phòng, liền nhìn thấy Tô Ngọc Kỳ đang dựa vào đầu giường đọc sách, ánh mắt trầm tĩnh, chẳng chút buồn ngủ.
“Anh Tô, anh vẫn còn thức sao?”
Lúc này Tô Ngọc Kỳ mới ngẩng đầu lên, ánh mắt rơi trên gương mặt trắng bóc của người phụ nữ. Cô mặc quần áo ở nhà thoải mái, màu hồng nhạt, trông rất dịu dàng, người đàn ông cất giọng: “Lưu Thanh Vũ, không phải là cô không cho tôi chạm vào nước nên không tắm rửa được sao.”
Trách nhiệm của cô....... Cố Uyên suýt nữa quên mất.
Vết thương trên vai anh vẫn chưa khỏi, không thể đụng nước, vì vậy mấy tối nay đều là cô giúp anh lau rửa.
Tối nay, cô vừa mới dỗ Dạ Lê đi ngủ, suýt quên mất chuyện này.
“Anh Tô, thực xin lỗi, tôi...... tôi bây giờ liền......” Cố Uyên vừa nói vừa đi vào phòng tắm, xả một chậu nước ấm.
Cô nhúng khăn vào nước rồi vắt khô, tránh lau phải vết thương trên vai người đàn ông, bàn tay mềm mại, dịu dàng của cô như một khóm hoa bông, Tô Ngọc Kỳ cảm thấy cổ họng căng lên, từ góc độ này, anh có thể nhìn thấy làn da trắng bóc của cô.
Trong phòng mở đèn rất sáng.
Làn da người phụ nữ này như đang phát sáng óng ánh, khiến người khác phải loá mắt.
Trên gáy là đôi khuyên tai hình ngôi sao mà anh tặng, trông vô cùng thuận mắt, toả ra ánh sáng lấp lánh, ánh mắt Tô Ngọc Kỳ hơi trầm xuống.
Tối nay, lúc Cố Uyên dọn dẹp phòng đã tuỳ ý dùng sợi khuyên tai này buộc tóc phía sau gáy, vừa thoải mái, lại vừa dịu dàng, đến bây giờ cô vẫn chưa cởi ra.
Tô Ngọc Kỳ đưa tay xoã tóc cô ra, Cố Uyên sững người, mái tóc đen nhánh, mượt mà xoã trên vai, người đàn ông khẽ cười.
“Lưu Thanh Vũ, cô không định giải thích với tôi sao, đứa bé này ở đâu ra?”
“Tôi..... Tôi cũng không rõ, tôi nhìn thấy ở trong chợ thôi.”
“Không rõ mà gọi cô là mami.” Anh đưa tay giữ lấy cằm dưới của cô, hơi cao giọng nhưng không hề có ý châm chọc, mà chỉ đơn thuần mang ý hỏi: “Đi chợ mà cũng có thể mang về một đứa bé, cũng chỉ có cô mới làm được.”
“Anh Tô, đã tìm được bố mẹ của Dạ Lê rồi ạ?”
“Tôi cho người của Tần Xuyên đi tìm rồi, ngày mai sẽ có tin tức.”
Cố Uyên gật gật đầu, cô muốn mang chậu nước cùng với khăn vào phòng tắm, nhưng tay của Tô Ngọc Kỳ vẫn giữ chặt lấy cằm dưới cô không chịu buông.
Dường như chỉ cần cô có ý nghĩ muốn lùi về sau, tay anh sẽ dần dần dùng lực.
Không tính là đau, nhưng hẳn là không thoải mái.
Ánh mắt người đàn ông thâm trầm, nhìn gương mặt người phụ nữ, lông mi cô vô cùng rậm, lúc rũ xuống, dường như che giấu đi toàn bộ cảm xúc trong đáy mắt cô, anh cất giọng: “Nhìn tôi.”
Cố Uyên nhìn anh.
Giây tiếp thay, thân ảnh đè xuống.
Anh hôn lấy cô, đồng thời ôm chặt lưng cô, ép cô xuống giường, chiếc khăn trong tay Cố Uyên cũng vì thế mà rơi xuống mặt đất, hô hấp hỗn loạn. Tô Ngọc Kỳ đẩy vai cô, hôn một hồi mới mở miệng: “Cô thích đứa bé đó sao?”
Tô Ngọc Kỳ nhìn ra được người phụ nữ này rất săn sóc, rất dịu dàng với đứa bé, vẻ mặt tràn đầy sự ấm áp, nếu......
Con ngươi đen láy dường như loé sáng lên, lấp lánh như ngôi sao băng vừa vụt qua, rồi nhanh chóng biến mất.
Ngón tay mang theo vết chai sạm, chậm rãi luồn vào trong áo người phụ nữ, Cố Uyên run rẩy, mặc dù trong phòng rất ấm nhưng cô vẫn nổi da gà, khẽ cắn môi, dường như đã biết được sắp tới sẽ phát sinh chuyện gì, cô nhắm mắt lại.
Không biết bao lâu sau, Cố Uyên mới thở hổn hển, cả người không chút sức lực, mệt mỏi vô cùng, cô chỉ muốn nghỉ ngơi. Mái tóc đen dài xoã tung trên tấm ga giường màu xanh biển, cô tưởng rằng Tô Ngọc Kỳ đã thoả mãn rồi.
Thả lỏng thân thể.
Nào ngờ, người đàn ông lại giữ chặt lấy lưung cô, tay còn lại đặt lên chân, Cố Uyên hơi chau mày, thanh âm hổn hển: “Anh Tô...... Đừng mà..... Được không......”
Tay Tô Ngọc Kỳ vuốt ve mái tóc cô, muốn nắm chặt lấy làn tóc ấy, sợi tóc trong tay mềm mại mang theo mùi nhàn nhạt của sữa tắm, người đàn ông hơi động đậy, bàn tay đang đặt trên chân cô thả lỏng, rồi giữ chặt lấy lưng cô, đáy mắt trở nên mơ mơ màng màng.
Hai người quấn quýt lấy nhau, giao hoà nhau đến tận cùng, thanh âm người đàn ông nhẹ nhàng vang bên tai, khàn khàn: “Vũ, chúng ta có con nhé.”
Mồ hôi làm ướt đẫm hàng lông mi cô, hai tay Cố Uyên cuộn tròn lại.
Cô rất buồn ngủ, cũng rất mệt mỏi, nhìn người đàn ông đang lại gần nhưng gương mặt lại vô cùng mơ hồ, chỉ nhìn thấy anh ta đang mở miệng, nói......
Vũ, chúng ta có con nhé.......
Đây là mơ sao?
Chắc chắn là cô đang mơ rồi, nếu không, anh ấy sẽ không nói lời này.
Đêm đã khuya, cả người Cố Uyên mệt mỏi vô cùng, cô nhắm mắt lại, Tô Ngọc Kỳ đưa tay vuốt ve gương mặt cô, khoé môi khẽ nhếch lên.
Câu nói vừa rồi dường như đã phải trải qua nhiều lần cố gắng, gọt giũa trong lòng mới nói ra.
Anh không thể không thừa nhận, anh...... muốn Lưu Thanh Vũ sinh con cho mình.
------oOo------
Chương 164: Mami, con không muốn ở cùng người chú xấu xa đó
Tô Ngọc Kỳ đắp chăn cho cô rồi mới đứng dậy, bước tới cửa sổ kéo rèo lên, anh nhìn ra phía bên ngoài, hút liền hai điếu thuốc. Anh ngắm nhìn màn đêm dày đặc, đưa tay, sờ sờ trái tim mình.
Dường nhưng có cảm giác gì đó thực kỳ lạ.
Cảm giác của anh đối với người phụ nữ này, càng ngày càng khác lạ, anh rõ ràng, chỉ thích thân thể cô......
Nhưng bây giờ, lại còn muốn cô sinh cho anh một đứa con.
Cô thích trẻ con như vậy, chăm sóc Dạ Lê cũng rất cẩn thận, nếu bọn họ có một đứa con, có lẽ......
Người đàn ông nghĩ đến đây, khoé môi cong lên một đường hoàn mỹ.
_____
Sáng hôm sau, Dạ Lê vừa tỉnh dậy, không thấy Cố Uyên đâu liền oà khóc, Cố Uyên vẫn chưa tỉnh lại, Tô Ngọc Kỳ đành dập điếu thuốc, đi tới, nhìn cậu bé: “Có gì mà khóc.”
Dạ Lê nức nở nói: “Mami.”
Cậu bé muốn tìm mami.
Nhấc chăn lên, muốn trèo xuống giường, đây là phòng tổng thống, không phải phòng cho trẻ con, Dạ Lê lại ngủ trên giường đôi, phải cố sức mới có thể từ trên giường trượt xuống, cậu bé liền đi ra phía cửa.
Tô Ngọc Kỳ chặn cửa, đưa tay ấn đầu cậu: “Mami, nếu cháu mà gọi Mami thì chú không phải là ba cháu sao, nào, gọi một tiếng ba cho chú xem nào.”
Người đàn ông quỳ xuống, tầm mắt ngang bằng cậu bé.
Anh nhìn cậu bé, bỏ điếu thuốc trong miệng ra, xách cổ áo cậu bé đi về phía ghế sofa trong phòng, đặt cậu bé xuống rồi vất luôn điếu thuốc vào thùng rác.
Anh hơi mím môi.
“Cậu bé, gọi một tiếng ba nào.”
Dạ Lê quay mặt sang một bên, hừ, chắc chắn là một ông chú kỳ lạ đưa mami đi mất rồi: “Cháu muốn mami, chú đem mami đi rồi! Trả mami cho cháu.”
Cậu bé vừa nói, vừa giơ nắm đấm lên.
Tô Ngọc Kỳ cũng không hề tránh, dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ, đấm vào người cũng không có sức mấy, anh đưa tay véo véo má cậu bé: “Nghe đây, đó là người phụ nữ của chú, không phải mami của cháu.”
“Chú là người xấu!” Dạ Lê bĩu bĩu môi, nhìn chằm chằm anh.
Cậu bé vừa mới tỉnh lại, hai má hây hây hồng, đầu tóc rối mù, làn da trắng bóc như bò sữa vậy, giọng nói lại càng non nớt, ngọt ngào.
Một chút tác dụng uy hiếp cũng không có.
“Ừm, chú là người xấu, rồi sao?” Tô Ngọc Kỳ cũng không biết làm thế nào, tranh đấu với một đứa bé, anh bỗng thấy có chút thú vị, đưa tay xoa xoa mái tóc ngắn mềm mại của cậu bé.
Xoa được một chút.
Dạ Lê liền muốn tránh ra, nhưng trẻ con nào có sức lực, giẫy giẫy thân thể, cuối cùng chỉ có thể thở phì phò nhìn Tô Ngọc Kỳ.
Tô Ngọc Kỳ giang tay ôm lấy đứa bé đi vào phòng tắm, cậu bé lại vặn vẹo: “Cháu không tắm đâu, cháu muốn mami tắm cho cơ.”
“Lớn thế này rồi mà còn để mami tắm cho, có mất mặt không cơ chứ?” Người đàn ông, một tay ôm cậu bé, một tay xả nước vào bồn tắm rồi bế cậu bé vào bồn, cậu bé liên tục đập tay vào nước, kháng cự.
“Cháu muốn mami, cháu muốn mami cơ!”
Áo sơ mi của người đàn ông bị dính không ít nước.
Cô Uyên tỉnh dậy liền phát hiện bên cạnh không có người, cô vô thức sờ sờ, vẫn còn hơi ấm, có lẽ vừa mới dậy thôi.
Cô nhìn đồng hồ, rồi đi vào phòng tắm, tối qua cả người nhớp nháp, cô vốn muốn nhanh chóng đi tắm, nhưng lại quá mệt, cả người đều từ chối đi tắm, chỉ muốn nghỉ ngơi thật tốt, chìm vào giấc ngủ sâu.
Vì vậy, việc đầu tiên cần phải làm sau khi thức giấc là đi tắm.
Nhưng Cố Uyên phát hiện, làn da mình rất sạch, còn đem theo hương thơm mát mẻ, sạch sẽ của mùi sữa tắm, không có chút mùi mồ hôi nào cả, cô suy nghĩ, rồi bất giác đỏ mặt lên......
Không lẽ tối qua làm xong, Tô Ngọc Kỳ liền giúp cô tắm......
Mặc dù lúc đó cô đã ngủ say, nhưng nghĩ đến lại bất giác đỏ mặt.
Tắm qua một lát rồi thay quần áo, Cố Uyên lại nhìn thời gian, chuẩn bị đi làm bữa sáng. Vừa mới ra khỏi phòng, cô liền nghe thấy âm thanh từ phòng bên cạnh, còn phòng khách lại trống không, Tô Ngọc Kỳ cũng không ở đó, chẵng lẽ, anh ấy đang ở phòng bên cạnh?
Cố Uyên đẩy cửa bước vào, nghe rõ rành rành thanh âm của Dạ Lê phát ra từ trong phòng tắm: “Mami, cháu muốn mami!”
“Cháu muốn Mami!”
Còn có cả giọng nói trầm trầm của Tô Ngọc Kỳ: “Chú đã nói rồi, muốn gọi cô ấy là mami, cháu phải gọi chú là ba cái đã, nào, mau gọi một tiếng “ba” đê!”
Cố Uyên bật cười.
Cô tưởng rằng Dạ Lê nghịch ngợm thế này, người đàn ông này sẽ nổi nóng, nhưng nào ngờ, hai người bọn họ ở với nhau, cũng..... cũng khá là
hoà hợp đấy chứ.
Lúc này, Cố Uyên mới chợt nhớ đêm qua, hai người quấn lấy nhau. “Vũ, chúng ta có con nhé.”
Sinh con cho anh ấy....
Cố Uyên bừng tỉnh, lắc lắc đầu, bước vào phòng tắm, mở cửa, chỉ thấy bóng lưng cao to, thẳng tắp của người đàn ông, anh đang nhíu mày, dường như đứa bé hết cách rồi, đập đập nước trong bồn tắm như cá vậy, khiến người đàn ông khắp người toàn là xà phòng.
Cố Uyên nhìn thấy không kìm được mà cười lên.
Cô chính là lần đầu tiên nhìn thấy Tô Ngọc Kỳ - người đàn ông hô mưa gọi gió trên thương trường, là người đứng đầu Tô Thị, lần đầu tiên có bộ dạng...... bất lực vô cùng.
Dạ Lê vừa nhìn thấy Cố Uyên, hai mắt đỏ lên: “Mami, chú này rất xấu.”
Cố Uyên nhanh chóng chuyển tầm nhìn sang người đàn ông, thấy sắc mặt của anh, cô vội vàng bước tới: “Anh Tô, để tôi tắm cho Dạ Lê đi.”
Tô Ngọc Kỳ nhíu mắt nhìn Dạ Lê, được lắm, đứa bé này mà là con của anh, anh sẽ dạy dỗ nó cẩn thận, gật gật đầu, anh đi ra ngoài, rửa sạch xà phòng trên tay.
Còn chưa ra khỏi phòng tắm đã nghe thấy thanh âm mềm mại, nhẹ nhàng của Dạ Lê, hoàn toàn khác với giọng nói chói tai vừa nãy.
Bây giờ, cậu bé như một thiên sứ nhỏ bé vậy.
“Mami, mẹ đừng ở với chú xấu xa đó được không ạ.”
Tô Ngọc Kỳ lau tay, mang theo ý cười bước vào, nhìn Dạ Lê đang ngoan ngoãn như một thiên sứ, để yên cho Cố Uyên giúp cậu bé tắm rửa, giọng nói gắt lên: “Lưu Thanh Vũ, cô đi ra ngoài, để tôi tắm hộ cho.”
“Anh Tô......” Cố Uyên nhìn dáng vẻ đáng thương không thôi của Dạ
Lê lại mềm lòng, nói: “Ở đây hơi lộn xộn, vẫn là để tôi làm đi.”
“Cô không phải làm đồ ăn sáng sao?” Tô Ngọc Kỳ nhìn cô: “Cô đi ra ngoài đi.”
Anh phải dạy dỗ lại đứa bé này mới được.
Nhanh như thế đã học được cách đu bám người rồi, cả người phụ nữ này nữa, câu dẫn đàn ông khác đã đành, đến đứa bé nhỏ như vậy cũng thích cô, ngoan ngoãn chạy tới nhận mẹ.
Dạ Lê đưa bàn tay mũm mĩm nắm lấy cánh tay cô, thanh âm như kéo dài hơn: “Mami......”
Cố Uyên cắn môi, xoa xoa tay Dạ Lê: “Anh Tô......”
“Tôi nói cô không hiểu sao?” Giọng nói người đàn ông bỗng trở nên lạnh lẽo: “Đi ra ngoài.”
Cố Uyên chỉ đành bước ra ngoài, lúc đóng cửa phòng tắm nhìn thấy đôi mắt ngấn lệ của Dạ Lê lại sắp khóc lên, trái tim cô như bị ai đó giày vò.
Ánh nắng sáng sớm mang theo cảm giác ấm áp độc đáo của đất nước này.
Lúc ăn sáng, Dạ Lê ngậm thìa, nhìn chằm chằm người đàn ông đang ngồi ăn trước mắt, anh uống một ngụm sữa tươi rồi chậm rãi mở miệng nói: “Chốc nữa tôi đưa thằng bé về.”
Cố Uyên quay người hỏi: “Anh đã tra ra được bố mẹ của Dạ Lê rồi ạ?” “Ừ.”
Tô Ngọc Kỳ cũng không ngờ rằng, lúc Tần Xuyên báo cáo cho anh, đứa bé này lại là......
Con trai của Cố Giác, người nắm quyền nhà họ Cố. ------oOo------
Chương 165: Gặp lại nơi xứ người (1)
Ăn sáng xong, Cố Uyên lại làm cho Dạ Lê một ít đồ ăn vặt, tìm cái găng tay đeo vào rồi ngồi xổm xuống, cô đột nhiên cảm thấy có chút luyến tiếc đứa bé trắng hồng như được mài ra từ viên bạch ngọc này: “Dạ Lê, về với ba mẹ phải ngoan nhé, không được chạy lung tung nghe chưa?!”
Đứa bé đi mất, ba mẹ sẽ đau lòng biết nhường nào đây!
Dạ Lê chau cặp lông mày nhỏ xíu lại: “Mami, mẹ cùng con đi tìm ba đi.”
Cố Uyên cười, vuốt ve hai má mềm mại đáng yêu của bé, cô thật sự không biết tại sao đứa bé này lại cứ nhận cô là mẹ nó nữa.
Tô Ngọc Kỳ thay bộ quần áo khác rồi đi ra, một tay bế Dạ Lê lên, Dạ Lê khẽ ‘hừ’ một tiếng, bé mới không muốn người đàn ông xấu xa này ôm nhé, bé chỉ muốn mẹ thôi.
Thấy khoảng cách với Cố Uyên mỗi lúc một xa, Dạ Lê đưa tay với theo, giọng nói mang theo âm khóc: “Mami, mami...”
Cố Uyên đi lên vài bước.
Cô đưa tay đặt lên ngực.
Ngực, có một loại cảm giác chua xót.
Rất kỳ lạ.
Tô Ngọc Kỳ tét mông Dạ Lê một cái: “Nếu còn không thành thật chú sẽ đánh cháu.”
Vốn dĩ anh muốn đưa đứa bé này cho vệ sĩ bế nhưng ai ngờ người ta lại chưa đến, mà đứa bé trong lòng lại cứ giãy dụa như con cá chạch, vừa khóc vừa làm loạn, Tô Ngọc Kỳ chỉ còn cách bế nó: “Làm loạn với ông đây phải không?”
Dạ Lê nghểnh cổ lên, thấy đã ra khỏi thang máy xuống tầng rồi, mẹ cũng
đã không thấy đâu từ lâu, đôi mắt nhỏ tròn xoe ngập nước trừng lên nhìn Tô Ngọc Kỳ sau đó ngoan ngoãn ôm cổ người đàn ông, áp mặt vào vai anh.
Người đàn ông khẽ cười.
Không ngờ đứa bé này cũng có lúc ngoan ngoãn. ...
Tần Xuyên ở lại bên cạnh Cố Uyên, buổi chiều cô đến nhà La Triết Bạch, Tần Xuyên cũng không hỏi gì, Cố Uyên không thẹn với lòng nên cũng không việc gì phải che giấu, cho dù Tần Xuyên có nói với Tô Ngọc Kỳ để anh đến thì đã sao.
Cũng không tra ra được gì.
Cô chỉ là muốn đi thăm người bạn cũ mà thôi, Cố Uyên giật mình phát hiện, Lưu Thanh Vũ ở Mỹ học ngụy trang, dường như rất phù hợp.
Nghĩ đến lại cảm thấy hơi buồn cười.
Ở nước ngoài vào buổi sáng, ô tô không được chạy trên con đường cư dân trước mặt cho nên Tần Xuyên đỗ xe ở bãi đậu xe.
Nhiệt độ vừa phải nên Cố Uyên mặc một chiếc áo len mỏng và áo khoác ngoài màu cà phê đi bộ trên đường, trong không khí mang theo hương hoa tường vi nhàn nhạt, dựa theo trí nhớ lần trước đến đây cô đi tới cửa nhà La Triết Bạch.
Cửa sắt không khóa, chỉ khép hờ ở đó, Cố Uyên gõ cửa nhưng không ai trả lời.
Lẽ nào không có ai ở nhà.
Cô chuẩn bị đi thì nghe thấy có tiếng động từ bên trong truyền ra, dường như là tiếng thứ gì đó rơi xuống đất.
Cố Uyên cau mày, do dự hai giây rồi đẩy cửa bước vào.
“Chú La, dì Mạn Sênh, hai người có nhà không?”
Cố Uyên vừa gọi vừa đi vào trong.
Nguyễn Mạn Sênh đang nằm trên thảm trải sàn, khuôn mặt dịu dàng trắng bóc tiều tụy, bờ môi xanh tím, đôi mắt nhắm chặt, ngón tay cuộn lại đè lên vị trí ngực.
“Dì Mạn Sênh...” Cố Uyên kinh ngạc nhanh chóng chạy tới, nâng đầu dì Mạn Sênh: “Dì Mạn Sênh, dì tỉnh lại đi!”
Cố Uyên rất rõ, đây là dáng vẻ khi bệnh tim tái phát. Thuốc đâu?
Thuốc của dì Mạn Sênh đâu?
Tần Xuyên vốn đứng ngoài cửa nhưng nghe thấy giọng cô thì nhanh chóng chạy tới, lập tức gọi xe cứu thương sau đó đỡ lấy Nguyễn Mạn Sênh: “Tôi đã gọi cứu thương rồi, bà chủ, cô mau đi tìm thuốc đi, tìm xem thuốc để ở đâu.”
Cố Uyên gật đầu, cô tìm được thuốc trợ tim trong ngăn kéo tủ đầu giường ở phòng ngủ của Nguyễn Mạn Sênh trên lầu, nhanh chóng cho bà uống, bác sĩ rất nhanh cũng đã tới.
Cố Uyên đi theo tới bệnh viện.
Lời bác sĩ nói cũng giống như điều mà Cố Uyên đoán, Nguyễn Mạn Sênh bị bệnh tim quanh năm, hôm nay bệnh tim đột ngột tái phát nên mới ngất đi.
Bên cạnh không có ai.
May mắn là lúc Cố Uyên tới thăm Nguyễn Mạn Sênh kịp thời bắt gặp cảnh tượng này.
Bây giờ Nguyễn Mạn Sênh vẫn chưa tỉnh, đang nằm trên giường bệnh truyền nước nhưng hô hấp đã ổn định, sắc mặt cũng đã bình thường trở lại không còn dọa người như vừa nãy nữa, chỉ là đôi môi vẫn tái nhợt.
Bác sĩ nói đã không sao nữa, bác sĩ tưởng Cố Uyên là con gái Nguyễn Mạn Sênh nên dặn dò cô sau này không được để bà ở nhà một mình, nếu không bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra hiện tượng nguy hiểm như hôm nay.
Cố Uyên gật đầu, nói tiếng ‘cảm ơn’.
Cô lấy điện thoại ra gọi cho La Triết Bạch nhưng gọi vài cuộc mà vẫn không có ai thưa máy, Cố Uyên nhíu mày.
...
Biệt thự nhà họ Cố.
Bên trong phòng khách được trang hoàng theo phong cách Trung Quốc.
“Ba, ba, con tìm thấy mami rồi, mami ở cùng với một chú xấu xa.” Dạ Lê trừng mắt nhìn Tô Ngọc Kỳ sau đó nhào vào lòng Cố Giác.
Cố Giác thản nhiên cười, đưa tay xoa gáy Dạ Lê.
Trong phòng khách vang lên giọng nói trầm thấp chầm chậm của người đàn ông: “Cậu hai Cố đưa đứa bé này lên lầu đi.”
Cố Cẩn Hiên gật đầu rồi sửng sốt... anh cả còn chưa dặn dò hắn, ngược lại Tô Ngọc Kỳ đã nói mình rồi, thế mà bản thân lại còn thật sự đồng ý.
Nhìn người đàn ông mặc âu phục đen ngồi trên sô-pha một chút, mặc dù anh ta cũng có chút hiểu biết về đối thủ thương nghiệp rất cường thế Tô Ngọc Kỳ này, ngày đó cũng đã gặp mặt trong buổi tiệc tối nhưng hơi thở trên người đàn ông này thật sự... khiến anh ta có một cảm giác mình chỉ là một đầy tớ.
Cố Giác gật đầu.
Cố Cẩn Hiên đưa Dạ Lê lên lầu, khi đi tới ngã rẽ cầu thang, Dạ Lê giãy tay hắn ra, chạy vọt từ trên lầu xuống: “Chú xấu xa, cháu nhất định sẽ cướp mami về.”
Tô Ngọc Kỳ nâng mắt lên, vì lời này của Dạ Lê mà đáy mắt tối đen thâm thúy mang theo ý cười thản nhiên: “Được, để chú xem xem nhóc có bản lĩnh này không.”
Cố Giác nhìn qua đó thấy Dạ Lê mím môi, ngoan ngoãn lên lầu, Cố Cẩn Hiên muốn bế nhóc lại bị Dạ Lê trừng mắt nhìn.
Cố Cẩn Hiên vội vàng nói: “Được được được, tiểu tổ tông, chú đeo găng tay là được rồi chứ?!” Anh ta lấy đôi găng tay tiêu độc đã chuẩn bị tốt từ trong túi ra đeo vào rồi quơ quơ trước mặt Dạ Lê.
“Như này đã được chưa, tiểu tổ tông?” Lúc này Dạ Lê mới gật đầu.
Cố Cẩn Hiên bế cậu bé lên: “Chú nói tiểu tổ tông cháu nhé, lúc chú Tô bế cháu đến cũng không thấy cháu ưa sạch sẽ thành thế này.”
Phải biết ở nhà có tiểu tổ tông này thì cũng chính là anh cả anh ta sẽ gặp anh ta bất cứ lúc nào.
Ô, còn có thể gặp chị dâu nữa.
Người khác cho dù là ông cụ, bà cụ cũng không được, nếu ai không đeo găng tay bế cậu nhóc thì sẽ phải thay quần áo cho cậu, mẹ nó, còn tuyệt thực một ngày.
Dạ Lê trừng mắt nhìn Cố Cẩn Hiên, thở phì phì.
“Được được được, chú không nói nữa.” Cố Cẩn Hiên tỏ vẻ không thể trêu vào.
Nếu chọc cho tiểu tổ tông này giận thì cậu nhóc sẽ nhốt mình trong phòng không ăn cơm, anh ta cũng không dám.
Nhưng cũng rất kỳ lạ.
Cố Cẩn Hiên hơi nhíu mày, tiểu tổ tông này thế mà lại chủ động ôm bà Tô... chẳng trách Tô Ngọc Kỳ người ta lại chủ động đưa về như vậy.
Dạ Lê ngồi lên giường, hai tay ôm má, Cố Cẩn Hiên cũng không dám rời đi, ngồi trên sô-pha bên cạnh nghịch điện thoại.
Tiện thể thông báo tin tức cho chị dâu, đã tìm thấy tiểu tổ tông này. Đừng giận anh cả nữa.
------oOo------
Chương 166: Gặp lại ở nước ngoài(2)
Đầu bên kia Tống Hi mở miệng: "Thật vậy sao? Mau đưa điện thoại cho Dạ Lê."
Cố Cẩn Hiên thu lại chân dài đứng lên, bước tới vài bước nói: "Dì Hi của con gọi điện thoại đến." Nói xong thì để điện thoại ở bên tai Dạ Lê.
"Dì Hi, con tìm được mẹ rồi." Tống Hi: "Thật vậy sao?" “Dạ, thật ạ."
"Vậy Dạ Lê phải ngoan ngoãn, sau này không được chạy lung tung nữa, lần này thật sự dọa hỏng ba và dì rồi, con đã tìm được mẹ, có thể nói với ba trước một tiếng, để cho ba giúp con."
"Dạ!"
Lấy lại điện thoại, Cố Cẩn Hiên bảo giúp việc đến tắm rửa cho Dạ Lê, cầm điện thoại đi ra ngoài: "Em nói này chị dâu, không phải chị cũng không biết, tiểu tổ tông này một năm có thể tìm mười mấy mẹ đấy."
"Lần này Dạ Lê nói rất nghiêm túc." "Có lần nào nó không nghiêm túc đâu."
Từ lúc đầu anh cả ôm vật nhỏ này về, vừa mở miệng đã nói là cháu trai của nhà họ Cố chúng ta, là con trai của anh ấy.
Còn lại thì không cho hỏi nhiều thêm một câu.
Thị trường chứng khoán đại nghiệp lớn, danh môn trăm năm sừng sững không ngã, tuy ông cụ nhìn thấy cháu trai cực kỳ thích, nhưng mà đột nhiên có thêm một đứa cháu trai, thích thì thích, trong lòng vẫn có rất nhiều thắc mắc.
Phải biết rằng anh cả giữ mình trong sạch, từ nhỏ đến cùng cũng chỉ thích một mình chị dâu.
Nhìn chằm chằm chị dâu lớn lên, đến tuổi kết hôn thì trực tiếp kéo chị đi đăng ký, có thể nói là nhìn vợ mình lớn lên.
Không thể nào nuôi người phụ nữ khác ở bên ngoài được. Nhưng mà...
Đứa nhỏ này từ đâu tới.
Hơn nữa chị dâu cũng không... để bụng...
Anh cả không cho phép người nhà đưa Dạ Lê đi làm DNA sau lưng anh, nhưng chỉ nói một câu, đứa nhỏ này là con cháu của nhà họ Cố, không cần nghi ngờ.
Thế này sao có thể không nghi ngờ được chứ, nhưng chỉ đều yên lặng buồn bực.
Ông cụ và bà cụ nhìn Dạ Lê chậm rãi lớn lên, vô cùng thương, dứt khoát không quan tâm tới mấy thứ này nữa.
.....
Tất cả vật dụng trong phòng khách của nhà họ Cố, đều rất có lịch sử, bình phong chạm trổ khéo léo, ở góc phòng đặt một cây thường xanh.
Trên vách tường treo những bức danh họa quý giá.
Ngay cả tách trà bạch ngọc đặt trên bàn trà cũng cực kỳ tinh xảo, óng ánh trong suốt, giống như tách trà vua chúa cổ đại sử dụng vậy... Phô bày rõ ràng phẩm vị không tầm thường.
Cố Giác chìa tay, ngón cái đeo nhẫn ngọc bíc, tôn lên ngón tay trắng nõn thon dài, bưng tách trà lên đưa cho Tô Ngọc Kỳ: "Ngài Tô, ngại quá, còn phiền ngài Tô phải đích thân đưa Dạ Lê về."
"Cố đương gia khách sáo rồi." Tô Ngọc Kỳ nhận lấy tách trà, uống một
ngụm, vị ngọt chát giữ lại đầu lưỡi, trà đầy vị thơm nồng: "Cậu chủ nhỏ rất đáng yêu."
Khóe môi của Cố Giác vẫn mang theo ý cười: "Vật nhỏ này có tính tình gì, tôi còn có thể không biết sao, mấy lời mà nó nói, ngài Tô không cần để trong lòng."
"Sao có thể."
"Ngài Tô, lần này đến đây, Cố mỗ cũng là có chuyện muốn nói với ngài Tô, về chuyện của Mộc Tuyệt, tôi có thể đảm bảo, không có liên quan gì với cái chết của cô Đông Phương, thậm chí có thể nói là... Phát hiện thi thể của Mộc Tuyệt và cô Đông Phương ở hiện trường, có thể chỉ là trùng hợp."
Cố Giác ngắm nghía nhẫn ngọc trong tay: "Tục ngữ nói việc xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài, chuyện của Mộc Tuyệt, là chuyện nội bộ nhà họ Cố, nhưng làm ảnh hưởng tới hợp tác của Tô thị, Cố tôi thật sự cảm thấy có lỗi."
Thật ra Tô Ngọc Kỳ đã sớm điều tra ra, thi thể chết ở bên cạnh Đông Phương Huỳnh, hoàn toàn không phải Mộc Tuyệt thật sự, không thể không nói, rất giống nhau, có lẽ Mộc Tuyệt thật sự vẫn chưa chết.
Ám vệ bậc nhất của nhà họ Cố.
Chết cùng với con gái nuôi của nhà Đông Phương, còn ảnh hưởng tới hạng mục hợp tác của Tô thị.
Trong lúc nhất thời, liên lụy đến ba dòng họ lớn. Người điều khiển sau lưng, thủ đoạn đúng là tài ba. Mâu thuẫn rất rõ ràng.
Tô Ngọc Kỳ buông tách trà xuống, chân dài bắt chéo nhau, khóe môi chứa một nụ cười lạnh nhạt: "Cố đương gia, anh cũng biết, chuyện này đã đem lại không ít thiệt hại cho Tô thị, tuy rằng những thiệt hại đó tôi không để vào mắt, nhưng mà đã có người khiêu khích, nào có lý tôi không quan tâm chứ."
Cố Giác chớp chớp mắt: "Lời này của ngài Tô có lý."
.....
Cố Uyên trông coi trong bệnh viện đến buổi chiều, vẫn không liên lạc được với La Triết Bạch, cô cau mày, sao lại thế này, cô vốn nghĩ La Triết Bạch có lẽ là tạm thời làm việc bận rộn, cho nên không thể lập tức nghe điện thoại.
Cô đã gọi ít nhất mười cuộc cho La Triết Bạch, sao ông ta có thể không nhìn thấy được!
Nếu đã nhìn thấy, có lẽ phải trả lời tin nhắn của cô chứ. Sao đến bây giờ...
Cô đi ra khỏi phòng bệnh, Tần Xuyên đang hút thuốc ở cửa, nhìn thấy Cố Uyên thì dập tắt điếu thuốc: "Bà chủ."
"Ngài Tần, anh có thể liên lạc với người này không." Tần Xuyên là vệ sĩ của Tô thị ở Mĩ, rất quen thuộc với các nơi ở đây, nếu như anh ta phái thuộc hạ đi tìm người, có lẽ không khó.
"Được bà chủ, để tôi thử xem."
Cố Uyên trở lại phòng bệnh, Nguyễn Mạn Sênh đã tỉnh, Cố Uyên đỡ bà ta ngồi dậy: "Dì Mạn Sênh, dì cảm thấy thể nào rồi."
"Tiểu Cố, là cháu à." Nguyễn Mạn Sênh yếu ớt mở miệng: "Sao cháu lại đến đây."
Cố Uyên nhớ Tần Xuyên còn đang ở ngoài cửa, nên nói: "Dì Mạn Sênh, có thể gọi cháu là Thanh Vũ không."
"Ừ, Thanh Vũ." Nguyễn Mạn Sênh cũng không hỏi dò, chỉ gật đầu.
Bà ta bắt lấy tay của Cố Uyên, yếu ớt mở miệng: "Thanh Vũ, giúp dì làm một chuyện.."
Cố Uyên nhìn thấy sắc mặt của Nguyễn Mạn Sênh vừa yếu ớt vừa nghiêm trọng: "Sao vậy dì."
"Sau khi cháu về nước có thể đi liên lạc với nhà họ La giúp dì một chút không." Đôi môi tái nhợt của Nguyễn Mạn Sênh đóng mở: "Cháu cúi đầu xuống."
Cố Uyên cúi thấp đầu, kề sát vào bên miệng của Nguyễn Mạn Sênh.
Nguyễn Mạn Sênh nói nhỏ vài câu.
Cố Uyên hơi trừng lớn mắt, sau đó gật đầu.
"Cháu biết rồi. Dì Mạn Sênh, dì yên tâm đi." Cô nắm ngón tay của Nguyễn Mạn Sênh: "Cháu sẽ đưa đồ đi."
Cố Uyên muốn đợi La Triết Bạch đến đây rồi mới đi, nếu không một mình dì Mạn Sênh ở đây, cô rất không yên tâm.
Lại qua một tiếng nữa, Cố Uyên nhìn thoáng qua giờ: "Dì Mạn Sênh, dì có biết chú La đi đâu không?"
Tuy biết bình thường La Triết Bạch có công việc, nhưng dì Mạn có bệnh tim, nếu ở nhà một mình xảy ra chuyện như hôm nay, lại vừa lúc không có người đến, vậy phải làm sao đây.
Dù sao đây cũng là mẹ của Tùng An.
Đáy mắt của Nguyễn Mạn Sênh tối sầm lại, Cố Uyên hoảng hốt: "Dì Mạn Sênh, dì sao vậy."
Nguyễn Mạn Sênh nhắm mắt lại: "Ông ấy bị những người đó, mang đi..."
"Người nào."
"... Dì không biết, bây giờ ông ấy thế nào nữa.." Nguyễn Mạn Sênh mở to mắt, khóe môi chứa một nụ cười nhàn nhạt chua xót.
Cố Uyên cắn môi, cuối cùng đã xảy ra chuyện gì.
La Triết Bạch xảy ra chuyện gì.
Nhịp tim bỗng trở nên nhanh hơn, cô vốn chỉ nghĩ La Triết Bạch đang bận rộn làm việc thôi, thì ra là bị một đám người mang đi.
Nghe thấy lời của Nguyễn Mạn Sênh, chẳng phải là La Triết Bạch.. có một loại cảm giác sống chết không rõ sao.
Sao lại.. như vậy...
Muộn thêm một chút, Cố Uyên mời một người chăm sóc ở lại đây trông coi Nguyễn Mạn Sênh, sau đó đi ra khỏi bệnh viện.
Dọc theo đường đi.
Cố Uyên nhìn bóng đêm xinh đẹp ngoài cửa sổ: "Ngài Tần Xuyên, bà La kia là một trưởng bối của tôi, bà La nói, chú La bị người ta mang đi... Có thể điều tra được không?"
------oOo------
Chương 167: Gặp lại ở nước ngoài(3)
"Bị người ta mang đi?" Tần Xuyên cau mày, ở chỗ này, các phía thế lực vừa nhiều vừa rối loạn, muốn tìm một người, nói phiền cũng không phiền mà nói dễ cũng không dễ.
"Bà chủ, tôi đã kêu thuộc hạ của tôi phái người đi điều tra, nếu tra được tin tức tôi sẽ nói cho cô đầu tiên."
.....
Khoảng thời gian ở lại Seattle này, đều là Cố Uyên chuẩn bị bữa tối, ngây người ở đây khoảng nửa tháng, Khả Di đã về nước với Tống Thanh Việt trước.
Tiêu Tuyết và Sở Vận gọi điện thoại đến, hỏi cô chơi ở Mĩ thế nào rồi.
Tuy Cố Uyên đến Mĩ với Tô Ngọc Kỳ, nhưng thật sự giống như đi nghỉ phép vậy, chuyện gì cũng không cần cô phải suy nghĩ, mỗi ngày Tần Xuyên đều sẽ dẫn cô đi nhiều nơi, thời gian còn dư lại cô sẽ đến bệnh viện thăm hỏi Nguyễn Mạn Sênh.
Buổi sáng hôm nay, Nguyễn Mạn Sênh xuất viện.
Cố Uyên mua một ít hoa quả đến nhà họ La.
Cửa sắt mở ra, Cố Uyên bước vào trong, vừa mới đi vào phòng khách đã nhìn thấy Nguyễn Mạn Sênh ngồi trên sô pha, lau chùi ảnh chụp của Cố Tùng An.
Trong lòng Cố Uyên chua xót một trận, buông hoa quả trong tay xuống đi tới, dịu dàng nói: "Dì Mạn Sênh."
Nguyễn Mạn Sênh ngẩng đầu lên, khuôn mặt kia tuy tiều tụy nhợt nhạt nhưng vẫn mang theo khí chất cao quý dịu dàng thanh tú của cô chủ nhà giàu như trước: "Đến đây, ngồi."
"Dì Mạn Sênh, cháu đi rửa chút trái cây cho dì."
Hôm nay Nguyễn Mạn Sênh vừa mới xuất viện, nhà họ La rộng lớn như vậy lại rất vắng vẻ, trên mặt đất phủ một tầng bụi bặm, đã mấy ngày không quét tước, rửa trái cây xong, Cố Uyên giúp Nguyễn Mạn Sênh quét tước nhà cửa một chút.
"Thanh Vũ, không cần phiền phức, dì tự làm là được rồi."
Cố Uyên lắc lắc đầu: Dì Mạn Sênh, dì ngồi một lát đi, cháu sắp quét xong rồi." Cô không hiểu vì sao La Triết Bạch... bị người ta mang đi, rốt cuộc là ai mang La Triết Bạch đi, bắt cóc?
Hoặc là La Triết Bạch thiếu vay nặng lãi?
Đắc tội với ai đó?
Cố Uyên cũng không hiểu rõ La Triết Bạch bao nhiêu, số lần gặp nhau cũng không nhiều, nhưng đây là ba của Tùng An, dì Mạn Sênh là mẹ của Tùng An, cô không thể đứng nhìn không quan tâm tới được.
Nhưng mà, không có manh mối.
Theo hiểu biết của cô, La Triết Bạch là một người kinh doanh rất thành công, chẳng lẽ là đắc tội ai lúc làm ăn sao.
Trong lúc nhất thời, suy nghĩ bay theo gió.
Cố Uyên đi vào trong sân, Nguyễn Mạn Sênh nằm bệnh viện một tuần, bà ta rất thích hoa cỏ, trong sân trồng đầy các loại hoa, một tuần không chăm sóc, có đóa hoa đã héo rồi, Cố Uyên cầm thùng tưới, tưới chút nước lên.
Tiếng chuông cửa vang lên.
Cố Uyên đi ra khỏi nhà kính trồng hoa, liền nhìn thấy một người đàn ông trẻ tuổi anh tuấn mặc tây trang màu đen đang đứng bên ngoài cửa sắt màu đen chạm trổ, anh ta cũng nhìn thấy cô, hình như chợt ngớ ra, tay đang gõ cửa cong lại trong không trung, sau đó từ từ buông xuống.
Cố Uyên đi qua, mở cửa ra: "Cậu La, sao cậu lại tới đây."
La Thần Dương nhìn khuôn mặt thanh tú lung linh của người phụ nữ, khóe môi cong lên thành một độ cong, từ từ nói: "Tôi tới đây hỏi thăm dì Sênh một chút."
Cố Uyên mở cửa ra, cho La Thần Dương đi vào, vừa đi vào nhà vừa nói: "Đi theo tôi, bây giờ tôi đến đây có chút việc, mấy ngày trước tôi đến thăm dì Mạn Sênh, bệnh tim của dì ấy đột nhiên tái phát, té xỉu trên mặt đất, tôi lập tức đưa dì ấy vào bệnh viện, hôm nay vừa mới xuất viện."
Nghe từng câu của Cố Uyên, dấu hằn trên mi tâm của La Thần Dương càng sâu hơn, khuôn mặt anh tuấn của anh ta hơi trở nên nặng nề, gật gật đầu, bước mấy bước vào trong nhà, nhìn thấy người phụ nữ đang ngồi trên sô pha cầm khăn lau bàn trà thì bước tới: "Thân thể không thoải mái, sao lại không lập tức nói với cháu một tiếng."
Nguyễn Mạn Sênh nhìn thấy người đàn ông trẻ tuổi đi vào, đáy mắt có chút kích động: "Thần Dương, sao cháu lại đến đây." Bà ta buông đồ trong tay xuống, rót một tách trà, vẻ mặt vui sướng: "Cháu không cần đặc biệt chạy tới đây, dì không sao."
Người đàn ông trẻ tuổi mím môi, ánh mắt nhìn sâu vào Nguyễn Mạn Sênh, giọng nói trở nên nặng nề: "Nhất định phải có chuyện, mới nói với cháu hay sao?"
Nguyễn Mạn Sênh cười khẽ: "Không phải dì vẫn rất khỏe đó sao?"
"Chú La đã xảy ra chuyện gì, chú ấy bị người ta mang đi sao dì không gọi điện thoại nói với cháu một tiếng, đã bao nhiêu ngày rồi, dì không lo lắng chút nào sao? Dì không lo lắng chú ấy sẽ xảy ra chuyện gì à!"
La Thần Dương vươn tay cầm lấy tay Nguyễn Mạn Sênh, há há miệng, đáy mắt rõ ràng xuất hiện sự tức giận: "Nếu lúc ấy không phải có chị ấy đúng lúc đến đây thấy dì té xỉu, đợi thêm lát nữa có phải cháu sẽ nhận được cuộc gọi của hàng xóm nói ra tin tức dì đã phát bệnh rời đi rồi không!"
"Không có nghiêm trọng như vậy....”
La Thần Dương cười lạnh một tiếng: "Vậy cuối cùng trong lòng dì, đến
mức nào mới là nghiêm trọng!"
Cố Uyên đứng ở cửa, nghe cuộc trò chuyện của La Thần Dương và Nguyễn Mạn Sênh, hình như quan hệ của hai người rất thân, cô không đi vào, trở lại nhà kính trồng hoa chăm sóc hoa cỏ.
Nửa giờ sau, La Thần Dương đi ra từ trong nhà, anh nâng tay nhìn nhìn đồng hồ, gọi mấy cuộc điện thoại, cúp xong lại đi vào trong nhà kính trồng hoa.
Nhìn thấy bóng lưng của người phụ nữ.
Cô đang rất nghiêm túc cắt sửa cành hoa, mắt hơi rũ xuống, lông mi dài mảnh rậm tạo thành một bóng mờ nhàn nhạt dưới mi mắt.
Sợi tóc màu đen vì động tác cúi đầu của cô mà khẽ rũ xuống cạnh hai bên gò má trắng nõn.
Ánh sáng lúc hoàng hôn mang theo ấm áp nhàn nhạt xuyên thấu qua cửa sổ thủy tinh trong suốt của nhà kính trồng hoa rơi xuống người cô, chậm rãi kéo dài bóng dáng của người phụ nữ, dịu dàng lưu luyến.
Cố Uyên lơ đãng quay đầu, nhìn thấy La Thần Dương đứng ngoài cửa nhà kính trồng hoa, cô đứng lên: "Cậu La."
La Thần Dương cười cười, ánh mắt giống như hoàng hôn ấm áp ngoài cửa sổ rơi xuống người Cố Uyên: "Cảm ơn cô."
"Không cần khách sáo, dì ấy là mẹ của Tùng An, cũng coi như là... người thân của tôi." Cố Uyên nhắm nhắm mắt, hiện lên khuôn mặt tươi cười sáng lạn của Tùng An.
"Để tôi đưa cô về, sắc trời không còn sớm." La Thần Dương đi đến bên cạnh Cố Uyên, ngửi mùi hương nhàn nhạt trên người người phụ nữ, nhìn cô chăm chú, kiềm chế xúc động muốn ôm lấy cô, cô vẫn, vẫn dịu dàng tốt bụng giống như trước kia.
Ánh mắt dừng ở sợi dây chuyền trên cổ người phụ nữ, sao sáu cánh, nhưng hoàn toàn không phải sợi anh ta tặng, ngón tay chợt nắm chặt lại.
"Không cần, người của chồng tôi đang ở bên ngoài, anh ta sẽ đưa tôi về." Cố Uyên vừa nói vừa cởi bao tay và tạp dề ra.
La Thần Dương nhớ đến gã vệ sĩ mặc tây trang màu đen đang đứng ở cửa.
Người của Tô Ngọc Kỳ.
Ánh mắt của anh ta khẽ nheo lại, đáy mắt xuất hiện một chút khinh thường
"Đúng rồi, cậu và dì Mạn Sênh là.."
"Dì ấy là dì của tôi, La Triết Bạch là chú ruột của tôi." La Thần Dương mở miệng nói: "Hơn ba mươi năm trước, La Triết Bạch đã cố gắng làm việc với trưởng bối của nhà họ La ở Mĩ.”
Cố Uyên gật gật đầu: "Thì ra là như vậy, đúng rồi, nghe nói ngài La bị người ta bắt đi, cũng không biết là ai, tim của dì Mạn Sênh không tốt, không thể ở nhà một mình."
"Tôi sẽ đón dì Sênh về nước, mấy ngày nay tôi sẽ ở lại đây.”
....
Cố Uyên trở lại khách sạn, vừa lấy thẻ phòng đẩy cửa ra liền ngửi được mùi đồ ăn trong không khí, cô đổi giày đi qua, đứng ở cửa phòng bếp, nhìn thấy người đang ông đang cầm dao thái rau ở bên trong, ngẩn ra.
Anh thế nhưng lại biết... nấu cơm...
Cô đi qua vài bước.
"Ngài Tô, để tôi làm cho."
Người đàn ông chỉ nói: "Đi ra ngoài chờ."
------oOo------
Chương 168: Hôn tôi một cái, tôi suy nghĩ thử
Cố Uyên thật không ngờ, Tô Ngọc Kỳ nấu ăn rất ngon, sắc hương vị đều đủ, hoàn toàn chính là tay nghề của đầu bếp, so sánh mới thấy, món ăn cô nấu chỉ là món nhỏ thường ngày thôi.
Người đàn ông bình tĩnh mở miệng: " Trước đây tôi đi học một mình ở nước ngoài, tự học."
Cố Uyên gật đầu.
Người đàn ông thấy cô rũ đầu ăn cơm, lại lên tiếng: "Ăn ngon không?" Cố Uyên gật đầu: "Ừ, ăn ngon lắm."
Khóe môi Tô Ngọc Kỳ hiện lên một nụ cười nhàn nhạt.
Buổi tối, lúc sắp ngủ, anh đột nhiên hôn môi cô, đưa tay sờ sờ mặt cô, biển cả sạch sẽ nhạt màu kia, giống như lốc xoáy có thể cuốn anh vào trong, giọng nói của anh trở nên cứng đờ: "Ngày mốt, chúng ta trở về thôi."
Cố Uyên hơi tỉnh táo lại: "Được."
"Hôm nay, cô đã đi đâu?" Chóp mũi cả người đàn ông đặt trên mũi cô, lúc nói chuyện hơi thở đều phả lên mặc cô, cơn buồn ngủ của Cố Uyên biến mất toàn bộ: "Tôi... Đi đến nhà một người dì của mình."
Chắc hẳn Tần Xuyên đã báo cáo với anh rồi.
Cố Uyên thật sự không ngờ sẽ gặp được La Thần Dương trong nhà dì Mạn Sênh, cũng không ngờ rằng hai nhà có quan hệ thân thích, cô vốn chỉ muốn đi hỏi thăm dì Mạn Sênh một chút thôi.
Người đàn ông này đã cảnh cáo cô... Không cho phép cô có qua lại với La Thần Dương...
Vài lần tức giận đều là về chuyện này, Cố Uyên không thẹn với lương
tâm, cô cũng chưa từng liên hệ nhiều với La Thần Dương, ở trong lòng của cô, La Thần Dương cũng chỉ là bạn rất tốt của Tùng An thôi.
Nhưng Cố Uyên sợ Tô Ngọc Kỳ hiểu lầm..
Mối quan hệ khó khăn lắm mới hòa hoãn trở lại.
Cũng may người đàn ông cũng không có quấn quýt cái chủ đề này, khiến Cố Uyên thở phào một hơi, đang chuẩn bị nghỉ ngơi, nhưng người đàn ông này lại không muốn tha cho cô.
Nhiệt độ ẩm ướt hôn dọc theo nửa bên mặt của người phụ nữ từ từ đi xuống dừng trên cổ cô, đáy mắt dần trở nên sâu thẳm, màu sắc tối đen của ham muốn bay lên, ngón tay anh nhẹ khều hai má cô, hơi thở nóng bỏng phả lên làn da trên cổ người phụ nữ.
"Ngài Tô..." Cố Uyên từ từ cuộn tròn ngón tay mình: "Anh có thể giúp tôi điều tra một người chú của tôi đang ở đâu không?"
Khoảng thời gian này cô đi đâu, gặp ai, chắc hẳn Tần Xuyên đã không bỏ sót một chữ báo cáo cho Tô Ngọc Kỳ, được nhiên có lẽ cũng biết chuyện cô nhờ vả Tần Xuyên..
Nếu đã biết, như vậy, không bằng cô trực tiếp nhờ Tô Ngọc Kỳ giúp đỡ.
"Hả?" Anh hôn môi cô, ngón tay ôm lấy thắt lưng cô, ngủ ở bên cạnh cô, vùi cằm ở trên vai người phụ nữ, giọng nói biếng nhác mơ hồ phát ra một âm tiết.
"Là người nhà của một.. một người bạn của tôi, rất quan trọng với tôi, lúc đi học ở đây quen được, chú kia đột nhiên mất tích, dì có bệnh ở tim."
Người đàn ông mở mắt, giọng nói đè thấp nồng đậm khàn khàn: "Người nhà của bạn?"
"Ừ, cảm ơn ngài Tô." Nếu như Tô Ngọc Kỳ phái người đi thăm dò, dựa vào thế lực mạnh mẽ của nhà họ Tô ở Mĩ, có lẽ thoáng cái đã có thể điều tra ra La Triết Bạch đang ở đâu, từ sau khi La Triết Bạch mất tích, Nguyễn Mạn Sênh cũng không lựa chọn báo cảnh sát, có lẽ cũng không
phải kẻ ác bình thường gây ra.
"Cảm ơn tôi?" Trong giọng nói thản nhiên của Tô Ngọc Kỳ nhuộm một ý cười nhàn nhạt có chút khàn khàn: "Được, nói thử trước xem nếu tôi giúp cô điều tra được thì cảm ơn tôi thế nào."
Vốn chỉ muốn ôm thân thể mềm mại của người phụ nữ ngủ một lát thôi, anh xoay người, vươn tay ôm lấy thắt lưng mảnh khảnh của cô, ôm cả người cô vào lòng: "Nói xem cảm ơn tôi thế nào."
"Ừm..." Cố Uyên nghĩ nghĩ, tiếng tim đập ‘ thình thịch’ của người đàn ông ở bên tai giống như đang gõ lên màng tai cô: "Tôi.. tôi mời ngài Tô ăn cơm."
Nói xong, Cố Uyên có chút buồn bực cắn cắn môi.
Hình như không ra làm sao cả..
Tô Ngọc Kỳ nấu cơm ngon hơn cô, kỹ năng nấu ăn của cô ở trước mặt anh thật sự có chút cảm giác giống như múa rìu qua mắt thợ, nếu như đi ra ngoài ăn cơm, trên danh nghĩa hai người bọn họ là vợ chồng, cho nên, hình như... có chút qua loa.
"Hôn tôi một cái, tôi suy nghĩ thử xem."
Môi của Cố Uyên khẽ chạm nhẹ lên môi người đàn ông, chống lại ánh mắt sáng quắc của anh, muốn buông ra, bàn tay dày rộng của người đàn ông đã chặn gáy cô, không cho cô nhúc nhích.
Giọng anh khàn khàn căng chặt, khóe môi chầm chậm nở một nụ cười, mang theo hơi thở cướp đoạt trong phòng ngủ không sáng sủa bao nhiêu: "Để tôi dạy cho cô, thế nào mới là hôn, nếu cô học xong, ngày mai tôi lập tức phái người đi tìm, một mình Tần Xuyên, vẫn không có bản lĩnh lớn như vậy để giúp cô."
Tuy dưới tay Tần Xuyên có mấy người, ở Mĩ Quốc cũng có không ít mối quan hệ, nhưng dù sao cũng chỉ là một vệ sĩ.
Lúc đầu Cố Uyên không hiểu Tô Ngọc Kỳ có ý gì, dạy cô hôn môi?
Dù sao cô và Tô Ngọc Kỳ đã từng tiếp xúc da thịt rất nhiều lần, Cố Uyên chỉ đỏ mặt gật đầu, cũng chỉ là hôn mấy cái mà thôi, dù sao mấy buổi tối ở Mĩ người đàn ông này gần như... tính là không chạm vào cô, trước khi ngủ cũng chỉ ôm cô hôn mấy cái.
Thấy người phụ nữ gật đầu, đáy mắt người đàn ông giống như nhuộm vết mực tối đen nồng đậm, anh chống tay, đặt cô dưới người cúi đầu hôn lên môi cô.
Cố Uyên từ từ trừng lớn hai mắt, nụ hôn nồng nhiệt đúng tiêu chuẩn dài đến mấy phút, môi răng quấn quýt, khiến nhịp tim của cô tăng nhanh, không thể điều khiển được hơi thở, ngay cả một chút thời gian tạm nghỉ cũng không cho cô, trái tim thình thịch nhảy lên gần như muốn lao ra khỏi cổ họng.
Cô cuộn chặt ngón tay, mỗi một dây thần kinh trên cơ thể đều đang kêu gào vì trái tim thiếu ôxi lại vừa ầm ĩ vì cảm giác cực kỳ hưng phấn.
Đầu óc Cố Uyên từng đợt trống rỗng, iuawx răng môi quấn quý có vị gỉ sắt nhàn nhạt, nụ hôn nóng bỏng bá đạo của người đàn ông mang theo cảm giác chinh phục cướp đoạt đến cực hạn.
Lúc buông cô ra, Cố Uyên chỉ cảm thấy tai đều đang kêu ù ù, cả người yếu ớt không có sức, sau lưng xuất hiện một tầng mồ hôi hơi mỏng dính trên váy ngủ tơ tằm, cô bị ôm lấy dựa vào ngực anh.
Cô há to miệng thở hổn hển, qua vài giây, trước mắt mới rõ rệt hơn, suy nghĩ mới từ trống rỗng trở nên rõ ràng..
Trái tim đập điên cuồng.
Cố Uyên nhớ tới một tin bên lề trong giới giải trí nhìn thấy lúc ở nhà Tiêu Tuyết, một ngôi sao nhỏ trong giới giải trí hôn nồng nhiệt với một nhà đầu tư hơn mười phút, cuối cùng ngạt thở phải đến bệnh viện cấp cứu..
Thật là đáng sợ..
Cố Uyên không biết khi nãy mình đã hôn với người đàn ông này mấy phút, cô cảm thấy, nếu hôn nhiều thêm lát nữa có lẽ cô sẽ thật sự ngạt
thở.
Thì ra hôn môi thật sự có thể khiến người ta ngạt thở.
Nụ hôn tới tấp của người đàn ông giống như khóa chặt lấy cô, bây giờ đã ngừng được mấy phút rồi, nhưng môi cô vẫn đang run lên.
Tô Ngọc Kỳ phập phồng ngực, anh nhẹ thở dốc, mồ hôi chảy xuống từ mép tóc ẩm ướt đến hàm dưới kiên nghị của anh, cười nói: "Học xong chưa?"
Cố Uyên đợi anh, nắm chặt chăn, co người lại, cô không gật đầu cũng không lắc đầu, theo hiểu biết của cô về người đàn ông Tô Ngọc Kỳ này trong khoảng thời gian gần đây.
Hỉ nộ vô thường. Không dễ nắm bắt.
Nhưng mà, nếu bây giờ cô gật đầu, vậy chắc chắn người đàn ông này sẽ nói, bảo cô làm mẫu thử xem có phải thật sự đã học xong hay không.
Nếu như lắc đầu, như vậy, chắc chắn anh sẽ nói, được, tôi sẽ dạy cô lần nữa.
Cô phủ chăn lên đầu, giọng nói nhỏ nhẹ rầu rĩ truyền ra từ bên trong: "Ngài Tô, sắc trời không còn sớm, chúng ta ngủ đi."
Anh cách chăn ôm lấy cô: "Ngủ, nhóm lửa của ông đây lên rồi, ngủ kiểu gì, dập tắt lửa xong rồi ngủ tiếp."
------oOo------
Chương 169: Nhóm lửa của ông đây lên rồi, ngủ kiểu gì
Anh cách chăn ôm lấy cô: "Ngủ, nhóm lửa của ông đây lên rồi, ngủ kiểu gì, dập tắt lửa xong rồi ngủ tiếp."
Hôn người phụ nữ mấy cái, người mùi thơm nhàn nhạt trên người cô, giống như thuốc kích dục vậy, anh thật sự không thể điều khiển được bản thân mình, nhìn nhìn giờ, kéo chăn để lộ ra đầu cô: "Còn rất sớm."
.....
Lúc buổi sáng Cố Uyên thức dậy Tô Ngọc Kỳ còn đang nghỉ ngơi, cô xuống giường khoác thêm quần áo, muốn tìm thuốc tránh thai trong túi uống một viên, nhưng tìm hai lần rồi, vẫn không tìm thấy, chẳng lẽ là cô đặt ở đâu rồi quên mất?
Đang chuẩn bị cẩn thận tìm thử, Tô Ngọc Kỳ thức dậy, Cố Uyên đến phòng tắm tắm rửa trước, sau đó tìm ra hòm thuốc đổi thuốc cho anh.
Khoảng thời gian này, miệng vết thương của anh đã khôi phục không tệ, cũng không có hiện tượng bị nứt.
Bởi vì ngày mai phải đi về.
Cho nên hôm nay Tô Ngọc Kỳ đặc biệt bận, có rất nhiều chuyện phải xử lý, lúc buổi sáng Cố Uyên đi trung tâm thương mại một chuyến, chọn mấy quà tặng, mang về cho bọn Tiêu Tuyết.
Ngày mai sẽ về nước, cho nên lúc buổi chiều Cố Uyên đến khu mộ xem Tùng An, lúc đi ra đã khoảng ba giờ, lại đi đến nhà Nguyễn Mạn Sênh, Nguyễn Mạn Sênh có bệnh tim, Cố Uyên hiểu rất rõ loại bệnh này.
Bởi vì Tùng An cũng vậy.
Bên cạnh không thể không có người.
Nguyễn Mạn Sênh cười cười nói mình không sao, La Thần Dương ở đây, Cố Uyên chào hỏi một cái, lên lầu, đi vào trong phòng vẽ tranh của Cố
Tùng An.
Lọt vào trong tầm mắt là trên vách tường, gần như ba mặt tường đều có dán tranh, trên đó là đủ loại dáng vẻ của Cố Uyên, vành mắt cô ẩm ướt, đứng một lát trong phòng vẽ tranh.
La Thần Dương gõ cửa đi vào, bàn tay nằm chặt lấy tay nắm cửa: "Cô Cố, có muốn tôi vẽ một bức cho cô không."
Nói xong, anh ta đi về phía giá vẽ.
Cố Uyên muốn nói không cần phiền phức, nhưng La Thần Dương đã đổi xong giấy vẽ sạch sẽ, cầm lấy bút chì, nói với cô: "Cô ngồi ở đây."
Bên cửa sổ, ánh sáng màu vàng trong suốt lọt vào từ bên ngoài, chiếu lên sườn mặt có đường nét hoàn mỹ anh tuấn của anh ta, vóc dáng của La Thần Dương rất cao, nhẹ rũ mắt, rơi trên giấy vẽ sạch sẽ.
Cố Uyên cười cười, làm theo lời của anh ta, lúc trước kia, Cố Tùng An cũng thích vẽ kí họa cho cô, lồng ngực cô cuồn cuộn: "Cậu La, cậu và Tùng An quen nhau thế nào, có thể nói một chút với tôi không? Nói chút chuyện khi em ấy ở Mĩ."
Cô muốn biết, muốn biết cuộc sống của Tùng An ở đây.
"Tôi đến Mĩ học một trường do dòng họ sắp xếp, đúng lúc chú La cũng ở đây, tuổi của tôi và Tùng An gần bằng nhau, cho nên rất tò mò với người em trai này, nhưng mà cậu ấy..." Đôi mắt của La Thần Dương chứa ý cười: "Tính cách của cậu ấy cô cũng biết đấy, không thích tiếp xúc với người ngoài, tôi cũng ở cùng với cậu ấy một khoảng thời gian mới trở nên thân hơn."
"Cậu ấy vẽ tranh rất giỏi, bột nước, tranh sơn dầu, phác hoạ, đều từng có giải thưởng, thầy giáo khen cậu ấy rất có thiên phú, à đúng rồi." Nhìn thấy hốc mắt đỏ ửng của Cố Uyên, giọng nói của La Thần Dương cũng nhẹ nhàng hơn: "Cậu ấy được rất nhiều cô gái thích, có lẽ loại thiếu niên có hơi thở nho nhã lại có chút cảm giác xa cách khó gần là kiểu rất được mất cô gái thích, trong trường có rất nhiều đàn em đàn chị thích.
Cố Uyên cười cười, khóe môi nở một nụ cười dịu dàng, trong đầu nhớ
đến khuôn mặt của Tùng An.
Trong bầu không khí yên tĩnh có tiếng xoạt xoạt đầy sức sống của bút chì ma sát trên giấy vẽ, thỉnh thoảng vang lên lời tự thuật của người đàn ông, còn có giọng nói nhẹ nhàng của một người phụ nữ.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua.
Một bức tranh nhanh chóng được vẽ xong, chỉ là một bức tranh có cấu trúc bình thường, không có màu sắc thêm vào, nét vẽ màu xám của bút chì, vẽ ra dáng vẻ rũ mắt tinh tế, nụ cười nhẹ nhàng của người phụ nữ.
"Cô Cố, bức vẽ này, tặng cho tôi được không?"
Cố Uyên cười cười, theo trình tự bình thường, phải là anh ta vẽ một bức tranh cho cô, đưa cho cô mới phải chứ, nhưng cô chỉ gật đầu: "Cảm ơn cậu La."
Vì đã nói với cô, chuyện của Tùng An ở Mĩ.
Cho cô biết về quá khứ của Cố Tùng An ở Mĩ.
La Thần Dương gọi cô là cô Cố, là vì biết cô là chị của Cố Tùng An, cho nên biết cô tên Cố Uyên, sự mâu thuẫn của thân phận giày vò cô, nhưng lúc ăn Tết ở nhà họ Tô, La Thần Dương đã gọi cô là cô Tô, cũng không nói gì nhiều, giống như có ý muốn giúp cô giấu diếm thân phận khác nhau.
Anh ta thấy rất rõ ràng, Cố Uyên cười cười.
Thời gian không còn sớm, Tần Xuyên gọi điện thoại cho cô hỏi cô khi nào thì đi, Cố Uyên gật đầu nói bây giờ đi ngay, nói tạm biệt với Nguyễn Mạn Sênh, La Thần Dương đưa cô đến ngoài cửa, cô lại nói với La Thần Dương một tiếng cám ơn.
Lúc sắp xoay người, anh ta bắt lấy cổ tay của cô, mím đôi môi mỏng: "Cô Cố."
Cố Uyên xoay người, im lặng nhìn anh ta.
"Cô Cố, chăm sóc tốt bản thân, đừng để.. Tùng An dưới đó biết, sẽ lo lắng." La Thần Dương chỉ nhàn nhạt nói câu này, nhìn sợi dây xa lạ trên cần cổ thon dài của người phụ nữ, cười yếu ớt rồi buông tay.
.....
"Chuyện này cứ thế bỏ qua sao, nhà họ Cố còn thật sự tiện tay đuổi chúng ta đi rồi à." Tô Vân Thâm đốt một điếu thuốc, nhả ra một ngụm sương khói.
"Chỉ bị chết một ám vệ mà thôi, còn là một người thay thế." Ánh mắt Tô Vân Thâm lạnh lẽo.
Anh ta nhìn người đàn ông bắt chéo chân, ánh mắt sâu thẳm đang ngồi trên sô pha: "Thằng ba, nhà Đông Phương bên kia thế nào."
Anh ta chỉ biết, cô chủ lớn của nhà Đông Phương kia, đã thích thằng ba rất nhiều năm.
Hơn nữa thủ đoạn của cô chủ lớn kia rất khó chơi, một người phụ nữ, tuổi còn trẻ đã phế bỏ anh cả của mình, một mình quản lý dòng họ Đông Phương lớn như vậy, hơn nữa thuộc hạ đều người người tin phục, có thể thấy là có chút thủ đoạn.
Cũng không phải một người chủ dễ nói chuyện.
Tô Ngọc Kỳ bình tĩnh nâng mắt, chỉ hỏi: "Hoa Sâm bên kia thế nào."
"Đã điều tra xong, là một vài lính đánh thuê trong tổ chức VK nhận việc làm thêm, một quân đoàn lính đánh thuê, còn chuyện sau lưng là do ai điều khiển, còn phải bỏ chút thời gian, mấy lính đánh thuê kia, sau khi bị thuộc hạ của anh bắt đã bắt đầu uống thuốc độc tự sát, chỉ có một người bị anh tháo khớp hàm là còn sống, nhưng mà một chữ cũng không nói, rất kín miệng.”
Bên kia tự biết mình đuối lý, cũng không có đến đòi người, anh phái người đưa thi thể của mấy lính đánh thuê đó qua, người đứng đầu VK Lương Hải cũng phái người đến nói rõ, chuyện này không liên quan tới bọn họ.
Tô Ngọc Kỳ khẽ chớp đôi mắt màu đen, cánh tay thon dài khoác lên tay vịn sô pha, đầu ngón tay kẹp một điếu thuốc, sương khói màu xanh trắng nhàn nhạt từng đợt từng đợt bay lên.
Tiếng đập cửa vang lên.
Một người đàn ông mặc tây trang đi tới: "Tổng Giám đốc Tô, Nhị gia, cô Đông Phương đến đây."
Tô Vân Thâm cười cười, ngồi trên sô pha, gảy tàn thuốc nhìn thoáng qua Tô Ngọc Kỳ: "Ừ, để cô ta đi lên."
Qua ba phút.
Đông Phương Vỹ đi vào, một cô gái mặc quần áo màu đen đi theo phía sau, Đông Phương Vỹ khẽ gật đầu với cô gái, người kia ở lại ngoài cửa.
Người phụ nữ đi vào, mặc áo khoác ngoài thon dài màu đen, môi đỏ mọng khẽ cười: “Tô Nhị gia, Kỳ.”
Tô Ngọc Kỳ hít một hơi thuốc, không có lên tiếng.
Tô Vân Thâm cười nói: "Cô Đông Phương gọi thằng ba là Kỳ, sao lại xa lạ với tôi thế, rõ ràng chúng ta hợp tác gần gũi như vậy, xa lạ thế này thật khiến tôi đau lòng mà."
------oOo------
Chương 170: Có người
Trụ sở chính của gia tộc phương Đông ở Mỹ, Đông Phương Vỹ cũng định cư thời gian dài ở đó nên hợp tác làm ăn qua lại với Tô Vân Thâm tương đối nhiều.
Phương Đông Vỹ cười: “Nhị gia nói đùa.” Cô ta đi đến trước ghế sô-pha, đặt túi xách lên đó rồi chậm rãi ngồi xuống, ánh mắt dừng trên người đàn ông có khuôn mặt tuấn mỹ âm trầm, một chữ cũng chưa nói kia: “Kỳ, không ở lại thêm vài nữa sao?”
Tô Ngọc Kỳ gạt tàn thuốc, ánh mắt không chút gợn sóng nhìn Phương Đông Vỹ, ngữ điệu lạnh lùng thản nhiên: “Công ty còn có việc, vấn đề ở đây cô có thể thương lượng với anh hai.”
“Kỳ, lần này tới, em vẫn chưa gặp được vợ anh, bữa tiệc tối nay của nhà Phương Đông anh dẫn cô ấy tới đi.”
Phương Đông Vỹ cười đoan trang cao quý, cô ta muốn nhìn xem bà Tô là người nhà giàu mới nổi nào, có bản lĩnh gì mà có thể ở bên người đàn ông này, có thể sánh vai với Kỳ chỉ có Đông Phương Vỹ cô ta mà thôi.
Trước nay cô ta chưa từng sợ hãi bên cạnh Tô Ngọc Kỳ có người phụ nữ khác, bởi đó chỉ là những người phụ nữ thấp hèn mà thôi, đến cuối cùng người đàn ông này vẫn là của mình.
“Cô ấy không thích những nơi ồn ào, náo nhiệt.” Câu nói này coi như là từ chối.
Đông Phương Vỹ cười sáng lạn: “Kỳ, chúng ta là bạn bè bao nhiêu năm như vậy, anh đến đây em cũng nên làm người chủ nhà tận tình một chút, chỉ là ăn bữa cơm gia đình bình thường thôi, em cũng rất muốn làm quen bà Tô.”
...
Địa điểm tổ chức bữa tiệc nhà Đông Phương chính là ở biệt thự nhà Đông Phương.
Buổi yến tiệc mời không ít nhóm gia tộc có làm ăn hợp tác qua lại với nhà Đông Phương.
Cố Uyên mặc bộ váy dài màu vàng nhạt trang nhã thục nữ, không hề khoa trương, vô cùng khiêm tốn thanh nhã theo sau Tô Ngọc Kỳ bước vào sảnh hội nguy nga lộng lẫy với đèn thủy tinh sáng lấp lánh. Một cô gái trẻ tuổi khuôn mặt tinh xảo, hoa lệ tay nâng ly rượu đi tới, nhân viên phục vụ phía sau cũng qua đây, đưa cho Tô Ngọc Kỳ một ly rượu vang.
Đông Phương Vỹ mỉm cười đứng bên cạnh Tô Ngọc Kỳ: “Kỳ, đây là bà Tô sao?”
Cố Uyên nhìn người con gái trước mặt, thì ra đây là Đông Phương Vỹ à, cô hơi cười một chút: “Cô Đông Phương.”
Đông Phương Vỹ nhìn Cố Uyên, không cảm nhận được bất kỳ cảm giác uy hiếp nào, cho dù là Tống Ánh San mà trước kia Kỳ cực kỳ thích đó, cô ta cũng không để vào mắt.
Người phụ nữ thanh cao, nhã nhặn kiểu này không thể chiếm được tái tim Tô Ngọc Kỳ, anh chẳng qua chỉ là muốn đổi khẩu vị thanh đạm vài hôm mà thôi.
“Kỳ, mai em về nước rồi, ông nội tìm em có chuyện cần nói, ông đang ở phòng nghỉ tầng hai đợi em.”
Tô Ngọc Kỳ hơi nhíu mày sau đó lập tức giãn ra, gật đầu rồi xoay người nói với Cố Uyên: “Đừng đi lung tung, đi ăn đi chút gì đi.”
Cố Uyên gật đầu.
Đông Phương Vỹ đi theo Tô Ngọc Kỳ đến phòng nghỉ, Cố Uyên sao lại không nhìn ra vị đại tiểu thư nhà Đông Phương có địch ý với cô chứ!
Trong sảnh hội những bóng người xinh đẹp quần áo là lượt đi tới đi lui, trong không khí phảng phất hương rượu vang thơm dịu, Cố Uyên ăn chút đồ rồi nâng ly nước ép trái cây đi hàn huyên với Thiệu Tuyết.
Trước mắt Thiệu Tuyết đang quay một bộ phim, cũng đã sắp hoàn thành,
quay cả sáng cả tối, ngoại trừ Cố Uyên có lúc hơi đối lập ra thì dường như không ai có thể chịu được sự khủng bố tin nhắn của cô ấy.
Đột nhiên cô nhớ ra sắp đến ngày kết hôn của Mộc Như Phương rồi nên hỏi: “Sắp tới ngày kết hôn của Mộc Như Phương với thái tử gia nhà họ Đào rồi nhỉ?”
“Ừm, là thứ bảy tuần này.”
Còn năm ngày nữa.
Lại nói thêm vài câu rồi Thiệu Tuyết nói: “Tôi phải đi đóng phim rồi, haiz, qua mấy ngày nữa tôi sẽ được giải phóng, tôi sẽ ở nhà ngủ một giấc thật ngon.”
Cố Uyên chuẩn bị cất điện thoại thì trước mặt có ba cô gái phương Tây đi tới, đúng lúc va vào Cố Uyên, trên tay cô đang cầm ly nước ép, vì sợ không cẩn thận sẽ làm đổ lên quần áo nên theo bản năng cô bảo vệ ly nước ép trong tay.
Điện thoại rơi xuống đất.
“Tôi xin lỗi.” Mấy cô gái phương Tây vội vàng xin lỗi, một cô gái nhặt điện thoại Cố Uyên lên đưa cho cô, dùng ngôn ngữ không được thuần thục nói: “Cô à, thật... ngại quá...”
Cố Uyên hơi nhíu mày, lắc đầu: “Không sao.”
Nhận điện thoại, điện thoại đã không thể khởi động được nữa, màn hình cũng hơi vỡ, điện thoại Cố Uyên cũng không có gì để chơi, cô nghĩ ngày mai về nước sửa nếu không được thì mua cái mới.
Nghe thấy có người gọi mình, Cố Uyên quay người lại.
Cô thấy một cô gái trẻ tuổi mặc âu phục hồng nhạt có con ngươi màu trà đi tới: “Bà Tô.”
Là cô gái phương Tây cô gặp trong buổi yến tiệc lần trước, An Thuần. “Cô An Thuần.”
Chỉ là gặp mặt một lần mà thôi, hai bên cũng không thân quen nên chào hỏi rồi nói vài câu, An Thuần liền bị bạn bè kéo đi, còn Cố Uyên vào nhà vệ sinh một chút.
Đối với loại tiệc xã giao thương nghiệp kiểu này, Cố Uyên vẫn không thể quen được, rửa tay xong đang định đi ra thì đột nhiên có một bàn tay đưa ra bịt chặt miệng cô.
Cố Uyên giãy giụa.
Trên khăn có tẩm thuốc mê nồng nặc, len vào hơi thở cô.
Dần dần cô mất đi ý thức.
...
“Ý của cháu ta cậu cũng biết đó nhưng cậu đã kết hôn rồi, thật là đáng tiếc.” Ông cụ Đông Phương cười, uống một ngụm trà.
“Lão tiên sinh khách khí rồi, là khi đó Tô tôi không xứng với cô Đông Phương.”
Năm đó trong khoảng thời gian học ở Mỹ, Đông Phương Vỹ cũng vứt bỏ dáng vẻ kiêu ngạo của mình điên cuồng theo đuổi Tô Ngọc Kỳ, hơn nữa còn tỏ tình với anh.
Nhưng lại bị Tô Ngọc Kỳ từ chối.
Đông Phương Dạ nhìn Tô Ngọc Kỳ, có chút tiếc nuối thở dài, người này nếu như trở thành cháu rể ông ta thì gia tộc to lớn Đông Phương giao cho anh chắc chắn sẽ tốt hơn bây giờ.
Đông Phương Vỹ đương nhiên sẽ quản lý rất tốt xí nghiệp gia tộc nhưng dù sao cũng là con gái, sao có thể có tầm nhìn xa trông rộng và thủ đoạn cứng rắn được như cánh đàn ông.
Những tên công tử theo đuổi cháu gái ông cũng rất nhiều nhưng đều là những kẻ ăn hại không làm được việc.
Tô Ngọc Kỳ nhìn đồng hồ trên tay: “Chuyện về cô tư nhà Đông Phương, Tô tôi rất xin lỗi, không nghĩ rằng lại xảy ra chuyện như này.”
Ông cụ Đông Phương phất tay, vẻ mặt nghiêm túc: “Chuyện của Huỳnh Huỳnh ngay từ đầu ta đã cho người đi điều tra, đây rõ ràng là có người tâm địa độc ác đứng đằng sau giở trò muốn châm ngòi quan hệ mấy nhà chúng ta, nếu để ta bắt được người này nhất định không bỏ qua cho hắn.”
Một bàn tay độc ác đứng đằng sau có ý đồ làm náo loạn mấy gia tộc lớn.
“Đúng rồi, khi nào về thì giúp ta gửi lời hỏi thăm ông nội cậu.”
...
Cố Uyên từ từ mở mắt, thuốc mê vẫn chưa hoàn toàn hết tác dụng, hai bên Thái Dương vẫn âm ỉ đau.
Từng luồng khí lạnh bao vây lấy cô.
Cố Uyên ngồi dậy, vừa day huyệt Thái Dương vừa cảnh giác nhìn xung quanh, nơi này là...
Là hầm chứa băng ướp lạnh rau quả, đồ ăn của biệt thự.
Ý thức được điều này Cố Uyên không khỏi cắn chặt môi, cô đứng dậy, đến thở cũng đều thở ra một làn khói trắng, sao cô lại ở đây?!
Cô nhắm mắt lại suy nghĩ, cô nhớ khi đó đang chuẩn bị từ nhà vệ sinh đi ra...
Có người đã đánh thuốc mê cô.
Khi ấy trong nhà vệ sinh chỉ có hai cô gái trẻ tuổi đang rửa tay, Cố Uyên lúc đó cũng không để ý những điều này.
Cô nhanh chóng đi về phía cửa, đập cửa rồi hét. “Có ai không, có ai ở ngoài không?!”