CHƯƠNG 171 - 180

 Chương 171: Lời của anh nói cô sẽ không thể không nghe, cô lần nào cũng đều thật biết điều gật đầu


Mùa này, không khí cũng đã có chút lạnh lẽo.

Cô chỉ mặc một bộ chiếc váy dài màu vàng nhạt, dù đã khoác bên ngoài một chiếc áo choàng, lúc này, khi ở trong kho lạnh, cô thật sự vẫn không thấy có chút ấm áo nào.

Cô đưa tay lên xoa xoa cánh tay lạnh lẽo, chỉ cảm thấy máu thịt toàn thân đều đang dần dần đông lại, thật lạnh quá.

Cô là lần đầu tới nơi này, cũng không thù không oán với bất cứ ai, rốt cuộc là ai lại làm như vậy!

Rốt cuộc là ai đánh xỉu cô rồi lại đem cô nhốt vào hầm băng này?

Di động của cô vẫn ở trên người, thế nhưng đã bị ném hỏng, bây giờ Cố Uyên có muốn gọi điện thoại cầu cứu cũng không có cách nào.

Cô dùng sức đập vào cánh cửa dày nặng trịch: “Có người hay không, bên ngoài có ai không? Có ai nghe thấy tôi không.!"

Qua mấy phút, Cố Uyên cả người run rẩy, may mắn duy nhất chính là cô ở trên giá đựng hàng tìm được một cái áo khoác, cô khoác lên vai, hơi lạnh vẫn như cũ vây quanh cô, xâm nhập vào từng da thịt của cô.

Cô gắng phả ra hơi ấm vào lòng bàn tay, cố gắng muốn mình ấm áp thêm một chút, cô không thể ngủ, ở nơi như thế này nếu như ngủ, có khi thật sự sẽ không thể tỉnh lại nữa.

Dọc theo cửa ra vào, cố gắng vận động thân thể, cố gắng để cho mình giữ tỉnh táo.

Nhưng mà dần dần, cô thật sự...
Cố Uyên cảm thấy, mình sắp không kiên trì được..

Cô thật mệt mỏi quá, lạnh quá.

Ý thức dần dần mơ hồ, cô tựa vào cửa ra vào, chậm rãi ngồi xuống, khí tức lạnh như băng giống như lưỡi đao sắc bén đang liên tục đâm vào mỗi một tấc da của cô, đánh gục các dây thần kinh của cô.

Mí mắt của cô run rẩy lay động.

Ngón tay run rẩy cầm điện thoại di động lên, nhìn thấy màn hình vẫn đen xì không đổi. Có chút tuyệt vọng nhếch khóe môi.

Tô Ngọc Kỳ bây giờ, chắc hẳn đang ở bên cạnh cô Đông Phương kia, điện thoại di động của cô hỏng rồi, thật sự không liên lạc được với bất cứ ai.

Trong nháy mắt lí trí dần dần tiêu tan đó, trong đầu của cô hiện lên rất nhiều hình ảnh, cũng nhớ tới rất nhiều người, cuộc đời của cô, những tiếc nuối, những vui sướng.

Mẹ, Tùng An..
Còn có Tinh Tinh. Đây là điều duy nhất Cố Uyên không thể buông tay... Còn có, Tô Ngọc Kỳ,.,.,
——

“Chị Thanh Thanh, chị nói xem, chúng ta đem cô ta nhốt vào bên trong kho lạnh thật sự không sao chứ?” Người nói chuyện là một cô gái trẻ tuổi năng động, trên khuôn mặt có chút lo lắng, lông mày nhăn lại, đang chăm chú nhìn vào cô gái ngồi ở bên cạnh.

Đông Phương Thanh Thanh cười cười: “Em sợ cái gì nha, chẳng qua là vứt cô ta vào kho lạnh để dạy dỗ một chút mà thôi, hơn nữa không phải chúng ta đã để lại điện thoại di động cho cô ta rồi hay sao? Cô ta có thể cầu cứu nha, sẽ không có chuyện gì đâu, lại nói, năm ngoái chúng ta cũng từng đem Tống Ánh San kia vứt vào trong kho lạnh, anh Kỳ cũng không tức giận mà, anh ấy sẽ không tìm tới chúng ta đâu.”

Cô gái trẻ tuổi kia vẫn cảm thấy có chút không thích hợp: “Nhưng mà,

đây dù sao cũng là vợ của anh ấy, nếu như anh ấy sau khi biết chuyện muốn tìm chúng ta trách tội thì sao, dù sao tối nay cũng là tiệc tối do chị Vỹ tổ chức.”

"Nếu như em thấy sợ, em tới thả cô ta ra là được rồi, nhưng mà chị không đi đâu, người nào không biết chị Vỹ vẫn luôn yêu thích anh Kỳ, chúng ta làm như vậy cũng là muốn giúp chị Vỹ dạy dỗ người phụ nữ kia một chút mà thôi." Đông Phương Thanh Thanh kéo tay cô gái trẻ kia: “Sắp tới lúc khiêu vũ rồi, đừng nói mãi mấy chuyện này."

——

Tô Ngọc Kỳ ra khỏi phòng nghỉ ngơi, Đông Phương Vỹ đi tới trước mặt anh, đưa tay nhẹ nhàng ôm anh một cái sau đó buông ra: “Kỳ, ngày mai anh đi rồi, công ty em còn có một số việc, không có cách nào đi tiễn anh, em ở đây nói chào tạm biệt với anh.”

"Ừm."

"Kỳ, nếu như em về nước, anh nhớ phải tới chơi với em, em có rất nhiều chỗ chưa từng được tới.”

"Nếu như cô Đông Phương đến, tôi nhất định sẽ sẽ sai người sắp xếp." Tô Ngọc Kỳ khẽ gật đầu, giọng nói lại lạnh lẽo mà xa cách.

Đông Phương Vỹ chỉ nở nụ cười: “Anh vẫn như vậy."

Người đàn ông đứng ở trên cầu thang tầng hai, ánh mắt đảo một vòng, không nhìn thấy bóng dáng của Cố Uyên, anh cau mày đi xuống. Ánh sáng trong phòng tiệc nhẹ nhàng, người đứng đông đúc, khúc nhạc Piano vang lên du dương, mọi người đã bắt đầu khiêu vũ.

Anh lấy điện thoại di động ra, gọi điện thoại. Đầu dây bên kia báo đã tắt máy.
Thế mà lại tắt máy, người còn không thấy? Đáng chết, đến cùng là chạy đi đâu rồi?

Đông Phương Vỹ nhìn anh: “Kỳ, chúng ta cũng đi khiêu vũ một bài đi."

Tô Ngọc Kỳ thu tầm mắt lại không gật đầu cũng không có lắc đầu, cau mày, người phụ nữ kia đi đâu rồi? Không phải nói là đừng có chạy loạn lung tung sao?

"Kỳ.."

"Cô Đông Phương, tôi còn có việc cần đi trước, đành tạm biệt cô ở đây, trong này những người muốn mời cô Đông Phương khiêu vũ có rất nhiều."

Nói xong, anh nện bước chân dài, nhanh chân đi xuống tầng.

Cho dù Đông Phương Vỹ có được giáo dục tốt như thế nào, giờ khắc này nụ cười cũng cứng ngắc trên khóe môi, ngón tay bấm chặt vào lòng bàn tay, khớp xương lộ ra rõ ràng, mấy giây sau, cô nâng làn váy dài lên, bước chân xuống lầu.

Một người đàn ông trẻ tuổi mặc âu phục xa hoa đi tới, chắn ở trước mặt Đông Phương Vỹ, khuôn mặt đẹp trai lại có chút âm nhu: “Vỹ, em vậy mà lại đi thích cái loại đàn ông kia sao? Tại sao? Em đường đường là cô chủ nhà Đông Phương, từ khi nào đã bị người từ chối lại còn không cần mặt mũi mà dán đến.”

Khuôn mặt Đông Phương Vỹ lạnh lẽo: “Công Tôn Dịch, chuyện này cùng với anh cũng không có quan hệ gì."

"Vỹ, anh sẽ nhanh chóng đưa người tới cầu hôn em với ông cụ nhà Đông Phương, em nói xem, chuyện này với anh có quan hệ hay không."

"Hừ, lại còn muốn cưới tôi, nhà họ Công Tôn các anh vẫn chưa có mặt mũi lớn như vậy đâu!" Đông Phương Vỹ lướt qua người anh ta, bước chân ưu nhã đi xuống cầu thang.

Tìm khắp một vòng phòng tiệc, Tô Ngọc Kỳ cũng không tìm thấy bóng dáng của Cố Uyên, cô gái này rốt cuộc đã đi đâu rồi, anh đã hỏi vài nhân viên tạp vụ, cũng đều được trả lời là chưa từng thấy cô, anh biết người phụ nữ kia rất nhát gan lại nhu nhược, cô không có khả năng chạy loạn khắp nơi, càng không thể một mình rời đi.

Dựa theo tính cách của cô, chắc hẳn nên là, cô tìm một chỗ yên tĩnh nào đó ngồi chờ đợi mình, nhưng mà, anh đã tìm khắp tất cả các phòng nghỉ ở trên tầng hai cũng không thấy người.

Căn bản không có chút manh mối nào của cô để lại.
Sắc mặt của anh trầm xuống, môi mỏng mím thành một đường thẳng.

Cô không thể nào tự mình rời khỏi đây, anh rất hiểu cô, lời mà anh nói cô chắc chắn sẽ nghe theo, cô lần nào cũng rất biết điều gật đầu.

Như vậy thì chỉ có một nguyên nhân..

Ánh mắt của anh lạnh lẽo mà nguy hiểm nheo lại Tô Ngọc Kỳ chưa bao giờ nghĩ tới, ở tiệc rượu của nhà Đông Phương, lại có người dám động tới người của anh.

------oOo------

Chương 172: Có tôi ở đây, em sẽ không sao 

Ở lối rẽ của hành lang...

"Anh Kỳ."

An Thuần nhấc theo làn váy, đi tới: “Anh Kỳ, anh đang tìm mợ Tô sao?”

Cô cắn môi: “Em..."

Ánh mắt của anh đột nhiêu nheo lại, lạnh lùng nhìn chằm chằm cô: “Cô nhìn thấy cô ấy?"

"Vâng.." An Thuần tim đập lỡ một nhịp, đưa tay che ngực, vẫn như cũ si mê say đắm nhìn Tô Ngọc Kỳ: “Lúc nãy em đang nói chuyện với mợ Tô thì cô ấy bảo muốn đi toilet, thế nhưng mãi mà không thấy trở về."

Phòng giám sát ....

Hình ảnh trên màn hình rõ ràng có hai cô gái đỡ Cố Uyên đi ra khỏi nhà vệ sinh, đi thẳng đến cầu thang xuống tầng, sau đó thân ảnh biến mất không thấy nữa.

Sắc mặt của Tô Ngọc Kỳ mặt trầm xuống, anh cười lạnh nhìn Đông Phương Vỹ đang đứng phía sau: “Cô Đông Phương không tính cho tôi một câu trả lời hợp lý sao? Hai cô em gái này của cô đã dẫn vợ của tôi đi đâu?

Đông Phương Vỹ lập tức lấy điện thoại di động ra, sắc mặt cũng vì giận giữ mà tái nhợt: “Bảo Thanh Thanh và Dĩnh tới đây!"

Hai người kia, lại dám công khai ở trên yến hội của cô làm ra đến chuyện như vậy.

Cô cúp điện thoại, dịu dàng nhìn Tô Ngọc Kỳ: “Kỳ, có khả năng chỉ là Thanh Thanh và Dĩnh muốn đùa một chút với mợ Tô mà thôi, mợ Tô chắc là đã bị say rượu cho nên Thanh Thanh và Dĩnh mới dẫn cô ấy đi nghỉ ngơi."

Ánh mắt của người đàn ông sít sao nhìn chằm chằm màn hình máy vi tính, đồng tử co rụt lại, lên tiếng hỏi: “Dưới lòng đất có những nơi nào?”

Nhân viên giám sát trả lời: “Có kho rượu và kho lạnh bảo quản thực phẩm...”

Tô Ngọc Kỳ mím môi, ánh mắt khi nghe thấy mấy từ kho lạnh rõ ràng nheo lại một chút, Đông Phương Vỹ cắn răng, còn muốn giải thích thêm: “Kỳ..."

"Ha ...." Khóe môi người đàn ông nâng lên một độ cong lạnh lùng, ánh mắt lãnh đạm nhìn Đông Phương Vỹ, giọng nói từ từ rét lạnh: “Tôi nghĩ là cô Đông Phương vẫn nên hy vọng vợ của tôi không có chuyện gì đi, nếu không, dù cô ấy chỉ có chút xíu tổn thương thì... tôi cũng không phải làm một người biết thương hoa tiếc ngọc đâu."

Nói xong, anh đẩy cửa ra nhanh chân đi ra ngoài.

Đông Phương Vỹ sắc mặt thay đổi, cô nắm chặt bàn tay, Đông Phương Thanh Thanh và Đông Phương Dĩnh đều là con em trong gia tộc của cô.

Tuy rằng không có nhiều liên hệ máu mủ, thế nhưng đến cùng vẫn là người của nhà họ Đông Phương.

——
" Lưu Thanh Vũ, Lưu Thanh Vũ ......"
Trong lúc hoảng hốt.
Có người kêu lên một cái tên.
Cái tên này khiến cho cô thấy vừa xa lạ mà cũng quen thuộc.

Cố Uyên chỉ cảm thấy mí mắt của mình rất nặng, làm sao cũng không mở ra được, cô buồn ngủ quá, cả người mệt mỏi cực kỳ, cuối cùng là ai đang gọi cô chứ..

Hình như có cái thứ gì đó ấm áp bao bọc lấy cô.

Cố Uyên từ từ mở mắt, mơ hồ nhìn thấy mặt mũi người đàn ông, đây là đang nằm mơ sao? Nếu không phải là mơ, cô sao có thể nhìn thấy được Tô Ngọc Kỳ.

Làm sao mà có thể nhìn thấy mặt của anh ấy là vẻ lo lắng như vậy.

Hai mắt nặng nề, cô chậm rãi nhắm mắt lại.

Tô Ngọc Kỳ cởi âu phục đang mặc, bọc kín người cô lại, ôm cô nhanh chân đi ra ngoài, nhìn thấy cô đang muốn nhắm mắt lại chìm vào giấc ngủ, gấp gáp nói: “Lưu Thanh Vũ! Cô mau mở mắt ra."

Nhìn thấy người phụ nữ trong lòng lại từ từ mở mắt, đáy lòng anh khẽ buông lỏng một chút, trên mặt cũng không còn quá nghiêm trọng: “Nhìn tôi, không được ngủ."

Cố Uyên tỉnh táo thêm một chút, ý thức vẫn như cũ mơ hồ, cô nở nụ cười, lầm nhẩm lầm bầm nói: “Tôi còn tưởng rằng, sẽ không bao giờ nhìn thấy anh nữa.."

Bước chân của người đàn ông hơi dừng lại, anh nhìn người phụ nữ với khuôn mặt tái nhợt đang cười kia, trong phút giây này, lồng ngực của anh cứ như có thứ gì đó bắt đầu đâm chồi, nhanh chóng lớn lên, không thể khống chế.........

Tô Ngọc Kỳ nhìn cô, ánh mắt thâm sâu mà chăm chú, giọng hòa hoãn: “Có tôi ở đây, cô sẽ không sao đâu."

"Nhưng mà, tôi buồn ngủ quá... Tôi thật sự buồn ngủ quá, anh đừng có hung giữ với tôi nữa, tôi, tôi muốn ngủ một chút...” Giọng nói của cô gái mềm mại bất lực dần dần nhỏ xuống.

Tô Ngọc Kỳ bước dài chân, nhanh chóng đi về phía trước, vừa cúi đầu nhìn dáng dấp yếu ớt của cô gái đang mệt mỏi cực kỳ, anh nói: “Được, thế nhưng lúc tôi gọi cô, cô nhớ tỉnh lại, nếu không, tôi sẽ tức giận, sẽ trừng phạt cô."

Cô ngoan ngoãn ngả đầu vào trong lồng ngực của anh, khép hai mắt lại.

Tô Ngọc Kỳ sắc mặt trầm xuống, hai tay ôm chặt cô, đi tới trước mặt mấy người Đông Phương Vỹ: “Kỳ, tôi đã gọi bác sĩ đến, đang ở trong phòng chờ rồi, vợ của anh sẽ sẽ không sao đâu."

Đi theo sau lưng Đông Phương Vỹ, còn có hai cô gái trẻ tuổi, đây chính là Đông Phương Thanh Thanh cùng Đông Phương Dĩnh, cả hai run rẩy lẩy bẩy cúi đầu đi theo sau Đông Phương Vỹ.

Tô Ngọc Kỳ liếc mắt nhìn một cái sau đó lạnh lùng thu tầm mắt lại. ——
Trong phòng nghỉ ngơi.

Tô Ngọc Kỳ đem Cố Uyên đặt lên giường, bác sĩ lập tức đi tới kiểm tra một phen, áp lực trong phòng nghỉ ngơi quá mức mạnh mẽ, trán của bác sĩ cũng nổi lên một tầng mồ hôi, sau đó mới nói với Tô Ngọc Kỳ: “Anh Kỳ, vợ của anh bị nhiễm khí lạnh, may là thời gian không quá lâu, cô ấy còn chút mệt mỏi, tôi sẽ ghi chút thuốc cho cô ấy uống sau khi tỉnh, bây giờ cần phải truyền dịch cho cô ấy."

Tô Ngọc Kỳ "Ừ" một tiếng, ánh mắt từ trên khuôn mặt trắng xám suy yếu của cô gái dời đi, anh nhìn về hai cô gái sau lưng phía Đông Phương Vỹ, khuôn mặt anh tuấn một mảnh âm trầm, cô Đông Phương, cô có phải hay không nên cho tôi một câu trả lời hợp lý?"

Ở sau lưng, Đông Phương Thanh Thanh cùng Đông Phương Dĩnh dồn dập nhìn Đông Phương Vỹ, hai người bọn họ cũng không nghĩ tới, chuyện sẽ huyên náo lớn như vậy, chẳng qua chỉ là muốn cho người phụ nữ này một bài học mà thôi.

Ai biết...

Đông Phương Thanh Thanh ngẩng đầu lên, đón nhận ánh mắt lạnh như băng của Tô Ngọc Kỳ, run lên một cái, đôi mắt này lạnh giá đến mức làm cho cô ta sợ hãi, lúc này cô ta mới thấy hoảng rồi, lập tức nhìn về phía Đông Phương Vỹ cầu cứu.

Ttrên mặt Đông Phương Vỹ vẫn là nụ cười nhẹ nhàng lễ mà cao quý phép thuộc về thiên kim tiểu thư của một gia tộc lớn, cô đi tới bên cạnh

Tô Ngọc Kỳ, liếc mắt nhìn cô gái đang truyền dịch nằm ở trên giường nói với bác sĩ: “Smith, anh vội vã tới đây cũng đã mệt rồi, trước tiên đi qua một phòng khác nghỉ ngơi một lúc đi, lát nữa lại tới đây kiểm tra cho cô ấy.”

"Vâng, cô Đông Phương." Bác sĩ đã sớm cảm giác không khí được nơi này không bình thường, khí áp nặng nề, nghe thấy Đông Phương Vỹ bảo mình rời đi, lập tức thở phào nhẹ nhõm đi ra ngoài.

Đông Phương Vỹ nhìn Tô Ngọc Kỳ: “Kỳ, chuyện này, tôi rất xin lỗi, may là Tô phu nhân không có việc gì, nếu không tôi thật không biết nên làm gì mới tốt.

"Tôi sẽ cố gắng giáo dục lại Thanh Thanh và Dĩnh, xin lỗi đã thiêm phiền phức cho anh."

Tướng mạo của Đông Phương Vỹ đẹp đẽ rực rỡ, một thân váy dài đoan trang thanh lệ, lời nói ra lại dịu dàng chân thành, Đông Phương Vỹ cảm thấy, gia tộcĐông Phương cùng với nhà họ Tô đã vì cái chết của Đông Phương Huỳnh mà có chút cứng ngắc, hai nhà đều là người làm ăn, làm căng lên đối với người nào cũng không tốt.

Hơn nữa, vừa rồi bác sĩ cũng đã nói, Lưu Thanh Vũ cũng không có chuyện gì.

Cô không cho là Tô Ngọc Kỳ sẽ vì một chuyện nhỏ như vậy mà tức giận không buông, khẽ nghiêng đầu nháy mắt với Đông Phương Thanh Thanh cùng Đông Phương Dĩnh.

Hai người lập tức vâng vâng dạ dạ.

"Anh Kỳ, xin lỗi anh, em cùng Dĩnh chỉ là định đùa giỡn với Tô phu nhân một chút mà thôi." Đông Phương Thanh Thanh mở miệng nói: “Đợi tới khi Tô phu nhân tỉnh lại, hai người chúng em nhất định sẽ xin lỗi cô ấy, rất mong được Tô phu nhân tha thứ."

Người đàn ông đi tới trước sofa ngồi xuống, hai chân gác lên nhau, ánh mắt của anh nhẹ nhàng liếc Đông Phương Thanh Thanh một cái, lại nhìn Đông Phương Vỹ một chút, môi mỏng nhếch lên một độ cong lạnh lùng, không nhanh không chậm mở miệng: “Tốt, không bằng tôi đây cũng đùa

giỡn với hai cô một chút đi.?"

Ngoài cửa, hai tên vệ sĩ trẻ tuổi đi tới, Tô Ngọc Kỳ liếc mắt nhìn đồng hồ trên cổ tay, mặt không có chút cảm xúc, nhẹ nhàng lạnh nhạt mở miệng: “Đem hai vị tiểu thư đây, ném vào kho lạnh, không tới 2 giờ không cho phép ra ngoài."

Đông Phương Vỹ sắc mặt rất khó coi, nụ cười trên mặt cũng không giữ được nữa: “Kỳ ..... "

------oOo------

Chương 173: Tai nạn tại tiệc cưới 

Sự việc làm kinh động đến ông cụ Đông Phương.

Ở hầm đá dưới mặt đất, bảo vệ kéo hai người mang vào, đóng cửa lại, Đông Phương Thanh Thanh và Đông Phương Dĩnh khóc lóc la lên: “Chị Vỹ cứu bọn em.”

Đông Phương Vỹ đứng ở bên ngoài, sắc mặt rất khó xem, cô thật không thể ngờ.

Người phụ nữ kia nhìn rất đơn giản, vậy mà Tô Ngọc Kỳ lại coi trọng cô như vậy, hoặc là mượn chuyện này để cảnh báo nhà họ Đông Phương.

Bất kể là ý gì, đều khiến sắc mặt Đông Phương Vỹ rất khó coi.

Trong lòng cô ta càng bực bội, tức giận vì hai người em gái của cô ta tự ý làm như vậy. Đúng là phế vật, đem sĩ diện của nhà họ Đông Phương ném đi hết rồi.

Chuyện này kinh động đến ông cụ Đông Phương, Đông Phương Thanh Thanh và Đông Phương Doãn đi cầu cứu mẹ mình. Dù sao con gái mình bị nhốt trong hầm băng, hai bà vợ nhà họ Đông Phương đau khổ cầu xin, ai ngờ ông cụ Đông Phương lại tức giận: “Hoang đường, vậy mà lại dám gây ra chuyện đến nước này.”

Vẻ mặt của ông nghiêm túc: "May là không xảy ra chuyện gì, nếu có chuyện, ai gánh nổi hậu quả đây. Thanh Thanh và Dĩnh, hai người họ không tốt, chuyện này tôi không thể quản được.”

Hai bà còn muốn khẩn cầu xin.

Sắc mặt Đông Phương Vỹ đã vô cùng lạnh lùng: "Hai thím, không nên quấy rầy ông nội nghỉ ngơi.”

Cô nhìn sang hướng bảo vệ ở gần cửa: “Đưa hai thím ra ngoài.”
Căn phòng to như vậy nhanh chóng trở nên yên tĩnh, Đông Phương Vỹ

nhìn về phía ông cụ Đông Phương: "Ông nội, chuyện này là do con không đúng, con không coi chừng tốt Thanh Thanh và Dĩnh. Không ngờ hai em ấy lại có lá gan lớn như vậy.”

“Tiểu Vỹ, mặc dù Ngọc Kỳ rất tốt, nhưng dù sao nó cũng đã kết hôn rồi. Gần đây quan hệ nhà họ Công Tôn và nhà chúng ta hơi đạm bạc, cháu trai của nhà họ Công Tôn cũng không tệ...”

Ông cụ Đông Phương làm sao có thể không nhìn ra tâm tư của cháu gái mình.

Đông Phương Vỹ cười nhạt một tiếng, cũng không lập tức từ chối: "Ông nói rất đúng, thật ra công ty dạo gần đây công việc bề bộn, hơn nữa chuyện của Huỳnh, con tạm thời không còn ý muốn tiếp tục mối quan hệ một lần nữa.”

“Cháu có thể ở chung cùng cháu trai nhà họ Công Tôn thử xem sao." Tuy nhà họ Công Tôn mở lời kết thông gia, ông cụ Đông Phương cũng cân nhắc vài chỗ, nhưng vẫn phải phụ thuộc vào ý kiến của cháu gái mình.

Đông Phương Vỹ lẳng lặng trả lời: “Dạ.”

——

Tô Ngọc Kỳ ngồi trên ghế ở cạnh giường, hai chân bắt chéo cầm một quyển sách trong tay. Trời đang tối dần, anh chớp mắt một cái nhìn cô gái nằm trên giường.

Cô vẫn còn đang ngủ.

Chưa tỉnh.

Đã truyền hết một nửa bình dịch, nhiệt độ trên cơ thể cũng đã bình thường. Nhưng, Tô Ngọc Kỳ đưa tay cầm tay của cô, tay của cô vẫn còn hơi lạnh.

Tô Ngọc Kỳ nâng tay, chậm rãi đưa lên không trung, ngay lúc sắp chạm vào hai má của cô thì dừng lại, che phủ lên cái trán trơn bóng của cô, lúc này độ ấm trên trán khá bình thường.

Người phụ nữ này, cơ thể căn bản đã không tốt mấy, lúc trước còn có một khoảng thời gian rất ốm yếu, dạ dày cũng không tốt, nhưng lại có khẩu vị thích ăn ngọt, sợ bóng tối, chân còn đụng bị thương gây ra một vết sẹo sâu như vậy.

Trong lòng anh không biết làm sao nữa...

Cảm giác rất nặng nề.

Tô Ngọc Kỳ phát hiện, bản thân mình không biết từ lúc nào lại hiểu rõ người phụ nữ này như vậy. Trong lúc vô hình lại để cho người phụ nữ mà anh chán ghét từ từ hòa nhập vào cuộc sống của anh.

Truyền dịch xong cũng đã muộn.

Đông Phương Vỹ tiến tới muốn nói gì đó, nhưng Tô Ngọc Kỳ lại không để ý đến, bế bổng Cố Uyên vẫn còn ngủ say rời khỏi buổi tiệc.

——

Bên trong kho lạnh

Hai người gắt gao ôm nhau xoa xoa lạnh đến run cầm cập, trên người hai người họ chỉ mặc một bộ váy dự hội đơn giản, ngay cả cánh tay cũng lộ ra ngoài.

Trên mặt Đông Phương Thanh Thanh phủ một tầng sương lạnh trắng, lúc nói chuyện âm thanh cũng run rẩy mang theo tiếng khóc nức nở, dù sao cũng là thiên kim tiểu thư, đâu thể chịu nỗi đối đãi như vậy: “Dĩnh, hai người chúng ta có thể chết ở đây luôn không? Chị không muốn chết đâu...”

Đông Phương Dĩnh tự ôm chính mình, co rúm lại: "... Sẽ không đâu... Anh Tô kia nói, 2 tiếng nữa sẽ thả chúng ta ra ngoài. Chỉ còn nửa tiếng nữa là ổn rồi...Chúng ta kiên trì thêm chút thôi...”

“Còn không phải do con đàn bà kia.” Đông Phương Thanh Thanh nghiến răng oán hận: “Đều do con Tô kia, chúng ta chẳng qua chỉ muốn dạy dỗ cô ta một chút thôi, vậy mà cô ta lại khiến cho anh Tô đối xử với chúng

ta như vậy?”

Lạnh đến chết là một chuyện.

Trước mặt mọi người bị bảo vệ khống chế nhốt vào kho lạnh, nhiều người sau lưng xì xầm bàn tán như vậy, tuy cô ta không phải là cô chủ lớn của nhà họ Đông Phương, nhưng dù sao cũng là con gái nhà giàu được chiều chuộng từ nhỏ.

Đông Phương Dĩnh hạ mắt xuống, tâm sự nặng nề, cô nhớ đến người đàn ông tuấn mỹ lãnh khốc kia lúc ôm cô Tô mới có một phần dịu dàng.

Cô ta và Thanh Thanh phạm sai lầm, liền lập tức đem hai người nhốt trong kho lạnh để trừng phạt. Cố Uyên ở kho lạnh chờ đợi 40 phút, hai người các cô phải chịu trừng phạt đến 2 tiếng đồng hồ. Tuy nhiệt độ kho lạnh không quá thấp, chẳng qua chỉ dùng để giữ cho rau quả tươi. Nhưng nhiệt độ cũng dưới 0 rồi, khắp nơi đông thành đá, phải chịu đựng thời gian lâu như vậy, cơ thể cũng sẽ không trụ nổi.

May chị Vỹ nhờ người chỉnh nhiệt độ lên một chút.

Khó trách, khó trách chị Vỹ lại thích anh Tô này...

Đông Phương Dĩnh dường như rơi vào tâm sự của thiếu nữ bình thường, ngay cả cái lạnh trên người cũng không để ý nữa, Đông Phương Thanh Thanh nhìn cô ta: "Dĩnh, Dĩnh, em bị gì vậy, chị còn chưa nói xong với em đâu.”

“Chị Thanh Thanh, chị vẫn nên nói ít để giữ sức đi. Nếu không còn một khoảng thời gian dài như vậy sẽ không chịu được mà ngủ ở chỗ này, có thể xảy ra chuyện đó.”

——
Về đến khách sạn.

Cố Uyên vẫn còn ngủ say, Tô Ngọc Kỳ lấy đồ ngủ trong tủ quần áo, thay cho cô, ánh mắt dừng ở phần lưng trắng nõn.

Trên đó có vài vết sẹo rất nông, theo thời gian đã mờ đi nhiều, phấn màu

trắng nhưng ở trên làn da trơn bóng của cô lại có vẻ đặc biệt bất ngờ. Ánh mắt của Tô Ngọc Kỳ lại chăm chú dừng tại đó.

Đưa tay, ngón tay chậm rãi vuốt ve vết sẹo, đây là... Đáy mắt anh tối sầm, đây là vì cứu anh mà bị thương.

Đèn thủy tinh bị rơi xuống. Cô gái này đã đẩy anh ra.

Lúc đó anh đối với cô chán ghét như vậy, khi gặp nguy hiểm người đầu tiên cứu anh lại chính là cô...

Anh tắt đèn, lại nghĩ đến cô sợ bóng tối, đành giữ lại một cây đèn mờ nhạt, đứng dậy đi đến cạnh cửa sổ, rút một điếu thuốc. Anh quay người tựa lưng vào bệ cửa, ánh mắt từ khung cảnh ban đêm bên ngoài rơi xuống người con gái đang ngủ say.

Con ngươi quan sát thật sâu. Bỗng chốc, anh khẽ nở nụ cười.

Cô gái này, vừa quật cường vừa nhát gan,nhưng hết lần này tới lần khác anh đều xem trọng cô.

Bất kể bộ dạng trước kia của cô như thế nào, cuộc sống cá nhân phóng đãng cũng được, ham hư vinh cỡ nào, mặc kệ là giả vờ hay thành thật, anh chính vì vậy mà coi trọng cô.

Quá khứ của cô, anh không cần biết.
Từ nay về sau, người con gái này chính là vợ của anh. - ----

Lúc Cố Uyên mở mắt đã là buổi sáng. ngày hôm sau, đầu óc hỗn loạn, hơi ấm bao vây lấy cô, cô nghiêng người nhìn thấy gương mặt ngủ say của anh ở sau lưng mình.

Anh còn chưa tỉnh giấc.

Cố Uyên run sợ hai giây, mới giật mình nhớ tới những chuyện tối hôm qua không phải là mơ. Cô bị người ta làm bất tỉnh rồi nhốt trong kho lạnh, người đàn ông này đã cứu cô, đó không phải mơ.

Cô đưa tay, chậm rãi giơ lên không trung.

Lặng lẽ chạm vào đôi lông mi dày rậm của anh, thực sự rất nhẹ giống như một cọng lông vũ.

Một giây sau mu bàn tay bị nắm lấy.

Anh đặt ở bên môi hôn nhẹ một cái, cũng không lập tức mở mắt, giọng nói sáng sớm có chút khàn khàn: "Tỉnh rồi sao?"

"Ừm."

"Tối hôm qua không phải tôi đã nói rồi sao, không cho em chạy loạn, em đã chạy đi đâu, hửm?" Anh mở miệng: "Bị giam ở đó cũng không biết gọi điện thoại cho tôi sao? Nhất thiết phải chết cóng trong đó mới để tôi phát hiện vợ mình bị đông chết?"

Tô Ngọc Kỳ nói xong, mở to mắt.

Cố Uyên đối diện với đôi mắt này, cúi đầu lên tiếng: "Thật xin lỗi, điện thoại của tôi bị rơi vỡ..."

Tô Ngọc Kỳ quan sát bộ dạng khúm núm của cô, trong lòng nghĩ đến tối qua có khả năng bị người ta ăn hiếp cũng không lên tiếng, bộ dạng dịu dàng, lạnh nhạt như vậy, khó trách sẽ có người ức hiếp cô.

Bác sĩ nói đã kiểm tra thành phần thuốc mê, xem ra hai cô gái nhà Đông Phương kia bị nhốt hai tiếng còn nhẹ.

Sắc mặt anh trầm xuống, ngồi dậy, Cố Uyên cũng ngồi dậy theo, anh nhìn cô: "Vừa nãy tôi rất hung dữ hả?"

Cố Uyên lắc đầu: "Không có."

Anh chẳng qua là theo bản năng mà bực bội, cũng không có ý muốn hung dữ với cô, cô gái này đã từng nói anh rất hung bạo. Anh hơi nhếch môi, nhìn người con gái đang hạ mi mắt: "Tối qua tôi gọi em, em không tỉnh?"

"..." Cố Uyên hơi trừng mắt.

Trí nhớ của cô có chút mơ hồ.

Nhưng không phải cái gì cũng nhớ không được.

Cô tưởng đó là mơ.

Cô rất mệt, lại còn lạnh như vậy, thầm nghĩ rất muốn ngủ.

Cô mơ hồ nhớ anh đã nói...

"Có tôi ở đây, em không có chuyện gì."

"Tôi rất khỏe... Tôi thật sự rất tốt... Anh không cần hung dữ với tôi... Tôi nghỉ ngơi một chút thôi."

"Tốt, nhưng lúc tôi gọi em thì em phải tỉnh, nếu không tôi sẽ nổi giận, tôi sẽ trừng phạt em."

Tô Ngọc Kỳ nhìn chằm chằm cô: "Vậy nên, tôi gọi em, nhưng em không tỉnh, tôi nói rồi, sẽ trừng phạt em."

Cố Uyên từ từ dùng chăn che: "Trừng phạt cái gì..."

_____

Vốn là hôm nay về nước, nhưng Cố Uyên vừa mới tỉnh lại, cho nên dời lại thêm một ngày. Bốn giờ chiều ngày hôm sau, Cố Uyên xuống máy bay, về tới thành phố Hải Châu.

Chuyện thứ nhất cô làm chính là ngủ một giấc thật ngon, đem đồng hồ sinh lí bị lệch đặt lại.

Sau đó đi mua một chiếc di động mới, mở lên mới phát hiện có nhiều tin

nhắn chưa xem, trong đó có Mộc Như Phương.

Mấy ngày nay Tô Ngọc Kỳ vẫn luôn xử lý công việc của công ty, buổi tối trở về thì đã khuya lắm rồi.

Nhưng không có chuyện không về.

Buổi chiều Cố Uyên có ghé qua tiệm sách phía Nam

Đóng cửa.

Phía trên còn dán giấy thông báo nói rõ "Trong nhà có việc, tạm thời ngừng kinh doanh vài ngày."

Mộc Như Phương và Đào Gia Thiên còn hai ngày nữa là đến ngày cưới, hẳn là bận rộn mấy chuyện này, nhà họ Tô cũng nhận được thiệp mời.

Hôm đó là thứ bảy, cô đi theo Tô Ngọc Kỳ cùng vào khách sạn quốc tế Hải Duyệt.

Khách sạn dưới chướng nhà họ Đào.

Địa thế nhà họ Đào ở thành phố Hải Châu không thể lay chuyển, hơn nữa nhà họ Đào còn rất thần bí, theo hắc đạo lập nghiệp, từng bước một tiêu sái đến bây giờ. Ngay cả ông chủ lớn của sòng bài ngầm lớn nhất ở thành phố Hải Châu cũng là người của nhà họ Đào.

Bên ngoài khách sạn, mấy trăm tên bảo vệ chặn phóng viên ở bên ngoài, ai cũng muốn đào được tin hay, chắc chắn là đầu đề.

Không có thiệp mời, không được vào.

Cố Uyên đi vào phòng tiệc, hai chính trị gia có mặt mũi ở nước Z đều đã tới, mà ngay cả những chính trị gia chỉ xuất hiện trên TV hay báo chí cũng đã có mặt, bảo vệ và trợ lý theo sát bên cạnh. Chẳng trách bảo vệ bên ngoài lại chấp hành nghiêm ngặt như vậy, không có thiệp mời, dù thân phận cao quý cỡ nào cũng không được vào.

Có mấy người quấn quanh Tô Ngọc Kỳ, nịnh hót lẫn nhau.

Một ánh mắt dừng trên người cố Uyên: "Vị này chính là cô Tô sao?"

Cố Uyên khẽ gật đầu, nở nụ cười.

Mấy tên Tổng Giám đốc kia dường như thấy vẻ mặt lạnh lùng của Tô Ngọc Kỳ, vì vậy vây quanh Cố Uyên, tán dương khen ngợi cô không hết lời.

Cố Uyên quay lại cười yếu ớt từng cái một.

Cô nhìn thấy Tiêu Tuyết và Sở Vận, Tô Ngọc Kỳ cũng nhìn thấy, uống một ngụm rượu vang rồi nói: "Đừng đi quá xa."

Cố Uyên gật đầu: "Vâng." ------oOo------

Chương 174: Biến cố ở tiệc cưới (2) 

Hôm nay là đám cưới của Đào Gia Thiên và Mộc Như Phương, hai cụ nhà họ Đào bị đám người vây quanh, trên mặt lúc nào cũng mang nụ cười.

Tiêu Tuyết đi đến bên tai cô nói vài câu, Cố Uyên nhẹ gật đầu.

Mấy người đi đến chiếc bàn bỏ trống phía sau cùng ngồi xuống, trò chuyện.

Nhưng Đào Gia Thiên và Mộc Như Phương vẫn chưa thấy xuất hiện.

Tiệc cưới xa xỉ đắt đỏ đã sắp đến 12 giờ trưa mà cô dâu chú rể vẫn chưa xuất hiện, nụ cười trên mặt bà Đào đông cứng lại một chút, nói với cô gái trẻ tuổi bên cạnh: "Đi xem xem anh cả con và Mộc Như Phương đang làm cái gì, còn không qua đây."

Cố Uyên hơi cau mày, mặc dù mấy người các cô là bạn của Mộc Như Phương, nhưng rốt cuộc vẫn là khách mời tới, đi tới phòng trang điểm tìm Mộc Như Phương cũng không hay.

Với lại, Đào Gia Thiên cũng không ở đây..

Chắc hẳn hai người đã có chuyện gì, thế nhưng đều..

Cũng đã gần tới mười hai giờ rồi..

Cố Uyên lấy điện thoại di động ra gọi một cú điện thoại cho Mộc Như Phương, không liên lạc được, lại gửi một tin nhắn đi.

Cô đưa tay ấn ấn mi tâm một chút, không biết bị làm sao chỉ cảm thấy mi tâm nhảy lên thình thịch, có một người khiến cô cảm thấy bầu không khí trở nên nguy hiểm, tiếng xì xào bàn tán trò chuyện vang lên trong phòng tiệc.

Sắc mặt hai người bà Đào và ông Đào trở nên ngưng trọng, người chủ trì lập tức đi lên đài chủ trì, nhưng bầu không khí trong phòng tiệc cũng

không có bất kỳ thay đổi gì.

Có mấy diễn viên nữ đi đến chào hỏi Tiêu Tuyết, trò chuyện mấy câu đề tài cũng kéo tới tiệc cưới lần này, dường như tất cả mọi người ở đây nói nhỏ như có như không tại sao thái tử gia nhà họ Đào và cô Mộc vẫn chưa ra..

Sở Vận đứng lên lôi kéo Cố Uyên, nói với Tiêu Tuyết: "Tiểu Tuyết, cô và mấy bạn ở đây trò chuyện một lúc, tôi và Thanh Vũ đi toilet ~ "

"Được."

Mấy diễn viên nữ kia cũng không phải là được mời, chẳng qua là đi theo mấy nhân vật lớn tới đây, một diễn viên nữ trong đó nói: "Nếu tôi nói, có lẽ là thái tử gia nhà họ Đào hối hận không muốn cưới người phụ nữa kia.." Cô ta giảm thấp tiếng nói xuống cũng không che giấu được ghen ghét nồng nặc bên trong: "Nghe nói, người phụ nữ kia thế nhưng lại là người câm đấy.."

"Thật sao?" Một diễn viên nữ khác kinh ngạc mở miệng: "Vậy mà là người câm.."

"Đương nhiên là thật."

Chuyện Mộc Như Phương không biết nói chuyện này, truyền thông cũng không có đưa tin.

Nhưng mấy người bạn biết Mộc Như Phương đều biết rõ.

Chuyện này cũng cũng không phải là chuyện bí mật gì.

Chỉ có điều giờ phút này bị người khác bới ra thêm mắm thêm muối nói đến, Tiêu Tuyết cau mày bưng Champagne, nhìn rõ mấy người nữ minh tinh trước mặt, cười lạnh: "Không biết nói chuyện thì thế nào, thái tử gia nhà họ Đào thích là được."

Một tay cô ấy chống cằm: "Ôi, các cô nói xem, ở nhà thái tử gia nhà họ Đào đã quen nhìn khuôn mặt xinh đẹp tuyệt vời của Mộc Như Phương rồi, nếu mà chia tay với Mộc Như Phương, sau này có phải không tìm được bạn gái hay không, dù sao ở nhà quen nhìn sắc đẹp tuyệt trần

nghiêng nước nghiêng thành rồi, những cái khác đều thành tầm thường."

Ý là, coi như chia tay với Mộc Như Phương, cũng không tới lượt mấy người tầm thường như các cô!

Đối với Tiêu Tuyết không che giấu giễu cợt chút nào, lập tức trên mặt mấy diễn viên nữ kia không nhịn được càng thêm ghen ghét, chủ đề nói chuyện của phụ nữ mãi mãi cũng chỉ là liên quan tới khuôn mặt đẹp.

...

Cố Uyên và Sở Vận hỏi thăm nhân viên tạp vụ mới biết được phòng trang điểm của Mộc Như Phương ở tầng ba, chưa kịp đi đến phòng trang điểm, mới vừa đi ra khỏi thang máy, đã nghe thấy trên hành lang truyền đến một tiếng hét lên...

Cố Uyên giật mình, nhấc váy dài lên, mấy bước đi ra ngoài, nhanh chóng đi về hướng phòng trang điểm.

Tới cửa phòng trang điểm, cô nhanh chóng đẩy Đào Mộng Thư ra, trừng to mắt nhìn bên trong...

Đào Gia Thiên nằm trên ghế sofa, hai tay rủ xuống, đầu gối ở trên đùi Mộc Như Phương, mắt nhắm thật chặt, sắc mặt tái nhợt, khóe môi mang theo vết máu, cánh môi màu xám trắng giống như là sắp chết..

Mộc Như Phương cúi đầu nhìn anh, ánh mắt không có chút rung động nào, giữ một tư thế.

Cố Uyên và Sở Vận sững sờ ngay tại chỗ.

Đào Mộng Thư lảo đảo nghiêng ngả đi qua, lắc lắc cánh tay Đào Gia Thiên: "Anh, anh, anh tỉnh lại đi!" Cô run rẩy nhưng gay gắt lên tiếng: "Mộc Như Phương là cô, chắc chắn là cô, là cô hại chết anh trai tôi!!"

Cô ta xé rách áo cưới của Mộc Như Phương, kêu khóc: "Tôi đã biết cô là tai họa, cô hại chết anh trai tôi!!"

Cố Uyên và Sở Vận đi qua, ngăn cản Đào Mộng Thư, Cố Uyên cắn môi: "Như Phương..."

Cô run rẩy, không tiếp tục lên tiếng.

Bởi vì từ trong đôi mắt sáng dọa người của Mộc Như Phương, cô thấy được sự giải thoát..

Rất nhanh, ông Đào và bà Đào cũng chạy tới, còn có bác sĩ và cảnh sát, tiệc cưới đắt đỏ xa xỉ lâm vào một trận hỗn loạn, cho dù nhà họ Đào đã ra sức áp chế tin tức, nhưng chỉ trong chốc lát, tin tức thái tử gia nhà họ Đào bị thương nặng đang hấp hối lập tức ồn ào náo động khắp mọi nơi.

Tất cả mũi nhọn đều nhắm vào Mộc Như Phương, bà Đào đi tới liên tiếp cho Mộc Như Phương mấy cái tát, Cố Uyên muốn đi lên ngăn lại nhưng một cái tay giữ lấy cánh tay cô.

Cô quay người liền nhìn thấy Tô Ngọc Kỳ.

"Ngài Tô..."

Người đàn ông mở miệng: "Đây là chuyện của nhà họ Đào bọn họ."

"Thế nhưng mà Như Phương..."

Tô Ngọc Kỳ hơi nhíu mày: "Cô cảm thấy, không phải Mộc Như Phương hạ độc sao?"

Cố Uyên đã sớm có được đáp án từ đáy mắt của Mộc Như Phương, đôi mắt kia của cô ấy không che giấu chút nào nói cho cô biết, đúng là như vậy.

Bên ngoài phòng trang điểm vây quanh hơn chục người vệ sĩ, không ai có thể tới gần, cảnh sát tới lấy bằng chứng, bà Đào đau thương quá độ lên cơn đau tim, suýt nữa ngất đi, tất cả phong cách quý phái tất cả quy củ thái độ đúng mực trước đó cũng không còn: "Chính là người đàn bà độc ác này, là cô ta hại con trai tôi, chính là cô ta..."

Hiển nhiên ông Đào cũng không chịu nổi đả kích, cả người lung la lung lay được trợ lý dìu: "Như Phương à, nhà họ Đào chúng tôi đối với cô không tốt sao? Tại sao lại làm như thế..."

Mộc Như Phương rất bình tĩnh, khuôn mặt xinh đẹp tuyệt sắc kia hằn lên dấu bàn tay rất rõ ràng, nhưng vẫn đẹp kinh người như cũ.

Lần đầu tiên Cố Uyên nghe thấy Mộc Như Phương mở miệng nói chuyện.

Cô ấy không phải là người câm điếc.
Giọng nói của cô ấy rất trầm, khàn khàn: "Đào Gia Thiên, là tôi giết." ...

Đào Gia Thiên không chết, được đưa đến bệnh viện, trong vòng ba ngày cấp cứu năm lần, hành lang bệnh viện gần như đều là người nhà họ Đào, bên ngoài bệnh viện còn có các nhà truyền thông.

Cố Uyên và Sở Vận đi tới bệnh viện một lần, xa xa ở bên ngoài phòng chăm sóc đặc biệt nhìn vào.

Sở Vận nói tỉ lệ cứu sống rất thấp, Mộc Như Phương hạ độc ở trong chén nước anh ta uống, loại độc dược này chỉ cần vài ml, tất cả cơ quan toàn thân sẽ bắt đầu suy kiệt.

Là một loại độc dược đã bị cấm dùng trong công nghiệp và nông nghiệp.

Chỉ là mùi của độc dược này rất gay mũi, rất nặng, là một loại chế dược dùng trong công nông nghiệp, cho vào trong nước trà rất dễ bị phát hiện, chỉ có kẻ ngu mới không biết đây là độc dược.

Đào Gia Thiên và Mộc Như Phương, rất rõ ràng, một người muốn giết, một người muốn chết.

Bữa tiệc cưới xa xỉ mà đắt đỏ này cuối cùng cũng theo việc thái tử gia nhà họ Đào bị thương nặng bệnh tình nguy kịch mà kết thúc, khiến cho người ta thổn thức không ngừng, mà hung thủ lại chính là cô dâu, trong chốc lát đây là chủ đề bàn tán sau bữa ăn của dư luận thành phố Hải Châu.

Mấy ngày nay thành phố Hải Châu có một trận mưa, thời tiết rét lạnh một thời gian sau đó mới bắt đầu ấm lên.

Buổi chiều, Cố Uyên đi tới phòng giam thăm Mộc Như Phương, đây là lần thứ ba cô đến phòng giam thăm Mộc Như Phương kể từ khi việc kia xảy ra ở tiệc cưới đến bây giờ.

------oOo------

Chương 175: Biến cố ở tiệc cưới (3) 

Mộc Như Phương không chịu gặp bất kỳ ai.

Từ phòng giam đi ra, Cố Uyên nhìn đồng hồ, sau đó lái xe tới đến một quán cà phê, cô có hẹn với Tống Thanh Việt.

Cố Uyên đã tra ra, đó chính là, trên ly nước Đào Gia Thiên uống kia, thật ra không hề có vân tay của Mộc Như Phương, trên đó chỉ có vân tay của một mình Đào Gia Thiên.

Mộc Như Phương hoàn toàn có thể thoát tội.

Tống Thanh Việt cười cười, nhàn nhạt mở miệng: "Thế nhưng vấn đề là, chính cô ấy đã nhận tội."

Cố Uyên giật mình, sau hai giây cô mới hỏi: "Thật sự không có cách nào à.."

"Cho dù thoát tội thì có thể làm được cái gì, một giây sau khi cô ấy đi ra từ nhà giam, nhà họ Đào liền có thể im hơi lặng tiếng giết chết cô ấy, bây giờ Đào Gia Thiên nằm ở trên giường không rõ sống chết, ai có thể bảo vệ được cô ấy?"

Giọng nói của Tống Thanh Việt nặng nề không ổn, anh ta nhìn thoáng qua ngoài cửa sổ, ánh mắt một lần nữa rơi xuống trên mặt Cố Uyên: "Thật ra thì, nếu cô muốn giúp Mộc Như Phương, không bằng đi nhờ lão Tam.."

Tô Ngọc Kỳ sao?

Không phải là Cố Uyên chưa nghĩ qua.

Tống Thanh Việt là luật sư số một ở thành phố Hải Châu, nếu như anh ta cũng không có cách nào, như vậy đoán chừng luật sư ở những văn phòng khác cũng không thể nhận nó.

Đứng lên, Cố Uyên nói một tiếng cám ơn chuẩn bị rời đi.

Tống Thanh Việt mở miệng nói: "Lưu Thanh Vũ, chẳng lẽ cô thật sự không biết, lão tam bị thương như thế nào sao?"

Cố Uyên nhìn anh ta, mờ mịt lắc đầu.

Cô đúng là không biết, trên bờ vai Tô Ngọc Kỳ bị thương do chuyện gì xảy ra, mặc dù bây giờ đã kết vảy rồi, nhưng vết đâm rất là sâu.

Tống Thanh Việt hơi cười, quả nhiên, lão tam sẽ không nói cho cô biết.

...

Buổi tối, Cố Uyên tắm rửa xong ở ban công cắt móng chân cho Uyên, cửa sổ ban công mở ra từ chiều thông gió đến bây giờ cũng chưa đóng lại, bên ngoài truyền đến âm thanh động cơ xe, Uyên "Meo" một tiếng, sau đó từ trong ngực Cố Uyên nhảy xuống.

Thân thể màu đen thon dài thẳng tắp vừa mới đi tới, Uyên liền nhảy lên, ngón tay với khớp xương rõ ràng của người đàn ông vuốt ve lông sau lưng nó, một tay ôm lấy Uyên, sau đó một cái tay khác nơi nới lỏng cà vạt, ánh mắt rơi vào trên người Cố Uyên.

Anh mở miệng: "Tới đây."

Cố Uyên để đồ trên tay xuống đi qua, cô nhớ tới lời Tống Thanh Việt nói lúc xế chiều hôm nay... anh ta nói...

Vết đâm trên bờ vai Tô Ngọc Kỳ, là chính anh tự làm ra..

Thế nhưng là vì cái gì đây.

Tống Thanh Việt nói, Tô Ngọc Kỳ và Tống Ánh San bị hạ thuốc, cùng bị nhốt trong một phòng ngủ, anh vì bảo đảm mình không động vào Tống Ánh San, liền đâm mình một đao.

Thế nhưng.. Vì cái gì..

Tại sao Tô Ngọc Kỳ muốn làm như thế, anh không phải.. Không phải anh thích Tống Ánh San sao?

Vì sao không động vào Tống Ánh San.

Người đàn ông cúi đầu nhìn cô, đưa tay bóp lấy cái cằm của cô, nhìn cô đang thất thần, nhẹ nhàng nhéo nhéo: "Nghĩ gì thế."

Ngón tay của anh mang theo hơi nóng bên ngoài.

Cố Uyên lấy lại tinh thần nhìn anh: "Không, tôi vừa mới cắt móng chân cho Uyên anh liền đến, Uyên liền chạy tới."

Cô đưa tay, tự nhiên giúp anh cởi cà vạt, sau đó cởi âu phục khoác lên trên kệ áo phòng khách.

Tô Ngọc Kỳ ngồi ở trên ghế sofa, Uyên ghé vào trên đầu gối anh liếm láp chân mình, người đàn ông đưa tay vuốt cái má mập mạp của Uyên: "Tại sao lại mập."

"Meo..." Cực kỳ bất mãn, từ trên người Tô Ngọc Kỳ nhảy xuống, ghé vào bên chân Cố Uyên.

"Ngài Tô, anh ăn cơm ở bên ngoài chưa? Buổi tối vú Trương làm rất nhiều đồ ăn, tôi đi hâm nóng lại cho anh."

Cố Uyên ôm lấy Uyên, định tiếp tục cắt sửa móng chân cho nó.

"Ăn rồi."

Người đàn ông nhìn cô, ánh đèn trong phòng khách mở rất sáng, cô ôm Uyên, Uyên cũng không nghịch ngợm, ngoan ngoãn để cô cắt móng chân chải lông, cuối cùng uể oải ngủ thiếp đi.

Cố Uyên đem Uyên bỏ vào trên ghế sofa.

Nghĩ nghĩ, lại ôm Uyên đưa nó đặt ở trong ổ của mình, vén mấy lần, sau đó đứng người lên, phía sau đột nhiên đụng phải đồ vật gì dày rộng ấm áp, cô giật nảy mình quay người nhìn Tô Ngọc Kỳ không biết đứng sau lưng cô lúc nào.

Lưng của cô chính là tựa ở lồng ngực của người đàn ông. "Lưu Thanh Vũ." Anh gọi tên cô.
"Ừm."
"Hôm nay cô đi tìm Tống Thanh Việt à?"

"Ừm."

Anh đưa tay, đầu ngón tay mang theo vết chai mỏng sờ lên khuôn mặt trắng nõn, tiếng nói khàn nhàn nhạt: "Muốn nhờ anh ta giúp cô đưa Mộc Như Phương từ trong tù ra?"

Cố Uyên nháy nháy mắt, cũng không giấu diếm: "Ngài Tống là luật sư nổi tiếng, nếu như anh ta bằng lòng giúp Như Phương, hẳn là mức hình phạt sẽ giảm xuống rất nhiều..."

"Thay vì tìm anh ta, sao cô không tìm tôi?" Tô Ngọc Kỳ hơi cúi đầu, sống mũi cao đụng chạm tới cái trán của cô, môi mỏng gần sát mặt của cô: "Tìm tôi, không phải dễ dàng hơn sao? Hay là cô không muốn tìm tôi?"

Ngữ điệu của anh rất bình tĩnh, chỉ là hơi khàn khàn, Cố Uyên suy nghĩ không ra, nhưng nhìn dáng vẻ, không hề giống là đang khó chịu, cô yếu đuối mở miệng nói: "Tôi sợ anh sẽ không đồng ý."

Nhìn dáng vẻ dịu dàng điềm tĩnh lấy lòng anh của cô, anh cười cười: "Cô không nói, tôi đồng ý với cô như thế nào được."

Cố Uyên nhẹ cắn cánh môi: "Ngài Tô, anh có thể giúp tôi một chút hay không."

"Ừm."

Cố Uyên ngước mắt lên, nhìn người đàn ông tuỳ tiện đồng ý với cô có chút không chắc chắn: "Giúp tôi, mau cứu Như Phương.."

"Ừm."

Cố Uyên run lên hai giây, cô không nghĩ tới, người đàn ông này lại dễ dàng đồng ý như vậy, dễ dàng đến mức khiến cô cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

Dừng lại một chút, cô lại hỏi: "Chuyện này sẽ không.. Mang đến phiền toái cho anh chứ..." Dù sao nhà họ Đào sẽ không bỏ qua cho Mộc Như Phương.

Lúc người đàn ông nói chuyện môi mỏng phun ra hơi thở nhàn nhạt ấm áp: "Cũng có chút ít phiền phức, cho nên, cô muốn đền bù cho tôi như thế nào?"

"Ngài Tô, muốn đền bù cái gì.."

"Sinh con cho tôi." Anh cứ dùng cằm vuốt ve cái trán trơn bóng của cô như vậy: "Sinh con cho tôi, tôi cam đoan, để Mộc Như Phương còn sống ở trong tù giam, không có người nào dám động vào cô ấy."

Mộc Như Phương ở trong tù, nếu không có người bảo lãnh cho cô ấy, không quá mấy ngày liền sẽ bị người nhà họ Đào yên lặng ra tay, chết thảm trong tù.

Nếu may mắn ra tù, cũng sẽ bị nhà họ Đào cho người âm thầm giết chết.

Dù sao độc chết thái tử gia nhà họ Đào như thế này là chuyện lớn kinh thiên động địa..

Cố Uyên nhìn không rõ, từ góc độ này, cô chỉ trông thấy yết hầu gợi cảm của người đàn ông, cô không nhìn thấy khuôn mặt của người đàn ông, càng không nhìn thấy lúc anh nói câu nói này, khóe mắt đuôi mày đều mang theo sự khát khao.

...

Rạng sáng lúc bốn giờ, Cố Uyên liền tỉnh.

Đầu giường tỏa ra ánh sáng rất nhạt, cô nhìn người đàn ông bên cạnh đang ngủ say, anh giống như thường ngày, thích ôm eo của cô ngủ, cô không hề ngủ, đây giống như là một giấc mơ.

Người đàn ông này nói, để cô sinh cho anh một đứa bé. Vì cái gì..
Anh sẽ mong chờ sao?
Không phải anh rất ghét mình sao?

Rõ ràng chỉ còn thời gian một tuần, kỳ hạn một năm đã đến.. Tính cả hôm nay, còn có 6 ngày..

Không phải anh thích Tống Ánh San sao, tại sao lại từ chối Tống Ánh San, Cố Uyên không dám nghĩ, không dám tiếp tục suy nghĩ.

Tại sao anh lại đối với mình.. Tốt như vậy..

Tốt đến mức cô không dám tưởng tượng.

Rất sợ đây chỉ là một giấc mơ.

Anh luôn luôn xuất hiện bên cạnh cô lúc cô đứng trước thời điểm nguy hiểm, cho cô ấm áp vô tận.

Nhưng lại lạnh lùng tàn nhẫn.

Cô đưa tay, nhẹ nhàng sờ soạng khuôn mặt người đàn ông một chút, động tác rất nhẹ, không hề làm anh ngủ say tỉnh lại.

Cô muốn nói cho anh cỡ nào, thật ra, tôi không phải là Lưu Thanh Vũ. Tôi là Cố Uyên.
Là Cố Uyên năm năm trước.
...

Thứ ba.

Phòng dùng hình ngầm nhà họTần.

Lãnh Dạ cau mày, ngồi ở trên ghế nằm, nháy mắt với người thủ hạ, đối phương liền đem một người đàn ông trẻ tuổi dẫn tới, ấn trên mặt đất, Lãnh Dạ mở miệng: "Nói đi, không cần phải dông dài, người bình thường tới đây, có thể hoàn chỉnh đi ra rất ít."

Người đàn ông nằm dưới đất nhìn rất trẻ trung, làm việc ở nhà hàng Tây, vẫn còn mặc quần áo làm việc, vẻ mặt kinh hoảng.

"Tôi chỉ là một nhân viên tạp vụ bình thường, đây là nơi nào, các người bắt tôi tới đây là phạm pháp!!"

Lãnh Dạ giơ tay lên một cái, lập tức hai tên vệ sĩ buông lỏng người đàn ông kia ra, anh ta đứng dậy đi qua, một đạp giẫm lên lưng đối phương: "Xem ra tôi cần nhắc nhở anh một chút, ban đêm khoảng một tháng trước, người mua chuộc anh, bảo anh hạ độc người kia là ai?"

------oOo------

Chương 176: Bất ngờ vui mừng 

Sắc mặt của người đàn ông đột nhiên thay đổi.

“Tôi không biết, tôi thực sự không biết, tôi chỉ làm việc trong nhà hàng và không biết gì cả.”

Lãnh Dạ buông chân: “Không nói, được thôi.” Anh đưa mắt ra hiệu cho hai thuộc hạ: “Kéo hắn ta vào trong.”

Tới nơi này, cho dù là lính đánh thuê được huấn luyện chuyên nghiệp cũng đều không thể chịu đựng được.

Huống chi đó chỉ là một người bình thường, nhưng sau năm phút, một tên thuộc hạ bước ra và nói: “Thực sự không có tác dụng, tôi còn nghĩ hắn có thể chống cự được lâu.”

Lãnh Dạ uống một ngụm trà: “Ném anh vào trong, anh cũng không chống cự được bao lâu, huống chi hắn ta chỉ là một người bình thường.”

“Người nhân viên tạp vụ này không có vấn đề gì cả, chỉ là một người nhân viên tạp vụ bình thường, nhưng bởi vì hắn ta là cậu của Giám đốc nhà hàng Tây đó nên mới tới đó làm việc. Buổi tối ngày 15 đó, một người đàn ông được gọi là anh Diệu đến tìm hắn ta, đưa cho hắn ta 350 triệu, sai hắn ta hạ độc tam gia.”

Lãnh Dạ cau mày: “Tôi muốn thông tin chi tiết về người anh Diệu đó.” “Vâng.”
Hai mươi phút sau.

“Người đó tên Vương Diệu, là một tên côn đồ, dưới tay hắn ta chỉ có một vài người, hắn không có quyền lực lớn như vậy, chắc chắn cũng là bị người khác sai khiến. Người hạ độc phía sau rất thông minh, sợ rằng chúng ta sẽ điều tra ra, vì vậy đã tìm vài người xuất hiện trước mắt chúng ta để che mắt.

Lãnh Dạ liếc nhìn đồng hồ đeo tay của mình: “Tôi không tin, không cần biết ai đứng đằng sau, trước tiên hãy bắt Vương Diệu lại.”

Sòng bạc ngầm Đông Cung là chốn tiêu tiền nổi tiếng của Hải Châu. Sau mười hai giờ đêm, nó thậm chí còn huy hoàng hơn. Sắc mặt của một người đàn ông trước bàn đánh bạc có vẻ phấn khích, mọi người xung quanh cũng đều đã rất quen anh ta, rõ ràng anh ta là khách thường xuyên tới đây.

Đột nhiên có một bàn tay vỗ vỗ vào vai anh ta.

Người đàn ông phớt lờ, bàn tay phía sau lại vỗ vỗ. Người đàn ông chuẩn bị quay người lại chửi ầm lên thì nhìn thấy sắc mặt của một số người xung quanh đều thay đổi.

Người đàn ông giật mình, chầm chậm quay người lại và nhìn người đó với sắc mặt sợ đến tái nhợt: “Ông Lãnh,...ông... sao ông lại đến đây.”

Vài người bắt Doãn Hướng Đông tới hành lang, Lãnh Dạ châm một điếu thuốc, hít một hơi...

Doãn Hướng Đông toát mồ hôi: “Ông Lãnh, như này là thế nào? Có chuyện gì thì ông cứ nói.”

“Bản thân anh đã làm ra chuyện gì, còn cần ông của chúng tôi hỏi anh sao?” Một tên thuộc hạ mặc âu phục đen nói: “Anh biết Vương Diệu chứ, nói đi, có phải anh đã đưa thuốc kích thích tình dục cho Vương Diệu, là ai sai khiến anh. Ông Lãnh không có sự kiên nhẫn để nói những lời vô nghĩa với anh lần thứ hai đâu.”

Sắc mặt Doãn Hướng Đông lập tức thay đổi, không hề vùng vẫy, trước mắt người này anh ta đâu có thể không biết, người nhà họ Trần, con chó điên trung thành bên cạnh Trần Kiên Trung, đường chủ trẻ tuổi nhất của nhà họ Trần, nhưng lại là một người độc ác, lập tức run rẩy nói: “Đúng vậy...là một người phụ nữ đã đưa cho tôi... cho tôi 3 tỷ để tôi tìm cách mua thuốc kích thích tình dục liều mạnh, cho vào rượu vang đỏ của người phụ nữ và người đàn ông đó.”

Doãn Hướng Đông phù một hơi và quỳ xuống: “Ông Lãnh, tất cả những gì tôi nói đều là sự thật, một người phụ nữ đã tìm tới tôi, lúc đó tôi chỉ

nghĩ là một việc nhỏ nên đồng ý một cách thiếu suy nghĩ...thực sự việc này không liên quan gì đến tôi.”

Lãnh Dạ cau mày: “Người phụ nữ nào? Trông cô ta như thế nào?”

“Cô ta rất trẻ, tôi mới gặp qua một lần, gặp ở đầu hẻm, là một người bạn dẫn cô ta tới tìm tôi. Tôi thấy rằng là người quen dẫn đến nên cũng không hỏi nhiều. Ông Lãnh, ông cũng biết là tôi chỉ lấy tiền làm việc mà thôi. Người phụ nữ đó dường như muốn ly hôn hay là...muốn bỏ thuốc người đàn ông và người phụ nữ đó, chụp lại những bằng chứng hai lên giường với nhau để uy hiếp đối phương, tranh giành tài sản...Đúng rồi, tôi nghe thấy bạn của tôi gọi cô ta là...Cô Lưu...”

Lúc 3 giờ sáng, Doãn Hướng Đông về tới nhà, một bóng dáng yêu kiều va vào người anh ta, Doãn Hướng Đông ôm lấy phần hông của đối phương: “Tiểu bảo bối, em thật thơm.”

“Ghét, anh Đông, thế nào rồi, hôm nay thực sự là dọa chết em rồi, Vương Diệu gọi điện cho em nói rằng đã điều tra tới anh rồi...”

“Liên Liên, anh đều đã nói dựa theo lời dặn dò của em rồi, lại đây, trước tiên hãy để anh sảng khoái một chút!” Vừa nói xong anh ta liền bồng đối phương lên giường.

Ánh sáng long lanh chiếu rọi lên khuôn mặt cô.

Hách Nhiên chính là người quản lý bên cạnh Tống Ánh San – Kỷ Liên Liên.

Kỷ Liên Liên buông thả nói: “Anh Đông, anh thật khỏe.”

“Anh vẫn chưa bắt đầu làm mà em đã bắt đầu lẳng lơ rồi, em xem xem bộ dạng lẳng lơ này của em, đợi chút nữa anh cho em lên đỉnh.”

Sáng sớm, Kỷ Liên Liên ra khỏi giường, gọi điện thoại và nói: “Tống Ánh San, tôi đã gửi cho cô vài vở kịch cùng với quảng cáo và giá cả đều được thương lượng rồi.”

Tống Ánh San ở đầu dây bên kia nói vài câu.

“Cô yên tâm, tôi đã để anh Đông giải quyết ổn thỏa rồi, việc Tô Ngọc Kỳ hạ độc, họ không thể điều tra ra cô...”

Nếu như Tô Ngọc Kỳ biết được chuyện này, người đàn ông phũ phàng đó sẽ nhớ đến tình một đêm vào năm năm trước với Tống Ánh San mà tha cho cô ta một con đường sống, nhưng Kỷ Liên Liên lại không được may mắn như vậy.

Hơn nữa, Tống Ánh San đã giúp cô ta kiếm được không ít tiền trong những năm qua, cô ta không nỡ để cây rụng tiền này đổ xuống được.

“Ánh San, cô chỉ cần đợi để làm vợ của ngài Tô, chúng ta đều là châu chấu trên cùng một chiếc thuyền, tôi không giúp cô thì giúp ai nữa.”

Biệt thự Ngân Phong.

Tô Ngọc Kỳ thức dậy sớm, khi anh thức dậy thì Cố Uyên vẫn đang ngủ. Anh cúi thấp xuống hôn lên mặt người phụ nữ và ra khỏi giường.

Thay quần áo xong, ánh mắt anh nhìn vào tập tranh đặt ở trên bàn.

Anh biết rằng cô thường thích vẽ một số bản thảo thời trang và thiết kế quần áo. Anh bước qua đó cầm tập tranh lên và mở ra, một tập tranh khá dày, cô đã dùng hơn một nửa tập và còn đánh dấu lên trên rất nhiều, đủ để cho thấy người phụ nữ này cẩn thận đến mức nào. Cô rất thích nó.

Anh nhớ rằng cô đã mượn rất nhiều sách chuyên ngành khi cô đến thư viện.

Lật từng trang một.

Đôi mắt của người đàn ông nhìn vào tất cả những bức bản thảo áo cưới phía trên, hai mươi ba mươi trang, mỗi trang là một kiểu dáng khác nhau. Anh nhìn chăm chú, đầu óc anh đột nhiên tưởng tượng hình ảnh cô mặc váy cưới đi về phía anh.

Chiếc váy cưới trắng tinh và nụ cười của cô thật đẹp và thuần khiết. Cao ốc nhà Tô thị.

Trong văn phòng của Tổng Giám đốc, người đàn ông đang ngồi trên ghế giám đốc, giơ tay xoa xoa ấn đường và đang nói chuyện điện thoại: “Ừ, kiểu dáng váy cưới tôi đã gửi cho anh rồi và sẽ làm ra hai mươi bộ.”

An Luân ở đầu dây bên kia tưởng chừng như là muốn phát điên: “Hai mươi bộ trong một tháng, có phải anh chuẩn bị cho tôi lên thiên đường không?” Sau một lúc ngừng lại, anh ta nói điên cuồng hơn: “Còn nữa, bộ thứ sáu và bộ thứ bảy không phải đều giống nhau sao? Chỉ có điều là một bộ có ren và một bộ không có ren, còn nhẫn kim cương, tôi đã thiết kế nhiều như vậy mà anh đều không hài lòng sao?

“Tôi làm sao biết được cô ấy thích kiểu dáng nào?”

“Anh không biết thì anh hỏi cô ấy?? Thì không thể tìm thấy một bộ mà cô ấy thích nhất sao?

Đôi môi mỏng của người đàn ông nở một nụ cười nhạt, đôi mắt thường ngày không chút gợn sóng lúc này gợn sóng lăn tăn nói: “Bất ngờ vui mừng.” Nếu như người phụ nữ đó biết được, còn gì là bất ngờ nữa. Tô Ngọc Kỳ thực sự muốn xem xem vẻ mặt của cô khi nhìn thấy váy cưới sẽ trông như thế nào.

Nhất định sẽ rất vui mừng. Trong lòng An Luân: Trời má.

Người đàn ông phũ phàng Tô Ngọc Kỳ này biết điều gì được gọi là bất ngờ vui mừng sao??

An Luân im lặng.
Anh ta bị làm cho kinh ngạc.

------oOo------

Chương 177: Lời nói dối 

Buổi chiều 3 giờ, Tô Ngọc Kỳ đang họp, điện thoại di động vang lên, anh nhìn thoáng qua, là Trần Kiên Trung gọi tới, vừa lúc có một quản lí đang phát biểu, anh thuận tay đưa điện thoại di động cho Hoàng Hưng.

Hoàng Hưng đi ra ngoài nghe.

Qua năm phút đồng hồ, Hoàng Hưng đi vào phòng họp, sắc mặt khó coi: "Tô tổng..."

Bên trong phòng Tổng Giám đốc.

Tô Ngọc Kỳ xem thư đến trong màn hình máy tính, hai tay từ từ nắm chặt thành quyền, môi mỏng khẽ nhếch thành một đường cong sắc bén.

Trên màn hình có một video đang chạy.

Anh mở ra.

Một tiệm nhỏ ở đầu hẻm.

Một người đàn ông trung niên dẫn một cô gái đi tới, cô gái kia đeo kính mắt, chỉ có thể thấy một gò má mơ hồ, còn có bóng lưng.

Cô mặc áo khoác ngoài màu cà phê, tóc rối tung trên bờ vai, thân hình tinh tế, đeo kính râm bản lớn.

Tiếng nói chuyện rất nhỏ, cùng Doãn Hướng Đông trò chuyện với nhau gì đó, nghe không chân thực lắm.

Cô lấy từ trong túi ra một tấm thẻ, đặt lên bàn, người đàn ông trung niên đứng ở sau lưng cô cười một tiếng.

Giọng của đàn ông luôn lớn hơn phụ nữ chút, hơn nữa có thể đọc khẩu hình, cho nên Tô Ngọc Kỳ có thể hiểu rõ ràng, người đàn ông trung niên này nói là: "Cô Lưu, xin yên tâm, chuyện này nhất định sẽ được xử lý ổn thỏa."

Tô Ngọc Kỳ dời ánh mắt, giơ tay lên xoa mi tâm, giống như là có chút buồn ngủ.

Hoàng Hưng mở miệng: "Tô tổng, tôi luôn cảm thấy, cái này cũng không chắc là mợ chủ, mợ chủ thoạt nhìn không hề giống... "

Không hề giống người như thế.

Hoàng Hưng lời còn chưa nói hết, người đàn ông lạnh giọng ngắt lời: "Đi ra ngoài..."

Lúc này, Tô Ngọc Kỳ rất loạn.

Ánh mắt của anh lần nữa rơi vào video trên máy tính, đưa tay gập màn hình xuống, ngực phập phồng, đáy mắt đen kịt.

Đáy mắt là phẫn nộ, là thất vọng!

Tay cầm điện thoại di động đang run rẩy, không khống chế được tức giận đang run rẩy.

Người bỏ thuốc anh và Tống Ánh San, vậy mà sẽ là Lưu Thanh Vũ... Không, không phải!
Không phải cô!
Nhất định không phải cô

Tô Ngọc Kỳ lấy chìa khóa xe, nhanh chóng rời khỏi phòng làm việc, anh đi thẳng tới hầm đỗ xe. Ngồi vào trong xe, vừa khởi động xe vừa gọi Trần Kiên Trung: "Tìm ra Doãn Hướng Đông cho tôi, bây giờ, ngay lập tức."

Trần Trung Kiên cũng biết chuyện này, Lãnh Dạ đã sớm nói cho anh biết, anh ấy cau mày: "Anh Ba, anh đừng gấp, có thể.. Có thể chị Ba..."

Trần Kiên Trung cũng không thể tin được, chị Ba vậy mà biết.. Làm như vậy..

Nhưng biểu hiện của người kia, rõ ràng chính là chị Ba..

Anh biết hôn ước Lưu Thanh Vũ và anh Ba một năm sau sẽ tự động ly hôn. Gần đây đã đến thời hạn, nếu như anh Ba lạc lối trong hôn nhân, dù là thỏa thuận đã được ký từ trước, Lưu Thanh Vũ không thu được ích lợi lớn, thế nhưng video ở trong tay của cô.... Nếu như dùng video uy hiếp anh Ba, video anh Ba và Tống Ánh San ở chung với nhau bị truyền khắp nơi trên Internet, đối với nhà họ Tô cũng là thương tích không nhỏ.

Trong khoảng thời gian ngắn, Trần Kiên Trung cũng không dám chắc chắn..

Dù sao, đây cũng không phải chuyện nhỏ.

Trong khoảng thời gian này, mấy người anh em bọn họ đều có thể nhìn ra, thái độ anh Ba đối với Lưu Thanh Vũ rõ ràng đã thay đổi rất nhiều. Vì lúc dính thuốc kích thích để giữ bản thân tỉnh táo, anh đã không tiếc cho mình một dao.

Nếu như Lưu Thanh Vũ một mực lạt mềm buộc chặt, sau lưng tính toán những thứ này, Trần Kiên Trung quả thực không dám tưởng tượng anh Ba biết rồi sẽ nổi giận thế nào.

...

Trên mặt của Doãn Hướng Đông toàn là máu.. Anh ta quỳ đi tới ôm lấy bắp đùi Trần Kiên Trung, cầu xin tha thứ: "Tôi thực sự không biết giả cả, cậu Trần van cầu cậu, thả tôi đi."

Trần Kiên Trung đá hắn ta văng ra xa.

Trong không khí nhiệt độ lạnh lẽo đến chết người, Tô Ngọc Kỳ đưa tay, kéo cổ áo của Hướng Đông, môi mỏng lạnh như băng nhếch lên: "Con đàn bà đó trông thế nào?"

"Tôi không biết... Rất gầy.. Rất trắng, hình như tên cô Lưu gì đó..." Doãn Hướng Đông mặc dù không biết người trước mắt, thế nhưng cảm giác được không khí nguy hiểm nồng nặc như địa ngục vậy làm cho anh ta sợ, giọng càng run rẩy: "Cô ấy cho tôi.. 3 tỷ. Thẻ tôi cũng mang theo... Tôi

đã dùng 1 tỷ rồi... Tôi thực sự cái gì cũng không biết!"
Đây là một cái thẻ đen, có đánh dấu của ngân hàng nhà họ Tô.
Tô Ngọc Kỳ nhìn tấm thẻ này, nhiệt độ trong mắt càng ngày càng giảm. Thấy người đàn ông đáy mắt lạnh lẽo.

Doãn Hướng Đông kinh hãi không ngừng dập đầu: "A... Được rồi.... Chính là người đàn bà kia.. Là cô ta nói muốn ly hôn cùng chồng mình, cho nên muốn quay cảnh chồng mình dan díu với người phụ nữ khác. Video, như vậy thì có thể uy hiếp chồng cô ta... Có được nhiều tài sản hơn..."

Tô Ngọc Kỳ nhắm mắt, chỉ cảm thấy lồng ngực cuồn cuộn, giống như có một ngụm máu dâng lên, anh dùng sức nuốt nó xuống, xương ngón tay nắm chặt. Đáy mắt là màu đen tối đậm đặc, phảng phất như buổi đêm đen tối nhất.

"Anh Ba..." Trần Kiên Trung cảm giác được nhiệt độ quanh người chợt lạnh đi, thấy sắc mặt cực kỳ khó coi của Tô Ngọc Kỳ, có chút lo lắng mở miệng...

...

Xế chiều Cố Uyên lái xe tới phần mộ của nhà họ Lưu.

Thăm mộ của Cố Thanh Chi.

Rời khỏi thành phố Hải Châu, thứ khó buông bỏ nhất chính là mẹ mình.

Nhưng, mẹ lại thích ở đây.

Cố Uyên đem hoa tươi mới hái trong hoa viên đặt ở trước bia mộ, cả buổi chiều hầu như đều ở trong khu nghĩa trang.

Nhân viên trông coi nghĩa trang nhận ra cô, cho người đến nhắc cô: "Cô Lưu, trời không còn sớm, mau trở về đi thôi."

Cố Uyên vốn là muốn đi siêu thị, ngày hôm nay trong nhà vú Trương có

một chút chuyện, xin nghỉ mấy ngày, vừa mới ngồi vào trong xe, điện thoại di động liền vang lên.

Là Khả Di.

Khả Di hẹn cô đi dạo phố.

Cố Uyên suy nghĩ một chút, cảm thấy cũng tốt, để tài xế lái xe đi đến khu thương mại. Xuống xe, vừa vặn thấy Khả Di đứng ở trên bậc thang, phía sau cách đó không xa có hai gã bảo vệ, Cố Uyên đã quen.

Tống Thanh Việt trông coi Khả Di rất kỹ, giống như lúc nào cũng ở bên.

Con gái thích đi xem chỉ có quần áo, đồ trang sức, các loại túi xách, dù là không mua, vừa đi dạo vừa trò chuyện là một cách giải tỏa tâm trạng.

Khả Di hỏi: "Được rồi, lần trước mình đưa cho cậu khuyên tai cậu không dùng à?"

"Ở trong ngăn kéo." Cố Uyên nhớ khuyên tai này, lúc ở yến tiệc ở Mỹ, Khả Di nói rằng nó có chế độ định vị: "Mai mình đưa cho cậu."

"Không cần, cậu cầm là tốt rồi, khuyên tai có hệ thống định vị trí, cậu cứ để trên người." Khả Di cảm thấy, Cố Uyên quá đơn thuần, nhất là người như Tô Ngọc Kỳ, bên cạnh nhiều hoa đào như vậy, hơn nữa Tống Ánh San là một con người giả dối. Nếu như cô ta tính kế sau lưng Cố Uyên, cô ấy cũng có thể tìm được Cố Uyên ở đâu.

Lần trước, cô nghe Tống Thanh Việt nói ở Mỹ, sau khi bọn họ trở về, nhà Đông Phương tổ chức tiệc tối, có người nhốt Cố Uyên ở trong kho lạnh.

Cố Uyên gật đầu: "Được."

Cô luôn cảm thấy có một loại cảm giác rất quen thuộc đối với Khả Di, khiến cô muốn tới gần, phảng phất như bạn bè đã quen nhau từ lâu, thế nhưng Cố Uyên nhìn mặt của Khả Di, gương mặt này rất đẹp, thế nhưng rất xa lạ.

Xa lạ, từ trước tới nay cô chưa từng gặp.

Hai người đi dạo trong chốc lát, đi dạo mệt cùng nhau lên tầng 16 tìm một tiệm cơm Tây, Cố Uyên đem túi đưa cho Khả Di: "Mình đi toilet, cậu chọn đồ trước đi."

"Ừ."Khả Di vùi đầu xem thực đơn, cô ấy rất quen thuộc với khẩu vị Cố Uyên, không thích ăn cay, khẩu vị thanh đạm, thích ngọt một chút.

...

Cố Uyên nghe gian bên ngoài truyền đến một giọng nói, là một giọng của phụ nữ, có chút quen tai, giống như lúc trước đã từng nghe thấy.

"Con biết rồi, mẹ, được rồi, con chỉ đi dạo một vòng với bạn thôi, rất nhanh sẽ trở về. Sao con phải giấu chứ."

"Còn không phải là bởi vì con khốn kia, con mới phải giấu giếm như thế. Mẹ, mẹ phải giúp con."

Cố Uyên từ từ cuộn tròn tay. Cô không dám tin.
Con ngươi hơi rụt lại.
Đây là...

Giọng này là, Lưu Thanh Vũ... ------oOo------

Chương 178: Em muốn gì tôi cũng cho em, được không? 

Là Lưu Thanh Vũ!

Đến khi Cố Uyên đẩy ra cửa phòng đi ra, người vừa mới nói chuyện đã đi rồi, thế nhưng Cố Uyên... Cố Uyên có thể khẳng định, người vừa rồi chính là Lưu Thanh Vũ.

Lưu Thanh Vũ đã trở về?

Một bữa cơm, Cố Uyên không có có tâm tư ăn, chỉ ăn vài miếng, Khả Di cũng đã nhìn ra quan tâm hỏi cô: "Làm sao vậy, có phải đồ không ngon không, hay chúng ta đổi quán khác."

"Ăn rất ngon." Cố Uyên thu suy nghĩ lại, ăn vài miếng cơm, cô cười cười: "Mình không sao, chỉ là suy nghĩ vài thứ thôi."

Khả Di trông thấy sắc mặt cô có chút tái nhợt: "Thực sự không có chuyện gì sao?"

Cố Uyên lắc đầu.

Khả Di mặc dù là bạn cô nhưng liên quan tới thân phận mình, cô cũng không nhiều lời, nội tâm của cô thở dài một tiếng, luôn cảm thấy, Lưu Thanh Vũ đột nhiên trở về, nhất định là có chuyện.

Trần Quân Mai nhất định là đang tính toán gì đó. ...

Tô Ngọc Kỳ tối nay có một tiệc rượu, có thư mời, nhiều doanh nhân ở Hải Châu cũng đi.

Tô Ngọc Kỳ ánh mắt thờ ơ, nhìn Hạ Cường Nam ngồi đối diện, Hạ Cường Nam cười cười mở miệng: "Tô Tổng, lại trùng hợp rồi."

Việc phê duyệt dự án ở Trăn Hồ đã xong, công tác đều chứng thực xong rồi, quyền lợi phủ đầu, bên trong hộp là bạn trên bàn rượu cũng chỉ là kẻ

thù thôi.

Nhưng chân chính muốn tranh chỉ có Tô, Hạ, La, Đào bốn gia tộc này thôi, còn lại mấy ông khác cũng chỉ làm nền, uống chút rượu, trao đổi một chút cảm tình.

Dù sao, nói về thực lực, trong bốn nhà này chọn một nhà đều ổn, lấy trứng chọi đá, ai lại làm chứ?

Mà Đào gia là gần nhất bởi vì chuyện con trai nhà họ Đào bị thương, ngầm thừa nhận là từ bỏ. Nhà họ La cũng chỉ mới nổi, dù thực lực cũng được, nhưng trước kia thua lỗ không ít. Cạnh tranh lần này, rất rõ ràng, chỉ có nhà họ Tô và Hạ thôi.

Có điều nhà họ Hạ... Bất luận phương diện nào, cũng không thể so sánh với nhà họ Tô sản nghiệp đứng đầu Hải Châu. Thế mà lần này, lại mời hai nhà đến đây.

Rõ ràng là hạng mục Hồ Trăn, hai ngày đấu thầu ai thắng ai thua còn chưa biết.

Bí thư mới nhậm chức, thoạt nhìn không hề đơn giản như ngoài mặt.

Tô Ngọc Kỳ buổi tối uống rất nhiều rượu, lúc từ ghế đi đi ra có người đỡ đi ra, gần như không nhìn thấy đường nữa. Lên xe, tâm tư đã sớm rối loạn, tài xế hỏi anh đi đâu, anh trả lời theo bản năng: "Biệt thự Ngân Phong."

Anh muốn hỏi người kia, vì sao.. Tại sao muốn làm như vậy, tính toán sau lưng anh, vì tiền sao?

Anh có thể cho cô nhiều tiền hơn, chỉ là tâm tư của cô tại sao lại độc ác như vậy.

Nửa giờ sau, xe dừng ở cửa biệt thự Ngân Phong.

Cố Uyên vừa mới trở về, chưa kịp thay đồ, chỉ nghe thấy dưới lầu truyền đến tiếng động, tiểu Ngũ chạy ra ngoài trước, cô đi xuống lầu, thấy tài xế đỡ Tô Ngọc Kỳ đi tới.

Cố Uyên bước tới, đỡ lấy anh, tài xế nói: "Đêm nay có một tiệc rượu, anh Tô uống nhiều rượu."

Cố Uyên có chút khó khăn đỡ anh, anh uống rất nhiều rượu, dựa vào gần một chút, Cố Uyên đã ngửi được mùi rượu nồng nặc, dường như đã lâu rồi anh không uống say như vậy...

Cố Uyên có chút lo lắng, đỡ anh đi lên phòng ngủ trên tầng.

Tô Ngọc Kỳ mờ mịt nhìn Cố Uyên, anh nắm thật chặt tay cô, hình như là bởi vì uống rượu, sức anh dùng hơi mạnh, cầm rất chặt, chặt đến làm cho Cố Uyên cảm thấy cổ tay đau nhức.

"Anh Tô... Anh làm sao vậy?"

"Cô muốn cái gì?" Anh rất say, thế nhưng lúc này lại tỉnh, rõ ràng anh cảm nhận được nội tâm thất vọng tràn trề, phẫn nộ. Anh cầm cổ tay cô, tay không ngừng dùng sức, gầm nhẹ: "Lưu Thanh Vũ, rốt cuộc thì cô muốn gì! "

Tôi cho em hết, được không. ------oOo------

Chương 179: Tinh tinh 

“Ngài Tô, anh sao vậy, có phải chỗ nào không thoải mái?” Cố Uyên vươn tay muốn sờ trán Tô Ngọc Kỳ.

Người đàn ông nắm lấy tay còn lại của cô, gắt gao ôm cô vào lòng, Cố Uyên cảm thấy đến hít thở cũng không thuận lợi, cô phát giác tối nay, cảm xúc của Tô Ngọc Kỳ có chút không đúng, tài xế nói anh uống không ít rượu.

Tại sao uống nhiều rượu như vậy?

Thời gian này, anh rất ít khi uống say như vậy.

Anh ôm lấy cô, hít hà mùi hương thơm trên người người phụ nữ, trong đầu không ngừng quay cuồng dữ dội, vậy mà là cô tìm người bỏ thuốc anh và Tống Ánh San, muốn quay video bọn họ lên giường uy hiếp anh lần nữa, lúc li hôn muốn lấy được càng nhiều tài sản.

Cô muốn li hôn.

Trong túi xách của cô luôn có thuốc tránh thai, cô căn bản không muốn mang thai con của anh.

Cô không thích anh...

Thậm chí là, sau khi li hôn với anh, cô sớm đã chuẩn bị hàng dự phòng.

Khó trách, đồ anh tặng cô cô không dùng, thẻ cô cũng không quẹt, vòng chân châu anh tặng cô cũng chưa từng thấy cô thích, cô lại đem chiếc vòng La Thần Dương tặng coi như bảo bối vậy.

Còn không phải vì cái người tặng đồ cho cô, cô không thích, thế nên đến đồ được tặng, cũng không thích nốt.

Có chút tự giễu, Tô Ngọc Kỳ nhếch môi.
Rõ ràng uống rất nhiều rượu, nhưng hiện tại lại tỉnh táo khác thường.

Không biết bắt đầu từ lúc nào, anh vậy mà lại có suy nghĩ muốn ở cùng người con gái này cả đời, dường như bất giác, anh đã yêu người con gái này.

Nhưng cô...
Trong lòng đầy toan tính, đôi mắt sạch sẽ này, vì sao lại bẩn như vậy.

Tất cả chuyện trước đây của cô anh có thể không để ý, nhưng tại sao Lưu Thanh Vũ, vì sao phải dùng thủ đoạn đê tiện này để tính kế anh!

Cô họng anh giống như lửa đốt, khó chịu vô cùng: “Lưu Thanh Vũ, em...muốn có tiền như vậy, muốn li hôn với tôi như vậy sao?”

Cố Uyên bị anh ôm chặt trong ngực, lúc cô nói ngẩng đầu lên: “Hôn ước của chúng ta vốn dĩ là một tờ thỏa thuận, ngày kia chúng ta phải li hôn rồi... Ngài Tô anh yên tâm, tôi sẽ không...sẽ không lấy thứ không thuộc về mình, tiền anh cho tôi, tôi một xu cũng sẽ không lấy thêm.”

Tô Ngọc Kỳ buông cô ra, nhìn tôi mắt xinh đẹp sạch sẽ, giống như dòng suối trong vắt thấy đáy, trong lòng anh cuối cùng vẫn là có chút không muốn tin tưởng, chuyện bỏ thuốc, vậy mà lại là cô làm.

Vươn tay, ngón tay chai sạn vươn ra sờ mắt của người con gái, cô ý thức nhắm mắt lại, chớp chớp mắt, lòng bàn tay của người con trai chuyền đến hơi ngứa ngáy, lông mi động vào lòng bàn tay anh.

Anh giống như tức giận nghiến răng, cười: “Tốt, rất tốt, Lưu Thanh Vũ, nhớ câu em nói lúc này.”

......

Tô Ngọc Kỳ uống nhiều rượu, dạ dày không thoải mái, thuốc và nước cô lấy cho anh đều bị anh ném đi, sau đó anh đến phòng sách.

Anh khoảng thời gian này, lần đầu tiên tức giận như vậy.

Cố Uyên không biết chỗ nào xảy ra vấn đề, cô vẫn cầm một hộp thuốc dạ dày để ở trước cửa phòng sách, sau đó trở về phòng ngủ.

Một đêm ngủ không ngon.

Thế nên buổi sáng ngày thứ hai bên ngoài sân truyền đến tiếng động cơ xe hơi, Cố Uyên nghe vô cùng chân thật, cô lập tức ngồi dậy xuống giường, bước vài bước đến bên cửa sổ, chỉ nhìn thấy đuôi xe, Tô Ngọc Kỳ đã lái xe đi rồi.

Cố Uyên nghĩ nghĩ, cầm điện thoại nhắn một tin cho Hoàng Hưng, anh ấy tối qua uống nhiều rượu, dạ dày không thoải mái, để Hoàng Hưng chăm sóc anh nhớ đưa thuốc dạ dày cho anh.

——
Buổi sáng, tại tòa nhà công ti họ Tô.

Hoàng Hưng bưng một li nước và một hộp thuốc dạ dày bước vào, đặt trước bàn làm việc: “Tổng giám đốc Tô, đây là bà chủ dặn tôi....”

Ngón tay kí tên của người đàn ông dừng lại, không có ngẩng đầu, ngữ điệu lạnh nhạt: “Ra ngoài đi.”

Thuốc và nước cũng không có động đến.

“Tổng giám đốc Tô....” Trong lòng Hoàng Hưng thở dài một hơi, anh ở bên cạnh Tô Ngọc Kỳ nhiều năm như vậy, nhìn ra được, tình cảm ngài ấy đối với bà chủ vĩnh viễn không có lạnh nhạt như trong tưởng tượng, mà lần này.....

“Tổng giám đốc Tô, thứ bảy phu nhân Kathy tổ chức tiệc mừng thọ, thiệp mời đã được phát đi.”

Người đàn ông ngẩng đầu, đẩy gọng kính ở mũi: “Đặt vé máy bay cho tôi đến Pháp vào thứ năm.”

Hoàng Hưng có chút kinh ngạc.

Theo như bình thường, đều là anh mang theo quà mừng thọ đến Pháp chúc mừng trước.

Anh ta gật đầu: “Rõ.” ——

Thời gian từng ngày trôi qua, một mạch mấy ngày, buổi tối, đều chỉ có mình Cố Uyên ở trong căn biệt thự lạnh lẽo trống vắng.

Tô Ngọc Kỳ không có đến.

Cố Uyên có chút cười khổ, thời gian này, cô thậm chí đã quen, quen buổi tối khi đi ngủ có anh ở bên cạnh.

Quen buổi sáng lúc thức dậy thấy anh ngủ ở bên cạnh.
Ấm áp như vậy.
Nằm trên giường, cô phát hiện bản thân căn bản không ngủ được. ——
Bên ngoài biệt thự, tắt đèn.

Một chiếc xe con màu đèn đỗ ở một chỗ không xa bên ngoài biệt thự Ngân Phong, xung quanh không có đèn đường, một màn tối đen, trong xe cũng không có đèn.

Ngón tay người đàn ông gác ngoài cửa sổ, ngón tay kẹp một điếu thuốc.

Tô Ngọc Kỳ chỉ hút vài hơi, ánh mắt rơi vào căn phòng ngủ sáng đèn, qua một lúc lâu, anh mới thu lại ánh mắt, tiếp tục hút thuốc.

Một mạch đợi đến lúc trời sáng, người đàn ông mới lái xe rời đi.

Mấy ngày này đều như vậy, Tô Ngọc Kỳ gần như mỗi tối đều lái xe đến đó, đỗ xe bên đường trước biệt thự Ngân Phong, nhưng không có vào, anh cũng không biết tại sao, trong lòng vô cùng không thoải mái.

Anh đối với cô không đủ tốt sao?
Tại sao người phụ nữ đó cứ luôn muốn li hôn với anh?

Cho dù là cô muốn có tiền, anh có thể cho cô, tại sao trong trong trái tim người phụ nữ đó lại chỉ có người đàn ông khác.

Mong mỏi li hôn với anh!

Tại sao lại chà đạp lên tôn nghiêm và tình cảm của anh, bỏ thuốc anh, muốn dùng video uy hiếp anh.

Trong lòng anh không muốn thừa nhận, anh yêu người phụ nữ ham hư vinh toan tính này, yêu người phụ nữ có đời tư phóng đãng bẩn thỉu này.

Nhưng lại không thể không thừa nhận, cảm xúc của anh đã bị cô nắm bắt, anh thích cô, anh không muốn li hôn với cô.

Anh càng không muốn, trong lòng người phụ nữ đó toàn là người con trai khác.

--
Sáng sớm, Cố Uyên đang chuẩn bị bữa sáng, điện thoại điên cuồng reo. Cô nhìn một cái, là Trần Tiểu Phong gọi tới.
“Alo, Tiểu Phong....”

“Dì Uyên...” Đầu dây bên kia, lời của Tiểu Phong còn chưa nói hết, điện thoại liền bị cắt đứt, trước đó, cô hình như nghe thấy âm thanh cái gì đó rơi.

“Tiểu Phong, Tiểu Phong cháu sao thế?”

Tinh thần Cố Uyên còn chưa ổn định lại, lập tức gọi điện cho Lý Thu Nguyệt: “Chị Lý, Tiểu Phong đâu?”

“Tiểu Phong à, tôi không biết a, tôi ở ca đêm còn chưa trở về, Tiểu Phong và Tinh Tinh ở trong nhà, có lão Trần bên cạnh đó.”

Cố Uyên luôn cảm thấy không đúng, cô lập tức nói: “Chị Lý, chị hiện tại mau trong về nhà xem, liên lạc với anh Trần một chút.”

——

Cố Uyên ngồi trên sô pha, vươn tay xoa mi tâm, trong lòng có một cảm giác bất an, mà một tiếng sau, chị Lý gọi điện thoại tới, Tiểu Phong và Tinh Tinh đều không thấy đâu nữa.

Trước mắt Cô Uyên tối sầm, suýt thì ngất đi.
Mà lúc đó, điện thoại lại vang lên, là cuộc gọi của ‘Tiểu Phong’.

Cô lập tức không chút do dự nhận nghe: “Tiểu Phong, cháu sao thế, cháu bây giờ đang ở đâu?”

“Cô Cố....” Bên kia truyền đến giọng nói của một người đàn ông xa lạ: “Cô Cố, cô yên tâm, chúng tôi cũng là nhận tiền làm việc, Trần Tiểu Phong còn có con gái cô hiện tại tạm thời không có chuyện gì, có điều, chúng tôi tạm thời sẽ trông nom, còn tình hình cụ thể, cô vẫn là đi hỏi bà Lưu đi.”

Trong đầu Cố Uyên ‘uỳnh’ một tiếng.
Cô khó khăn hít thở hai cái, môi nhanh chóng trắng bệch. Đầu bên kia đã ngắt điện thoại.
Ngón tay Cố Uyên co chặt lại.
Bà Lưu, là Trần Quân Mai bắt Tinh Tinh và Tiểu Phong đi.

------oOo------

Chương 180: Dù sao con cũng chỉ là gả thay 

Bà ta vậy mà bắt Tinh Tinh đi, còn có Tiểu Phong, Tiểu Phong có lẽ là muốn gọi điện thoại cho cô sau đó bị phát hiện, Cố Uyên lập tức thay quần áo, từ gara tùy ý tìm một chiếc xe, dùng tốc độ nhanh nhất, lập tức đến nhà họ Lưu.

--
Nhà họ Lưu. Phòng khách.

“Mẹ, mẹ phải giúp con a, rõ ràng con mới là bà Tô, đều bị con tiểu tiện nhân cho chiếm tiện nghi.” Nghĩ đến khuôn mặt anh tuấn vô song của Tô Ngọc Kỳ, Lưu Thanh vũ liền cảm thấy tinh thần phơi phới, người đàn ông ưu tú như vậy, rõ ràng là của cô.

“Được rồi, Thanh Vũ, con yên tâm, mẹ sao có thể không giúp con chứ? Mẹ đều giúp con nghĩ rồi, đến lúc đó con cứ đem tất cả lỗi sai đổ lên người con tiện nhân đó, con chỉ việc quang minh chính đại đợi làm mợ chủ nhà họ Tô đi.”

Lưu Thanh Vũ bây giờ hối hận rồi, nếu không phải lúc đó cô ta đang mang thai, sao có thể đến lượt Cố Uyên thay cô ta, Tô Ngọc Kỳ người đàn ông như vậy, gia thất như vậy, rõ ràng là việc mà tất cả người phụ nữ ở thành phố Hải Châu có nằm mơ cũng nghĩ đến.

Cô ta khoác tay Trần Quân Mai: “Mẹ, Cố Uyên con tiểu tiện nhân đó sẽ đồng ý sao? Lỡ cắn ngược lại chúng ta một cái, đến lúc đó lại đem nước bẩn hất lên người chúng ta.”

“Con ngoan, con yên tâm đi, mẹ đã thay con chuẩn bị tốt rồi....” Trần Quân Mai nhếch môi, lộ ra nụ cười lạnh, ai có thể ngờ đến con tiểu tiện nhân đó, vậy mà lén lút sinh một đứa con gái.

Lưu Chấn Khang từ sau báo ngẩng đầu lên, nhìn Trần Quân Mai và Lưu Thanh Vũ một cái, nhíu mi: “Được rồi, Thanh Vũ nếu đã quay về, chúng

ta hẹn Cố Uyên qua nói chuyện,còn nhà họ Tô, Thanh Vũ, thân phận bây giờ của con vẫn không thể đi, dù sao cũng là Cố Uyên thay con gả qua đó.

“Ba!” Lãnh Thanh Vũ bất mãn lên tiếng: “Ba, ba vậy mà bảo vệ con tiện nhân đó, con mới là con gái ba a.”

Lưu Chấn Khang đập tay xuống bàn một cái: “Lớn tiếng làm cái gì, còn không phải đều tại con năm đó không biết giữ gìn bị người ta làm cho to bụng, nếu không phải Cố Uyên thay con gả qua đó, nhà chúng ta bây giờ đều thành ra cái dạng gì rồi?”

Mặc dù ông ta đối với Cố Uyên đứa con gái này không có chút cảm tình, nhưng cũng không thể đen trắng điên đảo không rõ được.

Lưu Thanh Vũ uất ức khóc: “Mẹ....”

Trần Quân Mai đau lòng con gái của mình, nhìn Lưu Chấn Khang: “Không biết giữ gìn? Có ông nói con gái mình như vậy sao? Ông cho rằng đứa con gái Cố Thanh Chi sinh cho ông là người băng thanh ngọc khiết sao? Ông có phải lại nghĩ đến Cố Thanh Chi rồi, không nỡ đúng không, Thanh Vũ mới là con gái của chúng ta.”

“Tôi làm như vậy có gì sai? Thân phận mợ chủ là họ Tô, vốn chỉ là của Thanh Vũ, bây bảo Cố Uyên trả lại thì đã làm sao, Cố Uyên làm mợ chủ nhà họ Tô một năm này, đã từng vì nhà họ Lưu làm được cái gì? Một đồng cũng không muốn đưa, một con sói mắt trắng chỉ biết nghĩ đến người ngoài. Ông còn cho rằng Cố Uyên đó băng thanh ngọc khiết lắm sao, nó sớm đã không biết lăng chạ với biết bao nhiêu thằng đàn ông rồi, cũng giống như Cố Thanh Chi con tiện nhân đó thôi!”

Lưu Chấn Khang sầm mặt: “Đủ rồi!”

Trần Quân Mai nói: “Nó ở bên ngoài sớm đã sinh một đứa con gái, đều lớn như vậy rồi, vừa nhìn đã biết là tạp chủng không biết lăng chạ với ai bên ngoài sinh ra, chuyện như vậy, nếu như ông cảm thấy nhà họ Tô biết được, hậu quả sẽ như thế nào đấy!”

Lưu Chấn Khang kinh ngạc: “Bà nói cái gì?”

Lưu Thanh Vũ có chút không dám tin: “Mẹ, mẹ vừa mới nói cái gì, con tiểu tiện nhân đó ở bên ngoài sinh một đứa con gái?”

“Ông chủ, bà chủ, cô chủ lớn....” Người giúp việc đi đến: “Bà Tô đến rồi.....”

——

Cố Uyên ngồi trên sô pha trong phòng khách, cô không thích nơi này, từ khi còn nhỏ, cùng mẹ rời khỏi nơi này, cô rất ít khi đến.

Mỗi lần đến, đều không có tâm trạng gì tốt đẹp cả.

Cô vô cùng chán ghét nơi này.

Người giúp việc bê một ly trà: “Bà Tô, mời cô uống trà.”

Lưu Thanh Vũ cổ quái lên tiếng: “Bà Tô, mày cũng có mặt làm bà Tô à?”

Cố Uyên nhếch con ngươi, ánh mắt nhìn qua đo, ánh mặt lạnh lẽo nhìn Lưu Thanh Vũ, Lưu Thanh Vũ bị nhìn trong lòng có chút sợ hãi: “Nhìn cái gì mà nhìn, hạ tiện chính là hạ tiện.”

Ngón tay Cố Uyên nắm chặt lại, cố gắng để bản thân bình tĩnh, Trần Quân Mai khống chế Tiểu Phong và Tinh Tinh, nhất định là muốn uy hiếp cô cái gì đó, thế nên Tinh Tinh và Tiểu Phong, hiện tại sẽ không có chuyện.

Cô nhìn Lưu Thanh vũ, khóe môi nhếch nụ cười lạnh, cuối cùng đem ánh mắt đặt lại lên người Trần Quân Mai.

Trần Quân Mai nói: “Sao mày đến đây, nhà họ Lưu tao nhỏ, không chứa nổi bà Tô nhân vật lớn như vậy.”

Trần Quân Mai tỏ ra muốn làm nhục Cố Uyên, càng nhìn Cố Uyên khuôn mặt này, càng nhớ đến Cố Thanh Chi, đã chết rồi vẫn còn khiến Lưu Chấn Khang nhung nhớ như vậy.

Bà ta biết chỉ cần bà ta giữ con gái của cô, Cố Uyên sẽ ngoan ngoãn

nghe lời bà ta.

Lưu Thanh Vũ không đợi được muốn làm bà Tô, lập tức mở miệng: “Cố Uyên, con gái mày bây giờ đang nằm trong tay tao, nếu mày muốn con con gái mày không việc gì, thì ngoan ngoãn nghe lời, làm theo những gì tao nói.”

Trần Quân Mai trợn mắt với Lưu Thanh Vũ một cái, sao bà ta có thể sinh ra một đứa con gái phế vật não ngắn như vậy.

Có điều, cũng lập tức nói: “Cố Uyên, thiết nghĩ, mày cũng không muốn để chuyện này, bị nhà họ Tô biết được đâu ha, nếu như để nhà họ Tô biết mày ở bên ngoài có một đứa con gái lớn như vậy, nhà họ Tô sớm sẽ đá mày ra ngoài....”

Cô Uyên mặt không biểu cảm cười một cái: “Biết thì đã làm sao?”

Trần Quân Mai nhìn cô, bà ta không ngờ Cố Uyên vậy mà một chút cũng không chịu uy hiếp, có chút nhìn không thấu suy nghĩ của Cố Uyên, bà ta thà cho rằng, Cố Uyên có lẽ rất sợ nhà họ Tô biết sự tồn tại của đứa con gái này: “Cố Uyên, bà Tô vị trí này vốn dĩ là của Thanh Vũ, mày chẳng qua là thế thân cho Thanh Vũ mà thôi, bây giờ Thanh Vũ quay về rồi, mày nên đem vị trí bà Tô trả lại cho Thanh Vũ.”

Cố Uyên cắn môi, cô nào không biết suy nghĩ của Trần Quân Mai, cô nhìn Lưu Chấn Khang vẫn luôn không nói: “Ngài Lưu cũng là có ý này sao?”

Lưu Chấn Khang nhíu mi, không có lên tiếng, ông ta không hề đồng tình làm như vậy.

Cho dù ông đối với đứa con gái này không có cảm tình, đảo loạn đen trắng, qua cầu rút ván như vậy, ông ta đều không đồng tình.

Trần Quân Mai cắn răng: “Chấn Khang, ông đừng quên nó đứa con gái này này là một con sói mắt trắng, nhà họ Lưu gặp khó khăn một chút cũng không giúp đỡ, lại nói, vì trí mợ chủ nhà họ Tô vốn dĩ là của Thanh Vũ, người cậu Ba nhà họ Tô cưới cũng là Thanh Vũ.

Lưu Chấn Khang trầm mặt, do dự một lúc, gật gật đầu: “Cố Uyên, dù

sao, con cũng chỉ là gả thay...”

Cố Uyên mặt không cảm xúc cười lạnh: “Được a, có điều, Lưu Thanh Vũ có ngồi được không, đó là chuyện của cô ta rồi.”

Ngày mai....
Ngày mai cô và Tô Ngọc Kỳ...
Thỏa thuận có hiệu lực.
Hôn nhân của cô và Tô Ngọc Kỳ là một năm, liền tự động li hôn.

“Cố Uyên, chỉ cần mày đồng ý trả vị trí bà Tô cho Thanh Vũ, con gái mày và Trần Tiểu Phong đó, tao sẽ không động đến một sợi tóc, ngày kia chúng ta cùng qua nhà họ Tô nói cho rõ ràng, tao sẽ cho người thả con gái mày và thằng nhóc đó, ra, mày cứ nói có ý đồ tham vinh hoa phú quý, lúc Thanh Vũ bị bệnh lấy cái chết ra dọa, cố chấp muốn thay Thanh Vũ gả cho cậu Ba nhà họ Tô, tao và bố mày chẳng qua chỉ là thương sót mày, không nhẫn tâm để mày cắt tay tự sát, nên mới đáp ứng, bây giờ Thanh Vũ về rồi, lương tâm mày nổi lên, muốn trả vị trí mợ chủ nhà họ Tô lại cho Thanh Vũ.”

------oOo------