CHƯƠNG 191 - 200

 Chương 191: Tôi sẽ chăm sóc cô ấy thật tốt 

Trong đồn cảnh sát, Tô Ngọc Kỳ nhìn bức ảnh lúc đó Cố Uyên gặp tai nạn giao thông, cô gái nằm trên đất, hai mắt nhắm nghiền, máu thịt be bét.

Ngón tay anh run rẩy.

Sĩ quan cảnh sát trẻ tuổi nói: “Đây chỉ là một tai nạn giao thông thông thường, lúc đó người gây tai nạn say rượu lái xa bây giờ đã bị bắt. Vị tiên sinh này, xin ngài nén bi thương.”

Trên khuôn mặt lạnh lẽo của người đàn ông không có bất kì cảm xúc gì, ngón tay run rẩy vuốt ve cô gái trong ảnh bằm trong vũng máu.

Anh rời khỏi cục cảnh sát, luật sư Trương nói: “Người gây tai nạn say rượu lái xe, nhưng cũng không bỏ chạy, có thái độ nhận sai, hình phạt khoảng chừng mười năm, ở trong tù nếu như thái độ sửa đổi tốt mà nói, còn có thể được giảm nhẹ hình phạt.

Trên gương mặt anh tuấn của người đàn ông lộ ra uể oải, anh nhắm mắt lại, chỉ là hình phạt mười năm, ở trong tù còn có thể được giảm nhẹ hình phạt, rất nhanh sẽ được thả ra. Nhưng mà... Cố Uyên của anh đã không còn...

Cố Uyên của anh, đã không còn....

Tô Ngọc Kỳ ở lại thành phố Lệ Châu hơn một tháng, gần như mỗi ngày đều đến nghĩa trang, suốt cả một ngày, không làm gì cả, chỉ đứng trước bia mộ, cho dù trời mưa, cũng đứng thẳng tắp như điêu khắc.

Hoàng Hứng đứng cách đó không xa nhìn, gươg mặt người đàn ông nhìn bia mộ bằng ánh mắt dịu dàng.

Tô Ngọc Kỳ không phải người nói nhiều, nên anh ít khi nói chuyện với Cố Uyên, chỉ đứng trước bia mộ, ở cùng cô như vậy.

Lòng đất lạnh như thế, cô hẳn rất sợ hãi.

Ngày thứ bảy đó thành phố Lệ Châu đổ cơn mưa lớn, gần như là cơn mưa lớn nhất nửa năm nay, gió mạnh thét gào, nhiệt độ vốn dĩ đã ấm lên đột nhiên giảm xuống.

Trong không khí, gió lạnh giống như mang theo băng đao, cuốn sạch cây cối xanh biếc rìa đường, cây cối bị tàn phá khom lưng, người đi trên đường cả dù cũng cầm không vững, mưa to dội thẳng xuống đầu.

Cả ngày, bầu trời đều vô cùng âm u.

Một chiếc Maybach màu đen dừng ở cửa nghĩa trang, thân mang quần áo thể thao đen, anh xuống xe, Hoàng Hưng lập tức bung dù che đầu người đàn ông, nhưng trời mưa quá lớn, trong khoảnh khắc nửa bên vai đều ướt, Hoàng Hưng mở miệng: “Tổng giám đốc Tô, chờ mưa nhỏ hơn chút lại trở lại thăm cô... Mợ chủ.”

“Người đàn ông đi tới trước bia mộ, Tô Ngọc Kỳ nói với Hoàng Hưng: “Cậu về xe đi, tôi muốn một mình ở cùng cô ấy.”

Hoàng Hưng có chút do dự, vẫn gật đầu một cái nhưng không lập tức di, mà đứng cách đó không xa.

Trong khoảnh khắc, quần áo trên người người đàn ông đều ướt đẫm, nước mưa đánh vào mặt, sợi tóc ướt dính lên trán, hạt mưa chảy xuống theo khuôn mặt thon gầy cứng rắn của người đàn ông.

Ánh mắt anh nhìn bia mộ thật sâu.
Nơi sâu nhất khoang ngực ầm ĩ cuồn cuộn.

Viền mắt có chút đỏ, anh đứng đó lẩm bẩm nói gì đó với cô, mãi đến đêm khuya, thân hình người đàn ông có chút lảo đảo.

Hoàng Hưng ở phía xa nhìn, vội vàng bước tới, đỡ lấy anh, cơ thể vốn dĩ to lớn bây giờ trở nên thon gầy, Hoàng Hưng đỡ lấy vai Tô Ngọc Kỳ, nhìn mệt mỏi dưới mí mắt anh: “Tổng giám đốc Tô, anh không sao chứ?”

Trận mưa này, Tô Ngọc Kỳ sinh bệnh.

Khí thế to lớn.

Người đàn ông gần như mấy năm liền không sinh bệnh cảm cúm bị đánh gục trong một đêm, sốt tới 39,8°, suốt một tuần sốt cao liên tục, chuyển thành viêm phổi, ho khan còn xuất huyết, nằm bệnh viện nửa tháng mới có chuyển biến tốt.

Chiều thứ sáu, trong phòng bệnh bệnh viện.

Tô Ngọc Kỳ xem xong một phần tài liệu trong hòm thư, anh giơ tay xoa xoa mi tâm, dặn dò vệ sĩ đứng một bên: “Không còn sớm nữa, anh tới trường, đón Tinh Tinh đến đây.”

“Vâng.”

Đây là con gái cô, anh hận thế nào đi chăng nữa, đau lòng như thế nào đi chăng nữa, ghen tị thế nào đi chăng nữa, cũng sẽ giúp cô chăm sóc tốt, đây là người duy nhất có liên quan tới cô, anh sẽ để trong lòng bàn tay mà chăm sóc.

Cho dù đứa bé này, là con của cô với ai.

Tô Ngọc Kỳ có chút tự giễu cong môi một hồi, anh sai người điều tra tư liệu về Cố Uyên, bây giờ Tinh Tinh đã năm tuổi, là năm năm trước khi Cố Uyên học đại học năm ba đã mang thai, không tiếp tục hoàn thành việc học, lén lút rời khỏi thành phố Hải Châu, đi tới thành phố Lệ Châu, nhưng chuyện liên quan tới ba của Tinh Tinh, lại không có bất kì tung tích gì.

Sau bốn mươi phút, trợ lí mang theo Cố Tinh Tinh tới phòng bệnh.

Cố Tinh Tinh thả cặp sách xuống, đi tới: “Chú, chú còn đau không?”

“Chú không đau.” Tô Ngọc Kỳ nhìn Tinh Tinh, đưa tay, ôm bé gái đặt lên chân mình, Cố Tinh Tinh giãy giụa: “Chú, cháu không muốn chú ôm, chú bị bệnh cần phải cố gắng nghỉ ngơi.”

Anh cười cười, giọng khàn khàn: “Tinh Tinh, chút sức này chú vẫn có chứ?”

“Chú, hôm nay Tinh Tinh ở đây với chú được không? Tinh Tinh không muốn đến khách sạn.”Cố Tinh Tinh vặn ngón tay trắng, trên mặt có chút mũm mĩm của trẻ con, cực kì đáng yêu, bé cúi đều, cắn môi, thỉnh thoảng giương mắt lên nhìn Tô Ngọc Kỳ, tựa như cẩn thận từng li từng tí một hỏi anh.

Bé không thích khách sạn, hai dì trong khách sạn tuy rất tốt nhưng ở đó quá lớn, bé không thích, bé muốn ở cùng chú này.

Bé nhớ anh Tiểu Phong rồi. Cũng nhớ dì Lý và chú Trần.

Thế nhưng dì nói, mẹ và chú này ở cùng nhau, nên đi theo chú có thể tìm được mẹ.

Bé càng nhớ mẹ hơn.

“Xin lỗi.” Tô Ngọc Kỳ nhìn bé, đáy lòng đau xót, vẻ mặt này của bé giống y như Cố Uyên, người phụ nữ kia cũng luôn thích cúi đầu cẩn thận từng li từng tí cầu xin mình, khoang ngực chấn động quay cuồng: “Xin lỗi, chờ chú khỏe lại, sau đó mỗi ngày chú đều ở cùng cháu có được không?”

Lý Thu Nguyệt giao cô bé này cho mình, anh mắc bệnh nằm viện, để trợ lí đón Tinh Tinh về khách sạn, sao có thể một đứa bé mỗi ngày đều ở bệnh viện được?

Anh cũng sợ lây bệnh cho bé.
Bây giờ nhìn lại, là anh cân nhắc không chu toàn rồi.
“Được.”
Cố Tinh Tinh hài lòng cười lên, trên mặt có hai má lúm đồng tiền.

Buổi tối, Cố Tinh Tinh nằm trên sofa lớn, dáng người bé gái nho nhỏ, Hoàng Hưng đang nói chuyện trong công ty mấy ngày nay, người đàn ông ra hiệu anh ta nói nhỏ một chút.

Hoàng Hưng liếc mắt nhìn bé gái nằm trên sofa, thấp giọng lại.

Tô Ngọc Kỳ xuống giường đi tới, cầm chăn đăó cho bé, sắc trời còn sớm, anh ngồi một bên, mở laptop ra xem tài liệu.

Qua mấy ngày, Tô Ngọc Kỳ liền để Hoàng Hưng làm thủ tục xuất viện cho mình, anh mang theo Cố Tinh Tinh tới nhà Lý Thu Nguyệt, anh biết, cô bé này từ nhỏ đã lớn lên ở đây, rất thân thiết với người nhà này.

Anh sai người giúp Lý Thu Nguyệt và Trần Hồng Sở tìm một công việc thật tốt ở thành phố Lệ Châu, người nhà này đối với Cố Uyên rất tốt, anh biết một người phụ nữ lúc học đại học mang thai có bộ dạng gì, gặp bao nhiêu khinh thường trào phúng.

Chẳng trách lại một mình đi tới thành phố Lệ Châu.

Tô Ngọc Kỳ cũng không phải không nghĩ tới, đứa bé này, Cố Tinh Tinh, có lẽ là con của Hạ Cường Nam, Hạ Cường Nam ngày xưa là người yêu của cô, điều này khiến trái tim anh chấn động đau đớn, sắp nghẹt thở vì đau.

Nhưng căn cứ vào tài liệu anh điều tra được, sau khi Hạ Cường Nam làm còn nuôi nhà họ Hạ liền bỏ rơi Cố Uyên, đưa bé này... không phải của Hạ Cường Nam.

------oOo------

Chương 192: “chú, bông tai này là của mẹ” (1) 

Anh nhìn khuôn mặt tươi cười của Cố Tinh Tinh, gương mặt trắng nõn mang theo nụ cười ngọt ngào, thân thiết với người nhà Lý thu Nguyệt, khóe môi trắng bệch mang theo một ý cười yếu ớt, đi tới: “Tinh Tinh, chú còn có chuyện, đi trước, buổi tối sẽ sai người tới đón cháu.”

“Chú, chú không ở lại cùng cháu được sao?” Bé gái bắt lấy tay anh, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn anh.

“Đúng vậy, ngài Tô, ngài ở lại cùng ăn cơm trưa đi.”Trần Hồng Sở có chút băn khoăn cười.

Người đàn ông này cao quý bất phàm, hơi thở trên người hoàn toàn không hợp với nơi này.

Tô Ngọc Kỳ suy nghĩ một chút, nhìn ánh mắt chờ mong của Tinh Tinh, gật đầu.

Tô Ngọc Kỳ ở lại đây, mãi đến tối, ngồi ở một bên khác ghế sofa, nhìn Cố Tinh Tinh sẽ tranh ở cách đó không xa, Trần Tiểu Phong ở một bên nhìn, thiếu niên rất nghiêm túc, đưa tay xoa mái tóc thấm hương mềm mại của bé gái: “Tinh Tinh, ở đây tô màu đỏ.”

“Dạ.” Bé gái gật đầu.

Lý Thu Nguyệt rửa sạch trái cây mang ra, đặt trên khay trag, cô nhìn khuôn mặt đẹp trai hơi thở trầm lạnh của người đàn ông, âu phục màu đen khiến người ta nghiêm khắc xa cách, đối với tất cả đều là đồ vật, đều là lạnh lùng, chỉ có khi nhìn về phía cô bé, ánh mắt rất dịu dàng.

Cô cắn môi, ánh mắt rơi vào cô bé đang vẽ tranh.

Tinh Tinh ở cùng ngài Tô này...

Trái tim Lý Thu Nguyệt hơi nhói, nhớ tới Cố Uyên, cô Cố là người lương thiện như vậy, trời cao vì sao phải đối với cô ấy như vậy? Nghĩ tới đây, trái tim Lý Thu Nguyệt cực kì chua xót.

Chín giờ tối.

Cố Tinh Tinh buồn ngủ, Tô Ngọc Kỳ ôm lấy bé, chuẩn bị đưa bé về khách sạn, Lý Thu Nguyệt nói: “Ngài Tô, đối diện là chỗ ở của cô Cố, tôi vẫn luôn dọn dẹp, rất sạch sẽ, Tinh Tinh quen ngủ nơi này.

Ánh mắt Tô Ngọc Kỳ đen kịt, thấp giọng hỏi: “Cô ấy ở đối diện sao?”

“Vâng, cô Cố ở đối diện, tuy hơn một năm cô Cố chưa trở về, nhà cũng trống không, tôi gần như mỗi tuần dọn dẹp một lần.” Lý thu Nguyệt vừa nói, vừa cầm chìa khóa ra ngoài, đi tới cửa phòng đối diện, mở cửa.

Tô Ngọc Kỳ đi vào, phòng khách rất ấm áp.
Ghế sofa, giấy gián tường đều là màu hồng nhạt. Tia sáng ấm áp, chiếu sáng một căn phòng dịu dàng.

Người đàn ông ôm bé gái trong lòng đi tới phòng ngủ, thả Cố Tinh Tinh xuống, Lý Thu Nguyệt đi rồi, anh đi tới phòng khách, nhìn những dụng cụ gia đình được bài trí.

Khóe môi mang theo một vệt ý cười, căn phòng nho nhỏ này, rất ấm áp, anh ngồi trên salon, trên khay trà để các loại sách tranh, đều là bản thảo Cố Uyên vẽ, còn có rất nhiều đồ chơi điện tử, nhưng đều bài trí rất ngăn nắp.

Trong ngăn kéo phía dưới bàn trà đặt một album.

Người đàn ông vươn tay lấy ra, mở ra nhìn kĩ, cô gái trong ảnh nụ cười xán lạnh, mặc quần áo trắng, như bông hoa thuần khiết nhất núi rừng, ảnh của Cố Uyên rất ít, thêm vài tờ, đa số là ảnh Cố Tinh Tinh.

Từ lúc Cố Tinh Tinh còn rất nhỏ, cho tới bây giờ.

Trong lòng anh bắt đầu điên cuồng đố kị, điên cuồng oán hận, đố kị cô sống cùng người khác có đứa bé này, trong lòng càng hận, hận cô tại sao phải đi.

Tại sao không muốn đợi anh về. Tại sao phải rời khỏi anh.

Tất cả những gì cô lo lắng anh đều có thể giúp cô giải quyết, tại sao không tin anh?

Thế nhưng... anh càng hận chính mình.

Mình có tư cách gì khiến cô tin tưởng, cho cô cảm giác an toàn? Cô sợ hãi, sợ anh biết cô gả thay sẽ càng thêm tức giận, sợ biết cô gạt anh mà nổi cơn thịnh nộ.

Cô không tin anh yêu cô.
Cô cho rằng có lẽ anh chỉ nói đùa.
Anh cho cô, xưa nay đều chỉ có tổn thương, chưa từng có vui vẻ.

Tô Ngọc Kỳ ngồi ở salon phòng khách, ánh mắt sâu sắc nhìn album trong tay, ngồi một đêm, ngày hôm sau, anh lại đi một chuyến tới nghĩa trang, ngón tay tho dài trắng nõn vuốt ve đường viền bia mộ lạnh lẽo: “Cố Uyên, em đợi tôi, rất nhanh tôi sẽ đưa em trở lại.”

Xế chiều hôm đó, anh mang Tinh Tinh về thành phố Hải Châu.

Thành phố Hải Châu mưa rơi lác đác.

Cố Tinh Tinh không nỡ lòng bỏ một nhà Lý Thu Nguyệt, trên máy bay nằm nhoài trong lòng Tô Ngọc Kỳ khóc một lúc, người đàn ông ôm lấy bé, đi tới biệt thự Ngân Phong.

Anh ra lệnh cho thuộc hạ đem phần lớn đồ của cô từ Cẩm Dung Uyển tới biệt thự Ngân Phong, Cố Tinh Tinh khóc mệt mỏi ngủ, sau khi tỉnh lại hỏi anh: “Mẹ ở đâu? Chú, cháu muốn tìm mẹ.”

Bé nhào vào lòng Tô Ngọc Kỳ, nhỏ giọng khóc: “Mẹ nói muốn ở cùng Tinh Tinh mà.”

Tô Ngọc Kỳ ôm bé thật chặt, giọng khàn khàn: “Ngoan, Tinh Tinh

ngoan, mẹ cháu không thích nhất là tháy cháu khóc. Cô ấ ra nước ngoài du lịch... bỏ lại chú mà đi.”

Cố Tinh Tinh mềm mại yếu ớt rên lên: “Sao mẹ có thể làm như vậy?”

“Tinh Tinh, cháu đừng bỏ lại chú được không?” Đầu ngón tay Tô Ngọc Kỳ hơi run, anh nhẹ nhàng ôm mặt Cố Tinh Tinh: “Tinh Tinh, đồng ý với chú, ở cùng chú được không?”

Cố Tinh Tinh gật đầu, rất nghiêm túc gật đầu: “Dạ, Tinh Tinh sẽ cùng chú đợi mẹ về, Tinh Tinh sẽ dạy dỗ mẹ, không thể bỏ lại chú và Tinh Tinh rồi tự mình chạy ra ngoài chơi.”

“Được.”

“Tinh Tinh đã đồng ý với chú, chú có thể không khóc không?” Cố Tinh Tinh nói xong, vươn tay lau mặt người đàn ông.

“Tinh Tinh ngốc, chú không khóc.” Tô Ngọc Kỳ nhắm mắt lại, ôm chặt bé gái trong lòng: “Tinh Tinh nhìn lầm, bên ngoài đang mưa.”

“Tinh Tinh mới không ngốc đâu,” Cô bé bạnh quai hàm.

Cô bé nằm trong ngực Tô Ngọc Kỳ một lát, bị Uyên hấp dẫn, Tô Ngọc Kỳ bắt lấy cổ áo Uyên, cơ thể lông xù đặt trên đầu gối Cố Tinh Tinh: “Nó tên Uyên, là chú và mẹ cháu nuôi.”

“Chú, Uyên thật béo.”
Cố Tinh Tinh đưa tay vuốt ve cái bụng mềm mại của Uyên. Uyên: “...”
Nó mới béo.

Mưa xong là một ngày nắng, Tô Ngọc Kỳ bắt tay vào chuyện công ty, trở nên càng lạnh lẽo lãnh đạm hơn trước đây, thủ đoạn tàn nhẫn thu mua mấy công ty,mấy người Trần Kiên Trung và Tống Thanh Việt đã đến một chuyến, Tô Ngọc Kỳ chỉ có chút mệt mỏi cười: “Các cậu yên tâm, tôi không dễ dàng sụp đổ vậy đâu.”

Chỉ là... thật sự rất mệt.

Giống như chỉ có liều mạng làm việc mệt đến không nhớ đến cô, mới có thể dễ chịu một chút.

Nhưng sao anh có thể không nhớ tới cô nữa đây?

Cho dù lại mệt, lại uống say, vừa nhắm mắt, cũng đều là người phụ nữ kia.

Đường Cảnh Ngọc vẫn còn có chút lo lắng, liền nói: “Đúng rồi, tối nay đến ghế lô riêng, anh Cẩm Diễm có bạn gái mới, chúng ta cùng nhau tụ tập.”

Dù sao mấy anh em tụ tập một chỗ, tâm trạng cũng khá một chút.

Tô Ngọc Kỳ suy nghĩ một chút, tối nay anh đã đồng ý với Cố Tinh Tinh sẽ về sớm một chút, liền nói: “Không được, hôm nào đi, hôm nay tôi phải về sớm chút.”

Trần Trung Kieen và Tống Thanh Việt bọn họ cũng biết sau khi Tô Ngọc Kỳ trở về từ thành phố Lệ Châu mang theo một cô bé, Cố yên để lại, đến nỗi cha đứa bé là ai...

Rất rõ ràng, không phải Tô Ngọc Kỳ, cô bé đó đã năm tuổi, Cố Uyên làm sao quen biết Tô Ngọc Kỳ được.

Có điều, Đường Cảnh Ngọc cảm thấy cái tên Cố Uyên, Lý Uyên, Trương Uyên gì đó rất quen tai, có lẽ tên này trong công ty rất nhiều, cũng không có gì quá bất ngờ.

Sáu giờ chiều, Tô Ngọc Kỳ về tới biệt tự Ngân Phong, người giúp việc nói: “Tôi muốn tắm cho cô chủ nhỏ, nhưng cô chủ nhỏ không muốn, nói phải đợi ngài tới.”

Tô Ngọc Kỳ đi tới phòng ngủ trẻ em: “Tinh Tinh-“

Bé gái mặc áo ngủ hồng nhạt, nằm lì trên giường, đang ôm Uyên một mặt u oán xem truyện cổ tích, nhìn thấy tô Ngọc Kỳ đứng ở cửa, vui vẻ

chạy tới: “Chú.”
“Người giúp việc muốn tắm cho cháu, sao cháu lại không tắm, hả?”

Cố Tinh Tinh nghe được âm cuối câu của người đàn ông mang theo không thích, bé cúi đầu: “Cháu muốn chờ chú đến.”

Người đàn ông nhìn bộ dạng này của bé, cực kì giống Cố Uyên, tim chợt đau, anh đưa tay, đặt trên đầu Cố Tinh Tinh: “Tinh Tinh là con gái, chú không thể giúp cháu tắm, để người giúp việc giúp cháu tắm, tắm xong, chú sẽ cùng ăn với cháu.”

“Dạ.”

Ăn cơm tối xong, Tô Ngọc Kỳ về thư phòng, người giúp việc mang đến một ly trà, Cố Tinh Tinh ôm Uyên đứng ở cửa thư phòng, thò đầu vào.

Cô bé nhỏ giọng gọi chú.

Ánh mắt Tô Ngọc Kỳ rời khỏi máy tính, cười cười, ra hiệu cho bé đi vào, Cố Tinh Tinh thật biết điều, cũng không làm ồn, ôm Uyên chơi ở thư phòng.

Uyên lại chạy về phía Tô Ngọc Kỳ, vì nó cảm thấy mình sắp bị Cố Tinh Tinh sờ trọc rồi.

Ý đồ để Tô Ngọc Kỳ cứu vớt mình một chút.

Uyên trốn đến dưới bàn làm việc của Tô Ngọc Kỳ, Cố Tinh Tinh cười cùng Uyên chơi trốn tìm, ánh đèn trong thư phòng sáng long lanh, dát lên gương mặt vốn dĩ anh tuấn lại thon gầy của người đàn ông một tầng cảm giác yên tĩnh sâu sắc nhàn nhạt.

Cố Tinh Tinh chạy tới, nhìn Tô Ngọc Kỳ, lại nhìn Uyên nằm ngoài trên ống quần Tô Ngọc Kỳ, bé tức giận, nhưng lúc này Uyên lại ung dung bình thản không sợ hãi kêu một tiếng “meo”.

Cố Tinh Tinh không bắt được Uyên, liền chơi một mình, bé lật lên ngăn kéo của người đàn ông, Tô Ngọc Kỳ cũng không giận, điện thoại di động vang lên, anh đứng lên, đi tới trước cửa sổ cạnh máy tính.

Trong ngăn kéo có rất nhiều đồ, có thuốc dạ dày, có các loại tài liệu, Cố Tinh Tinh cũng không thấy hứng thú.

Cuối cùng bé nhìn thấy một hộp đựng trang sức màu đỏ nhung tơ ở dưới cùng.

Mở ra, bên trong là một cái bông tai rất mộc mạc - ------oOo------

Chương 193: “chú, bông tai này là của mẹ” (2) 

Tô Ngọc Kỳ đứng trước của sổ, giơ tay xoa mi tâm, gương mặt lạnh lùng sâu thẳm uể oải rõ ràng, anh hơi nheo mắt, có chút bất ngờ, hạng mục Tần Hồ, rơi vào tay nhà họ La rồi.

Có điều cũng chỉ là bấy ngờ mà thôi.

Khóe môi người đàn ông lạnh lùng nhàn nhạt cong lên: “Tôi biết rồi.”

“Chú – “

Sau lưng truyền đến tiếng bé gái mềm mại tinh tế: “Chú, bông tai này là của mẹ sao?”

Tô Ngọc Kỳ xoay người, anh đứng sát cửa sổ, bóng đêm lãnh đạm ngoài cửa sổ sấn lên thân hình lạnh lẽo của người đàn ông, anh nhìn một chiếc bông tay đặt trên bàn tay trắng nõn của bé gái.

Vài bước đi tới.

Cố Tinh Tinh nói: “Cháu cũng thấy trong ngăn kéo của mẹ.”

“Cháu vừa nói gì?” Tô Ngọc Kỳ có chút hoảng hốt, nặng nề hé mắt, anh cúi xuống, nhìn Cố Tinh Tinh, cầm lên chiếc bông tai trong tay bé: “Cháu nói là cháu thấy một chiếc bông tai khác trong ngăn kéo của mẹ cháu?”

“Đúng vậy.” Cố Tinh Tinh gật đầu lia lịa, bé từng thấy trong ngăn kéo của mẹ, bé chỉ vào một dây xích khác, nói: “Lắc tay này cũng là của mẹ, là bà ngoại để cho mẹ.”

Tô Ngọc Kỳ cảm thấy ngực bị dáng một đòn nặng nề, trước mắt đều đen lại, anh đứng lên, đột nhiên bắt đầu kịch liệt ho khan, Cố Tinh Tinh lo lắng bắt lấy tay anh: “Chú, chú không sao chứ? Chú?”

Lắc tay này, là anh bởi vì chuyện công việc mà tới thành phố Lệ Châu, đêm đó, anh đụng vào một người phụ nữ ở trong xe.

Anh đưa tay sờ vị trí bả vai, nơi này, đến bây giờ còn một dấu răng, là cô gái đó để lại, sáng sớm khi tỉnh táo, trong tay có chiếc lắc này, lúc ấy, anh tưởng đối phương không cẩn thận làm rơi.

Hóa ra là cô.

Mà cái bông tai này, đây là -

Máu khắp người điên cuồng tán loạn, Tô Ngọc Kỳ nắm chặt hai tay.

Bên tai, Cố Tinh Tinh thấy anh ho kịch liệt, không ngừng lắc tay anh: “Chú, chú không sao chứ?”

Tô Ngọc Kỳ nhìn Cố Tinh Tinh, cuống họng người đàn ông căng thẳng, đáy mắt u ám không có ánh sáng, anh nhìn chằm chằm khuôn mặt Cố Tinh Tinh, có lẽ cô bé này quá nhỏ, nghĩ nhầm rồi.

Cũng có thể, một viên bông tai mộc mạc đơn giản này, trong các tiệm trang sức đều có, kiểu dáng rất phổ thông, nhưng lúc này, trong lòng anh cuộn trào mãnh liệt.

“Tinh Tinh.”

“Chú.”

Tô Ngọc Kỳ ôm lấy bé: “Tinh Tinh, cháu có thể cho chú biết, tại sao lại cảm thấy bông tai này là của mẹ không? Cháu phải biết, loại bông tai này kiểu dáng rất phổ thông, rất nhiều người đều có.”

Cố Tinh Tinh lắc đầu: “Cháu cảm thấy giống của mẹ, mẹ có bông tai như vậy, nhất định là mẹ.”

Suy nghĩ của cô bé rất đơn giản.

Người đàn ông nở nụ cười, có chút mất mát: “Tinh Tinh, không còn sớm nữa, đi nghỉ ngơi đi.”

Tô Ngọc Kỳ tựa ở ghế giám đốc, anh cẩn thận nhìn chiếc bông tai này, đây là năm năm trước, đây rõ ràng là đêm đó của năm năm trước, Tống

Ánh San để lại sao?
Nhưng lúc này, như một bàn tay bóp chặt trái tim anh, không thở nổi.

Trong lòng anh có một hi vọng hơn, nhưng lại hoang đường mà buồn cười, nếu Tinh Tinh là con gái anh...

- --

Hôm sau, anh mang tóc của mình và Cố Tinh Tinh cho Hoàng Hưng, để anh ta mang đi giám định, chờ đợi hai ngày, anh cảm thấy dài như hai năm, mãi cho đến khi Hoàng Hưng đem kết quả giám định đưa cho anh.

Tô Ngọc Kỳ chăm chú nhìn tập tài liệu bị niêm phong lại.

Đột nhiên không có sức mở ra, vì đáy lòng có hi vọng to lớn, anh sợ... sợ có được là thất vọng càng lớn.

Đường nét gương mặt lãnh đạm căng thẳng, người đàn ông đưa tay mở túi tài liệu ra, nhìn báo cáo, cả người liền chấn động.

Cho dù đáy lòng anh đã có chuẩn bị, có lẽ, có lẽ đưa bé này là của mình, nhưng khi anh thực sự nhìn thấy kết quả giám định “sau khi so sánh DNA, hai người xác định quan hệ cha con”, ngón tay anh không ngừng run rẩy.

Tô Ngọc Kỳ hung hăng cắn răng, ngón tay chăm chú nắm lấy đoạn báo cáo này, ghi nhớ tên người phụ nữ kia: “Cố Uyên.”

Hai mắt người đàn ông khiếp sợ đỏ bừng.
Tên lừa đảo, Cố Uyên, rốt cuộc em lừa tôi bao nhiêu chuyện?

------oOo------

Chương 194: Đây là con gái tôi và cố uyên 

Khi Cố Tinh Tinh ngủ trưa, đang mơ mơ màng màng thì đột nhiên cảm giác có người bế mình lên, cô bé mở mắt ra rồi dụi mắt: “Chú.”

“Sao chú lại về giờ này vậy?”

Tô Ngọc Kỳ bế bé lên, anh nhìn khuôn mặt giống Cố Uyên như đúc, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt bé: “Tinh Tinh.”

“Chú, Tinh Tinh rất buồn ngủ...” Bé gái dụi dụi mắt rồi lại nhắm mắt, đưa tay vòng qua cổ người đàn ông rồi tì lên vai anh ngủ thiếp đi.

Người đàn ông ôm chặt cô bé, nhắm mắt lại, lồng ngực cuộn trào, đây là con gái anh và Cố Uyên, đây là con gái anh: “Tinh Tinh, xin lỗi Tinh Tinh.”

Bé con đã ngủ thiếp đi trong lòng anh.
Xin lỗi Tinh Tinh, bây giờ ba mới biết đến sự tồn tại của con. ...

Buổi tối thứ bảy, Tô Ngọc Kỳ đưa cô bé đến nhà họ Tô, ông cụ Tô đang đánh cờ với quản gia, chị Từ nhìn thấy anh: “Cậu chủ... cậu chủ. Đây là?”

Chị Từ thấy bên cạnh Tô Ngọc Kỳ còn có một cô bé hoạt bát đáng yêu.

Cố Tinh Tinh không hề sợ người lạ, cười ngọt ngào: “Thím à, cháu là Tinh Tinh.”

Mặc dù chị Từ có hơi bất ngờ vì cô bé cậu chủ dẫn đến nhưng rất nhanh đã lại cười: “Tinh Tinh à, thím làm rất nhiều bánh ngọt, để thím mang lên cho cháu nhé.”

Cô bé này đúng là khiến người khác thích mà.

Tô Ngọc Kỳ cởi âu phục treo lên giá rồi cởi áo khoác cho Tinh Tinh, bế cô bé lên đi vào phòng khách. Trong phòng khách, bà Tô đang uống trà, bà nhìn thấy anh rồi nhìn đến cô bé bên cạnh anh: “Ngọc Kỳ, đây là...”

Tô Ngọc Kỳ nói với chị Từ: “Chị đi gọi ông nội vào đây.”

“Vâng.” Chị Từ đặt trà xuống rồi rời đi.

Tô Ngọc Kỳ thả Cố Tinh Tinh xuống, cúi người ngang tầm mắt với cô bé: “Tinh Tinh đợi một lát rồi chú dẫn con đi gặp ông nội và bà nội chú nhé.”

“Chú, vậy khi nào mẹ mới về?”

“Chú cũng đang đợi cô ấy.”

Ông cụ còn chưa vào mà đã thấy giọng nói vọng vào phòng khách mang theo vẻ bực bội: “Có chuyện quan trọng gì mà phải gọi bằng được tôi tới, tôi sắp thắng rồi đấy.”

Ông cụ Tô vào phòng khách, ánh mắt liền dừng trên người Cố Tinh Tinh, mấy hôm nay ông cũng nghe nói bên cạnh Ngọc Kỳ có một cô bé, chính là cô nhóc này sao?

Ông cụ nhíu mày không nói gì.
Tô Ngọc Kỳ nói: “Tinh Tinh, đây là cụ ông, đây là cụ bà.”

Vẻ mặt Cố Tinh Tinh cười lên mang theo vẻ tiếng sông Lê chảy róc rách: “Cụ ông, cụ bà.”

Giọng bé con non nớt, đáng yêu khiến bà Tô rất vui, bà đưa tay ra: “Lại đây để cụ xem nào.”

Mặc dù ông cụ Tô không phản đối với cách gọi này nhưng lại nói: “Đây là con nhà ai, ba mẹ nó đâu? Cháu nói xem sao từ thành phố Lệ Châu trở về cháu lại dắt theo một đứa trẻ vậy, công ty bao nhiêu là việc mà cháu lại đi bao nhiêu ngày như thế, không cần công ty nữa à?”

Bà Tô ngược lại lại rất vui, đưa tay vuốt tóc cô bé: “Cháu tên là gì?”

“Cháu là Tinh Tinh, cụ bà, chú không phải không về mà là chú bị ốm.” Cố Tinh Tinh có hơi sợ ông cụ Tô, cô bé dựa vào người bà Tô.

“Bị ốm?” Bà Tô nhìn Tô Ngọc Kỳ: “Sao lại không biết tự thương mình như vậy, thời gian trước thời tiết thay đổi thất thường sao cháu lại không chăm sóc tốt bản thân vậy?”

Tô Ngọc Kỳ nhàn nhàn mở miệng: “Bà nội, cháu không sao chỉ là cảm nhẹ thôi.”

Anh nhìn chị Từ nói: “Chị Từ, chị đưa cô chủ nhỏ lên lầu chơi một lát.”

Chị Từ nhìn hai cụ Tô rồi đưa Cố Tinh Tinh lên lầu.

Trong phòng khách, đèn thủy tinh chiếu sáng rực rỡ cả căn phòng, Tô Ngọc Kỳ nhìn ông cụ Tô, anh đưa bản giám định cha con DNA cho ông cụ Tô.

Cúi đầu nói: “Tinh Tinh là con gái cháu và Cố Uyên.”

Ông cụ Tô sửng sốt.

Bà cụ Tô phản ứng lại trước: “Thật sao?” Bà nhanh chóng cầm bản giám định trong tay ông cụ Tô qua nhìn, trên mặt viết đầy sự vui mừng: “Trời ơi, Tinh Tinh thật sự là chắt gái của chúng ta.”

Bà cụ Tô vẫn luôn rất hài lòng về Cố Uyên, không quan tâm Cố Uyên có phải đã thay Lưu Thanh Vũ gả đến hay không nhưng một năm nay, bà đã sớm nhận định cô là cháu dâu bà rồi.

Mặc dù chuện gả thay vô cùng hoang đường.

Mặc dù tức giận nhưng rốt cuộc nguyên nhân cũng quá thất vọng rồi, bây giờ bà cụ Tô cảm xúc lẫn lộn, đột nhiên lại có thêm một đứa chắt gái bảo bối.

Sắc mặt ông cụ Tô trong nháy mắt trở nên kích động nhưng nhanh chóng áp chế lại, trầm giọng nói: “Đây chẳng phải là chuyện rất hoang đường sao?! Sao cháu với cô Cố Uyên kia lại có thể có con gái lớn thế này

được? Đừng để lại bị lừa lần nữa!”

“Hoang đường gì mà hoang đường!” Tô Ngọc Kỳ còn chưa nói gì, bà cụ Tô đã lập tức nói: “Giấy giám định đã ở đây rồi, ông ý, lớn tuổi rồi mà chỉ biết nói mỗi chuyện lúc đầu.”

Ông cụ Tô trừng mắt nhìn bà nhưng bà cụ Tô lại không thèm quan tâm.

Tô Ngọc Kỳ quỳ trên đất: “Ông nội, bà nội, cháu muốn cưới Cố Uyên, hy vọng hai người có thể đồng ý.”

... ------oOo------

Chương 195: Tống ánh san điên rồi (1) 

Phòng khách rơi vào trầm lặng, Tô Ngọc Kỳ đứng lên cười: “Vậy cháu sẽ coi như ông bà nội đã ngầm thừa nhận rồi nhé.”

Ông cụ Tô nhíu mày, vừa định nói gì lại bị bà cụ Tô trừng mắt nhìn nên không nói nữa.

Sau khi ăn tối, chị Từ làm hai món điểm tâm ngọt, bà cụ Tô yêu thương vuốt tóc Cố Tinh Tinh, đột nhiên có một đứa chắt gái lớn như này, bà cũng đau lòng biết bao. Bà không quan tâm Tô Ngọc Kỳ và Cố Uyên đã xảy ra chuyện gì, cháu trai mình mình hiểu, những chuyện này cứ để những người trẻ tuổi này tự giải quyết đi.

Bà cụ hào hứng cầm lấy một quyển truyện cổ tích, đeo kính lên: “Tinh Tinh, cụ kể truyện cổ tích cho cháu nghe nha!”

Cố Tinh Tinh nhanh chóng thân thiết với bà cụ Tô nhưng cô bé vẫn có chút sợ ông cụ Tô.

Buổi tối trước khi đi, Cố Tinh Tinh hôn lên mặt bà cụ Tô một cái: “Cụ bà, ngày mai Tinh Tinh lại tới thăm cụ.”

Bà cụ Tô không nỡ để Cố Tinh Tinh đi: “Tiểu bảo bối của cụ, ở lại đây với cụ có được không?”

“Nhưng... nhưng Tinh Tinh muốn ở với chú, một mình chú rất cô đơn.” Dù sao Cố Tinh Tinh cũng vẫn còn nhỏ không hiểu lắm về cách xưng hô, Tô Ngọc Kỳ bảo bé gọi gì thì bé gọi như thế, bà cụ Tô thở dài trong lòng.

“Được, vậy ngày mai Tinh Tinh nhớ tới nhé, nếu không một mình cụ cũng rất cô đơn nha.”

Cố Tinh Tinh chớp chớp mắt: “Không phải cụ bà còn có cụ ông bên cạnh sao?”

Ông cụ Tô đỏ mặt, ‘hừ’ một tiếng, trừng mắt nhìn bà cụ Tô rồi xoay

người đi lên lầu.

Bà cụ Tô đưa tay vuốt tóc Cố Tinh Tinh: “Cháu xem, cụ cháu có phải rất nghiêm túc không?”

Cố Tinh Tinh gật đầu, cụ ông rất nghiêm túc.

“Đúng vậy, nên mỗi ngày Tinh Tinh hãy đến đây với cụ nhiều hơn nhé.”

Tô Ngọc Kỳ đứng bên cạnh day day mi tâm, trong giọng nói mang theo ý cười bất đắc dĩ: “Được rồi, bà nội, ngày mai cháu sẽ đưa Tinh Tinh đến.”

Về đến biệt thự Ngân Phong, sau khi Cố Tinh Tinh ngủ thì Tô Ngọc Kỳ về phòng sách. Anh lấy điện thoại ra gọi đi, ánh mắt lạnh lùng thâm trầm, anh nhìn khuyên tai trong tay, nói vậy, chuyện anh không biết thì hẳn là Tống Ánh San sẽ biết.

...
Kho hàng bên bờ biển.

Trong bầu không khí tĩnh mịch, yên lặng như lờ truyền tới tiếng kêu thảm thiết của người phụ nữ...

“Các người là ai, mau thả tôi ra!” Người phụ nữ bị trói trên thùng hàng vừa tỉnh lại đã trừng lớn mắt nhìn hai người đàn ông mặc quần áo đen đứng trước mặt mình.

Tống Ánh San dường như là vừa khóc vừa hét: “Tôi cho anh tiền, các anh là người bắt cóc đúng không? Các anh nên biết tôi là ai, tôi có tiền, bạn trai tôi là... là Tô Ngọc Kỳ. Tô Ngọc Kỳ các người biết đúng không, nếu như các người dám động vào tôi, anh ấy sẽ không tha cho các người đâu!”

Tống Ánh San cực kỳ sợ hãi nhưng khi thấy hai người trước mặt khi nghe được ba chữ ‘Tô Ngọc Kỳ’, dường như đã trao đổi ánh mắt một chút, Tống Ánh San dường như tìm được một tia hy vọng: “Chỉ cần các người thả tôi ra, tôi sẽ để bạn trai tôi cho các người rất nhiều tiền, tôi đảm bảo sẽ không truy cứu chuyện này.”

Dù sao bắt cóc đa phần đều là vì tiền.

Lúc này Tống Ánh San đã bình tĩnh hơn, dường như đã có thêm sức mạnh, không còn hoảng loạn nữa.

“Được thôi.” Người đàn ông áo đen vứt điện thoại lên đất: “Cô Tống, chúng tôi muốn ba nghìn tỷ, nếu như cô mang được tới đây thì chúng tôi sẽ thả cô đi, không mang được thì thật đáng tiếc...”

Tống Ánh San lập tức nhật điện thoại lên không chút do dự gọi cho Tô Ngọc Kỳ, sau khi điện thoại thông, Tống Ánh San khóc lóc kể lể: “Ngọc Kỳ, Ngọc Kỳ cứu em.”

Giọng người đàn ông lạnh nhạt: “Sao lại cứu cô?”

“Ngọc Kỳ, em bị bắt cóc rồi, đối phương muốn ba nghìn tỷ, Ngọc Kỳ... Ngọc Kỳ em biết em không nên gọi điện làm phiền anh nhưng...” Giọng Tống Ánh San lúc này mềm mại tủi thân nhưng một lúc sau lại không nghe thấy đầu bên kia truyền tới âm thanh gì.

Cô ta có chút hoảng: “Ngọc Kỳ...” Cô ta không muốn chết, cô ta không muốn chết ở đây, cho dù cô ta không làm được bà Tô thì cô ta vẫn còn con đường ngôi sao rộng mở nữa.

“Ngọc Kỳ, Ngọc Kỳ, anh cứu em đi, bọn cướp nói muốn ba nghìn tỷ, em bảo đảm sau này sẽ không làm phiền anh nữa. Chuyện năm năm trước... khi ấy em đã từng giúp anh...”

“Ánh San.” Giong người đàn ông có vẻ rất dịu dàng: “Ánh San, năm năm trước làm sao vậy?”

“Ngọc Kỳ... năm năm trước, một đêm năm năm trước của chúng ta, anh bị người bỏ thuốc ấy, là em đã giúp anh, Ngọc Kỳ anh không nhớ sao?” Giọng Tống Ánh San sốt ruột, chỉ sợ muộn một giây, không xoay được tiền thì cô ta sẽ bị bọn cướp giết chết.

Ngữ điệu người đàn ông dịu dàng mà nguy hiểm: “Ánh San, anh thật sự... không nhớ nữa...”

Tống Ánh San kinh hãi: “Ngọc Kỳ... Ngọc Kỳ anh đang nói gì vậy?”

Giọng người đàn ông vẫn nhẹ nhàng như cũ nhưng lọt vào tai Tống Ánh San lại giống như con dao sắc bén nhất: “Tống Ánh San, tôi đang nói gì lẽ nào cô còn không rõ sao? Buổi tối năm năm trước đó, căn bản không phải cô.”

Điện thoại trong tay cô ta rơi xuống.

Trong đầu cô ta chỉ còn duy nhất một ý nghĩ, đó chính là tất cả đã xong rồi.

Tô Ngọc Kỳ đã tra ra chuyện năm năm trước rồi.

Một người đàn ông áo đen trong đó nhặt điện thoại lên nhưng không lập tức cúp máy mà nói: “Cô Tống, cô còn nhớ người tên Trần Trì Mặc không?”

Nghe thấy cái tên này rõ ràng Tống Ánh San run lên, sau đó cô ta nhanh chóng lắc đầu: “Tôi không nhớ, tôi không quen người này, các người mau thả tôi ra!”

Người đàn ông áo đen gọi điện thoại, lập tức cửa kho hàng được mở ra, hai người đàn ông mặc áo đen giống như vậy kéo một người đàn ông người đầy máu từ ngoài vào, kéo đến trước mặt Tống Ánh San: “Cô Tống, cô xem xem, cô có quen người này không?”

Trên mặt người đàn ông áo đen đang nói mang theo ý cười quỷ quái, giẫm một chân lên lưng Trần Trì Mặc, thu hết biểu tình trên mặt Tống Ánh San vào mắt rồi nói với cấp dưới bên cạnh: “Giội nước cho Trần Trì Mặc tỉnh lại.”

Một chậu nước lạnh đổ lên người người đàn ông đang hôn mê.

Sau khi Trần Trì Mặc tỉnh lại, cả người đau đớn khiến anh ta khó khăn thở hổn hển nhưng đều chỉ là đau ngoài da, không tổn thương đến phổi nên tạm thời không sao.

Tống Ánh San khiếp sợ nhìn Trần Trì Mặc, run rẩy không nói được câu nào.

Còn Trần Trì Mặc lại cười: “Tiện nhận, không ngờ đến cô cũng có ngày hôm nay.”

Người đàn ông áo đen nhấc chân lên, hai tên cấp dưới đưa ghế đến cho anh ta ngồi, anh ta cười nói: “Trần Trì Mặc, cô Tống thật sự không quen anh ta sao? Đây là bạn giường bốn năm năm của cô đấy, chuyện của cô, cô nói xem, anh ta có biết không?”

Tống Ánh San thét lên, nếu như không bị trói lại thì cô ta đã xông lên giết chết Trần Trì Mặc rồi: “Không, không, Trần Trì Mặc, sao anh vẫn chưa chết? Là anh, là anh đã để lộ chuyện ra ngoài!”

Trần Trì Mặc âm ngoan nhìn Tống Ánh San: “Cho nên tôi chưa chết khiến cô phải thất vọng rồi.”

Vốn dĩ anh ta là người mẫu quay phim cấp ba của giới giải trí, là đồng hương của Tống Ánh San, hai nhà cách nhau cũng không xa. Khi ấy Tống Ánh San cũng mới chỉ là ngôi sao nhỏ hạng ba mà thôi, mặc dù Tống Ánh San quấn lấy Tô Ngọc kỳ nhưng Tô Ngọc Kỳ lại chưa từng động vào cô ta. Tống Ánh San vì cô quạnh nên mỗi tuần đều đến chỗ hắn quan hệ một lần, mà chuyện của Tống Ánh San đương nhiên hắn cũng biết.

Bao gồm cả chuyện Tống Ánh San làm sao bò lên được giường Tô Ngọc Kỳ, sau đó khi cô ta cùng hắn hoan ái đạt đến cao trào, không chịu được sự khiêu khích của hắn mà nói ra.

Khi đó có một cô gái đi rồi, đúng lúc Tống Ánh San đi vào khách sạn mới bắt được cô hội này, cô ta liền cởi quần áo nằm bên cạnh Tô Ngọc Kỳ, để Tô Ngọc Kỳ hiểu lầm mà cho rằng tối qua mình đã ngủ với cô ta.

Sau này Tống Ánh San được người trọng vọng liền liên hợp với người đại diện Kỷ Liên Liên, âm thầm muốn giết hắn.

Vì cô ta sợ bí mật này sẽ bị lộ. Sợ bị Tô Ngọc Kỳ biết.

------oOo------

Chương 196: Anh lại nhìn thấy cô 

Tống Ánh San co quắp ngồi xuống đất: " Không phải tôi, không phải tôi muốn giết anh, Kỷ Liên Liên nói muốn giết anh, là cô ta nói, là cô ta sợ anh tiết lộ ra ngoài, những chuyện này đều không phải do tôi làm.”

Cô ta giống như bị điên rồi vậy, quỳ trên mặt đất: "Các người không được giết tôi, cái gì tôi cũng không biết, không phải do tôi làm, mấy ngôi sao nữ kia không phải tôi tính kế, Anna bị giết cũng là do Kỷ Liên Liên làm, là Kỷ Liên Liên nói năng châm chọc cô ta, cô ta không chịu nổi mới nhảy lầu... ngay cả lần trước bỏ thuốc hãm hại Lưu Thanh Vũ cũng là Kỷ Liên Liên làm, đều là Kỷ Liên Liên, các người muốn tìm thì đi tìm Kỷ Liên Liên, không liên quan gì tới tôi cả.

Khi con người sợ hãi vì cái chết ngay trước mặt, luôn có vẻ yếu ớt vô lực

Tống Ánh San điên điên khùng khùng nói ra rất nhiều chuyện mình đã làm.

Lãnh Dạ lắc lắc đầu, nhìn người phụ nữ dường như đã điên rồi, nhận lấy điện thoại trong tay thuộc hạ, cung kính nói với đầu bên kia: "Tam gia, ngài xem..."

Đầu bên kia, Tô Ngọc Kỳ mím chặt môi.

Trong đáy mắt là giận dữ ngập trời.

Thì ra, chuyện bỏ thuốc nhốt anh và Tống Ánh San lại với nhau còn gán tội cho Cố Uyên, cũng là do Tống Ánh San và người đại diện của cô ta làm, được lắm.

Khóe môi người đàn ông nở một nụ cười vô tình: "Điên rồi thì đưa vào trong bệnh viện tâm thân, nếu không điên...nghĩ cách làm cho cô ta điên... còn Kỷ Liên Liên...”

.....
Liên tục mấy ngày nay, đầu đề giới giải trí ở thành phố Hải Châu đều là

tin tức hoa hồng sáng Tống Ánh San điên rồi, nghe nói cô ta bị đưa vào trong bệnh viện tâm thần, đông đảo truyền thông chắn ở cửa bệnh viện, chụp được hình ảnh Tống Ánh San vẻ mặt tiều tụy phát bệnh bị trói ở trên giường.

Còn Kỷ Liên Liên, bởi vì dính líu đến chuyện giết hại ngôi sao nữ Anna, bị nhốt vào trong nhà giam, chuyện ngôi sao nữ tuyến hai Anna mấy năm trước cũng bị lật ra, lúc ấy xảy ra tranh cãi với Kỷ Liên Liên, về nhà đã lập tức nhảy lầu tự sát, mà bây giờ nhìn lại, Kỷ Liên Liên có liên quan lớn nhất.

Thậm chí còn có truyền thông đào ra, Kỷ Liên Liên lạm dụng chức quyền, dâm loạn ngôi sao nam mới.

Những tin tức giải trí này nhanh chóng trở thành câu chuyện phiếm của thành phố Hải Châu, nhưng là chỉ thoáng cái, tin tức mới xuất hiện, che giấu những dấu vết trước kia.

Không ai chú ý tới những thứ này nữa.

....

Tô Ngọc Kỳ dời mộ của Cố Uyến đến khu mộ của nhà họ Tô ở thành phố Hải Châu, đương nhiên ông Tô và bà Tô cũng biết, hai ông bà cụ khiếp sợ, Cố Uyên thế nhưng gặp tai nạn xe cộ mất rồi.

Bà cụ đau lòng mất mấy ngày.

Sau khi tâm trạng khôi phục được một chút thì muốn đi chùa thắp nhang.

Tô Ngọc Kỳ vẫn chưa nói với Cố Tinh Tinh, anh là ba của cô bé, anh chỉ sợ cô bé sẽ không thích ứng được, muốn tìm một cơ hội thích hợp mới nói.

Nhưng theo thời gian từng ngày trôi qua, Cố Tinh Tinh từng ngày lớn lên, lý do lúc đầu nói Cố Uyên muốn đi nước ngoài du lịch dùng để lừa gạt cô bé rõ ràng đã rất vụng về, không chịu nổi một đòn trước thời gian.

Quan hệ vi diệu của tình thân huyết thống, cũng khiến Cố Tinh Tinh từ từ lớn dần đã nhận ra.

Lúc Cố Tinh Tinh sáu tuổi.

Tô Ngọc Kỳ dẫn cô bé đến nhà họ Tô, chuẩn bị bánh ngọt, anh uống với ông cụ Tô một chút rượu, buổi tối lúc trở về, Cố Tinh Tinh hỏi anh: "Chú, chú có phải ba của cháu không?”

Trong nháy mắt đó, Tô Ngọc Kỳ ngớ ra. Mùi rượu chớm say cũng tan mất.

Anh nhìn vào khuôn mặt non nớt trẻ con của tiểu cô nương, âm thanh khàn khan: "Tinh Tinh có hy vọng chú là ba của cháu không?"

Cố Tinh Tinh gật đầu.

Thật ra tiểu cô nương sáu tuổi hiểu được rất ít, chỉ là một đứa bé cần người nhà che chở, nhưng từ nhỏ cô bé đã không có ba, chỉ có mẹ và mình, cô bé rất muốn có một người ba.

Cô bé từng hỏi mẹ, mẹ nói, ba bận rộn nhiều việc.

Giống như là bây giờ ba nói mẹ bận rộn nhiều việc vậy.

Suy nghĩ của đứa bé rất ngây thơ, nhưng chính là vì sự ngây thơ đó mà cực kỳ yếu ớt nhạy cảm, lúc người ba cô bé chờ đợi từ nhỏ xuất hiện trước mắt mình, trong đáy mắt Cố Tinh Tinh lại không có vui vẻ.

Cô bé rất thích chú Tô, càng hy vọng chú Tô có thể trở thành ba của mình, nhưng mà như thế không có nghĩa là, cô bé có được ba, nhưng mỗi ngày lại phải đặt mình trong lời nói dối ‘mẹ bận rộn nhiều việc, mẹ ra nước ngoài du lịch’.

Từ sau ngày đó, Cố Tinh Tinh trở nên rất ít nói. Có đôi khi cả ngày cũng không nói chuyện.

Mỗi ngày ngoan ngoãn đến trường tan học, cực kỳ ỷ lại Tô Ngọc Kỳ, nhưng lại không có loại cảm giác giống như trước kia.

Về đến nhà thì thích ở một mình trong phòng ngủ.
Ở trong trường học cũng vậy, chưa bao giờ nói chuyện với bạn học khác. Bác sĩ nói, cái này gọi là...
Bệnh tự kỷ.

Đối với chuyện này, Tô Ngọc Kỳ đã làm vô số cách, nhưng Cố Tinh Tinh vẫn như thế, cô bé không gọi anh là ba, thậm chí cũng không gọi anh là...

Chú.

Ông Tô và bà Tô vì vậy mà lo lắng mấy ngày, ngày nào bà Tô cũng đi chùa thắp nhang, suýt nữa đã bị bệnh.

Năm Cố Tinh Tinh sáu tuổi rưỡi, bị bệnh phát sốt.

Lúc ấy Tô Ngọc Kỳ ở Mĩ, lo lắng vội vàng trở về trong đêm, Cố Tinh Tinh nằm trên giường bệnh truyền dịch, Tô Ngọc Kỳ đi qua, vươn tay sờ khuôn mặt nhỏ nhắn nhợt nhạt của cô bé: "Tinh Tinh."

Tiểu cô nương bị sốt cao đến ý thức mơ mơ màng màng: "Ba... mẹ đâu...."

"Ba, có phải mẹ không cần Tinh Tinh nữa hay không..."

Đây là số ít lần Cố Tinh Tinh chủ động mở miệng.

Cũng là lần đầu tiên gọi anh là ba.

Vành mắt người đàn ông có chút đỏ: "Tinh Tinh, ba xin lỗi con, là ba không thể giữ lại mẹ con."

"Ba, Tinh Tinh muốn mẹ..."

Ngày hôm sau sau khi Cố Tinh Tinh hết sốt, Tô Ngọc Kỳ đi đến khu mộ, mỗi ngày đều có người đặc biệt tới đây dọn dẹp, trên bia mộ không có chút bụi bặm nào.

Anh ngồi trên một bậc thang phía trước bia mộ: "Cố Uyên, một năm rưỡi rồi, em đừng vội, anh đồng ý với em, đợi khi nhìn thấy Tinh Tinh kết hôn, anh sẽ đi với em, em đã từng đồng ý với anh rồi, chuyện đã đồng ý với anh, thì không thể nuốt lời.”

Mãi đến lúc trời chiều xâm xẩm tối, kéo dài bóng dáng cao lớn gầy yếu của người đàn ông, chứa đầy cô đơn.

Thời gian vội vàng lướt qua.

Trong nháy mắt, lại nửa năm trôi qua.

Buổi tối, Mĩ, New York.

Đêm nay nhà họ Cố tổ chức tiệc tượu thương nghiệp ở biệt thự Tắc Độ.

Nhiều xí nghiệp nổi tiếng trong nước, người có tài trong thương giới đều có mặt.

Trong sảnh tiệc rượu, những người con gái ăn mặc phục trang hoa lệ.

Một ngón tay trắng thuần bưng rượu sâm panh, nhẹ nhàng uống một ngụm nhỏ, có một người đàn ông bưng rượu đi tới bên cạnh, giọng nói mang theo cảm giác cưng chiều: "Nhã Thiển, không được uống rượu."

Cố Nhã Thiển tươi cười ngọt ngào, nâng khuôn mặt trắng nõn tinh xảo lên, cô nâng tay khoác lên cánh tay người đàn ông, cảm giác được vô số ánh mắt hâm mộ và ghen tị rơi ở trên người mình, cúi đầu nói: "Lee, tôi chỉ uống một chút thôi."

"Một chút cũng không được."

Cố Nhã Thiển mím môi: "Được rồi." Một lát sau, người phụ nữ còn nói thêm: "Lee, ở đây thật ồn."

Cô vẫn luôn không thể thích những nơi náo nhiệt. Cô thích yên tĩnh hơn.

Người đàn ông ở bên cạnh nói: "Chúng ta đi đến vườn hoa phía sau đi, ở đó yên tĩnh hơn.”

"Được."

Cố Nhã Thiển đi theo người đàn ông trẻ tuổi tuấn tú về phía hành lang, cùng lúc đó.

Cửa sảnh tiệc rượu mở ra, trong đám người truyền đến tiếng thét chói tai của phụ nữ.

Có thể khiến những thiên kim nước ngoài không quan tâm lễ nghi rèn luyện hàng ngày từ nhỏ đến lớn mà hưng phấn thét chói tai chỉ có một người đàn ông, Tô Ngọc Kỳ của nhà họ Tô - thế gia đứng đầu nước Hoa, xí nghiệp nổi tiếng nhất.

Trợ lý đẩy Cố Giác đi qua, trên khuôn mặt dịu dàng của người đàn ông mang theo nụ cười: "Tổng Giám đốc Tô, đã lâu không gặp."

Tô Ngọc Kỳ nở nụ cười nhạt: “Đã lâu không gặp, Phó Tổng Giám đốc Cố."

Cố Giác gật gật đầu, ánh mắt dừng ở trên người Tô Ngọc Kỳ, đưa đến một ly sâm panh: "Tổng Giám đốc Tô, mời."

Tô Ngọc Kỳ nhận lấy ly sâm panh, chất lỏng nhàn nhạt tôn lên màu da trắng nõn của người đàn ông, anh cầm ly thủy tinh, lúc khẽ ngẩng đầu lên đột nhiên nhìn thấy một thân ảnh quen thuộc xuất hiện trên hành lang lầu một, khiến trái tim đã yên tĩnh hai năm của anh đột nhiên sống lại. nhưng cảm xúc này thoáng cái đã biến mất, giống như chỉ là một hồi ảo giác.

------oOo------

Chương 197: Ngài nhận nhầm người 

“Nhã Thiển, ngày mai có rảnh không? Tôi đưa em đến thăm quan trang trại rượu nhà chúng tôi xem, không phải em vẫn muốn đi xem còn gì?”

“Ngày mai à, tối mai tôi phải đưa Dạ Lê đi ăn tối với chị dâu, chắc không đi được.”

“Vậy ngày kia thì sao?”

Cố Nhã Thiển nhìn khu vườn bên trong, những giọt nước đọng trên cây tường vi xinh đẹp: “Ừ, Lee, tới trang trại rượu, anh đừng có ngăn tôi uống rượu, tôi uống chút thôi, không say được.”

Lee cười, trên mặt đầy vẻ cưng chiều: “Em có biết không, em uống rượu lúc nào cũng say khướt.”

Cô gái tức giận đứng dậy, hai má trắng nõn ửng đỏ, như đóa hoa tường vi, Cố Nhã Thiển cắn môi: “Tôi không như thế đâu.”

Người đàn ông nở nụ cười nhạt.

Vườn hoa phía sau Trang viên Tắc Độ yên lặng, trồng đủ loại hoa đẹp tuyệt trần, mùa này, không khí bên trong mang theo mùi hoa thơm ngào ngạt.

Cố Nhã Thiển cảm thấy, còn thoải mái hơn bữa tiệc ở sảnh lớn bên ngoài.

“Cậu chủ...” Một người đàn ông mặc tây trang đen đi tới, đến cạnh Lee, nhẹ giọng nói: “Cậu chủ, Tổng Giám đốc Hoa tìm ngài, mói muốn nói chuyện hợp tác.”

Lee nhíu mày, rõ ràng không muốn bị quấy rầy.

Cố Nhã Thiển nói: “Lee, anh còn bận việc, tôi nán lại vườn hoa một mình một chốc thôi, rồi quay về bữa tiệc ở sảnh lớn.”

Trang viên Tắc Độ vốn là trang viên gia đình, người hầu bảo vệ cho đến nhân viên tạp vụ lớn nhỏ ở trong đều chăm sóc cô tư Cố Nhã Thiển,nên Lee gật đầu, khoác áo tây trang lên vai cô, nói: “Vậy được, em ở trong đây thư giãn chốc lát nhớ về, nhớ gọi điện thoại cho tôi.”

“Vâng.”

Cố Nhã Thiển gật đầu.

Lee đi rồi, cô ngồi nghỉ chốc lát trong chòi nghỉ mát, bên trong Trang viên Tắc Độ có rất nhiều kiến trúc thiết kế phong cách truyền thống, là trang viên bà Cố thích nhất, thường xuyên tới đây nghỉ phép.

Buối tối tháng Năm gió hơi lạnh.

Cố Nhã Thiển tuy mặc áo khoác tây trang của người đàn ông, nhưng bên trong chỉ mặc một chiếc váy dài màu lam, khó tránh khỏi hơi lạnh

Chuông di động vang lên.

Cô gái mỉm cười nhìn màn hình điện thoại, nhanh chóng nhận cuộc gọi, bên kia truyền tới giọng nam non nớt: “Mẹ, mẹ còn chưa xong bữa tiệc ạ?”

Cố NamTịch nhìn thoáng qua thời gian, lúc này mới là bảy giờ tối: “Chưa, mới bắt đầu thôi.”

Cô chà xát cánh tay, đi về phía sảnh lớn.

“Dạ Lê, nếu con mệt thì ngủ với Tống Hi Bắc trước đi, mẹ còn đợi người một lúc mới về với con được.

“Vâng ạ, nhưng con không buồn ngủ.”

Qua mấy giây sau, bên kia truyền tới giọng nói dịu dàng của Tống Hi, hai người trò chuyện trongchốc lát, Tống Hi nói: “Giúp chị nhìn kỹ Cố Giác, bảo anh ấy uống rượu ít thôi, uống nhiều như vậy thì không về đây nổi đâu.”

Cô Nhã Thiển cầm di động đi về phía bữa tiệc, không nhịn được bật

cười: “Chắc chắn em sẽ nói cho anh cả, chị dâu cả nói, uống thêm một chén rượu, đêm nay lên ghế sô pha ngủ!”

Hành lang rất dài, có rất nhiều phòng nghỉ, nhân viên tạp vụ đi qua đi lại.

Lúc đi đến góc khuất, Cố Nhã Thiển không để ý,va vào một người, cô hô một tiếng, di động đánh rơi trên mặt đất, một bàn tay đỡ lấy thắt lung cô, cái tay kia run run, cô hơi cứu đầu nói: “Sorry...”

Ngẩng đầu lên,đó là khuôn mặt một người đàn ông người á châu rất tuấn tú, hơi thở trên người lại lạnh phát khiếp, mặc bộ tây trang đen, bộ tây trang cùng nhãn hiệu với bộ tây trang của Cố Giác, chắc là nhân vật nổi danh giới thương nghiệp tham gia bữa tiệc, Cố NamTịch lặp lại câu nói: “Rất xin lỗi, quý ngài, ngài không sao chứ?”

Tô Ngọc Kỳ nhìn cô chằm chằm, tay đỡ thắt lưng cô từ từ siết chặt, con ngươi co rút kịch liệt, khó mà tin nổi, anh cắn chặt răng: “Cố Uyên.”

Anh ôm lấy cô, đáy mắt kích động, mừng như điên, ôm lấy cô vào ngực.

Ôm nhanh như thế.

Đột nhiên bị hơi thở của người xa lạ vây quanh làm tim cô đập thình thịch, Cố NamTịch giãy dụa: “Này, anh buông tôi ra, anh nhận nhầm người rồi!” Dạy dỗ từ thế gia danh viện làm cô giờ phút này ngoại trừ sự hoảng hốt ra thì không biết nên làm gì: “Này, quý ngài, quý ngài này!”

Cô dùng sức vỗ lưng người đàn ông, muốn đẩy anh ra, khi cô thấy hốc mắt đỏ bừng và biểu cảm kích động của người đàn ông, trong lòng cô có cảm giác rung động không thể khống chế.

Tô Ngọc Kỳ buông lòng cô ra, nhưng hai tay vẫn nắm chặt lấy cổ tay cô như trước, cô gái lúc nhìn thấy ánh mắt lộ rõ vẻ xa lạ, trên người còn thoảng mùi nước hoa cao cấp.

Giọng cô gái ấy còn mang theo khẩu âm người di cư bên nước ngoài một thời gian dài.

Tiếng phổ thông tiêu chuẩn mang theo chút giọng điệu.

Khiến anh hốt hoảng.
Nhưng khi nhìn mặt...
Giống hệt người phụ nữ hai năm trước. “Ngài nhận nhầm người rồi.”

Không, anh không nhận nhầm, đây là Cố Uyên, không sai được, Tô Ngọc Kỳ nắm chặt lấy cổ tay cô gái, kéo cô vào trong một phòng nghỉ, hất áo tây trang nam trên người cô gái xuống, tay anh sờ eo cô gái, ngón tay sờ chiếc khóa kéo bên hông...

“Anh muốn làm gì!” Sắc mặt Cố NamTịch tái nhợt, không ngờ người đàn ông tuấn tú xa lạ trước mắt muốn xâm phạm cô, cô trừng mắt nhìn anh, người đàn ông này rõ ràng nhìn thân phận quý giá, cũng không giống mấy quý công tử phổ thong, nhưng không ngờ là một kẻ đê tiện, cô tránh mé, mặt tái nhợt: “Anh buông, buông ra!”

Tay người đàn ông run nhè nhẹ sờ trên cái eo nhỏ của cô gái, tìm tòi một phen, vạch khóa kéo chiếc váy, đáy mắt mang theo vẻ sợ hãi và kích động hừng hực.

Khóa kéo xuống, lộ ra bờ lung cô gái trắng nõn, Cố Nhã Thiển giãy dụa không có kết quả, tức giận bật khóc: “Đồ khốn nạn, thả ra, thả ra!!”

Tô Ngọc Kỳ đè cô lên cửa, nhìn bờ lung trắng nõn của cô, bên trên phủ đầy vết sẹo, như nhiều năm trước để lại,bây giờ đã mờ dần, chỉ còn dấu vết trắng nõn, nhưng dù bao lâu trôi qua, mấy vết sẹo này cũng không hết được.”

Tay anh run rẩy, nhẹ nhàng vuốt ve.

Đây là khi cô gái ấy đẩy anh ra khi đèn thủy tinh rơi xuống, lúc ấy cô cắn răng không hé môi, anh cũng không phát hiện, anh khó thở bỏ cô lại, bảo tài xế lái xe rời đi.

Cô cứ thế đơn độc đứng dưới ánh đèn đường, trên vai đầy máu.
Hốc mắt Cố Nhã Thiển đỏ bừng, trong lòng hoảng sợ, người run bần bật:

“Tôi nói cho anh biết tôi là Cố Nhã Thiển, anh cả tôi là Cố Giác, nếu anh dám làm chuyện đó với tôi, anh cả tôi sẽ không tha cho anh đâu, đồ khốn, lưu manh, anh mau thả tôi ra!”

Giây tiếp theo, đôi môi cô bị bịt kín.

Cố Nhã Thiển trợn to mắt nhìn gương mặt tuấn tú phóng đại trước mắt, chỉ ngây người chốc lát, người đàn ông đã cuốn lấy lưỡi cô, mút mạnh tức tấc, từng giây thần kinh của cô nổ tung, tiếng thét bị nhấm nuốt.

Người cứng đờ, trong đầu trống rỗng. ------oOo------

Chương 198: Tôi dựa vào cái gì mà phải nhớ kỹ tên anh 

Cô bắt đầu lấy tay liều mạng đánh lung anh, nhưng chút sức cô gái giãy dụa chẳng là gì với người đàn ông, nhất là đối với Tố Ngọc Kỳ, anh nhớ cô đến phát điên, giờ phút này, ôm chặt lấy cô.

Hôn môi cô, sợ cô bỏ đi.

Hang mi của cô gái run run, đại não trông rỗng của cô kịp phản ứng lại, nhưng sức người đàn ông mạnh khiếp người, Cố Nhã Thiển bị hôn cho người hết sức khó hô hấp.

Người cô mềm oặt sắp ngã, người đàn ông buông lỏng cánh tay cô, cánh tay đỡ lấy thắt lưng cô: “Cố Uyên.”

Cố Nhã Thiển há miệng thở hổn hển, quần áo cô gái hỗn độn, chiếc váy dài màu xanh lam sang quý bị người đàn ông kéo khóa xuông tìm tòi, lộ ra bờ lung và bờ vai trắng nõn, hai tay cô che vị trí trước ngực, mái tóc xoăn như tảo biển bởi vì giãy dụa mà lộn xộn rối tung phủ lên vai.

Tự nhiên mà đẹp đáng kinh ngạc.

Giờ phút này cánh hoa của cô gái sung đỏ, trên hang mi phủ nước mắt trong suốt.

Tay cô vung lên, một cái tát mạnh đánh lên mặt người đàn ông.

Tức giận tới nỗi ngực run rẩy.

Trên gương mặt góc cạnh của người đàn ông rõ ràng hiện lên vệt hồng, anh bắt lấy tay cô gái, không tức giận, nhẹ nhàng hôn lên môi cô, nhìn dáng vẻ cô oan ức run rẩy, nhưng đáy mắt ý nhìn anh lại mang theo sự chống đối và xa lạ rõ ràng.

Cô... Không nhớ anh...

Ánh mắt Tô Ngọc Kỳ sâu thẳm nhìn chằm chằm khuôn mặt cô gái, cứ thế nhìn cô,ý muốn bắt được cảm xúc khác ngoài sợ hãi xa lạ, tay anh

nhẹ nhàng lau giọt lệ bên khóe mắt cô gái.

Cố Nhã Thiển nhìn anh, thật ra sau khi tát người đàn ông này xong cô hơi sợ.

Lỡ đâu người đàn ông này lại làm gì với cô, cô không ngăn được. Tỉnh táo lại, Cố Nhã Thiển luống cuống.

Nhưng mà tát một cái là đúng tội, ai bảo người đàn ông này mới vô lễ với cô!

“Này, anh cứ nhìn tôi thế là sao?” Cố Nhã Thiển bị nhìn đến nỗi không tự nhiên, cô lấy quần áo che ngực thật kín, cả tấm lưng trắng nõn lộ ra ngoài, sau lung cô dựa vào tấm cửa lạnh lẽo, cảnh giác nhìn anh: “Tôi là cô tư được gia đình chăm lo, anh dám làm việc sai trái gì với tôi, nếu bị anh cả tôi biết, nhất định sẽ đánh gãy chân anh!”

“Anh cả em?” Tô Ngọc Kỳ hơi híp mắt lại: “Cố Giác đúng không?”

“Nếu anh biết anh cả tôi, còn dám vô lễ với tôi, ngoài cửa là nhân viên tạp vụ với bảo vệ, tôi chỉ cần hét một tiếng, anh có biết kết cục của anh sẽ ra sao không?”

Giọng nói người đàn ông khàn khàn rất trầm: “Vậy không bằng cô Cố thử xem, tôi cũng muốn biết kết cục của tôi ra sao đây?”

Trong giọng nói của anh còn mang theo ý cười.

Cho dù cô gái ấy không nhớ ra anh, thì sao, tay anh sờ cần cổ trắng nõn thon dài của cô: “Em là kẻ lừa đào, lừa tôi nhiều thế còn gì? Cố Uyên, ai cho em rời khỏi tôi?”

“Ơ này, anh nhận nhầm người rồi, tôi tên là Cố Nhã Thiển, tôi không phải người tên Cố Uyên nào đâu.” Tay Cố Nhã Thiển muốn gạt tay anh ra, lòng bàn tay người đàn ông nóng rực, đầu ngón tay mang theo vết chai dừng trên làn da nhẵn nhụi của cô gái, ma sát khiến cô không thoải mái.

“Xằng bậy!” Hai tay Cố Nhã Thiển ôm lấy cánh tay người đàn ông, tay

quơ quơ muốn tát anh, cách âm trong phòng chỉ ở mức trung bình.

Cô cũng không nghĩ tới việc hô hào nhân viên tạp vụ bên ngoài đi vào.

Cũng không phải không muốn kêu cứu.

Nhưng...

Chỗ này gần bữa tiệc, một khi cô kêu cứu, gần như tất cả mọi người ở bữa tiệc biết cô đường đường là cô tư bị một tên khốn nạn vô lễ!

Nếu truyền ra ngoài, gia đình còn đâu thể diện?

Cố Nhã Thiển cô làm sao gặp người ta được nữa!

Dù sao ở sảnh lớn hôm nay đều là nhân vật than phận lớn trong giới thương nghiệp cả nước, nếu chuyện này lộ ra, Cố Nhã Thiển cô có mười cái miệng cũng không giải thích được, còn làm chuyện lộn xộn hơn.

Giờ này toàn bộ tâm tư cô đều là làm sao thoát khỏi tay người đàn ông, quên mất quần áo lỏng lẻo trước ngực, bởi vì quần ảo bị người đàn ông kéo khóa xuống tận thắt lung, vốn đã lỏng lẻo, giờ tuột hẳn xuông, để lộ bầu ngực trắng nõn, cô vừa xấu hổ vừa tức giận.

Hơi thở của người đàn ông xa lạ khiến trái tim cô sợ hãi. Nước mắt rơi xuống.

Cố Nhã Thiển cô là cô tư được gia đình chăm lo, được yêu thương hết mực, chưa từng chịu oan như thế.

Tô Ngọc Kỳ cởi bỏ tây trang, vây chặt lấy cô, hơi cúi đầu, giọng nói dịu dàng run rẩy: “Cố Nhã Thiển, nhớ kỹ tên tôi, Tô Ngọc Kỳ.”

“Tôi dựa vào cái gì mà phải nhớ kỹ tên anh, tôi phạm cưỡng gian!”

Tô Ngọc Kỳ vừa kích động vừa tức giận, cô gái này, không chết, còn ổn thỏa đứng trước mặt anh, lừa nhiều bao nhiêu, bây giờ lại quên anh, quên sạch, anh lại cúi đầu hôn cánh môi cô gái: “Tôi chỉ hôn em, cũng không cưỡng gian em, nếu em muốn nói tôi cưỡng gian em, có phải em cũng

mong tôi cưỡng gian em không?”

“Không có liêm sỉ!” Cố Nhã Thiển lau môi, trên mặt toàn là hơi thở người đàn ông, khiến cô hoảng sợ tức giận, lộ ra khuôn mặt đỏ hồng: “Tôi nhớ kỹ tên anh là Tô Ngọc Kỳ, anh chờ đi, tôi nhất định sẽ để anh cả tôi đánh gãy chân anh!”

“Được thôi, tôi chờ.”

Anh híp đôi mắt đen thăm thẳm, anh cũng muốn hỏi chuyện Cố Giác xem, dám giấu anh hai năm.

Ha...
Sổ nợ này, tính thế nào đây ...
Mười giờ tối.
Cố Nhã Thiển về nhà họ Cố.

Bên trong phòng ngủ, cô tắm rửa sạch sẽ, đánh răng ba bốn lần, đánh tới nỗi bật máu, nhìn cô trong gương, cô lại nhớ buổi tối ở phòng ngủ bị người ta vô lễ...

Người đàn ông đó!

Cô xấu hổ, khuôn mặt đỏ bừng, lau mặt sạch sẽ xong, cửa bị gõ vang, người hầu nói: “Cô tư, cậu chủ gọi cô.”

Cố Nhã Thiển mở cửa, nhận chiếc túi người hầu đưa, bên trong là chiếc váy lễ phục màu lam bị xé rách và áo vest nam.

Cô đóng cửa, lấy chiếc áo vest của người đàn ông vứt xuống đất, đạp thật mạnh!

Tô Ngọc Kỳ, Tô Ngọc Kỳ!
Tên khốn, vô liêm sỉ, yêu râu xânh biến thái!

Nhớ tới người đàn ông đó, cánh môi cô vẫn cảm thấy run run như trước, cô nhặt tây trang lên, vứt vào trong thùng rác.

Nhìn áo mũ chỉnh tề, mặc tây trang quý giá xa xỉ, trông mặt hóa ra là tội phạm cưỡng gian!

Nằm trên giường, Cố Nhã Thiển lấy di động, giọng nói bên kia truyền lại, cố nhíu mày, nhận cuộc gọi: “Lee.”

“Đã ngủ chưa?”
“Còn chưa ngủ, lát nữa mới ngủ.”

“Đêm nay ở bữa tiệc, tôi không thấy em, không phải em vẫn ở vườn hoa đó chứ, buổi tối lạnh, đừng để bị cảm.”

“Không mà...” Hai má Cố Nhã Thiển đỏ ửng, cả đêm cô ở trong phòng nghỉ, quần áo bị xé rách, cô không có cách nào đi ra ngoài, sau đó cô sai người đi lấy quần áo, về thẳng nhà họ Cố.

“Không là tốt rồi.”

“Lee...” Cố Nhã Thiển gọi anh ta.

“Ừ.”

“À không có chuyện gì đâu, muộn rồi, anh cũng đi nghỉ sớm chút đi, đừng nghỉ muộn quá nhé.”

Cố Nhã Thiển vốn muốn hỏi Lee, có biết người đàn ông Tô Ngọc Kỳ là ai không. Nhưng ngại mở miệng.”

Suy nghĩ, không bằng chờ lát nữa hỏi anh cả xem sao. Anh cả chắc chắn là biết.

------oOo------

Chương 199: Anh dọn ra khỏi đây, em nỡ sao? 

"Ừ, Nhã Thiển, em cũng nghỉ sớm đi."

Cố Nhã Thiển cúp máy và nằm ở trên giường. Cô nào ngủ được, cứ lật qua lật lại một lúc rồi đứng lên, khoác thêm một cái áo và đi tới phòng ngủ của trẻ.

Bên trong phòng ngủ có ánh đèn mờ hắt ra.

Người phụ nữ rón rén đi tới.

Cô nhìn cậu bé đang ngủ say, kéo chăn đắp xong thì nhẹ nhàng ngồi xuống bên giường, nhìn nửa bên mặt ngủ say của Cố Dạ Lê, thấy trước trán có mấy sợi tóc hơi ướt. Cố Nhã Thiển giơ tay sờ lên gương mặt của Cố Dạ Lê.

Anh trai nói Dạ Lê sinh ra sức khỏe không tốt lắm, rõ ràng đã bảy tuổi nhưng nhìn chỉ giống như mới năm tuổi thôi. Mỗi lần nhìn cậu bé, trong lòng Cố Nhã Thiển đều vô cùng đau xót.

Hai năm trước cô bị tai nạn giao thông, nghe anh trai nói tình hình lúc đó rất nguy hiểm và đáng sợ, cô hôn mê rất lâu mới tỉnh lại nhưng không nhớ ra được chuyện lúc trước.

Trong lòng Cố Nhã Thiển càng thêm áy náy, đặc biệt thương yêu Dạ Lê. Cô đúng là đã không làm tròn trách nhiệm của một người mẹ, tự nhiên lại quên hết tất cả.

Ba Dạ Lê là ai, Cố Nhã Thiển cũng không nhớ, rõ ràng có Dạ Lê vậy thì cô đáng lẽ phải kết hôn rồi mới đúng...

"Mẹ..." Dạ Lê dụi mắt.

Nhã Thiển dịu dàng lên tiếng: “Sao con lại thức dậy thế? Có phải mẹ đã làm phiền con không."

"Mẹ ngủ cùng với Dạ Lê nhé.."

"Được." Cố Nhã Thiển nằm ở bên cạnh Dạ Lê, vỗ sau lưng của cậu bé: “Mẹ ngủ cùng Dạ Lê, con mau ngủ đi."

Cố Nhã Thiển vốn định đợi đến khi Dạ Lê ngủ rồi sẽ rời đi, nhưng không ngờ cơn buồn ngủ lại ập tới làm cô ngủ thiếp đi mất. Sáng hôm sau, khi cô tỉnh lại thì phát hiện ra Dạ Lê còn thức dậy sớm hơn cả cô, đã tắm rửa xong và mặc quần áo tử tế rồi.

Cô ngồi dậy, giơ tay lên day thái dương: “Xin lỗi, Dạ Lê." Cô không ngờ mình còn thức dậy muộn hơn cả con trai nữa...

"Mẹ, sao mẹ không ngủ thêm một lát nữa." Cố Dạ Lê mặc bộ vest trẻ con, đang đeo nơ.

Dù sao cậu bé vẫn còn nhỏ nên chiếc nơ bị đeo xiêu xiêu vẹo vẹo.

Cố Nhã Thiển xuống giường và đi tới, muốn giúp cậu bé, Cố Dạ Lê lại nói: “Mẹ, con có thể tự làm được mà."

Cố Nhã Thiển giơ tay lên xoa mái tóc của Dạ Lê và cúi đầu hôn một cái. "Con giỏi quá."

Gương mặt Dạ Lê hơi đỏ lên, nhưng nét mặt lạnh đi: “Mẹ, mẹ xoa làm rối tóc con rồi."

Cố Nhã Thiển biết con trai ngoan của mình có tính nghiện sạch, không đồng ý cho người giúp việc trong nhà họ thay quần áo cho cậu bé, càng không cho phép bọn họ tùy tiện ôm cậu bé.

Càng ngày càng lớn lên, trông cậu bé càng giống như một ngọn núi băng nhỏ vậy.

Gương mặt lạnh lùng, nghiêm khắc.

Cố Nhã Thiển chống má. Rốt cuộc tính tình này của con trai mình là giống ai nhỉ?

Chỉ có điều sao cô có cảm giác..
Hình như có chút gì đó nhìn quen mắt, nhìn Dạ Lê thế nào cũng...

"Cô ơi, bữa sáng của cậu chủ nhỏ đã được chuẩn bị xong rồi." Giọng nói của người giúp việc vang lên ở ngoài cửa.

Cố Uyên nhanh chóng trở lại trong phòng ngủ của mình, tắm xong thay một bộ quần áo rồi mới xuống tầng dùng cơm.

Trong phòng ăn.

Tống Hân cắn đũa, trừng mắt nhìn Cố Giác: “Nếu hôm nay anh còn uống rượu thì ngày mai dọn ra khỏi đây."

Cố Giác giơ tay lên đỡ trán: “Anh dọn ra khỏi đây, em nỡ sao?"

"Tôi có gì mà không nỡ chứ? Tôi nói cho anh biết, người muốn theo đuổi tôi xếp hàng từ cửa biệt thự nhà họ Cố tới hết con đường này, thêm một mình anh cũng không nhiều đâu."

"Hân..."

"Tối nay mà anh vẫn dám uống rượu để cả người đầy mùi rượu thì đừng có lên giường của tôi, ở bên ngoài thích tới nhà cô nào thì qua đó mà tìm."

"Hân, anh làm sao dám chứ."

"Ông chủ nhà họ Cố có gì không dám đâu."

Cố Nhã Thiển vừa đi tới cửa đã nghe Cố Giác và Tống Hân cãi nhau, cô khẽ ho khan vài tiếng và đi tới, đã thấy Dạ Lê ngồi yên tĩnh ở trên ghế ăn cơm, dường như đã quá quen với những điều này vậy.

Tống Hân nhìn thấy cô thì vội vàng bảo cô qua ăn sáng.
Ăn cơm xong, Tống Hân dẫn theo Dạ Lê đi tới vườn hoa sau nhà chơi. Cố Nhã Thiển chuẩn bị ra ngoài đi dạo một lát.

Cô lên tầng thay một chiếc váy liền kẻ ô vuông màu vàng nhạt, đeo kính râm và đi xuống tầng, lại nghe người giúp việc đến báo: “Ông chủ, ngài Tô tới."

Cố Nhã Thiển nghe được mấy chữ này thì lập tức nhíu mày, cô bước nhanh xuống dưới và nói với Cố Giác đang ngồi ở trên sô pha một tiếng: “Anh, em đi ra ngoài trước."

Cố Giác uống một hớp nước trà, cảm giác đầu lưỡi hơi chát, mí mắt nâng lên nhìn: “Ừ, em đi đi."

Cô vừa đi tới cửa thì trước mặt đã nhìn thấy người đàn ông với dáng người cao ráo đi tới.

Cố Nhã Thiển đứng ở cửa, mím môi và muốn đi lướt qua anh để rời đi. Tô Ngọc Kỳ nắm lấy cổ tay của cô: “Cô Cố."

Cô nói: “Buông ra! Lưu manh!"

"Tôi mới nắm tay đã nói là tôi lưu manh à?" Người đàn ông với gương mặt đẹp trai cùng chiếc áo sơ mi màu trắng, cảm giác có phần tao nhã: “Cô Cố là chuẩn bị đi đâu vậy?"

"Tôi đi đâu thì có liên quan gì tới anh?" Cố Nhã Thiển nhìn anh: “Anh đến tìm anh trai tôi làm gì?"

Tô Ngọc Kỳ nắm lấy cổ tay của người phụ nữ và đi vào bên trong phòng khách. Cố Nhã Thiển bị ép phải đi theo anh: “Này, anh thả ra, Tô Ngọc Kỳ, anh thả tay ra!"

Người đàn ông cong môi lên, nhìn người phụ nữ đầy sức sống, xinh đẹp giống như bông hoa trong núi vậy.

Rất tốt, người phụ nữ này biết tên gọi của anh.
Tốt, cuối cùng cô không khúm núm gọi anh là ngài Tô nữa. Trong phòng khách được trang trí theo phong cách á đông.

Cố Giác yên tĩnh xem báo, gương mặt đeo một cái kính mắt giống như khắc bằng ngọc. Anh ta ngước mắt lên nhìn Tô Ngọc Kỳ và thấy Tô Ngọc Kỳ nắm chặt cổ tay của Cố Nhã Thiển thì hình như không hề bất ngờ: “Tổng giám đốc Tô, cậu tới rồi à?"

"Hôm nay tôi tới đây, chủ yếu là muốn hỏi thăm ông chủ Cố." Tô Ngọc Kỳ vẫn nắm lấy tay của Cố Nhã Thiển không buông, ngồi xuống sô pha. Cố Nhã Thiển bị ép phải ngồi ở bên cạnh Tô Ngọc Kỳ. Cô nhìn Cố Giác: “Anh trai, người đàn ông này chính là một kẻ háo sắc!"

Cố Giác mỉm cười nhã nhặn, nhìn Tô Ngọc Kỳ nói: “Tổng giám đốc Tô, xin lỗi, Nhã Thiển có hơi bướng bỉnh, hy vọng Tổng giám đốc Tô bỏ qua cho."

"Cô Nhã Thiển, tối hôm qua tôi đưa cho cô Nhã Thiển bộ vest, không biết cô Nhã Thiển để ở đâu rồi?" Ánh mắt Tô Ngọc Kỳ nhìn người phụ nữ: “Hôm nay, tôi đặc biệt tới lấy."

Cố Nhã Thiển ngẩn người.

Sau đó cô lại cắn môi.

Người đàn ông này không chỉ đơn thuần là một kẻ háo sắc, còn là một quỷ hẹp hòi nữa. Chỉ là một bộ vest mà thôi, không ngờ anh còn tới đây muốn đòi về?

Nhìn dáng vẻ của người đàn ông này cũng đâu giống với kẻ thiếu tiền đâu.

Hơn nữa bộ vest đó...
Tối hôm qua cô đạp mấy cái xong ném vào trong thùng rác rồi.

------oOo------

Chương 200: Tổng giám đốc tô, không tiễn 

Cố Nhã Thiển lên tầng.
Cô đi tới trong phòng ngủ của mình.

Thấy người giúp việc đã dọn thùng rác, cô vội vàng đi ra ngoài: “Anne, cô có thấy bộ vest trong thùng rác của tôi không?"

Người giúp việc suy nghĩ một lát mới nói: “Thưa cô, nó ở trong thùng rác bên ngoài. Tôi tưởng cô không cần nữa nên chuẩn bị đem cho, để tôi đi lấy về giúp cô."

"Không cần, không cần." Cố Nhã Thiển rất buồn bực, bảo người giúp việc đi làm việc, sau đó tự mình vội vàng đi tới cửa sau, vòng qua thùng rác. Đồ trong nhà cũng không có quá nhiều rác, chỉ có điều mùi chúng trộn lẫn với nhau rõ ràng cũng rất khó ngửi, Cố Nhã Thiển nhón tay lấy chiếc áo vest nam ra, phía trên còn dính nhiều mùi khác nhau.

Còn có chút vết bẩn do rượu vang thấm vào. Cô hơi buồn bực.

Ai có thể biết được người đàn ông này còn có thể đột nhiên đi tới biệt thự nhà họ Cố, nói muốn lấy lại bộ vest này chứ?

Lưu manh lại còn lòng dạ hẹp hòi!

Nhìn nó bẩn thành thế này, chắc chắn không có cách nào trả cho anh được, Cố Nhã Thiển lại ném bộ vest và quay trở về phòng khách.

...
Bên trong phòng khách.

Cố Giác đặc biệt chú ý tới nghệ thuật pha trà, trong không khí thoang thoảng mùi trà thơm trộn lẫn với hơi trà bốc lên.

Đôi chân dài lại tao nhã của Tô Ngọc Kỳ gác lên nhau, áo sơ mi sáng màu trên người tôn lên vẻ nhã nhặn tới cực điểm trên gương mặt của người đàn ông, nhưng không che giấu được sự nóng nảy, ngông cuồng trong xương cốt của anh.

Người đàn ông cầm một chiếc cốc sứ Thanh Ngọc màu trắng, nhìn chất lỏng màu hổ phách lấp lánh bên trong cùng hơi trà lượn lờ: “Ông chủ Cố không tính nói gì với tôi sao?"

"Tổng giám đốc Tô mới tới New York, nếu như còn chưa quen với mọi chuyện xung quanh, tôi có thể để cho em gái tôi dẫn cậu ra ngoài đi dạo một lát."

Nực cười, Tô thị có công ty con ở New York, gần như hàng năm Tô Ngọc Kỳ đều phải tới vài lần. Khi học đại học, anh đã ở New York hai năm, làm sao có thể nói là chưa quen thuộc chứ.

Anh nhìn gương mặt lộ rõ ý cười của Cố Giác thì cười kín đáo: “Cảm ơn ông chủ Cố, tôi cũng đang có ý đó."

Ánh sáng màu vàng nhạt trong suốt chiếu vào trên thân của người đàn ông. Cố Nhã Thiển đi vào, trong lòng oán thầm một câu, quả nhiên là kẻ bại hoại nhã nhặn!

Cô đi tới bên cạnh Cố Giác: “Anh trai."

Cố Giác vỗ nhẹ vào tay của cô: “Nhã Thiển, ngài đây chính là Tổng giám đốc Tô."

Ánh mắt Cố Nhã Thiển lại nhìn tới trên người Tô Ngọc Kỳ, nhưng cô chỉ liếc qua đã dời tầm mắt, nói với vẻ có lệ: “A, chào Tổng giám đốc Tô."

Người đàn ông cong môi: “Chào cô Nhã Thiển."
"Cô Nhã Thiển, không biết chiếc áo vest của tôi đâu?"

Cố Nhã Thiển hơi cắn môi: “Cái đó, tôi đưa tới tiệm giặt quần áo, còn chưa có lấy về."

"Như vậy à?" Tô Ngọc Kỳ cười, anh rất hiểu người phụ nữ này, cách hai

năm nhưng cô không hề thay đổi, khi nói dối sẽ cắn môi không dám nhìn anh. Anh làm sao có thể không biết cô không nhớ anh, buồn bực vì anh cợt nhả với cô, làm sao có thể giữ lại bộ vest của anh chứ.

Chắc hẳn cô đã sớm vứt đi rồi.

Cố Nhã Thiển chột dạ trả lời: “Đương nhiên, đợi đến khi tiệm giặt quần áo đưa bộ vest tới, tôi sẽ trả lại cho anh!"

Không phải chỉ là một bộ vest thôi sao?

Thật nhỏ mọn!

Nhìn trên thân của người đàn ông này bây giờ mặc chiếc áo sơ mi cũng là một nhãn hiệu đắt tiền, thế nào lại cứ nắm lấy một bộ vest không buông tha cô, hóa ra không chỉ đơn thuần là lòng dạ hẹp hòi, còn là đồ háo sắc tính toán chi li!

Cố Nhã Thiển không để ý nữa. Tô Ngọc Kỳ và Cố Giác thương lượng về chuyện kinh doanh, cô nghe không hiểu nên ngồi bên cạnh suýt nữa thì ngủ gật, đợi đến khi hai người nói chuyện xong, Cố Giác nhìn cô: “Em tiễn Tổng giám đốc Tô giúp anh."

"À." Cố Nhã Thiển đi theo phía sau Tô Ngọc Kỳ: “Tổng giám đốc Tô đi thong thả."

Ngoài cửa của biệt thự nhà họ Cố.

Cố Nhã Thiển nhìn người đàn ông đứng ở trước mặt mình và lùi lại một bước: “Này, Tô Ngọc Kỳ, sao anh còn chưa đi?"

Nơi này chính là biệt thự nhà họ Cố, xung quanh đều có vệ sĩ đấy.

Cô mới không thèm sợ anh đâu!

Nghĩ đến ngay hôm qua, Cố Nhã Thiển lại cảm thấy đôi môi mình đau xót. Người đàn ông này là chó à? Sáng sớm cô cũng cảm thấy đôi môi mình sưng lên, may là chờm đá lạnh một lúc rồi trang điểm mới không thấy rõ đấy.

Giọng nói của người đàn ông trầm lắng lại lười biếng, lộ rõ ý cười: “Cô Nhã Thiển, cô không lưu số điện thoại di động của tôi thì làm thế nào trả lại bộ vest cho tôi được chứ?"

Cố Nhã Thiển lấy từ trong túi ra điện thoại di động của mình và đưa tới: “Được."

Tô Ngọc Kỳ nhận lấy điện thoại và nhập số điện thoại di động của mình vào, lại gọi một lần, lúc này mới đưa cho cô. Cố Nhã Thiển nói: “Tổng giám đốc Tô, không tiễn!"

Cô nói xong liền xoay người quay vào biệt thự nhà họ Cố.

Tô Ngọc Kỳ nhìn theo bóng lưng của cô và mỉm cười, còn đợi đến khi bóng lưng của cô biến mất vào trong nhà, anh mới ngồi vào trong xe, ánh mắt suy nghĩ gì đó rồi nói với tài xế: “Đi tới khách sạn."

Anh nhìn dãy số trên màn hình điện thoại, khóe miệng dần dần cong lên, ánh mắt hơi sẫm lại. Người phụ nữ kia quả nhiên không có lương tâm, lại quên anh như vậy.

Chỉ có điều..

Cô sống rất tốt, điều này làm cho anh... vui mừng hơn bất kỳ điều gì khác.

Cô đột nhiên trở thành cô tư nhà họ Cố, Cố Giác người này thật sự giấu đủ sâu, làm kín kẽ không lọt một giọt nước, không hổ danh là ông chủ nhà họ Cố.

...

Cố Nhã Thiển trở lại trong phòng khách, thấy Cố Giác muốn đứng dậy thì nói với người giúp việc: "Để tôi tới được rồi." Cô đi tới vài bước và đỡ lấy Cố Giác, để anh ta từ từ đứng lên.

Cô lại đỡ anh ta chậm rãi đi lên trên tầng.

Chân trái của anh ta bị tật nên khi bước đi có thể thấy được rõ ràng. Nếu đi chậm rãi còn tạm được, đi nhanh sẽ thấy ngay. Đây là do trước đây

anh ta bị tai nạn giao thông gây ra.
"Anh... Tổng giám đốc Tô mới tới kia là ai thế?"

Cố Giác nói: “Đó là người nắm quyền nhà họ Tô bây giờ, một thế gia đứng đầu Trung Quốc."

Từ rất nhiều năm trước, nhà họ Cố đã rút hết tất cả tài sản và thế lực sang nước ngoài, còn xa mới có thể làm người đứng đầu, chỉ có điều cũng ít tiếp xúc với chuyện trong nước.

Cố Nhã Thiển cúi đầu: “Anh, Tô Ngọc Kỳ vừa nãy tới nhà chúng ta làm gì vậy?"

"Tất nhiên là nói chuyện kinh doanh buôn bán với anh rồi." Trên mặt đẹp trai của Cố Giác lộ ra ý cười: “Thế nào, Nhã Thiển có ý với Tổng giám đốc Tô kia à?"

"Ai thèm có ý với anh ta chứ! Em chỉ tò mò thôi."

Cố Nhã Thiển đỡ Cố Giác đi tới phòng làm việc, cầm một chiếc gối đặt ở sau lưng của anh ta, sau đó ngồi xổm xuống nắm lấy chân trái của Cố Giác: “Anh, chân anh còn đau không?"

Chân trái Cố Giác có tật đã nhiều năm, đi lại sẽ bị đau.

"Không sao."

Cố Giác lật xem tập tài liệu trên bàn, lấy kính mắt đeo ở trên sống mũi xuống và mỉm cười nho nhã: “Không phải em vẫn muốn đi ra ngoài sao?"

Trước đó Cố Nhã Thiển thật sự có hứng muốn đi ra ngoài đi dạo, bây giờ chẳng có hăng hái gì nữa, chỉ có điều cô lại nhớ tới bộ vest kia.

Sao người đàn ông kia nhỏ mọn như vậy chứ?
Vì một bộ vest còn đặc biệt tới tìm cô đòi!
Cố Nhã Thiển lái xe đi thẳng tới tòa nhà thương mại.

Cô đi dạo một vòng trong khu vực trang phục nam và tính mua một cái áo mới cho anh. Nhưng cô đi dạo một vòng, không ngờ không tìm được cái tương tự, người hướng dẫn có nói đó là kiểu số lượng có hạn, đã không còn nữa.

Buổi tối, cô ăn cơm cùng Dạ Lê. Mấy nhà hàng này là do người bạn của Tống Hân đầu tư, bên trong phòng bao sát cửa sổ có ánh sáng mông lung lại tao nhã.

Cô đi tới nhà vệ sinh một chuyến, lúc đi ra bỗng nhiên nhìn thấy phía trước có một bóng người hơi quen mắt, cẩn thận nhìn, cô liền trợn tròn mắt, gương mặt trắng mịn nhanh chóng ửng đỏ.

Không ngờ đó là tên khốn kiếp có định sàm sỡ cô! Tô Ngọc Kỳ!

------oOo------