CHƯƠNG 201 - 210
Chương 201: Không tin em nếm thử xem
Lúc này, dưới ánh đèn hành lang.
Một cô gái ngoại quốc đỏ mặt nhìn người đàn ông đẹp trai cao lớn ở phía trước, nở nụ cười duyên dáng.
Người đàn ông này có thể làm động lòng vô số phụ nữ, anh mặc bộ vest tinh xảo, khuôn mặt đẹp trai thâm trầm, cử chỉ thành thục mà thận trọng, mặc dù tạo cảm giác lạnh lùng nhưng lại càng làm tâm trí cô dao động, tim đập nhanh hơn.
Tim cô gái đập nhanh hơn: “Anh Tô, em là Ôn Nghi, anh còn nhớ em không?”
“Xin lỗi, cô đang chắn đường tôi.” Tô Ngọc Kỳ chỉ lạnh nhạt mở miệng, mắt cũng không nhìn xuống, đi lướt qua người cô gái.
Cô gái kia đứng ngơ ngác tại chỗ, viền mắt đỏ lên, cúi đầu vẻ tủi thân.
Cố Nhã Thiển chứng kiến tất cả, cô cảm thấy người đàn ông này không chỉ hay so đo, mà còn không có tình cảm.
Lạnh lùng!
Cô đi ra ngoài, dù sao thì đây cũng là con đường gần nhất đi tới phòng bao, cô gái đó gọi cô: “Chị Cố!”
Cố Nhã Thiển xoay người mỉm cười nhìn cô ta: “Chào cô!”
Ôn Nghi nhấc váy: “Gặp được chị ở đây thật trùng hợp.”
Thật ra Cố Nhã Thiển không có ấn tượng gì với Ôn Nghi, nhưng nếu đối phương đã nhận ra cô, thì dù sao nhà cô cũng là nhà danh giá, vì vậy Nhã Thiển lên tiếng chào hỏi xong rồi đi tới phòng bao.
Lúc ăn cơm với Tống Hân, cô có kể lại chuyện lúc nãy.
Tống Hân nói: “Ôn Nghi sao? Năm nay cô ta vừa tròn mười tám tuổi, cậu của cô ta là phó Tổng thống nước R.”
Cố Nhã Thiển uống một ngụm nước trái cây, nghĩ, mới mười tám tuổi sao? Còn nhỏ đã thích người đàn ông xấu xa kia rồi??
Tống Hân đánh giá vẻ mặt Cố Nhã Thiển: “Nhã Thiển, em không nhớ chuyện trước đây à... Không nhớ chút nào sao? Em không có ấn tượng gì với... anh Tô kia à?”
“Đương nhiên là có.” Cố Nhã Thiển nghĩ tới Tô Ngọc Kỳ, hừ lạnh, lãnh đạm nói: “Anh ta chính là tên lưu manh xấu xa khốn khiếp.”
Tống Hân chống cằm: “Nhã Thiển, tại sao em lại có oán hận với anh ta lớn như vậy, anh ta là lưu manh sao?” Cô nở nụ cười xinh đẹp nhưng lại nhiều chuyện: “Anh Tô từng giở trò lưu manh với em à?”
“Hân...” Cố Nhã Thiển mím môi, đỏ mặt nhìn Dạ Lê đang yên tĩnh nhã nhặn ăn bò bít tết, cô cảm thấy hình như mình bị con trai xem thường rồi.
“Được rồi, chị không trêu em nữa.” Tống Hân cụp mắt xuống, hình như hơi bất ngờ chuyện Cố Nhã Thiển lại không nhớ Tô Ngọc Kỳ...
Cũng không biết điều này là tốt hay xấu với Cố Nhã Thiển.
Lúc đầu, khi cô và Cố Giác đến bệnh viện, y tá nói lúc Cố Uyên hôn mê vẫn luôn gọi “anh Tô”, chắc chắn người này rất quan trọng với cô ấy.
Cố Nhã Thiển dẫn theo Dạ Lê vừa ăn tối xong, hôn lên mặt cậu bé: “Dạ Lê, giờ vẫn còn sớm, mẹ và bác dẫn con đi mua đồ nhé?”
Dạ Lê giơ tay lên lau má: “Mẹ, miệng mẹ dính đầy dầu.” Vẻ mặt Cố Nhã Thiển đau lòng: “...”
Còn Tống Hân thì cười phá lên.
Người nhà họ Cố đều biết Dạ Lê mắc bệnh ưa sạch sẽ, Dạ Lê chỉ tới gần Cố Nhã Thiển, Cố Giác và Tống Hân, lúc nhỏ người khác muốn bế cậu đều phải đeo bao tay, cậu không cho phép người giúp việc nào thay đồ
giúp cậu.
Cũng chỉ có Cố Nhã Thiển mới có thể hôn Dạ Lê với đôi môi đầy dầu mỡ, nếu đổi là người khác, có lẽ Dạ Lê sẽ sụp đổ.
Có điều, mặc dù lúc trước Dạ Lê có bệnh thích sạch sẽ, nhưng rất thích dính lấy cô và Cố Giác, lúc nhỏ thì không lạnh lùng như núi băng, nhưng càng lớn khuôn mặt càng giống... anh ta.
Tống Hân cảm thán, gen di truyền của anh ta trội thật!
Tống Hân nhìn vết son nhạt trên mặt Dạ Lê, còn cả khuôn mặt nhỏ giống như núi băng kia đang cau mày, cô không nhịn được cười.
Cố Nhã Thiển đưa tay ôm ngực, ra vẻ mình bị thương nặng.
Dạ Lê khẽ thở dài, ôm cổ Nhã Thiển, cậu bé cũng hôn lên mặt cô: “Mẹ, Dạ Lê tha thứ cho mẹ rồi.”
Khuôn mặt trắng nõn của Tống Hân sáp tới: “Bác cũng muốn được hôn.”
Dạ Lê: “...”
Buổi tối, Cố Nhã Thiển và Tống Hân dẫn Dạ Lê đi dạo một vòng quanh trung tâm thương mại, mua không ít quần áo, trong tay hai vệ sĩ đi phía sau đã đầy túi lớn túi nhỏ, khi trở về biệt thự nhà họ Cố, Cố Nhã Thiển thu dọn đồ mới mua cho Dạ Lê rồi treo vào tủ quần áo.
Buổi tối Cố Giác có một bữa tiệc xã giao, hơn 11 giờ tối mới trở về, người đầy mùi rượu.
Tống Hân tức giận, ném chăn gối của Cố Giác ra ngoài, Cố Giác ôm cô, kéo cô ngồi lên đùi mình, nhẹ nhàng dụ dỗ: “Hân, anh không uống nhiều rượu... mùi rượu là của người khác...”
“Ai tin anh chứ.”
“Anh nói thật, không tin em nếm thử xem?” Cố Giác nói xong thì giữ cằm Tống Hân, trực tiếp hôn lên môi cô, Tống Hân bị anh hôn đến mức hơi thở hỗn loạn, người mềm nhũn, tiếng cười khàn khàn nhẫn nhịn của
anh vang bên tai: “Em nếm ra không? Miệng anh chỉ có mùi rượu vang.”
Tống Hân đỏ mặt: “Tối nay em muốn ngủ chung với Nhã Thiển.”
“Hân... em thật nhẫn tâm.” Đáy mắt sáng trong của anh dần dần tối lại, anh ôm Tống Hân đứng dậy, đặt cô lên giường, phả hơi thở nóng bỏng lên mặt cô.
Tống Hân nói: “Em có gì mà không nhẫn tâm được, ai bảo tối nay anh uống rượu cùng con gái nhà Casey chứ?”
“Em đang ghen sao?” Đôi mắt đen của Cố Giác lóe lên một tia sáng kiềm nén mơ hồ: “Tại sao anh không biết Hân lại thích ghen như vậy nhỉ? Cô con gái nhà Casey sao có thể thích người đàn ông già gãy chân như anh chứ, chỉ có Hân mới thích anh thôi.”
“Vì thích anh nên giờ em mới hối hận đây!” Tống Hân nói xong, mặt càng đỏ hơn: “Ai thích anh chứ, lúc nhỏ là em bị anh lừa!”
Anh không nhịn được cúi đầu xuống hôn cô, hôn lên mái tóc Tống Hân vừa mới gội, giọng nói mơ hồ không rõ: “Anh lừa em chuyện gì?”
“Để em tính lại xem?” Tống Hân tính thật: “Anh lừa em nói anh không thích em, anh chỉ xem em như em gái, còn lừa em nói anh ngồi xe lăn nên chuyện kia không làm được...” Cô đột nhiên im bặt, hai tay bị Cố Giác đè lên đỉnh đầu.
Dưới tình huống này, cho dù anh tình tôi nguyện cũng không có cảm giác an toàn.
Tống Hân sao mà không hiểu ý hiện ra trong đáy mắt Cố Giác, cô cảm nhận rất rõ thứ đang đụng vào cô càng lúc càng nóng rực.
“Anh không lừa em Hân, sao em nỡ đổ oan cho anh?”
“Em đang nói chuyện nghiêm túc với anh...”
“Chuyện này chưa đủ nghiêm túc sao?”
“Giác, Nhã Thiển đã gặp anh Tô... nhưng Nhã Thiển sắp đính hôn rồi...
Nếu sau này em ấy khôi phục lại trí nhớ, chắc chắn sẽ không vui, em ấy thích anh Tô như vậy... hơn nữa Dạ Lê...”
Tống Hân vẫn chưa nói xong đã kinh hô lên, sau đó đưa tay ra đập vào lưng Cố Giác, đỏ mắt trừng anh: “Anh không thể nhẹ hơn một chút sao!!”
------oOo------
Chương 202: Tô ngọc kỳ, anh dám cợt nhả với tôi
Tống Hân cũng biết, lúc dì và Lưu Chấn Khang ly hôn đã dẫn Nhã Thiển rời đi, Nhã Thiển không có cuộc sống tốt đẹp, Lưu Chấn Khang kia vì oán hận chuyện năm đó với dì mà đối xử không tốt với Nhã Thiển, nếu không thì tại sao có thể tùy tiện để Nhã Thiển thay con gái ông ta gả vào nhà họ Tô chứ?
“Nhưng...” Tống Hân trầm ngâm mở miệng: “Nhã Thiển thích anh Tô đó...”
Có điều Tống Hân lại cười ngay: “Nhưng em ấy rất mệt mỏi, không thể tiếp tục kiên trì nữa, nếu không thì Nhã Thiển sẽ không rời khỏi Thành phố Hải Châu, cũng sẽ không xảy ra tai nạn.”
Ngón tay thon dài của anh vuốt ve da mặt Tống Hân, giống như đang quyến luyến, ánh mắt anh dịu dàng, giọng nói khàn khàn lại lười biếng: “Chuyện của Nhã Thiển, quyền chủ động nằm trong tay con bé, em đừng can thiệp vào, dù sao con bé cũng là cục cưng nhà họ Cố, sao có thể để cho người khác tùy ý bắt nạt chứ?”
Giọng nói khàn khàn lại lười biếng nhưng mang theo vẻ kiên định, chắc chắn: “Em đúng là không nhìn ra, người nhà họ Cố cũng có lúc ngang ngược như thế, không phải mọi người luôn nói anh dịu dàng như ngọc sao?”
“Thật ra... còn nói một điều nữa?” Cố Giác luồn ngón tay vào tóc cô vuốt ve, rồi luồn cả bàn tay, giọng nói càng đè thấp hơn: “Họ nói rằng anh là một người què nhưng trên giường lại hung hăng mạnh mẽ hơn người bình thường, không biết Hân cảm thấy thế nào?”
“Anh chẳng đứng đắn gì cả.”
*
Hôm nay Cố Nhã Thiển chuẩn bị cùng Lee đi tới nhà máy rượu nhà họ La, kéo Tống Hân tới phòng ngủ, đổi hơn mười bộ đồ rồi: “Chị dâu, chị xem em mặc bộ này đẹp không?”
“Chị cảm thấy...” Tống Hân nhìn cô ấy, Cố Nhã Thiển có nước da trắng, mái tóc dài chấm vai xoăn sóng màu nâu hạt dẻ, cô ngẫm nghĩ một lát rồi cầm một chiếc váy dài qua gối màu trắng lên, chất vải mềm mại, bồng bềnh: “Bộ này đi, bộ này rất đẹp!”
“Bộ này sẽ tôn lên nước da của em.”
“Vâng, vậy em sẽ mặc bộ này.” Cố Nhã Thiển xoay một vòng trước gương, cô cũng cảm thấy rất hài lòng, chuông điện thoại reo, cô nghĩ là Lee gọi tới, cho nên không nhìn màn hình điện thoại đã trực tiếp bấm nghe: “Anh tới nhanh vậy sao? Đợi em một lát, em xong ngay đây.”
Tắt điện thoại, cô vội vàng cầm túi xách, sửa sang lại mình.
Tống Hân thấy dáng vẻ nôn nóng của cô thì cười: “Để anh La kia đợi một lát đi, em đừng vội vàng đi gặp anh ta quá.”
Cố Nhã Thiển mỉm cười nhìn Tống Hân: “Em đâu có.” Cô bước ra khỏi phòng ngủ, đi tới phòng sách, Cố Giác đang dạy Dạ Lê tập viết, cô đi tới hôn lên mặt Dạ Lê: “Mẹ phải đi ra ngoài, sẽ về trễ một chút, Dạ Lê phải ngoan đó.”
Cố Nhã Thiển nói xong, Dạ Lê gật đầu: “Mẹ, mẹ cứ yên tâm đi chơi đi.” Nói xong cậu bé lại tiếp tục cúi đầu tập viết.
Cố Nhã Thiển: “...” Con trai cô quá ngoan, quá hiểu chuyện, để cô ra ngoài đi chơi, cô thật sự cảm thấy có lỗi với thằng bé!
Cố Giác cười: “Được rồi, em đi chơi đi.”
Nói thật Cố Giác chỉ có thể cảm thán gen của Tô Ngọc Kỳ trội quá, lúc nhỏ rõ ràng Dạ Lê là một đứa bé rất quấn người, lại mắc bệnh sạch sẽ, bây giờ lớn lên lại lạnh lùng như một tảng băng vậy.
Ngày trước, cứ vài ngày là thằng bé lại đòi mẹ một lần, giờ có mẹ ở cạnh rồi thì lại lạnh lùng, nhưng chỉ cần không được gặp Cố Nhã Thiển một ngày, thằng bé chắc chắn sẽ bỏ ăn để tìm mẹ, từ nhỏ đã có cảm giác bá đạo như vậy, không giống là gen của nhà họ Cố.
*
Một chiếc Rolls-Royce đậu trước cổng biệt thự nhà họ Cố.
Lúc Cố Nhã Thiển đi tới, tài xế bước xuống mở cửa xe, cung kính cúi đầu chào cô: “Cô Cố, mời lên xe.”
Lúc trước Cố Nhã Thiển đã gặp tài xế của Lee rồi, bây giờ nhìn thấy tài xế trông lạ mặt này cô khẽ nhíu mày, đợi đến khi cô bước vào xe, mùi thuốc lá nhàn nhạt hòa với mùi nước hoa nam cao cấp ập vào mũi cô.
Tim cô thắt lại.
Cô nhớ rất rõ hơi thở này.
Là của người đàn ông xấu xa kia.
Ngẩng đầu, Cố Nhã Thiển mắt mở trừng trừng, nhìn khuôn mặt Tô Ngọc Kỳ, chỉ một giây, trong đầu cô đã nhanh chóng phản ứng lại, vội vàng mở cửa bước xuống xe.
Anh túm cổ tay cô.
Cố Nhã Thiển nhìn anh lần nữa: “Tô Ngọc Kỳ, anh muốn làm gì?” Cô khẽ ho hai tiếng: “Tại sao anh lại ở đây?”
“Tại sao tôi không thể ở đây?” Khóe miệng anh cong lên khi nhìn khuôn mặt được trang điểm tinh xảo của cô, lúc trước cô ít khi trang điểm, mặt mộc rất ngây thơ, tươi tắn, bây giờ trông càng xinh đẹp đến chói mắt, ánh mắt cũng sắc sảo hơn, không còn vẻ khúm núm như trước. Tô Ngọc Kỳ mỉm cười, ôm eo kéo cô xuống cạnh anh rồi nói với tài xế: “Lái xe đi.”
“Vâng.” Tài xế khóa cửa xe rồi khởi động xe đi.
Trán Cố Nhã Thiển đụng vào lồng ngực anh, cả khuôn mặt vùi trong ngực anh, cô đau đến mức vươn tay xoa trán, bỗng nhớ ra lúc này cô vẫn còn nằm trên người anh, hơi thở trên người anh không khó ngửi nhưng lại làm tim cô run lên, cô muốn cách xa anh ngay, nhưng tay anh đang
siết chặt eo cô: “Tô Ngọc Kỳ, cẩn thận tôi mách anh trai tôi rằng anh cợt nhả với tôi đấy! Tôi không quan tâm anh có thân phận gì, cho dù ở trong nước anh lợi hại đến cỡ nào, nhưng dù gì tôi là cô tư nhà họ Cố.”
“Được, em cứ việc đi mách Cố Giác đi!” Anh thật sự muốn xem hồ ly Cố Giác kia sẽ làm gì.
Anh cúi đầu hôn lên môi cô.
Gò má Cố Nhã Thiển đỏ bừng, cô dùng sức đẩy anh ra, quệt mạnh lên môi: “Tô Ngọc Kỳ, anh...”
“Tôi làm sao?” Anh nở nụ cười nhạt, khuôn mặt tuấn tú mang theo nét cười, bình tĩnh nói ra năm chữ: “Cợt nhả với em sao?”
Giờ Cố Nhã Thiển đang nửa ngồi nửa bị anh ôm vào lòng, cô cảm nhận rất rõ nhiệt độ và hơi thở trên người anh, mặt cô nóng bừng lên: “Vốn dĩ đúng là như vậy.”
Rõ ràng là cô hẹn với Lee, tại sao Tô Ngọc Kỳ lại tới chứ? ------oOo------
Chương 203: Vừa rồi cô cố cợt nhả với tôi
Cố Nhã Thiển chống tay ngồi dậy, đột nhiên xe xóc lên, cả người cô mất khống chế nằm lên người anh, đôi môi mới lau lúc nãy chạm vào đôi môi mát lạnh của anh, Cố Nhã Thiển ngẩn người.
Tài xế nói: “Xin lỗi tổng giám đốc Tô và cô Cố.”
Cố Nhã Thiển ngẩn người trong ba bốn giây, môi như bị điện giật, cô lại đỏ mặt lần nữa, nhiệt độ trong không khí dường như vừa ngột ngạt lại khó chịu.
Cô ngồi thẳng lưng.
Ngón tay trắng nõn đang vào nhau.
Chỉ có mình Cố Nhã Thiển mới biết, bây giờ tim cô đập nhanh đến mức muốn nhảy ra khỏi cuống họng, lúc nãy khi cô chạm vào môi anh, cảm giác tim đập và va chạm này hoàn toàn không giống với cảm giác nụ hôn vô lễ ngang ngược khi anh chủ động.
Một nụ hôn nhẹ vô ý không kịp đề phòng.
Giống như đóa hoa tường vi nhẹ nhàng rơi xuống đất vào buổi chiều yên tĩnh.
Trên môi cô như vẫn còn hơi thở của anh, rất nhạt nhưng lại không xua tan được.
Tô Ngọc Kỳ nhìn chằm chằm khuôn mặt cô: “Vừa rồi cô Nhã Thiển... cợt nhả với tôi à?”
Giọng nói anh trầm thấp như một ly rượu ngọt, kéo dài âm cuối, trong hai chữ “cợt nhả” còn mang theo ý cười, Cố Nhã Thiển trừng mắt nhìn anh, chắc chắn là anh cố ý!
“Tô Ngọc Kỳ, tôi muốn xuống xe!”
Anh tao nhã vắt chéo chân, ngón tay thon dài trắng trẻo chỉnh sửa ống tay áo, ngắm nghía ống tay màu bạc tinh xảo: “Cô Nhã Thiển, tôi mới tới NewYork, chưa quen thuộc với những nơi xung quanh, hôm nay làm phiền cô Nhã Thiển dẫn tôi đi dạo quanh đây một lát.”
Cố Nhã Thiển suýt thì quên điều này.
Cô nghĩ rằng lúc đó anh cả chỉ thuận miệng nói mà thôi. Không ngờ Tô Ngọc Kỳ thật sự ghi nhớ trong lòng.
Nhưng hôm nay cô đã hẹn Lee đến nhà máy rượu của anh ấy. “Hôm nay không được, ngày mai tôi sẽ dẫn anh đi.”
“Nếu tôi nói nhất định phải là hôm nay thì sao?”
“Sao anh lại vô lý như vậy?” Cố Nhã Thiển chớp mắt, siết chặt tay nhìn Tô Ngọc Kỳ, có điều cô nghĩ, lần đầu gặp mặt mà anh đã mất lịch sự xé lễ phục của cô, cô không cần nói lý lẽ với tên khốn này.
Tại sao anh cô lại bảo cô làm... hướng dẫn viên cho anh chứ?
“Cô Nhã Thiển chuẩn bị nói lý lẽ gì với tôi, nói lý cô ném bộ đồ vest của tôi vào thùng rác sao?”
Cố Nhã Thiển chột dạ, nhưng nói lại ngay: “Tôi ném bộ đồ vest của anh vào thùng rác là tôi sai, nhưng ai bảo anh xé hỏng váy lễ phục của tôi.”
Lúc này đúng lúc xe dừng lại, Cố Nhã Thiển từ trong túi lấy ra một thẻ ATM, đưa cho Tô Ngọc Kỳ: “Trong thẻ này có 60 triệu, đủ để bồi thường bộ đồ vest của anh, chuyện lễ phục tôi cũng không truy cứu trách nhiệm với anh, làm phiền anh để tôi xuống xe.”
Tô Ngọc Kỳ nhìn khuôn mặt đường nét tinh tế sáng sủa mà anh đã quen thuộc, hai năm qua anh luôn nhớ cô, anh cảm giác đó là khoảng thời gian khó khăn nhất trong cuộc đời anh, lúc trước ba và anh trai anh rời đi, cảm giác cũng chỉ như vậy mà thôi.
Ánh mắt anh tối đen, không nhìn thấy một tia sáng, anh vươn tay ra, đầu
ngón tay chỉ thiếu nửa phân nữa là chạm vào gò má cô, đáy mắt cô vẫn sạch sẽ ngây thơ như vậy, nhưng khi nhìn anh chỉ còn sự xa lạ và không vui.
Giọng anh khàn đặc, lộ ra vẻ mệt mỏi: “Cô thật sự... quên tôi rồi sao? Sao cô lại nhẫn tâm như vậy?”
Cố Nhã Thiển định tránh anh, nhưng ánh mắt cô lại chạm phải đáy mắt đen kịt của anh, trong ánh mắt ấy chất chứa sự đau lòng, trong giây lát, dường như đáy lòng cô cũng có thứ gì đó như vỡ nát, khiến cô cảm thấy vô cùng khó chịu.
Lòng cô lo lắng đến sợ hãi.
Ánh mắt anh, mùi thuốc lá nhàn nhạt trên người anh bao quanh cô.
Khiến cô cảm thấy mình giống như bị nhốt vào một chiếc lồng.
Làm tim cô không khỏi run rẩy.
Cố Nhã Thiển đang ngẩn ra, thì đầu ngón tay anh đã chạm vào má cô, ngón tay hơi lạnh, mang theo vết chai mỏng.
Vuốt ve gò má cô.
Cố Nhã Thiển phản ứng lại, dời tầm mắt đi, sau đó rụt lại, chiếc thẻ trong tay rơi xuống sàn xe, cô đưa tay ôm ngực, tại sao, tại sao lại có một cảm xúc không thể giải thích thế này.
Tràn ngập trong tim cô.
“Tô Ngọc Kỳ, trước đây chúng ta...” Trước đây chúng ta quen nhau sao?
Cố Nhã Thiển vẫn không lên tiếng hỏi ra câu hỏi ấy, cảm xúc của anh hình như đã khôi phục lại, dường như anh rất mệt mỏi, hơi khép mắt lại dựa lưng vào ghế, vươn tay xoa mi tâm, lạnh nhạt nói với tài xế: “Đưa cô Nhã Thiển tới nơi cô ấy muốn đến.”
“Vâng.”
Tô Ngọc Kỳ siết chặt nắm đấm, kiềm nén cảm xúc đã đạt tới cực hạn của mình, để mình khôi phục lại dáng vẻ lãnh đạm lúc trước, cô không nhớ ra anh, cô trốn tránh anh, cô không thích anh...
Cố Nhã Thiển xuống xe trước nhà máy rượu Hoa Lan.
Cô nhìn chiếc xe dần biến mất khỏi tầm mắt mình, đột nhiên nhớ tới ánh mắt sâu thẳm của anh khi nhìn cô, trong đó là bóng tối, là mệt mỏi, làm tim cô rất khó chịu.
“Cô Nhã Thiển...”
Quản gia trong trang viên đi tới: “Cô Nhã Thiển, cậu chủ đã đi đón cô rồi, đến giờ vẫn chưa trở về, tại sao cô lại đến đây một mình.”
Cố Nhã Thiển đỡ trán, lấy điện thoại ra gọi cho Lee: “Lee, em đang ở trang viên rồi, xin lỗi anh, em quên không nói với anh.”
“Không sao, anh sẽ trở về ngay.”
Lee trở về, dẫn cô đi tham quan nhà máy rượu, cũng không hỏi cô chuyện sáng nay, Cố Nhã Thiển hơi lúng túng, cô nghĩ rằng chiếc xe đó là Lee lái tới, còn tưởng rằng cuộc gọi đó cũng là Lee gọi tới.
Cô muốn uống rượu nhưng Lee đã ngăn cô, không cho cô uống một ngụm rượu nho nào, mãi đến giờ cơm trưa trong trang viên, cô mới được nếm rượu nho mới được lên men, độ cồn không nặng, còn có mùi thơm ngon nồng đậm của cây nho.
Cô uống được nửa ly.
“Lee, em nghe chú Châu nói, anh sắp về nước rồi.”
Trung tâm hoạt động chính của nhà họ La là ở trong nước, mấy năm gần đây mới mở rộng ra nước ngoài, Lee nắm cổ tay cô, giống như có lời gì muốn nói: “Nhã Thiển...”
Cố Nhã Thiển gật đầu nhìn anh, híp mắt cười, dường như cô đã cảm nhận được điều gì đó, gần như theo bản năng vội vàng ngắt lời anh, giọng điệu tươi tắn nhưng hơi trốn tránh: “Lee, trong nước có gì vui
không? Mấy tháng nữa là tới sinh nhật ông nội, em cũng phải về nước.”
Trong ký ức của Cố Nhã Thiển, hai năm qua, số lần cô về nước rất ít, chỉ đến khi tới sinh nhật ông bà nội, Cố Giác mới dẫn cô về Thành phố Hải Châu, còn lại đều ở nước ngoài.
Lee giơ tay vuốt tóc Cố Nhã Thiển, nở nụ cười cưng chiều: “Đương nhiên là vui, đến lúc đó em muốn đi đâu, anh sẽ dẫn em đi.”
“Được.”
Ăn cơm xong, Lee dẫn cô ra mảnh đất trống sau nhà máy rượu, nhà máy rượu được xây trên sườn núi vùng ngoại ô, mảnh đất trống phía sau vẫn chưa được sử dụng, đứng trên đó có thể nhìn thấy bóng núi trùng trùng ở phía xa: “Nhã Thiển, chúng ta trồng cây anh đào ở đây đi, em có thích cây anh đào không?”
“Em thích.” Cố Nhã Thiển gật đầu, đột nhiên cảm thấy trước mặt tối đi, hô hấp cô ngưng đọng, thấy Lee đang cúi đầu xuống.
Một nụ hôn nhẹ như lông vũ rơi trên chiếc trán bóng loáng của cô.
Cố Nhã Thiển theo bản năng lùi về sau một bước, thật ra cô không muốn né tránh, nhưng... nhưng...
------oOo------
Chương 204: Không nhớ nổi, vậy thì anh nhốt cô lại lần nữa
Cô cũng không nói rõ, trong lòng mình có cảm giác gì.
Trong đầu bỗng thoáng qua khuôn mặt của Tô Ngọc Kỳ.
Tại sao cô lại nhớ tới cái người đàn ông mất lịch sự xâm phạm cô chứ? “Xin lỗi anh Lee.” Cô cúi đầu nhẹ giọng nói.
“Không sao.” Lee đè nén vẻ âm u trong đáy mắt cười nói.
Buổi chiều, Cố Nhã Thiển hơi mất tập trung, rõ ràng hôm nay cùng Lee đi tới đây là một chuyện rất vui vẻ, nhưng cô không có chút tinh thần gì cả, mãi đến tối trở về biệt thự nhà họ Cố.
Cô tắm rửa sạch sẽ xong thì ôm gối nằm lên giường, đang lúc địnhnhắm mắt nghỉ ngơi, thì trong đầu thoáng qua đôi mắt đen đau buồn nhàn nhạt khi anh nhìn cô, giống như có rất nhiều lời muốn nói, cô ngồi dậy, làm thế nào cũng không ngủ được.
Tô Ngọc Kỳ đã nhận nhầm cô sao?
Anh nhận nhầm cô thành người khác sao? Hay là, trước đây cô có quen biết anh...
Nhưng nếu lúc trước cô có quen biết anh, vậy tại sao cô không tìm thấy chút dấu vết gì liên quan đến anh chứ, nếu nói không quen biết, tại sao khi gặp anh, cô luôn có một...
Cảm giác vừa xa lạ nhưng lại vừa phức tạp. *
Trong căn phòng tổng thống được trang trí khiêm tốn nhưng xa hoa rộng rãi.
Người đàn ông đang ngồi trong thư phòng, ngón tay thon dài cầm một chiếc lắc chân lấp lánh đã được rửa sạch sẽ và sửa lại, dưới ánh đèn pha lê, viên kim cương màu hồng gắn trên mặt lắc tỏa ra ánh sáng lấp lánh.
Những nơi bị đứt đã sớm được gắn lại.
Anh đã điều tra hồ sơ có liên quan đến tai nạn xe của Cố Uyên, trên hồ sơ có ghi lúc Cố Uyên bị tai nạn đưa đến bệnh viện, tình hình đã rất xấu rồi, có lẽ lúc đó Cố Giác đã nhúng tay vào mang cô đi, ngay cả gia đình Lý Thu Nguyệt cũng bị lừa gạt.
Anh nắm chặt chiếc lắc, nhớ tới ánh mắt xinh đẹp sạch sẽ của cô chứa đầy vẻ xa lạ và đề phòng, anh nở một nụ cười châm biếm, cô không nhớ ra anh...
Nếu cô không nhớ ra, vậy để anh nhốt cô lại lần nữa.
Anh đứng dậy nắm chặt chiếc lắc cầm điện thoại đi tới trước cửa sổ, gọi tới một số, đầu bên kia truyền đến tiếng người phụ nữ trung niên trầm ổn: “Cậu chủ, cô chủ nhỏ mới ngủ rồi.”
“Ừ, cô nhớ chăm sóc tốt cho cô bé.”
“Cậu chủ, hôm nay cậu Tiểu Phong đến tìm cô chủ nhỏ, cô ấy rất vui.” “Ừ.”
*
Mấy ngày nay, Cố Giác để Cố Nhã Thiển dẫn Tô Ngọc Kỳ đi dạo xung quanh, thật ra Cố Nhã Thiển cũng không hiểu rõ phong cảnh xung quanh lắm, đi dạo một buổi trưa, cô cảm thấy Cố Nhã Thiển đã đi chơi hết những nơi có phong cảnh đẹp ở quanh đó rồi.
Vì vậy đến buổi chiều, Cố Nhã Thiển dẫn anh đến trung tâm thương mại.
Thật ra cô hơi chột dạ, cũng trách anh mình, tại sao lại đồng ý để cô làm người dẫn anh đi làm quen với môi trường xung quanh chứ?
Phụ nữ mà, luôn cảm thấy hứng thú với quần áo và đồ trang sức, nhưng
Cố Nhã Thiển lại không thích lắm, đi dạo một lát, cô đã mất hết hứng thú, mua mấy bộ đồ cho Tống Hân và anh trai.
Vì vậy, khi đi dạo vào buổi chiều, Tô Ngọc Kỳ đã trở thành người xách đồ cho cô rồi.
Cố Nhã Thiển thật sự rất lúng túng, cho dù cô ở đây hai năm, nhưng cô chỉ hay tới nơi này nhất.
“Này Tô Ngọc Kỳ... à anh Tô...”
“Ừ.”
“Tôi thấy anh vẫn chưa hiểu rõ về nơi này, hay là ngày mai tôi mời một hướng dẫn viên đến đây, người có chuyên môn sẽ dẫn anh đi tham quan nơi này. Tôi không quen thuộc nơi này cho lắm.”
“Tôi cảm thấy cô Nhã Thiển rất tốt.” Hai tay Tô Ngọc Kỳ xách đồ cô mua, mắt nhìn một cửa hàng bán đồ nữ, khẽ hất cằm về phía đó hỏi cô: “Cô có muốn đi vào đó xem thử không?”
Cô gật đầu theo bản năng: “À, được rồi.”
Trong tiệm đồ nữ, bốn nhân viên tới đón khách: “Chào anh, chào chị.”
Ánh mắt nhìn chăm chú người đàn ông, từ đầu đến chân đều đáp ứng tiêu chuẩn người đàn ông hoàn hảo, đủ để thu hút ánh mắt và tiếng hét của các cô gái nước ngoài.
Trong cửa hàng cũng có không ít cô gái đang chọn quần áo, bao ánh mắt hoặc táo bạo hoặc nhút nhát nhìn qua đây.
Tô Ngọc Kỳ liếc mắt nhìn mái tóc dài hơi xoăn được xõa trên vai của cô, mái tóc đã che khuất đi xương quai xanh trắng trẻo tinh xảo, nhưng lại mang theo vẻ gợi cảm không dễ phát hiện, anh lướt qua cô một vòng rồi nói: “Tìm mấy bộ đồ phù hợp với số đo của cô gái này.”
Cô vẫn giống như trước, lúc nói chuyện giọng điệu nhẹ nhàng mang theo vẻ từ chối vô tình: “ Không cần đâu, tôi có rất nhiều đồ.”
Phòng để đồ của cô tư nhà họ Cố chưa bao giờ thiếu những món này.
Trong phòng để đồ đều có những sản phẩm mới limited của mỗi mùa.
Tô Ngọc Kỳ cười, hình như cô đã thay đổi rồi, nhưng lại như chưa hề thay đổi, trong xương cốt cô vẫn là Cố Uyên, người phụ nữ đã làm anh nhớ đến mức sắp điên cuồng đến tận xương tủy.
Nhân viên chọn mấy chiếc váy rồi dẫn Cố Nhã Thiển đi tới phòng thử đồ.
Cố Nhã Thiển quay đầu nhìn, Tô Ngọc Kỳ đang ngồi trong khu nghỉ ngơi, chân vắt chéo, khí chất kiêu ngạo trầm ổn, anh gật đầu với cô, Cố Nhã Thiển chỉ đành đi vào trong.
Năm phút sau, Cố Nhã Thiển bước ra khỏi phòng thử đồ, cô nhân viên luôn miệng khen cô mặc bộ này đẹp, bộ đồ này là Tô Ngọc Kỳ chọn cho cô, cô theo bản năng muốn tìm anh ấy nhìn thử, thấy Tô Ngọc Kỳ đang ngồi trong khu nghỉ ngơi.
Ngồi đối diện anh là một cô gái trẻ trang điểm xinh đẹp, tinh tế, hình như hai người đang trò chuyện với nhau, cô gái đó vẫn luôn mỉm cười.
Cố Nhã Thiển giẫm giày cao gót đi tới bên Tô Ngọc Kỳ, cô nhấc váy xoay một vòng, nhìn anh: “Tôi đẹp không?”
“Đẹp.”
Qua loa như vậy, Cố Nhã Thiển không tin!
Cô gái trẻ kia cười nhạt: “Cô gái này mặc chiếc váy màu da này rất đẹp, rất sáng da, anh Tô thấy thế nào?”
Tô Ngọc Kỳ gật đầu, ánh mắt nhìn lên người Cố Nhã Thiển, thân hình cô cao gầy, nước da trắng dễ phối đồ, cô mặc chiếc váy màu da, để lộ đôi vai cân đối như ngọc, mái tóc màu rong biển xõa trên vai, mang theo vẻ đẹp lười biếng khiêu gợi, anh khẽ nheo mắt lại.
Cố Nhã Thiển nhìn Tô Ngọc Kỳ, lại liếc nhìn cô gái đang cười xán lạn kia, xoay người đi vào phòng thay đồ, đổi lại quần áo, nói với nhân viên
rằng: “Gói ba bộ còn lại cho tôi, cái này tôi không cần.” “Chị à, chị mặc chiếc váy màu hồng da này đẹp lắm.” “Không cần.”
Cửa hàng quần áo lớn như vậy, giọng nói của Cố Nhã Thiển cũng không nhỏ, cô gái trẻ ngòi đối diện Tô Ngọc Kỳ nói: “Anh Tô, đó là em gái anh à, thật đáng yêu, em cũng muốn có một anh trai cưng chiều mình như vậy, anh Tô, lần này anh tới New York, hay là ngày mai chúng ta...”
Tô Ngọc Kỳ thu hết biểu cảm của Cố Nhã Thiển vào trong đáy mắt, khuôn mặt tràn đầy ý cười, anh rất thích chút cảm xúc nhỏ này của cô, giọng nói khàn khàn nói chậm rãi: “Đó là vợ tôi.”
Nụ cười trên miệng cô gái kia cứng đờ, cong một độ cong cứng nhắc mà lại buồn cười.
Tô Ngọc Kỳ đứng dậy, đi đến bên Cố Nhã Thiển đang trả tiền chuẩn bị rời đi, anh nắm lấy cổ tay cô, cô vùng vẫy thoát khỏi anh, anh đành dứt khoát một tay ôm cô vào trong ngực, nói với cô nhân viên: “Chiếc váy màu hồng da cũng gói lại cho tôi.”
“Vâng thưa anh.”
Đi ra khỏi cửa hàng quần áo, Cố Nhã Thiển thoát khỏi vòng tay của anh bước lên phía trước, Tô Ngọc Kỳ chân dài, bước vài bước đuổi theo, giọng nói mang theo hơi thở nóng bỏng rơi trên gò má cô, tư thế mờ ám cùng giọng điệu làm cô phải đỏ mặt, anh ghi nhớ hết biểu hiện của cô: “Cô sao vậy cô Nhã Thiển.”
------oOo------
Chương 205: Giống như ràng buộc linh hồn cô
Cố Nhã Thiển đỏ mặt, không để ý đến anh.
Cô giơ tay đẩy ngực anh: “Anh tránh ra.”
“Em tức giận à?” Lúc anh nhẹ giọng gọi Cố Nhã Thiển là “cô Nhã Thiển”, cộng thêm hơi thở nóng bỏng phả vào gò má cô, cô có một cảm giác mờ ám không thể giải thích.
Cô thấy những người xung quanh đang như có như không liếc về phía này.
Cô nghiêng người.
Cố Nhã Thiển khẽ hếch cằm lên: “Tôi tức giận gì chứ, chẳng qua nếu anh quen biết nhiều bạn bè ở New York thì anh đi tìm bọn họ đi, những nơi tôi biết chỉ có như vậy, hôm nay tôi đã dẫn anh đi hết rồi, bắt đầu từ ngày mai, nếu anh muốn đi đâu, anh tự tìm hướng dẫn viên đi.”
“Này, anh làm gì vậy?” Cố Nhã Thiển thấy động tác cúi người của anh thì bất ngờ, trừng mắt nhìn: “Tô Ngọc Kỳ...”
Anh đang quỳ một chân xuống đất, một tay nắm lấy cổ chân phải cô, hơi cúi đầu, ánh mắt không hề gợn sóng mà lộ ra sự trân trọng, anh đeo một chiếc lắc chân vào cổ chân trắng nõn của cô.
Người trong trung tâm thương mại đều xôn xao lên.
Cố Nhã Thiển đưa tay che gần như kín khuôn mặt đang đỏ bừng của mình, trong khoảnh khắc khi anh buông cô ra, cô vội lùi về sau mấy bước.
Tâm trạng cô rối bời.
Cô không thể khống chế nhịp tim đập thình thịch trong ngực mình. “Trời ạ, lãng mạn quá!”
“Người đàn ông đó thật đẹp trai, người đẹp trai thường có máu mặt, nếu có một người đàn ông đẹp trai như vậy quỳ xuống tỏ tình với tôi, tôi sẽ vui đến chết mất.”
“Người phụ nữ đó thật hạnh phúc, quá lãng mạn đi.”
Ánh mắt những người xung quanh có hâm mộ, có đố kỵ nhìn Cố Nhã Thiển, còn cô thì ngẩn người, cúi đầu nhìn chân mình.
Hôm nay cô mặc một chiếc váy xếp li dài màu kem, trang điểm xinh đẹp tươi tắn, bắp chân trắng nõn thẳng tắp, chân không đeo một món trang sức nào.
Nhưng vào lúc này...
Trên mắt cá chân phải cô có một chiếc lắc kim cương màu hồng, đang phát sáng lấp lánh.
Giống như ràng buộc linh hồn cô.
Tô Ngọc Kỳ đứng lên, thân hình cao lớn gần như che cả người cô vào trong chiếc bóng của mình: “Chiếc lắc chân này coi như món quà tôi tặng em Nhã Thiển.”
“Tôi không cần quà của anh.”
Hôm nay Cố Nhã Thiển mặc một chiếc váy dài quá gối, cô cúi người xuống muốn tháo chiếc lắc ra, mặt đỏ bừng nhưng vẫn không tháo chiếc lắc ra được, ngược lại còn nghe thấy tiếng xôn xao hâm mộ, ghen tỵ của những người xung quanh.
Tô Ngọc Kỳ nhìn cô chằm chằm, đưa tay vén mái tóc dài rơi xuống gò má cô, ngước mắt lên, suy ngẫm nói: “Em không thích sao?”
“Kiểu dáng vừa cũ lại vừa thô, sao tôi thích được chứ?” Hơi thở của anh khiến cô cảm thấy ngột ngạt khó thở, lúc này nhịp tim cô không ngừng tăng nhanh, cô ngửi thấy mùi nước hoa nam nhàn nhạt trên người anh.
Anh nhìn cô, ánh mắt hơi ảm đạm, nhưng giọng điệu vẫn không thay đổi,
khóe miệng nở nụ cười nhạt, như có chút mỉa mai và cô đơn: “Tôi nghĩ rằng em sẽ thích nó.”
Sống lưng Cố Nhã Thiển thẳng tắp, nhìn vào mắt anh, tim cô như thắt lại: “Tôi...”
Cô hơi luống cuống nhẹ giọng nói: “Tôi không có ý đó.”
Trong lúc Cố Nhã Thiển hoảng hốt không biết nên giải thích thế nào, Tô Ngọc Kỳ cười nhạt, xoay người đi xuống cầu thang, Cố Nhã Thiển đi sau anh, cô nhìn bóng lưng người đàn ông trước mặt, anh chỉ cách cô hai bước chân mà thôi.
Hơi thở trầm ổn lộ ra vẻ quyến luyến nhàn nhạt, đã không còn cảm giác cô đơn trong chớp mắt đó nữa, giống như những chuyện lúc nãy chỉ là ảo giác.
Ánh mắt Cố Nhã Thiển hơi khựng lại, cô nhìn thấy bên tai anh đã có những sợi tóc bạc, cô ngạc nhiên, anh chỉ mới ba mươi tuổi, là độ tuổi sung sức nhất, bộc lộ sức hấp dẫn vượt bậc, tại sao lại có tóc bạc chứ?
Một chiếc Rolls-Royce màu đen dừng trước cổng biệt thự nhà họ Cố.
Tài xế bước xuống mở cửa xe.
Cố Nhã Thiển xuống xe, cô bước tới mấy bước thì quay đầu nhìn lại, cho dù bên ngoài đèn đường sáng trưng, nhưng trong xe ánh sáng rất mờ, bóng dáng của anh như hòa vào màn đêm dày đặc.
Cô chỉ nhìn thấy đường nét mơ hồ. Không nhìn ra cảm xúc gì trên mặt anh.
Cố Nhã Thiển trở về phòng ngủ của mình, cô tắm rửa sạch sẽ rồi ngồi lên giường, thoa kem dưỡng da, lại nhìn chiếc lắc đeo dưới chân.
Cô nhìn chằm chằm mấy giây. Gò má từ từ nóng lên.
Cô vươn tay muốn tháo chiếc lắc xuống, nhưng cô phát hiện chiếc lắc giống như đã khóa chặt, không thể mở được, bên tai đột nhiên vang lên giọng nói của anh: “Chiếc lắc chân này coi như món quà tôi tặng em Nhã Thiển.”
“Tôi nghĩ rằng em sẽ thích nó.” Cố Nhã Thiển rũ mắt xuống. Thật ra...
Chiếc lắc này cũng không xấu... *
Buổi tối Cố Nhã Thiển mơ thấy hình như có người đang gọi tên cô, cô mơ thấy anh trai, Tống Hân, Lee... và Tô Ngọc Kỳ.
Anh hỏi cô tại sao phải quên anh.
Năm giờ sáng Cố Nhã Thiển đã thức dậy, cô không ngủ được nữa nên thay đồ ra ngoài chạy bộ, đến bảy giờ thì trở về tắm rửa, dưới lầu người giúp việc đã chuẩn bị bữa sáng.
Cố Giác và Tống Hân cũng dậy rồi.
Cô đi xuống lầu, Cố Giác đang vịn cầu thang chậm rãi đi xuống, Cố Nhã Thiển bước tới khoác tay Cố Giác dìu anh: “Anh cả... anh đi chậm thôi.”
Tống Hân cũng đi ra khỏi phòng ngủ, đi phía sau họ, trên mặt vẫn còn hơi ửng hồng: “Anh ấy không phải thủy tinh, Nhã Thiển, em không cần dìu anh ấy.”
Người đàn ông này mới sáng sớm thức dậy đã giày vò cô, giờ hai chân cô đều mềm nhũn đây này.
Cố Nhã Thiển mỉm cười: “Vậy được, chị dâu, chị tới dìu anh ấy vậy.”
Cô nói xong thì buông tay ra, đặt một tay khác của Cố Giác lên tay vịn cầu thang, nghiêng người nhìn Tống Hân đang đứng trên tầng hai, Tống
Hân liếc mắt nhìn anh, nhẹ giọng nói: “Ai muốn dìu anh chứ.” Nhưng mấy giây sau, cô vẫn đi đến bên cạnh Cố Giác, dìu anh.
Cố Nhã Thiển sớm đã quen với những cãi vã thường ngày của họ, anh cô rất bao dung với Tống Hân, nói đúng hơn là cưng chiều.
Cố Nhã Thiển không nhớ những chuyện lúc trước, chuyện liên quan đến anh cả và Tống Hân là cô nghe từ anh hai và anh ba kể lại, Tống Hân được Cố Giác mang về từ cô nhi viện khi anh ấy mười lăm, còn chị ấy thì mới sáu tuổi.
Chị ấy được nhà họ Cố nuôi từ nhỏ.
Có thể Cố Giác chứng kiến quá trình trưởng thành từ nhỏ đến lớn của Tống Hân, từ nhỏ cô ấy đã được anh nâng niu, yêu thương, cho đến tận bây giờ, cho dù lúc đầu khi hai người kết hôn, ông cụ Cố cũng chấn kinh.
Vì dù gì Tống Hân cũng có xuất thân kém hơn.
Xuất thân từ cô nhi viện, lại được cậu cả nhà họ Cố đưa về. Nhưng Cố Giác đã nói cưới, không ai có thể ngăn cản được.
Ông hai nhà họ Cố cũng buồn bực đồng ý, ông không thể không đồng ý, tính cách của Cố Giác trông có vẻ dịu dàng, nhưng thực chất không phải vậy.
Lúc đó vì ông hai nhà họ Cố không đồng ý, Cố Giác đã nhân danh công ty bản thân tự thành lập, ra sức chiếm đoạt một số sản nghiệp thuộc về nhà họ Cố, và dùng cách này để ép, cũng như thể hiện sự phản kháng, khiến ông cụ Cố tức đến mức suýt ngất xỉu.
Mấy năm qua, Cố Giác kế thừa toàn bộ sản nghiệp của nhà họ Cố, thêm vào đó, Tống Hân cũng được nhà họ Cố nuôi từ nhỏ đến lớn, do đó mối quan hệ với ông cụ Cố mới dần dịu lại.
Nhưng mỗi khi nhắc đến chuyện này, ông cụ đều sầm mặt.
Thật ra Cố Nhã Thiển cũng hơi sợ người ông ngoại này.
Trong hai năm qua, mỗi dịp Tết đến, anh cả đều đưa cô về nước, mỗi lần gặp ông cụ, Cố Nhã Thiển đều không có nhiều cảm giác thân thiết, vẻ mặt ông cụ khi nhìn cô rất nghiêm túc.
Còn bà cụ Cố thì thân thiện hơn một chút, có điều thỉnh thoảng vẫn thở dài.
Cho dù nhà họ Cố là nhà cô.
Nhưng Cố Nhã Thiển cảm thấy hình như mình không hiểu rõ lắm.
Cô đã mất đi ký ức, anh cả nói cô bị tai nạn xe.
Anh hai và anh ba cũng nói cô đừng quá quan tâm đến chuyện lúc trước, việc quan trọng bây giờ là người nhà bọn họ được ở bên nhau.
Cô cũng không phải người vô tâm.
Chỉ là không biết nên nhắc như thế nào.
Cô không biết ba Dạ Lê là ai.
Cũng không biết tại sao ông bà ngoại lại lạnh lùng với mình.
Những chuyện này vốn dĩ thuộc về ký ức của cô, nhưng giờ nó đã trống rỗng.
Hai năm nay, cô cô gắng muốn bản thân vui vẻ, cô là cô tư nhà họ Cố, là cục cưng duy nhất của nhà họ Cố, muốn thứ gì có thứ đó.
Nhưng giờ cô chỉ muốn nhớ xem rốt cuộc lúc trước đã xảy ra chuyện gì...
------oOo------
Chương 206: Ngộ nhỡ chỉ là cô tự mình đa tình
Hình như cô đã quên một chuyện rất quan trọng.
Nhưng mỗi khi cô muốn nhớ lại, đầu sẽ đau như búa bổ.
“Mẹ ơi...”
Cố Nhã Thiển phản ứng lại, nhìn Dạ Lê: “Xin lỗi con Dạ Lê, ban nãy mẹ không nghe thấy con gọi.”
Cô cúi người xuống: “Dạ Lê, lát nữa mẹ dẫn con đi công viên giải trí chơi nhé?”
Dạ Lê ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Mẹ thích chơi trò chơi sao?” Cố Nhã Thiển: “...”
Được rồi, cô thừa nhận, con trai cô quả thật không hề có hứng thú với những trò chơi này.
“Dạ Lê không thích sao?”
Khuôn mặt nhỏ của bạn Dạ Lê nhíu lại: “Cũng được ạ, nhưng bác nói lát nữa con học xong sẽ dẫn con đi học ráp súng... Nếu mẹ muốn đi công viên giải trí, Dạ Lê có thể đi cùng mẹ vào ngày chủ nhật.”
Cố Nhã Thiển: “...”
“Mẹ, lần trước chú cho con rất nhiều tiền tiêu vặt, con không dùng đến, nếu mẹ thích thứ gì thì mua thứ đó, Dạ Lê có tiền.” Bạn nhỏ Dạ Lê nói xong thì kéo Cố Nhã Thiển đi lên lầu.
Dạ Lê đi vào phòng ngủ của mình, mở tủ quần áo ra, lấy hai thẻ ATM từ trong túi áo caro thắt nơ, nhét vào tay Cố Nhã Thiển.
“Nếu mẹ buồn chán, có thể cùng bác Tống Hân đi dạo phố.”
Cố Nhã Thiển vuốt tóc con trai, nhịn lại nỗi kích động muốn xoa đầu nó, nhìn khuôn mặt nhỏ như tảng băng này, cô không nhịn được xoa đầu cậu bé, con trai cô quá hiểu chuyện, cô cảm thấy mình bị lu mờ đi khi đứng trước con trai.
Tại sao cô không có chút ký ức nào khi con trai bé bỏng nhỉ?
Tống Hân nói, lúc nhỏ Dạ Lê vừa bụ bẫm lại vừa dễ thương, không lạnh lùng khô khan như vậy, cậu bé rất quấn người.
Mặc dù đến giờ Dạ Lê vẫn rất quấn cô, nhưng Cố Nhã Thiển rất muốn nhớ lại ký ức lúc trước.
Cố Dạ Lê nhíu mày: “Mẹ, tóc Dạ Lê rối hết rồi, Dạ Lê không phải Tô Tô.”
Tô Tô là giống mèo Ragdoll mà Cố Nhã Thiển nuôi, để ở trong nước không mang đi.
Buổi sáng Cố Dạ Lê cùng Cố Giác đi ra ngoài.
Một mình Cố Nhã Thiển nhàm chán ngồi trên ghế nằm ngoài ban công, Tống Hân đang ở trong nhà kính trồng hoa ở vườn sau nhà, cô nhàm chán ngồi xem một bộ phim truyền hình vừa chiếu trong nước bằng điện thoại.
Cô cảm thấy hình như nhìn nữ chính rất quen, giống như đã gặp ở đâu rồi.
Cô ấy tên là Tiêu Tuyết, là diễn viên thực lực nổi tiếng ở cả mảng điện ảnh và truyền hình trong showbiz hiện nay.
Cô xem xong 10 tập, phim vẫn chưa có tập mới, Cố Nhã Thiển lại tìm mấy bộ phim điện ảnh và phim truyền hình của nữ diễn viên này, cả buổi chiều chỉ ngồi xem phim.
Lúc trước cô sẽ không theo dõi phim, chẳng qua Cố Nhã Thiển đột nhiên cảm thấy nữ diễn viên này diễn rất hay, cốt truyện cũng hợp lý.
Người giúp việc đã chuẩn bị xong bữa tối, gọi cô xuống dùng cơm.
Cố Nhã Thiển mở facebook, ấn theo dõi trang fanpage “Tiêu Tuyết”, cô phát hiện Tiêu Tuyết là người rất ngay thẳng, gần đây biên kịch Sở Vận vướng vào scandal dùng “quy tắc ngầm”, những ngôi sao khác đều tránh còn không kịp, chỉ có Tiêu Tuyết này là đăng mấy bài viết nói đỡ cho Sở Vận.
Xem ra cô ấy là một người rất nặng tình nghĩa.
Buổi tối, Cố Giác và Dạ Lê ăn tối ở ngoài, vẫn chưa về, trong phòng ăn chỉ có mình Cố Nhã Thiển và Tống Hân, Tống Hân nhìn thấy chiếc lắc dưới chân cô, hỏi: “Em mua lắc chân lúc nào vậy, rất đẹp nha, chẳng phải em không thích mấy thứ này sao? Trong phòng quần áo có rất nhiều nhưng bình thường chị không thấy em đeo bao giờ.”
Cố Nhã Thiển buồn bực cúi đầu ăn cơm: “Chiếc lắc này đẹp chỗ nào chứ?”
Tống Hân nhìn cô đầy hứng thú: “Nếu không đẹp sao em lại đeo vậy?” Cô đặt bát xuống, cúi đầu quan sát tỉ mỉ chiếc lắc trên chân Cố Nhã Thiển: “Có phải Lee tặng em không?”
“Không phải.” Cố Nhã Thiển vội ăn cơm thật nhanh: “Chị đừng nhiều chuyện nữa, em về phòng trước.”
Tống Hân hất cằm, giọng nói nhẹ nhàng nhưng chắc chắn: “Ồ, vậy chắc chắn là người theo đuổi em tặng.”
“Người theo đuổi em gì chứ, không có chuyện đó đâu.” Cố Nhã Thiển đi tới cửa, xoay người đáp lại một câu, nhưng nhịp tim cô nhanh chóng tăng lên, cô nhớ tới cảnh tượng anh ở trước mặt nhiều người mà quỳ xuống, vẻ mặt không hề dao động lại chân thành khi đeo chiếc lắc vào cổ chân cô.
Mi cô khẽ run lên.
“Tại sao không thể, em có biết chiếc lắc chân này là thứ vừa mờ ám lại vừa bá đạo không, người tặng em ý là muốn dùng chiếc lắc này để trói chặt em, lúc đầu chị nghĩ là Lee tặng em, nhưng với tính cách của Lee, có lẽ sẽ không làm chuyện mờ ám trắng trợn như vậy.”
Mỗi câu nói của Tống Hân đều như đánh một nhịp vào tim Cố Nhã Thiển.
Cô thề thốt phủ nhận một cách qua loa rồi chạy về phòng, ngồi trên thảm sát cửa sổ.
Ánh trăng lành lạnh chiếu xuống.
Cố Nhã Thiển nhìn ra ngoài cửa sổ một lát, sau đó ánh mắt lại nhìn sang cổ chân mình, hôm nay cô ở trong biệt thự nhà họ Cố cả một ngày, cho nên cô chỉ mặc một chiếc váy lụa đơn giản, để lộ phần bắp chân.
Trên cổ chân có một ánh sáng màu hồng rất hút mắt.
Cô tì cằm lên đầu gối, cứ duy trì động tác nhìn chằm chằm chiếc lắc dưới chân như vậy, thật ra, Tô Ngọc Kỳ cũng không đáng ghét đến thế...
Có lẽ cô nên tìm anh hỏi rõ.
Lần đầu gặp mặt anh đã cợt nhả với cô, gọi cô với cái tên “Cố Uyên”, cô nghĩ rằng anh nhận nhầm người, nhưng qua mấy ngày sống chung, hình như anh không phải chàng trai phong lưu phóng đãng.
Có lẽ cô đã đánh mất đoạn ký ức có liên quan đến sự tồn tại của anh. Suy nghĩ này làm cho Cố Nhã Thiển ngạc nhiên.
Nhưng trong lòng cô không ngừng đào sâu thêm.
*
Ba ngày sau, Cố Nhã Thiển muốn đi tìm Tô Ngọc Kỳ để hỏi rõ xem có phải lúc trước anh có quen biết cô không, nhưng lúc cô chuẩn bị đi tìm anh, đi qua thư phòng, cô nghe thấy tiếng Ôn Sâm trong đó.
Ôn Sâm nói, tối qua khách sạn quốc tế Hoa Thịnh Star xảy ra một vụ nổ do những phần tử bất hợp pháp tập kích, khiến nhiều người bị thương.
Cố Nhã Thiển đẩy cửa đi vào: “Anh nói cái gì? Ôn Sâm anh lặp lại lần
nữa!”
Ôn Sâm là ám vệ bên cạnh Cố Giác.
Khuôn mặt anh ta lạnh lùng lại cứng rắn nhìn Cố Nhã Thiển, cúi đầu cũng kính chào: “Cô tư.”
“Ôn Sâm, anh mới nói khách sạn Hoa Thịnh Star đã xảy ra chuyện gì?”
Khách sạn Hoa Thịnh Star là một trong những chuỗi khách sạn quốc tế 7 sao thuộc sở hữu của Cố thị, đó cũng là nơi Tô Ngọc Kỳ nghỉ ngơi ở New York.
Cô siết chặt nắm tay.
Ôn Sâm thấy ánh mắt đồng ý của Cố Giác thì lặp lại lần nữa: “Tối qua tôi nhận được tin, một cuộc tranh chấp giữa hai tổ chức lính đánh thuê quốc tế đã gây ra vụ nổ, sức nổ rất lớn khiến không ít người bị thương, nhưng trước mắt không có thương vong, cục diện đã được kiểm soát trở lại.”
Cố Nhã Thiển không biết mình bị làm sao?
Dường như trong lòng cô đang lo lắng điều gì đó...
Cô xoay người đi ra ngoài luôn, vội vàng bước xuống lầu, Cố Giác nói với Ôn Sâm: “Đi theo cô chủ.”
“Vâng.”
Một tiếng sau.
Ôn Sâm lái xe đến bệnh viện, Cố Nhã Thiển xuống xe, Ôn Sâm theo sau ngay: “Cô chủ, tổng giám đốc Tô ở tầng 16, tôi đưa cô lên.”
Cố Nhã Thiển bước vào thang máy, nắm chặt túi xách trong tay: “Tôi nói đi tìm Tô Ngọc Kỳ lúc nào?”
Vẻ mặt Ôn Sâm không có cảm xúc gì, đáp một tiếng: “Vâng.”
Cố Nhã Thiển đã quen với mấy tên ám vệ bên cạnh anh cả, ai nấy đều như khúc gỗ.
Cố Nhã Thiển vốn không thích những ám vệ này, bọn họ không có chút tình cảm nào, rõ ràng có khuôn mặt đẹp trai, nhưng lại chẳng bao giờ cười.
Một năm trước, cô cùng anh cả đi Italy, trong sòng bạc có người muốn đánh lén anh cả nhưng không thành, do đó bọn họ muốn bắt cóc cô để uy hiếp anh ấy, lúc đó hai anh em nhà Ôn Sâm đã đứng chắn trước mặt cô, bảo vệ cô chu toàn.
Trên người họ có mười mấy vết thương lớn nhỏ, còn cô ngoài việc bị dọa sợ hãi thì không tổn thương đến một sợi tóc.
Bốn ám vệ này chỉ trung thành với một mình Cố Giác.
Ngoài Cố Giác, lời của ông cụ Cố cũng không có tác dụng.
“Ôn Sâm, thật ra anh có thể thử cười một cái, chẳng phải lần trước có một cô gái đã theo đuổi anh sao? Anh xem, khuôn mặt lạnh của anh dọa người ta chạy mất rồi kìa.”
Mặc dù hai anh em nhà Ôn Sâm chỉ là ám vệ nhưng lại giữ chức vụ quan trọng trong nhà họ Cố, hơn nữa chỉ cần nhìn khuôn mặt, đã có không ít cô gái theo đuổi bọn họ, nhưng hai người này xuất quỷ nhập thần, thoắt ẩn thoắt hiện, lại ít nói, câu mà họ nói với cô nhiều nhất là: “Vâng, cô tư.”
Ôn Sâm nói: “Vâng, cô tư.”
Cố Nhã Thiển: “... Vậy anh còn không mau cười lên.”
Ôn Sâm mặt không cảm xúc nói: “Cô Tư, chúng ta đã đến phòng bệnh anh Tô rồi.”
Cố Nhã Thiển nhìn bốn vệ sĩ đứng cách đó không xa.
Cô đi tới mấy bước, rõ ràng lúc ở biệt thự nghe tin anh bị thương, cô lo lắng muốn đến thăm anh, nhưng khi tới đây rồi cô lại không biết mình
nên làm gì.
Tống Hân nói, lắc chân là món đồ rất mờ ám.
Chỉ có người muốn trói chặt người khác mới tặng thứ này.
Cô cũng có rất nhiều điều muốn hỏi anh rằng có phải lúc trước anh quen cô không.
Nhưng ba ngày nay anh không liên lạc với cô, giống như anh thật sự xem cô là một hướng dẫn viên.
Cho dù cô là cô tư nhà họ Cố, có lẽ bên cạnh anh cũng không thiếu các cô gái con nhà danh giá khác.
Ngộ nhỡ cô chỉ tự mình đa tình thì sao...
Cố Nhã Thiển do dự.
Cô không nhìn thấy khóe miệng Ôn Sâm khẽ nhếch lên khi nhìn cô, đến lúc anh ta mở miệng nói thì nụ cười đã biến mất: “Cô tư, vậy tôi vào hỏi thăm tổng giám đốc Tô trước.”
“Tôi...” Cố Nhã Thiển siết nắm tay: “Tôi đi cùng anh, dù sao thì khách sạn nhà họ Cố xảy ra chuyện, đáng lý tôi nên tới đây thăm hỏi.”
Cô tìm cho mình một lý do.
Đúng, chính là như vậy.
Đại diện cho nhà họ Cố, đại diện cho anh cả, cô nên tới thăm anh.
Cô cùng Ôn Sâm đi tới cửa phòng bệnh, Ôn Sâm nói rõ thân phận, một vệ sĩ đi vào trong hỏi một tiếng rồi để cho cô và Ôn Sâm đi vào.
Trong phòng bệnh không có bức tường trắng trống rỗng ngột ngạt, mà phong cách trang trí rất tươi mát, trong sáng, trong không khí còn mang theo mùi nước khử trùng nhàn nhạt, nhưng không nồng nặc cũng không gay mũi.
Tô Ngọc Kỳ mới tỉnh không lâu, anh khép hờ mắt, có chút hỗn loạn, miệng vết thương truyền đến cơn đau làm cho khuôn mặt anh tái nhợt, anh nhìn thấy một bóng dáng màu xanh nhạt mơ hồ đang đi tới, dường như còn thoang thoảng mùi thơm, anh đưa tay lên day mi tâm, nheo mắt nhìn ra cửa.
Anh nghĩ rằng mình xuất hiện ảo giác.
Mãi đến khi cô cúi đầu bên giường, anh mới biết, hóa ra không phải ảo giác.
Cố Nhã Thiển nhìn anh, thấy sắc mặt anh tái nhợt, mặc dù anh không tỏ vẻ đau đớn, nhưng cô biết, chắc chắn anh rất khó chịu: “Tô Ngọc Kỳ, anh có khỏe không? Anh có cảm thấy khó chịu chỗ nào không?”
------oOo------
Chương 207: Tôi không hài lòng, trả lời lại
Trong phòng bệnh, Cố Nhã Thiển hơi luống cuống, cô đứng bên giường đối diện với ánh mắt lãnh đạm sâu thẳm của anh, ánh mắt anh trần trụi không chút do dự nhìn cô.
Cố Nhã Thiển bị anh nhìn đến luống cuống: “Anh cả nghe nói anh Tô bị thương nên bảo tôi... bảo tôi và Ôn Sâm tới thăm anh.”
“Cố Giác bảo cô đến sao?” Tiếng anh rất khàn, mơ hồ mang theo cảm giác yếu ớt: “Nói như vậy, cô Nhã Thiển không muốn tới sao?”
“Tôi...” Cố Nhã Thiển mấp máy môi, quả thật đúng là cô chủ động muốn đến đây, lúc đứng trước cửa thư phòng nghe Ôn Sâm nói anh bị thương, cô đã vội vàng đến, nhưng khi đến rồi cô lại không biết nên làm gì, bản thân cô cũng không hiểu rõ, tại sao khi nghe tin anh bị thương cô lại... lo lắng như vậy...
Nhưng rõ ràng cô chỉ mới gặp mặt anh mấy lần mà thôi.
Tại sao trong lòng cô lại hoảng hốt, sợ hãi, lo lắng cho anh.
Lúc Cố Nhã Thiển đang luống cuống, Ôn Sâm và trợ lý bên cạnh Tô Ngọc Kỳ đã rời khỏi phòng bệnh, trong căn phòng rộng lớn chỉ còn lại cô và anh.
Điện thoại trong túi xách đổ chuông, Cố Nhã Thiển phản ứng lại, rút điện thoại ra xem, là Lee gọi, cô tránh ánh mắt anh, vội nghe điện thoại, Lee nói sắp về nước một thời gian, muốn hẹn Cố Nhã Thiển cùng ăn tối.
Cố Nhã Thiển đang định đồng ý.
Một bàn tay đột nhiên túm cổ tay cô, Cố Nhã Thiển lảo đảo hai bước về phía trước, ngã ngồi xuống giường bệnh, cô bị vây lại trong hơi thở của anh, phía sau là lồng ngực rắn chắc của anh.
Một giây sau, điện thoại đã bị Tô Ngọc Kỳ giấu ở trong tay, trực tiếp ngắt cuộc gọi.
Sống lưng cô cứng đờ thẳng tắp, trừng mắt: “Anh... anh buông tôi ra, Tô Ngọc Kỳ, anh trả điện thoại cho tôi!”
“Cố Nhã Thiển, em vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi.” Giọng nói của Tô Ngọc Kỳ rất trầm, trong sự yếu ớt lại lộ ra sức mạnh không thể kháng cự, phả vào tai cô hơi ẩm ướt.
Kích thích giác quan.
Mỗi một dây thần kinh của cô.
Ba chữ “Cố Nhã Thiển” anh gọi rất nhẹ, nhưng cô lại nghe ra một cảm giác mờ ám, dái tai không kiềm chế được mà nóng lên: “Lúc đó là anh cả tôi dặn tôi tới, nên tôi mới tới.”
“Á... chảy máu rồi... Anh mau buông tôi ra.” Cố Nhã Thiển nhìn mu bàn tay anh đang chảy máu, nhìn màu đỏ trong ống kim, cô có chút sốt ruột, muốn vùng vẫy thì nghe thấy tiếng ho khàn khàn cố kiềm nén của anh.
Cô không dám cử động nữa, cũng không dám giãy giụa, vươn tay nhấn chuông gọi y tá tới.
Y tá liếc mắt nhìn cô, Cố Nhã Thiển cúi đầu, cô nghĩ chắc chắn động tác này của hai người sẽ gây hiểu lầm.
“Tô Ngọc Kỳ, anh buông tôi ra đi, tôi đã trả lời câu hỏi của anh rồi, anh còn như vậy, tôi sẽ gọi Ôn Sâm vào đây đó!”
“Tôi không hài lòng, trả lời lại.”
“Là anh cả bảo tôi tới...” Tim Cố Nhã Thiển đập điên cuồng, muốn giãy giụa nhưng lại sợ đụng vào vết thương của anh, cô cũng không biết anh bị thương ở đâu, bị thương như thế nào.
Đột nhiên anh cắn dái tai cô.
Cố Nhã Thiển mở to mắt, đầu óc tạm thời trống rỗng.
Sau mấy giây, cô phản ứng lại, cảm xúc rối bời, nhảy ra khỏi lồng ngực anh, trừng mắt nhìn anh: “Anh...!”
“Tôi nói rồi, tôi không hài lòng với đáp án của em, trả lời lại đi.” Tô Ngọc Kỳ thu hết vẻ mặt xấu hổ của cô vào trong đáy mắt, vẫn nắm chặt cổ tay cô không buông, cho dù Cố Nhã Thiển đã thoát khỏi ngực anh nhưng cũng cách anh rất gần.
“Cố Nhã Thiển, tôi hỏi em lần cuối, nếu câu trả lời của em vẫn không làm tôi hài lòng?” Giọng điệu anh nhẹ nhàng chậm rãi, ngừng một lát, tiếng anh khàn khàn nhưng rõ ràng: “Tôi sẽ...”
Cố Nhã Thiển sợ anh sẽ nói ra những lời mờ ám xấu xa nào đó, cho nên cô vội vàng nói: “Là tự tôi muốn tới...” Giọng điệu cô trầm thấp lặp lại lần nữa: “Là tự tôi muốn tới, anh hài lòng chưa?”
Cố Nhã Thiển không hiểu tại sao anh lại xoắn xuýt vấn đề này như vậy, bản thân cô chủ động muốn tới có gì khác với việc anh cả bảo cô tới chứ?
Rõ ràng cô tới đây là có chuyện muốn hỏi anh.
Rằng trước đây bọn họ có biết nhau không?
Nghĩ tới đây Cố Nhã Thiển nhìn anh, nói: “Tô Ngọc Kỳ, trước kia chúng ta có quen biết nhau không...” Lúc cô cụp mắt xuống, đúng lúc ánh mắt rơi trên cổ tay mình, ngón tay thon dài của anh nắm cổ tay cô với lực không nặng không nhẹ, trên ngón áp út của anh có đeo một chiếc nhẫn kim cương, ánh mắt cô dừng trên chiếc nhẫn đó.
Anh đeo nhẫn kim cương.
Chẳng lẽ anh đã kết hôn, đã có gia đình rồi sao?
Nghĩ lại cũng đúng, một người đàn ông thành đạt như anh, cộng thêm khuôn mặt đẹp trai này, sao có thể chưa kết hôn chứ, Cố Nhã Thiển đột nhiên cảm thấy mình bị sỉ nhục, người đàn ông này đã kết hôn rồi còn muốn trêu chọc cô, tặng cô lắc chân, chẳng lẽ thật sự giống như lần đầu gặp cô, chỉ muốn giở trò vô lễ với cô thôi sao?
Anh đã kết hôn rồi còn mờ ám với người phụ nữ khác.
Lúc này, sắc mặt của Cố Nhã Thiển đã trở nên lãnh đạm, hất mạnh tay anh ra, lùi về sau một bước: “Nhìn tổng giám đốc Tô có vẻ đã không sao rồi, chuyện khách sạn tổng giám đốc Tô ở bị tập kích, chúng tôi sẽ cẩn thận điều tra, chuyện còn lại tôi sẽ bảo Ôn Sâm đến nói chuyện với anh.”
Nói xong, Cố Nhã Thiển định rời đi.
“Em không muốn nghe câu trả lời cho câu hỏi lúc nãy sao?” Tô Ngọc Kỳ nặng nề nheo mắt, nhìn bóng dáng cô đã đi tới cửa, anh chống tay muốn ngồi dậy, hình như động vào vết thương, động tác của anh hơi ngừng lại, nhưng vẻ mặt vẫn không thay đổi: “Cố Nhã Thiển, em xác định không muốn nghe một chút rồi đi à?”
------oOo------
Chương 208: Trái tim này là đập vì em
Ngón tay Cố Nhã Thiển bấu chặt tay nắm cửa lạnh lẽo, trong không khí tràn ngập mùi thuốc sát trùng và hơi thở làm người khác thấy ngột ngạt của anh.
“Tôi không muốn nghe!” Rõ ràng anh đã kết hôn, đã có gia đình rồi, tại sao còn đối xử với cô như vậy? Cố Nhã Thiển chỉ cảm thấy nực cười và bị sỉ nhục, cô nhắm mắt lại nhớ tới lần đầu cô gặp anh.
Trong bữa tiệc nhà họ Cố, anh đã thô lỗ kéo cô vào trong phòng nghỉ, muốn vô lễ với cô!
Hay là nói, anh cũng giống như những tên đàn ông khác, bởi vì cô là cô chủ nhà họ Cố, nên muốn trêu chọc cô?
Cô kéo mạnh cửa ra định đi, thì một cánh tay rắn chắc đã mạnh mẽ ôm chặt eo cô lại, đầu Cố Nhã Thiển trống rỗng, một giây sau cơ thể cô đã bị nhấc bổng lên, cả người bị đè xuống giường, đập vào lồng ngực cứng rắn ấm nóng của anh.
Một giây sau, cô vẫn chưa kịp giãy giụa thì một nụ hôn ướt át thô lỗ rơi xuống, Cố Nhã Thiển mở to mắt, gần như không dám tin anh sẽ làm chuyện như vậy với cô, bên tai vang lên một tiếng nổ.
Hơi thở áp bức ngang ngược của anh bao trùm lấy cô.
Nụ hôn của Tô Ngọc Kỳ giống như mưa to gió lớn, ngón tay anh luồn qua mái tóc mềm mại giữ chặt đầu cô, có lẽ anh đã điên rồi, cô không nhớ ra anh.
Cô xem anh như người xa lạ.
Hai năm trước, lúc cô rời đi anh đã điên một lần.
Anh chỉ muốn ôm cô vào lòng, không muốn buông tay. Anh không thích sự từ chối và xa lạ trong ánh mắt cô.
Tại sao cô có thể độc ác như vậy, anh lừa cô nhiều như vậy, cô cứ thế mà đi, không dễ gì anh mới tìm được cô, nhưng cô không nhớ gì cả.
Chỉ mình anh sống trong đau khổ.
Nhưng cô lại nhớ tới cậu chủ nhỏ nhà họ La kia!!
Hai người nói cười thân mật thân thiết, anh nghĩ tới trong hai năm qua, ký ức của cô chỉ có La Thần Dương kia chứ không có anh, trong lòng anh có cảm giác đố kị, phẫn nộ đến phát điên! Còn có sự mỉa mai nữa.
Đôi mắt đen của anh in bóng cô, anh thấy cô run rẩy chống cự, ra sức muốn giãy giụa, hình ảnh được tái hiện một cách sinh động trước mặt anh giống như hai năm trước, nhưng Cố Uyên, sao em có thể cam lòng, nhẫn tâm quên tôi đi?
Sao em có thể nhẫn tâm rời đi như vậy, tại sao không tin tôi?
Nụ hôn của anh điên cuồng, nặng nề đánh đổi bằng mọi giá, mùi thơm trên người cô vờn quanh chóp mũi anh, giống như thuốc độc phát tán vào xương tủy làm anh mê mẩn.
Cố Nhã Thiển bị anh hôn đến môi tê rần, dường như mỗi dây thần kinh đều có dòng điện chạy qua khiến cô run rẩy, hơi thở của anh làm cô sợ hãi.
Cô giãy giụa muốn chống cự, nghiêng mặt muốn tránh nụ hôn của anh, giọng nói run rẩy nhưng sắc bén hoảng loạn hô: “Ôn Sâm, Ôn Sâm...”
Nụ hôn của anh rơi xuống quai hàm cô.
Anh đưa tay vuốt ve khuôn mặt cô, ngón tay lau giọt nước đọng trên mi mắt cô, một đôi mắt trong trẻo, anh nhìn thấy vẻ xa lạ hoảng sợ trong mắt cô, lông mi cô không ngừng run rẩy.
Anh nghiêng mặt ho hai tiếng, mơ hồ nếm được mùi máu tanh đang cuộn trào trong ngực, miệng vết thương bị xé rách truyền đến cơn đau dữ dội, có điều Tô Ngọc Kỳ chỉ khẽ nhíu mày.
Trên khuôn mặt đẹp trai lãnh đạm không nhìn ra cảm xúc gì, đáy mắt chỉ có sự run rẩy và phẫn nộ, cũng có sự kiên nhẫn và cầu xin, giọng nói của anh ngoài khàn khàn thì rất ổn định: “Cố Nhã Thiển, em nói cho tôi biết, em có thích tên Lee kia không...?”
Ngoài cửa truyền đến tiếng động, nhưng không thấy Ôn Sâm đi vào.
Cố Nhã Thiển nghĩ chắc là Ôn Sâm bị mấy tên vệ sĩ của Tô Ngọc Kỳ cản lại, cô không biết tại sao anh lại làm như vậy, tại sao lại... cợt nhả cô như thế?
Có lẽ chẳng có lý do gì cả. Hoặc có lý do gì đó.
Vào lúc này, Cố Nhã Thiển nhìn đôi mắt đen không thấy đáy của anh, cô càng sợ hãi, nhưng càng tỉnh táo thì trong lòng lại càng khó chịu.
Cảm giác khó chịu không thể diễn tả được.
Giống như bị một khối nước biển chắn ngang ngực khiến cô không thể thở được.
“Tô Ngọc Kỳ, chuyện này không liên quan gì đến anh, anh bị thần kinh à, mau buông tôi ra.”
“Em nhớ ra anh ta, tại sao không nhớ ra tôi...” Dường như đáy mắt anh có một giọt nước nhỏ, một tay anh giữ chặt lấy vai cô, yết hầu chuyển động lên xuống, giọng nói cũng căng thẳng: “Em nhớ ra La Thần Dương, nhưng không nhớ ra tôi, Cố Uyên, có người phụ nữ nào ác độc như em không?”
“Lee là bạn tôi!”
Cố Nhã Thiển nghe thấy cái tên “Cố Uyên” này lần nữa, ngón tay từ từ siết chặt, trong lòng có cảm giác đau âm ỉ giống như có một cây kim đang đâm vào tim cô.
“Là bạn sắp đính hôn sao?” Khóe môi Tô Ngọc Kỳ lạnh lùng nhếch lên, đầu ngón tay lành lạnh nắm chặt lấy cằm cô: “Cố Nhã Thiển, em thích
La Thần Dương kia sao?”
“Tôi có thích hay không cũng không liên quan đến anh?” Cố Nhã Thiển nhìn anh: “Ở đây là New York, Tô Ngọc Kỳ cho dù anh có bản lĩnh tài giỏi đến đâu cũng không quản được nơi này.”
“Sao tôi lại không liên quan đến chuyện này chứ?” Anh đặt tay cô lên trước ngực mình, Cố Nhã Thiển muốn rút ra, nhưng anh nắm rất chặt, giữ tay cô trên ngực anh.
Anh tách từng ngón tay của cô ra, ép sát lòng bàn tay cô vào ngực mình.
“Em cảm nhận được không?” Một tay khác của Tô Ngọc Kỳ vuốt ve gò má cô, lau những giọt nước mắt còn vương trên mặt cô, đầu ngón tay không nặng không nhẹ vuốt ve làn da trắng mịn của cô, giọng nói khàn khàn trầm thấp: “Trái tim này đập vì em.”
Lông mi Cố Nhã Thiển run lên, con ngươi hơi co lại.
Dưới lòng bàn tay cô là nhịp tim mạnh mẽ của anh, ‘thình thịch’, cô cảm nhận rất rõ từng nhịp đập xuyên qua lòng bàn tay đi khắp mạch máu cô, gõ vào nơi sâu nhất trong tim cô.
Cô quên giãy giụa và gào khóc.
Cứ ngơ ngác nhìn anh như vậy.
Đáy mắt anh là nỗi đau dày đặc, không hề che giấu sự phẫn nộ và lạnh lẽo: “Cố Nhã Thiển, tôi không phải người lương thiện, đồ tôi thích chỉ có thể thuộc về tôi, cho dù em đã quên lời cam kết giữa chúng ta, nhưng tôi vẫn nhớ rõ, em là người phụ nữ của Tô Ngọc Kỳ tôi, nếu em muốn gả cho La Thần Dương, tôi sẽ khiến cả nhà họ La hoàn toàn biến mất khỏi thế giới này.”
“Tôi đã điều tra hồ sơ của em trong bệnh viện, lúc em bị tai nạn, vết thương nặng nhất là cánh tay trái bị gãy, xương sườn gãy ba khúc, nội tạng bị xuất huyết, trên người cũng có nhiều vết trầy, nhưng vết thương trên đầu không dẫn đến việc mất trí nhớ...”
------oOo------
Chương 209: Tại sao lại mất trí nhớ?
Buổi tối, Cố Nhã Thiển đang nằm trên giường.
Cô như nghe thấy nhịp tim mạnh mẽ của một người đàn ông và câu nói: "Trái tim này đang đập vì em."
Giống như một dấu ấn lâu dài.
Lại giống như một thứ mê hoặc.
“Cố Nhã Thiển, tôi không phải người lương thiện, đồ tôi thích chỉ có thể thuộc về tôi, cho dù em đã quên lời cam kết giữa chúng ta, nhưng tôi vẫn nhớ rõ, em là người phụ nữ của Tô Ngọc Kỳ tôi, nếu em muốn gả cho La Thần Dương, tôi sẽ khiến cả nhà họ La hoàn toàn biến mất khỏi thế giới này.”
“Tôi đã điều tra hồ sơ của em trong bệnh viện, lúc em bị tai nạn, vết thương nặng nhất là cánh tay trái bị gãy, xương sườn gãy ba khúc, nội tạng bị xuất huyết, trên người cũng có nhiều vết trầy, nhưng vết thương trên đầu không dẫn đến việc mất trí nhớ...”
Những câu này lặp đi lặp lại trong tâm trí cô.
Cố Nhã Thiển ngồi dậy, lời tuyên bố hống hách đó: người phụ nữ của Tô Ngọc Kỳ tôi.
Cô khoác áo khoác ngoài vào rồi ra khỏi phòng ngủ. Đèn thư phòng vẫn, Cố Nhã Thiển bước đến gõ cửa, nhận được phản hồi của Cố Giác, cô mở cửa đi vào.
Tống Hân cũng đang ở đây, cô ấy mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa, đứng sau lưng Cố Giác, đang xoa bóp vai cho anh để giảm bớt mệt mỏi, thỉnh thoảng còn ghét tai nói gì đó.
Cố Giác vỗ nhẹ vào mu bàn tay Tống Hân, hai người nhìn nhau nở nụ cười.
Cố Nhã Thiển bước tới: "Anh cả, chị dâu."
Cô nói với Tống Hân: "Chị dâu, em có vài chuyện muốn hỏi anh cả."
Có lẽ anh ấy sẽ cho cô câu trả lời.
Tống Hân gật đầu rồi đi ra ngoài.
Cố Nhã Thiển lấy tinh dầu từ ngăn kéo ra đổ một ít vào lòng bàn tay, lấy ngón tay xoa đầu, rồi mát xa huyệt thái dương của Cố Giác.
Cố Giác từ từ nhắm mắt lại, thả lỏng. Không khí yên tĩnh hơn mười phút.
Cố Nhã Thiển nói: "Anh cả, trước kia có phải em... quen biết Tô Ngọc Kỳ..."
"Ừm." Cố Giác nhắm mắt lại, khuôn mặt thanh tú như ngọc mang theo cảm giác dễ chịu, trên mí mắt hơi có chút mệt mỏi, đáp lại lời cô giống như một câu trả lời, cũng giống như là đang khen ngợi kỹ thuật massage của Cố Nhã Thiển.
Những ngón tay của Cố Nhã Thiển khẽ run lên.
Ngay cả khi cô đã đoán ra được trong ký ức trước đây của cô chắc chắn có người đàn ông đó, nhưng khi thực sự nghe thấy câu trả lời từ Cố Giác, trong lòng cô vẫn không tránh nổi dậy sóng.
"Anh cả... tại sao em lại bị mất trí nhớ?" Cô mím môi, Tô Ngọc Kỳ nói rằng trong vụ tai nạn xe hơi đó, đầu cô không hề bị tổn thương nghiêm trọng, do đó không thể gây mất trí nhớ được.
Nhưng cô lại quên mất rồi, đã quên hết những chuyện quá khứ. Chỉ có thể nói rằng,việc mà cô mất trí là do người khác gây ra.
Cố Nhã Thiển dừng động tác ngón tay, không khí thoang thoảng mùi thơm của tinh dầu, mùi thơm dịu dàng và một nhịp thở bình tĩnh.
Cố Giác từ từ mở mắt ra. Anh đưa tay nắm lấy tay cô và vỗ về nói: "Nhã Thiển, là anh ta nói với em phải không?"
"Không, anh ấy không nói gì cả, anh ấy bảo em về hỏi anh."
Cố Giác nhìn cô thật lâu: "Nhã Thiển, để anh kể cho em nghe một câu chuyện nhé."
"Kể từ khi còn nhỏ, anh rất ít khi gặp được cô. Trong ấn tượng của anh, trong mắt cô chỉ có Cố Y, sau này anh mới biết, anh cũng có một người cô tên là Cố Nhược Dung, con gái ruột của ông nội và bà nội. Là thiên kim tiểu thư của nhà họ Cố, Cố Y chỉ là con gái nuôi của gia đình Cố mà thôi. "
"Năm cô Cố Nhược Dung mười bảy tuổi thì anh chỉ mới hai tuổi, cô đã rời khỏi nhà Cố. Lúc đó, anh vẫn còn nhỏ, nhưng vẫn còn mơ hồ nhớ rằng ông nội đã rất tức giận, những người hầu từng làm việc thời đó sau này mới kể lại rằng chưa bao giờ thấy ông nội anh tức giận như vậy, ông nội nói với cô Cố Nhược Dung rằng, đã cuốn gói ra đi thì đừng bao giờ trở lại nữa, coi như con gái nhà Cố đã chết rồi."
"Cô yêu một người đàn ông nghèo nên đã từ bỏ thân phận tiểu thư của tập đoàn Cố Thị. Cô có thai trước khi cưới rồi rời đi không chút do dự. Sau đó, người đàn ông nghèo kia đã bỏ rơi cô ấy, vì anh ta hận nhà họ Cố. Ông ta theo đuổi cô chỉ là để trả thù nhà họ Cố thôi. Lúc đó, nhà họ Cố phải chịu khủng hoảng thiệt hại về kinh tế, hai nhà cũng vì thế mà trở mặt. Cô cảm thấy có lỗi với gia đình, nên không bao giờ quay trở lại nữa, ông nội lạnh lùng đến cùng, quá thất vọng nên không hề hỏi thăm tin tức của cô nữa, cho đến cách đây mười một năm, anh mới nhận được thông tin rằng cô đã qua đời vì mắc bệnh nặng."
Cố Giác kể lại bằng giọng điệu nhẹ nhàng và điềm tĩnh, nói đến đây, anh dừng lại.
Anh nhìn Cố Nhã Thiển: "Cô đã sinh hạ một cô con gái. Trước khi qua đời, cô ấy đã liên lạc với người của nhà họ Cố và nói rằng, cô không muốn anh can thiệp vào chuyện của con gái cô. Cô không muốn con gái bị nhà họ Cố trói buộc. Vì thế, thỉnh thoảng anh chỉ cần biết rằng con gái của cô vẫn đang sống yên ổn thì sẽ không can thiệp quá nhiều."
Cố Nhã Thiển khẽ nhướ mày: "Cố Nhược Dung là mẹ của em?" "Ừm."
"Sau khi rời nhà họ Cố, cô đã đổi tên là Cố Thanh Chi, hiện được chôn cất tại nghĩa trang của nhà họ Lưu ở Thành phố Hải Châu."
"Nhà họ Lưu..." Cố Nhã Thiển nhắm mắt lại, suy nghĩ một hồi, hoàn toàn không có chút ký ức nào.
Anh nói đơn giản, tóm tắt: "Mặc dù ông bà luôn giận cô, nhưng rốt cuộc cô vẫn là con gái duy nhất của ông bà. Ông bà yêu thương cô từ khi còn nhỏ nên họ đã rất buồn khi cô ra đi. Sau này anh biết được sự tồn tại của em nên đã cùng với chú hai đến gặp em một lần. Lúc đó em rất ngây thơ. Nhưng em lại không thích anh, có lẽ là vì hận bọn anh đã đến quá muộn. Ngay cả khi anh giải thích ý định của mình khi đến đó, là đưa em trở về nhà, nhưng em vẫn từ chối, chắc là em cũng lờ mờ từng nghe cô nhắc đến rồi nên em không muốn về nhà họ Cố, và cũng vì dòng máu chảy trong người em là của người mà ông bà nội không thích. Lúc đó em mang thai, dù sao cũng là con cái của nhà họ Cố. Chú hai nói không muốn để hai mẹ con em lưu lạc bên ngoài, nên đã tự quyết định giữ lại Dạ Lê. Anh đã đưa Dạ Lê về nhà họ Cố, việc liên quan đến Dạ Lê, chỉ có anh và chú hai biết, bởi vì...”
Cố Nhã Thiển nói nhỏ: "Vì mẹ em, ông bà ngoại không thích sự thất vọng và cũng không thích em, nên anh sợ rằng ông bà ngoại biết rằng đó là con của em... sẽ buồn và thất vọng, phải không?"
Cố Giác mỉm cười, thầm thừa nhận và khẽ thở dài: "Những chuyện trước đây đều là chuyện quá khứ rồi, Nhã Thiển, không còn sớm nữa, đi ngủ thôi, nhiều chuyện không đơn giản như em nghĩ đâu, anh sẽ từ từ nói cho em biết từng chuyện."
Cố Nhã Thiển gật đầu, nghe chuyện về mẹ mình, nhất thời tâm trạng của cô rất phức tạp, nên cũng không hỏi về việc mất trí nhớ của mình nữa, mà rời khỏi thư phòng.
Cố Giác từ từ đứng dậy, chống gậy bước chầm chậm đến cửa sổ. Thực ra, chỉ có một chuyện anh đã nói dối Nhã Thiển.
Nhã Thiển mang thai đôi. ------oOo------
Chương 210: Anh cởi quần áo ra làm gì?
Lúc đó, thái độ của chú hai rất gay gắt. Nhã Thiển không đồng ý trở về, nhưng chú hai không đồng ý để con cái của nhà họ Cố lưu lạc bên ngoài, nên đã chuẩn bị mọi thứ khi Nhã Thiển sinh xong con thì sẽ đưa đi.
Chú sợ Nhã Thiển sẽ buồn nên đã nhờ các bác sĩ trong bệnh viện tác động một chút.
Sau khi Nhã Thiển sinh con xong, chú chỉ đưa Dạ Lê đi và để lại một bé gái.
Tống Hân mở cửa bước vào.
"Nhã Thiển biết hết rồi sao?"
"Nói một phần, con bé sẽ sớm biết hết thôi."
"Chúng ta làm như thế cũng vì muốn tốt cho Nhã Thiển. Nghĩ đi nghĩ lại, vận mệnh trêu ngươi, chắc cô cũng không muốn nhìn thấy... Nhã Thiển sống mà không vui vẻ gì."
Tống Hân nghĩ đi nghĩ lại: "Nhưng, đã nhiều năm như vậy rồi, em luôn không hiểu nổi tại sao cô Cố Y lại gả cho Tô Diệu Đông. Ông và bà chỉ quở trách vài lời, nhưng cũng không hề nổi trận lôi đình với cô như trước. Có phải chỉ vì cô Cố Y là con gái nuôi không?"
Vì Tống Hân cũng là con gái nuôi nên cô đặc biệt nhạy cảm với việc này.
Cố Giác không trả lời, chỉ khẽ vuốt ve mái tóc của Tống Hân, cúi đầu hôn cô: "Cố phu nhân, em nghĩ xem, đêm dài đằng đẵng, thời gian rất quý giá, chúng ta không nên nói những chuyện nhàm chán này, hơn nữa... trên thực tế... "
Tống Hân quay mặt đi: "Cố Giác! Em đang nghiêm túc!"
Cố Giác thả gậy xuống và bế cô đặt lên ghế sofa: "Anh cũng đang nghiêm túc đấy."
*
Hai ngày này Cố Nhã Thiển rõ ràng thường hay thất thần, không thèm quan tâm xung quanh nữa, sang thứ hai, cô bảo Ôn Sâm chở đến bệnh viện.
Ban đầu cô muốn tự lái xe đến, nhưng Ôn Sâm luôn đi theo cô không rời nửa bước.
Cô cũng không chống cự, bên cạnh có thêm một vệ sĩ cũng không tệ, mặc dù cũng hơi mất tự do một chút.
Cô cũng quen với chuyện đó rồi.
Là một thành viên trong nhà họ Cố, mấy việc như bắt cóc kết oán gì đó, không phải là chưa từng xảy ra, Cố Giác luôn dặn Ôn Sâm theo sát cô.
Xe dừng ở cổng bệnh viện.
Cố Nhã Thiển xuống xe, nhìn vết bầm trên má Ôn Sâm đã mờ đi nhiều. Vết thương này có sau khi anh ta đánh nhau với vệ sĩ của Tô Ngọc Kỳ: "Ôn Sâm, anh có muốn lấy ít thuốc không?"
Nếu không phải do cô, có lẽ khuôn mặt đẹp trai của anh ta đã không bị thương như vậy.
"Đã qua mấy ngày rồi mà vết bầm tím vẫn chưa tan. Mấy quý cô có lẽ sẽ đau lòng chết mất thôi. Sao anh không chăm sóc tốt cho bản thân vậy?"
"Cô đừng trêu chọc tôi nữa. Tôi đi đỗ xe. Khi nào cô xuống thì gọi điện cho tôi trước, tôi sẽ đợi cô ở cổng." Ôn Sâm vừa nói vừa kéo cửa kính ô tô lên.
Cố Nhã Thiển vô thức vươn tay để chặn lại, suýt chút nữa thì bị kẹp tay vào cửa kính. Ôn Sâm giật mình. Anh ta nhanh chóng hạ cửa kính xuống, túm lấy cổ tay Cố Nhã Thiển rồi liếc nhìn. Ngón tay hơi đỏ lên, nhưng không bị nặng lắm. Sau hai giây, anh ta buông tay ra, nhìn cô một cách rất nghiêm túc: "Xin lỗi cô chủ."
"Ôn Sâm, anh đừng có lúc nào cũng mang vẻ mặt nghiêm túc như thế. Tôi trêu anh gì chứ, anh có biết có bao nhiêu người phụ nữ nước ngoài thích anh không? Lần trước tôi cùng anh cả đi dự tiệc buổi tối, con gái của Bá tước Kane cũng hỏi tôi tại sao anh không đến?"
"Cô chủ, bác sĩ mà cô hẹn đang đợi cô đó."
*
Bên trong phòng khám.
Bác sĩ vừa kiểm tra một lượt cho Cố Nhã Thiển.
"Cô Cố, cô có thể tiếp xúc nhiều hơn với việc trong quá khứ, nói không chừng sẽ có thêm khả năng hồi phục ký ức."
"Tuy nhiên chúng tôi không thể đảm bảo được. Một số người sẽ nhớ lại trong vài ngày, vài năm, cũng có người hơn chục năm..."
Cố Nhã Thiển gật đầu, ra khỏi phòng khám. Đã hai năm đã trôi qua rồi, mỗi lần nghĩ về chuyện quá khứ, trong đầu cô luôn trống rỗng.
Còn về người đàn ông tên Tô Ngọc Kỳ đó, cô hoàn toàn không có một chút ký ức nào cả.
Nhưng mỗi lần nhìn thấy anh, cô lại có cảm giác rung động trong tim.
Cô nghĩ về câu nói hống hách nhưng lại có chút điên rồ đó của anh.
“Cố Nhã Thiển, tôi không phải người lương thiện, đồ tôi thích chỉ có thể thuộc về tôi, cho dù em đã quên lời cam kết giữa chúng ta, nhưng tôi vẫn nhớ rõ, em là người phụ nữ của Tô Ngọc Kỳ tôi, nếu em muốn gả cho La Thần Dương, tôi sẽ khiến cả nhà họ La hoàn toàn biến mất khỏi thế giới này.”
Cố Nhã Thiển bước ra khỏi thang máy, lặng lẽ đi về phía trước, nhưng cô chợt phát hiện bản thân vô tình đi nhầm thang máy ở khoa nội trú.
Người phụ trách thang máy nhắc nhở cô một cách nhẹ nhàng và lịch sự: "Cô gì ơi."
Cố Nhã Thiển kịp phản ứng lại rồi bước vào thang máy. Sau khi ra khỏi thang máy, cô rẽ trái dọc theo hành lang, rồi nhanh chóng đến trước cửa phòng bệnh của Tô Ngọc Kỳ. Có bốn vệ sĩ đang đứng canh cửa.
Cố Nhã Thiển đứng lưỡng lự nhưng không bước vào.
Cô không biết chuyện gì đang xảy ra với mình, sao cô lại đến đây?
Đang suy nghĩ có nên rời khỏi đây không thì cánh cửa phòng bệnh được mở từ bên, một người phụ nữ mặc bộ vest công sở bước ra, tay cầm một cái túi giấy, nhìn thấy Cố Nhã Thiển, cô ta mở to mắt, kinh ngạc như nhìn thấy ma vậy...
Cố Nhã Thiển nhìn cô ta. Biểu cảm của người đối diện hơi thái quá... muốn cô không để ý cũng khó.
Thư ký Tịch trong lúc kinh ngạc cũng kịp định thần lại, lên tiếng chào hỏi: "Bà...chủ...Cô..."
"Xin chào, cô là?" Cố Nhã Thiển nhìn cách ăn mặc của đối phương, cô ta vừa bước ra khỏi phòng bệnh, trên người mặc một bộ vest cao cấp phong cách công sở, chắc là trợ lý hoặc thư ký gì đó của Tô Ngọc Kỳ.
Thư ký Tịch đưa tay đẩy gọng kính lên. Mặc dù người phụ nữ trước mặt trông rất giống bà chủ, nhưng lại có rất nhiều điểm khác, về khí chất, trang phục, người này mặc toàn quần áo thiết kế cao cấp, không giống với bà chủ trước đây của cô ta, nhưng rõ ràng chính là bà chủ mà..."Chào cô, tôi là thư ký của tổng giám đốc Tô, cô đến tìm tổng giám đốc Tô đúng không?"
"Tôi... ừm." Cố Nhã Thiển đang chuẩn bị rời đi thì thư ký Tịch đã mở cửa cho cô: "Mời cô vào."
Mấy vệ sĩ đứng gác ở cửa đều biết cô nên không ngăn lại.
Cố Nhã Thiển miễn cưỡng bước vào trong, ngước mắt lên, liếc thật nhanh. Người đàn ông kia đang mặc bộ đồng phục bệnh viện, nửa ngồi nửa nằm tựa vào thành giường, trên đùi đặt một chiếc bàn nhỏ, trên bàn là máy tính xách tay và một số tài liệu, thấy cô đến, anh nhìn cô chẳm
chằm.
"Cô Nhã Thiển, lần này cũng là Cố Giác yêu cầu em đến phải không?"
Mặc dù giọng điệu của anh rất điềm tĩnh, nhưng Cố Nhã Thiển vẫn nghe ra sự mỉa mai trong giọng nói ấy.
Người đàn ông này thật nhỏ mọn, vẫn còn nhớ sự việc lần trước.
"Tôi đến một mình." Cố Nhã Thiển đi đến cạnh giường, duy trì khoảng cách an toàn là hai mét. Từ góc độ này, cô nhìn thấy quần áo bệnh viện của anh có ba nút không cài, hơi lỏng lẻo, nhìn thấy được từng lớp gạc trắng rõ ràng ở phía trên ngực.
Mặc dù vụ nổ này không gây thương vong nhiều, nhưng cũng khiến nhiều người bị thương. Tô Ngọc Kỳ không bị thương nặng nhưng chắc chắn cũng không nhẹ, nếu không thì mấy ngày qua anh cũng đã không bị sốt.
"Này, anh đang làm gì vậy?" Cố Nhã Thiển lùi lại một bước, quan sát hành động của người đàn ông, cô giơ tay lên che mắt lại: "Anh cởi quần áo ra làm gì thế?"