CHƯƠNG 211 - 220
Chương 211: Dù sao, tôi vẫn chưa cưới em
Anh cúi đầu cười khúc khích, nhìn cô: "Để cô Nhã Thiển nhìn quang minh chính đại thôi mà."
"Ai muốn nhìn chứ!" Cố Nhã Thiển che kín mắt: "Anh cài lại áo đi, tôi không thèm nhìn đâu."
"Thế em nhìn chằm chằm vào tôi..."
"Tôi chỉ... tôi chỉ sợ anh bị thương nặng, dù sao, nhà họ Cố chúng tôi cũng phải chịu trách nhiệm cho việc này..."
"Cô Nhã Thiển yên tâm, tôi không nỡ chết đâu." Giọng Tô Ngọc Kỳ khẽ dừng lại: "Dù sao..."
Cố Nhã Thiển hỏi: "Dù sao gì?"
Cô nhìn anh qua kẽ hở giữa những ngón tay.
"Em lại đây!"
"Tôi không qua!" Cố Nhã Thiển không di chuyển. Ai biết được người đàn ông này có cợt nhả như lần trước hay không chứ?
Tô Ngọc Kỳ dựa vào thành bệnh, đóng laptop lại, nhìn ánh mắt cảnh giác của cô, rồi đưa tay lên xoa xoa lông mày, khẽ nói: "Tôi hứa, tôi sẽ không chạm vào em mà chưa có sự cho phép, được không?"
Lúc này Cố Nhã Thiển mới bước qua.
"Em cúi đầu xuống."
"Sao anh nhiều chuyện thế?" Cố Nhã Thiển nói, nhìn vào khuôn mặt tái nhợt vì mất máu quá nhiều của anh, khẽ cúi đầu xuống: "Anh muốn nói gì?"
Một hơi thở nhẹ thoáng qua, ấm áp nóng đến mức khiến chóp tai của cô
đỏ lên, khuôn mặt cô hơi đỏ, rồi bỗng nhiên hai mắt cô mở to, đứng bật thẳng lên, bên tai còn vang vọng những lời người đàn ông vừa nói: "Dù sao thì, tôi vẫn chưa cưới em."
"Tô Ngọc Kỳ, ai thèm gả cho anh chứ! Tôi đã có..."
Câu “có vị hôn phu” còn chưa kịp nói ra thì đã nghẹn lại. Bởi vì cô thấy ánh mắt lạnh lùng của người đàn ông này.
Cố Nhã Thiển rời khỏi phòng bệnh, Tô Ngọc Kỳ bật máy tính một lần nữa, nhìn vào thông tin được gửi từ Hoàng Hưng, anh đọc lướt trong vài phút. Ánh mắt anh từ từ lạnh đi, có một sự nghẹt thở không thể kiểm soát dâng trào lên, những giọt lệ nhẹ nhàng rơi xuống.
Ý nghĩ về việc cô đính hôn với La Thần Dương khiến anh cực kỳ khó chịu.
Ký ức hai năm vừa qua của cô lấp đầy hình ảnh La Thần Dương mà không có anh...
*
"Xin lỗi Lee, khi nào anh về nước, điện thoại di động của em... hôm đó điện thoại của em bị hết pin." Cố Nhã Thiển giơ tay lên ôm trán, hơi phiền não. Cô thậm chí đã quên béng mất Lee, vài ngày trước ở phòng bệnh của Tô Ngọc Kỳ, Lee có gọi điện cho cô, rồi bị người đàn ông thô lỗ đó chạy đến cúp máy.
"Không sao đâu, ngày kia anh mới về."
Lee nói ngày mai sẽ đưa cô đến khu vui chơi làm một chiếc thuyền mặt trăng, Cố Nhã Thiển mỉm cười. Cô đã lớn như thế rồi, nhưng thỉnh thoảng vẫn có chút tâm hồn trẻ con.
Cô lè lưỡi nói: "Vâng ạ, buổi chiều chúng ta cùng đi xem phim nhé. Hình như gần đây có một bộ phim mới chiếu của nước em. Có một nữ diễn viên em cũng khá thích."
"Được."
Sáng hôm sau, Cố Nhã Thiển dậy sớm, trang điểm nhẹ nhàng tinh tế. Lee lái xe đến, đang chờ ở bên ngoài. Cố Nhã Thiển đưa Dạ Lê đến trường trước, sau đó theo Lee đến khu vui chơi. Khu vui chơi rất đông người.
Lee dặn cô đợi ở đây một lúc đừng đi lung tung, để anh đi mua nước.
Bỗng một nhân viên mặc trang phục của Bạch Tuyết tới đưa cho cô một chùm bóng bay. Cố Nhã Thiển nhận lấy, cô khẽ ngẩng đầu lên.
Mặt trời buổi sáng không quá chói chang.
Lee bước tới, chậm rãi dừng lại nhìn người con gái cầm chùm bóng bay hồng trong tay cách đó không xa. Ánh sáng vàng trong suốt của mặt trời chiếu vào cô. Người con gái đang mặc một chiếc váy màu hồng nhạt với mái tóc xoăn dày. Mái tóc nhẹ buông trên đôi vai mảnh khảnh, cô khẽ ngước nhìn quả bóng bay, nụ cười thật trong sáng và đẹp đẽ, không vướng bận chút ưu phiền trần thế.
Anh vươn tay, chạm vào vị trí của trái tim, khẽ nhắm mắt lại và ấn nhẹ. "Lee!" Cố Nhã Thiển quay đầu lại, nhìn anh.
Cô bước vài bước tới, rất tự nhiên nhét chùm bóng vào tay Lee: "Bạch Tuyết đưa cho em chùm bóng bay, anh cầm nó giúp em."
Từ khi Cố Nhã Thiển có được ký ức, ngoài anh cả, chị dâu, và chú hai, Lee là người đối xử với cô tốt nhất.
Cô thích ở bên cạnh Lee.
Không chút bó buộc nào.
Tất cả nguyện vọng của cô, anh đều sẽ giúp cô thực hiện. Bao dung cô, cưng chiều cô.
Lee là vị hôn phu của cô. Nhà họ La có dự định làm thông gia với nhà họ Cố, Cố Nhã Thiển cũng biết.
Nhưng...
Cô cảm thấy Lee như là người bạn và là người thân nhất của cô, như... em trai vậy. Ở cạnh anh, cô cảm thấy rất thoải mái, không cần lo lắng về bất cứ điều gì.
Nhưng cô chưa bao giờ nghĩ đến việc cưới Lee.
Lee nhanh chóng hạ tay xuống, cầm chùm bóng bay mà cô đưa, mỉm cười: "Uống nước không?"
Anh mở nắp chai rồi đưa cho cô.
Cố Nhã Thiển uống hết một chai nước suối, nước mát đi xuống cổ họng, làm tiêu tan cảm giác khô khan: "Lee, em đã đặt vé xem phim lúc hai giờ chiều. Bộ phim mới chiếu tên là "Tỉnh giấc", nghe mọi người bàn tán có vẻ phim hay."
"Ừm, em thích là được."
Vào khoảng 11 giờ, Cố Nhã Thiển và Lee rời khỏi khu vui chơi, rồi cùng đi ăn cơm. Cố Nhã Thiển đi ra khỏi nhà hàng và đợi bên lề đường. Lee ra gara dưới tầng hầm để lấy xe.
Cố Nhã Thiển giơ tay che ánh mặt trời, rồi nhìn vào ánh sáng chói lòa qua khe hở giữa các ngón tay. Đột nhiên, cổ tay cô đau dữ dội. Cô bị một trọng lực đẩy về phía trước rồi ngã xuống đất. Chiếc túi đeo trên tay cũng bị người ta giật lấy.
Cô kêu lên “Á” một tiếng đau đớn, sau vài giây mới kịp phản ứng lại. Ai đó ở gần cũng hét lên một tiếng. Cô muốn đứng dậy, phát hiện ra đầu gối đã bị trầy.
"Nhã Thiển, em không sao chứ." Lee bước ra khỏi xe, đi vài bước đã đến chỗ Cố Nhã Thiển, anh đỡ cô lên, nhìn những vết bầm tím trên khuỷu tay và đầu gối cô, anh cau mày, đôi mắt cũng sầm lại.
Túi của cô ...
Cố Nhã Thiển ngẩng đầu nhìn lên, thấy lưng một người đàn ông chạy
điên cuồng trong đám đông.
"Túi của em.."
"Em ở đây đợi anh, anh sẽ đuổi theo hắn." Lee vừa nói xong đã nhanh chóng đuổi theo, Cố Nhã Thiển tiến lên vài bước hét: "Lee, đừng đuổi theo nữa!"
Trong túi xách của cô không có gì nhiều, chỉ có chìa khóa xe hơi, một số đồ mỹ phẩm, vài chiếc thẻ, ít tiền lẻ và một chiếc vòng tay. Mặc dù đắt nhưng đối với nhà họ Cố thì cũng không đáng bao nhiêu, có thể mua cái mới được.
Cố Nhã Thiển cố gắng đuổi theo, nhưng cơn đau từ đầu gối và khuỷu tay truyền đến, cô nghiến răng tìm kiếm hình bóng của Lee và tên cướp. Cô hỏi một vài người trên đường, mới đi đến một con hẻm tối tăm và ẩm ướt.
Trong thành phố kỳ lạ phồn hoa nhộn nhịp này, có rất ít nơi như vậy, mang lại cho người ta cảm giác ẩm ướt và lạnh lẽo.
------oOo------
Chương 212: Cô nhã thiển hôm nay khách khí nhỉ
Khiến người ta rất không thích. Mặt đất ướt toàn là rêu ẩm ướt.
Cố Nhã Thiển nghe thấy một âm thanh cách đó không xa, cô dựa vào tường bước đi với tốc độ nhanh nhất.
Ra khỏi ngõ, có một bãi đất trống rộng hơn một chút, đằng sau nó là một tòa nhà dân cư.
Hai người đàn ông rên rỉ nằm trên mặt đất.
Lee giơ tay cuốn ống tay áo, nhặt chiếc túi trên mặt đất, Cố Nhã Thiển bước đến, thấy Lee không sao liền thở phào nhẹ nhõm, mấy kẻ dám cướp giật ở nơi này, hầu như trong tay đều mang theo dao.
"Lee... anh không cần phải..." Đôi mắt của Cố Nhã Thiển mở to: "Lee cẩn thận." Cô không quan tâm đến cơn đau ở chân mà bước đi nhanh, cố gắng đẩy Lee ra, Lee ôm lấy cô trước, kéo cô nằm trong vòng tay của mình.
Âm thanh của lưỡi dao đâm vào da thịt khiến Cố Nhã Thiển run rẩy.
Cô nhìn khuôn mặt của Lee: "Lee..."
Đằng sau anh ta, một người đàn ông cầm con dao trong tay, mạnh mẽ rút nó ra. Anh ta lùi lại vài bước vì sợ hãi, những người bạn đồng hành nhanh chóng kéo anh ta đi.
Lee khẽ run lên, cánh tay anh ôm chặt eo Nhã Thiển, cơ thể anh run rẩy, anh nhìn khuôn mặt hoảng hốt của người con gái, đôi mắt anh đen sâu thẳm.
"Nhã... Thiển..." Giọng anh run run.
Rốt cuộc, anh không gắng gượng được nữa, từ từ nhắm mắt.
"Lee, Lee, anh ổn chứ, Lee......" Cố Nhã Thiển đỡ lấy cơ thể từ từ đổ xuống và ôm chặt lấy anh, chất lỏng ấm áp trong lòng bàn tay khiến cô run rẩy: "Lee, anh tỉnh dậy đi."
Bên trong bệnh viện. Bên ngoài phòng mổ.
Cố Nhã Thiển đang ngồi đờ đẫn trên ghế salon, cô nhìn vào máu trên tay mình.
Chiếc váy màu hồng cũng bị dính một mảng lớn. Đây đều là... đều là của Lee...
Một trợ lý bên cạnh Lee và Ôn Sâm cũng nhanh chóng chạy vào: "Cô Nhã Thiển, chuyện gì đã xảy ra với thiếu gia vậy, đã xảy ra chuyện gì."
Ôn Sâm đặt tay lên đôi vai run rẩy của Cố Nhã Thiển: "Cô Nhã Thiển, không sao đâu, sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu."
Anh nhìn vào những vết bầm tím trên cổ tay cô và vết trầy xước rõ ràng trên đầu gối cô, anh ôm lấy cô: "Đắc tội rồi, cô Nhã Thiển."
"Đừng, Ôn Sâm buông tôi ra!"
"Cô chủ, cô cần phải xử lý các vết thương." Ôn Sâm nói khẽ: "Ngài La đang ở trong phòng phẫu thuật, cho dù cô có lo lắng thế nào thì cũng vô ích thôi. Nếu cậu ấy tỉnh dậy thấy vết thương trên người cô chưa được xử lý, nhất định sẽ rất lo lắng."
Cố Nhã Thiển mở mắt.
Ôn Sâm bế cô đến phòng khám và đặt lên giường. Bác sĩ bôi thuốc lên đầu gối cho cô.
Cô đau đến mức co rúm lại phía sau.
Ôn Sâm cúi xuống để cố định chân cô, nhìn vào đôi chân trắng nõn của
người con gái, một vết trầy xước lớn trên đầu gối đang rỉ máu, đôi mắt anh nặng trĩu, nhẹ nhàng nói: "Xin lỗi cô, tôi nên ở cạnh cô, nếu thế, sẽ không có chuyện gì xảy ra."
Cố Nhã Thiển lắc đầu: "Tất cả là do tôi vô dụng."
"Sự việc xảy ra quá bất ngờ, việc này không có ai dự liệu trước được. Cô đừng đổ hết trách nhiệm lên bản thân mình như thế."
Gạc cồn làm sạch vết thương trên đầu gối, bên trên vẫn còn dính những hạt cát, bị mắc kẹt trong vết thương. Bác sĩ gắp nó ra bằng nhíp, khiến cho Cố Nhã Thiển phải cắn môi chịu đau.
Vết thương nhỏ này không là gì đối với mộ vệ sĩ được đào tạo như Ôn Sâm, mí mắt anh không hề chớp một cái, nhưng lúc này, nhìn vào vết sẹo dính máu, sự u ám trong mắt anh ta ngày càng ảm đạm. Anh nói: "Cô chủ, tôi xin lỗi."
Giá như anh sáng nay khăng khăng đi theo cô thì đã tốt rồi.
Cố Nhã Thiển rất đau, nhưng cô càng lo lắng cho Lee hơn. Bác sĩ sợ cô bị tổn thương, động tác rất chậm. Cô hối thúc bác sĩ nhanh lên, vì cô phải đến đợi bên ngoài phòng phẫu thuật.
Cô phải ở cạnh Lee.
Bôi thuốc xong, Cố Nhã Thiển rời khỏi giường muốn ra ngoài. Ôn Sâm nói: "Cô chủ, mạo phạm rồi.” Anh liền cúi xuống bế lấy cô rồi bước ra ngoài. Đi vào phòng vệ sinh, động tác nhẹ nhàng rửa sạch máu trên tay cô.
Rồi bế cô đến cửa phòng phẫu thuật mới đặt cô xuống. Đèn trong phòng phẫu thuật luôn sáng.
Trái tim của Cố Nhã Thiển run rẩy.
Anh cả gọi điện tới, đoạn hội thoại đó cô không có tâm trí nghe. Ôn Sâm cúp điện thoại sau khi nghe xong, nói với cô: "Cô chủ, quản gia nói sẽ đến đây ngay."
Sau hai mươi phút thì Cố Giác đến. Anh đi đến chỗ Cố Nhã Thiển, tay chống gậy. Anh chạm vào tóc của Cố Nhã Thiển: “Được rồi, Nhã Thiển, không sao rồi.”
"Anh." Cố Nhã Thiển lao vào vòng tay của Cố Giác.
"Không sao đâu Nhã Thiển."
Ôn Sâm cúi đầu kính cẩn nói: "Quản gia, là tôi không đúng. Buổi sáng, tôi thấy cô chủ và cậu La cùng đi ra ngoài, vì sợ làm phiền họ, nên tôi không đi theo, sau khi trở về tôi sẽ nhận phạt."
"Ừm."
Cố Nhã Thiển vội vàng nói: "Đừng, anh cả, là em đã không cho phép anh ta đi theo em. Nếu phải bị phạt, thì hãy phạt em, chuyện này không liên quan gì đến Ôn Sâm."
Ôn Sâm nói: "Cô chủ không cần phải cầu xin thay tôi. Quy tắc của nhà họ Cố không thể bị phá vỡ."
Cố Nhã Thiển nhìn xuống, Cố Giác vỗ vai cô, ánh mắt nhìn về phía ánh đèn trong phòng phẫu thuật.
Mười lăm phút sau, cánh cửa phòng mổ mở ra.
Bác sĩ và một y tá đi ra từ bên trong. Cố Nhã Thiển nhanh chóng đứng dậy, đôi mắt cô tối sầm. Nếu không có Cố Giác đỡ, cô suýt nữa thì ngất đi.
Cố Giác trầm giọng hỏi: "Bác sĩ, tình hình thế nào rồi?"
"Cậu La mất quá nhiều máu. Túi máu cuối cùng đã được truyền nhưng vẫn chưa đủ. Nhóm máu của cậu La, gần đây số bệnh nhân của bệnh viện tăng đột biến, lượng máu dự trữ đã hết, chúng tôi đang khẩn trương liên hệ các bệnh viện lớn để xin, nhưng tình hình hiện đang rất nguy hiểm."
Cố Nhã Thiển vội vàng nói: "Của tôi thì sao, máu của tôi không được
sao?"
Cô y tá kiểm tra hồ sơ ghi chép của Cố Nhã Thiển trong bệnh viện: "Cô không phù hợp với nhóm máu của cậu La."
Cố Giác cau mày, rút điện thoại di động ra, nhanh chóng bấm một số điện thoại, Cố Nhã Thiển mím môi, rời khỏi hành lang và đi về phía quầy lễ tân. Nếu đợi chuyển huyết tương từ các bệnh viện khác, cũng phải đợi rất lâu. Trong bệnh viện nhiều người như vậy, chẳng lẽ không có ai có nhóm máu tương thích với của Lee sao?
Cô nhanh chóng đến quầy lễ tân: "Các cô mau liên lạc phát loa đi. Trong bệnh viện chẳng lẽ không ai có nhóm máu AB hay sao?"
"Hình như có..." Một y tá tại quầy lễ tân nhanh chóng liên lạc với bên loa phát thanh. Một cô y tá trẻ khác đang làm nhiệm vụ nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của Cố Nhã Thiển, lập tức nói: "Hình như ông Tô ở phòng C05 trên tầng 16 của khoa điều trị nội trú thì phải... "
Vì đặc điểm khuôn mặt của người đó quá nổi bật, nên nhiều y tá để ý tới.
Một y tá khác ngay lập tức ngắt lời: "Carrie, ai cho phép cô rò rỉ thông tin bệnh nhân vậy?"
Cô y tá trẻ lập tức nói: "Tôi không cố ý..."
Cố Nhã Thiển nhanh chóng chạy đến phòng điều trị nội trú, ra khỏi thang máy, cô bước đến cửa phòng bệnh của Tô Ngọc Kỳ. Người vệ sĩ đứng ở cửa nhìn thấy cô cũng không ngăn cô lại.
Cố Nhã Thiển đứng ở cửa, ngập ngừng trong vài giây.
Cô bình tĩnh lại trong hoảng loạn, đứng ngơ người ra. Cô có lý do nào để đến đây tìm anh chứ? Chấn thương trên người Tô Ngọc Kỳ không hề nhẹ, dựa vào đâu mà anh phải hiến máu cho Lee...?
Nhưng nếu bệnh viện không gửi huyết tương kịp thời, Lee sẽ...
Người vệ sĩ nhìn thấy Cố Nhã Thiển đứng ở cửa mà không bước vào, liền cất lời: "Cô Cố, cô không vào sao?"
Cố Nhã Thiển hít một hơi thật sâu, gõ cửa, từ từ mở cửa ra, bước vào trong.
Cô nhìn người đàn ông ngồi trên ghế sofa, đang lật đọc tạp chí: "Anh Tô."
Tô Ngọc Kỳ khẽ nhướn mày: "Hôm nay cô Nhã Thiển...sao lại...khách khí thế?"
Vừa nói xong, ánh mắt anh dừng lại trên vết máu ở chiếc váy màu hồng nhạt của cô, anh lập tức nheo mắt lại: "Ai đã làm em bị thương? Sao vậy?"
"Không, tôi không sao."
Tô Ngọc Kỳ bế cô lên ghế sofa, đưa tay ra nâng váy của cô lên, nhìn vào tấm vải trắng quấn quanh đầu gối của cô, khẽ xoa nhẹ: ”Như thế này còn nói không sao?”
------oOo------
Chương 213: Muốn dùng máu của tôi để cứu tình địch của tôi có phải không?
Cố Nhã Thiển nhìn vào miếng gạc trên cổ tay và đầu gối của cô. Thực ra, cô thực sự chỉ bị trầy xước một chút, nhưng băng bó lại trông có chút đáng sợ.
Vết máu lớn trên chiếc váy hồng của người con gái trông thật đáng sợ. Thêm vào đó là khóe mắt cô đẫm nước mắt, nhưng những vết máu này không phải của cô. Sắc mặt của Tô Ngọc Kỳ trông tốt hơn. Anh cúi đầu ho vài tiếng: "Cô Nhã Thiển đến đây có việc gì không? "
Cố Nhã Thiển khẽ cắn môi, cô không biết mở miệng nói thế nào. Đây dường như là cách duy nhất để cứu Lee rồi. Cô không thể đứng trơ mắt nhìn Lee chết mà không cứu, nhưng...
Cô nhìn vào đôi môi tái nhợt vì mất nhiều máu của người đàn ông. Khuôn mặt điển trai có cảm giác mệt mỏi và yếu đuối, cô mím môi: "Tô Ngọc Kỳ, anh có thể...có thể... cứu Lee được không, anh ấy hiện đang ở trong phòng phẫu thuật. Anh ấy có chung chóm máu với anh...Tôi... "
Cố Nhã Thiển vặn vẹo ngón tay.
Cô biết rằng yêu cầu này quá vô lý và lố bịch đối với Tô Ngọc Kỳ. Anh vốn đã mất quá nhiều máu, thậm chí môi của anh đã rất nhợt nhạt rôi, mà cô lại mong anh hiến máu để cứu người khác.
Nói xong, Cố Nhã Thiển luôn miệng xin lỗi.
Tô Ngọc Kỳ nhìn chằm chằm vào cô, đôi mắt thờ ơ, hai tai cẩn thận lắng nghe những gì cô vừa nói. Vài giây sau đó cười một cái, ho vài lần, giọng nói nhỏ nhẹ bình tĩnh và hơi mỉa mai: "Có phải cô Nhã Thiển muốn tôi dùng máu của mình để cứu tình địch của mình phải không?"
"Tôi xin lỗi..." Cố Nhã Thiển bối rối, cô lo lắng cho Lee, vì vậy không chú ý đến nửa câu sau của người đàn ông.
"Xin lỗi vì đã làm phiền." Nghe thấy câu từ chối của Tô Ngọc Kỳ, trong
lòng Cố Nhã Thiển cảm thấy có cảm giác thoải mái hơn.
"Tôi... tôi vẫn còn việc phải làm, tôi đi trước đây." Cố Nhã Thiển nói xong, liền nhanh chóng bước về phía cửa, ngón tay nắm chặt tay nắm cửa.
Cô biết, có lẽ chỉ có Tô Ngọc Kỳ mới có thể cứu Lee, nhưng làm như vậy thì quá ích kỷ. Cô không làm được.
Tô Ngọc Kỳ nhìn bóng lưng Cố Nhã Thiển, hai tay chầm chậm nắm chặt, giọng rất khẽ khàng, vì vậy không thể nghe thấy sự run rẩy trong đó: "Nhã Thiển, em định rời đi như thế này sao? Nếu muốn cứu vị hôn phu tương lai của mình, thì hãy cầu xin anh đi, làm như thế, nhỡ đâu anh sẽ đồng ý."
Lưng Cố Nhã Thiển cứng đờ, cô mấp máy môi, nhưng cuối cùng vẫn không nói thêm gì.
Sau khi rời khỏi phòng bệnh, Cố Nhã Thiển không còn cảm giác áp lực đang đè nặng nữa. Nếu lúc này Tô Ngọc Kỳ khỏe mạnh, không bị thương bởi vụ nổ, cô chắc chắn sẽ cầu xin anh hiến máu để cứu Lee, nhưng...
Khuôn mặt tái nhợt và yếu đuối của Tô Ngọc Kỳ hiện lên trong tâm trí cô. Cô đưa tay từ từ để lên ngực, có một cảm giác khó chịu ở đây.
*
Bên trong phòng bệnh.
Mười phút sau, vệ sĩ bước vào nói với Tô Ngọc Kỳ: "Cô Cố bị cướp. Cậu La đã cứu cô ấy và bị thương, vết thương rất nặng, mất quá nhiều máu, hiện đang cấp cứu. Không có nhóm máu tương ứng trong bệnh viện. Mà ngài... cùng nhóm máu với cậu La..."
Đôi mắt của người đàn ông lãnh đạm, anh từ từ nhắm mắt lại. *
Bên ngoài phòng mổ.
Cố Nhã Thiển loạng choạng đi tới, Ôn Sâm cau mày bước đến đỡ lấy cô: "Cô chủ, cô vừa đi đâu vậy?"
Cố Nhã Thiển đi đến trước mặt Cô Giác: "Anh cả, Lee thế nào rồi, huyết tương đã được chuyển đến từ các bệnh viện khác chưa?"
Cô Giác trông sắc mặt rất nặng nề: "Nhã Thiển, bình tĩnh nhé."
Cố Nhã Thiển đang ngồi trên ghế nghỉ, cô nắm chặt các ngón tay, nhìn vào ánh đèn vẫn đang sáng trong phòng phẫu thuật, nỗi sợ hãi trong lòng cô bắt đầu lan tỏa một cách vô tận, vang vọng trong tâm trí cô là hình ảnh Lee giữ cô trong lòng.
Con dao đó đâm vào cơ thể anh. Rất nhiều máu.
Tất cả đều là máu.
Nhuộm vào áo thành màu đỏ rực. Trên tay cô cũng toàn là máu.
Do cô không tốt, trong túi chỉ là những thứ rất tầm thường, bị cướp mất thì coi như mất luôn, nếu lúc ấy cô đuổi kịp Lee, có lẽ Lee sẽ không sao.
"Đủ rồi, Nhã Thiển." Cô Giác nhìn vào mí mắt hạ thấp của Cố Nhã Thiển, giọt nước mắt rơi đầy. Anh biết lúc này cô đang đổ lỗi cho chính mình: "Mọi thứ không liên quan gì đến em. Sau khi bị giật mất túi, muốn đuổi theo là một phản ứng bình thường, đấy là còn không nói đến việc chân em bị thương. Cho dù là khi em không bị thương không tổn hại gì, thì em vẫn không bắt kịp tốc độ của hai người đàn ông trưởng thành. Cố Nhã Thiển, em hãy bình tĩnh lại cho anh!”
Thời gian trôi qua từng phút từng giây, đối với Cố Nhã Thiển mà nói, nó giống như một lá bài sinh tử. Cố Giác đã gọi liên tiếp rất nhiều cuộc điện thoại, không phải là anh không có cách nào khác, mà do chẳng ai có thể dự đoán được điều này.
Mỗi gia đình sẽ lưu trữ trong bệnh viện tư nhân cho các nhu cầu khẩn cấp của mình. Nhóm máu của các gia đình lớn đã sớm được chuẩn bị trong bệnh viện. Nhóm máu tương ứng có đủ lượng máu dự trữ, nhưng La Thần Dương xảy ra tai nạn quá đường đột, vả lại máu AB rất hiếm. Mà... anh lại không thường xuyên ở đây.
Với lại thời gian trước, xảy ra một vụ nổ trong khách sạn, bệnh viện đã quá đông bệnh nhân rồi.
Cố Nhã Thiển nhìn những ngón tay của mình. Trắng nõn.
Nhưng cách đây không lâu, toàn là máu của Lee. Cô cũng muốn bình tĩnh lại, nhưng cô sợ.
Một y tá đẩy tủ lạnh lưu trữ máu, vội vã chạy lại: "Ông Cố, cô Cố, có người đã hiến máu rồi."
Sắc mặt nghiêm trọng của Cố Giác giảm bớt rất nhiều, ngay lập tức cho y tá vào.
Trái tim Cố Nhã Thiển nới lỏng ra một chút, Cô Giác bước tới chạm vào tóc cô. "Được rồi, sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu."
Một giờ sau, cánh cửa phòng phẫu thuật mở ra, Lee bị đẩy ra và gửi đến phòng chăm sóc đặc biệt. Trái tim căng thẳng của Cố Nhã Thiển hoàn toàn thả lỏng.
Cô Giác dặn dò Ôn Sâm đưa Cố Nhã Thiển trở về để thay quần áo. Cố Nhã Thiển nhìn vết máu trên váy của mình, liền gật đầu.
Trở về nhà, tắm rửa và thay quần áo.
Gạc trên cổ tay và đầu gối không tránh gỏi bị ướt bởi nước.
Cố Nhã Thiển không quan tâm.
Tống Hân cũng biết được việc này: "Nhã Thiển không sao đâu, đừng quá
lo lắng." "Vâng."
"Chị dâu, lát nữa Dạ Lê tan học rồi, chị giúp em chăm sóc Dạ Lê nhé. Buổi tối em sẽ trở về."
Cô vội vã quay lại bệnh viện lần nữa. Sau khi xuống xe, Ôn Sâm nhìn bóng dáng của Cố Nhã Thiển bước vào trong bệnh viện. Anh lấy điện thoại di động ra, bấm một dãy số điện thoại: "Điều tra rõ chưa?"
"Anh Sâm, tra ra rồi, hai người đàn ông đã giật túi của cô chủ và đâm cậu La là những tội phạm hình sự, đã từng phạm tội nhiều lần. Chúng mới ra tù không lâu..."
------oOo------
Chương 214: Người đàn ông này xuất viện rồi vẫn còn sốt
Cố Nhã Thiển nghỉ ngơi ở ghế trước cửa phòng bệnh của La Thần Dương, cô bảo Cố Giác về trước, chỉ mình cô ở lại là được rồi.
Tuy bác sĩ nói rằng tạm thời đã không còn nguy kịch, nhưng Lee vẫn chưa tỉnh, cô vẫn không yên tâm.
Nhưng cả một ngày mệt mỏi, lúc này mới được nghỉ ngơi, Cố Nhã Thiển dựa vào ghế chợp mắt, từ từ nhắm mắt lại.
“Cô chủ.” Có người vỗ vai cô: “Nếu cô mệt, thì để tôi đưa cô về.”
Cố Nhã Thiển nhìn Ôn Sâm: “Không cần đâu, tôi muốn ở bên cạnh Lee.”
Ôn Sâm gật đầu, nhìn người phụ nữ trung niên đang chờ bên ngoài rồi nói với Cố Nhã Thiển: “Đây là người tôi tìm tới để chăm sóc cậu chủ, buổi tối cứ để bà ấy và trợ lý của cậu La ở lại, cô chủ về trước đi.”
“Ừ, tôi ở lại một lát đã.”
Cố Nhã Thiển nhìn đồng hồ, 7h tối, vẫn còn sớm.
Một lúc sau, có y tá vào phòng bệnh kiểm tra, lúc y tá ra ngoài, Cố Nhã Thiển liền hỏi: “Tôi muốn biết là ai đã hiến máu trong lúc phẫu thuật, tôi muốn gửi lời cảm ơn.”
“Cái này tôi cũng không rõ, cô có thể đến phòng y tá để hỏi.”
Hiện tại Lee đã ổn định rồi, Cố Nhã Thiển thật sự muốn cảm ơn người đã hiến máu cho anh, nếu không nhờ người đó kịp thời hiến máu, Cố Nhã Thiển thật sự không biết nên làm gì nữa...
Cô bèn đi tới phòng y tá hỏi, nhưng y tá nói: “Đối phương không muốn tiết lộ danh tính, chúng tôi phải đảm bảo sự riêng tư của đối phương.”
Cố Nhã Thiển đáp lại: “Cảm ơn.”
*
Hai ngày sau, Lee tỉnh lại.
Cố Nhã Thiển nhận được điện thoại của bệnh viện, lập tức thay quần áo chạy đến, chàng trai trẻ tuổi nằm trên giường bệnh cười nhẹ, muốn giơ tay ra nhưng lại không đủ sức.
Lee nhẹ nhàng nói: “Được rồi, Nhã Thiển, anh không sao.”
Cố Nhã Thiển vành mắt đỏ hoe: “Em xin lỗi.”
“Việc này không liên quan đến em, Nhã Thiển, em không cần xin lỗi.” Lee hơi chau màu, gương mặt nhợt nhạt vì bệnh tật vẫn mang theo nụ cười sủng nịnh: “Nhã Thiển, anh rất vui, vì người bị thương là anh, chứ không phải em.”
Lông mi cô gái run rẩy.
Ba ngày sau Lee được chuyển đến phòng bệnh thường, Cố Nhã Thiển dường như ngày nào cũng đến, cô sợ Lee thấy buồn chán, nên đem theo mấy cuốn sách.
Lee vốn muốn về nước, nhưng lần này lại lỡ dở rồi.
“Lee, anh chưa từng nói với em, trước đây chúng ta quen nhau thế nào.” Trong trí nhớ của Cố Nhã Thiển hai năm nay, lần đầu tiên cô gặp Lee, cô đã có cảm giác vô cùng quen thuộc.
Như trước đây họ là bạn bè thân thiết vậy.
Lần đầu tiên gặp Lee, là ở tiệc mừng thọ của ông Cố tại thành phố Vân Châu, La Thần Dương thay mặt nhà họ La đến tham dự.
Hai năm nay, Lee đối với cô rất tốt.
Điều này khiến Cố Nhã Thiển luôn thấy áy náy.
Nửa năm trước, tuy rằng không xác nhận quan hệ yêu đương rõ ràng, nhưng hai nhà đều ngầm thừa nhận quan hệ thông gia.
“Trước đây?” Gương mặt trắng bệch nhưng đẹp đẽ của Lee cười nhẹ: “Chúng ta quen biết nhau từ nhỏ, là lần đầu tiên anh gặp em là lúc anh 6 tuổi.”
Mí mắt của La Thần Dương hơi run.
Anh nhắm mắt lại.
Anh ích kỷ thật, anh không hy vọng cô nhớ ra việc trước đây.
Vì nếu cô nhớ ra, nhận ra anh, thì mọi việc sẽ không được như bây giờ nữa...
Anh cười gượng với cô, không cách nào nói ra tâm sự trong lòng, trong kí ức của cô, trong lòng cô, anh chỉ là một người em trai, chứ không phải người yêu.
Cố Nhã Thiển chỉ nghĩ là anh mệt rồi, đứng dậy đắp chăn cho anh, nhìn đồng hồ đã không còn sơm nữa, đến lúc phải về rồi, cô liền đi ra để y tá vào.
Thang máy dừng ở tầng 16.
Cố Nhã Thiển sau khi ra ngoài mới nhận ra mình vừa vô ý ấn vào tầng này, muốn quay lại thang máy, nhưng thang máy đã đóng rồi, mà dù sao cũng tới rồi, hay là đi xem thử xem.
Đúng rồi, chỉ đi xem thử thôi chứ có làm sao.
Cố Nhã Thiển nghĩ như vậy, liền đi tới cửa phòng bệnh của Tô Ngọc Kỳ, bên ngoài cửa không có vệ sĩ, cửa phòng bệnh cũng khóa, cô liền kéo tay một y tá: “Người ở trong phòng bệnh này đâu rồi?”
“Ngài ấy xuất viện rồi?”
Cố Nhã Thiển chau mày, nghĩ tới mấy ngày trước, sắc mặt của anh vẫn còn rất kém, vừa nhợt nhạt vừa mỏi mệt, cơ thể còn chưa khỏe, sao lại xuất viện rồi. “Sức khỏe của anh ấy đã ổn định rồi sao? Xuất viện lúc nào vậy?”
“Không hề, lúc ấy người đàn ông đó vẫn đang sốt, nhưng vẫn kiên quyết xuất viện.”
*
Phòng ăn nhà họ Cố.
“Nhã Thiển, đang nghĩ gì đấy?” Tống Hân thấy cô đang đơ người, liền gõ nhẹ vào đầu cô: “Nhã Thiển, Dạ Lê đang gọi kìa.”
Cố Nhã Thiển giật mình, ăn một chút cơm, rồi nhìn Dạ Lê: “Xin lỗi, mẹ đang nghĩ một số việc, Dạ Lê, con vừa nói gì thế?”
“Ngày kia trường tổ chức ngày hội phụ huynh, mẹ đi cùng con có được không?”
“Mẹ đương nhiên sẽ đi rồi.” Cố Nhã Thiển gật đầu.
Ăn xong cơm tối, Cố Nhã Thiển dạy Dạ Lê học một lúc thì Dạ Lê lên nhà tìm Cố Giác, Cố Nhã Thiển ôm gối dựa vào sofa.
Tống Hân cắt hoa quả, tay nghề vô cùng thành thục, cắt những miếng mỏng, nhưng vẫn giữ được sự tươi ngon: “Em đang nghĩ gì đấy, từ lúc ở viện về hồn như cứ trên mây.”
Cố Nhã Thiển hơi đỏ mặt
Cô đang nhớ...
Đang nhớ Tô Ngọc Kỳ...
Người này cứ khiến cô có chút không biết làm sao.
Cô nhẹ nhàng nói: “Em không nghĩ gì đâu, chỉ đang ngẩn người chút thôi.”
“Đơ người cả một buổi tối rồi?” Tống Hân đưa hoa quả đã cắt xong đưa cho cô: “Có phải đang nhớ Lee không, bác sĩ đã nói rồi, chỉ cần tĩnh dưỡng tốt. cơ thể đã ổn định hơn rồi, em không cần lo đâu.”
“Ngược lại thì xương bánh chè của em, sao lại nghiêm trọng như vậy, em không bôi thuốc à?” Ánh mắt của Tống Hân dừng trên chân của Cố Nhã Thiển. Nhã Thiển mặc bộ đồ ngủ bằng tơ tằm kiểu dáng phổ thông, vừa đến cổ chân, lúc này ngồi lên sofa, chân lộ ra, thấy cả vết sưng đỏ.
“Em không sao, chắc là lúc tắm bị dính nước, không sao đâu.”
“Em đừng xem nhẹ những vết thương nhỏ, cũng không được vô ý như vậy, chị thấy bị phồng rộp lên rồi đấy.”
Cố Nhã Thiển ăn một miếng hoa quả, tùy tiện gật đầu, cô trở về phòng ngủ, nhìn dãy số trên màn hình điện thoại.
Đây là số mà ban đầu Tô Ngọc Kỳ lưu lại trong điện thoại cô. Nghĩ rồi, Cố Nhã Thiển vẫn gọi điện.
Không ai trả lời.
Cô buồn bực đi vào nhà tắm, vết thương ở xương bánh chè không cẩn thân bị dính nước khiến cô đau nhói, sắc mặt cũng trắng bệch, vết thương khá lớn, nặng hơn vết ở cánh tay nhiều.
Mấy ngày nay cô cứ lo lắng cho Lee, cũng quên luôn vết thương của bản thân, mà lúc này yên tâm rồi, mới phát hiện vết thương đau vô cùng.
Cô rửa sạch vết thương, ngồi ở bên giường lấy thuốc ở trong tủ thuốc ra. Cô lấy bông y tế, nhẹ nhàng lau vết thương.
Đột nhiên tiếng chuông điện thoại vang lên.
Trên màn hình điện thoại hiện rõ 3 chữ “Tô Ngọc Kỳ”.
------oOo------
Chương 215: Tôi còn chưa lấy em sao nỡ chết được
Điện thoại vừa kết nối, đầu bên kia đã truyền đến thanh âm của một người đàn ông, trầm thấp khàn khàn: “Cô Nhã Thiển, xin lỗi, lúc nãy không nghe thấy chuông điện thoại.”
Cố Nhã Thiển nghe tiếng khàn khàn bên tai, có vẻ như là mới tỉnh: “Có phải anh đang nghỉ ngơi không, tôi làm phiền anh nghỉ ngơi rồi sao?”
“Ừ, tôi vừa tỉnh.”
“Tôi...tôi...Tô Ngọc Kỳ, sao anh...sao anh lại xuất viện, tôi nghe y tá nói, cơ thể của anh vẫn chưa bình phục, phải ở lại bệnh viện để tiếp tục điều trị.”
“Hóa ra, cô Nhã Thiển còn biết quan tâm tôi cơ à.”
Cố Nhã Thiển đơ người, chớp chớp mắt: “Chúng ta là bạn bè...tôi đương nhiên nên quan tâm rồi.”
Ở đầu bên kia thốt ra hai chữ ‘bạn bè’ nhàn nhạt, sau đó một lúc mới nói: “Cô Nhã Thiển gọi điện cho tôi có việc gì vậy?”
“Tôi...không có việc gì, chỉ là...” Cố Nhã Thiển lại không biết phải mở lời như thế nào, cô...lo lắng cho anh... y tá nói anh nhất quyết xuất viện, còn đang sốt, lần trước vụ nổ xảy ra ở khách sạn, rất nhiều người bị thương, Tô Ngọc Kỳ chắc là bị thương ở phổi rồi, vì anh đang không ngừng ho, lại sốt nữa, sao lại xuất viện chứ...
“Bác sĩ nói anh bây giờ không được xuất viện.” “Ừ.”
“Anh ừ là có ý gì.” Cố Nhã Thiển nắm chặt điện thoại: “Tôi đang nói chuyện nghiêm túc với anh đấy.”
“Cô Nhã Thiển, những lời tôi nói cũng rất nghiêm túc.”
Cố Nhã Thiển cau mày, anh ấy nói cái gì vậy? Cũng không biết tại sao, trong đầu Cố Nhã Thiển bây giờ lại hiện ra lời anh nó ngày hôm đó, bá đạo và thâm trầm.
Ấn tượng thật khó phai.
“Tôi còn chưa cưới em, sao nỡ chết được?”
Cô ảo não: “Anh lại xuyên tạc ý của tôi rồi.”
“Tôi chỉ trả lời câu hỏi của cô Nhã Thiển thôi, có chỗ nào xuyên tạc lời của em chứ, là em nghĩ nhiều rồi.”
Nghĩ nhiều rồi, Cố Nhã Thiển sờ khuôn mặt đang đỏ bừng của mình, cô không thèm nghĩ nhiều đâu, rõ ràng là người đàn ông này xuyên tạc ý của cô.
“Nếu anh đã không sao, thì tôi cũng không nói với anh nữa, cơ thể của anh, tôi cũng không thể làm chủ thay anh được.” Vết thương chưa lành đã xuất viện, người đàn ông này chẳng liên quan gì đến cô, cô lo lắng cái gì? Cố Nhã Thiển lắc đầu, muốn lắc cho mấy suy nghĩ lung tung hỗn loạn đều biến mất.
Đầu bên kia không có tiếng trả lời.
Điện thoại sắp hết pin rồi, Cố Nhã Thiển đành xuống giường sạc máy, vết thương bị chạm phải khiến cô chau mày, hít một hơi.
Có tiếng gõ cửa, Cố Nhã Thiển để điện thoại đang sạc sang một bên, ra mở cửa, Tống Hân đang đứng bên ngoài, cầm theo thuốc bôi đi vào trong phòng.
Cô nhìn chân của Cố Nhã Thiển, thấp giọng trách cứ: “Chị biết là lúc em tắm bị dính nước mà, em xem đi, sưng lên rồi kìa.”
Cố Nhã Thiển ngồi ở sofa, nhìn xương bánh chè của bản thân, nghĩ lại có chút đáng sợ: “Làm gì đáng sợ như chị nói, chỉ là vết thương nhỏ thôi.”
“Dù là vết thương nhỏ cũng không thể để mặc đấy, em xem đi đã thành cái gì rồi, mấy ngày qua đáng lẽ phải đóng vẩy rồi, bây giờ lại sưng
phồng lên.” Tống Hân trách cô, thoa thuốc lên vết thương của cô, rồi lấy bông băng băng lại.
“Dạ Lê vừa ngủ rồi, ngày mai em đừng ra ngoài, ở trong nhà nghỉ ngơi đi.”
Sau khi Tống Hân rời đi, Cô Nhã Thiển liền thả mình lên giường, chắc là vì vừa bôi thuốc nên có cảm giác kích thích ngoài da, khiến cô không thoải mái, nhưng qua một lúc đã đỡ hơn, cô nhắm mắt, mệt mỏi chìm vào giấc ngủ.
*
Trong biệt thự.
Tô Ngọc Kỳ chau mày, nhìn điện thoại, rõ ràng vẫn đang kết nối nhưng lại không có tiếng gì, chắc là ngủ rồi.
Anh nghĩ một chút, để điện thoại ở bên gối, đứng dậy, người giúp việc gõ cửa đem thuốc giảm đau và giảm viêm, và cả một cốc nước vào: “Đây là thuốc mà bác sĩ dặn cậu nhất định phải uống, cậu chủ.”
“Ừ.”
Tô Ngọc Kỳ uống ngụm nước, rồi nuốt thuốc, chắc là ban ngày ngủ nhiều quá, cho nên lúc này tuy rằng có cảm giác mê mệt, ngực vẫn đau, nhưng không tài nào ngủ được.
Người giúp việc để laptop lên bàn, anh kiểm tra tình hình gần đây của công ty.
Vụ nổ lần này của khách sạn đã được điều tra rõ ràng, mục tiêu không phải là anh, mà là tổng giám đốc Hoa của EK, nhưng đối phương đã mua người của tổ chức thuê người quốc tế, mà người này lại dám ra tay ở nơi công cộng đông người như khách sạn, lại còn là khách sạn dưới trướng của nhà họ Cố.
Người đến tham gia yến tiệc lần này rất đông.
Đều là các nhà doanh nghiệp từ các quốc gia trên thế giới, tuy rằng anh
bị thương, nhưng lúc này người đau đầu nhất phải là Cố Giác mới đúng.
Nhà họ Cố và nhà họ Tô, quan hệ không phải xa lạ nhưng cũng không thân thiết, may là đều có quan hệ với Cố Y, dù xa lạ cũng sẽ không xa lạ đến vậy.
Từ trước tới nay, thỉnh thoảng mới có hợp tác về thương nghiệp.
Người đàn ông cúi người ho vài cái, dường như nhịn không nổi, càng ngày càng ho tợn, anh đưa tay giữ lấy miệng mình, thái dương căng ra, một lúc sau mới đỡ một chút.
Hôm sau Cố Nhã Thiển tỉnh dậy, phát hiện điện thoại của mình vẫn đang kết nối, cô tỉnh táo cả người.
Tối qua, điện thoại cô sắp hết pin, liền để điện thoại sạc pin ở bên cạnh, đúng lúc đó Tống Hân gõ cửa phòng.
Cô thế mà lại quên mất.
Cô vẫn chưa ngắt điện thoại... Trời ạ!
Cố Nhã Thiển cắn môi, hít thở sâu, cầm điện thoại lên, nắm chặt vài giây rồi lại buông ra, nhẹ giọng “Alo’ một tiếng, rồi lại gọi tên người kia: “Tô Ngọc Kỳ?”
Bây giờ vẫn còn sớm, 6h sáng, Cố Nhã Thiển nghĩ anh vẫn đang ngủ, đang chuẩn bị ngắt điện thoại.
Đầu bên kia truyền đến thanh âm trầm thấp của đàn ông: “Cô Nhã Thiển, chào buổi sáng.”
Cố Nhã Thiển hoảng loạn, không ngờ anh sẽ trả lời, lẽ nào anh dậy sớm như vậy sao?
Cô đơ người một lúc, mới đáp: “Chào buổi sáng, tối qua tôi không cẩn thận ngủ quên mất, quên mất đang gọi điện thoại, sao anh cũng không cúp máy vậy...” Dừng lại mấy giây, cô nói tiếp: “Phí tiền điện thoại.”
Số điện thoại này của anh, chắc là của trong nước. Tô Ngọc Kỳ nói: “Tôi cũng quên mất.”
“Vậy tôi cúp nhé...”
“Ừ.”
Cố Nhã Thiển nhìn điện thoại, nhìn màn hình, từ 11h tối qua đến 6h sáng nay tổng cộng 7 tiếng 12 phút, điện thoại nóng đến dọa người, nhưng mặt của Cố Nhã Thiển càng nóng hơn.
*
Phòng bệnh rất sạch sẽ, nhìn vào trong là một màu trắng yên tĩnh, mùi của thuốc sát trùng ở bên ngoài hàng lang cũng không quá nồng.
Cố Nhã Thiển đem theo bữa sáng, tìm cái bàn nhỏ đặt lên giường bệnh của Lee, sau đó lấy đồ ăn sáng trong hộp giữ nhiệt ra, tùy rằng ở nước ngoài một thời gian dài, nhưng cô không quen ăn đồ Tây, bữa sáng đa số đều ăn theo kiểu Trung.
Lee vừa mới hồi phục, cho nên Cố Nhã Thiển bảo người làm chuẩn bị mấy món thanh đạm một chút.
Buổi sáng Cố Nhã Thiển ở phòng bệnh, Lee thích vẽ, Cố Nhã Thiển cho người đưa dụng cụ vẽ đến, nhưng không cho anh vẽ quá lâu.
Cô ngồi ở sofa đọc sách, thời gian trôi qua rất nhanh, lúc sắp đi cô mới phát hiện, Lee đang vẽ cô.
------oOo------
Chương 216: Tôi muốn gặp anh ấy
Bút chì phác họa những nét đơn giản.
Nhưng lại khắc họa một cách tinh tế dung nhan dịu dàng của cô gái.
Cố Nhã Thiển tuy biết anh có sở thích này nhưng không ngờ khả năng vẽ của anh lại tuyệt như vậy: “Lee, bức họa này anh có thể tặng em không?”
“Nhã Thiển, sau này gọi anh là Thần Dương có được không?” Cố Nhã Thiển gật đầu: “Được.”
Chỉ là xưng hô thôi, cũng chẳng có gì khác biệt.
Nhưng chân mày của La Thần Dương lại cong cong ý cười. “Anh vẫn chưa vẽ xong, đợi anh vẽ xong rồi, sẽ tặng em.”
Cố Nhã Thiển cầm hộp giữ nhiệt đem đi rửa, đúng lúc nghe thấy mấy y tá đang nói chuyện.
“Mới có bệnh nhân mới đến phòng C05 lầu 16 đó, là một cô gái vô cùng xinh đẹp, nhưng mà vết bỏng khá nặng, thật đáng tiếc.”
“Sao nhan sắc của mấy bệnh nhân ở phòng C05 lại tuyệt thế nhỉ, anh Tô lần trước, thật sự là đẹp trai đến mức khiến người ta không kìm được máu mũi mà, trước giờ tôi chưa từng gặp một người đàn ông ngoại quốc nào đẹp trai như vậy.”
“Bạn tôi là y tá ở tầng 16, lúc cô ấy thay thuốc nói thân hình anh Tô rất đẹp, còn đẹp hơn cả người mẫu nữa, không ngờ lúc mặc đồ vào lại trông thanh mảnh như vậy, thân hình thật quá tuyệt mà.”
“Hình như anh ấy vẫn còn độc thân đấy, ở viện ở một thời gian như thế nhưng cũng chỉ có một nữ thư kí vào.”
“Haizz, sao anh ấy lại xuất viện chứ, ở viện thêm một thời gian thì tốt
biết bao.”
“Tôi nghe bạn tôi kể, tối hôm đó anh ấy rút 400cc máu hiến cho bệnh nhân cấp cứu trong phòng kia dùng, rút máu xong còn suýt hôn mê, lúc đó bác sĩ ai cũng can ngăn, nói rằng cơ thể anh ấy không phù hợp để hiến máu, tối đó vì hiến máu mà suýt nữa phải cấp cứu.”
Cố Nhã Thiển run tay, làm rơi hộp giữ nhiệt vào bồn rửa, phát ra thanh âm chói tai.
Hai y tá dừng nói chuyện, nhìn Cố Nhã Thiển: “Cô ơi, cô không sao chứ.”
Cố Nhã Thiển từ từ ngẩng đầu lên, mặt nghiêm nghị bình tĩnh, cô nhìn một trong hai y tá hỏi: “Cô vừa nói là, anh Tô là người hiến máu cho bệnh nhân phòng A06 tầng 18 à?”
Y tá cảm thấy bản thân đã tiết lộ thông tin bệnh nhân, vội vàng nói: “Xin lỗi cô, bệnh nhân yêu cầu không được tiết lộ.”
Sau đó cô ta bèn kéo y tá bên cạnh rời đi.
Nhưng từ biểu tình trên mặt của y tá, Cố Nhã Thiển có thể thấy rõ chữ ‘đúng vậy’, hóa ra, hóa ra là Tô Ngọc Kỳ hiến máu cứu La Thần Dương.
Chính vào lúc cô vừa rời khỏi phòng bệnh của anh. Lúc nãy y tá nói...
Sau khi anh rút 400cc máu, suýt thì hôn mê.
Vốn dĩ anh đã bị thương, mất nhiều máu rồi. Nhưng, sao anh lại đồng ý hiến máu?
Rõ là biết sẽ không tốt cho sức khỏe. Tại sao lại phải xuất viện?
*
Ôn Sâm nhận điện thoại của Cố Nhã Thiển, bèn lái xe đến cổng bệnh viện, hai phút sau thì thấy một cô gái mặc áo khoác gió mỏng màu kem đi ra, mái tóc đen dài bay theo gió, chạm khẽ gương mặt xinh đẹp trắng trẻo.
Anh ta xuống xe, mở cửa: “Cô chủ.”
Xe đang trên đường, Cố Nhã Thiển nhìn khung cảnh bên ngoài xe, nhẹ nhàng nói: “Ôn Sâm, anh có biết, bây giờ Tô Ngọc Kỳ sống ở đâu không?”
Trước đó anh sống trong khách sạn, nhưng bây giờ khách sạn bị nổ rồi. Hiện tại chắc là đang sống ở nhà riêng.
“Biết.”
“Vậy anh có thể đưa tôi tới đó không.”
Ôn Sâm nhìn đồng hồ: “Bây giờ sao? Cô chủ?”
“Ừ, bây giờ.”
Tô Ngọc Kỳ sống ở rìa thành phố, cách xa khu trung tâm, ở sườn núi, nhưng xung quanh toàn cây xanh, hoa cỏ, đằng sau ngoài biệt thự ra còn có cả trường đua ngựa.
Xe cộ đi lại không nhiều, nhưng tuyến giao thông rất ổn.
Vì ở sườn núi, cho nên không thể lái xe lên, chỉ có thể dừng ở chân núi, Ôn Sâm dừng xe lại, nhìn về ghế sau, cô dường như đang ngủ, hơi thở đều đặn.
Ôn Sâm không làm phiền cô.
Phải đợi tới nửa tiếng sau, cô mới từ từ mở mắt ra, cổ họng có chút khàn: “Ôn Sâm, tới nơi từ lúc nào thế?”
Ôn Sâm mở cửa xuống xe, rồi sang mở cửa giúp Cố Nhã Thiển: “Vừa
mới tới thôi.”
Cố Nhã Thiển xuống xe, nhìn còn đường đá cuội với hai hàng cây xanh phía trước, cách đó không xa là căn biệt thự màu kem ở sườn núi, cô nói với Ôn Sâm: “Tôi lên xem xem, anh đợi ở đây là được rồi.”
“Cô chủ, hay cứ để tôi đi cùng cô.”
“Không sao.” Cố Nhã Thiển biết Ôn Sâm lo cho cô, cô nhìn xung quanh: “Hệ thống an ninh ở đây rất tốt, là nhà riêng, sẽ không có vấn đề gì đâu, anh ở trong xe đợi tôi là được, có việc gì, tôi sẽ gọi điện cho anh.”
Con đường trải đầy đá cuội, không khí nồng đượm hương hoa hồng.
Hương thơm chào đón, nồng đậm nhưng lại không gây phản cảm, là hương hoa hồng thanh khiết tự nhiên, phảng phất trong gió.
Đi bộ chừng hơn 10 phút, Cố Nhã Thiển mới đến cổng biệt thự.
Cổng sắt được điêu khắc hoa văn.
Bên trong có hai vệ sĩ đứng gác, một trong hai người là người lần trước ở bệnh viện, Cố Nhã Thiển đã từng gặp rồi, nhìn thấy Cố Nhã Thiển, người vệ sĩ mặc áo đen tới gần: “Cô Cố.”
“Tô Ngọc Kỳ ở đây có phải không?” “Đúng vậy.”
“Vậy...tôi có thể vào không?” Cố Nhã Thiển nói: “Phiền các anh thông báo một tiếng.”
“Cô Cố hãy chờ một chút.”
Khoảng 5 phút sau, vệ sĩ lại đi ra: “Xin lỗi, cô Cố, tổng giám đốc Tô đang nghỉ ngơi.”
Cố Nhã Thiển đứng ở cổng, nhưng không rời đi, vô cùng rõ ràng, cô đã bị từ chối.
Trong lòng cô có vô vàn câu hỏi.
Cố Nhã Thiển trước giờ chưa từng nghĩ, bản thân lại làm ra hành động điên khùng này, cánh cổng sắt đen còn chưa đóng hoàn toàn, cô liền trực tiếp đẩy ra xông vào, vệ sĩ dường như không ngờ cô sẽ làm như vậy.
Thời gian như ngừng trôi, vệ sĩ phản ứng lại nhanh chóng muốn chặn cô. Nhưng cũng không dám làm cô bị thương.
Dù sao người phụ nữ này cũng là... cũng là người phụ nữ là tổng giám đốc Tô yêu thích.
Lúc tổng giám đốc Tô ở viện, tâm trạng anh kích động nhiều lần đều là do cô Cố, có thể chứng minh tầm quan trọng của cô gái này với anh.
Hai vệ sĩ nhìn nhau, lặng lẽ buông tay ra.
Cố Nhã Thiển không ngờ bản thân chỉ đẩy hai người vệ sĩ một cái, họ liền ngã ra, cô kinh ngạc nhìn hai vệ sĩ nằm trên sàn, rồi nhanh chóng xông vào phòng khách.
Người giúp việc đang lau cầu thang, nhìn thấy cô, bèn vội vàng nói: “Cô gái, cô là ai vậy?”
Cố Nhã Thiển nhìn lên tầng: “Tô Ngọc Kỳ đâu?”
“Ngài ấy ở trên lầu, cô gái này, ngài ấy nói phải nghỉ ngơi, không tiếp khách, hay cô đi đi.”
Người làm nhìn quần áo đắt tiền trên người Cố Nhã Thiển, không quyết liệt ngăn chặn, chỉ nhẹ nhàng nói.
Cố Nhã Thiển cũng không biết làm sao, chỉ biết hôm nay không gặp người đàn ông đó thì không được.
------oOo------
Chương 217: Cái tên cố nhã thiển chỉ là hiện tại mà thôi
Cô leo thẳng lên tầng, vết thương ở xương bánh chè còn đau cô cũng mặc kệ, cô đi lên nhưng lại không hiểu thiết kế của biệt thự này.
Trền tầng hai có rất nhiều phòng ngủ.
Người làm vội vàng đi lên theo: “Cô gái này, cô muốn làm gì vậy? Cô cứ như này tôi sẽ gọi vệ sĩ đấy.”
Một tiếng ho khan đột nhiên truyền đến, Cố Nhã Thiển dừng bước, ánh nhìn khóa chặt vào cửa phòng đang đóng.
Người làm đứng ở cửa chặn cô lại, Cố Nhã Thiển nhàn nhạt đáp: “Tránh ra.”
Trong phòng đọc sách, không chỉ có tiếng ho của người đàn ông, còn có âm thanh mềm mại của phụ nữ vọng ra không rõ ràng, Cố Nhã Thiển còn tưởng mình nghe nhầm, nhưng lúc cô đi qua người làm đẩy cửa bước vào, cô nhìn thấy bóng dáng phụ nữ ở trước Tô Ngọc Kỳ, bóng hai người hòa vào nhau, nhìn từ góc này có cảm giác là hai người đó đang hôn nhau, cô mới biết là mình không nghe nhầm.
Hóa ra, đây là cái gọi là nghỉ ngơi.
Người phụ nữ kia mặc một chiếc váy liền ưu nhã hàng cao cấp, lần trước cô từng gặp rồi, chính là người đi dạo phố với Tô Ngọc Kỳ ở khu nữ trang.
Người phụ nữ đó đã cười với cô.
Cố Nhã Thiển nhếch khóe môi.
Cô nhìn người đàn ông mặc áo sơ mi xám sẫm đang ngồi ở bàn làm việc, đôi mắt sâu thẳm của anh cũng dừng trên người cô, anh lên tiếng: “Cô Cố Nhã Thiển.”
Cố Nhã Thiển cảm thấy rất buồn cười, trước khi đến đây, cô có rất nhiều
lời muốn hỏi anh, sau khi tới rồi cô đột nhiên cảm thấy bản thân không biết nên mở lời thế nào.
Tất cả những lời cô muốn nói, những lo lắng của cô đều như bị ứ nghẹn lại.
Cô cười: “Xin lỗi làm phiền hai người rồi.”
Cố Nhã Thiển xoay người, bước nhanh ra ngoài, có lẽ cô không nên đến đây, người đàn ông này vốn không liên quan gì đến cô, dù cho trước đây có liên quan cũng chỉ là trước đây thôi, cô không nhớ gì về quá khứ nữa.
Cô không có kí ức về chuyện trước đây.
Cái tên Cố Nhã Thiển chỉ là hiện tại mà thôi.
“Cố Nhã Thiển...” Tô Ngọc Kỳ đứng dậy bước ra ngoài, người phụ nữ kia níu lấy tay áo anh: “Anh Tô, chuyện mẹ em nói muốn mời anh dùng bữa...”
“Xin lỗi, phiền cô nói với bà Hoa một tiếng, cơ thể tôi không khỏe, không tới được.” Gương mặt người đàn ông lạnh lùng, lúc anh đọc sách thường đeo một cặp kính gọng vàng kim, sự lạnh lùng từ đôi mắt anh in hằn lên kính: “Cô Hoa Lạc Anh, hãy buông tay ra trước.”
Hoa Lạc Anh lặng lẽ buông tay.
Cố Nhã Thiển muốn rời khỏi chỗ này thật nhanh, lúc xuống lầu bước nhanh quá, đụng đến vết thương ở xương bánh chè làm cô phải bám vào thành cầu thang mới không bị ngã.
“Cố Nhã Thiển...” Đằng sau vang lên tiếng của Tô Ngọc Kỳ.
Cố Nhã Thiển không vì thế mà dừng bước, cô bước hai bước để quen với vết thương ở xương bánh chè rồi vội vàng xuống lầu, lao thẳng ra cổng.
Người đàn ông bước chân dài nên lúc Cố Nhã Thiển ra đến cổng thì anh cũng đuổi kịp, túm chặt cổ tay cô, ôm cô vào lòng, cô giãy ra, anh càng ôm chặt hơn.
Cố Nhã Thiển đấm vào lưng anh, hét lên: “Tô Ngọc Kỳ, anh buông ra!”
Anh đột nhiên ho dữ dội, Cố Nhã Thiển không nhúc nhích nữa, cô không biết có phải là là vì động tác của cô vô tình chạm phải vết thương của anh không, má cô áp sát vào lồng ngực anh, tiếng ho của anh như sấm bên tai.
“Cô Nhã Thiển, có phải em, ghen không?” Sau khi kiềm lại trận ho, Tô Ngọc Kỳ cong môi cười: “Cố Nhã Thiển, tôi hoàn toàn không có liên quan gì với cô Hoa Lạc kia, cô ấy chỉ thay mặt nhà họ Hoa tới mời tôi mà thôi, tôi từ chối rồi.”
“Ai ghen cơ chứ? Anh giải thích với tôi làm gì.” Cố Nhã Thiển trợn mắt, nhưng khuôn mặt không kiềm được mà đỏ lên, hơi thở anh bao lấy cô khiến cho cô hoàn toàn không còn đường lui.
Cô lẳng lặng nhìn anh, tuy trong lòng thấy tốt hơn lúc nãy một chút nhưng không có nghĩa là cô hồ đồ, rõ ràng anh đang hẹn hò với gái trẻ, lại còn nói lấy lệ là đang nghỉ ngơi, cô nói: “Tôi tới đây là để cảm ơn anh đã cứu bạn tôi.”
Cố Nhã Thiển chỉ cảm thấy nhiệt độ xung quanh đột nhiên giảm xuống, cô mím môi: “Cho nên, anh có thể buông tôi ra chưa?”
Hoa Lạc Anh từ trên lầu đi xuống nhìn Cố Nhã Thiển với ánh mắt ghen tị nhưng nhanh chóng giấu đi, rõ ràng cô ta đã điều tra Tô Ngọc Kỳ chưa kết hôn, tuy là có một cô con gái nhưng đã ly hôn vợ từ lâu.
Sao đột nhiên lại xuất hiện một bà Tô vậy?
Cô ta chỉ cho rằng Tô Ngọc Kỳ là mượn cớ đuổi người thôi, vì cô ta đường đường là đại tiểu thư của nhà họ Hoa, khác với các thiên kim khác.
Nhưng...
Tô Ngọc Kỳ sao lại nhìn trúng một cô gái bình thường nhạt nhẽo như vậy?
Lúc sáng ra ngoài Cố Nhã Thiển không trang điểm, để mặt mộc, lại mặc
chiếc váy liền màu xanh lục khiến cho người ta có cảm giác nhạt nhòa.
Giống như đóa hoa dành dành vậy.
Cố Nhã Thiển vùng ra khỏi vòng tay của Tô Ngọc Kỳ, thì nhìn thấy ánh mắt đố kị của Hoa Lạc Anh, cô chỉ nhướn mày cười nhẹ: “Cô gái này là cô Hoa Lạc Anh sao?”
Hoa Lạc Anh đi xuống, bên ngoài vẫn duy trì nụ cười thục nữ tiêu chuẩn, đưa tay ra muốn bắt tay với Cố Nhã Thiển: “Chào cô.”
Cố Nhã Thiển nhìn thấy bàn tay đưa ra trước mặt, nhưng không bắt, coi như không thấy gì, chỉ nhẹ nhàng đáp: “Ừm.”
------oOo------
Chương 218: Em có biết hôn môi có ý nghĩa gì không?
Hoa Lạc Anh ra vẻ chân thành đi tới, trước mặt người ngoài, cô ta lúc nào cũng duy trì dáng vẻ tươi cười, dịu dàng, bắt tay với Cố Nhã Thiển: “Chào cô."
Cố Nhã Thiển thấy người ta đưa tay ra bắt nhưng cô không nhìn mà ngoảnh mặt đi: “À."
Nụ cười trên mặt Hoa Lạc Anh trở nên cứng đơ.
Có lẽ từ trước đến nay chưa ai dám khinh cô ta ra mặt như vậy, Cố Nhã Thiển chỉ nhìn lướt qua cũng đủ nắm bắt được tâm trạng của Hoa Lạc Anh lúc này.
Đó không phải là vì cô nhìn thấu được lòng người.
Mà bởi vì cô Hoa Lạc Anh này nghĩ gì đều viết hết lên mặt, chẳng qua chỉ là một nhà họ Hoa nhỏ bé nhưng không hiểu sao lại tỏ vẻ hơn người như vậy.
Tô Ngọc Kỳ thờ ơ nói: “Tiễn cô Hoa Lạc Anh về đi.”
"Vâng." Có một gã vệ sĩ đi vào nói với Hoa Lạc Anh: “Cô Hoa Lạc Anh, xin mời.”
Hoa Lạc Anh vẫn giữ nguyên nụ cười nhìn Tô Ngọc Kỳ, cố gắng tỏ vẻ dịu dàng, hào phóng: “Ngài Tô, tôi mong ngài có thể suy nghĩ lại."
"Cô Hoa Lạc Anh, tôi đã cho cô câu trả lời rồi, mong cô sau này đừng tới đây nữa."
Phòng khách lại yên tĩnh như cũ.
Cố Nhã Thiển biết ngoài cửa có vệ sĩ canh gác nên trừ phi tự mình xông vào như vừa rồi nếu không sẽ không ra được, cô dứt khoát không dùng dằng nữa mà chậm rãi đi tới ghế sofa, ngồi xuống, tiếp tục nói một cách nghiêm túc: “Anh Tô, cảm ơn anh."
"Cô Nhã Thiển chuẩn bị cảm ơn tôi như thế nào đây?" Anh đặt tay xuống thành ghế cô ngồi, bày ra tư thế làm chủ cả căn phòng này, khoảng cách giữa anh và cô lúc này chỉ còn vài centimet nên hoàn toàn kiểm soát được hành động của cô, anh cợt nhã một câu: “Cô Nhã Thiển không cảm thấy cô đơn sao?"
Cố Nhã Thiển nắm tay lại, mở túi, lấy ra một tấm thẻ đưa cho anh, và vẫn giữ khoảng cách như cũ, hơi thở của anh phả lên mặt cô khi nói chuyện.
Cố Nhã Thiển lúc nói chuyện cũng vậy.
"Anh Tô, tôi xin bày tỏ sự áy náy của mình vì đã quấy rầy anh với cô Hoa Lạc Anh đó, và cũng rất cảm ơn anh đã cứu bạn tôi, nếu anh có yêu cầu gì xin cứ nói.”
Hơi thở dễ chịu của cô cứ như vậy mà phả vào mặt anh.
Tô Ngọc Kỳ vẫn nhìn cô chằm chằm, cổ họng căng cứng: “Cô Nhã Thiển, đừng bảo với tôi là em cho rằng chỉ cần đưa cho tôi một tấm thẻ là có thể đuổi tôi đi đấy nhé, máu của tôi không rẻ đâu.”
Anh vẫn giữ nguyên giọng điệu của mình, có điều ánh mắt nhìn cô trở nên sâu thẳm hơn: “Cố Nhã Thiển, em có biết hôn môi có ý nghĩa gì không?”
Cố Nhã Thiển cảm thấy rùng mình khi nhìn vào ánh mắt sâu thẳm của người đàn ông đó: “Tôi không biết mà tôi cũng không muốn biết!"
"Tôi đã từng dạy em nhưng nếu em quên thì tôi sẽ không ngại dạy lại một lần nữa."
Nói xong, hơi thở nam tính liền xâm chiếm và áp lên bờ môi mềm mại của cô.
Đôi mắt trong veo của cô rụt lại như muốn vùng ra nhưng người đàn ông ấy đã đi trước một bước, giữ chặt hai tay cô lại, không cho cô nhúc nhích được chút nào, tay còn lại giữ đầu cô, luồn những ngón tay thon dài của mình vào mái tóc đen dày của cô.
Suy nghĩ của Cố Nhã Thiển ngưng lại vài giây, cô dùng hết sức để chống cự nhưng tất cả dây thần kinh trên cơ thể cô như có một luồng điện chạy qua, cô chìm vào nụ hôn mạnh mẽ cùng hơi thở nồng đậm của anh.
Mặt anh áp sát vào mặt cô.
Cố Nhã Thiển như bị cuốn vào đáy mắt đen thẳm. Toàn thân cô bị trói chặt.
Cuối cùng anh cũng cho cô vài giây để hít thở nhưng rồi lại tiếp tục điên cuồng cắn mút đôi môi cô, mãi cho đến khi cả người Cố Nhã Thiển buông lơi, xụi lơ trên ghế.
Lúc này hơi thở nam tính mới rời khỏi cô.
Bóng dáng cao lớn chiếu xuống thảm trải sàn, Tô Ngọc Kỳ đưa tay vân vê bờ môi sưng đỏ của cô nói: “Bây giờ đã biết chưa? Nhã Thiển!"
Nói xong lại cúi xuống nhẹ nhàng hôn lên môi cô lần nữa.
Cố Nhã Thiển nghĩ, nếu lúc này mà còn sức thì cô nhất định phải giáng cho gã này một bạt tai để dạy cho anh ta một bài học vì cái tội hở một chút là sàm sỡ cô!
Nhưng cô bị hôn đến mức bủn rủn cả chân tay, ngay cả hít thở cũng khó khăn.
Nhìn gương mặt đẹp trai của người đàn ông trước mặt, đôi mắt sáng lấp lánh, sống mũi cao thẳng, nước da trắng nhợt, tuy nhiên làn da trắng và có vẻ ốm yếu này lại khiến cho người ta cảm thấy trong sự đê tiện còn có dáng dấp của một người văn nhã, anh quay lưng lại và chọn góc phù hợp để che khuất ánh sáng bên ngoài cửa sổ bằng bóng lưng cao lớn của mình.
Rõ ràng trong đầu anh chỉ toàn là những suy nghĩ thấm đẫm nhục dục nhưng lại toát lên dáng vẻ rất nghiêm túc, khiến Cố Nhã Thiển tức giận nhắm nghiền hai mắt lại không thèm để ý tới nữa.
"Nếu cô Nhã Thiển vẫn chưa biết thì tôi sẽ không ngại tiếp tục dạy."
Những lời vô sỉ như vậy cứ rót vào tai khiến Cố Nhã Thiển tức run người, cô mở mắt, ngoảnh mặt đi nhưng lại bị anh giữ chặt cằm lại: “Xem ra, em vẫn chưa biết nó có ý nghĩa gì."
Cô bực bội gắt: “Biết rồi."
"Nếu vậy hay là cô Nhã Thiển làm mẫu cho tôi xem thử một lần nhé?" Anh dùng ngón tay tì lên môi cô, Cố Nhã Thiển giật mình.
Hình như...
Hình như đã từng có người nói với cô... ... Những lời tương tự như vậy.
Thế nhưng, khi Cố Nhã Thiển đang muốn nhớ lại thì lại không cách nào nhớ ra được, gương mặt ấy cũng nhạt nhòa và những lời nói ấy cũng mơ hồ theo.
Một khoảng trống trong tâm trí khiến người ta ngột ngạt.
Đột nhiên, một cảm giác mát lạnh lướt qua đầu gối cô, Cố Nhã Thiển sực tỉnh giữa cơn mê, cô chống hai cánh tay mảnh khảnh ngồi dậy, nhìn người đàn ông ấy đang quỳ một chân trên sàn nhà, lòng bàn tay anh đang thoa thuốc mỡ lên vết thương tấy đỏ trên chân cô.
Cố Nhã Thiển theo bản năng rụt chân lại.
Nhưng cổ chân đã bị anh giữ chặt.
"Cố Nhã Thiển, em hãy nói cho tôi biết tại sao ban đầu chỉ là một vết xước nhỏ mà bây giờ lại biến thành bộ dạng này vậy? Người không biết còn tưởng là gã lang băm nào đó đã kê đơn cho em nên vết thương mới càng lúc càng nghiêm trọng như vậy."
Cố Nhã Thiển ngoảnh mặt đi, thản nhiên nói: “Chỉ là tôi không cẩn thận mà thôi.”
Anh cúi đầu ho khan vài tiếng, Cố Nhã Thiển bất chợt nhìn anh, vừa rồi khi anh ghé sát lại gần nhiệt độ vẫn bình thường, đáng lẽ phải hết sốt rồi chứ, tại sao mới một lát đã ho rồi.
"Tại sao anh muốn xuất viện?"
"Tại sao tôi lại phải ở lại bệnh viện chứ?"
Cô nói: “Vết thương trên người anh còn chưa lành."
Anh bắt lấy cổ tay cô, mở băng gạt ra rồi thoa thuốc mỡ lên vết thương và cất giọng trào phúng: “Thì ra cô Nhã Thiển cũng biết quan tâm đến tôi, tưởng trong lòng cô Nhã Thiển chỉ có cậu chủ nhỏ nhà họ La đó thôi chứ?”
Ôn Sâm đã gọi điện thoại cho cô.
Nên Cố Nhã Thiển mới nhận ra mình đã ở lỳ nhà Tô Ngọc Kỳ hơn một tiếng rồi, nhưng vừa định đi, thì bụng cô liền biểu tình, cô đã nhịn đói suốt buổi trưa.
Tô Ngọc Kỳ kêu cô ngồi ghế đợi một lát.
Cố Nhã Thiển xoa bụng, cô ăn uống luôn rất đúng giờ vậy mà hôm nay lại bị gã đàn ông này phá vỡ.
Hai bát mỳ được đưa lên, có thêm một quả trứng luộc và một ít rau ăn kèm.
Bát rất to nên Cố Nhã Thiển ăn được nửa bát đã thấy no, soup cũng rất ngon nên cô không kiềm chế được mà ăn một hơi cạn sạch, người hầu đang dọn dẹp phòng khách nên người vừa mới nấu mì trong bếp chắc là Tô Ngọc Kỳ.
------oOo------
Chương 219: Muốn cắt đứt quan hệ với tôi?
Cô hai tay chống cằm: “Thật không ngờ anh nấu ăn cũng ngon đấy.”
Tô Ngọc Kỳ rút khăn tay ra lau khóe môi cô rồi nói: “Trước đây vợ tôi cũng từng nói như vậy."
Hai má Cố Nhã Thiển ửng hồng ngại ngùng, cô cầm lấy khăn tay của anh và liếc mắt nhìn chiếc nhẫn kim cương đeo trên ngón áp út, hơi nheo mắt lại nói: “Vậy chắc vợ của anh rất hạnh phúc."
Trong lòng cô có chút buồn buồn khó chịu, khi nghe anh nhắc đến vợ của mình.
"Không, tôi đã phụ cô ấy..."
Cố Nhã Thiển mím môi: “Anh rất yêu vợ mình phải không?" Bởi vì cô nhìn thấy tình cảm chan chứa trong mắt anh, một người đàn ông lạnh lùng mà lại nặng tình như vậy thì chắc chắn là rất yêu vợ mình.
"Nhưng cô ấy không biết, cô ấy đi rồi, tôi đã tìm cô ấy khắp nơi." Cố Nhã Thiển siết chặt tay: “Vậy anh tìm được cô ấy chưa?" "Tìm được rồi."
"Ồ.”
Cố Nhã Thiển cũng không hiểu mình bị làm sao nữa, cô cảm thấy hơi hụt hẫng khi biết Tô Ngọc Kỳ đã kết hôn, rồi lúc nghe anh nói rất yêu vợ cô cũng cảm thấy hụt hẫng... Và lúc anh nói tìm được vợ rồi, cảm giác mất mát bao trùm lấy cô.
Trước khi đi, cô nói: “Dù thế nào đi nữa, cũng rất cảm ơn anh.”
Nếu không có anh thì La Thần Dương đã gặp nguy hiểm rồi.
Anh nhìn Cố Nhã Thiển: “Cố Nhã Thiển, em không muốn tìm lại những
ký ức đã mất của mình sao?”
Cô muốn, đương nhiên muốn.
Cô không cam lòng chỉ còn lại hai năm ký ức.
Cô cũng đã đến bệnh viện kiểm tra lại bệnh án của mình, phần đầu bị va chạm mạnh, cô cũng đến rất nhiều bệnh viện tìm những bác sĩ chuyên khoa thần kinh nổi tiếng để đối chiếu chẩn đoán của bọn họ với nhau nên Cố Nhã Thiển cũng biết tai nạn xe năm đó không thể khiến cô bị mất trí nhớ được.
Nguyên nhân mất trí nhớ xuất phát từ sự can thiệp sau này.
Kể từ khi bị tai nạn đến khi tỉnh lại thì người mà cô tiếp xúc nhiều nhất chính là người nhà họ Cố.
Cô không muốn những suy đoán mập mờ khiến mình nghĩ sai về người nhà họ Cố, họ đều là người thân của cô nên có lẽ có ẩn tình gì đó.
Cô chưa bao giờ hoài nghi ý đồ của Cố Giác và Tống Hân, bởi vì hai người họ luôn đối xử với cô rất thật lòng.
Và tất cả mọi người trên dưới trong nhà họ Cố cũng vậy.
Cô là lá ngọc cành vàng duy nhất của nhà họ Cố, các anh trai nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, về phần ông ngoại tuy hơi lạnh nhạt nhưng kể từ lúc tổ chức tiệc sinh nhật cho cô, ông đã tuyên bố cô là lá ngọc cành vàng của nhà họ Cố.
Bà ngoại mặc dù đối với cô có chút xa cách, thế nhưng chi tiêu, ăn mặc luôn dành cho cô thứ tốt nhất, tuy tỏ vẻ thờ ơ nhưng vẫn luôn rất quan tâm cô.
Cố Nhã Thiển đã từng nghĩ qua rất nhiều khả năng, có lẽ cô đã từng u sầu hoặc cũng có thể là lúc trước cô đã tự chọn để cho mình bị mất trí nhớ cũng nên.
Chắc là chính cô đã chọn để cho mình lãng quên tất cả.
Hiện tại cô không còn muốn để tâm vào những chuyện vặt vãnh như việc mình bị mất trí nhớ nữa.
"Tô Ngọc Kỳ, đối với tôi mà nói có một vài ký ức không hẳn là tốt, không biết tại sao tôi lại mất trí nhớ nhưng hiện tại... Tôi cảm thấy... Cuộc sống của mình rất tốt, có các anh trai quan tâm đến mình, người nhà cũng thương yêu mình, còn cả ông bà và con trai nữa.”
"Cho nên ý của cô Nhã Thiển là..." Tô Ngọc Kỳ chậm rãi siết chặt hai tay lại: “Những ký ức ấy đã thuộc về quá khứ rồi?"
Cố Nhã Thiển nhìn anh mỉm cười: “Ký ức đương nhiên là những thứ thuộc về quá khứ rồi, con người ta dù sao cũng phải sống với hiện tại."
Cô tiếp tục nói: “Xin lỗi anh vì sự đường đột của tôi hôm nay, có thể chúng ta đã từng quen biết nhau nhưng xin lỗi anh vì tôi đã quên hết, ngài Tô rất yêu vợ của mình còn tôi cũng đã có vị hôn phu, tôi nghĩ chúng ta sau này tốt nhất là không nên gặp lại nhau nữa, hôm nay là tôi sai khi liều lĩnh xông vào, tôi phải cảm ơn vì anh đã hiến máu để cứu Lee.”
Tô Ngọc Kỳ khẽ mỉm cười nhưng trong đáy mắt anh lại ngập tràn sự lạnh lẽo: “Nói dông dài như vậy, chẳng qua ý của cô Nhã Thiển đây là muốn cắt đứt quan hệ với tôi sao?”
------oOo------
Chương 220: Sự nhẫn tâm của em, tôi đây còn kém xa
Cố Nhã Thiển nhìn vào đôi mắt đen như mực của anh, chớp chớp mấy cái nhưng không nói gì.
Khoảng vài giây sau cô mới gật đầu.
Anh cười khẩy: “Cô Nhã Thiển, bộ dạng nhẫn tâm của em, tôi đây còn kém xa."
Sự chế giễu trong lời nói của anh khiến con ngươi của Cố Nhã Thiển co lại: “Chẳng phải con người ta luôn hướng về tương lai sao?"
Thật ra, làm gì có chuyện cô không muốn nhớ lại những chuyện lúc trước chứ.
Cô cũng không muốn ngày ngày đều phải đối mặt với sự trống trải của chính mình.
Nhưng khi gặp người đàn ông này, cô không thể kềm chế được con tim đang thổn thức. Có thể bọn họ từng có một đoạn quá khứ cùng nhau, cũng có thể cô và người đàn ông này trước kia từng... yêu nhau.
Lần đầu đầu gặp anh tại bữa tiệc, anh đã đưa cô đến phòng nghỉ để giở trò với nụ hôn bá đạo triền miên, dù muốn tránh nụ hôn đó nhưng cô lại nhận ra con tim của mình đã đập nhanh không cách nào kiểm soát được vì người đàn ông này.
Đối với người đàn ông vừa xa lạ vừa quen thuộc này, cô không khống chế được chính mình.
Nếu đã như vậy thì tốt hơn hết là... dừng kịp lúc trước khi tự lao đầu xuống vực.
Cắt đứt quan hệ.
Cô đã có một đứa con trai còn anh hiện tại chắc cũng đã có gia đình riêng của mình rồi.
Cố Nhã Thiển cảm thấy mình đã nói rất rõ ràng rồi, cô liếc nhìn người đàn ông đang đứng trước mặt mình, buông mắt định rời đi thì sau lưng vang lên giọng nói trầm thấp và giận dữ của Tô Ngọc Kỳ: “Cố Nhã Thiển, em cho rằng tôi sẽ đồng ý sao? Tôi đã nói rồi, chỉ cần em dám gả cho La Thần Dương, thì tôi sẽ dám làm cho cả nhà họ La biến mất khỏi đất nước này."
"Tô Ngọc Kỳ, tại sao anh lại vô sỉ như vậy chứ!" Cố Nhã Thiển dừng bước, siết chặt tay lại, cô thừa hiểu thế lực của nhà họ Tô cũng tương đương với nhà họ Cố, mặc dù những năm gần đây nhà họ La phát triển vượt bậc nhưng chẳng có cách nào sánh được với VK dưới trướng nhà họ Tô, tuy nhiên nhà họ Tô muốn ép chết nhà họ La cũng chẳng phải là chuyện dễ dàng gì.
Nhưng ai mà biết được người đàn ông điên rồ này sẽ làm gì?
Cố Nhã Thiển rõ ràng đã nhìn thấy tài năng bày mưu tính kế thâm độc toát lên từ ánh mắt của người đàn ông này, nó khiến cô cảm thấy sợ hãi.
Tô Ngọc Kỳ ngồi vắt chéo chân trên ghế sofa, chiếc áo màu xám bạc càng tôn lên sự nam tính của người mặc, anh khẽ nheo mắt: “Cho nên, em tốt hơn hết hãy tự hủy bỏ hôn ước đi..."
*
New York những ngày này rất đẹp, ánh mặt trời rất rực rỡ. La Thần Dương đã xuất viện sau hai tuần nằm viện.
Trong hai tuần này, rất nhiều việc của công ty bị dồn ứ nên vừa về tới biệt thự, La Thần Dương liền chui vào phòng làm việc, hai trợ lý cũng vội vàng đi theo, Cố Nhã Thiển cũng ghé sang vài lần, cô rất ít khi đến đây, người hầu mang lên cho cô một ly trà.
Cố Nhã Thiển uống hai ngụm, là trà hoa lài thượng hạng. Hương hoa nồng nàn.
Từng đóa hoa nổi bồng bềnh trên mặt nước trà màu hổ phách.
Cô nhàm chán nên mở điện thoại ra chơi game một lát rồi định đến phòng làm việc tìm vài quyển sách để đọc. Phòng làm việc ở đây có hai gian, một gian dành cho La Thần Dương, gian còn lại chuyên trưng bày sách.
Vừa đẩy cửa phòng làm việc ra những giá sách hình cầu thang xoáy cao lớn đã đập ngay vào mắt cô.
Cô lượn một vòng dọc theo giá sách, tìm được mấy cuốn sách hay rồi mới chọn một cuốn thú vị nhất, là một cuốn tiểu thuyết lý luận khiến cô cảm thấy rất kỳ lạ.
Bởi nó làm cô có cảm giác quen thuộc khi vừa đọc trang đầu tiên.
Thậm chí cô còn có thể nhớ được nội dung của cả cuốn sách, khép sách lại, Cố Nhã Thiển cau mày suy nghĩ, có lẽ trước đây khi chưa mất trí nhớ cô đã từng đọc cuốn sách này.
Và có lẽ cô rất thích nên mới nhớ lâu như vậy.
Mười giờ sáng, có một người giúp việc đến gõ cửa phòng làm việc: “Cô Cố, tôi đã làm một ít điểm tâm rồi.”
Cố Nhã Thiển đặt cuốn sách trên tay xuống rồi ra mở cửa, người giúp việc đang bưng một cái khay đồ ăn đứng bên ngoài, trong khay có một đĩa bánh quy bơ và một đĩa bánh quy socola, tỏa hương thơm ngào ngạt.
"Lee đâu? Anh ấy xong chưa?”
Cố Nhã Thiển để người giúp việc vào, người giúp việc đặt hai đĩa bánh lên bàn rồi trả lời: “Cậu chủ vẫn còn đang trong phòng làm việc."
"Vậy tôi sẽ mang đến cho anh ấy." Cố Nhã Thiển nói xong liền đứng dậy và cắn một miếng bánh quy bơ nên miệng cô lúc này thơm mùi sữa vô cùng, cô bưng khay bánh đến phòng làm việc, gõ cửa một cái rồi đi vào thì phát hiện hai trợ lý đã đi rồi.
La Thần Dương đang ngồi trên ghế bành họp trực tuyến, Cố Nhã Thiển đặt đĩa bánh quy lên bàn rồi ngồi xuống ghế đợi.
Được khoảng mười phút thì La Thần Dương tắt màn hình máy tính, đứng dậy tiến đến bên cạnh Cố Nhã Thiển: “Nhã Thiển, ngại quá, để em đợi lâu như vậy."
Cố Nhã Thiển ngẩng gương mặt trắng trẻo lên: “Không sao, có điều vết thương của anh vừa mới lành mà đã bận rộn công chuyện như vậy, sức khỏe nào chịu nổi.”
Cô nhìn đĩa bánh quy rồi cầm một cái đưa lên miệng La Thần Dương: "Nào, đây là bánh quy mà người giúp việc làm, ăn rất ngon, anh nếm thử đi.”
"Ồ, em quên mất, anh đâu thích ăn đồ ngọt đâu.”
Cố Nhã Thiển muốn thu tay về nhưng La Thần Dương đã bắt được cổ tay của cô rồi cúi đầu, ngậm miếng bánh quy vào miệng, ăn hết: “Rất ngon."
La Thần Dương nhìn cô, trong miệng anh có mùi sữa nồng nàn, tuy anh không thích đồ ngọt cho lắm nhưng lúc này La Thần Dương cảm thấy cái bánh quy mà cô đút cho anh rất ngon: “Nhã Thiển, anh nghỉ ngơi vài ngày rồi phải về nước một chuyến, em có muốn về cùng anh không, ba mẹ anh cũng nhớ em lắm, cứ hỏi anh tại sao không đưa em về.”
"Em...” Cố Nhã Thiển chầm chậm cúi đầu xuống, nắm chặt tay lại, các khớp xương dần tái nhợt: “Lee, em cảm thấy chúng ta cần suy nghĩ thêm, lúc đầu đính hôn hơi vội nên bây giờ mới nhận ra còn rất nhiều chuyện mình vẫn chưa suy nghĩ cẩn thận.”
Yết hầu La Thần Dương khẽ căng ra, anh nhìn những lọn tóc rũ mềm trên vai cô, và cả khóe môi còn vương vụn bánh, anh giơ tay lên định lau giúp cô.
Nhưng Cố Nhã Thiển đã nhận ra hành động của anh, lùi về sau theo bản năng.
Ngón tay của La Thần Dương khựng lại giữa không trung.
Cố Nhã Thiển ưỡn thẳng người, cô rất thích Lee, nhưng cảm giác thích
như người thân, như em trai vậy, khi đính hôn, đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng, Lee đối với cô rất tốt, đối với Dạ Lê cũng tốt, người nhà họ Cố cũng rất hài lòng, hai nhà cũng hợp tác kinh doanh với nhau rất gần gũi nên cô đã đồng ý.
Nhưng giờ đây khi nghĩ lại cô thấy mình rất ích kỷ.
Hàng mi dài mảnh của cô khẽ rung, cô chậm rãi nói: “Lee...Em có một đứa con bảy tuổi, em còn lớn hơn anh những ba tuổi, anh hoàn toàn có thể tìm được một người phụ nữ khác tốt hơn để ở bên cạnh anh, lúc đầu em chỉ đơn thuần nghĩ rằng anh đối xử với em rất tốt, nhưng trên hết là em luôn xem anh như người thân của mình, bạn bè của mình.”
Sau khi thổ lộ những lời này, Cố Nhã Thiển lại cảm thấy cảm giác tội lỗi trong lòng cô đã giảm đi rất nhiều, cô đã sắp hai mươi sáu tuổi rồi, còn có một đứa con bảy tuổi, Lee càng đối tốt với cô, cô lại càng cảm thấy có lỗi với anh.
La Thần Dương nhìn cô, anh nhìn người phụ nữ đang cúi đầu, nhìn ánh mắt từng trải mà suốt hai năm qua anh vẫn thường nghĩ đến.
Cô mất đi ký ức, quên mất Tô Ngọc Kỳ, có lẽ là số mệnh đã an bài, có lẽ là anh vẫn còn cơ hội.
Nhưng anh chưa từng nuôi suy nghĩ sẽ cưới được cô, bởi vì điều đó là quá xa vời.