CHƯƠNG 231 - 240
Chương 231: Anh Dỗ Cô "Đừng Khóc, Được Không?"
Hôm nay cô tham gia tiệc mừng thọ, trang điểm nhẹ nhàng, tinh tế.
Cô đẹp hơn so với hai năm trước nhưng đôi mắt kia vẫn rất trong trẻo.
"Cố Nhã Thiển, gọi tên anh."
Cố Nhã Thiển nhíu mày, nhưng vẫn làm theo lời anh: “Tô Ngọc Kỳ."
Anh cứ nhìn cô, Cố Nhã Thiển bị anh nhìn đến nỗi không thoải mái: “Này, Tô Ngọc Kỳ, anh làm gì thế?"
Khóe miệng người đàn ông cong lên: “Em gọi lại một lần nữa đi."
Cố Nhã Thiển mím môi, nhịn không được nhắc nhở: “Tô Ngọc Kỳ, anh đừng quên hôm nay anh đến là để tham gia tiệc mừng thọ của bà ngoại tôi đấy, nơi này là biệt thự nhà họ Cố."
Gò má cô lại nóng như bị thiêu đốt. Cô nhớ lại lần đầu tiên gặp mặt người đàn ông này cũng là trong buổi tiệc do nhà họ Cố tổ chức, anh kéo cô vào một gian phòng nghỉ.
"Nhưng không phải cô Nhã Thiển vẫn rất để ý đến thể diện sao?" Tô Ngọc Kỳ khẽ nhướn mày, đầu ngón tay chạm vào mắt cô, cô hơi ngứa chớp chớp mắt muốn né tránh, nhưng cô quên sau lưng là bức tường, thế là đầu cô lập tức đụng vào bức tường cứng ngắc.
Cô đau đến nhíu mày, khẽ kêu lên một tiếng.
Tiếp theo đó tay của anh đã sờ phía sau gáy cô, nhẹ nhàng xoa, anh nhăn mày, bàn tay dày rộng nóng hổi đặt sau đầu để cô gối lên.
Cô vừa đau vừa giận trừng mắt với anh, cô nghe được ý cười và sự mỉa mai trong câu nói ấy của anh. Anh chắc chắn cũng đang nhớ lại chuyện lần trước ở New York, rõ ràng là đang cười cô mà.
"Đúng vậy, vì thế anh muốn bày tỏ cái gì? Tô Ngọc Kỳ, tôi nhớ tôi đã
nói rõ ràng với anh rồi, giữa chúng ta vẫn không nên tiếp xúc nhiều thì hơn. Nếu anh đã có gia đình, tôi cũng có cuộc sống của tôi, chúng ta nên vạch rõ mối quan hệ rõ ràng." Cố Nhã Thiển không tin được sao cô ở nhà của mình mà còn bị người đàn ông này cợt nhả lần thứ hai. Cho nên khi nụ hôn của người đàn ông rơi xuống, Cố Nhã Thiển ngây ngốc.
Đôi mắt sâu thẳm âm u của người đàn ông nhìn chằm chằm cô, sau đó anh bóp cằm mạnh cô, hôn cô.
Anh quấn lấy đầu lưỡi cô, cô giận dữ trừng mắt với anh, người đàn ông cắn nhẹ một cái đã nhìn rõ sự run rẩy nơi đáy mắt của cô, bàn tay to lớn giữ chặt lấy gáy cô khiến cô không nhúc nhích được.
Anh cũng không làm bất cứ động tác nào xâm phạm đến cô, chỉ là hôn cô mãnh liệt.
Nụ hôn triền miên kia thoạt nhìn rất thô lỗ thật ra lại rất dịu dàng, nhẹ nhàng mơn trớn đôi môi đẹp của cô. Cố Nhã Thiển bị hôn đến mức thiếu oxy, đầu óc trống rỗng, muốn mắng anh lại không có cách nào mở miệng được, tất cả lời nói đều bị nuốt xuống.
"Cốc cốc", có tiếng gõ cửa vang lên.
Cô khẽ hoảng hốt, liền đẩy mạnh lồng ngực của anh ra, nhưng anh một mực không buông, ngược lại còn hôn cô dữ dội hơn.
"Nhã Thiển, Nhã Thiển, em có ở bên trong không?"
Bên ngoài là giọng nói của Tống Hân.
Cố Nhã Thiển hoảng sợ đập vai anh, gấp đến độ sắp khóc rồi.
Hẳn là Tống Hân không thấy cô nên đi tìm cô khắp nơi.
Tống Hân đứng ở bên ngoài gõ cửa, lúc nãy cô đã hỏi quản gia, quản gia còn nói thấy Cố Nhã Thiển đỡ bà cụ Cố lên lầu vẫn chưa xuống.
Bà nội đang nghỉ ngơi, Nhã Thiển cũng không có ở trong phòng bà nội, phòng nghỉ ở lầu hai tổng cộng có mấy phòng, Tống Hân đều đã tìm khắp cả.
Nhã Thiển đi đâu được chứ?
Cô lấy điện thoại ra gọi cho Cố Nhã Thiển.
Phía sau cửa truyền đến tiếng chuông điện thoại lúc có lúc không. Tống Hân nhíu mày, nghiêng tai nghe, xác định cô không nghe lầm, tiếng chuông điện thoại truyền ra từ trong phòng này chính là tiếng chuông điện thoại của Cố Nhã Thiển, cô lại gõ cửa tiếp: “Nhã Thiển, Nhã Thiển em ở bên trong đúng không? Nhã Thiển?"
Rốt cuộc Tô Ngọc Kỳ cũng buông cô ra, cả người Cố Nhã Thiển mềm nhũn, nhưng toàn thân lại căng thẳng. Nếu người đàn ông này không đỡ cô thì suýt chút nữa cô đã đứng không vững rồi. Cô hít thật sâu, giơ tay đánh anh, cuống suýt khóc: “Tô Ngọc Kỳ, đồ vô lại nhà anh..."
"Được được, tôi là đồ vô lại, tôi là đồ vô lại." Tô Ngọc Kỳ nhẹ nhàng ôm cô. Với sức cô, nắm đấm đánh lên người anh giống như mèo quào: “Em đừng khóc có được không?"
Anh lau khóe mắt cho cô.
Cố Nhã Thiển không để ý tới anh nữa, vội vàng nhặt túi dưới đất lên, cầm điện thoại nhìn cuộc gọi nhỡ trên màn hình điện thoại, là cuộc gọi lúc nãy Tống Hân gọi cho cô.
Cũng không biết lúc này Tống Hân còn ở ngoài cửa không? Đều do người đàn ông này mà ra!
Sợi dây thần kinh đang căng ra của Cố Nhã Thiển vẫn còn chưa buông lỏng thì cô nghe tiếng mở khóa từ bên ngoài.
Còn có giọng nói mơ hồ của Tống Hân: “Ôi, rốt cuộc là chiếc chìa khóa nào mới đúng chứ?"
Cố Nhã Thiển hơi bối rối, lo lắng nhìn Tô Ngọc Kỳ: “Tống Hân sắp vào rồi, làm sao bây giờ? Ngọc Kỳ, tất cả là tại anh!"
"Được, đều là tôi sai!" Nhưng anh lại không có bất cứ dáng vẻ hoảng sợ
nào, đã thế còn nắm chặt hai tay cô, cúi đầu hôn một cái nói: “Bây giờ không khóc nữa rồi, hả?”
Lúc này Cố Nhã Thiển lo lắng sắp ngất rồi.
Trời ạ, nếu Tống Hân đi vào nhìn thấy cô trong phòng ngủ cùng với Tô Ngọc Kỳ, cô đúng là không biết nên làm thế nào mới phải.
Vậy thì cô có giải thích thế nào cũng không được.
Cố Nhã Thiển nhìn khuôn mắt tuấn tú trước mặt, càng nhìn càng cảm thấy oan ức, vành mắt đỏ lên, càng muốn vạch rõ quan hệ với anh lại càng bị anh dây dưa không dứt.
Tiếng chìa khóa tra vào ổ khóa phóng to vô hạn bên tai cô.
Tô Ngọc Kỳ nhìn dáng vẻ nóng nảy, vành mắt đỏ hoe của cô, cũng không chọc cô nữa nói: “Em hôn tôi một cái tôi sẽ nghĩ xem làm thế nào?"
Phòng ngủ trên lầu hai tổng cộng chỉ có mấy phòng, Tống Hân tìm được chìa khóa rất nhanh, người đàn ông này liệu có được cách gì chứ? Cố Nhã Thiển vừa giận vừa oán, cô không tin đâu, người đàn ông này lại gạt cô rồi!
Anh đột nhiên giữ chặt đầu cô, đặt lên môi cô một nụ hôn bá đạo.
Chỉ là qua hai giây, người đàn ông đã buông cô ra, anh nâng mặt cô lên nói: “Nhớ kỹ, Nhã Thiển, em vẫn chưa tôi anh đấy, lần sau gặp mặt tôi nhất định sẽ đòi lại."
Nói xong, Tô Ngọc Kỳ buông cô ra, liếc mắt nhìn cửa phòng, ổ khóa chuyển động, đáy mắt của anh yên tĩnh như hồ nước, xoay người bước vài bước đến cạnh giường mở cửa sổ, quay đầu lại nhìn cô một cái sau đó thân thủ nhanh nhẹn lộn xuống dưới.
"A! Tô Ngọc Kỳ..." Cố Nhã Thiển khẽ hô lên, bước vài bước về phía trước, nhưng cô chưa kịp đi tới cửa sổ thì sau lưng đã vang lên tiếng “két”, cửa bị đẩy mở ra.
Tống Hân đẩy cửa ra, đi vào, vẻ hơi lo lắng, khi nhìn thấy bóng lưng của Cố Nhã Thiển, lúc này cô ấy mới yên tâm nói: “Nhã Thiển, em đúng là ở trong này, chị gõ cửa em cũng không mở, gọi điện em cũng không nghe máy, dọa chết chị rồi, chị còn tưởng em bị nhốt trong này nữa cơ."
Cố Nhã Thiển sửa sang lại mái tóc vì giãy dụa mà hơi rối của mình, mái tóc xoăn dài màu hạt dẻ xõa trên vai, cô quay người lại mỉm cười nói: “Em vừa nghỉ ngơi một lúc, nơi này là biệt thự của nhà họ Cố, dù em bị nhốt bên trong thì vẫn còn mọi người mà."
------oOo------
Chương 232: Cô nhã thiển làm bạn gái tôi nhé!
Đèn rực rỡ mới lên.
Đại khái là tiệc mừng thọ một ngày làm cho hai cụ Cố hơi mệt, sau khi ăn cơm tối xong được một lúc thì hai người đi nghỉ ngơi.
Cố Nhã Thiển nói chuyện với Tống Hân một lát, rồi cũng dẫn Dạ Lê trở về Tĩnh Uyển, cô lạ giường. Sống ở Newyork bấy lâu nên hoàn cảnh sống nơi này đối với cô mà nói có phần xa lạ.
Nằm ở trên giường, vốn dĩ lúc nãy còn cảm thấy buồn ngủ nhưng lúc này cô lại rất tỉnh táo. Nhớ lại nụ hôn buổi chiều kia, mặt cô nóng như lửa đốt, không sao ngủ được.
Cô dứt khoát xuống lầu uống một ly nước.
Trở lại phòng ngủ cô đi tới trước cửa sổ, mở cửa ra, nhìn bên ngoài. Phòng ngủ của cô ở lầu hai, gần bằng độ cao ở lầu hai của chủ uyển, thoạt nhìn cũng không cao lắm, nhưng chắc chắn sẽ không thấp.
Suy nghĩ một hồi, Cố Nhã Thiển lấy điện thoại ra, tìm dãy số của “Tô Ngọc Kỳ” gọi đi. Chuông điên thoại vừa đổ một tiếng, cô đã tắt máy ngay lập tức.
Cô gọi điện thoại cho anh làm gì?
Cô không thèm quan tâm đến tên khốn kia đâu. Động một cái là cưỡng hôn cô, đồ vô liêm sỉ xấu xa!
Tô Ngọc Kỳ vừa tắm xong, đang lau qua mái tóc thì điện thoại đổ chuông, chỉ kêu một tiếng đã tắt, lúc anh bước tới thì đầu dây bên kia đã tắt máy từ lâu.
Nếu không nhìn tên hiển thị cuộc gọi đến thì thậm chí Tô Ngọc Kỳ đã nghĩ đây chỉ là cuộc gọi quấy rối.
Ngồi trên sô-pha, anh nhìn màn hình điện thoại chưa được kết nối, môi mỏng nhếch thành nụ cười, mái tóc đen vài giọt nước đang nhỏ xuống, dọc theo ngũ quan tuấn dật của anh chảy xuống dưới, anh tìm khăn mặt tùy ý lau khô, sau đó bấm gọi đi.
Sau khi đầu bên kia reo lên vài tiếng thì được kết nối, là giọng nói của cô gái nhỏ: “A lô, làm gì thế?"
Anh cười: “Không phải cô Nhã Thiển gọi cho anh sao?" "Tôi chỉ là bấm nhầm thôi."
Qua hai giây, Cố Nhã Thiển mới chậm rãi nói: “Anh không sao chứ, nhảy từ lầu hai xuống?"
"Ừm."
Cố Nhã Thiển không hiểu, “ừ” này của anh là có ý gì? Là có sao hay không? Cô mím môi nói luôn: “Tôi rất mệt, muốn đi ngủ."
"Nhã Thiển."
Anh gọi tên cô.
"Làm gì?"
"Không biết cô Nhã Thiển có bạn trai chưa?"
Cố Nhã Thiển ngồi dậy nắm chặt góc chăn, hơi sốt ruột nói: “Tôi là Cố Nhã Thiển đấy, là thiên kim tiểu thư của nhà họ Cố, người muốn làm bạn trai của tôi xếp hàng dài từ thành Nam đến thành Bắc kìa."
Cô còn chưa nói hết thì người đàn ông đã cất giọng trầm thấp cắt ngang lời cô: “Nhã Thiển, làm bạn gái của anh nhé!"
Thoáng chốc bầu không khí rơi vào im lặng.
Cố Nhã Thiển cho rằng mình đã nghe nhầm, chắc chắn là cô nghe nhầm rồi, nếu không sao cô có thể nghe được...
Làm bạn gái của anh?
Cô chưa từng nghĩ tới...
Giọng nói trong trẻo, trầm tĩnh của anh từ đầu dây bên kia vọng tới: “Nhã Thiển, xin tự giới thiệu, anh họ Tô tên là Ngọc Kỳ, người ở thành phố Hải Thành, chưa kết hôn, có một đứa con gái, anh đối với em Nhã Thiển là vừa gặp đã thương, không gặp được em sẽ giống như kẻ điên, hy vọng Nhã Thiển làm bạn gái của anh!"
Cố Nhã Thiển ngơ ngác: “Anh cũng đã có con gái ..."
"Ồ, Nhã Thiển em cũng có con trai, anh có con gái, hai chúng ta kết hợp với nhau không phải là trời sinh một cặp sao?"
"Ai muốn kết hợp với anh?" Cố Nhã Thiển xấu hổ, cô đưa tay sờ khuôn mặt nóng bừng của mình, nhưng người đàn ông ở đầu bên kia lại vô cùng nghiêm túc nói ra những lời khiến cô chỉ biết ngượng ngùng.
Cô nói: “Ai muốn làm bạn gái anh chứ, Tô Ngọc Kỳ, tôi đã nói rồi, tốt nhất chúng ta vẫn nên vạch rõ quan hệ đi!"
"Cố Nhã Thiển, em cũng nói con người phải nhìn về phía trước, hơn nữa em chưa lấy chồng, anh chưa cưới vợ, anh thích em, anh muốn theo đuổi em, lẽ nào Cố Nhã Thiển em không có bất cứ tình cảm nào với anh sao?"
"Tôi có thể có tình cảm gì với anh chứ?" Cố Nhã Thiển nắm chặt di động, tim đập hơi nhanh: “Không phải anh nói anh có vợ rồi sao? Anh nói anh thích vợ anh nhất sao? Sao còn muốn đến trêu chọc tôi nữa chứ?"
Tô Ngọc Kỳ hơi cau mày nhìn ra cửa sổ: “Nhã Thiển, có rất nhiều chuyện sau này từ từ anh sẽ nói cho em biết, nhưng bây giờ anh chỉ muốn nói với em anh thích em, Cố Nhã Thiển, anh thích em."
"Chỉ một câu thích khô khan như thế à? Các anh chàng con nhà thế gia theo đuổi tôi nhiều không đếm xuể, nếu mỗi người đều nói một câu thích tôi như vậy chẳng lẽ tôi đều đồng ý hết sao?”
Cố Nhã Thiển nghe anh nói anh chưa kết hôn, trong lòng có vô số nghi
vấn. Trước kia không phải anh nói anh yêu vợ mình nhất sao? Hơn nữa còn có một đứa con gái, nhưng Cố Nhã Thiển suy nghĩ một hồi, cô cũng có một đứa con trai, anh cũng không hỏi cô chuyện liên quan đến Dạ Lê, sao cô lại không biết ngại mà mở miệng hỏi anh tại sao có một đứa con gái chứ?
Mỗi người đều có chuyện khó nói của mình.
Mỗi người đều có quá khứ.
Cố Nhã Thiển cúp điện thoại nằm trên giường, cô không ghét người đàn ông này, ngược lại khi cô nghe anh nói anh thích cô, trong lòng cô lại có cảm giác vui vẻ, ngọt ngào.
Cảm giác này rất kỳ lạ.
Có lẽ trước đây chắc hẳn cô đã rất thích anh nhỉ?
Sáng hôm sau, Cố Nhã Thiển đi tới công ty giải trí CK, dưới trướng của Cố thị, là một trong những công ty giải trí hàng đầu của Hoa Quốc.
Quản lý nói: “Chào mọi người, đây là cô Cố Nhã Thiển được điều từ tập đoàn CK ở nước ngoài về. Bắt đầu từ bây giờ cô Cố Nhã Thiển sẽ đảm nhiệm chức vụ tổng giám sát thiết kế."
Cố Nhã Thiển cười: “Chào mọi người, tôi tên là Cố Nhã Thiển."
Quản lý nói: “Hà à, cô tới đây, cô dẫn thiết kế Cố đi làm quen với môi trường công ty một chút."
Cô gái tên Hà rất trẻ, mới tốt nghiệp năm nay. Cô ấy đeo kính gọng đen, lúc cười rộ lên có hai lúm đồng tiền rất dễ thương: “Xin chào, tổng giám sát Cố, tôi tên là Lộ Hà."
Cố Nhã Thiển mới tới CK, vốn dĩ Cố Thành Thái sắp xếp cho cô làm chức phó tổng giám đốc, nhưng Cố Nhã Thiển đã từ chối. Cô mới tới đây cũng không muốn cậy thân phận con ông cháu cha để nhảy chức.
Cố Nhã Thiển đến phòng làm việc của mình, thời gian giữa trưa làm quen với công việc. Tuy Lộ Hà mới tốt nghiệp vào công ty nhưng làm
việc rất ổn thỏa, cả buổi sáng cô cũng quen thuộc gần hết rồi.
Lộ Hà ra khỏi phòng làm việc, vừa trở lại chỗ của mình ngồi đã có đồng nghiệp hỏi: “Hà à, tổng giám sát mới là người thế nào? Có dễ sống chung không?"
"Đúng vậy, nghe nói cô ấy là được điều về từ tổng công ty ở nước ngoài, chắc hẳn là người kiêu căng tự mãn, rất khó sống chung nhỉ?"
"Vừa đến đã nhảy lên vị trí tổng giám sát, có thể sống chung được không?"
Một giọng nói quái gở của người phụ nữ truyền tới: “Cái gì mà điều về từ tổng công ty ở nước ngoài chứ? Nhỡ đâu giám đốc chỉ nói vậy thôi, thế mà các người đã tin. Người phụ nữ kia vừa nhìn đã biết là dùng thủ đoạn để vào công ty rồi. Hứ, chỉ là để dỗ dành mấy người thôi."
Có người phụ họa nói: “Chị Lâm nói đúng, Cố Nhã Thiển kia trẻ như vậy, chẳng có chỗ nào giống với người có thể làm được việc ở tổng công ty này rồi? Đã vậy còn làm tổng giám sát nữa chứ? Nhất định là dùng thủ đoạn leo lên giường gì đó của tổng giám đốc Âu rồi. Loại người này vì muốn vào công ty mà không chừa thủ đoạn nào."
------oOo------
Chương 233: Thời phong
Lộ Hà cau mày, không dám gật bừa. Cô xoay người nhìn về phía người phụ nữ đang nói chuyện kia. Người phụ nữ kia tên là Ôn Lâm, bởi vì năng lực cao, nên tính tình kiêu căng tự mãn, hễ một chút là hô to gọi nhỏ với những người mới tới. Trước khi Cố Nhã Thiển đến, cô ta vốn được coi trọng ở phòng thiết kế này, đã ba mươi lăm tuổi rồi mà còn bị Cố Nhã Thiển chèn ép, khó tránh khỏi trong lòng không vui.
Thế nhưng Lộ Hà không thích loại hành vi dội nước bẩn sau lưng người khác này.
Hơn nữa, lúc trưa tiếp xúc qua, cô cảm thấy tổng giám sát Cố là người rất dễ gần.
Lộ Hà nói: “Không có đâu, tổng giám sát Cố là người rất dễ gần."
Ôn Lâm hừ một tiếng, giận dữ lấy bông phấn ra dặm lại, cô ta trừng mắt nhìn Lộ Hà: “Mới có một buổi trưa mà đã bị thu mua rồi, còn không mau đi mua cơm nhanh lên, tôi muốn ăn cơm trộn của Cát Hương Cư."
Lập tức, các đồng nghiệp khác cũng dồn dập nói ra tên món ăn bữa trưa họ muốn ăn cho Lộ Hà nghe. Lộ Hà hết cách, rõ ràng là bọn họ có thể gọi đồ ăn bên ngoài mà. Có thể thấy bọn họ đều đang bắt nạt chèn ép cô. Cô cũng chẳng có cách nào khác, đành lấy giấy viết ghi lại món từng người đặt. Sau đó cô còn cẩn thận dò lại một lần. Trong phòng làm việc có mấy đồng nghiệp đều đến nhà ăn công ty ăn cơm, chỉ có Ôn Lâm và vài đồng nghiệp hay qua lại với cô ta là thường xuyên bắt cô đi mua cơm bên ngoài về cho họ.
Ôn Lâm muốn ăn món cơm trộn ở phố Đông Kinh, còn những đồng nghiệp kia vừa hay chọn món ở một nhà hàng khác ngược đường. Chạy tới chạy lui giữa hai nhà hàng này ít nhất phải mất hơn một tiếng đồng hồ, sau đó lại trở về công ty phỏng chừng đã qua thời gian nghỉ trưa rồi.
Lộ Hà cảm thấy bị làm khó, cô cũng biết chắc chắn là Ôn Lâm đang cố ý làm khó mình, nhưng là người mới vào công ty, Ôn Lâm là đàn chị của cô: “Chị Lâm, hay là chị đổi nhà hàng khác được không? Đi tới đó mất
rất nhiều thời gian, em sợ không về kịp."
Ôn Lâm hơi nhíu mày nói: “Lúc nào thì đến lượt cô được quyền lựa chọn rồi? Trưa nay tôi muốn ăn cơm trộn của Cát Hương Cư."
Một đồng nghiệp nữ khác thường xuyên đi theo bên cạnh Ôn Lâm cũng nói: “Hà à, cô gọi xe đi, rất nhanh, chúng tôi có thể đợi được."
Lộ Hà cắn môi nói: “Chị Na, tiền mua cơm lần trước chị còn chưa trả cho em?" Vốn chỉ có vài trăm thôi, Lộ Hà nghĩ cắn răng chịu đựng một chút là được, nhưng mà suốt một tuần, Tần Na Na không trả tiền mà cô ứng ra mua.
Cô ta còn nói gọi xe đi, dễ nghe thật. Từ đường Đông Kinh đến công ty đi về phải vòng qua rất nhiều chỗ, tiền taxi còn mắc hơn tiền cơm đấy.
Tuy điều kiện nhà cô cũng không kém, nhưng bây giờ bản thân cô chẳng qua chỉ là một người mới vào công ty, lương cũng không cao, nếu ngày nào cũng thế này làm sao cô chịu nổi?
Lúc này Tần Na Na giả vờ kinh ngạc nói: “Lộ Hà, cô nói thế nào vậy? Chẳng phải chỉ mua một bữa cơm thôi sao? Chẳng lẽ tôi lại không trả cho cô được à? Cô coi tôi là người thế nào chứ?"
Khóe môi Lộ Hà giật giật, đó là một bữa cơm sao?
"Chị Na..."
"Đến giờ nghỉ trưa rồi mọi người đều ở đây làm gì thế?" Một giọng nữ lãnh đạm vang lên, Lộ Hà quay người lại nhìn về phía người đến. Người ấy mặc bộ vest công sở nữ hàng hiệu đắt đỏ, tóc xoăn màu hạt dẻ buộc gọn lại, khí chất chững chạc, tao nhã lại mang theo vẻ trong trẻo, quyến rũ, Lộ Hà chào: “Chị Nhã Thiển!"
Cố Nhã Thiển nhìn mấy người đang đứng xung quanh, cuối cùng nhìn sang Lộ Hà, vẻ mặt sầm lại: “Buổi sáng tôi giao cô chỉnh lý báo cáo, cô làm xong chưa?"
Lộ Hà ngẩn ra, buổi sáng chị Nhã Thiển có dặn cô sửa báo cáo sao? Không có mà, lẽ nào là cô đã quên rồi sao? Phải làm sao đây?
Cố Nhã Thiển nói: "Còn không mau đi làm, làm không xong thì không được đi đâu hết."
"Vâng." Lộ Hà lập tức mở máy tính. Sau khi Cố Nhã Thiển rời đi, cô ấy nói với mấy người Ôn Lâm: "Xin lỗi, chị Nhã Thiển yêu cầu tôi sửa lại báo cáo, tôi không đi được rồi."
Ôn Lâm hừ lạnh một tiếng, liếc mắt nhìn Cố Nhã Thiển, sau đó đi thẳng ra ngoài.
Mấy đồng nghiệp nữ trong phòng làm việc cũng đi theo ra: "Chị Lâm, chị xem Cố Nhã Thiển kia, gương mặt hồ ly vừa nhìn là biết chắc chắn đã leo lên giường tổng giám đốc Âu rồi. Bằng không sao có thể nhảy lên được vị trí tổng giám sát chứ?"
"Thì thế... "
Giọng nói càng lúc càng xa.
Cố Nhã Thiển bưng ly trà đi ra từ phòng nước, nhìn bóng lưng của những người kia lắc đầu, hoàn toàn không để ý đến lời nói của bọn họ. Miệng là của người ta, bọn họ muốn nói thế nào thì nói thế đó.
Cô cũng biết tổng giám sát trước đó được điều đến thành phố Xuân Châu, vị trí tổng giám sát của CK bỏ trống, không ít người nhìn chằm chằm vào. Đây là vị trí mà Ôn Lâm mơ ước bấy lâu nay, theo tuổi tác mà nói quả thật cô ta là người rất có tiềm năng ở công ty.
Thế nhưng Cố Nhã Thiển đã xem tác phẩm thiết kế của Ôn Lâm mấy năm qua, rất tầm thường, không có sáng tạo, hoàn toàn hùa theo thiết kế bình thường của số đông. Người như thế này cho dù cô không đến CK thì vị trí tổng giám sát cũng không đến lượt Ôn Lâm. Nếu như công ty này không có người thích hợp, Âu Thời Phong chắc chắn sẽ điều người từ công ty khác tới.
Cố Nhã Thiển thừa dịp buổi trưa ít người, đi đến các bộ phận khác để làm quen. Lúc trở lại phòng thiết kế thì thấy Hà Lộ đang nghiêm túc tập trung trước màn hình máy tính.
Cô không ngờ cô gái này còn trẻ mà làm việc lại rất nghiêm túc, sáng nay cô đã tiện tay sửa xong báo cáo rồi. Cô bước qua gọi: “Lộ Hà!"
Lộ Hà ngẩng đầu lên: “Tổng giám sát Cố!" "Không cần sửa nữa, đi ăn chung thôi."
"Nhưng em vẫn chưa sửa xong." Lộ Hà chưa nói xong đã thấy Cố Nhã Thiển nháy mắt: “Tôi đã sửa xong rồi."
Lộ Hà lập tức phản ứng lại, chắc hẳn tổng giám sát Cố nhìn thấy cô bị mấy người Ôn Lâm bắt nạt nên cố ý nói như vậy, lập tức cầm lấy ví và túi xách đi theo sau Cố Nhã Thiển, chân thành nói: "Tổng giám sát Cố, cảm ơn chị."
Buổi chiều, Cố Nhã Thiển triệu tập nhân viên phòng thiết kế họp ngắn. Sau đó lại liên hệ với chủ biên tạp chí dưới trướng của CK Đường Mạn, nói sơ qua về thời trang cần đăng lên tạp chí số sau, thuận tiện cùng ăn tối.
Đường Mạn là người được công ty ở New York điều đến thành phố Vân Châu hơn một năm rồi, là bạn của Cố Nhã Thiển. Lúc còn ở Newyork cũng có qua lại thân thiết với Cố Nhã Thiển, chỉ hơn Cố Nhã Thiển một tuổi.
Trong nhà hàng Tây.
Đường Mạn một tay chống cằm: “Tôi còn tưởng rằng tổng giám sát Cố đang dỗ tôi đấy, hóa ra đúng là cô trở về rồi. Lần này thì vui rồi, cuối cùng cũng có được một người để nói chuyện."
"Nữ ma đầu thời trang Đường Mạn của chúng ta cũng có lúc than thở nữa cơ đấy." Cố Nhã Thiển uống một hớp nước trái cây: “Bây giờ tôi đang hứng đạn vì cô đấy. Tôi mới tới công ty có một ngày mà đã có không ít lời đồn nói tôi leo lên giường của tổng giám đốc Âu rồi, tình nhân bí mật sau lưng của tổng giám đốc Âu, loại lời đồn nào cũng có."
Đường Mạn phì cười: “Bữa tối này tôi mời, cảm ơn Nhã Thiển đã không tiếc mạng sống giúp đỡ!"
Đường Mạn, chủ biên tạp chí thời trang CK, là một đóa hoa phượng rực rỡ trong giới tạp chí, là nữ ma đầu không ai dám chọc vào, nhưng lại là người yêu bí mật của tổng giám đốc CK.
Chuyện này, không có nhiều người biết.
Cố Nhã Thiển cũng vừa vặn biết được. Hai năm trước, lúc Âu Thời Phong đến New York khảo sát với Cố Thành Thái, buổi tối hai người đến quán bar uống rượu, trùng hợp gặp Đường Mạn lúc đó đang là giám đốc quan hệ công chúng của mảng giải trí. Đường Mạn hiểu lầm Âu Thời Phong là kẻ xấu nên gọi điện cho cảnh sát bắt anh.
New York không thể so sánh với trong nước.
Âu Thời Phong bị giam ba ngày mới được thả ra. Lúc đấy Cố Nhã Thiển cũng ở đó.
Không ngờ một năm rưỡi trước đột nhiên Đường Mạn bị gọi trở về nước, xem ra vị tổng giám đốc Âu kia đúng là ra tay “không tầm thường” mà.
------oOo------
Chương 234: Tôi là ba của nó, cháu nói xem cháu đã đánh con trai của tôi
Hai mươi phút sau.
Một người đàn ông mặc đồ thoải mái đến. Thân hình cao lớn thẳng tắp, vẻ mặt lạnh lùng ngồi xuống bên cạnh Đường Mạn, cô lập tức nói: “Không phải anh nói không đến sao?"
Âu Thời Phong nhìn Cố Nhã Thiển lên tiếng: “Cô tư cũng đã đến rồi, sao tôi dám không đến chứ!"
Cố Nhã Thiển nháy mắt, cười tươi nói: “Tổng giám đốc Âu là đang khen tôi hay là đang nói móc tôi đấy?"
Quả thật Âu Thời Phong không biết Cố Nhã Thiển đến CK làm, là CEO đương nhiệm của CK, vậy mà anh lại là người cuối cùng biết Cố Nhã Thiển được điều đến đây, cậu ba Cố cũng chẳng nói với anh một tiếng.
Niềm vui này thực sự rất bất ngờ.
"Cô Cố đến, dù thế nào tôi cũng phải chuẩn bị chút gì đó chứ? Ví dụ như mở tiệc chào mừng, tổ chức tiệc tối, cô đến đây lặng lẽ như thế tôi có thể không kinh ngạc sao?"
"Tiệc chào mừng thì miễn đi, tôi vì hai người mà hứng không ít đạn đâu, tôi sắp bị ánh mắt của những người phụ nữ kia đâm tôi thành tổ ong rồi."
Hôm nay Âu Thời Phong không nghe lời đồn gì trong công ty, nhưng chỉ cần suy nghĩ một chút là biết lời đồn gì rồi.
Ăn cơm xong, Đường Mạn nói: “Tôi phải về trước, lúc nãy trợ lý gởi cho câu hỏi phỏng vấn nháp, tôi phải chuẩn bị một chút. Tạp chí kỳ này sẽ dùng tới."
Cố Nhã Thiển thuận miệng hỏi một câu: "Phỏng vấn ai vậy?" "Tổng giám đốc Tô thị."
Cố Nhã Thiển nhìn Đường Mạn: “Tổng giám đốc Tô? Tô Ngọc Kỳ?"
"Ừm, chính là anh ta, Nhã Thiển, cô quen anh ta sao?"
Sao Cố Nhã Thiển có thể không quen được chứ? Chỉ có điều cô hơi bất ngờ: “Anh ta đến thành phố Vân Châu rồi sao? Anh ta ở thành phố Hải Châu mà nhỉ?"
Âu Thời Phong nói: "Ừm, anh ta đã đến thành phố Vân Châu rồi. Các công ty dưới trướng của Tô thị rất đông, chỉ có điều anh ta bỗng nhiên đến trấn giữ ở một công ty nho nhỏ tôi cũng cảm thấy rất bất ngờ."
Cố Nhã Thiển gật đầu qua loa.
Buổi tối sửa xong những nội dung cần chú ý trong cuộc họp chiều nay rồi, Cố Nhã Thiển tắt máy tính. Cô đến phòng ngủ của Dạ Lê. Cậu nhóc đã ngủ rồi, cô nhẹ nhàng bước tới định tắt đèn thì phát hiện trên khuỷu tay Dạ Lê lộ ra bên ngoài có vết bầm. Cô nhăn mày, lật một cánh tay khác của Dạ Lê xem, trên cổ tay đó cũng có vết bầm, lần trước cậu bé nói là vì không cẩn thận bị đụng trúng.
Nhưng trên cánh tay làm sao lại có một vệt dài?
Cố Nhã Thiển tìm thuốc mỡ trong hộp thuốc, xoa lên cánh tay bị bầm, rồi xoa mặt của cậu nhóc. Cậu nhóc ngủ rất say, đá hết chăn ra.
Cô đắp chăn lại cho cậu bé, sau đó ra khỏi phòng ngủ, nghĩ bụng mai sẽ đến trường học xem thử, tại sao trên tay cậu nhóc lại có nhiều vết thương như vậy?
Buổi trưa hôm sau, sau khi làm xong việc, cô giao cho Lộ Hà chỉnh sửa một số hồ sơ rồi rời công ty gọi xe đến trường học của Dạ Lê.
Chín giờ rưỡi sáng, Tô Ngọc Kỳ dẫn Tinh Tinh đến trường học. Anh vò tóc của Tinh Tinh, Cố Tinh Tinh siết chặt cặp sách, hơi giãy ra nhưng vẫn gật đầu xoắn xuýt đi vào phòng học.
Tô Ngọc Kỳ đứng bên ngoài nhìn vào phòng học, thấy Cố Tinh Tinh đứng trên bục giảng, tự giới thiệu bản thân với các bạn rồi về chỗ ngồi.
Anh đứng bên ngoài một lúc lâu, thấy Cố Tinh Tinh ngồi ngoan ngoãn tại chỗ, tuy vẫn cảnh giác với môi trường xung quanh nhưng cô bé vẫn đang cố gắng thích nghi.
Tô Ngọc Kỳ châm thuốc, hiệu trưởng theo tới nói: “Tổng giám đốc Tô, cô Tô học ở đây anh hoàn toàn yên tâm."
Người đàn ông giơ tay liếc đồng hồ, hờ hững nói: “Vậy thì làm phiền hiệu trưởng Vương rồi."
"Không phiền, không phiền." Hiệu trưởng lau mồ hôi trên trán, đi theo sau lưng Tô Ngọc Kỳ, ra khỏi trường học. Cách trường học không xa là sân thể dục, Tô Ngọc Kỳ ngước mắt nhìn.
Hiệu trưởng cũng nhìn sang, nhất thời cau mày.
Trên sân thể dục có mấy cậu nhóc đang đánh một cậu nhóc khác.
Hiệu trưởng lau mồ hôi trán, hôm nay tổng giám đốc Tô dẫn con gái đến đây học. Đây là trường quý tộc hạng nhất của thành phố Vân Châu, từ trước tới nay danh tiếng cực tốt, không ngờ lại thấy cảnh mấy đứa nhóc đang đánh nhau.
Tuổi còn nhỏ mà đã đánh lộn, rất dễ gây hiểu lầm, hiểu lầm chất lượng giáo dục của trường học.
Đây là học sinh lớp nào thế?
"Chính là mày, một đứa con hoang không có ba! Cho dù nhà mày giàu nhưng đến trường học vẫn chỉ là một đứa con hoang không có ba!"
"Ai cho mày mách cô giáo. Nếu mày lại mách cô tao sẽ bảo mẹ tao đuổi mày!"
"Đánh nó đi, cũng tại đứa con hoang này mách lẻo!"
Hai bé trai đẩy một bé trai khác mặc quần yếm ngã xuống đất, tay đấm chân đá lên người cậu nhóc.
Cậu nhóc bị đẩy ngã trên mặt đất siết chặt nắm tay, trừng mắt với hai cậu bé kia: “Tôi không phải con hoang!"
Một cậu nhóc mập trong đó đấm vào mặt cậu bé kia rồi nói: “Mày chính là con hoang! Tao sẽ bảo mẹ tao đuổi học mày. Mẹ tao là hiệu phó ở trường này đấy!"
Cậu nhóc bị đẩy ngã trên đất nhắm mắt lại, tuy bị đánh rất đau nhưng chuyện khiến cậu khó chịu hơn chính là bị mắng là đồ con hoang.
Cậu có mẹ, có chú, có bác Tống Hân, còn có ông cố bà cố, cậu không phải là con hoang.
Cậu giống như một con thú nhỏ dũng mãnh, đẩy ngã cậu nhóc mập sắp đè lên người mình ra, rồi đấm vào mặt cậu nhóc mập, bạn học của cậu nhóc mập bên cạnh muốn kéo người ra, ba đứa trẻ lao vào nhau đánh đấm túi bụi.
Hiệu trưởng lấy điện thoại di động ra liên hệ với giáo viên các lớp. Đây là học sinh của lớp nào lại dám đánh nhau trong giờ học thế này?
Tô Ngọc Kỳ nhanh chân đi tới, giơ tay tóm chặt nắm đấm của cậu bé mập, sau đó lại xách cậu nhóc đang đè trên người Cố Dạ Lê lên.
Cậu nhóc mập bị tóm chặt tay, đau đến hét toáng lên: "Chú là ai thế?" Nhìn người đàn ông thân hình cao to trước mặt, cậu nhóc mập có phần sợ hãi: “... Chú buông tôi ra, chú là ai mà ở đây lo chuyện bao đồng? Ồ, có phải chú muốn giúp đứa con hoang này không? Mẹ tôi là hiệu phó ở đây, tôi sẽ bảo mẹ tôi đuổi học đứa con hoang này!"
Một đứa trẻ bị chiều đến sinh hư, người đàn ông mím môi buông lỏng tay ra. Anh khẽ cúi người nhìn cậu nhóc trước mặt, khóe môi hơi bầm, nhưng lúc này lại không hề lên tiếng, chỉ siết chặt tay, nhìn cậu nhóc mập: “Cậu mới là đồ con hoang!"
Tô Ngọc Kỳ hơi nhíu mày, nhìn Cố Dạ Lê lúc này như con nhím xù lông, lại nhìn sang cậu nhóc mập, xì một tiếng: “Tôi là ai à? Tôi là ba của nó. Cậu nói xem cậu đánh con trai của tôi, có muốn tôi đánh cậu một trận không?"
Cậu nhóc mập sợ hãi lùi về sau mấy bước.
Khí thế trên người Tô Ngọc Kỳ quá mạnh, ngay cả người bình thường còn sợ chứ nói chi là một đứa bé bị gia đình chiều hư?
"Chú nói bậy, sao chú có thể là ba nó được chứ? Nó chính là một đứa con..." Một từ khác còn chưa nói hết, cậu nhóc mập đã run cầm cập.
Cố Dạ Lê nhìn Tô Ngọc Kỳ, đáy mắt có mong chờ, thế nhưng cũng chậm rãi mất đi.
Hiệu trưởng vội vã chạy tới, đương nhiên cũng nghe được câu nói đó của Tô Ngọc Kỳ, nhất thời ông ta trợn mắt nhìn Cố Dạ Lê, mồ hôi lạnh trên trán chảy ròng ròng. Sao ông ta lại không biết Tô Ngọc Kỳ còn có một đứa con trai nữa chứ?
Giờ phải làm sao đây? ------oOo------
Chương 235: Cháu giỏi đấy, lấy một địch hai
Cố Dạ Lê cúi đầu.
Không hề lên tiếng.
Tô Ngọc Kỳ nhìn cậu bé, rõ ràng vừa rồi cậu bé còn đánh nhau với hai đứa nhóc kia, dũng mãnh như một con thú nhỏ, làm trên mặt đầy vết thương, vậy mà hiện giờ lại sợ hãi không nói lời nào.
Giống y như quả bóng da bị xì hơi.
Chỉ một lát sau, phó hiệu trưởng Trần chạy tới, khiển trách Trương Duệ Tử một trận, thỉnh thoảng lại liếc nhìn anh. Tô Ngọc Kỳ không để ý đến bà ta, những người này chỉ vì e ngại thân phận của anh cho nên mới làm bộ răn dạy vài câu, chỉ cần anh vừa rời khỏi thì lại có bạn học khác trong trường ức hiếp cậu bé.
Một đứa trẻ tuổi còn nhỏ như vậy mà cứ mở miệng ra là mắng chửi người khác là "con hoang". Anh lạnh lùng nhếch môi, nói: "Hiệu trưởng Vương, các ông định dạy dỗ học sinh thế này sao?"
Hiệu trưởng lau mồ hôi trán: "Tổng giám đốc Tô, chuyện này thật sự là ngoài ý muốn... Nhà trường nhất định sẽ xử lý nghiêm túc."
Anh thản nhiên nói: "Xử lý như thế nào?"
Trương Duệ Tử bị mắng mấy câu, khóc nức nở, nước mắt nước mũi đầy mặt, nhưng vẫn không nghĩ là mình có lỗi, từ nhỏ cậu bé đã bị nuông chiều thành hư rồi. Hơn nữa, mẹ cậu còn là phó hiệu trưởng của trường, cậu ta cầm tay phó hiệu trưởng Trần: "Mẹ mau đuổi học Cố Dạ Lê đi, chính nó là người bắt nạt con, chính là nó!"
Mặc dù Trần Gia Hoa cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, hiệu trưởng gọi điện thoại cho bà ta cũng chưa kịp nói cụ thể, nhưng khi tới thấy cảnh mặt mấy đứa nhỏ đều có vết thương, bà ta đoán vừa đánh nhau.
Tất nhiên bà ta biết rõ con trai mình trong trường có dáng vẻ thế nào,
những lần đánh nhau trước đó, bà ta có thể dùng chức quyền để giải quyết được, dù sao những đứa trẻ tới đây học đều là nhà có tiền, gia cảnh tốt, nhưng cũng có không ít kẻ nhà giàu mới nổi, cho con đến trường này học để lấy sĩ diện mà thôi, không quyền không thế.
Lời nói của một phó hiệu trưởng như bà ta vẫn còn có chút trọng lượng.
Nhưng lúc này, Trần Gia Hoa nhìn người đàn ông trước mặt, thấy anh không giận mà uy, mặc âu phục cao cấp cầu kỳ, khí chất lạnh lùng đĩnh đạc, ánh mắt hờ hững. Đây tuyệt đối không phải là nhà giàu mới nổi, nhưng bà ta đã ngẫm một lượt tất cả những nhà có tiền trong thành phố Vân Châu mà mình biết thì cũng không nhận ra anh là ai, rốt cuộc đây là người tai to mặt lớn đến nhường nào, trong lòng cô ta run lên, cúi đầu, biết lần này con trai mình gây họa lớn rồi.
Trần Gia Hoa nhìn con trai đang khóc om sòm, tự tay tát cho nó một cái: "Khóc cái gì mà khóc, ai cho con lên lớp ức hiếp bạn học, ai cho con đánh nhau!"
Trương Duệ Tử ngẩn cả người, ôm mặt, dường như không thể tin mẹ sẽ đánh mình, nhưng sau hai giây sửng sốt thì càng khóc to hơn.
Hiệu trưởng thấy sắc mặt Tô Ngọc Kỳ không tốt, hơn nữa lại nhớ đến những gì anh vừa nói, vội vàng lên tiếng: "Tổng giám đốc Tô, trường học của chúng tôi nhất định sẽ xử lý nghiêm túc, sẽ không để chuyện như thế này xảy ra nữa."
Tô Ngọc Kỳ không tiện nhúng tay vào chuyện trong trường học, anh lạnh lùng liếc nhìn Trần Gia Hoa và Trương Duệ Tử khóc đến thở không ra hơi, loại chuyện như vậy không liên quan gì đến đứa bé, là do cách phụ huynh dạy dỗ có vấn đề. Trẻ con chẳng qua chỉ là một tờ giấy trắng, gần mực thì đen, tuổi nhỏ mà đã học được mấy lời mắng chửi người khác như vậy, ỷ mạnh hiếp yếu, "công lao" của phụ huynh là không thể bỏ qua.
Nhưng trường học này cũng không biết gia thế của cậu bé sao? Đường đường là cậu nhỏ nhà họ Cố mà trong trường học lại bị đánh thành thế này, đây chính là tiểu tổ tông của nhà họ Cố đó. Tô Ngọc Kỳ vừa nghĩ đến lại thấy buồn cười, xem ra nếu như người nhà họ Cố biết chuyện này sẽ lật tung cả cái trường này lên.
Anh thản nhiên "ừ" một tiếng, không trả lời, dẫn Cố Dạ Lê ra khỏi trường.
Cố Dạ Lê cúi đầu, không lên tiếng, cũng không ngẩng đầu lên, chỉ yên lặng đi theo anh, Tô Ngọc Kỳ thấy đầu tóc cậu bé bù xù, tay còn siết chặt.
Đứa bé này đúng là quật cường, tính khí còn hơi nóng nảy.
Nhưng anh cũng có chút bất ngờ, cậu bé này vậy mà lại thực sự đi theo anh.
Trong xe.
Hơi lạnh của điều hòa xua tan cái nóng bên ngoài.
Tô Ngọc Kỳ nhìn khuôn mặt trắng nõn của Cố Dạ Lê, trên khóe môi còn có vết máu bầm, trên mặt còn có một vết xước, anh nói: "Cháu giỏi đấy, lấy một địch hai."
Cố Dạ Lê vốn còn tưởng sẽ bị người đàn ông này dạy bảo vài câu, không ngờ anh lại còn khen cậu đánh nhau giỏi.
Nãy giờ cậu bé không nói gì là vì chán nản trong lòng, đều do Trương Duệ Tử và Trần Tư Húc lại đánh vào mặt cậu bé, về nhà bị mẹ phát hiện thì phải làm sao bây giờ, mẹ nhất định sẽ đau lòng.
Lúc này vẫn còn đang cau mày nhưng nghe thấy có người khen mình, Cố Dạ Lê lập tức nói: "Đương nhiên rồi, hai người bọn họ sao có thể đánh lại cháu được."
Trên mặt cậu bé chỉ bị cào một vệt, nhưng Trương Duệ Tử bị cậu đánh, cả mặt lẫn tay đều có vết thương, chút nữa nhất định sẽ nổi lên vết bầm.
"Nhóc con, cháu cứ đi theo chú như vậy, không sợ chú bán cháu đi sao. Lẽ nào trong trường học cháu chưa từng học là không được đi theo và lên xe người lạ?"
Cố Dạ Lê "hừ" một tiếng, chính cậu bé cũng cảm thấy kỳ quái, mặc dù
cậu vừa nhìn là nhận ra chú này từng xuất hiện bên cạnh mẹ, nhưng đối với cậu thì chú này vẫn là người lạ, cũng không biết vì sao cậu lại rất tin tưởng vào người này, còn đồng ý lên xe anh
"Cháu học lớp mấy rồi?" Tô Ngọc Kỳ đưa tay lấy tấm thẻ trên ngực áo cậu bé xuống, hơi kinh ngạc, đứa nhỏ này nhìn qua cũng chỉ khoảng năm sáu tuổi, hơi gầy yếu, thế mà đã là học sinh lớp 2 rồi, học lớp bên cạnh của Tinh Tinh.
Anh còn tưởng Cố Dạ Lê chỉ là học sinh lớp 1 thôi.
"Trả lại cho cháu." Cố Dạ Lê vươn tay lên định lấy lại. Tô Ngọc Kỳ lập tức nắm tay lại, sau tấm thẻ có ghim, anh sợ làm tay Cố Dạ Lê bị thương. Cái ghim phía sau xẹt qua lòng bàn tay anh, Tô Ngọc Kỳ hơi nhíu mày.
Cố Dạ Lê cũng phát hiện ra, nghiêm mặt: "Cháu... Chú không sao chứ?"
"Đương nhiên có sao rồi." Tô Ngọc Kỳ gài lại tấm thẻ vào trước ngực Cố Dạ Lê, không hề để ý đến vết thương nhỏ trên tay, rồi lại nhìn vào mặt của Cố Dạ Lê.
Đứa nhỏ này sao lại thoáng giống... Tô Ngọc Kỳ còn tưởng mình bị ảo giác, bằng không sao lại có thể thấy đứa nhỏ này có mấy phần giống mình cơ chứ.
Giọng anh hơi khàn khàn: "Cháu mấy tuổi rồi?"
"Cháu 6 tuổi."
Tô Ngọc Kỳ chớp mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ, 6 tuổi, vậy thì không phải rồi. Anh đúng là điên rồi, sao lại hoang đường như thế chứ, đứa bé này nhất định có quan hệ với nhà họ Cố, nhưng chưa chắc đã có quan hệ với Cố Nhã Thiển, càng không thể nào có quan hệ gì với anh.
Anh đưa tay xoa bóp mi tâm, bảo tài xế: "Đến bệnh viện."
Nào ngờ Cố Dạ Lê lại như mèo bị dẫm đuôi, lập tức nói: "Cháu không đến bệnh viện."
Anh liếc nhìn cậu bé, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của Cố Dạ Lê vì chống cự mà kích động đỏ ửng lên: "Cháu không đến bệnh viện."
------oOo------
Chương 236: Lập tức đuổi học
Tâm trạng của cậu bé rất kích động, kéo cửa xe: "Cháu không đi bệnh viện, cháu muốn xuống xe!"
Tô Ngọc Kỳ thấy cậu bé kích động như thế thì cũng không ép, bảo tài xế dừng ở tiệm thuốc gần đó, đi mua một ít thuốc rồi chuẩn bị đưa Cố Dạ Lê về nhà họ Cố.
Cố Dạ Lê thấy phía trước không phải đường đi đến bệnh viện thì bình tĩnh lại, ngoan ngoãn bôi thuốc, bôi thuốc xong vẫn còn một lúc nữa mới đến nhà họ Cố.
Tô Ngọc Kỳ nhắm mắt thở nhẹ.
Thỉnh thoảng Cố Dạ Lê lại liếc nhìn sang, sau đó yên lặng cúi đầu, hồi nhỏ cậu từng thấy chú này, cậu không thích chú vì chú ấy rất xấu, tranh mẹ với cậu, nhưng khi chú ấy chạm vào cậu thì hóa ra cậu cũng không ghét đến như vậy.
Đúng là kỳ quái.
Cậu vốn rất nhạy cảm với việc bị người ngoài chạm vào, rất không thích, ngay cả bác hai, bác út, ông ngoại, bà ngoại chạm vào thì cậu cũng không thích.
Nhưng dường như cậu lại không ác cảm với chú này lắm.
Cố Nhã Thiển tới trường học, cô đứng ở cửa phòng nhìn qua cửa kính cửa sổ, chỗ ngồi của Cố Dạ Lê trống không dù bây giờ vẫn còn đang trong giờ học.
Giáo viên đang ở trên bục giảng bài nhưng Cố Dạ Lê không có ở đây.
Cố Nhã Thiển cau mày, gõ cửa, giáo viên đi ra thấy Cố Nhã Thiển, rõ ràng là cũng có chút ấn tượng nhưng vì gặp quá nhiều phụ huynh nên nhất thời không nhớ ra, lịch sự hỏi: "Xin hỏi cô là...?"
"Tôi tới tìm Cố Dạ Lê, cháu nó đâu rồi?"
"Cô là mẹ của Cố Dạ Lê sao, Cố Dạ Lê cậu bé... Cô đến phòng hiệu trưởng hỏi thử, tiết thể dục trước, Cố Dạ Lê đánh nhau với các bạn học khác..."
Cố Nhã Thiển cau mày đi đến phòng hiệu trưởng, cô rất hiểu con trai mình, nó vốn không thể đánh nhau được, càng không thể chủ động tiếp xúc với các bạn học khác, nó chính là một tảng băng nhỏ, còn bị bệnh sạch sẽ!"
Phòng hiệu trưởng.
"Hiệu trưởng Vương, ông không thật sự đuổi học Duệ Tử sao, tôi cần mẫn công tác trong trường học nhiều năm như vậy, tôi biết tính cách của con tôi như thế nào, ông không thể vì một câu nói của anh Tô mà cũng cách chức cả tôi được."
"Chuyện này tôi biết, nhưng đúng là Trương Duệ Tử đã trốn học đánh nhau, tôi tận mắt nhìn thấy, trong giờ lên lớp lại ở bên ngoài đánh nhau, hành vi này cần phải nghiêm phạt! Nghiêm khắc ngăn chặn hành vi trốn học đánh nhau này!"
Trương Duệ Tử nhảy từ trên ghế xuống: "Đứa con hoang kia không phải là con trai của chú đó đâu, nó là đồ con hoang, là đứa nhà giàu mới nổi, mẹ, chính là nó đã bắt nạt con, chính nó đã báo cho giáo viên, nó đánh con trước!"
Trương Duệ Tử trừng mắt nhìn bạn học: "Trần Tư Húc, cậu nói đi, tớ nói có đúng không, chính Cố Dạ Lê là người động tay động chân trước."
Trần Gia Hoa đau lòng cho con trai, nhìn vết thương trên mặt và trên cánh tay Trương Duệ Tử, vừa rồi bà ta có tra tài liệu về Cố Dạ Lê, phát hiện tờ khai gia cảnh nhà cậu bé kia có một cột hoàn toàn không điền, chỉ điền cột bên mẹ, còn đang nghĩ cậu bé mồ côi cha, mẹ muốn có mặt mũi nên mới bỏ tiền cho cậu bé đến học trường quý tộc.
Gia cảnh bình thường mà thôi.
Lúc này bà ta nói: "Đúng vậy, hiệu trưởng, ông nhìn vết thương trên
người Trương Duệ Tử và Trần Tư Húc đi, đều là do Cố Dạ Lê đánh, đứa nhỏ như thế mà không cố gắng dạy dỗ thì sẽ trở nên vô pháp vô thiên."
Hiệu trưởng trầm tư: "Được rồi, về lớp học trước đi đã."
Dù sao chuyện này đã kinh động đến tổng giám đốc Tô, hiện giờ nghĩ cẩn thận thì hiệu trưởng cũng thấy sao Cố Dạ Lê có thể là con trai tổng giám đốc Tô cơ chứ, đúng là chuyện không thể nào.
Trên bàn làm việc đặt tài liệu nhập học của Cố Dạ Lê, chỉ điền cột bên mẹ, rõ ràng là mẹ đơn thân.
Chắc hẳn tổng giám đốc Tô mới tới thành phố Vân Châu, đưa cô bé Tô đến trường, dù sao nơi này cũng là trường tiểu học quý tộc hạng nhất của thành phố Vân Châu, bất kể phong cách trường học hay là danh tiếng của giáo viên đều cực kỳ ưu tú, đột nhiên thấy có học sinh trốn học đánh nhau thì tất nhiên sẽ thấy không vui.
Trần Gia Hoa rõ ràng không nhận thức giống như vậy: "Hiệu trưởng, sao có thể như thế được, Cố Dạ Lê đánh con tôi thành như vậy, phải đuổi học!"
Cửa phòng hiệu trưởng luôn mở, cho nên Cố Nhã Thiển đang đứng ở cửa phòng, đang định gõ cửa thì chợt nghe thấy giọng nữ chói tai này.
Cô lập tức cau mày, đẩy thẳng cửa ra đi vào, ánh mắt nhìn qua tình hình trong phòng hiệu trưởng, cuối cùng dừng lại trên người phụ nữ vừa cất giọng.
Người phụ nữ kia mặc âu phục đen, đeo kính, nhìn qua chắc khoảng 22, 30 tuổi, lúc Cố Nhã Thiển đưa Cố Dạ Lê tới trường đã từng thấy trong danh sách giáo viên gương mẫu.
Người phụ nữ này là giáo sư tiếng Anh đặc biệt, cũng là phó hiệu trưởng của trường.
Hiệu trưởng thấy một cô gái trẻ tuổi đột nhiên bước vào, mặc âu phục trắng, cả khuôn mặt lẫn khí chất đều tuyệt vời, vừa nhìn đã biết không phải là người thường, hiệu trưởng đứng lên: "Xin hỏi, cô là?"
Cố Nhã Thiển nở nụ cười: "Tôi là mẹ của Cố Dạ Lê, xin hỏi Cố Dạ Lê đâu?"
Hiệu trưởng và Trần Gia Hoa sửng sốt, có chút không dám tin, dù sao người phụ nữ trước mắt không hề giống với hình tượng của người mẹ đơn thân nhà giàu mới nổi.
Nhưng nhà giàu mới nổi chính là nhà giàu mới nổi, dù ăn mặc đẹp thì cũng chỉ là bề ngoài thôi.
Hiệu trưởng còn chưa mở lời, Trần Gia Hoa đã nói: "Cô tới đúng lúc lắm, con trai cô đánh con trai tôi, gia đình dạy dỗ kiểu gì mà còn nhỏ đã biết đánh bạn, đúng là không có giáo dục!"
Cố Nhã Thiển cau mày, nhìn hai bé trai đứng cạnh Trần Gia Hoa, trên mặt hai đứa đều có vết thương, cô nhớ lại mấy ngày trước phát hiện trên tay Dạ Lê có vết máu bầm.
Dạ Lê nói là không cẩn thận bị va đập.
Bây giờ nghĩ lại, chắc hẳn là bị bạn học bắt nạt rồi, đánh nhau với bạn, sợ mình lo lắng cho nên mới nói là không cẩn thận bị va đập.
Hơn nữa Cố Nhã Thiển tuyệt đối không tin, Dạ Lê là người chủ động ra tay, tính cách Dạ Lê sạch sẽ lại lạnh lùng như vậy, nếu chủ động đánh người thì cô và người nhà họ Cố có lẽ đã... mừng đến phát điên rồi.
Cô lặng lặng mở miệng: "Tại sao Dạ Lê lại đánh con trai cô, cô nên hỏi chúng trước xem, đừng có không phân biệt trắng đen để che giấu."
Trần Gia Hoa xác định người ở trước mắt là bà mẹ đơn thân nhà giàu mới nổi, ỷ vào gương mặt để dụ dỗ người khác, lập tức nói với hiệu trưởng: "Hiệu trưởng, ông nhìn Trương Duệ Tử và Trần Tư Húc xem, nhất là Trần Tư Tự, con của giám đốc ngân hàng Trần, ông xem đều do Cố Dạ Lê kia, nhất định là do nó khiêu khích ra tay trước, hiệu trưởng cần phải nghiêm túc xử lý chuyện trốn học đánh nhau này, tôi kiến nghị đuổi học Cố Dạ Lê!"
Cố Nhã Thiển thản nhiên hừ lạnh.
Cô tới đây cũng không nói rõ thân phận nhà họ Cố của mình, dù sao nhà họ Cố cũng là nhà giàu có đệ nhất thành phố Vân Châu, bất kể ai cũng phải nể mặt.
Dạ Lê từ New York đến thành phố Vân Châu, thay đổi hoàn cảnh trường học, lúc đầu cô cũng không muốn để Dạ Lê đến trường quý tộc học, cô còn muốn cho Dạ Lê đến một trưởng tiểu học bình thường nhưng dạy dỗ chất lượng tốt, không muốn Dạ Lê từ nhỏ đã ở trong bầu không khí tranh đua, nhưng Dạ Lê dù sao cũng không phải là đứa nhỏ bình thưởng, nhà họ Cố cây to đón gió, mấy chuyện bắt cóc gì đó đều thường xảy ra, hệ thống an ninh của trường quý tộc vẫn chặt chẽ hơn.
Nhưng Cố Nhã Thiển thật không ngờ, những người này lại dám coi Dạ Lê thành đứa nhỏ con bà mẹ đơn thân nhà giàu mới nổi.
------oOo------
Chương 237: Tiểu tổ tông nhà tôi học ở đây, tôi không thể tới sao?
Đúng là nực cười.
Cố Nhã Thiển thật sự sắp bị cái miệng xấu xí già mồm át lẽ phải của Trần Gia Hoa làm tức cười.
Thật không ngờ, trường học quý tộc hàng đầu thành phố Vân Châu lại có phó hiệu trưởng tố chất thấp kém như vậy!
Cô nhìn hiệu trưởng: "Hiệu trưởng, ông cũng nghĩ như vậy sao?"
Cố Nhã Thiển từng nghe anh hai nhắc đến gười hiệu trưởng này, là một người thích nịnh hót, gió chiều nào theo chiều nấy, nhưng phẩm đức cũng tốt.
"Chuyện này..." Hiệu trưởng đẩy gọng kính, tự dưng nói chuyện với cô gái trẻ này lại có cảm giác áp bách mơ hồ: "Cô Cố, thực sự là ba em học sinh này đã trốn học đánh nhau, trường học sẽ điều tra rõ rồi xử phạt thích đáng."
Cố Nhã Thiển cười mỉm: "Hy vọng hiệu trưởng xử lý công bằng, nếu như là Dạ Lê làm sai, tôi nhất định sẽ nghiêm khắc dạy dỗ, trái lại, con trai của phó hiệu trưởng Trần sai có phải chịu trách nhiệm với lỗi sai của mình không?"
Trần Gia Hoa nhìn hiệu trưởng, sắc mặt rất khó coi.
Rõ ràng là không hài lòng với quyết định của hiệu trưởng.
Cô ta lập tức cau mày: "Hiệu trưởng..."
Cố Nhã Thiển vốn định đi tìm Dạ Lê trước, cũng không biết bây giờ Dạ Lê đi đâu mà lại không có trong lớp.
Chợt nghe một đứa bé trai cố tình gây sự: "Tại sao lại muốn phạt con, dựa vào đâu mà lại phạt con vì đồ con hoang kia chứ!"
Cố Nhã Thiển nghe đến đây thì đỏ mắt, sắc mặt trầm xuống.
Cô cũng biết, Dạ Lê vốn sẽ không chủ động đánh người, cô lạnh lùng nhìn cậu bé vừa nói chuyện kia.
Trương Duệ Tử cũng cảm nhận được ánh mắt này, không dám lên tiếng nữa, cổ họng rên hai tiếng rồi trốn phía sau Trần Gia Hoa.
"Là phó hiệu trưởng trường học, phó hiệu trưởng Trần cũng thấy lời nói này của con trai mình không có vấn đề gì sao?" Cố Nhã Thiển siết chặt tay, cố gắng khiến bản thân bình tĩnh, nhưng khuôn mặt xinh đẹp vẫn lạnh lùng: "Tuổi còn nhỏ mà mở miệng nói ra mấy lời dơ bẩn như thế, đây chính là dạy dỗ mà phó hiệu trưởng Trần đã nói sao?"
Trước đó, khi Trương Duệ Tử đánh nhau với bạn học khác trong trường, khi phụ huynh đối phương tìm tới, Trần Gia Hoa đều lạm dụng chức quyền đuổi học đi, mấy phụ huynh đó đều không phải nhà giàu có, cũng chỉ có thể nín nhịn.
Cho nên Trần Gia Hoa cũng không coi lời nói của Cố Nhã Thiển ra gì, trong mắt cô ta, Cố Nhã Thiển chỉ là bà mẹ đơn thân hơi có tiền, muốn cho con học ở trường quý tộc mà thôi.
Trần Gia Hoa nói: "Con tôi dạy dỗ thế nào thì liên quan gì đến cô, đứa nhỏ không có ba, nhìn cô Cố có vẻ cũng còn rất trẻ, chẳng nhẽ con tôi nói sai sao? Hơn nữa đây chỉ là một câu nói đùa của trẻ con, Cố Dạ Lê cũng không thể vì thế mà đánh người được, bắt Cố Dạ Lê xin lỗi con trai tôi, bằng không trường học này không thể tha thứ cho loại học sinh trốn học đi đánh bạn được!"
Hiệu trưởng cau mày, trước đây Trần Gia Hoa lạm dụng chức quyền, ông cũng mở một mắt nhắm một mắt, dù sao cô ta cũng đã làm việc ở trường nhiều năm, nhưng lúc này, ông nhìn Trần Gia Hoa, không nhịn được lên tiếng: "Đủ rồi!"
Người đàn bà chanh chua này đâu có giống phó hiệu trưởng một trường học!
Thật sự mất mặt!
Ông nhìn Cố Nhã Thiển, đánh giá: "Cô Cố, Cố Dạ Lê được anh Tô đưa đi rồi, hẳn cô cũng biết anh Tô chứ!"
Cố Nhã Thiển không ngờ Dạ Lê lại đi theo Tô Ngọc Kỳ. Cô lấy điện thoại ra, đang chuẩn bị gọi cho Tô Ngọc Kỳ thì lại thấy Cố Thành Thái gọi đến.
"Alo, em hả, em đang ở đâu thế, anh đến công ty mà không thấy." Cố Thành Thái đến công ty tìm Âu Thời Phong, nhân tiện định đi xem Cố Nhã Thiển thế nào.
"Em đang ở trường của Dạ Lê."
"Dạ Lê sao vậy?"
Cố Nhã Thiển do dự vài giây rồi kể ngắn gọn chuyện ở trường cho Cố Thành Thái, anh cười lạnh: "Lại còn coi nhà họ Cố ta không có người sao? Ngay cả tiểu tổ tông nhà họ Cố chúng ta mà cũng dám bắt nạt, em chờ anh, anh lập tức đến đó."
Cố Nhã Thiển định bảo không cần. Không cần Cố Thành Thái phải đến.
Nhưng cô còn chưa kịp nói thì điện thoại đã tắt mất. Cố Nhã Thiển thấy thế thì gọi cho Tô Ngọc Kỳ, giọng nói của Cố Dạ Lê vang lên: "Mẹ."
Cố Nhã Thiển nghe thấy giọng con, biết Dạ Lê không sao thì cũng yên lòng, nói: "Anh Tô, cảm ơn anh, chờ một lát nữa tôi sẽ đến, bây giờ anh và Dạ Lê đang ở đâu?"
Người đàn ông kia đáp: "Sắp đến nhà họ Cố rồi." Phía trước bị kẹt xe, còn cách một đoạn nữa.
"Được." Cố Nhã Thiển nhìn đồng hồ, cúp điện thoại đi thẳng đến chỗ ghế sofa ngồi xuống, cũng không hề có ý sẽ rời đi.
Trần Gia Hoa thấy thế thì cũng ngồi xuống bên kia ghế, bà ta nhất định phải khiến hiệu trưởng đòi lại công đạo cho mình, bằng không bà ta còn
mặt mũi nào tiếp tục làm việc ở đây nữa!
Ngực bà ta phập phồng, nhìn con trai mình đang khóc nức nở, không nhịn được tát cho nó một cái: "Khóc cái gì mà khóc!"
Hiệu trưởng ngồi xuống ghế chủ tọa, vốn muốn tra rõ rồi xử phạt là được, nhưng Trần Gia Hoa không muốn, bà ta công tác ở trường nhiều năm, có mối quan hệ cấp trên cấp dưới với ông ta, ông cũng không thể không giúp.
Trước mắt là cục diện giằng co.
Lúc đầu hiệu trưởng định khuyên Cố Nhã Thiển, nhưng ông lại mơ hồ có cảm giác bị áp bách.
Ông đành bảo trợ lý bưng hai chén trà đến.
Hai mươi phút sau, Cố Thành Thái tới.
Cố Thành Thái là ai, làm sao hiệu trưởng có thể không biết, là cậu ba nhà họ Cố, mặc dù tuổi còn trẻ, nhìn có vẻ là người dễ nói chuyện nhưng thực tế tuyệt đối không phải là người hiền lành gì.
Hiệu trưởng vội vàng chào hỏi: "Tổng giám đốc Cố, sao anh lại tới đây?"
Cố Thành Thái lạnh nhạt nhìn: "À, tiểu tổ tông nhà tôi học ở đây, tôi không thể tới sao?"
"Tiểu... Tiểu tổ tông?" Hiệu trưởng mở to mắt, đầu lưỡi cũng hơi cứng lại, ông nhìn Cố Thành Thái đi về phía Cố Nhã Thiển, lập tức kinh hãi toát mồ hôi lạnh.
Sao Cố Thành Thái lại biết mẹ của Cố Dạ Lê? Đợi đã, Cố Dạ Lê...
Cũng họ Cố...
Sắc mặt hiệu trưởng xám như tro tàn, cũng may vừa rồi ông ta không ép đuổi học Cố Dạ Lê mà định điều tra một phen, nếu không thì giờ ông
không còn ngồi ở chỗ này nữa rồi...
Vậy mà ông ta suýt đuổi học tiểu tổ tông nhà họ Cố...
Trần Gia Hoa mở to mắt, rõ ràng cũng nhận ra người nhà họ Cố, dù sao cậu ba này bình thường vẫn hay xuất hiện trên các tờ báo chí tài chính và kinh tế lớn của thành phố Vân Châu. Lúc thấy Cố Thành Thái đi đến chỗ Cố Nhã Thiển, sắc mặt bà ta lúc xanh lúc đỏ.
Cố Thành Thái hỏi: "Em gái, Dạ Lê đâu rồi?"
"Dạ Lê đi cùng với anh Tô rồi, anh ba, anh tới rồi thì em đi trước đây, đi xem Dạ Lê thế nào."
Lưng hiệu trưởng đổ mồ hôi lạnh, nhất là lúc nghe Cố Nhã Thiển gọi Cố Thành Thái là "anh ba", sắc mặt thật sự khiếp sợ...
Cô tư nhà họ Cố...
Cố Thành Thái gật đầu, ánh mắt lạnh lùng nhìn hiệu trưởng và Trần Gia Hoa, đi đến ghế lớn ngồi xuống, xoay điếu thuốc trong tay, nhàn nhã hút một hơi, ánh mắt lạnh nhạt: "Nói đi, hiệu trưởng Vương, đã xảy ra chuyện gì?"
------oOo------
Chương 238: Tư thế này là tư thế muốn hôn
Cố Nhã Thiển rời khỏi trường học, xe của Cố Thành Thái dừng ngay trước cửa, tài xế xe xuống mở cửa cho cô, đồng thời cung kính hỏi cô muốn đi đâu.
Cố Nhã Thiển lên xe, nửa tiếng sau xe dừng trước cửa nhà họ Cố, tài xế sau khi đưa Cố Nhã Thiển đến nơi rồi lại quay trở lại trường học để đợi Cố Thành Thái.
Có chiếc Rolls-Royce màu đen dừng ngay con đường phía trước cửa nhà.
Sau khi cúp điện thoại, Cố Nhã Thiển đi đến chỗ chiếc xe, đưa tay gõ cửa xe, cửa sổ xe từ từ hạ xuống, để lộ ra gương mặt của người đàn ông, Cố Nhã Thiển đứng bên ngoài nhìn Tô Ngọc Kỳ: “Sao anh không vào?”
“Mẹ!” Cố Dạ Lê thấy cô liền vội vàng muốn mở cửa xe phóng xuống, Cố Nhã Thiển đi vòng qua bên kia mở cửa xe ra, Dạ Lê đã liền phóng xuống ôm chầm lấy cô, cô nhìn vết bầm trên mặt của con, nhíu mày nghĩ đến chuyện ở trường, cô cảm thấy rất xót.
“Dạ Lê, có đau không con?”
Có mùi thuốc thoang thoảng bay ra, Cố Nhã Thiển nhìn thấy trên ghế ngồi có mấy hộp cao thoa, chứng tỏ Tô Ngọc Kỳ đã bôi thuốc cho Cố Dạ Lê.
“Mẹ, con không đau.” Cố Dạ Lê rời khỏi vòng tay của Cố Nhã Thiển, cúi đầu: “Con xin lỗi mẹ, sau này con sẽ không đánh nhau trong trường nữa.”
Thật ra các bác cũng có dạy cho cậu nhóc vài chiêu võ phòng thân từ lúc cậu mới năm tuổi, nên các bạn học trong trường không đánh cậu bé được, chỉ là cậu sợ sẽ làm bạn học bị thương nên không dám đánh mạnh mà thôi.
Cố Nhã Thiển sờ lên vết thương của Cố Dạ Lê, nhíu mày khẽ thở dài, cô
cũng biết chuyện này không thể trách Dạ Lê được, cũng là do cô không tốt.
Điều buồn cười là cô không hề biết ba của Dạ Lê là ai?
Người đàn ông xuống xe châm thuốc, nhìn người phụ nữ trước mặt: “Chào Nhã Thiển!”
Cố Nhã Thiển ngẩng đầu lên: “A, cám ơn anh.”
Tô Ngọc Kỳ nói với tài xế: “Đưa cậu chủ nhà họ Cố về đi.” Nói xong anh xoay qua nhìn Cố Nhã Thiển: “Nhã Thiển, sắp trưa rồi, hay là chúng ta đi ăn trưa nhé.”
Cố Dạ Lê liếc mắt nhìn Tô Ngọc Kỳ, sau đó ôm lấy cổ Cố Nhã Thiển kéo xuống, cô cúi người xuống để nghe Dạ Lê nói: “Mẹ cẩn thận chú này nha, đừng để bị chú gạt lần nữa nha!”
Lần nữa?
Cố Nhã Thiển trừng mắt.
Tài xế đưa Dạ Lê đi về hướng nhà họ Cố.
Tô Ngọc Kỳ lên xe, Cố Nhã Thiển vẫn đứng yên không nhúc nhích: “Tô Ngọc Kỳ, anh như này là đang hẹn tôi à?”
“Không phải thì Nhã Thiển em nghĩ sao?”
Cố Nhã Thiển mở cửa xe, ngồi vào chỗ ghế phụ: “Được rồi, nể tình anh cứu con trai tôi nên tôi miễn cưỡng đồng ý vậy.”
Tô Ngọc Kỳ khởi động xe, rít một hơi thuốc lá rồi nhìn Cố Nhã Thiển, anh híp mắt cười, nhả ra làn khói thuốc, rồi chồm sát vào cô.
Cô nín thở: “Anh muốn làm gì?”
Người đàn ông đưa tay kéo dây an toàn giùm cô, nhưng anh không lập tức kéo dây liền, khoảng cách giữa hai người lúc này chỉ được tính bằng milimét, anh cười cười: “Nhã Thiển, vậy em nghĩ anh muốn làm gì?”
Hơi thở ấm áp của người đàn ông phà vào mặt Cố Nhã Thiển, mặt cô ửng đỏ, vô tình mắt cô chạm vào ánh mắt của anh, cô bần thần hai giây rồi lập tức xoay mặt ra hướng cửa sổ: “Tôi... tôi, anh thật kỳ lạ! Không phải nói đi ăn cơm sao? Sao còn chưa đi!”
Tư thế này, rõ ràng là tư thế muốn hôn môi...
Cũng không trách được vì sao Cố Nhã Thiển lại suy nghĩ như vậy, vì dù sao thì người đàn ông này cũng quá quen thuộc với những việc như vậy, thêm vào tư thế hơi nhạy cảm nữa.
Cài mỗi cái dây an toàn thôi mà cũng có thể nhạy cảm đến như vậy.
Cố Nhã Thiển vẫn nhìn ra hướng cửa sổ, nhưng trong lòng lại phập phồng không yên, mặt cô càng ngày càng nóng hơn, vì...
Tô Ngọc Kỳ cũng chưa trở về vị trí của mình.
Một tay anh chống vào ghế, tay còn lại nắm lấy dây an toàn, khóa cô sát với thân mình, nhìn gương mặt ửng đỏ của cô, lại còn cố tình xoay mặt đi không nhìn anh, anh không nhịn được bật cười thành tiếng nói: “Cố Nhã Thiển, nhiệt độ trong xe bình thường mà, sao mặt em lại nóng thế, chẳng lẽ em bị sốt à?”
Cố Nhã Thiển không phải không hiểu ý khiêu khích của người đàn ông này, nên lời nói của cô có chút hồi hộp: “Anh mới là người bị sốt... tại nóng quá thôi, nóng quá mới như vậy, dây an toàn cài xong rồi, anh còn không mau cho xe chạy.”
Cô cảm thấy hơi ngột ngạt, cảm thấy xung quanh không thoáng và hơi ... nhạy cảm, vành tai cũng nóng lên, bất chợt cô nhắm mắt lại.
Giọng của anh trầm ấm gợi cảm vang lên: “Cố Nhã Thiển, em không cảm thấy, tư thế của chúng ta rất giống với tư thế hôn môi sao?”
Cố Nhã Thiển nghiến răng: “Tôi không nghĩ vậy!”
Xe dừng trước cửa một nhà hàng Tây rất có tiếng ở thành phố Văn Châu.
Cố Nhã Thiển xuống xe đi thẳng vào bên trong, mặc kệ người đàn ông kia có đi theo sau hay không? Nhân viên đưa cô đi đến bàn ngồi ở trên lầu hai, cô mở thực đơn ra, chọn hai phần bít tết, vài món ăn phụ và tráng miệng.
Nhân viên hỏi lại khẩu vị của cô có yêu cầu gì đặc biệt không.
Cố Nhã Thiển nhớ lại chuyện vừa rồi trên xe, trên môi cô vẫn còn cảm giác tê tê, cô bực tức lên tiếng nói: “Phần bít tết của anh ta cho nhiều hành tây vào, thêm phần súp bắp, và...”
Đột nhiên, cô giật mình.
Nhân viên thắc mắc quan tâm hỏi cô.
Cố Nhã Thiển lắc lắc đầu rồi đưa trả lại thực đơn cho nhân viên.
Cô vừa mới nói điều gì...
Sao cô lại biết rõ sở thích của người đàn ông này như vậy, cô nhớ người đàn ông này không thích ăn hành tây, không thích ăn món có vị ngọt.
Cố Nhã Thiển đưa tay xoa huyệt thái dương của mình, cô cố gắng nhớ lại nhiều hơn, những hình ảnh rời rạc xuất hiện trong đầu cô, nhưng những hình ảnh đó rất lung tung và rời rạc, cảm giác mơ hồ.
Tô Ngọc Kỳ sau khi tìm được vị trí và đỗ xe xong anh mới bước vào nhà hàng, nhân viên đưa anh lên lầu hai, lúc này món ăn cũng đã được mang lên đầy đủ. Người đàn ông ngồi xuống chỗ đối diện và nhìn cô đang yên lặng cắt bít tết.
Cố Nhã Thiển cúi đầu, nhưng cô vẫn chú ý đến bàn tay của anh.
Thái xong miếng bít tết, anh đồng thời gắp hết toàn bộ phần hành tây qua bên cạnh, Cố Nhã Thiển hồi hộp cầm chiếc muỗng trong tay mình: “Anh... anh không thích ăn hành tây sao?”
“Ừ.”
Cố Nhã Thiển cụp mi xuống, thì ra những hình ảnh vừa rồi là thật... chứ
không phải là do cô tự nghĩ ra, cô hiểu rất rõ sở thích của anh, cho dù là cô đã mất ký ức, nhưng vẫn còn nhớ rất rõ, giống như nó đã thành bản năng.
Cố Nhã Thiển nghĩ cô của trước đây chắc là rất yêu anh chăng?
Rất yêu Tô Ngọc Kỳ.
Bữa ăn này, Cố Nhã Thiển ăn hoàn toàn không tập trung, Tô Ngọc Kỳ cũng cảm nhận được cô ăn không được nhiều, có vẻ như đang suy nghĩ điều gì.
Nhân viên đưa lên phần tôm hùm: “Đây là chương trình khuyến mãi tặng kèm của nhà hàng cho khách đến dùng bữa trong ngày hôm nay.”
Tô Ngọc Kỳ hơi nhíu mày, thản nhiên nói: “Cô ấy bị dị ứng với tôm hùm, cậu mang xuống đi.”
------oOo------
Chương 239: Em còn nợ tôi một nụ hôn
Nhân viên nhìn qua người phụ nữ ngồi đối diện, rồi cười cười nói: “Dạ, thưa anh, chúng tôi sẽ đổi món khác ạ.”
Cố Nhã Thiển cụp mi xuống, anh biết cô dị ứng với tôm hùm, cô từ từ ngẩng đầu lên, định nói gì đó nhưng rồi lại thôi.
Sau khi ăn xong, vì buổi chiều Cố Nhã Thiển còn phải đi làm tiếp nên đành để Tô Ngọc Kỳ làm tài xế đưa cô đến tòa nhà CK, lúc cô chuẩn bị xuống xe, đột nhiên bị anh giữ lại.
Tô Ngọc Kỳ tháo dây an toàn của mình ra, dùng sức kéo mạnh, Cố Nhã Thiển bị kéo lại về chỗ ngồi, anh nhanh tay kéo đóng cửa xe lại, tay vẫn giữ chặt cổ tay cô.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Giọng anh trầm trầm vang lên: “Nhã Thiển, em còn nhớ không? Hôm lễ mừng thọ bà cụ Cố, ở sân vườn của nhà họ Cố, em còn nợ anh một nụ hôn.”
Cố Nhã Thiển nhớ lại chuyện hôm đó, nghe anh nói, cô xoay mặt đi, cô còn chưa trách anh chuyện hôm đó quá đáng, mà giờ còn bị anh nói ngược lại là nợ anh nụ hôn.
Sao người đàn ông này có thể vô liêm sỉ như vậy nhỉ.
Cô lảng tránh ánh mắt của anh: “Tôi quên rồi.”
Chiếc xe dừng lại trước cửa toà nhà CK, đang là giờ cao điểm của đầu giờ chiều nên rất nhiều ánh mắt đổ dồn về phía chiếc xe sang trọng dừng khá lâu trước cửa mà chưa rời đi.
Ánh nắng gắt gao của buổi chiều chiếu vào trong xe.
Cô nhìn người đàn ông trước mặt: “Tôi còn phải đi làm nữa, anh mau buông ra.”
“Nhã Thiển, em quên thật rồi sao?”
Cố Nhã Thiển không dám nhìn vào mắt anh nữa, cô cúi đầu ‘vâng’.
“Nếu như vậy thì hay để anh giúp em nhớ lại được không?” Tô Ngọc Kỳ biết rõ cô còn nhớ, và đang ngượng ngùng xoay mặt đi.
“À, tôi nhớ ra rồi.” Cố Nhã Thiển gật đầu, nhìn thẳng và mắt anh, như sợ anh sẽ làm chuyện gì, cô lại nhìn đồng hồ, sắp đến giờ bấm thẻ rồi, cô nhắm mắt lại rồi hôn nhẹ lên mặt người đàn ông bên cạnh, khiến anh bất ngờ vài giây.
Rất nhanh, Cố Nhã Thiển đã mở cửa xe xuống xe rồi.
Trên môi cô vẫn còn vẩn quanh hơi thở của người đàn ông đó, cô cố gắng đi nhanh về phía trước, không dám quay đầu lại nhìn, sau khi bấm thẻ xong, cô trở về phòng làm việc.
Cô uống hết cả ly nước, nhưng vẫn không xua tan được nhiệt độ đang tăng trên mặt cô.
Tô Ngọc Kỳ đưa tay sờ mặt mình, đắc ý nở nụ cười, anh chỉ định chọc cô thôi, nhưng không ngờ...
Tô Vân Thâm gọi điện cho anh, anh vừa ấn nhận cuộc gọi, vừa khởi động cho xe chạy đi.
“Anh nghe ông nội nói em đưa Tinh Tinh đi thành phố Văn Châu.”
“Dạ.”
“Được rồi, sắp tới anh sẽ về thành phố Hải Châu một chuyến, rồi sẽ không về đó nữa, ông bà nội lại hối anh rồi, công ty ở nước ngoài thì anh để ba anh bên đó.” Tô Vân Thâm cũng không hỏi quá nhiều, anh biết Tô Ngọc Kỳ đột nhiên bỏ công ty ở Hải Châu để đến thành phố Văn Châu chắc chắn có lý do, tổng bộ của các công ty lớn của tập đoàn Tô Thị đều ở Hải Châu, Tô Ngọc Kỳ đến chi nhánh ở thành phố Văn Châu, Tô Vân Thâm cũng chỉ mới nhận được điện thoại của ông nội sáng nay nên liền quay về.
Tô Ngọc Kỳ mắt nhìn phía trước: “Cám ơn anh.”
“Được rồi, hai anh em mình cần gì nói lời cám ơn.” Tô Vân Thâm cũng mơ hồ đoán ra được chắc là có liên quan đến người phụ nữ họ Cố.
Ai có thể ngờ rằng hai năm trước nhà họ Tô lại xảy ra câu huyện hoang đường đến như vậy chứ?
Vốn dĩ Lưu Thanh Vũ kết hôn với cậu ba, đột nhiên nhà họ Lưu đưa một người phụ nữ khác đến nói đây mới là Lưu Thanh Vũ, người gả qua đây trước đó chỉ là người thay thế thôi.
Lúc đó ông nội tức đến ngất xỉu, dù gì thì chuyện này cũng không thể tin được, khác nào tự vả vào mặt nhà họ Tô, ông nội liền cấm không cho ai lan truyền tin ra ngoài.
Ngoại trừ nhà họ Tô và nhà họ Lưu thì không ai biết chuyện này nữa. Người phụ nữ đó tên là Cố Uyên.
Ấn tượng của Tô Vân Thâm về cô cũng không tệ.
Vốn dĩ ông bà nội rất giận, nhưng khi cậu ba đưa một bé gái đến, rồi còn cầm theo bản xét nghiệm ADN, cũng không giải thích gì thêm, bé gái đó chính là Cố Tinh Tinh, là con gái của anh và Cố Uyên.
Trong tình huống đó, ông bà nội đúng là vừa bất ngờ mà cũng vừa vui mừng.
Tô Vân Thâm cúp máy, đại khái sắp xếp công việc xong rồi cho trợ lý đặt vé máy bay đi thành phố Hải Châu.
Tòa nhà quốc tế CK. Khu nghỉ ngơi.
“Tôi nói các cô biết, chính mắt tôi nhìn thấy tổng giám sát Cố bước xuống từ chiếc xe sang trọng.”
Nghe vậy, mấy cô nhân viên liền vây lại xôn xao bàn luận. “Thật vậy sao?”
“Đương nhiên là sự thật, chiếc xe đáng giá trăm tỷ đó dừng ở trước cửa khá lâu.”
“Tôi nói mà, nhìn là biết loại phụ nữ chỉ biết leo lên giường đàn ông, chứ không thì sao trẻ tuổi như vậy mà đã ngồi ở vị trí tổng giám sát rồi, chắc chắn có đại gia chống lưng.”
“Chính xác, cô xem quần áo trên người cô ta, bộ đồ vest trắng đó trị giá trăm triệu đó, cô ta mua nổi không? Nhìn là biết là đàn ông tặng rồi.”
“Tổng giám sát Cố không phải là người như vậy đâu?”
“Sao không phải được, Lộ Hà, cô quen thân với cô ta lắm sao?”
“Đúng đó, Lộ Hà, chẳng qua cô chỉ vào phòng của tổng giám sát Cố mấy lần thôi, giờ đã chuẩn bị làm tay sai thân cận cho cô ta rồi sao.”
Lộ Hà siết chặt tay: “Các cô đừng nói khó nghe như vậy, công ty có quy định rõ ràng, không được lén lút bàn tán nhân viên cấp cao của công ty.”
“Phụ nữ mà leo lên giường để đổi lấy vị trí tổng giám sát thì sợ gì người ta nói, còn nói gì mà được điều từ tổng công ty bên Mỹ về đây, tôi thì chưa nghe qua tác phẩm của cô ta, tôi nói cho các cô biết, bạn của tôi làm việc ở CK New York, tôi có hỏi bạn tôi rồi, ở đó không hề có người này.”
“Thì ra chỉ là hàng giả rồi sao...”
Lộ Hà không nhịn được kiểu nói xấu sau lưng như vậy: “Nếu các cô ngưỡng mộ ganh tỵ thì các cô cũng thử leo lên vị trí tổng giám sát thử xem, xem tổng giám đốc Âu có hứng thú với mấy người không! Nói xấu sau lưng người khác thì hay ho gì!”
“Lộ Hà, cô nói vậy là không đúng rồi.” Ôn Lâm nhíu mày, cô là người có thâm niên lâu nhất ở đây, các đồng nghiệp khác nghe cô lên tiếng, cũng háo hức chờ xem kịch hay chuẩn bị diễn ra.
Gia thế Lộ Hà tốt, nhưng cô đến CK cũng là do ba cô nhờ bạn đưa cô vào thực tập, vì dù sao thì CK cũng không dễ dàng xin vào được.
Nhưng cũng không có nghĩa là cô dễ bắt nạt, trước đây cô bị những nhân viên cũ như Ôn Lâm sai vặt mua cơm mua cà phê các kiểu, cô đều im lặng nhịn, vì lính mới vào thì sẽ tránh không khỏi bị bắt nạt như vậy, nhưng cô cũng chỉ nhịn đối với người có thâm niên lâu đời mà thôi.
Rồi qua một thời gian cũng đỡ hơn.
Nhưng như vậy cũng không đồng nghĩa là cô sẽ cùng những người này nói xấu sau lưng người khác, vì ghen tỵ mà không phân biệt tốt xấu thì chẳn khác nào hất bát nước bẩn vào người phụ nữ đó.
Lộ Hà cố chấp nói: “Chị Ôn Lâm, em cảm thấy em không nói sai.” ------oOo------
Chương 240: Tôi yêu vợ tôi
Tần Na Na lên tiếng nói: “Chị Lâm, thì cứ để cho cô ta làm con chó nịnh nọt vậy, cô Cố Nhã Thiển kia chẳng qua chỉ là cái vỏ rỗng, không có tài lẻ gì đâu, tháng sau thành phố Vân Châu có cuộc triển lãm trời trang quốc tế, theo thâm niên và kinh nghiệm thì chắc chắn chị Lâm sẽ được mời tham dự, dù sao thì đến cả ảnh hậu cũng nhờ chị thiết kế trang phục cho mà.”
“Cũng đúng, đột ngột xuất hiện mà không có tài cán gì thì làm sao mà so sánh với tôi được.”
“Đúng rồi chị Lâm, nói không chừng cô ta chỉ tốt nghiệp từ cái trường khi ho cò gáy nào đó thôi.”
Sắc mặt của Ôn lâm lúc này dễ nhìn hơn, cô kênh kiệu bước ra ngoài.
Lộ Hà bưng ly cà phê đến phòng của tổng giám sát: “Tổng giám sát!”
Cố Nhã Thiển cũng đang nói chuyện điện thoại với Cố Thành Thái về chuyện ở trường, cô không muốn làm lớn chuyện, dù sao đây cũng là chuyện của con nít đùa giỡn mà thôi, nhưng như vậy không có nghĩa là không nhắc nhở phụ huynh của đứa bé.
Vị phó hiệu trưởng trường họ Trần đó, Cố Nhã Thiển thật sự cảm thấy loại đạo đức và nhân như vậy, thật phí cho vị trí phó hiệu trưởng.
“Chuyện anh đã xử lý xong rồi, anh đang ở nhà, em không biết đâu, lúc ông bà nội nhìn thấy gương mặt của đứa cháu đích tôn bị đánh thành như vậy, hai ông bà xót lắm.”
“Dạ, em biết rồi, anh, em còn việc bận, cúp máy trước nha.”
“Ừ được.”
Cố Nhã Thiển mở laptop ra, ngẩng đầu lên nhìn Lộ Hà, lại nhìn ly cà phê mà Lộ Hà vừa đặt lên bàn, cô cầm lên nhấp hai ngụm rồi nói: “Cám ơn.”
“Chị đừng khách sáo.” Lộ Hà vội vàng xua tay, cô rất có thiện cảm với Cố Nhã Thiển, nhưng không ngờ Cố Nhã Thiển sẽ nói lời cám ơn mình, cô có chút do dự: “Tổng giám sát, em có thể, em có thể làm trợ lý cho chị không, chị mới đến CK, vẫn chưa có trợ lý, chị xem em...”
Giọng nói của cô nhỏ dần đi, nhưng cô vẫn lấy hết can đảm để hỏi: “Em có được không?”
“Sau này em gọi chị là chị Nhã Thiển được rồi.” Cố Nhã Thiển cũng hiểu được người mới sẽ dễ bị bắt nạt, Lộ Hà tuy vào CK chưa bao lâu, nhưng làm việc rất nghiêm túc, và cũng đúng lúc cô cần một trợ lý.
Cố Nhã Thiển gật gật đầu.
Lộ Hà vui mừng kích động nói: “Chị Nhã Thiển, chị yên tâm, em sẽ cố gắng làm việc hết sức!!”
Cố Nhã Thiển mỉm cười.
“Chị Nhã Thiển, bọn họ... bọn họ đang nói xấu chị, nói chị...”
Cố Nhã Thiển đưa tay bóp trán, cô đương nhiên biết người của công ty nói cô như thế nào, rằng cô và tổng giám đốc Âu có quan hệ không rõ ràng, lòng gạnh tỵ của phụ nữ bất kể ở tình huống nào cũng đều như vậy.
Lộ Hà không tiếp tục nói tiếp, Cố Nhã Thiển nghiên đầu mỉm cười nói: “Nói chị và tổng giám đốc Âu có vấn đề phải không?”
Lộ Hà nhìn vẻ mặt của Cố Nhã Thiển hơi tái, nhưng vẫn có nở nụ cười, cô hơi sợ gật đầu: “Còn nói hôm nay chị từ xe sang trọng bước ra, sau lưng có đại gia... rất nhiều đại gia chống lưng...”
Cố Nhã Thiển cười lắc đầu.
Cô hôm nay bị gắn cho cái hình tượng người mẹ đơn thân hung dữ, giờ lại là bị gắn cho hình tượng coi trọng đồng tiền và có quan hệ nhăn nhít với vô số đại gia.
“Không sao, muốn nói gì kệ họ, miệng của họ, đó là quyền tự do của họ mà? Tiểu Hà em phải nhớ, chuyện này rất thường hay xảy ra, em nên
nghĩ như vậy, vì chúng ta giỏi hơn họ, cho nên họ ganh tỵ chúng ta, nếu như em là người bình thường không gì nổi bật, vậy thì có ai rảnh rỗi đi nói em này nọ không, đó là vì em quá giỏi.”
Lộ Hà trở về chỗ ngồi của mình bắt đầu dọn đồ, rồi chuyển đến vị trí sát với phòng làm việc của tổng giám sát Cố.
Trong phút chốc, mọi người trong văn phòng lại nháo nhào nhỏ to vài câu.
Tần Na Na tỏ vẻ khinh thường.
Buổi chiều, trợ lý của Âu Thời Phong gọi đường dây nội bộ, thông báo có cuộc họp đột xuất, sau khi nhận được điện thoại, Cố Nhã Thiển liền đi qua đó họp, cuộc họp kéo dài một tiếng rưỡi đồng hồ.
Sau khi họp xong trở về phòng làm việc đã bốn giờ chiều. Lộ Hà đi tới: “Chị Nhã Thiển.”
“Hở.”
“Có người đưa bó hoa đến, ghi tên người nhận là chị.” Hoa?
Cố Nhã Thiển đẩy cửa bước vào, chả trách vừa rồi lúc cô đi ngang qua, nhìn thấy mấy người nhóm Ôn Lâm nhìn cô với ánh mắt vừa ngưỡng mộ, vừa ganh tỵ, vừa vào đến phòng làm việc, cô đã nhìn thấy bó hoa hồng trên bàn tiếp khách.
Nụ hoa màu đỏ.
Phía trên còn có những hạt sương giả long lanh.
Xung quanh thoang thoảng hương thơm phảng phất.
Cố Nhã Thiển bước đến cầm tấm thiệp lên đọc.
Trên đó chỉ vỏn vẹn đơn giản hai chữ ‘Nhã Thiển’, cô hỏi Lộ Hà: “Có
nói là do ai tặng không?”
“Dạ, không.” Lộ Hà lên tiếng trả lời: “Chị Nhã Thiển, rốt cuộc là ai đang theo đuổi chị vậy, hai mươi bảy bông ‘tôi yêu vợ tôi’?”
Cố Nhã Thiển ngẩn ra, đếm lại, đúng là hai mươi bảy bông.
‘Tôi yêu vợ tôi’ sao?
Lúc này, điện thoại của cô vang lên, Lộ Hà cười cười đi ra khỏi văn phòng, Cố Nhã Thiển cầm điện thoại dựa người vào ghế sô pha, rồi nhìn vào màn hình điện thoại hiện lên chữ ‘Tô Ngọc Kỳ’, sau hai giây, cô bắt máy.
“Alo.”
“Thích không?”
“Thích cái gì...” Cố Nhã Thiển nhìn bó hoa trên tay mình, phút chốt cô hiểu ra, đây là... hoa do Tô Ngọc Kỳ tặng, cô nhớ lại lúc nãy Lộ Hà nói hai mươi bảy bông-tôi yêu vợ tôi, phút chốc mặt cô ửng đỏ lên, cô hồi hộp: “Không thích!”
Nói xong, Cố Nhã Thiển có chút hối hận.
Giọng điệu của anh kéo dài: “Hả? Vậy sao...”
Cố Nhã Thiển nhìn bó hoa trong tay mình, màu hồng đỏ thắm, có thể là hai mươi bảy bông chỉ là do nhân viên tiệm hoa họ chọn vậy thôi, chứ chắc là anh không biết ý nghĩ của hai mươi bảy bông là gì, cũng như cô, nếu như Lộ Hà không nói thì cô cũng không biết...
“Cô Nhã Thiển, cô không thích thì cũng hết cách.” Giọng điệu của anh có hơi trầm xuống, nhưng rõ ràng đó là đang trêu chọc cô, nhưng cô lại tưởng rằng anh không vui.
Dù sao thì tặng hoa cho phụ nữ. Mà bị người nhận nói không thích.
Thì ai có thể vui được.
Nhưng khoảng nữa tháng sau đó, Cố Nhã Thiển mới hiểu được ý nghĩ câu nói của Tô Ngọc Kỳ, vì mỗi ngày ba giờ chiều đều có người giao hoa đến tặng cô.
Hai mươi bảy bông.
Tan giờ làm, Lộ Hà ôm bó hoa hồng trước ngực: “Chị Nhã Thiển, chị cho em thật sao?”
“Đương nhiên, chị cũng không thể mỗi ngày đều đem hoa về nhà, người lớn nhà chị sẽ không vui.”
Lộ Hà cúi đầu ngửi: “Hoa này khác với hoa hồng bình thường nha, gói cũng tinh tế hơn, giống như là vận chuyển hàng không từ New Zealand đến vậy.”
Cố Nhã Thiển vừa đi ra đến cửa đã thấy chiếc Rolls-Royce đen đậu cách đó không xa.
Bên cạnh còn có người đàn ông mặc bộ vest màu xám, đeo kính râm, đứng dựa trước xe, bộ dạng khá lạnh lùng, khoảng cách có chút xa, nhưng Cố Nhã Thiển vẫn có thể nhìn thấy gương mặt trầm ngâm của anh.
Trên tay anh đang cầm điếu thuốc lá, anh hút mấy hơi đã nhìn thấy Cố Nhã Thiển, anh nhìn chằm chằm vào cô không di chuyển.
Lúc này đang là giờ cao điểm tan ca, nên rất nhiều ánh mắt của các cô gái đều đổ dồn lên anh.
Những tiếng thảo luận nhỏ to vang lên.
“Trời ạ, đẹp trai quá.” Lộ Hà đỏ mặt.
“Có đẹp trai gì đâu?” Cố Nhã Thiển cắn môi dưới nói lại.
------oOo------