CHƯƠNG 241 - 250
Chương 241: Phụ nữ ai cũng bụng nghĩ một đằng miệng nói một nẻo giống nhã thiển em sao?
Những cô gái xung quanh kêu gào ầm ĩ trả lời Cố Nhã Thiển: “Đẹp trai đến mức khiến cho thần cũng phải tức giận.”
“Nào chỉ có vẻ đẹp trai chứ, cái xe mà anh ấy lái cũng phải vài chục tỷ.” “Nếu đây là người yêu của tôi chắc tôi ngất luôn mất!”
“Ấy, có phải vừa rồi cậu đã lén chụp anh ấy rồi không, gửi cho tôi với.”
“Chị Nhã Thiển, anh này đến tìm chị đó.” Lộ Hà nhìn người đàn ông đẹp trai, thâm trầm đang bước về phía mình, cuối cùng dừng lại trên bậc thềm chỉ cách Cố Nhã Thiển nửa mét, Lộ Hà kích động đến mức kéo tay áo của người con gái đang đứng bên cạnh mình.
Cố Nhã Thiển cảm nhận được vô số ánh mắt xung quanh lúc này.
Cô ngước lên nhìn Tô Ngọc Kỳ, người đàn ông đó đã dập đi điếu thuốc trong tay mình, ánh nắng buổi chiều dần dần lụi tàn, nhưng thời tiết giữa mùa hè vẫn rất nóng bức, cô khẽ nhíu mày mở miệng: “Anh đến đây làm gì?”
Tô Ngọc Kỳ liếc nhìn đóa hoa hồng trong tay một người phụ nữ trẻ đứng bên cạnh Cố Nhã Thiển, trong thời tiết nóng bức như vậy mà vẫn vô cùng đẹp đẽ, anh nhìn Cố Nhã Thiển, tan làm rồi, cô vẫn buộc kiểu tóc đuôi ngựa lòa xòa trên vai, dưới ánh nắng trông cô vô cùng duyên dáng.
Giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên: “Hoa anh tặng em thích không?”
Lộ Hà trợn mắt, hóa ra những đóa hoa hồng từ cả nửa tháng trước đều là do người này tặng, aaaa, thật là xứng với tổng giám sát Cố mà.
Giọng nói mềm mại của người phụ nữ vang lên, thẳng thừng nói: “Không thích!”
“Cố Nhã Thiển à, em có biết anh thấy được gì trên gương mặt em không?” Người đàn ông bước lên phía trước một bước, lại gần Cố Nhã Thiển hơn, nếu như không phải ngay sau lưng là Lộ Hà, Cố Nhã Thiển nhất định sẽ lùi lại.
“Nhìn thấy cái gì?” Cố Nhã Thiển đưa tay lên sờ mặt mình, cái gì cũng không có mà nhỉ.
Có một chút giễu cợt trong giọng nói của anh: “Mọi phụ nữ đều bụng nghĩ một đằng miệng nói một nẻo giống Nhã Thiển em sao?”
Ai bụng nghĩ một đằng miệng nói một nẻo chứ?
Cố Nhã Thiển ngơ mất hai giây mới khẽ cười: “Tặng hoa hồng tầm thường biết bao nhiêu, tôi còn tưởng anh Tô đây là sinh viên mới tốt nghiệp nữa đó, còn tặng hoa hồng cho con gái nữa.”
“Anh đến đây, không phải chỉ đơn giản hỏi tôi có thích hoa hay không chứ.”
“Không biết tối nay Nhã Thiển em có bận hay không, anh muốn mời em Nhã Thiển ăn tối.”
Một nhà hàng Tây cao cấp, yên tĩnh.
Tiếng dương cầm du dương cùng với buổi hoàng hôn êm đềm.
Cố Nhã Thiển nhìn ra ngoài cửa sổ, đến lúc cô nhìn lại người đang ngồi đối diện mình, Cố Nhã Thiển mới phát hiện, Tô Ngọc Kỳ đã không còn đó nữa.
Cô nhìn xung quanh một lượt.
Lúc phục vụ đi qua Cố Nhã Thiển giữ lại hỏi: “Người ban nãy ngồi đối diện tôi đi đâu rồi?”
Người phục vụ lắc đầu tỏ vẻ mình không chú ý đến.
Cố Nhã Thiển uống một hớp nước hoa quả, tiếng dương cầm bỗng chốc vang lên phá vỡ không khí an tĩnh, cô ngước mắt lên, ánh mắt rơi vào
thân ảnh đang ngồi bên cây đàn dương cầm.
Từ góc độ của Cố Nhã Thiển, chỉ nhìn thấy bóng lưng của người đàn ông đó.
Bên tai cô là tiếng đàn du dương.
Cố Nhã Thiển không ngờ anh còn biết chơi dương cầm, lại còn chơi hay như vậy nữa, cô nhắm mắt lại, yên lặng lắng nghe.
Đàn xong một bài, không ít người vỗ tay, đặc biệt là những cô gái trẻ đang ngồi dùng bữa còn đặc biệt yêu cầu anh đàn thêm một bài nữa, người đàn ông cười lắc lắc đầu.
“Thích không?”
Cố Nhã Thiển mở mắt ra liền nhìn thấy Tô Ngọc Kỳ đã ngồi ở phía đối diện mình rồi, cô cúi đầu khẽ ‘ừm’ một tiếng: “Không ngờ anh đàn dương cầm cũng hay lắm.”
Tuy rằng cô không hiểu biết quá nhiều về âm nhạc, nhưng Tống Hân thích những thứ này, hai năm nay cô cũng tìm hiểu không ít, đây là một ca khúc...
Thể hiện tình yêu...
Thể hiện tình yêu...
Tô Ngọc Kỳ nhìn cô, cô không nói gì cúi thấp đầu, anh cũng không nói thêm gì, chỉ là anh muốn, muốn đem những chuyện mà hai năm nay anh vẫn luôn muốn làm cho cô, đều làm qua một lần, giống như những đôi nam nữ trẻ yêu nhau ngoài kia, những chuyện họ làm lúc yêu đương, anh đều muốn làm cho cô, kí ức hai năm trước của bọn họ, quả thật...
Không được tính là tốt đẹp gì.
Cũng khó trách, cô lại không tin tưởng bản thân mình như vậy.
Ăn xong cơm tối, Cố Nhã Thiển chuẩn bị trở về, Tô Ngọc Kỳ lại đề xuất đi xem phim, cô cười phá lên, cô chỉ là không ngờ tổng giám đốc Tô thị
lại muốn đi xem phim, chuyện này giống như là...
Mặt của cô cũng đã đỏ ửng lên rồi.
Giống như những chuyện mà những đôi yêu nhau nồng nhiệt hay làm.
Còn bọn họ...
“Không cần đâu, tôi muốn về nhà, Dạ Lê đang ở nhà đợi tôi.”
“Được, ngày mai gặp.” Tô Ngọc Kỳ lái xe đưa cô về nhà họ Cố.
Lúc xuống xe Cố Nhã Thiển mới nghĩ trong lòng, ngày mai cũng không đi cùng anh.
Hình bóng người phụ nữ bước vào cổng lớn nhà họ Cố dần dần mờ đi, Tô Ngọc Kỳ thu lại tàm mắt, anh không lập tức khởi động xe.
Ánh đèn đường sáng chói, xua đi một mảng đen tối.
Anh hút liền ba điếu thuốc, cứ yên tĩnh như vậy nhìn về phía trước, nhiều lúc anh cứ nghĩ, bây giờ cô mất trí nhớ rồi, cũng khá tốt, như vậy sẽ không nhớ đến những năm tháng đó... những chuyện không tốt đẹp đó nữa.
Giống như trước kia, anh và cô chưa từng có những kí ức tốt đẹp.
Người đàn ông khẽ chế nhạo chính bản thân mình.
Dạ Lê vẫn chưa ngủ, Cố Thành Thái chơi lắp ghép mô hình máy bay với Dạ Lê, mãi đến mười giờ hơn, Cố Nhã Thiển tắm xong bước xuống lầu: “Dạ Lê, đi ngủ thôi.”
Đồng hồ sinh học của Cố Dạ Lê cũng rất nghiêm chỉnh, buổi tối nay là một trong số ít lần cậu bé kháng cự lại, bởi vì mô hình máy bay vẫn chưa lắp xong.
Chủ yếu là bởi vì.
Đôi mắt mệt mỏi của Cố Dạ Lê ngước lên nhìn Cố Thành Thái: “Bác,
bác có thể đừng gây thêm phiền phức hay không?”
Cố Thành Thái sờ sờ mũi mình.
Cố Nhã Thiển bước xuống, đi đến chỗ hai người: “Được rồi Dạ Lê, bác con cũng chỉ là muốn giúp con thôi mà, mau đi nghỉ ngơi đi, ngày mai rồi lắp tiếp.” Cô nhìn cái mô hình đã hoàn thành được hai phần ba.
“Em gái, vậy anh đi trước đây.” Cố Thành Thái đứng dậy. “Vâng.”
Trong phòng ngủ, Cố Dạ Lê tắm xong thì buồn ngủ không chịu được, Cố Nhã Thiển lấy khăn tắm lau đầu rồi sấy tóc cho cậu.
Dạ Lê xoa xoa mắt mình: “Mẹ.” “Ừm.”
“Mẹ có rời đi cùng với chú kia không?” Bạn nhỏ Cố Dạ Lê buồn ngủ đến không thể mở mắt ra nữa, đưa tay ôm lấy cánh tay của Cố Nhã Thiển.
Cố Nhã Thiển liền đơ ra.
Tiếng máy sấy rõ ồn ào, nhưng cô vẫn nghe rõ lời Dạ Lê mới nói, sấy khô tóc rồi, Cố Nhã Thiển tắt máy, ôm lấy Dạ Lê: “Dạ Lê, con biết chú kia à?”
Nếu như không biết, thì khi ở trong trường học, Dạ Lê sẽ không đi cùng anh.
“Vâng...” Cố Dạ Lê cố gắng mở mắt.
“Vậy con có thể nói với mẹ, sao con lại biết chú ấy không?”
Hai năm trước Cố Dạ Lê còn bé, nhưng từ bé trí nhớ của cậu đã rất tốt, đương nhiên là còn nhớ: “Chú đó là người xấu, không cho con ôm mẹ, không cho mẹ tắm cho con, lúc chú ấy tắm cho con còn rất hung dữ, lại còn không cho con thơm mẹ...”
------oOo------
Chương 242: Hóa ra tổng giám đốc âu lợi dụng tôi
Cố Nhã Thiển cười, hình như, đó quả thật phù hợp với tính cách của Tô Ngọc Kỳ.
Giọng nói của cô nhẹ nhàng, khẽ dỗ dành, vỗ về lưng của Dạ Lê để cậu có thể ngủ ngon.
Dạ Lê ngủ rồi, Cố Nhã Thiển nằm bên cạnh con trai mình, cô không lập tức trở về phòng ngủ, bên trái đầu dường vẫn còn album ảnh lúc nhỏ của Dạ Lê, cô cầm lên nhìn thật kĩ.
Ánh đèn phòng ngủ ôn hòa, Dạ Lê trong mơ kêu lên vài tiếng: “Mẹ...”
Cố Nhã Thiển đặt album ảnh sang một bên, khẽ vỗ trán của Dạ Lê, cô nhìn gương mặt cậu bé, chắc là Dạ Lê đang nằm mơ, cậu lại kêu lên một tiếng: “Chú xấu xa.”
Cô đơ ra.
Thành phố Vân Châu ngày thứ bảy.
Triển lãm thiết kế thời trang của quốc tế tổ chức tại tầng 18 tại một khách sạn cao cấp.
Buổi tổ chức long trọng gần nhất là nửa năm về trước tại thủ đô nước C.
Có sự góp mặt của rất nhiều những chủ biên của những tạp chí nổi tiếng và những diên viên nổi tiếng quốc tế.
Bên ngoài khách sạn còn rất nhiều người không được mời chỉ có thể đứng ở đó đợi, mỗi chiếc xe dừng lại là lại có vô số những ánh đèn sáng lên.
Tài xế xuống xe cung kính mở cửa, người đàn ông bước xuống từ chiếc xe mặc một bộ vest màu xám khói, gương mặt điển trai, khí phách ngời ngời, anh mở một bên cửa khác, đưa tay nắm lấy tay của người phụ nữ, cùng tiến vào trong khách sạn.
Nhất thời liền có vô số máy ảnh chĩa đến.
Thậm chí còn có kí giả hỏi: “Giám đốc Âu, đây là người yêu của anh phải không?”
“Trước nay luôn có tin đồn giám đốc Âu có quan hệ mật thiết với ngôi sao nữ Nghiêm Nặc, lần này Nghiêm Nặc cũng nhận được lời mời tham dự triển lãm nhưng hai người không đi cùng nhau, hai người đã bí mật chia tay sao?”
“Giám đốc Âu, anh muốn công khai quan hệ với người phụ nữ bên cạnh sao?”
Âu Thời Phong vẫn giữ gương mặt lạnh lùng, không nói gì.
Cố Nhã Thiển bên cạnh vẫn bảo trì nụ cười trên mặt, vừa bước vào thang máy liền gỡ cánh tay của mình ra khỏi người Âu Thời Phong, khẽ nhướng mày: “Giám đốc Âu, đời sống cá nhân của anh cũng loạn thật đấy.”
Bí mật yêu đương với Đường Mạn.
Còn có cả vận đào hoa cả với ngôi sao nữ bên ngoài.
Lại còn...
Lợi dụng cô lần này nữa.
Thang máy dần dần lên đến tầng 18, Âu Thời Phong duy trì nụ cười hòa nhã, giơ cánh tay lên: “Cô Cố, thang máy mở cửa rồi.”
Cố Nhã Thiển chỉ đành khoác cánh tay anh ta lần nữa.
“Cô Cố, tuy rằng có vài người của CK đến, nhưng tôi là tổng giám đốc của CK, cô là tổng giám sát thiết kế của CK, thiên kim tôn quý của nhà họ Cố, hai chúng ta cùng đến, mới là điều bình thường.”
“Ồ, như vậy à, vậy có cần đợi Đường Mạn từ London trở về, nói với cô ấy về chuyện của Nghiêm Nặc không?” Vừa bước ra khỏi thang máy,
bước lên thảm đỏ của phòng triển lãm.
Những người của bộ phận truyền thông đồng loạt chụp ảnh.
“Cô Cố của tôi à, cô tha cho tôi đi.” Âu Thời Phong khẽ cúi eo, tỏ vẻ đáng thương: “Tính cách của Đường Mạn cô không phải không biết, tôi với Nghiêm Nặc chỉ gặp nhau một lần trong tiệc rượu, do một đối tác giới thiệu, tôi chỉ nhìn cô ta có một chút, cô ta diễn vai nữ thứ trong bộ phim đầu tiên CK đầu tư, có giao lưu gì đâu cơ chứ, đám người kia chỉ giỏi bịa chuyện.”
Bước vào phòng triển lãm, Cố Nhã Thiển rút tay ra, tự mình đi sang một bên, Âu Thời Phong có chuyện sẽ gọi cho cô.
Buổi triển lãm thời trang này cố rất nhiều người Cố Nhã Thiển thấy quen mặt, những lúc bình thường mà cô cảm thấy buồn chán thường cùng Tống Hân xem phim lúc tám giờ, có không ít những ngôi sao nữ đang nổi được mời đến.
Buổi chiều còn có một màn trình diễn catwalk chủ đề thu đông ở ngoài trời.
Tối đến còn có tiệc khuya.
Buổi sáng ở triền lãm là những tác phẩm của những nhà thiết kế nổi tiếng trong nước, có những bộ được bày trong tủ kính trong suốt, có những bộ được bày ở ngoài, đều là những sản phẩm nhận được giải thưởng lớn của Thời trang Hoa Lan những năm gần đây.
Còn có giải thưởng cho trang phục của các đoàn phim, v.v.
Cố Nhã Thiển lượn một vòng, ánh mắt rơi trên tác phẩm của Thang Lâm, vì CK đã từng hợp tác vài lần với Thang Lâm, Cố Nhã Thiển cũng từng gặp riêng Thang Lâm vài lần, ấn tượng với đối phương khá tốt.
Thang Lâm là nhà thiết kế trang phục cổ trang nổi tiếng trong nước, cũng là stylist của đạo diễn nổi tiếng quốc tế Trịnh Hoa An, đặc biệt là trang phục thời nhà Đường được thiết kế vô cùng tinh xảo.
“Giám đốc Cố cũng có hứng thú với tác phẩm của Mrs. Tang à.” Ôn Lâm
bước đến.
Cố Nhã Thiển cười, quay qua nhìn Ôn Lâm, nhìn ý cười chế giễu hiển rõ trên mặt Ôn Lâm, rõ ràng là đang không vui vẻ gì, cô chỉ nhàn nhạt mở miệng: “Có chuyện gì sao?”
“Không có gì, chỉ là tôi không nghĩ tổng giám sát Cố cũng thích tác phẩm của Mrs. Tang, tôi nhớ hình như đây là trang phục của Hán Cung Phong Vân.”
Cố Nhã Thiển giơ tay lên nhìn đồng hồ: “Thời gian không còn sớm nữa, tôi còn có việc, cô ở đây bình tĩnh mà thưởng thức.”
“Tổng giám sát...” Ôn Lâm bị thái độ của Cố Nhã Thiển khiến cô ta tức đến nghiến răng, nhưng lại không dám nói gì.
Không phải chỉ là một giám đốc dựa vào đàn ông mới có thể đạt được sự nghiệp hay sao?
Có gì tài giỏi chứ!
Mãi cho đến mười một giờ ba mươi phút, triển lãm buổi sáng mới kết thúc, Cố Nhã Thiển dẫn theo Lộ Hà, còn bắt cô ghi chép lại, sau đó nói một lượt về yếu tố của những trang phục này mà những trang sức được chọn kèm theo.”
Buổi chiều vẫn là triển lãm thu đông, vì vậy ngoài trời đã bố trí đầy những cánh hoa giả, trên đường catwalk dài, Cố Nhã Thiển ngồi vào vị trí của mình lấy điện thoại ra chụp lại những bộ trang phục khiến cô cảm thấy hứng thú.
Cô bảo Lộ Hà ngồi cạnh mình, sau đó đi xem những người mẫu ở phía sau cánh gà, phòng trang điểm rất lớn, Cố Nhã Thiển có chút ngạc nhiên khi nhìn thấy Ôn Lâm đang nói chuyện với một người mẫu, nhìn thấy cô, Ôn Lâm cười nói: “Tổng giám sát Cố sao lại đến rồi?”
Cố Nhã Thiển đi một mạch vào trong phòng thử quần áo, phòng thử đang trống, một người phụ nữ nước ngoài nhìn thấy Cố Nhã Thiển, thân thiết mà kinh ngạc kêu lên: “Chị Nancy, chị cũng đến đây à.”
Cố Nhã Thiển bước đến ôm lấy cô: “Chị qua đây xem một chút, chuẩn bị như thế nào rồi?”
“Còn một lúc nữa mới đến lượt em, cảm ơn chị, Nancy, lần đầu em biểu diễn ở thành phố Vân Châu hóa ra lại mặc trang phục của chị thiết kế, em rất vui, giống như lần đầu tiên em biểu diễn ở quốc tế lúc mười lăm tuổi cũng mặc bộ ‘Huỳnh Đông’ do chị thiết kế, cảm ơn chị.”
“Chị nên cảm ơn em mới phải.”
Fanny bây giờ là người mẫu nổi tiếng quốc tế, sàn catwalk thu đông năm nay mời nhiều nhà thiết kế, nhưng cô ấy chỉ nhận lời mời của cô, còn mặc trang phục do cô thiết kế.
Hai năm trước, lúc Cố Nhã Thiển còn ở Mỹ gặp được Fanny, lúc đó Fanny còn là người mẫu thời trang hoàng gia của một tạp chí thời trang hạng hai thuộc CK.
Chớp mắt đã hai năm trôi qua.
Vậy mà cô ấy đã trở thành người mẫu nổi tiếng quốc tế rồi.
Nơi đây dù sao cũng là phòng thay đồ của người mẫu hoàng gia, Cố Nhã Thiển nói vài câu với Fanny xong cũng rời đi.
Tác phẩm của cô xuất hiện vào lúc giữa.
Vì vậy vẫn còn một khoảng thời gian khá dài nữa, Cố Nhã Thiển dẫn Lộ Hà đi làm quen rất nhiều chủ biên khác, các loại người trong giới truyền thông, cô điều cô đều dùng thân phận là giám đốc của CK.
------oOo------
Chương 243: Hãm hại
Hoàng hôn xuống, trong sân lá phong đỏ rơi như có như không, mọi vật vô cùng hài hòa tương xứng.
Ánh nắng cuối ngày mang theo cảm giác nóng nực cuối cùng, hoàng hôn ngày hạ không cho ta cảm giác huy hoàng như hoàng hôn ngày đông, cũng không sót lại mảng trời vàng rực, chỉ tràn ngập trong không gian ánh sáng mờ nhạt.
Tia sáng ảm đạm biến mất.
Thời gian buổi chiều vốn sắp trôi qua, nhưng đột nhiên vang lên một khúc nhạc đệm.
Lúc thời gian trình diễn dự tính chỉ còn 15 phút nữa là kết thúc, đột nhiên có hai người công chức đi tới: “Xin hỏi cô có phải là cô Cố không?”
“Là tôi, có chuyện gì vậy?”
Cố Nhã Thiển cùng hai người đó đi ra sau phòng hóa trang của người mẫu.
Bên trong phòng hóa trang ngoài người mẫu còn có người phụ trách thời trang, cả Ôn Lâm cũng đang ở đó.
Bầu không khí có chút ngưng trệ.
Ôn Lâm nhìn thấy cô tới, hừ lạnh một tiếng.
Cố Nhã Thiển nhìn người phụ trách của bà Louis: “Xảy ra chuyện gì?”
Bà Louis đã hơn 50 tuổi, là con lai Trung Mỹ, bà ta mặc một bộ âu phục OL màu đen đắt tiền, già dặn nhưng không mất đi vẻ sang trọng. Tóm lại là nữ ma đầu làng thời trang, khuôn mặt được chăm sóc rất tốt, khí chất ngời ngời, dù biết rõ Cố Nhã Thiển là tổng giám đốc của CK nhưng không có bất kì chút nể nang nào, nói thẳng vào vấn đề chính: “Cô Cố
này, có phải cô đi qua phòng hóa trang rồi còn tới cả phòng thử đồ không?”
Cố Nhã Thiển gật đầu, xác thực từng tới.
Nhưng với tình cảnh hiện tại, cô hơi trầm mặc: “Bà Louis cứ nói thẳng.”
Cô Cố, chúng tôi còn có một bộ “lạc nhật hóa quang” để tới cuối cùng, nhưng bị người ta dùng dao cắt hư rồi, mà cô là người duy nhất đi vào phòng người mẫu, trước mắt cô là người đáng nghi nhất ở đây. Bộ trang phục này là bộ trang phục bọn tôi rất giữ gìn cho lần xuất hiện này, do nhà thiết kế người Hoa nổi danh Newyork tên là Nancy thiết kế, cũng là bộ lễ phục thu đông đầu tiên cô ấy thiết kế sau khi được giải vàng. Chúng tôi rất coi trọng nó, cô là tổng giám đốc của CK, hi vọng cô có thể cho chúng tôi một lời giải thích.”
Cố Nhã Thiển hơi kinh ngạc.
Ôn Lâm thấy bà Louis để cho Cố Nhã Thiển thanh minh, vội vàng nói: “Bà Louis, nhà thiết kế bình thường như chúng tôi vốn không thể ra vào phòng make up của người mẫu, chỉ có Cố Nhã Thiển đi vào, rõ ràng là do cô ta làm!”
Cố Nhã Thiển nhìn Ôn Lâm, cười nói: “Tại sao cô cứ nóng lòng khẳng định là tôi làm vậy, Ôn Lâm, cô cũng hơi vội vàng rồi.”
Ôn Lâm lập tức thu lại biểu cảm: “Tôi chỉ nóng lòng thay cho bà Louis, vì cô sinh lòng đố kỵ với thiết kế quan trọng của Nancy nên show lần này mới không kết thúc tốt đẹp.”
Nhã Thiển nhàn nhạt nói: “Ồ, tôi sinh lòng đố kỵ mà trả thù, vậy cô nói xem tôi trả thù cái gì, đố kỵ điều gì?”
“Cô... cô muốn làm gì làm sao tôi biết.” Sắc mặt Ôn Lâm biến đổi, liền quay sang nói với bà Louis: “Bà Louis có thể bà không rõ, vị tổng giám đốc Cố này của công ty chúng tôi chẳng có tài cán gì, dựa vào đàn ông mà có đạt được nhiều thứ, ngay cả giám đốc Âu bọn tôi cũng dưới cô ta, cô ta ỷ vào chỗ dựa là anh ất nên mới không biết sợ như vậy. Dù sao lần này các nhà thời trang đều đang mong đợi sự xuất hiện cuối cùng của “lạc nhật hóa quang”, bây giờ lại bị cô ta phá hỏng, sai sót lần này là do
tổng giám đốc Vố nhưng tới cuối cùng chẳng phải đều đổ lên đầu bà Louis sao... show diễn lần này tổ chức long trọng như vậy, truyền thông đều ở đây cả rồi, khó tránh khỏi sẽ nói...”
Bà Louis cau mày nhìn về phía Cố Nhã Thiển, dường như đang suy nghĩ tính xác thực trong lời nói của Ôn Lâm, nhưng bất cứ biến động nhỏ nào trong giới bà đều rõ, CK là công ty truyền thông thời trang lớn nhất dưới trướng Cố thị, lại để cô gái trẻ đẹp trước mặt đây làm tổng giám đốc?
Có phần... quá tùy tiện.
Nhưng lần này show diễn xảy ra sự cố nghiêm trọng như vậy, cô chắc chắn không thể chói bỏ trách nhiệm.
Người tên Ôn Lâm này trước đây lúc hợp tác với CK có tiếp xúc qua, thật lòng thì dù tổng giám đốc thời trang của CK không phải là cô gái trẻ kia thì chắc chắn cũng không phải cô ta. Sản phẩm thiết kế của Ôn Lâm hơi bình thường, thiên về đại chúng, tuy nhiên không có gì mới mẻ.
Tuy nhiên Ôn Lâm vẫn có chút lai lịch, so với cô gái xinh đẹp trước mắt vẫn quan trọng hơn.
Cố Nhã Thiển nhìn thấy dáng vẻ tức giận tím người của Ôn Lâm, trong lòng mơ hồ đoán được gì đó, cô đi tới sô pha ngồi xuống, nở nụ cười với bà Louis: “Bà Louis, chuyện cũng đã thành ra như vậy rồi, chi bằng chúng ta ngồi xuống nói chuyện một chút.”
Louis gật đầu, bà muốn nghe Cố Nhã Thiển nói, nhìn dáng dấp cô ấy cũng không phải như Ôn Lâm nói.
Cái nhìn đầu tiên cho người ta cảm giác là một cô gái xinh đẹp, nhưng sau đó lại mang lại cảm giác rất tự tin, bình tĩnh.
Ôn Lâm lại mở miệng: “Bà Louis...”
Cố Nhã Thiển giơ tay nhìn giờ, thiết kế của cô bị người ta giở trò dùng kéo phá hỏng, phả hỏng nốt kết thúc của buồi diễn nhưng cô lại bị kẻ khác đổ vấy.
Mọi chuyện rõ ràng đều đổ lên đầu cô.
Điện thoại có một cuộc gọi nhỡ, là cuộc gọi từ 10 phút trước của Fanny, chắc là muốn nói với cô chuyện này. Lúc đó cô vẫn đang xem biểu diễn, đang thảo luận với Lộ Hà về thiết kế đặc sắc của mấy nhà thiết kế vì vậy mới không để ý có người gọi tới.
Bây giờ chắc cô ấy đã trình diễn xong rồi.
Cô bình tĩnh mỉm cười, nói: “Ôn Lâm, cô vội cái gì, ngồi xuống đây cùng nói chuyện chút đi.”
Ôn Lâm cười lạnh trong lòng, Cố Nhã Thiển chẳng phải leo cao nhờ đàn ông sao? Nhìn thấy nụ cười xinh đẹp trên môi cô ta, trong lòng cô ta bỗng nhiên tỉnh ngộ, chẳng lẽ là đang đợi Âu Thời Phong tới?
Nghe nói nhà thiết kế Nancy kia rất tự phụ.
Là nhà thiết kế thời trang đứng đầu trong giới.
Còn vô vùng thần bí, rất ít lộ diện. Tên Nancy nên chắc là phụ nữ, nhưng lần trước đạt được tác phẩm thiết kế mang tính quốc tế lại là một cú nổ vô cùng lớn, hoàn toàn vượt khỏi trí tưởng tượng.
Giới truyền thông không ít người muốn tìm ra thông tin nhà thiết kế này nhưng đều không thành công.
Có tin đồn người đó là nam. Là gay...
Thiết kế hàng năm đều trở thành sản phẩm thời trang bùng nổ, là phương thức để các thiên kim, quý cô khoe khoang.
Mà viên ngọc của show diễn lần này là thiết kế của Nancy: “lạc nhật hóa quang” là mấu chốt.
Nếu như để Nancy biết được, chuyện này truyền ra ngoài, Cố Nhã Thiển chỉ có nước cuốn xéo, giám đốc Âu cũng không thể làm gì được.
Nghĩ vậy, Ôn Lâm đắc ý trong lòng.
Ngược lại với vẻ bình tĩnh tự tin của Cố Nhã Thiển, bà Louis có chút lo lắng, dù sao show diễn lần này cũng do bà chủ trì.
“Bà Louis, Cố Nhã Thiển đang kéo dài thời gian mà thôi..” ------oOo------
Chương 244: Bất ngờ (1)
Câu nói của Ôn Lâm vừa dứt, liên có vài người mẫu đi vào phòng hóa trang, trong đó có Fanny, vừa nhìn thấy Cố Nhã Thiển cố ấy đã chạy tới, vội vàng muốn nói gì đó.
Nhưng Cố Nhã Thiển lại nhanh hơn, hỏi trước: “Cô phát hiện trang phục bị cắt lúc nào?”
Fanny nghiêm túc nói: “25 phút trước, vì tôi chỉ đi có một lần nên rất ít đi ra ngoài, phần lớn thời gian đều ở phòng thử đồ giúp những người mẫu khác thay trang phục, 25 phút trước lúc An Lăng đi lượt thứ 2, tôi có ra giúp cô ấy một chút, 5 phút sau là quay lại thì phát hiện trang phục đã bị người ta phá hỏng rồi.”
Bà Louis cau mày: “Cô Cố, chỉ mình cô từng tới phòng hóa trang. Tôi hi vọng cô có thể cho tôi một câu trả lời.”
Trong phòng thử đồ lại không có camera an ninh.
Ngoại trừ người mẫu, người chủ trì còn có nhà thiết kế cũng có thể đi vào, những ngườ khác hiếm khi được phép vào đó.
Ôn Lâm lập tức nắm được điểm hoài nghi trong lòng bà Louis: “Cố Nhã Thiển, cô còn gì để nói nữa không?”
Nhã Thiển hơi nhíu mày, nhàn nhạt nói: “Ôn Lâm, không phải cô cũng từng tới phòng hóa trang sao?”
Bà Louis lập tức dời ánh mắt sang cô ta.
Ôn Lâm vội vàng nói: “Chẳng liên quan gì tới tôi cả, tôi chỉ qua đó chào hỏi Bạch Phỉ một tiếng, 2 phút là rời đi. Hơn nữa tôi không vào phòng thử đồ, nhưng Cố Nhã Thiển lại vào đó, tôi và các người mẫu ở trong phòng hóa trang đều nhìn thấy.”
Vài người mẫu trong phòng hóa trang cùng gật đầu, xác nhận nhìn thấy Cố Nhã Thiển đi vào phòng thử đồ.
“Vậy ý của cô là tôi tự phá hỏng thiết kế của tôi?” Nét mặt Cố Nhã Thiển rất lạnh nhạt, nhưng ý cười trong câu nói rất rõ ràng, cô nheo mắt, trong mắt toàn là lạnh lẽo: “Cô nói xem mục đích của tôi là gì? Phá hỏng tác phẩm của mình, sau đó tìm truyền thông thổi phồng um xùm lên ư?”
Ôn Lâm kinh hãi: “Tác phẩm của cô...”
Bà Louis cũng ngây ngẩn, nhưng rốt cuộc vẫn là người trải qua sóng to gió lớn, nhanh chóng phản ứng lại: “Cô là...”
Fanny kích động nói: “Chị Nancy làm sao có thể tự phá hỏng trang phục tự tay mình thiết kế, người vu oan cho Nancy cũng không tự động não, có ai mà tự tay phá bỏ trang phục mình tỉ mỉ làm ra chứ. Hơn nữa bên ngoài toàn là người đang đợi “lạc nhật hóa quang” xuất hiện, mất trí mới bày ra chuyện đó.”
Cố Nhã Thiển đứng lên, lạnh lùng nhìn về phía Ôn Lâm, chỉ một giây rồi dời tầm mắt đi, nói với bà Louis: “Tôi tin tưởng chuyện này, bà Louis có lẽ sẽ cho tôi một câu trả lời thỏa đáng.”
“Cô Nancy yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ cho cô một câu trả lời thỏa đáng.” Bà Louis đứng lên, vẫn còn chút kinh sợ, đôi môi đỏ vẽ ra một nụ cười.
Ánh mắt bà ta vẫn dõi theo Cố Nhã Thiển cho tới lúc cô rời khỏi phòng hóa trang, cô gái phương Đông xinh đẹp này, lại chính là Nancy đã chấn động cả làng thời trang 2 năm trước.
Louis thu lại ánh nhìn, nhìn sang Ôn Lâm, hừ lạnh một tiếng: “Ôn Lâm, nếu chuyện này là do cô làm, tôi nghĩ cô biết hậu quả sẽ thế nào.”
Ôn Lâm ngồi sụp xuống đất, sắc mặt trắng bệch.
“Không, cô ta không thể nào là Nancy, nhất định là cô ta đang lừa mấy người. Cô ta không thể là Nancy, bà Louis, bà bị cô ta lừa rồi.” Ôn Lâm không có cách nào có thể chấp nhận, Cố Nhã Thiển lại là Nancy, cô ta bò lên giường đàn ông để leo lên chức tổng giám đốc CK, lại là... Nancy, người khiến cả làng thời trang không ai có thể xem thường...
“Chị Nancy, em không nghĩ lại có thể xảy ra chuyện như vậy, xin lỗi chị.” Fanny thở dài, cảm thấy vô cùng có lỗi.
Cố Nhã Thiển an ùi: “Không sao, chuyện này rõ ràng là có người cố ý gây ra, cho dù lúc đó em có canh chừng, đối phương cũng sẽ tìm cách khiến em rời đi.”
“Có điều cô Ôn Lâm kia cũng thật buồn cười, lại vu oan cho chị, chị xem dáng vẻ không dám tin của chị ta, thật nực cười.” Fanny tuy rằng còn nhỏ, nhưng cũng đã lăn lộn trong giới giải trí nhiều năm, nhìn qua là có thể thấy rõ bộ mặt đố kị của Ôn Lâm.
Thật ra Cố Nhã Thiển cũng không nghĩ đến, cái tên Nancy lại bị người ta càng ngày càng thần bí như vậy...
Lúc đó cô chỉ thuận miệng nói ra, cảm thấy phát âm Nancy với tên thật khá giống nhau, có thể đồng thời nghe ra được.
Lúc đó cô còn thấy cái tên này quê một cục.
Nhưng thật không nghĩ tới chỉ vì cô không hay xuất hiện, ngay cả đoạt giải cũng nhờ trợ lý đi nhận giùm, lại khiến tên mình trở nên thần bí, càng ngày càng hoang đường không tưởng, còn có lời đồn rằng cô là đàn ông...
là gay...
Cô lắc đầu bật cười, Fanny còn có việc nên nói mấy câu xong liền rời đi, show diễn cũng đã kết thúc, Cô hơi mệt, tiệc tối còn chưa tới.
Cô đưa thiệp mời cho Lộ Hà.
Ngày hôm sau trong công ty cũng không có chuyện gì, buổi sáng Cố Nhã Thiển không tới, chiều vừa tới thì biết tin Ôn Lâm đã bị đuổi.
Còn những người vẫn bàn tán sau lưng cô trong công ty lâu nay đều nhìn cô với ánh mắt kính nể và kích động, Cố Nhã Thiển không nghĩ cũng biết, nhất định là vì đã biết thân phận của cô.
Lộ Hà bưng một tách cà phê đi vào văn phòng, nhìn Cố Nhã Thiển với
ánh mắt sùng bài: “Nhã Thiển, cô ngầu thật đấy.”
“Được rồi, không cho phép yêu thích mù quáng, không cho phép fan cuồng!”
Lộ Hà không thể ngăn được sự hưng phấn, Cố Nhã Thiển lại là nữ thần bấy lâu trong lòng.
Huyền thoại thần bí của làng thời trang Nancy!!
Cố Nhã Thiển nhìn thấy dáng vẻ này của Lộ Hà, chỉ có thể đỡ trán mà cười.
Lộ Hà vừa bước ra khỏi văn phòng liền bị những nhân viên khác kéo lại, tranh nhau hỏi này hỏi kia.
Thời tiết tháng 7 càng ngày càng nóng, dù cho có mưa cũng không thể xua tan không khí nóng nực oi bức.
Tan làm, Cố Nhã Thiển nhờ tài xế chở siêu thị gần nhất, cô mua ít rau củ cùng vài món ăn vặt mà Dạ Lý thích, lúc vừa ra khỏi siêu thị thì chuông điện thoại vang lên.
Cô lấy điện thoại từ trong túi, màn hình hiển thị cuộc gọi đến “Tô Ngọc Kỳ”, cô dập máy, đi được hai bước, điện thoại lại đổ chuông.
Cô thở dài, dừng bước đưa điện thoại tới bên tai: “Alo.”
Người đàn ông chỉ nói hai chữ: “Ở đâu?”
Cố Nhã Thiển nói địa chỉ của mình.
Tô Ngọc Kỳ nói: “Ở đó đợi tôi, nếu cô dám chạy, cô Nhã Thiển, cẩn thận tôi...”
Cô trả lời theo bản năng: “Cẩn thận gì cơ?” Người đàn ông từ từ lên tiếng, mặt Cố Nhã Thiển đỏ ửng: “Vô liêm sỉ.”
Tắt máy, cô đưa đồ bỏ vào xe rồi bảo tài xế đi trước.
------oOo------
Chương 245: Bất ngờ (2)
Cố Nhã Thiển nhàm chán đợi ở ven đường hơn mười phút.
Tô Ngọc Kỳ cũng không đến.
Cô đi về phía trước vài bước, tản bộ xung quanh tòa nhà.
Mặc dù mặt trời đã lặn, nhưng bầu không khí vẫn nóng nực như cũ. Cố Nhã Thiển giơ tay lên xem giờ.
Cô quyết định đợi 5 phút nữa, nếu như Tô Ngọc Kỳ vẫn không đến, cô sẽ bắt xe đi, trời nóng như vậy, cô sẽ không ngây ngốc chờ ở đây nữa.
Dòng xe cộ xung quanh tòa nhà rất đông, người đến người đi.
Đột nhiên, phía sau vang lên một tiếng thét chói tai: "Cẩn thận!"
Cô quay người lại đã nhìn thấy chiếc xe gắn máy xông ra từ đám người, phóng lên lối đi bộ hướng thẳng về phía cô, Cố Nhã Thiển muốn tránh khỏi, thế nhưng cô thấy ở sau lưng cô trên lối đi bộ có một cậu bé bốn năm tuổi, theo bản năng, cô xông tới đẩy cậu bé kia ra.
Thế nhưng khi cô nghĩ rằng đã muộn để tránh ra...
Một đôi tay đỡ lấy eo cô, đúng lúc nghìn cân treo sợi tóc, ôm lấy cô vào lòng, cơ thể nhanh chóng lăn mấy vòng, trong chớp mắt đó, cô sợ run lên, đang trong lúc đầu óc trống rỗng, chỉ có mùi hương quen thuộc nơi chóp mũi làm cho cô an tâm.
Bên tai có tiếng kêu đè nén rất nhỏ của người đàn ông.
Giọng nói Cố Nhã Thiển căng thẳng: "Tô... Tô Ngọc Kỳ..."
Cuối cùng cô cũng tìm lại tiếng nói của mình: "Anh không sao chứ, Tô Ngọc Kỳ, anh không sao chứ?" Cố Nhã Thiển muốn đứng lên, mới đột nhiên phát Tô Ngọc Kỳ đang dựa vào người mình, cánh tay vẫn ôm chặt
eo cô như trước.
Cố Nhã Thiển nhìn người đàn ông sắc mặt tái nhợt rõ rệt, cô cau mày, thế nhưng cũng không dám chạm vào anh, nhất định là anh bị thương chỗ nào rồi.
"Không sao..." Người đàn ông hơi nhíu mày, hai tay chống lên mặt đất ngồi dậy, thế nhưng Cố Nhã Thiển có thể thấy rõ ràng động tác của anh rất chậm, hiển nhiên là kiềm chế đau đớn.
"Anh thật sự không sao chứ?"
Cố Nhã Thiển đứng dậy đỡ anh, cô cũng cảm thấy có chút đau xót trên cánh tay, dù sao cũng là mùa hè, chắc là trầy da một chút, cô hoàn toàn không để trong lòng, chỉ là nhìn Tô Ngọc Kỳ, người đàn ông mặc áo đen, quần đen, cô không thể nhìn thấy anh bị thương ở đâu, thế nhưng càng như vậy, Cố Nhã Thiển càng...
Càng lo lắng.
Bên trong tiếng nói của cô gái ngoại trừ lo lắng còn có vẻ tức giận: "Anh thật sự không sao chứ?"
Người đàn ông chậm rãi nở nụ cười: "Nhã Thiển em đang lo lắng cho anh sao?"
Cố Nhã Thiển thật không ngờ vào lúc này anh còn có tâm trạng nói đùa.
Tai nạn vừa rồi, tuy rằng Tô Ngọc Kỳ nhanh nhạy kéo cô ra nhưng vẫn bị va chạm, mà người đàn ông lái xe máy cũng bị đập răng xuống đường, xe máy văng xuống đất, cả người đều bị chiếc xe máy đè lên.
Máu chảy ra đầy đất.
Hiển nhiên cũng bị thương không nhẹ.
Vì vừa rồi bất ngờ xảy ra tai nạn, người xung quanh nhanh chóng xúm lại, bấm điện thoại báo cảnh sát và trung tâm cấp cứu.
"Cô, cậu, cảm ơn hai người, cảm ơn hai người." Một cô gái dẫn theo một
cậu bé bốn năm tuổi đi tới, không ngừng cảm ơn.
Cố Nhã Thiển cười nhẹ, ánh mắt lo lắng rơi lên người Tô Ngọc Kỳ: "Anh... anh lái xe tới đúng không?"
"Ừ."
"Xe anh ở đâu, tài xế đâu?"
Chỗ này là nơi sầm uất nhất trung tâm thành phố cũng là thời gian tan làm dễ bị kẹt xe nhất, vết thương của anh cần phải xử lý, đợi được xe của bệnh viện tới hẳn là anh cũng sẽ không ngồi.
Tô Ngọc Kỳ đi tới bên người đàn ông bị xe máy đè lên nằm trên mặt đất, người đàn ông kia rên rỉ, trên mặt toàn là máu, bị chiếc xe máy to đè lên, ánh mắt người đàn ông lạnh lùng.
Mặt khác, Hoàng Hưng vội vã chạy tới: "Tổng giám đốc Tô, bà... cô Tô, hai người không sao chứ?"
Khi nhìn sang Cố Nhã Thiển lần nữa, rõ ràng Hoàng Hưng giật mình. Thật sự là bà chủ...
Bà chủ thật sự còn sống...
Cố Nhã Thiển lo lắng cho vết thương trên người Tô Ngọc Kỳ nên không chú ý tới ánh mắt của Hoàng Hưng, bị va phải một chút còn ôm cô lăn vài vòng, cô còn cảm thấy đau khắp người, người đàn ông này sao có thể không sao chứ!
"Tổng giám đốc Tô, người này xử lý thế nào."
"Cậu đi tra xem, giải thích tình huống với cảnh sát." "Vâng."
Hoàng Hưng vào trong xe, ô tô chạy về phía bệnh viện, bây giờ chính là giờ tan tầm cao điểm, trên đường kẹt xe, người đàn ông nhíu mày một cái, nói thật nhỏ: "Đến Hoa Đình số một."
"Vâng."
"Tô..." Cố Nhã Thiển nhìn người đàn ông sắc mặt tái nhợt, nhắm mắt, tựa lưng vào ghế ngồi, tiếng gọi của cô chợt ngừng, bởi vì cô thấy rõ ràng giọt máu dọc theo đầu ngón tay người đàn ông nhẹ nhàng rơi xuống ghế da vàng nhạt.
Cô cắn chặt cánh môi.
Mắt rũ xuống, hai tay từ từ nắm chặt, trong lòng có một cảm giác rất kỳ quái, rất đau, âm thầm lan ra như bị kim châm.
Trung tâm thành phố cách Hoa Đình số một không xa, thế nhưng dưới tình hình tắc đường thì gần một tiếng mới tới.
Cố Nhã Thiển lo lắng cho vết thương trên người anh, mặc dù anh mặc quần áo màu đen nhưng Cố Nhã Thiển cũng nhìn thấy màu sắc trên ống tay áo của anh đậm hơn rất nhiều rất nhiều.
Vừa đi vào phòng khách, cô liền nói: "Anh cởi quần áo ra."
Cánh tay khác của người đàn ông "cởi quần áo" ôm ở eo cô, nụ cười tuấn mỹ mà có chút mờ ám: "Cô Nhã Thiển, vội vàng như vậy làm gì?"
Cố Nhã Thiển nhắm mắt: "Cởi mau!"
Dì Hạ từ phòng bếp đi ra: "Tổng giám đốc Tô, cậu đã về."
Cố Nhã Thiển nói thẳng: "Trong nhà có hộp thuốc không?"
"Có có." Dì Hạ vội vã lấy ra hộp thuốc trong ngăn kéo dưới bàn trà.
Tô Ngọc Kỳ vươn tay ôm lấy eo Cố Nhã Thiển ngồi xuống ghế salon, đồng thời theo lực kéo của anh, cô gái cũng ngã xuống ghế, lập tức nghe thấy tiếng nói tức giận của cô gái, thế nhưng vẫn mềm mại như cũ: "Tô Ngọc Kỳ!!!"
Dì Hạ cười, biết ý lại đi vào trong bếp.
Cố Nhã Thiển ngồi ngay ngắn, nhìn anh chằm chằm, Tô Ngọc Kỳ vui vẻ nói: "Muốn cởi quần áo của anh à, Nhã Thiển em cởi giúp anh đi."
Cố Nhã Thiển nhắm mắt lại, từ từ hít thở, rồi lại mở mắt, vươn tay cởi cúc áo người đàn ông, động tác cũng không dịu dàng, từng cái từng cái, cuối cùng là dùng sức giật ra, người đàn ông bật cười một tiếng: “Nhã Thiển, sao đã vội vàng như vậy rồi?"
"Tô Ngọc Kỳ, mặt anh có thể mỏng một chút không?" Cố Nhã Thiển giật ra chiếc cúc áo cuối cùng, cởi áo anh ra, khi đến cánh tay, động tác của anh cũng không dịu dàng, người đàn ông cau mày, hừ một tiếng.
------oOo------
Chương 246: Ngoan một chút, khi hôn nhớ hít thở
Anh cười khẽ một tiếng: "Nhã Thiển, có phải em đang... cố ý trả thù anh hay không?"
Động tác của Cố Nhã Thiển chậm lại rất nhiều.
Dù sao anh cũng vì cô mới bị thương, cô cũng không phải loại người vong ân phụ nghĩa, nhưng hai tay bỗng bị người ta nắm lấy, ngăn động tác tiếp theo của cô.
Tô Ngọc Kỳ lấy thuốc mỡ trong hòm thuốc ra, bóp một ít vào lòng bàn tay, xoa cổ tay của cô.
Mùa này thời tiết nóng bức, cô chỉ mặc một áo màu trắng bình thường, dù có anh che cho cô, nhưng khuỷu tay và đầu gối không tránh khỏi bị trầy da.
Thuốc mỡ lạnh ngắt mang theo mùi thơm nhàn nhạt, Cố Nhã Thiển muốn rút tay về: "Tôi không sao, chỉ là vết thương nhỏ, anh nhanh buông tôi ra."
Rõ ràng anh bị thương nặng hơn, Cố Nhã Thiển thật không biết người đàn ông này đang nghĩ gì, cô cau mày muốn né tránh, nhưng anh cầm cổ tay cô khá mạnh, cô nhíu mày, sợ hãi nhìn màu đỏ tươi trên ngón tay anh: "Tô Ngọc Kỳ!"
Trên người cô xây xát rất nhiều, dù sao tiếp xúc trực tiếp ma sát với mặt đất, nhưng cũng nhẹ, có chỉ là phiếm hồng chỉ có trên đầu gối có một chỗ bị rách da.
Tay anh ấn ở chân cô, ánh mắt dừng trên đầu gối cô, chỗ có một vết sẹo rất nhạt, trắng hơn màu da trắng nõn bình thường của cô, Tô Ngọc Kỳ đưa tay, ngón tay hơi có vết chai, nhẹ nhàng vuốt ve.
Cố Nhã Thiển cau mày, ngón tay anh nóng hổi, khiến thần kinh cô hơi run rẩy: "Để tôi tự làm."
Người đàn ông đang bôi thuốc, buông lỏng tay ra. Cố Nhã Thiển đứng dậy, định cứ như vậy đi.
Cúc áo anh chưa cài, lộ ra một vòm ngực tráng kiện, Cố Nhã Thiển đỏ mặt từ từ rời mắt.
"Anh còn tưởng Nhã Thiển em phải nhìn thêm mấy lần chứ?"
"Ai muốn nhìn."
"Vừa nãy khi anh cởi quần áo, dáng vẻ em gấp gáp chứ không thế này." Tô Ngọc Kỳ nhìn khuôn mặt ửng đỏ của cô, không trêu cô nữa mà hờ hững nói: "Cố Nhã Thiển, có thể phiền em đưa anh về phòng ngủ không?"
Cố Nhã Thiển nhìn Tô Ngọc Kỳ, rồi lặng lẽ đi tới, đỡ tay anh đi lên tầng, về phòng ngủ, sau đó cô định rời đi.
Nhưng cổ tay chợt bị anh giữ chặt, tay còn lại của anh bóp lấy eo cô quay người đặt cô ở trên giường, giọng khàn khàn vang lên bên tai cô: "Cứ đi như vậy sao? Cố Nhã Thiển, em thật không có lương tâm mà."
"Chắc anh Tô cũng không bị thương ở đâu, tôi cũng không phải bác sĩ, không giúp được gì cho anh?" Cố Nhã Thiển lẳng lặng nhìn ánh mắt anh, đôi mắt sâu thẳm như vực, bên trong ánh lên ý cười thản nhiên, cô nghiêng mặt: "Hơn nữa, tôi lại không bảo anh cứu tôi."
"Cho nên, ý cô Nhã Thiển là..." Một tay anh giữ chặt lấy cổ tay cô, tay kia đặt bên eo cô, môi mỏng nhếch lên khẽ mỉm cười, nhìn cô chăm chú, không ngừng tới gần, âm thanh rõ ràng, hơi thở cực nóng phả vào mặt cô: "Đáng đời anh phải không?"
Hô hấp của Cố Nhã Thiển cứng lại.
Bị hơi thở của anh vây lấy, gương mặt nóng hổi vì hơi thở của anh càng đỏ hơn, cô nhắm mắt lại: "Đây là do anh nói."
Trong cổ họng anh nhộn nhạo ý cười.
Cố Nhã Thiển ngước mắt lên, cô thật sự không biết nên phản bác thế nào, dù sao đúng là anh vì cô mới bị thương, nếu không phải cô nhìn thấy tay áo anh có vết máu vô tình lưu lại, thì giờ đây Cố Nhã Thiển hoàn toàn không thể nhìn ra anh đã bị thương.
"Đúng, chính anh nói." Anh gật đầu, không ngừng đến gần cô: "Anh đáng đời, đáng bị xe tông bị thương, đáng đời khi yêu phải Nhã Thiển em không có lương tâm."
Hô hấp của cô hơi hỗn loạn, đưa tay muốn đẩy anh ra lại đụng phải tay anh, lòng bàn tay nhanh chóng dính vết tích nóng ướt.
Đầu ngón tay cô hơi run rẩy.
Xúc cảm nóng ướt dính trên tay khiến da đầu cô ngứa ngáy: "Tô Ngọc Kỳ..."
"Ừ." Anh cúi đầu, hôn lên mặt cô, lúc này Cố Nhã Thiển cũng không còn tâm trạng quan tâm điều này, cô lại không dám dùng sức đẩy anh: "Tô Ngọc Kỳ, anh đang bị thương anh mau buông tôi ra. Anh có cách liên lạc bác sĩ gia đình hay không, sao anh ta còn chưa đến?"
"Tô Ngọc Kỳ... Ưm..." Cố Nhã Thiển trừng to mắt, nhìn khuôn mặt gần trong gang tấc, vừa ngạc nhiên vừa hơi tức giận, đầu lưỡi bị cuốn lên, anh bá đạo tới tấp hôn, cướp đoạt không khí trong miệng cô, toàn bộ đều là hơi thở của đàn ông.
Khiến cô cảm thấy quen thuộc mà run rẩy.
Anh gần như đoán chắc cô gái này sẽ mềm lòng, đoán chắc cô sẽ không kháng cự sẽ không dùng lực đẩy anh ra, anh ôm chặt cô, nhìn hàng mi dày run rẩy của cô, và đôi mắt trong sáng khiến anh điên cuồng, trầm luân trong đó.
Chỉ có bản thân anh biết, anh quan tâm cô đến mức nào.
Anh có thể chịu đựng tất cả, duy chỉ không chịu đựng được cô rời khỏi anh.
"Ngoan một chút, khi hôn nhớ hít thở." Anh hơi buông lỏng cô một chút,
cho cô thời gian hít thở, âm thanh khàn đặc, Cố Nhã Thiển bị hôn khiến đầu óc trống rỗng, thậm chí cô còn có cảm giác sắp ngạt thở, hôn mê.
Cả người nhũn ra bất lực, thở dốc mấy lần thì cánh môi lại bị bịt kín.
Cô như con cá mắc cạn bên bờ.
Anh hôn thành thạo mà rất có kỹ xảo, anh biết từng điểm mẫn cảm trên người cô, Cố Nhã Thiển chỉ cảm thấy mỗi dây thần kinh trên người đều đang run rẩy, không biết qua bao lâu, Tô Ngọc Kỳ mới buông cô ra, đầu ngón tay vuốt ve khuôn mặt trắng nõn của cô.
Cố Nhã Thiển thở hổn hển, đưa tay đẩy tay anh ra: "Tô Ngọc Kỳ, anh thật không biết xấu hổ."
"Câu nói này, anh đã được nghe Nhã Thiển em nói rất nhiều lần rồi." Anh vẫn dán vào cô, lúc nói chuyện hơi thở phả nhẹ trên mặt cô, Cố Nhã Thiển chợt nở nụ cười, cô cười tủm tỉm gật đầu, sau đó đưa tay chọc vào miệng vết thương của anh một chút.
Ai bảo anh cưỡng hôn cô, ôm cô không buông.
Cô muốn đẩy anh ra ngồi dậy.
Anh rên khẽ một tiếng, miệng vết thương truyền đến đau đớn, nhưng anh vẫn không buông cô ra, trên gương mặt anh tuấn vẫn mang theo nụ cười thản nhiên, nhưng sắc mặt tái đi: "Cố Nhã Thiển, anh khuyên em đừng động nữa... Nếu không anh thực sự không biết... mình còn có thể khống chế được bản thân hay không, dù sao anh không có bất kỳ năng lực nào chống cự lại em, nếu như lát nữa anh có làm ra chuyện gì..."
Đang động đậy nữa, Cố Nhã Thiển cảm nhận rõ ràng được nơi nào đó dưới thân anh nóng rực chạm vào cô, trong lòng thầm mắng anh lần này đến lần khác, nhưng ngoan ngoãn không dám động nữa.
"Ngoan, Nhã Thiển, để anh ôm một lát." Giọng anh khàn khàn, ánh mắt sáng rực nhìn cô: "Anh chỉ ôm một chút, anh cam đoan, nếu em không cho phép, anh sẽ không chạm vào em, ưm..."
Tô Ngọc Kỳ nghiêng người nằm cạnh cô, dùng cánh tay không bị thương
ôm lấy eo cô, kéo cả người cô vào trong ngực mình, ngửi ngửi mùi hương của riêng cô, sau đó nhắm mắt lại.
Gương mặt Cố Nhã Thiển dán vào ngực anh, cả người bị anh ôm trong ngực, tim không khống chế được ngày càng đập mạnh, trong miệng hình như vẫn còn hơi thở của anh, ngay cả trong không khí cũng đều là hơi thở của anh, không khí yên tĩnh im ắng.
Cố Nhã Thiển mấy lần muốn mở miệng, nhưng lại thôi. Cô phát hiện hình như anh đã ngủ.
------oOo------
Chương 247: Ba thích mẹ, tinh tinh cũng thích mẹ
Nhắm đôi mắt lại, hơi thở cân bằng, cô hơi nặng nề mà ngẩng đầu lên nhìn anh, nhìn từ góc này, chỉ thấy đường xương hàm hoàn hảo của anh.
Thôi vậy, anh còn chẳng quan tâm đến cơ thể mình, cô quan tâm nhiều thế làm gì, Cố Nhã Thiển thấy không thoát được, lại bị người ta chế ngự, đành kiên quyết nhắm mắt luôn, nhưng tiếng tim đập của người đàn ông bên cạnh khiến cô không thể nào bình tĩnh được.
Vài phút trôi qua.
Cố Nhã Thiển nhẹ nhàng đẩy tay của người đàn ông ra, nhưng lại nghe anh khàn giọng nói: “Nhã Thiển.”
“Ừ.”
Cô cắn răng: “Tô Ngọc Kỳ, anh nói là chỉ ôm một chút thôi, nhưng anh đã ôm rất lâu rồi.” Cô nhìn ra ngoài cửa, sắc trời ngoài cửa đang dần nhạt đi.
Tô Ngọc Kỳ mở mắt, như vừa trở về hai năm trước, sáng sớm nào anh cũng ôm người phụ nữ này ngủ, lúc tỉnh dậy nhìn thấy cô, cô nằm trong lòng anh ngủ rất say.
“Đúng, anh nói là chỉ ôm em chút thôi, nhưng anh không kiềm chế được, phải làm sao đây?” Ánh mắt anh như lửa đốt, anh nhìn vào đáy mắt như đang run rẩy của cô, giây lát sau, anh nói: “Cố Nhã Thiển, lát nữa mời em ở lại dùng bữa... coi như trả ơn anh đã cứu em?”
“Đây là loại trả ơn gì vậy?” Cố Nhã Thiển tuy có chút khó hiểu, nhưng vẫn gật đầu, tuy vừa rồi cô nói anh đáng đời vì tự anh làm cô bực mình, nhưng trong lòng vẫn rất biết ơn anh, nếu không có anh, chắc giờ cô đang nằm trong bệnh viện rồi.
Chiếc xe máy đó xông tới như điên, rõ ràng là... Cố tình nhằm vào...
Nhằm vào cô.
Lúc Cố Nhã Thiển ra khỏi phòng mới nhìn thấy vị bác sĩ riêng và trợ lý của Tô Ngọc Kỳ - Hoàng Hưng, đang đứng ở cửa, chắc đang ở bên ngoài đợi, Hoàng Hưng nhìn thấy cô: “Cô Cố.”
Cố Nhã Thiển gật đầu, không rời đi, cửa phòng ngủ vẫn hé mở, nên cô nhìn thấy rõ ràng bên trong, người đàn ông cởi áo sơ mi, lộ ra cánh tay bên phải, trên tay là vết thương đầm đìa máu.
Cô chau mày.
Dù chỉ đứng từ ngoài cửa nhìn vào, cũng cảm nhận được vết thương khá sâu, đến ga giường xám bên dưới cũng bị nhuộm đỏ không ít.
Cố Nhã Thiển thật sự không thể tưởng tượng được, vết thương trên tay người đàn ông này lại vô duyên vô cơ liên quan đến...
Mùi vị mờ ám dường như đang lan tỏa trong không khí. Cố Nhã Thiển xuống tầng.
Chỉ nghe tiếng người hầu trong biệt viện vui vẻ nói: “Cô chủ, cô về rồi à, ông chủ đang ở trên tầng đó.”
Một cô bé mặc chiếc áo sơ mi màu trắng chỉnh tề cùng váy caro xuất hiện trước mắt cô, trông như mới bảy, tám tuổi, mái tóc mượt mà, trắng trẻo đáng yêu, cô bé hơi mím môi. Đây chắc là con gái của Tô Ngọc Kỳ.
Người giúp việc đi tới, đón lấy cặp sách trong tay Cố Tinh Tinh, cô bé lại giữ khư khư cái cặp không chịu buông, đôi mắt sáng long lanh nhìn chằm chằm vào người phụ nữ đang từ trên tầng bước xuống, vành mắt đỏ lên.
Dì Hạ nhìn Cố Nhã Thiển, tưởng Cố Tinh Tinh quá nhạy cảm, không thích trong nhà có phụ nữ lạ, lập tức dỗ vài câu, lại sợ Cố Nhã Thiển không vui, dù gì cũng là người ông chủ đưa về.
Cố Nhã Thiển đi xuống lầu, đến trước mặt cô bé. Cô nửa ngồi nửa quỳ,
đối mặt với Cố Tinh Tinh: “Xin chào, cô là Cố Nhã Thiển, là...bạn của ba cháu.”
Cô đưa tay định vuốt tóc cô bé, nhưng tay vừa đưa lên, lại cảm thấy hành động này của mình có hơi đường đột, rõ ràng là lần đầu tiên gặp nó, mà sao trong lòng lại có cảm giác...
Một cảm giác vừa xa lạ vừa thân quen, luẩn quẩn trong tim cô.
“Cô không phải là bạn của ba.” Cố Tinh Tinh đưa tay lau khóe mắt, cô bé bắt lấy cánh tay của Cố Nhã Thiển, cố gắng dùng tất cả từ ngữ mà cô bé biết để nhấn mạnh: “Cô không phải là bạn của ba, mà là mẹ của con.”
“À...không phải đâu.” Cố Nhã Thiển sợ đứa bé hiểu lầm, vội vàng muốn giải thích.
Nhưng Cố Tinh Tinh vẫn nắm lấy tay cô vội vã nói: “Mẹ là mẹ của con, ba thích mẹ, Tinh Tinh cũng thích mẹ.”
Dì Hạ: “...”
Còn tưởng là cô chủ không thích có phụ nữ lạ trong nhà chứ, ai ngờ...
Tin này lớn quá, cô gái này là bà chủ ư?
Nhưng lúc ông chủ đến đâu có nói vậy.
Chẳng lẽ cô chủ nhận nhầm rồi à?
Cố Nhã Thiển cũng ngẩn cả ra, vài giây sau, cô mới dịu dàng mỉm cười: “Con là Tinh Tinh à.”
Cố Tinh Tinh thất vọng rũ mắt xuống, thoáng thấy giọt lệ trong suốt nơi khóe mắt, thì ra mẹ không nhớ cô bé là ai thật, mẹ quên Tinh Tinh mất rồi...
Cố Nhã Thiển nhấc tay, lau đi nước mắt của bé, nhẹ nhàng nói: “Tinh Tinh.” Cũng không biết tại sao, cô thấy Tinh Tinh khóc, mà trong lòng cũng chua xót, cô cúi người bế cô bé lên: “Sao Tinh Tinh lại khóc...Tinh Tinh không thích cô à?”
Cố Tinh Tinh đã 7 tuổi rồi, Cố Nhã Thiển bế lên cũng mất sức, cô nhẹ nhàng vỗ lưng cô bé.
Cố Tinh Tinh ôm cô, sợ cô đi mất mà ôm chặt lấy cổ cô, giọng nói khàn đi vì nức nở: “Không phải là cô, mà là mẹ, Tinh Tinh thích...thích mẹ lắm.”
Cố Nhã Thiển nhăn mày, hơi khựng lại khi nghe chữ “Mẹ.”
“Tinh Tinh...” Cô đưa tay xoa đầu cô bé, muốn giải thích gì đó, chắc là do cô bé nhận nhầm rồi, bỗng Cố Tinh Tinh khóc càng to hơn, ôm cô chặt hơn.
Cố Nhã Thiển đành chiều cô bé, mẹ vỗ lưng, nghe tiếng nức nở của cô bé, trong lòng rất buồn.
“Cố Tinh Tinh...” Có tiếng người đàn ông vang lên từ trên tầng.
Cố Tinh Tinh từ bên vai Cố Nhã Thiển ngẩng đầu lên, gương mặt trắng nõn, khóe mắt đỏ hồng, nhìn người đàn ông đang đi từ trên tầng xuống: “Ba.”
Cố Nhã Thiển xoa tóc cô bé, nâng mắt nhìn Tô Ngọc Kỳ, anh thay một bộ vest nhạt màu, bước nhanh tới, theo sau là bác sĩ và trợ lý riêng, vị bác sĩ dặn dò vài câu, rồi được Hoàng Hưng tiễn về.
Cố Nhã Thiển đứng dậy, cô bé nắm tay cô trốn sau lưng cô, Cố Nhã Thiển thấy cô bé có hơi sợ Tô Ngọc Kỳ, cô nhìn anh nói: “Anh dữ cái gì?”
Tô Ngọc Kỳ: “...” Anh có hung dữ gì đâu?
Nhưng nhìn cô bảo vệ Cố Tinh Tinh, anh lại nở nụ cười: “Được, em nói gì cũng đúng.”
Cố Tinh Tinh kiễng chân, Cố Nhã Thiển thấy vậy liền cúi người, nói thầm vào tai cô bé một câu, rồi đôi mắt cong lên ý cười.
Tô Ngọc Kỳ ngồi trên sofa, trong phòng khách ánh đèn sáng trưng,
người đàn ông dịu dàng nhìn Cố Nhã Thiển, anh rất thích...
Rất yêu khoảnh khắc ấm áp này.
“Cố Tinh Tinh, sao con về muộn vậy?”
Cô bé đan ngón tay vào nhau: “Con bảo chú tài xế đưa con đến quan trà sữa gần trường, con muốn uống trà sữa, chú tài xế phải xếp hàng rất lâu.”
Dì Hạ bước tới: “Ông chủ, cô chủ, cô Cố, đến giờ ăn cơm rồi ạ.”
*
Trong phòng ăn, Cố Nhã Thiển nhận ra đồ ăn toàn là những món cô thích, có sườn xào chua ngọt, thịt lợn sốt chua ngọt, đủ loại món ngọt, cô ăn thử vài miếng, cong mắt cười: “Dì Hạ, dì nấu ăn ngon quá.”
“Cô Cố thích là được.” Dì Hạ cười, bảo Cố Nhã Thiển ăn cho nhiều, cô Cố này là người con gái đầu tiên ông chủ dẫn về nhà, lại được cô chủ yêu quý.
“Trong bếp vẫn còn canh gà hầm, để tôi vào bưng ra.”
Tô Ngọc Kỳ vì tay phải bị thương, lúc ăn cơm dùng đũa không tiện lắm, Cố Nhã Thiển ngồi bên phải anh, nên rất dễ nhận ra, cô bảo dì Hạ lấy một chiếc thìa tới.
Cô muốn xem xem Tô Ngọc Kỳ cầm đũa ăn cơm trông như thế nào, vị chủ nhà nhà họ Tô này được người ta đồn là lạnh lùng cương quyết, mà lại ăn cơm bằng thìa thì hơi...nghĩ thôi Cố Nhã Thiển đã thấy buồn cười...
------oOo------
Chương 248: Tô ngọc kỳ anh không định giải thích gì với tôi à?
Tô Ngọc Kỳ nhướng mày, anh nhìn ánh mắt có chút xấu xa của cô, dở khóc dở cười.
Anh thấy cô lúc này xinh đẹp đáng yêu thật, anh mím môi: “Cố Nhã Thiển, em có thể bớt thể hiện vẻ đắc ý trên mặt mình được không?”
Cố Nhã Thiển không ngờ bị người ta bắt quả tang nhanh như thế, chẳng lẽ là do cô thể hiện rõ ràng quá à? Cô nhẹ ho một tiếng, dời tầm nhìn ra chỗ khác.
Rồi yên lặng ăn hai miếng cơm.
Cố Tinh Tinh nhìn Cố Nhã Thiển rồi lại nhìn Tô Ngọc Kỳ, cuối cùng lại nhìn Cố Nhã Thiển: “Mẹ, ba bị thương, mẹ đút cho ba ăn được không?”
Cố Nhã Thiển: “...”
Tô Ngọc Kỳ cong môi cười.
“Tinh Tinh, cô không phải...” Nhìn ánh mắt long lanh chờ đợi của Tinh Tinh, Cố Nhã Thiển do dự, không đành lòng làm cô bé thất vọng, cô cười một cái, thôi bỏ đi, đợi ăn cơm xong rồi hẵng nói với nó vậy.
Sao cô lại là mẹ nó được.
Nhưng bây giờ lại phải phải đút cơm giúp Tô Ngọc Kì.
Anh đúng là bị thương vì cứu cô, Cố Nhã Thiển ngẩn ra một chút, mới cầm lấy thìa, múc một thìa cháo đưa qua: “Nào, há miệng.”
Nhà bếp thông với phòng ăn.
Dì Hạ ở trong bếp hầm canh với lửa nhỏ, chỉ nghe tiếng nói cười từ phòng ăn truyền tới.
“Anh không ăn hành.”
“Tôi đút anh ăn gì thì anh ăn nấy đi!”
“Ừ.”
“Cố Nhã Thiển...” Người đàn ông khàn giọng gọi tên cô: “Áo của anh.” “Tôi không cố ý đâu...ai bảo vừa nãy anh tự nhiên sát qua đây...” Người phụ nữ buồn bực: “Tôi lau giúp anh là được chứ gì...”
Dì Hạ mỉm cười, từ ngay ông chủ Tô chuyển đến đây, đã khá lâu rồi, nhưng trong biệt thự lúc nào cũng ảm đạm, mà chỉ có những lúc ở bên cô chủ, ông chủ mới có chút vui vẻ, những lúc khác, lúc nào cũng mang vẻ lạnh như băng.
Xem ra cô gái họ Cố này có vị trí rất cao trong lòng ông chủ Tô.
Ăn cơm xong, Cố Tinh Tinh kéo Cố Nhã Thiển đi ra ngoài: “Mẹ, mẹ đi theo con.”
“Tinh Tinh, cô không phải mẹ cháu.” Cố Nhã Thiển tuy rất thích đứa trẻ này, nhưng cô không thể là mẹ nó được.
Cô đi theo Tinh Tinh vào phòng của cô bé.
Cố Tinh Tinh nắm chặt tay cô: “Mẹ là mẹ của con, mẹ, sao mẹ lại không nhớ Tinh Tinh nữa, mẹ quên con rồi sao?”
Ngực Cố Nhã Thiển nghẹn lại, cô quỳ trước mặt cô bé: “Tinh Tinh...”
Cố Tinh Tinh lấy truyện cổ tích từ dưới gối ra, tìm một bức ảnh, nhanh nhảu đưa cho Cố Nhã Thiển: “Mẹ, ba nói mẹ bị mất trí nhớ rồi, mất trí nhớ sẽ khiến mẹ quên mất chúng con, không nhớ Tinh Tinh, không nhớ ba nữa, không còn nhớ dì Lý và anh Phong nữa rồi...”
“Mẹ đừng rời xa Tinh Tinh nữa được không?” Cô bé nhào vào lòng Cố Nhã Thiển, dụi đầu vào vai cô, ôm chặt lấy cô.
Cố Nhã Thiển nhìn chăm chăm vào bức ảnh trong tay mình.
Bức ảnh đơn bạc.
Người con gái ngồi bên trái kia là cô, cô đang bế Tinh Tinh, bên cạnh là một người phụ nữ lạ mặt va một cậu trai khoảng 12, 13 tuổi.
Cô ngây ngẩn nhìn bức ảnh, Tinh Tinh nằm trong lòng cô sụt sịt, bờ vai run nhẹ, cô ôm Tinh Tinh, hơi mở miệng, nhưng không biết nói gì.
Cô hoàn toàn không thể nào tin được...
Tinh Tinh là con gái cô?
Người phụ nữ trong bức ảnh kia, rõ ràng là cô mà.
“Mẹ, ba nói mẹ quên Tinh Tinh mất rồi, mẹ quên con thật rồi sao? Còn dì Lý, anh Tiểu Phong nữa.” Cô bé nói, trong giọng khàn khàn còn có chút nức nở, vẫn ôn chặt cô, chết cũng không để cô đi.
“Mẹ xin lỗi...” Cố Nhã Thiển nhẹ vỗ về bờ vai của Tinh Tinh, cô giờ mới hoàn hồn, còn hơi run rẩy: “Mẹ...mẹ thật sự nhớ không rõ nữa, những, mẹ sẽ cố gắng, cố gắng nhớ lại, được không...”
“Ba của con...” Cố Nhã Thiển có rất nhiều việc muốn hỏi, nhưng hỏi một cô bé làm sao được, cô bế Cố Tinh Tinh lên, nhẹ nhàng vỗ về cô bé, cô không thể ngờ được, sao mình lại có một đứa con gái?
“Mẹ, Tinh Tinh phải làm bài tập rồi, mẹ hứa với con ở với con tối nay đi được không, mẹ đừng đi, Tinh Tinh nhớ mẹ lắm, ba cũng nhớ mẹ.”
Cố Nhã Thiển không nỡ từ chối, liền gật đầu.
Cô vuốt ve hai má trắng mềm của con gái, thật xa lạ, nhưng lại làm tim cô run rẩy, đây là con gái của cô...
Cô cúi đầu nhẹ hôn cô bé.
Rồi rời khỏi phòng ngủ, đóng cửa lại. Cố Nhã Thiển trong đầu trống rỗng.
Cô ngẩng đầu nhìn bóng hình ai đó đang đi lên tầng, Cố Nhã Thiển nhìn anh, Tô Ngọc Kỳ hình như không chuý bất ngờ, nói: “Đến thư phòng của anh đi.”
Đi vào thư phòng, căn phòng rất có phong cách của đàn ông, màu đen làm chủ đạo, màu lạnh mà cao quý.
“Tô Ngọc Kỳ, anh không định giải thích gì với tôi à?”
“Em đang hỏi về vấn đề gì vậy?”
“Tinh Tinh là con gái của tôi, sao anh không nói cho tôi biết?” Cố Nhã Thiển mím môi, cố gắng để mình bình tĩnh, nhìn thẳng vào người đàn ông đang ngồi trên sofa.
Tô Ngọc Kỳ im lặng hai giây, chậm rãi nâng mắt, ánh nhìn sâu thẳm vây lấy cô: “Anh có rất nhiều cơ hội để nói với em, nhưng Cố Nhã Thiển cô ấy nói với anh, cô ấy muốn hướng về phía trước, con người phải biết nhìn về tương lai, không phải sao?”
“Đúng, đúng là tôi nói.” Cố Nhã Thiển chầm chậm bước tới, ánh mắt vẫn luôn nhìn thẳng vào anh: “Thế nên, nếu Tinh Tinh không nói với tôi, anh không nói cho tôi biết được à? Anh không định nói cho tôi biết Tinh Tinh là con gái tôi, mãi mãi giấu tôi thế này sao?”
Hai năm rồi, tất cả mọi thứ mà cô niết đều là của người khác kể lại, kể rằng cô tên là Cố Nhã Thiển, là con gái thứ tư của nhà họ Cố, kể rằng cô có một đứa con trai.
Cô nhìn mọi thứ lạ lẫm trước mắt, cố gắng để làm quen, bao lần âm thầm ở trong phòng khóc.
Người đàn ông nắm chặt tay, vết thương trên tay lại đau, giọng anh trầm khàn: “Em đã hứa sẽ đợi anh về.” Giọng anh càng ngày càng khàn, nở nụ cười tự giễu: “Nhưng khi anh về mọi thứ đã hoàn toàn thay đổi, em biết không, lúc đó anh như phát điên.”
Tô Ngọc Kỳ đứng dậy, nắm chặt lấy tay người phụ nữ: “Anh không đáng để em tin tưởng vậy sao, sao không đợi anh, đợi anh về là có thể giải
quyết mọi chuyện rồi.”
Cô không kìm được nước mắt mình: “Anh tưởng tôi không muốn biết à? Anh tưởng tôi muốn kí ức trống rỗng một mảng mãi sao?”
Cố Nhã Thiển giãy ra: “Bỏ tôi ra, Tô Ngọc Kỳ anh bỏ tôi ra, sao anh không tìm tôi sớm hơn, sao không đến tìm tôi, tại sao...”
Người đàn ông ôm cô vào lòng: “Xin lỗi em, anh đến muộn.”
“Nhã Thiển, anh xin lỗi.” Tô Ngọc Kỳ ôm chặt lấy cô, hít hà mùi vị tóc cô, giọng khàn đến nấc lên: “Anh tới muộn rồi.”
------oOo------
Chương 249: Em tên là cố uyên, vợ của anh
Cố Nhã Thiển nhắm mắt, siết chặt hai tay lại nhưng cuối cùng vẫn buông thõng hai tay không còn chức sức lực nào tựa vào ngực của anh, anh vẫn ôm chặt lấy cô, hơi thở của anh luôn mang đến cho cô cảm giác vừa quen vừa lạ.
Quen thuộc đến mức khiến dây thần kinh của cô căng như dây đàn.
Cảm giác tâm trí hoàn toàn trống rỗng này chỉ có Cố Nhã Thiển mới hiểu nó đau khổ đến nhường nào.
Bên tai cô chỉ còn văng vẳng câu nói khẳng định của người ấy: “Em tên là Cố Uyên, là vợ của anh."
Tối hôm đó Cố Nhã Thiển vẫn quay về, sau khi cho Tinh Tinh đi ngủ, cô nhất định phải quay về vì cô có chuyện cần hỏi Cố Giác.
Tô Ngọc Kỳ cũng không ép cô ở lại và còn dặn tài xế đưa cô về.
Di động của Cố Nhã Thiển có vài cuộc gọi nhỡ của Tống Hân, Cố Giác và Cố Thành Thái gọi đến, cô bấm vào số của Cố Thành Thái, rồi nhìn những bóng đèn neon đang soi sáng ngoài cửa sổ: “Anh ba."
"Em đi đâu mà không nói một tiếng vậy."
"Em đến nhà một người bạn nhưng quên mang theo điện thoại." "Bạn nào, anh đến đón em nhé?"
"Không cần đâu anh ba, em cũng sắp về nhà rồi."
"Được."
"Dạ Lê đã ngủ chưa?"
"Vẫn chưa, đang chờ em về."
Hai mươi phút sau, Cố Nhã Thiển mới về tới "Tĩnh Uyển", người giúp việc nói cậu ba và cậu chủ nhỏ đang ở trong phòng ngủ.
Cố Nhã Thiển nhanh chóng lên lầu, trong phòng ngủ, Cố Dạ Lê đang dụi mắt vì buồn ngủ, tuy đã buồn ngủ híp cả mắt nhưng cậu bé vẫn không ngủ mà cứ nhìn chăm chú ra ngoài cửa.
Cố Thành Thái đang dọn dẹp máy bay mô hình, anh ta nhìn lướt qua đồng hồ, thừa biết có nói gì thì cậu nhóc quý tử này cũng chẳng nghe nên chỉ có thể ở lại với cậu bé.
"Mẹ, mẹ về rồi..." cố Dạ Lê đứng dậy, chạy ùa ra cửa, Cố Thành Thái cũng đứng dậy thấy Cố Nhã Thiển đi vào nên anh ta cũng đi tới: “Rốt cuộc em cũng về rồi, anh còn tưởng em đã học được cái thói đi chơi qua đêm không về nhà rồi chứ?”
Cố Nhã Thiển xoa đầu Dạ Lê: “Đã trễ thế này tại sao con vẫn chưa ngủ, nhanh đi ngủ nào, nếu không ngày mai sẽ dậy không nổi đâu."
"Dạ."
Cố Dạ Lê tuy nhìn thì thờ ơ, lạnh lùng nhưng lại cực kỳ ỷ lại Cố Nhã Thiển, vừa thấy cô về liền ngoan ngoãn leo lên giường, mệt quá nên lăn ra ngủ khì.
Cố Nhã Thiển và Cố Thành Thái rời khỏi phòng ngủ của cậu bé
"Anh ba, ngại quá, đã làm phiền anh rồi."
"Em đã đi đâu vậy? Em chỉ vừa mới đến thành phố Vân Châu hơn một tháng thì làm sao quen bạn bè được?” Cố Thành Thái đi xuống cầu thang, ánh mắt nhạy bén đã để ý thấy khóe mắt cô vẫn còn phiếm hồng.
Cố Nhã Thiển đưa tay xoa chân mày, hiện tại cô đang rất rối, cô chẳng qua chỉ miễn cưỡng làm ra vẻ bình tĩnh mà thôi: “Là đồng nghiệp trong công ty."
"Vậy em hãy nói cho anh biết vì sao em khóc?"
"Em..." Cô biết không thể gạt được Cố Thành Thái, sắc mặt có chút mệt
mỏi rã rời, cô nhàn nhạt cất lời: “Chẳng lẽ khóc cũng cần phải có lý do sao, anh ba về đi, em muốn ở một mình.”
Cố Thành Thái rời khỏi Tĩnh Uyển và lấy điện thoại di động ra, tìm trợ lý để lấy số điện thoại của người tài xế lúc chiều: “Xế chiều hôm nay, chẳng phải cậu là người đã đến đón cô chủ sao, cô ấy đã gặp ai?"
"Chuyện này, cô chủ nói là có bạn đến tìm nên bảo tôi về trước."
"Bạn nào?"
"Chuyện này thì tôi không rõ lắm.”
"Ngày mai, cậu không cần phải đi làm nữa.” Cố Thành Thái buông mắt, trong mắt anh lúc này đã hiện lên một tia lạnh lẽo.
Dưới ánh đèn đường le lói, Cố Thành Thái khẽ cau mày gắt: “Ra đi."
Có một gái trẻ bước ra khỏi vườn hoa, cô ta cúi đầu, thỏ thẻ: “Xin lỗi cậu ba, tôi chỉ đi ngang qua mà thôi..."
Cô đâu ngờ lại nghe thấy cậu ba đang mắng người khác.
"Cô là ai?" Cố Thành Thái nhìn cô gái nhút nhát đang run rẩy vì sợ hãi.
Cô ta không giống người giúp việc.
Cô ta líu ríu: “Tôi theo cô Thương đến đây để gặp Tống Hân, vì đã trễ nên mới ngủ lại, tôi vô tình ra đây và gặp cậu ba..."
Cố Thành Thái cũng chẳng buồn để ý đến cô ta mà chỉ hờ hững "Ừ" một tiếng rồi bỏ đi.
Cô gái trẻ ngẩng đầu nhìn bóng lưng của Cố Thành Thái đang dần biến mất trong màn đêm.
Mọi người đều nói người đứng đầu nhà họ Cố thì thanh tao, nho nhã, cậu hai nhà họ Cố thì phong lưu hào sảng, chỉ có cậu ba nhà họ Cố là được tất cả mọi người ở thành phố Vân Châu khen ngợi hết lời, vì sở hữu gương mặt đẹp trai khiến người khác phải ganh tỵ và còn hào phóng, dịu
dàng, lịch sự với phụ nữ.
Nhưng nào ai biết được, bên ngoài càng dịu dàng bao nhiêu thì bên trong lại càng lạnh lùng đến tận xương tủy.
Hôm nay là thứ bảy nhưng Cố Nhã Thiển đã dậy từ sáng sớm, có lẽ cô đã thức trắng cả đêm qua, cô đến phòng ngủ của con trai, cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên gò má của Dạ Lê khiến cậu bé thức giấc gọi: “Mẹ...."
“Uhm, ngủ thêm chút nữa đi con.”
Cô ngắm gương mặt của Cố Dạ Lê.
Bỗng dưng trong đầu cô nảy ra một suy nghĩ.
Cô cắn chặt môi, tim đập rộn ràng nhưng cô vẫn dần lòng phải lềm chế.
Trong một khoảnh khắc, Cố Nhã Thiển nhắm nghiền mắt lại, tự cười chính mình.
"Thưa ông chủ, cô chủ đến rồi.” Người giúp việc vào báo.
Cố Nhã Thiển đi vào phòng khách, cô thấy Cố Giác đang ngồi trên ghế salon, anh ta đang đeo một cái kính không gọng và đang cúi đầu đọc báo, đó là thói quen từ trước đến nay của anh ta.
Cố Giác ngẩng đầu nhìn Cố Nhã Thiển, anh bảo người giúp việc rót thêm trà rồi lấy chiếc kính trên sóng mũi xuống, anh đưa tay xoa bóp sóng mũi nói: “Hôm qua bạn của Hân đến chơi, họ vừa mới đi ra ngoài rồi, đợi trưa họ về anh sẽ giới thiệu để mọi người quen biết nhau.”
"Dạ." Cố Nhã Thiển ngồi xuống cạnh ghế salon, chốc lát sau đã có người giúp việc bưng trà lên, Cố Giác rất am hiểu nghệ thuật uống trà, trong suốt hai năm Cố Nhã Thiển ở chung với Cố Giác tại New York cũng coi như mưa dầm thấm lâu được một chút.
"Tối qua em đã đi đâu vậy, nếu về trễ thì cũng nên gọi về nhà báo một tiếng chứ, tuy ông và bà tỏ vẻ nghiêm khắc vậy thôi nhưng trong lòng lúc nào cũng nghĩ cho em.”
"Ở nhà bạn."
Phòng khách yên tĩnh trong vài phút.
Một làn sương mỏng nhẹ nhàng che đi những cảm xúc trong mắt cô: “Anh hai, em muốn biết những chuyện trước kia..."
Giọng cô nghe nhẹ tênh như con gió thoảng qua ngoài cửa sổ.
Cố Giác ngẩn ra, ánh mắt của anh ta vẫn dính chặt trên người cô nhưng không nói tiếng nào.
Cố Nhã Thiển chăm chú nhìn làn khói trắng bốc lên từ tách sứ trắng: “Ba của Dạ Lê là ai? Anh hai, anh muốn giấu em đến lúc nào nữa đây? Đợi đến lúc em tự mình nhớ lại sao? Hoặc giả nếu cả đời này em cũng không thể nhớ lại thì anh sẽ giấu em cả đời này sao, cả đời này cũng không biết người đó là ai, cả đời sống trong mơ hồ sao?”
Hương trà đã thấm vào cổ họng, Cố Nhã Thiển nhìn anh ta: “Anh hai, em có quyền được biết, Dạ Lê cũng có quyền được biết.”
"Nếu anh nói cho em biết, thật ra, năm xưa khi anh đưa Dạ Lê đi... cũng không biết ba của Dạ Lê là ai?" Anh mím môi thành một đường thẳng.
------oOo------
Chương 250: Dạ lê là con trai của em và tô ngọc kỳ đúng không?
Đáy mắt của Cố Giác nổi lên một tia gợn sóng, nhưng anh vẫn giữ được bình tĩnh, dịu dàng nói.
"Năm đó, khi anh và chú tìm được em thì em đã mang thai nên anh cũng không biết đứa bé trong bụng em là của ai, anh cũng đã điều tra đời tư của em, quả thật là em từng có một mối tình đầu, thế nhưng đã sớm chia tay, cuộc sống của em rất đơn giản, anh cũng từng hỏi đứa bé trong bụng em là của ai, nhưng em không trả lời, anh cũng không ép em phải trả lời, dù sao... Anh khi đó vẫn chỉ là một kẻ xa lạ đối với em, dù biết anh là anh trai của em, nhưng em vẫn không tin tưởng anh, bởi vì em hận nhà họ Cố, em hận chúng ta đã đến quá muộn, hơn nữa khi ấy em cũng đã mơ hồ biết được chuyện năm xưa của cô khi còn ở nhà họ Cố nên em lại càng hận chúng ta hơn, thêm vào đó em trai của em..."
"Em còn có một đứa em trai sao?" Cố Nhã Thiển lần đầu tiên nghe kể về những chuyện đã từng xảy ra lúc trước.
"Uhm. Cô có nhận nuôi một đứa bé, cậu ấy đã cùng em lớn lên nhưng lại bị mắc bệnh tim.” Cố Giác ngừng lại một chút, đáy mắt anh ta như muốn che giấu một bí mật nào đó: “Về sau... Cậu ấy đã ra đi."
Cố Nhã Thiển sững sờ.
Ra đi...
Những lời này như dội mạnh vào tim cô.
"Do chúng ta đã đến quá trễ, lúc ấy đã định đưa em trở về nhà họ Cố, ông và bà cũng đã biết tin tức về em, thế nhưng em đã mang thai, và em cũng không muốn đi theo chúng ta, chú cũng đã ngỏ ý em có thể không về nhưng đứa bé là con cháu nhà họ Cố nên không thể để nó lưu lạc ở bên ngoài, khi ấy trong nhà đã loạn hết cả lên, trong dòng họ đấu đá rất phức tạp nên không thể cho phép xảy ra chuyện như vậy, bởi vì con của em có thể trở thành đối tượng uy hiếp của những kẻ xấu muốn tranh giành quyền lực, lúc đó anh không đành lòng nên đã cử người đến bệnh viện canh chừng, em luôn cho rằng mình chỉ mang thai một đứa bé, và vì
muốn tránh mặt nên chẳng lâu sau đó em đã rời khỏi thành phố Hải Châu, sau khi em hạ sinh anh và chú đã đi trước một bước, chỉ đưa Dạ Lê đi, còn bé gái vẫn sống với em, em không muốn quay về nhà họ Cố anh cũng không muốn ép, anh luôn cho rằng em sẽ sống tốt ở thành phố Lệ Châu, thỉnh thoảng anh vẫn nhận được tin về em nhưng mãi đến hai năm trước anh mới biết tin em gặp tai nạn xe và đã chạy suốt đêm từ thành phố Vân Châu đến.
"Cho nên, Dạ Lê là con của em và Tô Ngọc Kỳ đúng không?" Cố Nhã Thiển khẽ nhếch mép cười khẩy một cách thản nhiên, không ngờ... Không ngờ đến tận bây giờ cô mới biết...
Cố Giác bưng tách trà lên rồi đáp lời không chút chần chừ: “Uhm."
Anh ta nhìn cô sau đó uống một hớp nước trà, trầm tư trong chốc lát rồi nói: “Có điều ông bà không biết chuyện này."
"Về chuyện em bị mất trí nhớ, Nhã Thiển... Chuyện này rất phức tạp, mọi người không hề muốn làm em bị tổn thương, ai cũng muốn bảo vệ em, rồi sẽ có ngày em hiểu được."
Cố Giác lim dim đôi mắt sâu không thấy đáy của anh.
Cố Nhã Thiển rời khỏi chỗ của Cố Giác để đến Chủ Uyển chào ông bà và trò chuyện với họ một lúc.
Trong phòng đọc sách, Cố Nhã Thiển bắt đầu giúp bà ngoại lấy bức tranh mà bà đã vẽ suốt mấy ngày nay, cô nhìn vào ngăn kéo vừa mở.
Bên trong có một bức ảnh chụp.
Cô mở ngăn kéo, lấy tấm ảnh ra, là một tấm ảnh gia đình được chụp từ mười mấy năm trước và được bảo quản rất kỹ.
Được cất trong ngăn kéo trong phòng đọc sách của bà nội, có lẽ là vừa mới được lấy ra xem và được cất vào chưa lâu.
Ông ngoại và bà ngoại ngồi ở hàng đầu tiên, còn có một vài người mà cô không biết mặt, mọi người đều cười rất tươi, chỉ có nét mặt của ông ngoại là hơi nghiêm túc một chút.
Nhưng Cố Nhã Thiển lại chú ý đến người con gái trẻ tuổi đứng chính giữa hàng thứ hai, ngay sau lưng ông ngoại, giơ tay hình chữ V phía trên lưng ông, gương mặt xinh đẹp trắng như trứng gà bóc, nụ cười tươi rạng rỡ vẫn còn vương nét ngây thơ.
Vẻ mặt của ông ngoại trông nghiêm túc, thế nhưng chỉ có cô gái này dám làm như thế khi giơ tay hình chữ V trên vai ông.
Đây là...
Cô lật mặt sau của tấm ảnh lại, bên trên mặt giấy trắng là tên của từng người được bà ngoại viết rất rõ ràng, cô biết bà ngoại sợ mình lớn tuổi sẽ dần quên lãng nên mới làm vậy.
Sau lưng mỗi người đều được đánh dấu bởi một cái tên. Cô nhìn chăm chú vào...
Hai chữ “Dung Dung.”
Cố Nhã Thiển sững sờ mất vài giây, ngón tay của cô hơi run, cô lật tấm ảnh lại lần nữa để nhìn cô gái tươi cười rạng rỡ trong tấm ảnh, cô đưa tay khẽ lướt nhẹ qua mặt tấm ảnh, người này chính là mẹ của cô.
Cố Nhược Dung.
Cố Nhã Thiển không còn chút kí ức nào nhưng cô vẫn còn nhớ chuyện trước kia nên có lẽ đó là một chuyện rất đau khổ, sự ra đi của mẹ, sự ra đi của em trai, cô đã nhớ ra khi ấy cô nhất định là đã rất thống hận nhà họ Cố.
Cô bình tĩnh ngắm người con gái trong bức ảnh, ông bà ngoại chắc là rất thương yêu mẹ, nếu không, tại sao mẹ của ngày xưa lại có thể tươi cười hồn nhiên như vậy được..
Cô cũng không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao mẹ phải rời khỏi nhà họ Cố, thế nhưng chuyện có thể làm cho ông bà ngoại nổi giận đến mức ông ngoại thậm chí còn công khai cắt đứt quan hệ với mẹ nhất định không thể đơn giản như anh hai đã nói, mẹ đã yêu một người không nên
yêu.
Có lẽ chuyện còn phức tạp hơn.
Cũng có lẽ đúng thật là đã yêu một người không nên yêu.
------oOo------