CHƯƠNG 281 - 290

 Chương 281: Nếu cậu hối hận, thì đừng làm 

Sở Vận nói rất nhiều, gồm rất nhiều chuyện trước kia, nhưng tránh đi chuyện ‘gả thay’ kia, dù sao Cố Uyên đã mất trí nhớ, mà bây giờ lại ở cùng với Tinh Tinh.

Gián tiếp nói rõ ở cùng với Tô Ngọc Kỳ.

Chắc chắn Tô Ngọc Kỳ sẽ không nói chuyện ‘gả thay’ với cô khi đã mất trí nhớ, nếu anh có lòng giấu diếm, không muốn nói những ký ức không tốt trước kia với cô.

Đương nhiên Sở Vận sẽ không cố ý đâm thủng.

Cố Nhã Thiển im lặng lắng nghe, nghe Sở Vận nói trước kia bọn họ gặp nhau như thế nào, trở thành bạn bè như thế nào, có rất nhiều người, Mộc Như Phương, Tiêu Tuyết, còn có một cô gái tên là Khả Di.

Đều là bạn của cô.

Còn nói bây giờ cô ta đang xem xét kịch bản, qua một khoảng thời gian nữa sẽ bắt đầu quay.

Mãi cho đến đêm khuya.

Cố Nhã Thiển cúp cuộc gọi video, cô nhìn bóng đêm giống như ngân hà ngoài cửa sổ, siết chặt lấy điện thoại.

Trống rỗng đã nhiều năm, đột nhiên có một người nói với cô, cậu có rất nhiều người bạn quan tâm đến cậu.

Cậu không phải chỉ có một mình.
Loại cảm giác này, vừa ấm áp vừa cảm động quấn lấy cô. ....
Thành phố Hải Châu.

Gấm Nhu.

Tống Thanh Việt đứng ở cửa, liên tục ấn chuông cửa vô số lần, gọi vài cuộc điện thoại cho Tô Ngọc Kỳ, nhưng vẫn không ai nghe.

Ánh đèn đường sáng ngời, kéo dài bóng dáng cao lớn của người đàn ông.

Anh ta nhíu mày, sau đó gọi một cuộc điện thoại cho quản lý tài sản, mười lăm phút sau, quản lý tài sản đưa chìa khóa tới.

Tống Thanh Việt mở cửa ra, bước chân dài đi vào.

Trong phòng khách mờ tối, không có bật đèn, anh ta đi đến một bên mở đèn lên, không biết đã giẫm trúng cái gì dưới chân.

Phát ra tiếng vang trong trẻo vì va chạm.
Đèn thủy tinh trong phòng khách bật lên.
Tia sáng hiện lên.
Anh ta mới nhìn thấy vô số bình rượu rải rác trên mặt đất. Trong không khí, mang theo mùi rượu nặng nề nồng đậm.

Tống Thanh Việt nhìn người đàn ông đang nằm trên tấm thảm bên cạnh sô pha, anh ta cau mày nâng Tô Ngọc Kỳ dậy, giằng lấy chai rượu trong tay anh: "Đủ rồi."

Suy nghĩ của người đàn ông rất tỉnh táo, sợi tóc lộn xộn nhưng không có cảm giác sa sút tinh thần, ánh sáng đột nhiên xuất hiện làm anh có chút không quen híp mắt lại.

"Sao cậu lại tới đây."
Tống Thanh Việt đứng thẳng dậy: "Chẳng lẽ tôi không thể đến sau?"

Lát sau, anh ta xuy một tiếng: “Tôi không đến, thì cậu chuẩn bị uống đến chết ở đây luôn à?"

"Tôi không có uống bao nhiêu cả, tôi rất tỉnh táo."

"Hai năm trước, cậu vì người phụ nữ kia mà ngay cả mạng cũng không cần, hai năm sau, cậu vẫn vì người phụ nữ kia." Tống Thanh Việt cầm lấy một chai bia từ trên bàn, mở ra, uống một ngụm: "Cậu muốn tiêu diệt nhà họ Cố, cậu thật sự có thể xuống tay?"

"Cậu không sợ người phụ nữ kia đau lòng sao?" Lúc này kính mắt trên mặt Tống Thanh Việt bị ánh sáng lạnh lẽo mà ít ỏi của đèn thủy tinh phản chiếu: "Cô ấy là Cố Nhã Thiển, hòn ngọc quý trên tay nhà họ Cố, không còn là Cố Uyên hai năm trước nữa, bọn họ là một người, nhưng cũng là hai người."

Bởi vì, rốt cuộc cũng không thể quay về hai năm trước nữa.

Người đàn ông nắm chặt tay thành quyền, khóe môi cười tự giễu, giọng nói có chút giễu cợt: “Cậu tới đây, là chuẩn bị nói những lời này với tôi sao? Khuyên tôi à?”

Tống Thanh Việt ngồi xuống một bên sô pha, giọng nói lạnh lẽo: "Nếu cậu muốn lên tòa án, cậu muốn diệt trừ nhà họ Cố, tôi giúp cậu, cho dù nhà họ Cố là một cây đại thụ trăm năm, tôi cũng có bản lĩnh rung chuyển giúp cậu.”

Ánh mắt của anh nhìn chằm chằm Tô Ngọc Kỳ: "Nhưng lão Tam à, làm rồi, thì đừng hối hận, nếu cậu hối hận, thì đừng làm."

Tô Ngọc Kỳ đã thích ứng với ánh sáng rực rỡ lộng lẫy của đèn thủy tinh.

Người đàn ông mở mắt, tròng mắt tối đen sâu thẳm.

Đương nhiên Tống Thanh Việt biết, đây không phải là một chuyện bình thường, nếu bảo người đàn ông trước mặt này buông tha một đơn hàng vài chục tỷ, anh sẽ không do dự dù chỉ một chút.

Đây là...
Sự thật anh vẫn luôn tìm kiếm, bí mật điều tra.

Sự thật về tai nạn giao thông năm đó.

Tai nạn giao thông khiến người thân nhất với anh đều chết trong một đêm.

Mà ngay cả anh cũng suýt nữa không thể sống sót.

Tống Thanh Việt đã quen Tô Ngọc Kỳ mấy chục năm trước, anh ta cũng hiểu đủ rõ Tô Ngọc Kỳ, nhưng mà bây giờ, điều tra ra được kẻ ác thật sự, còn không bằng cứ mãi...bị giấu kín ở trong lòng.

Còn không bằng cả đời đều không biết. Sáng sớm, Tống Thanh Việt rời khỏi.

Tô Ngọc Kỳ lên lầu, đi vào trong phòng ngủ tắm rửa, tắm sạch mùi rượu trên cả người, lúc ra ngoài, đã trở lại cảm xúc lạnh nhạt trước kia.

Anh lấy tây trang từ trong tủ quần áo ra, nhìn thấy hơn mười cuộc gọi nhỡ trên điện thoại.

Đều do cô gọi tới.

Người đàn ông một tay cài nút áo sơ mi, một tay gọi điện thoại đi, reo lên mấy tiếng, đầu bên kia mới có người nhận, nhưng người phụ nữ ở đầu bên kia lại không lên tiếng.

Anh có thể nghe thấy rõ ràng tiếng hít thở của cô. Giống như sáng sớm khi anh ôm cô đi vào giấc ngủ. Anh mở miệng: “Dậy rồi à?"
"Đúng."

Tô Ngọc Kỳ nâng tay nhìn nhìn đồng hồ, giọng nói lành lạnh như suối trong, còn có thêm sự dịu dàng khi thả lỏng: “Xin lỗi, hôm qua anh say..không có nghe thấy..”

"Ừm." Đầu bên kia truyền đến tiếng vuốt nhẹ quần áo, cùng với tiếng nói

mềm mại của người phụ nữ: "Anh bận xong rồi sao?" "Hôm nay anh sẽ về."
"Vâng."
Vào buổi tối, Tô Ngọc Kỳ về đến thành phố Vân Châu. Xuống máy bay liền trực tiếp trở về Nhất Hào Hoa Đình. Tia sáng bên trong biệt thự rực rỡ ấm áp.

Trong không khí truyền đến khói bếp.

Anh cởi áo khoác tùy ý khoát lên trên cổ tay, đi vào nhà, Cố Dạ Lê nhìn thấy anh trước, không có lên tiếng, sau đó muốn chạy vào trong phòng khách, bị cánh tay dài của người đàn ông túm lấy, anh vươn tay véo mặt Cố Dạ Lê: "Mẹ của cháu đâu? Ở trong phòng bếp sao?"

Bé trai nhíu mày gật đầu: "Vâng."

Cậu nhóc kia giống như cá chạch bơi ra khỏi lòng ngực của người đàn ông, chạy lên trên lầu, đúng lúc Cố Tinh Tinh đi từ trên lầu xuống: "Ba."

Bé gái bay từ trên lầu xuống như bươm bướm, bổ nhào vào trong lòng người đàn ông, ôm lấy cổ anh làm nũng.

"Ba, Tinh Tinh rất nhớ ba."

"Ừm." Anh một tay ôm lấy con gái.

...

Cố Nhã Thiển đang ở trong phòng bếp giúp đỡ dì Hạ, chợt nghe thấy âm thanh ở bên ngoài, Tô Ngọc Kỳ trở về rồi.

Cô hơi rũ mắt.

Lúc cắt rau không cẩn thận nên cắt trúng ngón tay, cảm giác đau đớn truyền đến từ ngón tay, cô xuýt xoa một tiếng.

Dì Hạ đang xào rau ở bên cạnh quay đầu qua: "Cô Cố, cô không sao chứ."

Cố Nhã Thiển để ngón tay dưới vòi nước rửa một chút, bình tĩnh nói: "Không sao cả."

"Vậy sao mà được, tôi đi tìm hòm thuốc cho cô."

"Không cần đâu, không phải chuyện lớn gì, tôi dán băng cá nhân là được rồi." Cố Nhã Thiển nhẹ nhàng mở miệng.

Dì Hạ cũng đã nhận ra.
Ngài Tô trở về rồi, nhưng cô Cố cũng không vui vẻ bao nhiêu.

------oOo------

Chương 282: Ỷ lại 

Dì Hạ bưng rau xào đi ra ngoài, Tô Ngọc Kỳ vào phòng bếp, nhìn thấy bóng lưng nhỏ nhắn dịu dàng của người phụ nữ, cô đang cắt rau.

Người đàn ông đi qua.

Cố Nhã Thiển đã sớm nhận ra Tô Ngọc Kỳ đến đây.

Khi trong sân truyền đến tiếng động cơ xe, cô đã nhận ra anh trở về rồi, cô có rất nhiều lời muốn hỏi anh, hỏi mấy ngày nay anh đang bận chuyện gì, gọi điện thoại không nghe, tin tức gì cũng không có.

Nhưng mà anh về rồi.

Cố Nhã Thiển lại không biết nên nói cái gì.

Cô mất trí nhớ rồi.

Cô không nhớ rõ gì cả.

Chỉ có anh nhớ rõ những chuyện trước kia của bọn họ, như thế rất không công bằng.

Cô chính là người đau khổ chờ đợi, nhưng không biết thời gian cuối cùng là ở đâu.

"Nhã Thiển." Người đàn ông ôm lấy cô từ sau lưng, không nặng không nhẹ gác cằm trên vai cô, hai tay cuốn lấy vòng eo nhỏ nhắn của người phụ nữ.

Cố Nhã Thiển dừng động tác trong tay lại. Nhẹ nhàng ‘Ừ’ một tiếng.

Sau đó cô há há miệng: “Anh trở về rồi, mọi chuyện đều bận xong rồi sao.”

"Ừm." Tô Ngọc Kỳ nhắm nhắm mắt, cánh tay hơi siết chặt rồi thả lỏng, giống như nhớ tới chuyện cũ trước kia, đôi mắt trở nên u ám.

"Xuy...” Vừa mới không cẩn thận, Cố Nhã Thiển đụng phải vết thương trên ngón tay, khẽ nhíu mày, tâm trạng rối loạn.

Tô Ngọc Kỳ nhíu mày, nhìn miệng vết thương trên ngón tay của người phụ nữ, khuôn mặt tuấn tú trở nên nặng nề, không cho giải thích kéo cô đi ra ngoài, để cô ngồi trên sô pha, xoay người tìm hòm thuốc từ trong ngăn kéo dưới bàn trà.

Lấy cồn iot ra, bôi loạn lên miệng vết thương trên đầu ngón tay của người phụ nữ.

Quấn một vòng vải trắng.

"Em không sao, chỉ là không cần thận cắt trúng thôi, không cần khoa trương như vậy đâu." Cố Nhã Thiển muốn rút tay về, cô vốn định đợi sau khi cầm máu dán băng cá nhân lên là được rồi.

Người đàn ông đến gần nắm lấy tay cô, không để cho cô động đậy dù là một chút.

Cố Nhã Thiển nhìn khuôn mặt nặng nề của người đàn ông, không lên tiếng nữa, mặc cho anh quấn vải trắng quanh vết thương, từ góc độ này, cô nhìn khuôn mặt của người đàn ông, đường nét rõ ràng, vô cùng đẹp mắt dưới ánh đèn.

Nhưng mà cô phát hiện, hình như mình có chỗ dựa nên không sợ để một người được anh thích.

Vì cô biết, anh thích cô.
Cô là vợ trước của anh.
Mặc cho trong trí nhớ chấp nhận việc thích này.
Nhưng mà cô phát hiện, cô hoàn toàn không hiểu người đàn ông này. "Nhã Thiển." Tô Ngọc Kỳ ôm lấy cô, nhìn khuôn mặt tinh xảo trắng nõn

của người phụ nữ, giọng nói trầm thấp rơi vào bên tai cô: "Có phải tức giận rồi không?"

Anh nhớ tới mười mấy cuộc gọi nhỡ của cô.

Ôm cô càng chặt hơn: "Xin lỗi, hôm đó anh uống nhiều, không có nghe thấy." Dùng cằm nhẹ nhàng vuốt ve hai má của người phụ nữ: "Sau này sẽ không thế nữa, Nhã Thiển."

Cố Nhã Thiển cắn môi, khẽ nở nụ cười.
Bốn phương tám hướng đều là hơi thở trên người người đàn ông. Lắng nghe giọng nói dịu dàng của anh.

Nhưng mà nơi đáy lòng lại không thoải mái, cô nghĩ tới Tinh Tinh bị sốt nằm trong lòng mình, cô nhớ tới mình gọi mười mấy cuộc điện thoại cho anh.

"Tô Ngọc Kỳ, nếu.. nếu em xảy ra chuyện, bệnh viện gọi điện thoại cho anh, gọi mười mấy lần, anh uống say rồi không có nghe..."

"Câm miệng!" Tô Ngọc Kỳ nhìn chằm chằm khuôn mặt của người phụ nữ, ngón tay nâng cằm cô lên: "Không cho nói mình như vậy."

Người phụ nữ nhẹ nhàng nở nụ cười: "Được thôi, em không nói mình như thế, vậy, Tô Ngọc Kỳ, sau này anh có chuyện quan trọng muốn gọi điện thoại cho em em cũng không nghe, em cũng lấy lý do uống say rồi để thoái thác có được không?"

Ngũ quan dịu dàng tĩnh lặng của cô mang vẻ đẹp mông lung dưới ánh đèn thủy tinh.

Cố Nhã Thiển biết, có lẽ anh thật sự có tiệc xã giao, uống say rồi, nhưng mà, vì sao anh ở thành phố Hải Châu nhiều ngày như vậy, lại không nói cho cô chút tin tức nào, lúc ban ngày gọi điện thoại anh cũng không nghe.

Cô là người, là một người phụ nữ, cô cũng có ỷ lại.

Lúc con gái bị sốt, chuyện cô muốn nhất, cũng chỉ là anh ở bên cạnh, cả nhà ở cạnh nhau.

Cô sẵn lòng tin tưởng anh.
Nhưng mà, cô cũng sợ thất vọng.
Trí nhớ của cô trống rỗng, tất cả mọi người đều có thể thêm vào.

Người đàn ông nắm chặt cằm cô, trực tiếp hôn cô, Cố Nhã Thiển vùng vẫy mấy cái, dùng răng cắn mạnh, người đàn ông đau đớn nhíu mày, nhưng cũng không buông cô ra.

Ngược lại ôm càng chặt hơn.
Dường như muốn hòa tan người phụ nữ vào trong xương thịt của mình.

Cố Nhã Thiển bị hôn đến khó chịu, anh giống như một con thú dữ vậy, cô cau mày, bị đè trên sô pha, cô muốn đẩy anh ra.

Cô không biết người đàn ông này bị sao vậy.
Rõ ràng khi nãy còn rất tốt.
Lúc này hơi thở lại đột nhiên thay đổi.
Hơi thở hung ác lạnh lẽo khiến cô có chút sợ hãi.

Nụ hôn của anh mang theo ham muốn chiếm giữ điên cuồng đặt lên đôi má, cằm, cổ của cô, cuối cùng Cố Nhã Thiển cũng có thể hít thở, há to miệng thở dốc hai tiếng, mới nhớ tới bây giờ còn ở trên sô pha: “Tô Ngọc Kỳ, anh ở đây phát điên cái gì vậy?”

Trong phòng khách một mảnh yên tĩnh.

Động tác của người đàn ông dừng lại, hai tay chống lên sô pha, khóa chặt cô vào trong lòng mình, một tư thế vô cùng chiếm giữ.

Trên lầu truyền đến tiếng bịch bịch xuống lầu.

Cố Nhã Thiển vội vàng đẩy anh ra, sau đó ngồi dậy sửa sang lại quần áo có chút lộn xộn của mình, không quan tâm tới anh nữa, đứng dậy đi về phía nhà ăn.

Hai đứa bé kia đi xuống lầu.
Tô Ngọc Kỳ sửa sang lại cổ tay áo của mình, cũng đi tới. ....

Cơm nước xong, Cố Nhã Thiển ở lại biệt thự chơi đùa với Tinh Tinh một lát, nhìn thấy Dạ Lê bắt đầu ngủ gật, nhìn nhìn giờ, đã sắp chín giờ rồi, cho nên dẫn Dạ Lê rời đi.

Tô Ngọc Kỳ tắm rửa xong đi xuống từ trên lầu, Cố Nhã Thiển đã đi rồi, bé gái ngồi trên sô pha xem hoạt hình, người đàn ông nhìn giờ, mở rộng bước dài ôm cô bé lên: "Đừng xem nữa, phải chuẩn bị nghỉ ngơi rồi."

Cô bé ôm lấy cổ của người đàn ông, mềm mại cầu xin: "Không muốn, để con xem một tập nữa, ba, xem một tập thôi được không."

"Không được."

Tô Ngọc Kỳ rất nuông chiều Tinh Tinh, nhưng không phải nuông chiều đến bất chấp.

"Nếu không ngủ sao mai có thể đến trường được?"

Tinh Tinh mềm mại nằm sấp trên vai Tô Ngọc Kỳ, nhỏ giọng nói: “Mẹ xin nghỉ cho con rồi, ngày mốt mới đi học."

Dì Hạ bưng một ly nước đi tới: "Ông chủ, cô chủ nhỏ bị sốt vừa khỏi, cô Cố xin nghỉ cho cô chủ nhỏ, ngày mốt mới đi học."

Người đàn ông nhíu mày: “Tinh Tinh phát sốt?" Anh đưa tay phủ lên trán cô bé.
Nhiệt độ đã trở lại bình thường rồi.

Bé gái nói: "Ba, Tinh Tinh đã khỏi rồi."
Trong phòng ngủ.
Cô bé uống thuốc xong ngoan ngoãn nằm ngủ trên giường.

Tô Ngọc Kỳ ngồi ở bên giường, nhìn cô bé đã ngủ say, anh nhớ tới lời nói của dì Hạ: "Đột nhiên cô chủ nhỏ bị sốt, lúc ấy tôi dẫn cô chủ nhỏ đi bệnh viện, gọi điện thoại cho ông chủ nhưng ông chủ không nghe, tôi chỉ có thể gọi điện thoại cho cô Cố, chẳng mấy chốc cô Cố đã chạy đến rồi."

Người đàn ông lấy điện thoại ra, nhìn mười mấy cuộc gọi nhỡ của nhật ký cuộc gọi đêm hôm đó, đều là tối hôm đó, do cô gọi đến.

Nhưng mà.. anh đều không nghe.

Người đàn ông đứng dậy đi tới bên cửa sổ, nhìn ánh trăng sáng tỏ ngoài cửa sổ, theo giờ này có lẽ cô đã về ‘Tĩnh Uyển’rồi, mới gọi một cuộc điện thoại qua.

------oOo------

Chương 283: Giam lỏng 

Chỉ chốc lát đầu bên kia đã có người nhận.

Người phụ nữ bình tĩnh dịu dàng nói: "Gọi điện thoại cho em làm gì."

"Nhã Thiển, mấy ngày nay trong nhà anh có chút chuyện, lúc anh mười bốn tuổi, ba mẹ và anh trai của anh chết trong một vụ tai nạn giao thông, biết bao nhiêu năm nay, anh vẫn luôn không tin đây là một chuyện ngoài ý muốn, anh hai của anh nói cho anh biết đã điều tra được gì đó rồi, cho nên anh trở về một chuyến..."

Cố Nhã Thiển cắn môi, thật không ngờ, nghe thấy giọng nói vẫn lạnh nhạt như trước ở đầu bên kia, nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được cái loại thương cảm không biết làm sao kia.

Cô có chút hối hận, hối hận vì đã hiểu lầm anh như vậy, có lẽ anh rất khó chịu đúng không: "Anh điều tra ra hung thủ rồi sao?"

"Ừm."

Cố Nhã Thiển không biết nên an ủi anh thế nào, cô cũng hiểu xuất thân nhà giàu có, khó tránh khỏi sẽ có vô số kẻ thù, nhưng mà thật không ngờ, chuyện như vậy lại xảy ra trên người anh, mười bốn tuổi, vẫn còn nhỏ, người thân nhất với mình đã mất rồi.

Vào lúc đó, anh đã làm cách nào để chống đỡ được vậy.

"Nhã Thiển, nếu chúng ta kết hôn, sau này em... có hối hận không?" Sẽ hận anh sao? Một câu này, Tô Ngọc Kỳ không nói ra miệng.

"Sẽ không." Giọng nói của người phụ nữ rất chắc chắn.
Cô tin tưởng anh, cô sẽ không hối hận.
Cô chỉ muốn cả nhà bốn người sẽ mãi mãi ở bên nhau.
Cho dù ông ngoại bà ngoại không đồng ý, cô cũng sẽ nghĩ cách, nghĩ

cách xin ông ngoại bà ngoại hiểu và cho phép.

Đáy mắt người đàn ông tối đen nhìn không thấy chút anh sáng, anh nghe tiếng nói vui vẻ của người phụ nữ ở bên tai, nơi sâu nhất trong trái tim giống như bị người ta kéo mạnh một cái: "Nhã Thiển..."

Vâng."

Cố Nhã Thiển nín thở, nghe thấy tiếng nói trầm thấp của người đàn ông ở đầu bên kia: “Ngủ ngon.”

Cô có chút mất mát ‘à’ một tiếng.

Cô còn tưởng rằng..

Còn tưởng rằng anh sẽ nói vài lời... tán tỉnh cô ấy chứ, Cố Nhã Thiển cúp điện thoại, mặt có chút đỏ nằm trên giường, vươn tay vỗ vỗ khuôn mặt nóng bỏng, sau đó nhắm mắt lại.

....

Tô Ngọc Kỳ nhìn thoáng qua con gái đang ngủ say nằm trên giường, đi qua đắp lại chăn mỏng, chỉnh nhiệt độ điều hòa cao lên một độ, sau đó trở về trong phòng làm việc của mình.

Cả đêm này, anh không có ngủ.

Bên trong gạc tàn đựng đầy đầu thuốc lá, người đàn ông nhắm mắt lại, trong đầu heienj lên khuôn mặt của người phụ nữ.

Cố Nhã Thiển, vì sao em lại là con gái của nhà họ Cố... Vì sao...
........
Buổi sáng.

Cố Giác...

Bệnh tình của ông Cố đã ổn định hơn, dù sao cũng lớn tuổi rồi, sức khỏe nhiều ít sẽ có chút vấn đề, hơn nữa trước đây tim đã không tốt lắm.

Trên dưới nhà họ Cố đều rất lo lắng.
Nhưng ông cụ lại rất bình tĩnh, nói bọn họ chuyện bé xé ra to

Cố Nhã Thiển thiết kế rất nhiều váy công chúa, còn có quần áo mặc bình thường nữa, bảo quản lý trong tiệm của CK làm ra.

Buổi chiều cô đi lấy quần áo, nhìn thoáng qua thời gian, vừa vặn đi đón hai đứa nhỏ kia tan học.

Lấy điện thoại ra gọi một cuộc cho Tô Ngọc Kỳ, bảo buổi tối anh tan tầm trực tiếp trở về nhà, buổi tối cô chuẩn bị làm vằn thăn chung với dì Hạ để ăn.

Đi đến cổng trường.
Cố Nhã Thiển đợi một lát.

Dựa theo thời gian mọi ngày, có lẽ hai đứa nhỏ kia nên xếp hàng đi ra rồi, nhưng bây giờ vẫn chưa thấy đi ra.

Cố Nhã Thiển nhìn nhìn giờ, đi đến tòa nhà dạy học.
Được giáo viên cho biết, hai đứa nhỏ đã bị người khác đón đi từ lâu rồi. Cố Nhã Thiển cau mày, trong lòng lập tức run rẩy.

Nữ giáo viên nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của Cố Nhã Thiển, nghĩ tới nghĩ lui rồi nói: "Cô Cố, trong trường học của chúng tôi có quy định quy chế rõ ràng, cho nên trong lúc học, nếu không phải người quen tới đón, chúng tôi sẽ để bạn học Cố Tinh Tinh và Cố Dạ Lê rời khỏi."

Nữ giáo viện nhớ lại: "Người tới đón Cố Tinh Tinh và Cố Dạ Lê là hai người đàn ông trẻ tuổi, Dạ Lê gọi là ông nội An."

Ông nội An?

Chẳng lẽ là?

Là quản gia!

Cố Nhã Thiển rời khỏi trường học, lập tức chạy tới nhà họ Cố, quả nhiên, điện thoại vang lên, là giọng nói của quản gia, bảo cô về nhanh một chút.

Nói rằng, ông cụ tìm cô.

Trong đầu Cố Nhã Thiển ầm ầm một tiếng, ông ngoại tìm cô, ông ngoại đã biết Tinh Tinh rồi.

Bây giờ là giờ cao điểm tan học, trên đường bị kẹt xe.

Chặng đường bốn mươi phút, Cố Nhã Thiển chạy hơn một tiếng mới vế tới nhà họ Cố.

Trong phòng khách.

Cố Nhã Thiển vừa mới đi vào đã cảm nhận được khí áp trầm thấp rõ ràng, ông ngoại bà ngoại còn có anh cả đều ở đây.

Ôn Định đứng phía sau anh cả.

Lúc cô đi ngang qua, Ôn Định nhỏ giọng nói một câu: "Giúp việc dẫn hai đứa nhóc kia lên lầu chơi rồi."

Cố Nhã Thiển yên tâm: “Ông ngoại, bà ngoại.”

Ông Cố không lên tiếng.

Bà Cố không thể tin nói: "Nhã Thiển, con nói với bà ngoại đi, là thật sao? Năm đó con mang thai long phượng, Tinh Tinh và Dạ Lê thật sự đều là... đều là con của con và thằng nhóc nhà họ Tô kia."

Nói xong một câu cuối cùng, giọng nói của bà của bà Cố có chút run rẩy.

Cố Nhã Thiển gật đầu: "Vâng, năm đó con sinh thai long phượng, con của con và Tô Ngọc Kỳ."

"Con...” Bà Cố hít thở không thông.
Giúp việc ở một bên vội vàng rót một ly nước đưa tới.

Cả người bà Cố run rẩy: "Hoang đường, thật là hoang đường, hay cho nhà họ Tô."

Cố Nhã Thiển có chút lo lắng nhìn bà Cố: "Bà ngoại."

Trước giờ bà ngoại đều đối xử rất tốt với cô, cô đi đến bên cạnh bà ngoại, ngồi xổm người xuống, nắm lấy tay của bà ngoại: “Bà ngoại.”

Cố lão phu nhân lắc đầu, giống như vừa bị đả kích nặng nề vậy.

Cố Giác hơi nhíu mày, nói với người giúp việc: "Đỡ bà chủ đi nghỉ ngơi."

Bà Cố được giúp việc đỡ lên lầu, đi vào trong phòng ngủ, bà nói với giúp việc: "Lấy ảnh chụp ở trong ngăn kéo của tôi ra đây."

"Vâng." Giúp việc lấy ảnh chụp ra đặt vào tay bà Cố.

Bà cụ nhìn bức ảnh gia đình, không nhịn được nước mắt doanh tròng, ngon tay già nua run rẩy chạm vào cô gái trẻ tuổi bên trên.

Cô gái vẻ mặt sáng lạn nở nụ cười.

Vô cùng thân thiết làm tay chữ V ở phía sau ông Cố, tươi cười đơn thuần tốt đẹp.

"Dung Dung.." ....

"Ông ngoại, năm đó là do con không tốt, con tìm thấy em gái nhỏ rồi mà không dẫn nó về." Cố Giác đã mở miệng trước.

Ông Cố lạnh nhạt nói: "Đương nhiên là con có trách nhiệm, Nhã Thiển không nhớ rõ, chẳng lẽ con cũng quên sao?"

Cố Giác đứng lên, từ từ quỳ xuống.

"Không kể chuyện của anh cả, ông ngoại, là lỗi của con." Cố Nhã Thiển quỳ gối trước mặt ông ngoại: “Không liên quan đến anh cả."

Cố Nhã Thiển đã sớm đoán trước rồi.

Nếu để ông ngoại bà ngoại biết, hậu quả sẽ như thế nào.

Có lẽ là trong khoảng thời gian này, cuộc sống quá yên tĩnh thoải mái, cho nên gần như cô đã vô ý thức đè ép chuyện này vào nơi đáy lòng, rõ ràng cô sợ hãi, nhưng càng muốn cả nhà đoàn tụ hơn.

Chỉ là thật không ngờ, ông ngoại bà ngoại lại phát hiện ra nhanh như vậy.

Nhưng mà phát hiện ra cũng tốt, dù sao, cô cũng không thể cứ lừa bọn họ mãi, như vậy cảm giác có lỗi trong lòng mới có thể ít đi một chút.

Cố Nhã Thiển thẳng lưng, cô nâng đầu lên, nhìn ông Cố: "Ông ngoại, tuy con không biết năm đó mẹ đã làm ra chuyện gì, con cũng không biết nhà của chúng ta có ân oán gì với nhà họ Tô, nhưng mà ông ngoại, Tinh Tinh Dạ Lê là con của con và Tô Ngọc Kỳ, là con của con và anh ấy, ông ngoại, con van xin ông."

Ông Cố nhìn cô gái trẻ tuổi trước mắt, khuôn mặt kia ngờ ngợ giống như Cố Nhược Dung hai mươi năm trước... đứa con gái ông yêu nhất kia.

Đứa con gái duy nhất ông cưng chiều trong lòng bàn tay.
Cũng quỳ dưới đất van xin ông giống như thế, xin ông tác thành.

Sắc mặt của ông Cố trở nên gay gắt, gần như run rẩy nói: "Đưa cô tư đi nghỉ ngơi, khi ngoài nó tự kiểm điểm, biết lỗi rồi, mới được thả nó ra."

Cố Nhã Thiển ngẩn ra, đây là ý muốn giam lỏng cô sao? ------oOo------

 

Chương 284: Giấu diếm 

Quản gia gật đầu, bảo hai vệ sĩ đi vào.

"Đừng mà...” Cố Nhã Thiển giãy dụa, cô ôm lấy cánh tay của ông Cố: "Ông ngoại."

Bàn tay to của ông Cố vung lên.
Sao đó hai tên vệ sĩ ép buộc kiềm chế Cố Nhã Thiển.

"Nhã Thiển." Cố Giác nhíu mày, rõ ràng không ngờ ông nội muốn làm như vậy, anh nhìn về phía ông Cố.

Rõ ràng ông Cố không muốn nghe thêm gì nữa, phất phất tay: "Thanh Dật, tôi mệt rồi."

"Vâng"

Cố Giác đứng dậy nhìn khuôn mặt gần như già đi trong nháy mắt của ông cụ, hơi nhíu mày, cũng không có ngăn cản thêm nữa, gật gật đầu với Cố Nhã Thiển.

Cho cô không cần lo lắng, anh sẽ nghĩ cách.
Chuyện của cô năm đó là đau khổ sâu nhất trong lòng ông nội bà nội. Mà cô lại thà chết cũng không chịu về.
Chôn thân bên ngoài.
....
Đêm khuya.

Cố Tinh Tinh ôm con búp bê lớn, trên lông mi dính nước mắt trong suốt, cô bé nhìn người phụ nữ tươi cười dịu dàng trước mặt: ".. Mợ, con muốn tìm mẹ, con muốn tìm ba."

Tống Hương khoác áo, ôm lấy cô bé: "Tinh Tinh."

"Có phải Tinh Tinh không ngủ được không, mợ ngủ với con có được không." Tống Hương ôm cô bé: "Mợ còn biết rất nhiều chuyện về mẹ con đó."

Cô bé ngừng rơi nước mắt, đôi mắt sáng long lanh nhìn cô.

Tống Hương tiếp tục nói: “Tinh Tinh có muốn biết, hai năm nay mẹ của con bị mất trí nhớ đã xảy ra chuyện gì không.”

Sự chú ý của cô bé lập tức bị dời đi: “Muốn.” ....
Dưới lầu.
Trong phòng khách.

Cố Giác mặc một bộ áo ngủ màu đậm thoải mái hiền hòa, ngồi trên sô pha, nhìn người đàn ông mang hơi thở lạnh lẽo đang ngồi đối diện mình: "Xin lỗi Tổng Giám đốc Tô, Tinh Tinh là con gái của Nhã Thiển, là cô chủ nhỏ của nhà họ Cố chúng tôi."

"Cho nên, ý của Cố đương gia là..." Tô Ngọc Kỳ lạnh lùng nở nụ cười: "Không định trả Tinh Tinh lại cho tôi sao."

"Ý trên mặt chữ, đúng thật là như vậy."

Sắc mặt người đàn ông lạnh lùng: "Thì ra đường đường là nhà họ Cố lại là một gia đình tiểu nhân nham hiểm lừa gạt người khác như vậy, nhưng mà, đây cũng không phải lần đầu tiên nhà họ Cố các người sử dụng loại thủ đoạn đê tiện như thế mà."

Đôi tay của Tô Ngọc Kỳ từ từ siết chặt lại.
Khóe môi nở một nụ cười lạnh lẽo.
"Chẳng lẽ anh dám nói, anh không có ý muốn lợi dụng Nhã Thiển chút

nào sao?" Khuôn mặt của Cố Giác vẫn mang nụ cười dịu dàng như ngọc: "Tô Ngọc Kỳ, hai nhà chúng ta như nhau mà thôi, ai có thể cao quý hơn ai chứ?"

"Ba...” Một bóng dáng màu vàng chạy nhanh từ trên lầu xuống.

Tô Ngọc Kỳ đứng lên, bước tới vài bước ôm lấy con gái, Cố Tinh Tinh vòng lên cổ người đàn ông, không nhịn được nức nở: “Ba, ba ơi con muốn mẹ, không thấy mẹ đâu cả.”

Tống Hương chậm rãi đi xuống từ trên lầu, cô cúi đầu hít một hơi, nâng tay đè đè mi tâm.

Đương nhiên cô hiểu.

Tinh Tinh cảm thấy rất xa lạ với mọi thứ ở đây.

Lúc này Tô Ngọc Kỳ đến đây, anh là ba của Tinh Tinh, sống cùng với Tinh Tinh nhiều năm như vậy, về tình về lý, có lẽ phải để anh dẫn Tinh Tinh rời đi.

Nhưng mà ông cụ bên kia..

Chỉ sợ sẽ không dễ dàng buông tay.

Khúc mắc trong lòng ông Cố với nhà họ Tô không phải chỉ có một chút.

Lại mới biết được năm đó Nhã Thiển có thai long phượng, còn là con của Tô Ngọc Kỳ, đả kích thật sự quá lớn.

Giờ này khắc này cho dù có cầu xin thế nào cũng không có tác dụng. Tô Ngọc Kỳ ôm con gái: "Ừm, không sao đâu, có ba ở đây."
Cố Tinh Tinh vòng chặt cổ người đàn ông, rất sợ ba đi mất.
Bả vai run rẩy: "Ba, không thấy mẹ đâu nữa."

Ánh mắt của người đàn ông nhìn về phía Cố Giác: "Cố đương gia, có phải anh... nên nói rõ với tôi không."

"Tổng Giám đốc Tô, người năm đó anh cưới là Lưu Thanh Vũ, chứ không phải Cố Nhã Thiển, anh không có quan hệ hôn nhân với em gái tôi, tôi hy vọng anh có thể hiểu."

Khuôn mặt tuấn tú phủ kín một tầng sương trắng lạnh lẽo, Tô Ngọc Kỳ hơi nheo mắt: "Cô ấy là vợ của tôi, cho dù là trước đây, hay là bây giờ."

Tống Hương bình tĩnh mở miệng: "Ngài Tô, sắc trời không còn sớm, có lẽ lúc anh tới cũng hiểu rõ, nơi đây là địa bàn của nhà họ Cố, bên ngoài đều là ám vệ, Tinh Tinh là cô chủ nhỏ của nhà họ Cố chúng tôi, đương nhiên là phải ở lại đây, trong thân thể của con bé chảy dòng máu của nhà họ Cố, ông cụ sẽ không làm hại con bé.”

Cô lại chuyển lời: “Còn về Nhã Thiển, ngài Tô, đây cũng là chuyện trong nhà họ Cố chúng tôi.”

Sau khi Tô Ngọc Kỳ rời khỏi, Tống Hương dẫn Tinh Tinh đi nghỉ ngơi, cũng không biết Tô Ngọc Kỳ nói gì với cô bé, cô bé bắt đầu trở nên yên tĩnh, chẳng mấy chốc đã ngủ mất.

Cô nhìn nước mắt trên khóe mắt cô bé, có chút đau lòng hít một hơi, nhưng lại nghĩ tới thái độ cứng rắn của ông Cố bây giờ còn đang nổi nóng.

Ngay cả cô và Cố Giác muốn gặp Nhã Thiển cũng không đồng ý.

Ban đêm, Tống Hương nằm trong lòng Cố Giác: "Thành Thái thế nào rồi... có tìm được người nhà của cậu ấy không, trong bệnh viện có truyền tới tin tức gì không."

"Không có, vẫn là dáng vẻ cũ." Cố Giác khép mắt: "Chuyện này, nhớ kỹ đừng nhắc tới với Nhã Thiển, thằng ba đã đặc biệt dặn dò, không thể để cô ấy biết."

"Chuyện như vậy, sao Nhã Thiển sẽ không biết." Tống Hương rũ mắt, vừa oán giận vừa lo lắng: "Em ấy cũng thật là, giấu chúng ta lâu như vậy, nếu không phải lần này thân thể của em ấy không chống đỡ được nên ngất đi, em cũng không biết ấy, ông nội bà nội bên kia đã biết chưa?"

"Ông nội biết, không có nói với bà nội." Cố Giác nâng tay đỡ trán: "Anh sợ bà nội biết rồi sẽ lo lắng, có thể giấu được bao lâu thì bấy lâu đi."

Bệnh tình của Cố Thành Thái anh vẫn luôn biết, nhưng mà thật không ngờ sẽ trở nên nghiêm trọng như vậy, khoảng thời gian này, vẫn luôn tìm người nhà của anh ta, nhưng mà, cho dù là ông nội, cũng không tìm ra tin tức của cả nhà kia.

Sáng ngày hôm sau, Tống Hương đến bệnh viện một chuyến.

Cũng không trực tiếp đến phòng bệnh mà đi tìm bác sĩ, đi ra khỏi phòng khám rồi mới đến phòng bệnh.

Cố Cẩn Hiên đã ở đó rồi, giống như là vội vàng chạy tới, hình như đang tranh cãi gì đó với Cố Thành Thái, trực tiếp ném vỡ tách trà.

"Cố Thành Thái, con mẹ nó cậu đúng là có gan, gạt tôi loại chuyện này, con mẹ nó sao cậu không đợi đến lúc sắp chết rồi hẳn nói với tôi một tiếng.

Cố Thành Thái cười hời hợt: "Không phải tôi vẫn còn sống sao? Bác sĩ cũng nói, trong khoảng thời gian ngắn sẽ không chết được."

So với dáng vẻ dửng dưng của Cố Thành Thái, khuôn mặt của Cố Cẩn Hiên lại đầy vẻ u ám.

Anh nắm chặt nấm đấm, lập tức đi ra ngoài cửa, bị Cố Thành Thái gọi lại: "Vô dụng thôi, anh cả đã thử rồi, hai người là anh em, không trùng khớp với em."

Cố Cẩn Hiên đứng tại chỗ, sau một lúc lâu mới xoay người lại.

Tống Hương nhẹ nhàng gõ cửa đi vào, cô đặt hộp giữ nhiệt lên bàn trà, đổ canh gà bên trong ra: "Canh gà hầm bằng lửa nhỏ cả đêm, lại đây uống một chút đi."

Cố Thành Thái xuống giường, Cố Cẩn Hiên theo bản năng muốn đi qua đỡ anh ta.

Khuôn mặt tuấn tú của Cố Thành Thái cười cười, trên mặt cũng không

có vẻ nhợt nhạt do bị bệnh: "Lão Nhị, anh là đang chuẩn bị bắt đầu hầu hạ em trước sao."

"Cút...” ------oOo------

Chương 285: Rời đi 

Cố Nhã Thiển bị nhốt trên gác xếp của nhà họ Cố, cho dù cô có cầu xin thế nào cũng vô dụng, ông ngoại không chịu gặp cô, mấy ngày nay chỉ có bà ngoại đến đây một lần, bảo cô cắt đứt quan hệ với Tô Ngọc Kỳ, nhận sai với ông ngoại.

Cô đã đoán trước khi ông Cố biết chuyện này sẽ tức giận.

Chính là thật không ngờ lại tức giận đến mức này.

Tên của mẹ giống như một tồn tại kiêng kỵ ở nhà họ Cố.

Cô bị nhốt trong phòng ngủ, mỗi ngày đều sẽ có giúp việc đến đưa cơm cho cô.

Có một lần, cô muốn chạy thoát từ cửa sổ.
Bị ám vệ phát hiện, ngày hôm sau cửa sổ đã bị đóng kín rồi.

Vào buổi sáng bà cụ Cố đi chùa thắp nhang, xin một quẻ xăm, chủ trì nói câu gì đó, bà Cố suýt ngất xỉu.

Từ sau khi tỉnh lại vẫn luôn kêu: "Dung Dung." ....
Cố Nhã Thiển bị nhốt ở gác xếp một tuần.

Cô nghĩ tới Tô Ngọc Kỳ vô số lần, cô không biết bây giờ anh thế nào, có phát hiện không thấy mình đâu không, có từng đến tìm mình không, ông ngoại bà ngoại có làm khó anh không.

Cô biết được từ trong miệng giúp việc. Dạ Lê và Tinh Tinh rất tốt.
Tống Hương chăm sóc chúng.

Quả nhiên giống như Cố Nhã Thiển dự đoán, ông ngoại biết được Tinh Tinh là con cô, dù có tức giận thế nào, nhất định cũng sẽ khiến Tinh Tinh trở lại nhà họ Cố.

Mà Tô Ngọc Kỳ.. sẽ không đồng ý.
Cố Nhã Thiển sợ nhất chính là xảy ra chuyện thế này.

Cố Nhã Thiển ngăn cách với bên ngoài, tâm trạng sốt ruột khi bắt đầu đến cuối cùng cũng từ từ bình tĩnh trở lại.

Hình như giúp việc trong nhà sợ cô lấy tự sát để uy hiếp, cho nên trong phòng ngủ không có vật gì sắc bén cả.

Ly uống nước bình thường đều đổi thành đồ gỗ. Cố Nhã Thiển có chút mệt mỏi cười cười.

Ngồi trên ban công, cô nhìn vị trí ngoài cửa sổ bị kim loại vừa dày vừa nặng che kín, ngay cả một chút ánh mặt trời cũng không có.

Cô không biết mình còn bị giam ở đây bao lâu nữa.
Một ngày cô không nhận sai, ông ngoại sẽ giam cô ở đây một ngày sao? Có lẽ sẽ như thế đi.
Khoảng thời gian này, nghĩ tới vô số cách, đều không thể làm gì được. Mãi đến sau này khi cô bị nhốt ở đây nửa tháng.
Cố Giác đến.
"Anh cả."

Nửa tháng này, ngoài giúp việc cũng chỉ có bà ngoại đến đây hai lần, Cố Nhã Thiển nhìn thấy Cố Giác đến đây, hốc mắt ửng đỏ, nhào vào trong lòng Cố Giác: “Anh cả.”

Cố Giác vỗ vỗ sau lưng cô: "Nhã Thiển, xin lỗi, anh tới trễ rồi."

Cố Nhã Thiển lắc đầu, cô biết, nửa tháng này ông ngoại đang tức giận, ai xin tha thứ cũng không có tác dụng.

Trước khi đi, Cố Giác hỏi một câu: "Không hối hận sao?"

Cô biết anh hỏi cái gì, sau đó lắc đầu.

Không hối hận.

Cố Giác nhìn chằm chằm vào cô: "Nhã Thiển, nhớ rõ lời của em bây giờ."

Cố Nhã Thiển ngẩn ra, cô nhìn vào đôi mắt tối đen sâu thẳm của Cố Giác, bên trong đó sâu không thấy đáy: "Anh cả..."

Cố Giác rời khỏi, bảo Cố Nhã Thiển đợi.
Cô đợi một ngày, hai ngày...
Vào ngày 22 từ khi cô bị giam lỏng, ông Cố đến đây. "Ông ngoại."

Giống như chẳng mấy chốc ông Cố đã già đi rất nhiều, ánh mắt nhuốm màu tang thương, nặng nề hít một hơi: "Con giống y như mẹ con, tính cách đều bướng bỉnh như vậy."

"Mẹ của con, bà ấy là một người thế nào ạ?"

Ông Cố dường như nhớ đến quá khứ, đáy mắt bao phủ sương mù hoảng hốt, không ai có thể nhẫn tâm đến mức cắt đứt quan hệ với đứa con gái mà mình yêu thương đến lớn, không ai sẽ nỡ để đứa con gái duy nhất mình cưng chiều từ nhỏ rời khỏi nhà, càng không có ai..

Nghe thấy tin tức con gái bệnh chết nơi đất khách quê người mà thờ ơ. Cho dù có là người máu lạnh vô tình cũng sẽ không như vậy.

Chuyện ông Cố hối hận nhất cả đời này, có lẽ năm đó nên nhốt Cố Nhược Dung vào trong phòng ngủ, đóng chặt tất cả cửa sổ, như vậy, con gái của ông sẽ còn ở đây.

Mà sẽ không bị người khác lừa gạt phụ lòng, cuối cùng bệnh chết nơi đất khách quê người lạnh như băng.

Cố Nhã Thiển nghe ông ngoại nói rất nhiều chuyện của mẹ trước đây, cô thấy trên khuôn mặt luôn nghiêm túc của ông ngoại mang theo ý cười.

Là cái loại ý cười hiền từ ấm áp.

Ông ngoại là một người cha nghiêm khắc.

Nhưng đối với mẹ thì cưng chiều nhiều hơn.

"Ông ngoại, cháu sẽ hạnh phúc." Một câu này, Cố Nhã Thiển nói rất chắc chắn.

Ông Cố có chút mệt mỏi rồi, càng nhiều hơn là có chút thương cảm: ‘Ba, xin ba tác thành, con tin tưởng anh ấy, chúng con sẽ hạnh phúc..’"Nhã Thiển à, cháu không hiểu.." Hình như ông muốn nói gì đó, nhưng lại không nói.

Rời khỏi phòng ngủ.

Qua một ngày sau đó, giúp việc không còn hạn chế hoạt động của cô nữa, cô có thể đi ra khỏi gác xếp rồi.

Đây là chuyện khiến Cố Nhã Thiển vui vẻ nhất.

Cô không biết có phải ông ngoại đột nhiên suy nghĩ thông suốt hay không.

Hay là vì Tô Ngọc Kỳ nói ra điều kiện ngang giá gì đó. Nhưng chỉ cần ông ngoại đồng ý.
Là bọn họ có thể ở cạnh nhau rồi.

Cố Nhã Thiển trở về ‘Tĩnh Uyển’, Tinh Tinh và Dạ Lê cũng ở đây, vừa nhìn thấy Cố Nhã Thiển đã chạy từ trên lầu xuống: "Mẹ."

Nhất là Tinh Tinh, hốc mắt cô bé ửng đỏ, sợ cô đi mất: “Mẹ, nhiều ngày như vậy mẹ đã đi đâu thế?”

"Xin lỗi, Tinh Tinh." Cố Nhã Thiển ôm chặt lấy con gái: "Mẹ sẽ không rời khỏi con nữa, mẹ dẫn con đi tìm ba được không."

Nói xong, Cố Nhã Thiển tìm điện thoại của mình, đang chuẩn bị gọi một cuộc điện thoại cho Tô Ngọc Kỳ.

"Được." Nghe thấy muốn đi tìm Tô Ngọc Kỳ, đôi mắt của cô bé sáng rực lên.

Ngay sau đó, có một giúp việc đi tới: "Cô chủ, ông chủ bảo cô đi một chuyến...”

Một tháng này Cố Tinh Tinh đều ở trong nhà họ Cố, không có nhìn thấy Cố Nhã Thiển, dù sao cũng còn nhỏ, đã trải qua chuyện như vậy một lần rồi, cực kỳ ỷ lại Cố Nhã Thiển.

Cực kỳ sợ cô rời đi.

Cô bé nắm chặt ống tay áo của cô.

Cố Nhã Thiển dẫn hai đứa bé cùng đi tới chủ uyển.

Trong phòng khách.

Cố Nhã Thiển thật không ngờ, Tô Ngọc Kỳ cũng ở đây, Tinh Tinh chạy nhanh tới, nhào vào lòng người đàn ông.

Tô Ngọc Kỳ ôm lấy con gái, xoay người nhìn cô.
Cố Nhã Thiển đi tới vài bước: "Ông ngoại, bà ngoại."

Sắc mặt của ông Cố vẫn nghiêm túc như trước, bà Cố vẫy vẫy tay với Cố Nhã Thiển: “Nhã Thiển, đến đây ngồi, đến bên cạnh bà ngoại này."

Bà Cố đeo vòng ngọc lên cổ tay cô: "Đây là đồ của mẹ con, đứa bé này, bướng bỉnh giống y như mẹ con vậy."

"Cảm ơn bà ngoại."

"Tuổi lớn rồi, không thể quản được các con, Nhã Thiển, con chỉ cần sống hạnh phúc, bà ngoại mới có thể vui vẻ được.” Bà Cố vô cùng thân thiết vuốt tóc cô, trong mắt giống như đang nhớ tới chuyện trước kia, có chút cảm thán.

"Bà ngoại...” Cố Nhã Thiển ôm lấy bà ngoại, có chút nghẹn ngào: "Bà ngoại, con chắc chắn sẽ hạnh phúc.”

Cô lau nước mắt, vẫy tay bảo Tinh Tinh đến đây. Cố Tinh Tinh giòn tan gọi: "Bà cố ngoại."

Ân ân oán oán trước kia, không liên quan gì đến trẻ con cả, bà Cố vuốt tóc của cô bé: “Tên Tinh Tinh đúng không."

Khoảng thời gian này, Tinh Tinh ở trong nhà họ Cố. Được nhiên bà Cố cũng biết.

Chẳng qua vì chuyện này gây ra đả kích quá lớn với bà, cho nên vẫn chưa cẩn thận nhìn kỹ.

Sắc mặt của ông Cố dịu đi một chút, ánh mắt giống như chim ưng nhìn chằm chằm Tô Ngọc Kỳ: “Tôi hy vọng cậu nhớ kỹ lời nói của cậu ngày hôm nay.”

Người đàn ông cười nhạt, đáy mắt u ám: “Đương nhiên.” ------oOo------

Chương 286: Chuẩn bị lễ cưới 

Đi dạo trong sân.

Cố Nhã Thiển còn có chút giật mình, cảm giác giống như đang ở trong mơ.

Cảm thấy tất cả mọi chuyện đều không thực tế.

Ông ngoại bà ngoại thế nhưng lại đồng ý.

Cô nghiêng mặt qua, nhìn người đàn ông đi bên cạnh mình, bước chân hơi dừng lại, nhịp chân của người đàn ông rất nhanh, đi mấy bước tới trước mặt cô.

Cố Nhã Thiển nhìn bóng lưng cao lớn vĩ đại của người đàn ông, anh đang ôm Tinh Tinh.

Tô Ngọc Kỳ nhận ra bóng dáng của người bên cạnh biến mất, dừng bước chân xoay người nhìn cô: “Sao không đi nữa.”

Cố Nhã Thiển thuận miệng nói: “Đi không nổi, không muốn đi."

Khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông có chút bất đắc dĩ cười cười, buông Tinh Tinh xuống, bảo tài xế dẫn Tinh Tinh và Dạ Lê lên xe trước, sau đó xoay người đi đến trước mặt Cố Nhã Thiển, khom lưng: “Lên đây.”

Cô nhìn tấm lưng dày rộng của người đàn ông, hốc mắt đột nhiên có chút mơ hồ.

-

Tô Ngọc Kỳ cõng cô, nhíu nhíu mày, cân nặng của cô không thay đổi gì so với hai năm trước, vẫn đều rất nhẹ, cho dù ăn bao nhiêu thứ cũng đều như vậy.

Cố Nhã Thiển nằm sấp trên tấm lưng dày rộng ấm áp của người đàn ông,

gác cằm lên vai anh, thổi khí vào trong tai anh.
"Cố Nhã Thiển." Anh gọi tên cô, giọng nói có chút khàn khàn. "Vâng."

"Là ai cho em can đảm tin tưởng sức kiềm chế của cơ thể anh với em vậy?" Bàn tay to của người đàn ông nâng mông cô: “Nếu em cứ trêu chọc như vậy, em có tin không cần về nhà, anh lập tức làm em trên xe không."

Gò má của người phụ nữ ửng đỏ, đập lên lưng người đàn ông, ở ngay trước mặt con, còn muốn đùa giỡn lưu manh.

"Cuối cùng.. cuối cùng anh dùng cách gì để ông ngoại em đồng ý vậy." Khúc mắc của ông ngoại bà ngoại với nhà họ Tô sâu như vậy.
Không tiếc nhốt cô lại.
Sao có thể đột nhiên nhả ra được?

Cuối cùng người đàn ông này dùng cách nào vậy!

Người đàn ông dừng lại bước chân, nhưng cũng chỉ là một giây thôi, trên mặt anh cũng không có gì thay đổi, ánh mắt sâu thẳm yên tĩnh: "Muốn biết à?"

"Đúng." Thái độ của ông ngoại cứng rắn như vậy, sẽ không dễ dàng buông tha.

"Đợi em gả cho anh rồi, anh lập tức nói với em."

"Cái này hả, em cần suy nghĩ một chút... Ui da, anh làm gì vậy...” Cố Nhã Thiển còn chưa kịp phản ứng, người đàn ông đột nhiên buông lỏng tay ra, suýt nữa cô đã không đứng vững rồi.

Ngón tay khớp xương rõ ràng của người đàn ông nắm lấy cằm cô, sau đó một nụ hôn vừa mạnh vừa sâu ép tới.

Người phụ nữ cũng không có từ chối, nhưng cũng có vùng vẫy một chút, dù sao đây cũng là cổng nhà họ Cố, như thế này quá...

Tô Ngọc Kỳ bắt lấy ngón tay cô để nó ra sau lưng cô, bao vây chặt chẽ, hơi thở quen thuộc trên người người phụ nữ điên cuồng xé rách lý trí của anh, anh nhìn vào đôi mắt sạch sẽ trong suốt kia, đôi mắt tối đen, hơi thở có chút không ổn định: “Nhã Thiển, tháng sau, chúng ta kết hôn đi.”

Lông mi của Cố Nhã Thiển nhẹ nhàng run rẩy.

Đáy lòng xấu hổ buồn bực, cũng xuất hiện cảm giác ngọt ngào, cô gật đầu.

"Nhanh như vậy sao?"

Giống như một giấc mơ cực kỳ đẹp vậy.

Cố Nhã Thiển thật sự sợ, đây chỉ là một giấc mơ đẹp.

"Anh đã đợi hơn hai năm rồi, Nhã Thiển, không nhanh chút nào đâu."

Ở trong xe.

Cố Tinh Tinh nháy mắt, thật là xấu hổ xấu hổ quá: "Ba với mẹ đang hôn nhau."

Cố Dạ Lê nhíu mày nhỏ: “Ừm."

"Ba mẹ có thể sinh cục cưng nhỏ không."

Cố Dạ Lê: "Sao mà biết được."

"Không phải trên phim truyền hình đều như vậy sao?"

Cố Dạ Lê: "....." Cậu bé lạnh lùng nói: "Chị ít xem mấy loại phim truyền hình kia đi, đều là giả thôi."

-
Lúc buổi tối, Tô Ngọc Kỳ lái xe cùng đi đến một quán ăn phòng riêng

nổi tiếng ở thành phố Vân Châu ăn cơm.

Tinh Tinh và Dạ Lê cũng đi cùng.

Một nhà bốn người.

Cố Nhã Thiển nhờ nhân viên tạp vụ chụp giúp một tấm ảnh.

Không phải là cô lo được lo mất, chỉ vì cảm thấy đột nhiên đẩy đi mây đen nhìn thấy ánh mặt trời, có chút cảm giác như một giấc mơ.

Cô nhìn khuôn mắt tuấn tú dịu dàng của người đàn ông dưới ánh đèn, lại nhìn con trai nhỏ đang ngoan ngoãn yên lặng ăn cơm.

Cô quyết định, sẽ cho anh một ngạc nhiên.

Nếu anh biết được Dạ Lê cũng là con của anh, chắc chắn sẽ rất vui vẻ đúng không.

Nếu như vậy, cô phải chuẩn bị cho tốt.

Cô phải làm công tác chuẩn bị cho Dạ Lê trước, vì cô cảm thấy Cố Dạ Lê cũng không chán ghét Tô Ngọc Kỳ, hai người ở chung cũng coi như vui vẻ, nhưng mà, nếu bảo Dạ Lê lập tức chấp nhận sự thật anh là ba của cậu bé, là chuyện không thể nào.

Thay vì cô nói ra, không bằng để đưa nhỏ kia chủ động gọi anh là ba. Buổi tối trở về nhà họ Cố.
Tĩnh Uyển.
Cố Giác cũng ở đây.

Cố Nhã Thiển bảo Dạ Lê lên lầu nghỉ ngơi trước. Gió đêm có chút lạnh.
Cô đi dạo ở trong sân với Cố Giác

Ánh trăng nhạt như nước.

Gió đêm từ từ thổi bay lời nói của hai người, Cố Nhã Thiển ôm lấy anh: "Anh cả, cảm ơn anh."

"Được rồi, trở về nghỉ ngơi đi."

"Vâng." Cố Nhã Thiển trở về Tĩnh Uyển, Cố Giác nhìn cô đi vào nhà, sau đó thu lại tầm mắt.

...
Bên trong phòng khách Cố Giác vừa mới trở về.

Tống Hương đi tới, đón lấy áo khoác anh vừa cởi ra, treo lên trên giá áo, nhẹ nhíu mày: “Sao anh không nói với Nhã Thiển chuyện đã xảy ra năm đó.”

"Việc này, em ấy không cần biết."

"Anh sợ em ấy biết rồi, sẽ ồn ào khó chịu với Tô Ngọc Kỳ sao." Tống Hương đỡ anh đi lên cầu thang, có chút lo lắng: "Nhưng mà, sớm hay muộn gì cô ấy cũng sẽ biết."

Cố Giác bình tĩnh mở miệng: "Vậy đợi sau khi đến sớm hay muộn rồi hẳn nói, em ấy đã không nhớ rõ chuyện trước kia, em ấy không cần chịu đựng nhiều như vậy, ân oán trước kia của nhà họ Cố và nhà họ Tô, đó là chuyện trước kia, dù sao, số phận trêu người, Tinh Tinh và Dạ Lê là con của Nhã Thiển và Tô Ngọc Kỳ, em ấy muốn có hạnh phúc ở trước mắt, chúng ta không cần phải đi ngăn cản."

Tống Hương gật đầu: "Hy vọng như thế, em sợ sau này Nhã Thiển biết rồi, sẽ khó chịu." Cô cắn nhẹ môi: “Em thật không ngờ, thế nhưng Tô Ngọc Kỳ sẽ đồng ý chuyện này."

Ánh mắt Cố Giác âm u: "Anh cũng không ngờ, thế nhưng anh ta lại dùng chuyện này để uy hiếp ông cụ."

....
Thời gian trôi qua thật nhanh.

Nửa tháng trong qua trong sự gần như không dám tin của Cố Nhã Thiển, chớp mắt đã đến sơ bát, còn hai tuần nữa thôi.

Sáng sớm mỗi ngày, cô sẽ nhận được điện thoại của người đàn ông.

Xe của Tô Ngọc Kỳ sẽ đỗ ở cửa, dẫn theo Tinh Tinh, sẽ đưa hai đứa bé cùng đến trường, sau đó đưa cô đến CK.

Thậm chí cô còn tự véo mình một cái, đau đớn nói với cô, tất cả chuyện này không phải là mơ.

Là sự thật.

Hôm thứ sáu, Tô Ngọc Kỳ dẫn cô đến thành phố Hải Châu.

Nhà họ Tô.

Cố Nhã Thiển có chút căng thẳng, tuy trước kia đã từng gặp rồi, nhưng dù sao bây giờ mình cũng không có trí nhớ.

"Có cần mua một vài thứ mang tới không."

"Không cần." Người đàn ông cúi đầu nhìn một chút tâm trạng căng thẳng trên khuôn mặt trắng nõn, vươn tay véo véo: "Bọn họ rất ấm áp, trước kia em từng sống với họ rồi, yên tâm."

Nắm chặt tay cô vào lòng bàn tay mình.

"Ừm." Bàn tay dày rộng của người đàn ông bao vây lấy tay cô, Cố Nhã Thiển ổn định lại tâm trạng.

Đã đến nhà họ Tô.

Tuy ông Tô bà Tô từng nghe nói Cố Uyên đã về rồi, cô bị mất trí nhớ, bây giờ là cô chủ nhà họ Cố nâng trong tay, hai người già đã chuẩn bị rồi, tuy quan hệ với nhà họ Cố rất sâu, nhưng dù sao đây cũng là một

chuyện vui, hơn nữa bà Tô rất vừa lòng vê Cố Uyên.
Nhưng mà lúc nhìn thấy Cố Nhã Thiển, vẫn thật khiếp sợ như trước.

------oOo------

Chương 287: Cục dân chính 

Nhất là bà Tô, đỏ mắt tại chỗ: “Mau đến đây, đứa nhỏ ngoan, để bà nội nhìn xem.”

Cố Nhã Thiển đi qua, bà Tô cầm lấy tay cô, vỗ vỗ: "Bà nội biết cháu phúc lớn mạng lớn, nhất định sẽ gặp dữ hóa lành, nhất định sẽ không có việc gì mà."

Ông Tô nhìn Cố Nhã Thiển, đặc biệt là khi được biết cô là cô tư của nhà họ Cố, trong lòng cảm thán, ánh mắt phức tạp, thở dài một tiếng, nói với bà Tô: "Được rồi, bà xem bà đã một bó tuổi rồi, khóc cái gì, đây là chuyện vui vẻ mà."

"Một bó tuổi thì thế nào, tôi vui vẻ."

Buổi tối ăn cơm ở nhà họ Tô.

Giúp việc của nhà họ Tô đều gọi cô là mợ chủ, Cố Nhã Thiển cũng không ngạc nhiên, chỉ có có chút ngại ngùng, liếc mắt nhìn thoáng qua Tô Ngọc Kỳ, cô cố gắng nhớ lại những trí nhớ trước kia, lại làm thế nào cũng không thể nhớ đến dù chỉ một chút.

Điều này khiến cô có chút mất mát.

Trải qua phút chốc ngắn ngủi ở chung này, Cố Nhã Thiển có thể cảm nhận được, hai ông bà nhà họ Tô đối xử với cô rất tốt, tuy quan hệ của hai nhà Cố Tô rất sâu, nhưng ông Tô nhìn như nghiêm túc, lại rất đôn hậu hiền lành.

Ăn cơm xong rồi, Tô Ngọc Kỳ đi theo ông Tô đến phòng làm việc, Cố Nhã Thiển nói chuyện phiếm với bà Tô ở phòng khách, nghe Cố Nhã Thiển nói ra chuyện bị tai nạn giao thông, sau đó mất trí nhớ, vẻ mặt bà cụ lo lắng: "Đứa nhỏ ngoan, trở về là tốt rồi, trở về là tốt rồi."

Từ trong miệng bà Tô và giúp việc của nhà họ Tô, Cố Nhã Thiển biết được một vài tin tức của mình, rất có cảm giác hình tượng.

Đối với chuyện sao cô lại gả cho Tô Ngọc Kỳ, bà Tô chỉ nói một câu, do nhiều nguyên nhân, bọn họ có duyên phận.

Cố Nhã Thiển rất biết ơn, rất biết ơn lúc mình mười chín tuổi đã gặp anh, lúc hai mươi hai tuổi đã gả cho anh.

Bà Tô bảo cô và Tô Ngọc Kỳ ở lại buổi tối.

Cố Nhã Thiển nhìn thoáng qua Tô Ngọc Kỳ, ở lại, chẳng phải là... chẳng phải là ở trong cùng một phòng ngủ sao?

Tô Ngọc Kỳ nói: "Cháu và Nhã Thiển vừa trở về, cháu muốn dẫn Nhã Thiển đi biệt thự Ngân Phong xem thử."

Bà Tô gật đầu, trước khi đi, chị Từ trong nhà làm một đống bánh ngọt, để Cố Nhã Thiển mang theo ăn, đều là những món cô thích trước kia.

Mười một giờ tối, về tới biệt thự Ngân Phong.

Cố Nhã Thiển nhìn tòa biệt thự màu be trước mặt, nơi này là nơi cô và Tô Ngọc Kỳ ở sau khi cưới, cho dù cô mất trí nhớ, nhưng khi đi vào phòng khách, nhìn thấy cách bày đồ dùng trong nhà, phong cách thiết kế trong phòng khách, có một loại cảm giác xa lạ mà quen thuộc xuất hiện.

Nơi này, từng là nhà của cô.

Bởi vì đã lâu không có ai ở lại, thỉnh thoảng cách một tuần sẽ có giúp việc đến quét dọn, lúc bình thường cũng không có người.

Cho nên rất sạch sẽ.

Vào buổi tối, tắm rửa xong, cô nằm lên giường, bên cạnh là hơi thở của người đàn ông.

Đối với cô mà nói, đây là lần đầu tiên hai người cùng nằm trên một giường quang minh chính đại như vậy, người đàn ông ôm lấy thắt lưng cô.

Cả người Cố Nhã Thiển căng như dây cung, không dám nhúc nhích, tuy cô sắp gả cho anh, tuy trước kia bọn họ rất thân mật, tuy đã có hai đứa

con với nhau rồi, nhưng Cố Nhã Thiển vẫn rất ngại chuyện này. Nhưng mà, nếu anh muốn, cô sẽ không từ chối.
Bởi vì, cô là vợ của anh.
Chỉ còn một tuần nữa, cô đã là vợ của anh rồi.

Nhưng mà Tô Ngọc Kỳ cũng không chạm vào cô, chỉ hôn cô thôi, sau đó cứ như thế ôm cô đi vào giấc ngủ.

Anh ngủ rồi.

Lúc này cô mới lật người một cái.

Trong phòng ngủ ánh sáng mờ tối, chỉ có một ngọn đèn yếu ớt.

Cố Nhã Thiển không rõ, vì sao ngủ còn mở đèn, mở đèn ngủ, không phải chất lượng giấc ngủ sẽ không tốt sao.

Anh nói quen rồi.
Sao có người quen bật đèn khi ngủ chứ nhỉ.

Lúc đó Cố Nhã Thiển còn muốn hỏi thêm gì đó, nhưng anh đã ôm cô hôn cô rồi.

Cố Nhã Thiển nhìn anh, hơi ngẩng đầu, mái tóc cọ vào cằm người đàn ông, cô cứ im lặng nhìn dáng vẻ tuấn tú khi ngủ say của anh như thế.

Trong lòng tràn đầy cảm giác thỏa mãn.

Mãi đến lúc cô cũng mệt mỏi mới từ từ ngủ mất.

Sáng ngày hôm sau, một.

Hai người đi đến cục dân chính của thành phố Hải Châu, lãnh giấy chứng nhận kết hôn.

Cố Nhã Thiển nhìn quyển sổ màu đỏ trong tay, nắm chặt lấy nó, cô mở

ra, nhìn ảnh chụp phía trên, người đàn ông luôn mang sắc mặt lạnh lùng lúc chụp ảnh cũng khẽ nở nụ cười.

Còn mình lại cười giống như một đứa ngốc vậy.
Cô thu lấy sổ đỏ của Tô Ngọc Kỳ, nhẹ nhàng đặt vào túi.

Vốn Cố Nhã Thiển muốn đi tìm Sở Vận một lát, kết quả phát hiện cô ta và Tiêu Tuyết đi nước ngoài quay phim vẫn chưa về.

Tô Ngọc Kỳ trì hoãn công việc trong tay, tất cả chuyện công việc đều giao cho Tô Vân Thâm.

Vào buổi chiều.
Hai người đi tới tiệm áo cưới.

"Ông Tô, bà Tô...” Nhân viên cửa hàng lập tức tìm đến áo cưới đã đặt làm, kiểu dáng của hai năm trước, Cố Nhã Thiển thấy có chút quen mắt.

Kiểu dáng thiết kế và chi tiết, nhìn kiểu gì cũng thấy quen mắt.

"Đây là..." Cô trừng to mắt: "Đây là em tự thiết kế sao?"

Tô Ngọc Kỳ gật đầu: "Đúng vậy, là do em thiết kế vào hai năm trước, hai năm trước, anh tìm người làm ra theo yêu cầu, khoảng thời gian trước lại lần nữa sai người làm cái mới, thêm một chút yếu tố thời thượng mới trên phong cách kiểu dáng vốn có của em.

Cố Nhã Thiển từng nghĩ, nếu sau này mình kết hôn, phải mặc áo cưới mình tự thiết kế, không ngờ tới, thật sự sẽ như vậy.

Đi vào phòng thử đồ, hai nhân viên cửa hàng giúp cô mặc áo cưới, thiết kế làn váy sao trời màu trắng rực rỡ lóa mắt.

Nhân viên cửa hàng mặc áo cưới giúp cô xong, đỡ cô đi ra ngoài.

Tô Ngọc Kỳ ngồi ở khu nghỉ ngơi, nhìn thoáng qua đồng hồ, nghe thấy tiếng động thì ngẩng đầu, anh xoay mặt qua nhìn, người phụ nữ mặc áo cưới thần thánh màu trắng đang từ từ đi tới, người đàn ông hơi nheo mắt

lại, đi qua nắm lấy hai tay Cố Nhã Thiển.
Thứ đẹp đẽ nhất, cũng không đấu lại cô dù là một phần vạn. "Nhã Thiển."

"Vâng." Cách khăn trùm đầu, tầm mắt mơ hồ của Cố Nhã Thiển khắc sâu ngũ quan tuấn tú của người đàn ông, hốc mắt không nhịn được mà có chút ẩm ướt, cô mang giày cao gót, nhưng vẫn thấp hơn người đàn ông rất nhiều.

Cô có thể cảm nhận được, người đàn ông nắm tay cô rất chặt.

Đối với lễ cưới, Cố Nhã Thiển cũng không muốn quá khoa trương lãng phí, cô cũng không phải một người thích náo nhiệt, cho nên chỉ chuẩn bị tổ chức đơn giản một chút, mời thân thích của hai nhà, còn có một vài người bạn qua lại tốt.

Cô không thích lễ cưới quá thương nghiệp hóa.

Người đàn ông nắm lấy chóp mũi cô: "Dễ thỏa mãn như vậy sao?"

Cố Nhã Thiển gật đầu: "Biết đủ sẽ mãi vui vẻ, càng có lòng tham, càng dễ thấy không đủ." Có thể ở bên anh, cả nhà bốn người đoàn tụ, đã là chuyện cô cảm thấy vui vẻ nhất rồi.

Tô Ngọc Kỳ ôm cô: "Em là vợ của Tô Ngọc Kỳ anh, anh muốn tuyên bố với toàn bộ thế giới, Cố Nhã Thiển em, là vợ của Tô Ngọc Kỳ anh."

Cố Nhã Thiển gác lên cánh tay của người đàn ông, trước mắt cô giống như có vô số hình ảnh tốt đẹp của tương lai, khóe môi không nhịn được cong lên thành nụ cười.

Nếu cô là một cô gái bình thường.

Còn anh là người có thân phận bình thường.

Cô không ngại làm một lễ cưới lớn, chấn động thành phố Hải Châu, nhưng cô rất sợ, rõ ràng đã kết hôn rồi, nhưng trong lòng vẫn lo sợ bất an như trước.

Vẫn xuất hiện một loại cảm giác mưa gió sẽ đến.

"Ngài Tô, anh nói xem, bây giờ, có phải em còn đang mơ, vẫn chưa tỉnh lại từ giấc mộng đẹp này không.” Cố Nhã Thiển hơi ngẩng đầu nhìn anh.

Cô rất thích gọi anh là ngài Tô.

Trước kia lúc gặp lại là vậy, bây giờ đã lãnh giấy chứng nhận kết hôn vẫn là thế.

Xưng hô thuộc về hai người bọn họ.

Tô Ngọc Kỳ không có cúi đầu, cô tựa vào lòng anh, cho nên cũng không nhìn thấy ánh mắt anh, chỉ nhìn thấy hàm dưới có đường cong hoàn mỹ của anh.

Còn có yết hầu khêu gợi kia nữa.

"Đồ ngốc." Tô Ngọc Kỳ cúi đầu hôn lên trán người phụ nữ: “Đây không phải là mơ, nếu là mơ, anh sẽ kéo em ở trong mơ cả đời, cả đời không tỉnh lại."

------oOo------

Chương 288: Xem ra là anh không ra sức đủ, bà tô thế nhưng còn có sức để tắm rửa


Ánh trăng sáng tỏ lọt vào từ cửa sổ.

Cố Nhã Thiển nhìn ánh sáng lờ mờ nhẹ nhàng trên mặt người đàn ông, nhớ tới lúc mới nhìn thấy anh, lúc đó, trong một buổi tiệc rượu, anh nhận ra cô, kéo cô vào trong phòng nghỉ hôn cô, cô còn cho rằng anh là yêu râu xanh.

"Nghĩ cái gì thế, cười vui vẻ như vậy.

"Em đang nghĩ đến anh."

Cố Nhã Thiển nói rất thẳng thừng: "Trước kia lúc em vừa đi ra từ quỷ môn quan, em mất trí nhớ, khoảng thời gian đó em vẫn luôn nghĩ, cuối cùng chồng em là người thế nào, vì sao không ở bên cạnh em, vì sao anh cả rất ít nhắc tới anh ấy với em.”

Cô vừa nói vừa rời khỏi vòng ôm của người đàn ông, hai người đứng trước cửa sổ, vóc dáng của anh cao hơn cô rất nhiều, hình bóng thật dài rơi xuống, bao trùm lấy cô.

Ánh mắt anh sâu thẳm nhìn cô chăm chú, nhìn nét mặt tươi cười như hoa của người phụ nữ: "Ừm, vậy bây giờ em biết rồi chứ?"

"Biết rồi." Cố Nhã Thiển cười như một cô bé không rành thế sự, nụ cười sáng lạn, giống như ngân hà dưới ánh trăng: “Anh là một người rất tốt, rất tài giỏi.”

"Bà Tô, em là người đầu tiên miêu tả anh bằng chữ ‘tốt’ đấy."

Anh cầm lấy ngón tay nhỏ nhắn mềm mại của người phụ nữ lần nữa, mười ngón đan chặt: “Bà Tô, không bằng chúng ta làm vài chuyện có ý nghĩa đi?"

"Chuyện gì?" Cố Nhã Thiển hỏi ra tiếng mới phản ứng lại được.

Hai má có chút đỏ: "Ngài Tô, đầu óc của anh có thể đừng chỉ tràn đầy loại chuyện này không..."

"Tràn đầy đầu óc của anh đều là loại chuyện này, Nhã Thiển, em đúng là nhẫn tâm mà, em có biết không hai năm nay..." Người đàn ông cầm lấy tay cô từ từ đi xuống, Cố Nhã Thiển chỉ cảm thấy đầu ngón tay chạm vào một thứ nóng bỏng, hô hấp của cô có chút run rẩy, bên tai truyền đến hơi thở cực nóng và tiếng nói khàn khàn của người đàn ông.

"Chúng ta lại thêm một đứa nữa đi, Nhã Thiển."

Đêm khuya dài đằng đẵng, Cố Nhã Thiển không biết người đàn ông này đã giày vò cô bao nhiêu lần, ý thức rối loạn mơ hồ, chỉ thấp thoáng nhớ được người đàn ông này ôm cô đi đến phòng tắm một chuyến, sau đó trong phòng tắm...

"Ngài Tô, em thật buồn ngủ..." Mệt mỏi quá.

Giống như mỗi một tấc trên cơ thể đều đang kháng cự, mệt mỏi kêu gào.

Người đàn ông cấm dục hai năm giống như sói đói, yếu hầu khêu gợi lăn lộn, đáy mắt đen như mực: "Nhã Thiển, chỉ một lần, một lần cuối cùng có được không."

Cố Nhã Thiển lắc đầu, đến cuối cùng ngủ thiếp mất cái gì cũng không biết.

Mãi cho đến sáng sớm ngày hôm sau khi cô dậy, Tô Ngọc Kỳ đã thức dậy từ lâu, yết hầu lăn lộn, giọng nói khàn khàn: "Chào buổi sáng, bà Tô."

"Chào buổi sáng, ngài Tô."
Sáng sớm mang theo ánh sáng dịu dàng.

Cố Nhã Thiển chuẩn bị đứng dậy, cánh tay người đàn ông đang gác ở thắt lưng của cô từ từ siết chặt lại, kéo cô vào lòng lần nữa.

"Tô Ngọc Kỳ, em đói, em đi xuống chuẩn bị bữa sáng."

Trong nhà không có giúp việc, cho nên mỗi ngày ba bữa đều do Cố Nhã Thiển chuẩn bị, tuy khả năng nấu nướng của cô bình thường, nhưng nấu bữa sáng thường ngày vẫn không tệ.

"Bà Tô, đút anh ăn no, sau đó chúng ta lại nghĩ tới vấn đề bữa sáng nhé." Người đàn ông nửa tựa trên đầu giường, chăn tơ tằm hơi mỏng rơi xuống, lộ ra một mảng ngực rõ ràng, anh ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn, Cố Nhã Thiển không thể động đậy, nhớ tới đêm qua mình bị người đàn ông này giày vò đến hơn nửa đêm mới mờ mịt ngủ thiếp đi.

Tuy nói bọn họ cũng không phải lần đầu tiên, đã sớm là vợ chồng già, con cũng đã lớn thế rồi, nhưng mà, dù sao cô cũng mất trí nhớ.

Cô tựa lên vai người đàn ông, ngón tay nhẹ nhàng vẽ loạn trên người anh: “Này, hai năm nay bên cạnh anh thật sự không có phụ nữ sao?”

Ai tin chứ, một người đàn ông xuất sắc thế này độc thân hai năm mà bên cạnh lại không có phụ nữ?

"Em muốn nghe lời nói thật sao?"

Cố Nhã Thiển lập tức trở nên cảnh giác, gật đầu.

"Đương nhiên là có, rất nhiều." Người đàn ông hôn lên tóc cô, giọng nói mơ hồ không rõ mang theo ý cười: “Phụ nữ theo đuổi anh chắc chắn không ít hơn đàn ông theo đuổi bà Tô đâu.”

Cố Nhã Thiển nghe ra rồi, rõ ràng người đàn ông này mang thù lời nói châm chọc của cô lúc đầu.

"Anh nghiêm chỉnh một chút được không." Cố Nhã Thiển nói xong chọt chọt lên ngực anh.

"Được, nghiêm chỉnh một chút, bà Tô." Người đàn ông xoay người, đè lên cô, giọng nói có chút khàn khàn: "Gốc rễ của anh và anh, đều thuộc về bà Tô cả, những người phụ nữ khác, nhìn cũng không thèm nhìn một cái."

"Anh....." Nghe người đàn ông nghiêm túc nói ra những lời mờ ám như vậy, khuôn mặt trắng nõn của Cố Nhã Thiển ửng đỏ, không muốn quan

tâm đến anh!

Một giờ sau.

Tô Ngọc Kỳ tắm rửa xong đi ra từ trong phòng tắm, đối diện một cái gối đầu bị ném tới, anh đưa tay đón được, đi đến bên giường, khom người ôm người phụ nữ lên, Cố Nhã Thiển không có sức lực ngọ ngoạy.

Mặc cho người đàn ông ôm cô đi vào trong phòng tắm.

Trong bồn tắm lớn chứa nước ấm, Cố Nhã Thiển thấy màu sắc nơi đáy mắt người đàn ông đang từ từ tối đi, trực tiếp rụt cổ, đẩy anh đi ra ngoài: “Em tự làm.”

"Em chắc chắn mình có sức tắm sao?"

Môi anh cong lên một nụ cười: “Xem ra anh vẫn không ra sức đủ, bà Tô thế nhưng còn có sức tắm rửa, hửm?”

Bây giờ hai chân Cố Nhã Thiển đều có chút run rẩy, cô cắn răng: "Tô Ngọc Kỳ, anh đi ra ngoài nhanh...”

"Tuân mệnh, bà Tô." -

Trên người Cố Nhã Thiển đều là dấu vết bị người đàn ông hôn thành, in trên da thịt giống y như hoa anh đào.

Cô nhìn mình trong gương.

Có chút ngượng ngùng.

Nhớ tới triền miên lúc sáng sớm.

Cô cũng không có bài xích, nhớ tới đêm qua, người đàn ông nói muốn thêm một đứa nhỏ, đầu lỗ tai đều nóng lên.

Cô vẫn chưa từng nghĩ tới vấn đề như vậy.

Có Tinh Tinh và Dạ Lê cô đã rất thỏa mãn rồi.

Hơn nữa, muốn một đứa nhỏ không phải muốn là có thể có.

Tùy duyên đi.

Quấn một lớp khăn tắm, Cố Nhã Thiển đi ra ngoài, ấm áp phát hiện Tô Ngọc Kỳ đã lấy quần áo cho cô rồi, đặt ở trên giường.

Bây giờ đã là tháng mười một, thời tiết có chút lạnh.

Cố Nhã Thiển thay áo lông kiểu dài nhẹ nhàng màu tro do người đàn ông chuẩn bị, còn có quần jean, cách ăn mặc nhẹ nhàng thoải mái.

Cô tìm ra một cái khăn lụa từ trong tủ quần áo thắt lên, che đi mảng lớn dấu vết mờ ám trên cổ.

Đi xuống lầu, mùi hương đồ ăn quấn quýt trong không khí, khiến người ta động mạnh ngón tay.

Trứng rán, bánh bao chiên màu sắc hương vị hoàn mỹ, còn có cả sữa bò.

Cố Nhã Thiển không nhịn được trêu chọc: "Từ khi nào đường đường là Tổng Giám đốc lớn lại trở thành người đàn ông của gia đình rồi."

"Cho dù có thay đổi thế nào, đều là của bà Tô."
Cố Nhã Thiển hài lòng ôm lấy môi.
Buổi chiều lại đi thiết kế lại tạo hình áo cưới và cách trang điểm. Thay đổi ba lần, Cố Nhã Thiển mới hài lòng.

Lễ cưới của hai nhà Tô Cố lần này hoàn toàn do nhà họ Tô lo liệu, tuy Cố Nhã Thiển muốn làm nhỏ một chút, không cần quá náo nhiệt, quá thương nghiệp hóa.

Nhưng hoàn toàn không thể nào được.
Trong khoảng thời gian chuẩn bị lễ cưới này, Cố Nhã Thiển ở trong biệt

thự Ngân Phong, sau khi kết thúc lễ cưới thì dọn đến nơi anh ở lại, ‘Gấm Nhu’.

Lễ cưới được chuẩn bị cực kỳ linh đình, gần như tin tức thông gia của hai nhà Tô Cố giống như là bom tấn, ầm ầm nổ tung trên bầu trời thành phố Hải Châu.

Hai thế gia cực mạnh thông gia.

Chuyện này không thể nghi ngờ là chuyện chấn động nhất, vậy có phải có nghĩa là, hiềm nghi lúc trước của hai nhà đã tan biến rồi không.

------oOo------

Chương 289: Tin nhắn xa lạ 

Lúc còn cách lễ cưới một tuần, Cố Tinh Tinh và Cố Dạ Lê được người nhà họ Cố đưa tới, đi cùng với Cố Giác.

Cố Nhã Thiển vui vẻ hôn lên hai má của hai đứa nhỏ, dẫn chúng cùng đi lên lầu, trên lầu có hai phòng ngủ trẻ em, Dạ Lê một phòng, Tinh Tinh một phòng.

Cố Giác và Tô Ngọc Kỳ đang ở trong phòng khách.

Cố Tinh Tinh rất vui vẻ, cuối cùng ba và mẹ cũng ở cạnh nhau rồi, nhưng bạn nhỏ Cố Dạ Lê thì có chút mất mát, Cố Nhã Thiển cũng phát hiện ra.

"Dạ Lê." Cô bảo Tinh Tinh nghỉ ngơi trong phòng một lát, sau đó dẫn Dạ Lê đi tới phòng ngủ của cậu bé, mở cửa ra.

"Thích không?" Cô nắm lấy tay cậu bé dẫn vào: "Đều do mẹ chuẩn bị đấy, còn có khăn trải giường, cũng là màu xanh dương Dạ Lê thích nhất, Dạ Lê có thích nơi này không?”

Bạn nhỏ Cố Dạ Lê nhàn nhạt nói: "Nhưng mà ở đây không có cậu Cố Giác, không có ông cố ngoại bà cố ngoại, không có cậu hai cậu nhỏ..."

Nói xong, cậu bé cúi đầu.

"Dạ Lê." Cố Nhã Thiển ôm lấy cậu bé, đặt cậu bé ngồi lên trên giường, còn rất nghiêm túc nói với cậu bé: “Nhưng mà ở đây có ba có mẹ, còn có chị nữa, có cả nhà bốn người chúng ta mà.”

"Ba." Cố Dạ Lê ngẩng đầu.

Đáy mắt của cậu bé xuất hiện ánh sáng mong chờ, nhưng cũng nhanh chóng biến mất, rầu rĩ mở miệng: "Đó là ba của Tinh Tinh, không phải ba của Dạ Lê."

"Nếu mẹ nói với con, đó chính là ba của Dạ Lê thì sao?"

Đáy mắt cậu bé chợt lóe lên.

Cố Nhã Thiển dịu dàng vuốt ve cái trán của con trai: "Dạ Lê, ngài Tô, chính là ba của con."

"Không... không phải đâu, chú xấu xa kia không thể là ba của con được." Tuy cậu nhóc kia nói như vậy, kháng cự theo bản năng, nhưng lại rất kích động, thân thể nhỏ trượt xuống giường, chạy nhanh ra ngoài.

Đi xuống lầu.

Trong phòng khách.

Cố Giác nhìn thấy cậu bé đi xuống từ trên lầu, vươn tay: “Đến đây.”

Cậu bé không di chuyển, một lát sau trực tiếp đi đến trước mặt Tô Ngọc Kỳ, trừng anh, Tô Ngọc Kỳ muốn sờ cậu một cái cũng bị cậu tránh đi.

Cứ như vậy đỏ hốc mắt nghểnh cổ nhìn anh, người đàn ông hơi nhíu mày: “Làm sao vậy.”

Tô Ngọc Kỳ đứng lên, trực tiếp ôm lấy Cố Dạ Lê, trong lòng biết vật nhỏ này rất ỷ lại Cố Nhã Thiển, có lẽ biết anh muốn kết hôn với Cố Nhã Thiển, sau này phải ở lại đây, cho nên tức giận.

Má phình lên giống như cá nóc nhỏ.

Bàn tay to lớn của người đàn ông đặt trên mặt cậu bé xoa nhẹ, bị cậu nhóc kia cắn mạnh, cậu bé cắn không ác, sức lực không lớn, nhưng mà mãi vẫn không chịu buông.

Tô Ngọc Kỳ cũng không có ý tức giận.

Cố Giác mở miệng: "Dạ Lê."

Lúc này Cố Dạ Lê mới buông ra, nhưng mà vẫn đỏ hốc mắt trừng Tô Ngọc Kỳ, sau đó giãy dụa trượt xuống từ trong lòng người đàn ông, buồn bực đi đến bên cạnh Cố Giác, nhào vào trong lòng anh ta.

Cố Giác bật cười.

"Được rồi Dạ Lê, đàn ông con trai, sao lại khóc chứ." Cố Dạ Lê rất ít khi khóc.
Hai năm gần đây chưa từng khóc bao giờ.

Trước kia lúc còn nhỏ, thường xuyên muốn tìm mẹ, không tìm thấy sẽ khóc vài tiếng, nhưng chưa từng có dáng vẻ như vậy giờ, nức nở nước mắt chảy ào ào.

Nhưng lại giống như một quả pháo nhỏ động chút liền nổ luôn.

Cố Nhã Thiển đi xuống từ trên lầu lập tức nhìn thấy một màn như vậy.

Lồng ngực cô có chút chua xót.

Cô biết cậu nhóc kia vừa thấy xa lạ lại vừa ỷ lại cái người gọi là ba.

Cố Giác từng nói với cô, trước kia, cậu bé rất ỷ lại vào anh ta, nghĩ anh ta là ba của mình, sau đó từ từ lớn dần, mới biết là không phải.

Ba và mẹ đều không ở bên cạnh.

Cho dù Cố Giác và Tống Hương đối xử tốt với cậu bé bao nhiêu, ông Cố bà Cố yêu thương cậu bé bao nhiêu, trên dưới cả nhà họ Cố nâng cậu bé trong lòng bàn tay, cũng không thể bù được tình thương của cha của mẹ.

Đây là thứ không thể thay thế được.

Từ nhỏ, Cố Dạ Lê đã không thích người ta chạm vào mình, cậu bé thích sạch sẽ, không thích có ai đến gần mình.

Mãi cho đến hai năm trước, Cố Nhã Thiển xuất hiện trong tầm mắt của cậu bé, Cố Dạ Lê rõ ràng trở nên sáng sủa hơn một chút so với lúc còn bé, cũng chịu ở chung với những bạn học khác.

Cố Nhã Thiển đi từng bước xuống dưới, nhẹ nhàng gọi: "Dạ Lê..."
Cố Dạ Lê hừ hừ hai tiếng, rời khỏi lòng Cố Giác, đi về phía Cố Nhã

Thiển: “Mẹ.”

Cố Nhã Thiển nhìn thoáng qua Tô Ngọc Kỳ, Tô Ngọc Kỳ hơi lắc đầu.

"Mẹ, con lên lầu xem Tinh Tinh."

Sau đó đã trực tiếp đi lên trên lầu.

Cố Nhã Thiển rất rõ ràng, cậu nhóc kia là đang tức giận.

Cô chưa từng can thiệp quá nhiều, cô biết, Cố Dạ Lê chỉ là trong chốc lát không thể thích ứng được thôi, thật ra nơi đáy lòng đã chấp nhận rồi.

Cô thật sự muốn nhìn thấy, ngày Dạ Lê gọi Tô Ngọc Kỳ là ba.

Chắc chắn Tô Ngọc Kỳ sẽ rất vui vẻ.

Cô nhớ rõ, sinh nhật của người đàn ông sắp đến rồi.

Lúc muộn hơn một chút Cố Giác rời đi, Cố Nhã Thiển đưa anh ta trở về khách sạn.

"Anh cả, anh ba đâu đâu?"

Mấy ngày nay, thế nhưng không có tin tức của anh ba.

Cô gọi điện thoại cho anh ba, nhưng không gọi được.

Cố Nhã Thiển phát hiện, đã rất nhiều ngày cô không nhìn thấy anh ba rồi, cả tháng chưa nhìn thấy.

Sau này chỉ vội vàng gặp mặt mấy lần, sau đó anh ba lập tức rời khỏi thành phố Vân Châu, dáng vẻ giống như rất bận.

Sắc mặt của Cố Giác hơi thay đổi, nhưng nhanh chóng trở lại bình thường, Cố Nhã Thiển cũng không phát hiện ra, anh ta nói: "Gần đây cậu ấy bận chuyện trong công ty."

"Cho dù có bận thế nào đi nữa, sao ngay cả điện thoại của em cũng không nghe chứ."

Cũng không biết anh ba có thể kịp đến lễ cưới của không.

Nếu ngay cả lễ cưới của cô cũng không tham gia, vậy thì quá không thú vị rồi.

"Có lẽ lúc em gọi điện thoại vừa đúng lúc cậu ấy bận." Cố Giác nói xong, lấy điện thoại ra gọi đến một số điện thoại, chỉ chốc lát đã có người nhận rồi.

Đầu bên kia truyền đến giọng nói của Cố Thành Thái.

"Anh ba." Cố Nhã Thiển lấy điện thoại qua đặt ở bên tai, nghe giọng nói của Cố Thành Thái ở đầu bên kia: “Anh ba, gần đây anh bận cái gì thế, cũng không trở về nữa.”

Cẩn thận nghĩ lại, hơn một tháng nay, từ khi ông ngoại quản lý cô cho đến sau khi cô ra ngoài, đều chưa từng nhìn thấy anh ba.

Cố Dạ Lê nhớ cậu nhỏ, cô gọi điện thoại cho anh ta, anh ta cũng không nghe.

Cố Nhã Thiển nói: "Anh đừng nói cái gì bận rộn làm việc với em, bận rộn làm việc cũng không có lâu thế không về, anh ba, có phải anh có bạn gái rồi không."

"Đúng."

"Thật sao?"

Giọng nói của Cố Thành Thái vang lên: "Anh đúng là không ngờ em gái nhỏ lại nhớ anh như vậy, lễ cưới của em anh ba chắc chắn sẽ tham gia, nếu Tô Ngọc Kỳ dám bắt nạt em, anh sẽ không tha cho anh ta."

"Anh ba..."

Cúp điện thoại với Cố Thành Thái, trái tim đang treo lên của Cố Nhã Thiển hoàn toàn buông xuống.

Ở lại trong khách sạn một lát, Cố Giác bảo tài xế đưa cô về.

Sau khi Cố Nhã Thiển rời khỏi, Cố Giác lại gọi điện thoại cho Cố Thành Thái.

...
Thời gian từng ngày trôi qua cũng sắp đến ngày cưới rồi. Cố Nhã Thiển càng trở nên căng thẳng hơn.

Cô thấp thoáng nghe giúp việc của nhà họ Tô nói, năm đó mình gả cho Tô Ngọc Kỳ cũng không có tổ chức lễ cưới quá linh đình, chỉ là lãnh giấy chứng nhận rồi ở bên nhau thôi.

Cho nên, lễ cưới lần này, là lần đầu tiên của bọn họ.

Khiến cô vừa mong chờ vừa ngọt ngào, muốn thời gian trôi qua nhanh một chút, rõ ràng chỉ có năm ngày, nhưng dường như nó vô hình kéo dài trong lòng cô.

Chờ đợi, thì ra là một cảm giác vừa ngọt ngào vừa lo lắng như vậy.

Vào buổi sáng, Tô Ngọc Kỳ đến công ty, Cố Nhã Thiển một mình nhàm chán ở biệt thự Ngân Phong, đột nhiên nhận được một tin nhắn, tin nhắn xa lạ.

"Nhã Thiển, hy vọng cô có thể hạnh phúc.” ------oOo------

Chương 290: Đông phương vỹ 

Cố Nhã Thiển nhìn tin nhắn này, điện thoại lúc trước của cô vì chuyện của Ôn Lâm đã bị rơi vào trong biển rồi, cô làm lại sim, đổi một cái điện thoại, trong sim có lưu lại phần lớn số điện thoại.

Nhưng cũng có một vài số lưu trực tiếp trong điện thoại.

Cô lập tức gọi điện thoại đến số điện thoại này, nhưng không gọi được.

Cố Nhã Thiển liên tục gọi mấy lần, đều không ai nhận, cô đành phải gõ một tin nhắn gửi qua: “Xin chào, điện thoại trước của tôi đã mất rồi, vừa đổi một một cái mới, xin hỏi bạn là?”

Tin nhắn này giống như đá chìm đáy biển.

Không được trả lời lại.

Buổi tối, Cố Nhã Thiển nằm trong lòng Tô Ngọc Kỳ, tùy ý nói chuyện này với anh, người đàn ông hôn lên má cô: “Đưa số điện thoại cho anh, ngay mai anh bảo người đi điều tra thử.”

"Vâng."

Còn bốn ngày nữa là đến lễ cưới.

Lúc này Cố Nhã Thiển gặp đầy đủ trọn vẹn thân thích của nhà họ Cố, anh hai của nhà họ Tô, còn có...cô mới biết thì ra Tô Ngọc Kỳ còn có em gái, tên là Tô Vân Thư.

Là con gái nuôi của nhà họ Tô.
Đã gả ra ngoài bốn năm trước. Trong phòng khách của nhà họ Tô.

Cố Nhã Thiển dẫn theo hai đứa bé đến đây, nhìn thấy một bé gái ba tuổi ngồi trên sô pha, trong phòng khách rất nào nhiệt.

Một người đàn ông mặc quần áo thoải mái ngồi ở một bên, khí thế không thua gì Tô Ngọc Kỳ, nhìn thấy cô đến đây thì hơi nhíu mày như chào hỏi.

Còn cô gái trẻ tuổi ở một bên khác nhìn thấy cô thì có chút kích động đi tới.

Tô Ngọc Kỳ vòng tay qua thắt lưng cô, giới thiệu với cô: "Em gái của anh, Vân Thư."

Nhìn dáng vẻ của Tô Vân Thư, có lẽ trước kia có quan hệ không tệ với cô, Tô Vân Thư có một đứa con gái hơn ba tuổi, Cố Nhã Thiển dặn dò hai đứa bé chăm sóc tốt em gái, sau đó đi ra ngoài với Tô Vân Thư.

Thời gian cả buổi chiều, đã quen thuộc hơn rất nhiều. ....

Ngày hôm sau, Tô Vân Thư đi đến khách sạn Hải Duyệt thử áo cưới với Cố Nhã Thiển, đây là lần thử áo cưới cuối cùng trước khi kết hôn.

Trang điểm xong, vì Cố Nhã Thiển không thích trang điểm cô dâu quá đậm, cho nên hiệu quả trang điểm rất nhạt, thợ trang điểm liên tục nói: "Bà Tô, cô là người có làn da đẹp nhất mà tôi thấy trong nhiều năm qua đấy, làn da không trang điểm cũng rất mềm mại, cô không biết đâu, rất nhiều ngôi sao bây giờ đều dựa vào trang điểm và chỉnh sửa, làn da thật sự thì rất thô. Bà Tô, bình thường cô chăm sóc thế nào vậy.”

Cố Nhã Thiển được thợ trang điểm khen đến có chút ngượng ngùng.

Cô nhìn mình trong gương, da trắng mịn màng, bình thường cô rất coi trọng chế độ dinh dưỡng, đồ trang điểm cũng chọn loại thích hợp với mình nhất, nhưng mà cô cũng không cố tình để ý những thứ kia.

Thời gian cả buổi sáng, thay áo cưới xong lại thử ba bộ lễ phục, sử dụng khi tiếp tiệc rượu, đều do Tô Ngọc Kỳ sai người chuẩn bị.

Cô Nhã Thiển thay bộ váy kiểu dài màu đỏ đi ra, Tô Vân Thư tấm tắc cảm thán: “Cái thẩm mỹ này của anh ba, đúng là không thể nói nổi.”

Cố Nhã Thiển mặc một bộ váy kiểu dài màu đỏ, khí chất tao nhã cao quý, màu đỏ cực kỳ tôn lên màu da của cô, nhưng mà, bộ váy này lại không để lộ da thịt của cô ra ngoài một chút nào, bao lấy cô cực kỳ kín đáo, chỉ để lộ ra cần cổ trắng nõn.

Hai bộ váy khác cũng có kiểu dáng gần giống thế.

Cố Nhã Thiển đột nhiên nhớ đến nụ hôn mang tính chiếm hữu của người đàn ông khi hôn lên cổ cô, không nhịn được bật cười.

Cô lấy điện thoại ra, gọi cho anh một cuộc. Anh nói một câu: “Đợi một lát.”

Khoảng chừng qua ba phút, đầu bên kia truyền đến tiếng đi lại, sau đó anh mới mở miệng: “Khi nãy đang họp."

"Có phải em quấy rầy anh không." "Không có, họp xong rồi."

Cố Nhã Thiển giả vờ oán giận: “Lễ phục anh chọn giúp em cũng quá khó coi rồi đấy.

Một một tấc da thịt đều bị che kín. Ngay cả cánh tay cũng không lộ ra.

"Khó coi sao?" Anh cười: "Bà Tô, em mặc cái gì cũng đẹp, không mặc.. càng đẹp..."

Sau khi cúp điện thoại của Tô Ngọc Kỳ, Cố Nhã Thiển vốn định ra ngoài ăn cơm với Tô Vân Thư.

Tô Vân Thư đi lấy xe, Cố Nhã Thiển đứng ở ven đường.
Nhưng mà cô đột nhiên nhận được một cuộc điện thoại.
Đầu bên kia là giọng nữ xa lạ: "Cô Cố, không biết có tiện tìm một quán

cà phê trò chuyện một lát không."
"Cô là ai?" Cố Nhã Thiển cau mày.
"Tôi là ai đợi gặp mặt rồi cô Cố sẽ biết thôi."

Cố Nhã Thiển ngửi thấy ý thù địch không hiểu vì sao, cô trực tiếp từ chối: "Xin lỗi, tôi không quen cô, giữa chúng ta không có gì hay để trò chuyện cả."

Nói xong, cô muốn cúp máy.

Người ở đầu bên kia dường như đoán chắc là cô sẽ đến, giọng nói êm ái mang theo chút châm chọc:”Cô Cố, chẳng lẽ cô không muốn biết chuyện của mình trước kia sao? Cô không muốn biết chuyện của mẹ mình năm đó sao? Chiều nay hai giờ, quán cà phê Lam Nặc, cô Cố, tôi chờ cô.”

Cố Nhã Thiển chậm rãi siết chặt ngón tay.

Tô Vân Thư lái xe đến đây, hạ cửa sổ xe xuống: "Nhã Thiển nhanh lên xe, bạn của em nói ở lầu sáu của quảng trường mỹ thực mới mở một tiệm lẩu không tệ, lát nữa chúng ta đi ăn không."

Cố Nhã Thiển lên xe, có chút không tập trung.

Tô Vân Thư xoay qua nhìn cô: “Nhã Thiển.”

Cô ngẩng đầu lên: “Được.”

Nhưng trong lòng vẫn luôn nghĩ tới cuộc gọi kia, cô lấy điện thoại ra, nhìn nhật ký cuộc gọi phía trên, đây là một... số điện thoại công cộng.

Xem ra đối phương sợ bị tra ra. Cuối cùng người phụ nữ này có ý gì.

Lý trí cô khuyên mình đừng đi, đừng đi, ngày mốt là lễ cưới rồi, cố tình gọi điện thoại cho cô vào lúc này, rõ ràng là có âm mưu từ trước.

Cô siết chặt ngón tay, đầu ngón tay ghim sâu vào trong lòng bàn tay, cảm

giác đau đớn giúp cô trở nên tỉnh táo hơn.

....

Ăn cơm trưa xong, thời gian ăn cơm bên ngoại giữa con gái với nhau luôn dài dòng, ăn rất chậm, vừa ăn vừa nói đến đủ loại chủ đề, tin tức bà tám trong giới giải trí, đi ra khỏi tiệm lẩu đã là một giờ chiều rồi.

"Nhã Thiển, lát nữa chúng ta qua tiệm bên kia xem thử đi." Tô Vân Thư nhìn khu quần áo trẻ em ở lầu hai, điện thoại vang lên, cô ta lấy điện thoại ra, nhìn hai chữ ‘Trần Thiệu’ bên trên, bấm nghe để ở bên tai: “Gì đấy, em đi dạo phố với Nhã Thiển, vừa mới ăn cơm xong.”

Sắc mặt của Tô Vân Thư trở nên nặng nề: "Anh nói sao? Em lập tức trở về ngay."

Cúp điện thoại, Tô Vân Thư nhìn Cố Nhã Thiển: "Nhã Thiển, Trần Thiệu bảo em trở về một chuyến, chúng ta trở về trước đi, em đưa chị về."

"Không cần... chị..." Cố Nhã Thiển mím môi, nhìn đồng hồ trên cổ tay: "Chị nhớ ra mình còn có chút việc, bạn của chị ở thành phố Vân Châu đến đây, hẹn chị uống cà phê, ở ngay lầu ba, chị đi tìm cô ấy, em đi về trước đi."

....

Quán cà phê Lam Nặc ở lầu ba của trung tâm thương mại.

Cố Nhã Thiển đi khỏi ra thang máy, chỉ vừa rẽ qua là đến quán cà phê Lam Nặc rồi, cô đi tới, đẩy cửa ra, bên trong không khí mang theo mùi cà phê nồng đậm.

Phong cách trang trí kiểu châu Âu.
Máy hát thời đại cũ phát ra tiếng nhạc du dương. Trong quán có không ít người.

Cố Nhã Thiển quét mắt nhìn một vòng, cuối cùng dừng trên cô gái trẻ tuổi ngồi ở vị trí kế cửa sổ, mặc áo khoác mỏng màu nâu đậm, ngũ quan

tinh tế rạng ngời, khí chất lạnh lẽo kiêu ngạo.

Khi cô nhìn về phía đối phương,

Cô gái kia cũng nhìn về phía Cố Nhã Thiển.

Cô ta cười cười, nhìn Cố Nhã Thiển đến gần, đôi môi đỏ mọng cong lên: “Tôi vốn nghĩ cô Cố sẽ không đến đây.:

Cố Nhã Thiển ngồi xuống đối diện cô ta: “Cô là ai?” "Đông Phương Vỹ..."

------oOo------