CHƯƠNG 301 - 310
Chương 301: Lúc nãy còn chả biết tới dỗ dành em
“ Em tức giận cái gì?”
Tô Ngọc Kỳ cúi đầu xuống nói bên vành tai của Cố Tinh Tinh, Cố Tinh Tinh bắt đầu dẻo miệng nịnh nọt: “Mami là đẹp nhất.”
Cố Dạ Lê đứng bên cạnh cũng nói xen vào: “Mami là đẹp nhất.”
Cố Nhã Thiển vểnh gương mặt có chút đỏ hồng của mình lên: “Ừm, coi như các người vẫn còn biết nhìn người.”
“Bây giờ hết giận rồi sao?” Ngón tay thon dài hơi chai sạn của người đàn ông vuốt ve bờ má mịn màng của cô.
Cố Nhã Thiển nhỏ nhẹ “ hừ” một tiếng, cô nhìn người đàn ông bên cạnh mình, tuy anh đã cởi bỏ chiếc áo khoác dài bên ngoài đi, bây giờ trên người chỉ mặc một chiếc áo sơ mi màu xám bạc đơn giản, nhưng bởi vì body của anh luôn được tập thể thao đều đặn nên rất cao ráo và săn chắc, trên cổ tay anh đeo một chiếc đồng hồ đắt đỏ, cổ tay áo hơi hơi hở ra mang theo hơi thở trưởng thành thận trọng.
Nhìn thế nào cũng thấy đây là một người đàn ông giàu có thành đạt, hèn chi thu hút nhiều ánh mắt như vậy.
Nhưng còn bản thân cô thì sao?
Không có trang điểm, bộ dạng vô cùng giản dị, quần áo cũng là lấy mặc đại qua loa, cũng khó trách lúc nãy có người nói ....
Cô là người hầu của anh ấy.
“Lúc nãy anh còn chả biết dỗ dành em.”
Người ta nói em như vậy, vậy mà qua một hồi mới biết tới dỗ dành em.
Cố Nhã Thiển thuận tay lấy một bọc kẹo sữa bỏ vào trong xe đẩy mua hàng.
Cô sải bước đi ra ngoài được vài bước thì mới nhận ra đằng sau mình không có bất kì tiếng động gì cả, cô quay người lại, không có ai cả, cô không thấy bóng dáng Tô Ngọc Kỳ và hai đứa nhỏ kia đâu hết, thỉnh thoảng chỉ có vài người đi qua đi lại mua sắm thôi.
Ủa người đâu?
Cố Nhã Thiển quay người lại đi ra khỏi khu bánh kẹo, lấy điện thoại ra gọi cho anh ấy xem anh đang ở đâu.
Ở ngay góc rẽ, đột nhiên một bàn tay to lớn ôm lấy chiếc eo nhỏ nhắn của cô, lưng cô dán chặt vào một lồng ngực săn chắc, Cố Nhã Thiển xém chút nữa đã kêu lên, nhưng vì ngửi thấy được mùi hương quen thuộc của người đang ôm lấy mình, cô đỏ mặt quay người lại gục vào lồng ngực của anh nói: “Nhiều người ở đây như vậy, anh lại làm gì đó! Anh vừa mới đi đâu vậy?”
Giọng nói của người đàn ông mang theo chút ý cười khàn khàn: “Đừng giận nữa, mợ chủ Tô.”
“Anh buông em ra, nhiều người như vậy.” Thanh âm Cố Nhã Thiển hơi khó chịu, cô vội vội vàng vàng muốn thoát khỏi vòng tay anh.
Tô Ngọc Kỳ nói: “Lên đây.”
Cố Nhã Thiển nhìn anh, sững người, lên đâu?
Cô nhìn chiếc xe mua hàng mà anh đang đẩy, Cố Tinh Tinh và Cố Dạ Lê cũng đã xuống rồi, trong xe đẩy lúc này chỉ còn một số đồ ăn vặt thôi.
Cuối cùng, cô cũng mang theo khuôn mặt đỏ bừng mà ngồi lên chiếc xe đẩy, người đàn ông đẩy cô đi, trong siêu thị lúc này có rất nhiều đôi nam nữ trẻ tuổi tới đây mua sắm.
Các cô gái đều rất hâm mộ mà nhìn chằm chặp.
Họ dùng dằng kéo lấy tay áo của người con trai bên cạnh mình: “Lãng mạn quá đi à, anh kiếm một chiếc xe đẩy đi, em cũng muốn được anh đẩy.”
Cố Nhã Thiển chỉ ngồi một lát rồi cũng đi xuống, dù sao đi nữa thì đây cũng là đồ dùng chung, chỉ là cô không tài nào nghĩ tới, người đàn ông khuôn mặt lạnh như băng này vậy mà lại dùng trò này để dỗ dành cô.
Họ đi dạo một vòng siêu thị, mua được rất nhiều rau, thịt các loại, còn có một số loại đồ ăn vặt mà bọn nhỏ thích và đồ dùng sinh hoạt nữa.
Cô còn mua một chiếc tạp dề màu hồng nữa.
.....
Hơn 7 giờ tối bọn họ mới về tới nhà, Tô Ngọc Kỳ vào bếp chuẩn bị cơm tối, Cố Nhã Thiển đưa hai đứa nhỏ lên lầu đọc sách đợi ăn cơm, sau đó cô cũng đi xuống lầu.
Cô cầm lấy chiếc áo khoác mà người đàn ông lúc nãy tùy ý quăng trên sofa treo lên giá treo quần áo rồi sải bước đi vào nhà bếp.
Cô đứng ở cửa, nhìn thấy bóng lưng của người đàn ông đang xào rau, trong lòng cô ngập tràn hạnh phúc ngọt ngào, hình như anh biết cô đang ở đây.
Anh múc rau ra rồi nói với cô: “Qua đây đeo tạp dề giùm anh.”
“Anh đợi chút.” Cố Nhã Thiển chạy ra ngoài, lấy một chiếc tạp dề màu hồng từ trong túi mua hàng ra, sau đó lại chạy tới vòng tay qua người anh, thắt dây tạp dề cho anh xong, khóe môi cô nhếch lên một nụ cười.
Đây chính là lần đầu tiên mà cô nhìn thấy anh đeo một chiếc tạp dề màu hồng đó.
Nhìn anh đeo chiếc tạp dề màu hồng này nhìn sao cũng thấy có hơi....buồn cười.
Tô Ngọc Kỳ nhìn thấy ý cười trên khóe môi cô, liền vươn tay nhéo nhéo mũi cô, sau đó quay người lại chuẩn bị làm món tiếp theo: “20 phút nữa cơm chín là có thể ăn cơm rồi, chỉ cần hâm lại nồi canh gà em nấu sáng nay nữa.”
“Ừm.”
“Trong này nhiều dầu nhiều khói, em ra ngoài trước đi.” ....
Hai ngày sau đó, Cố Nhã Thiển và Tô Ngọc Kỳ đưa hai đứa nhỏ tới Thành Phố Vân Châu, lúc họ đi ra khỏi sân bay thì đã là buổi trưa khoảng 11 giờ.
Đúng lúc Cố Giác gọi điện thoại tới, nói là đã phái tài xế đến cổng sân bay đợi họ rồi.
Đoàn người khởi hành tới khách sạn nhà Cố Thị.
Một lát sau đó Cố Thành Thái cũng đã tới, Cố Nhã Thiển vốn dĩ tối qua đã liên lạc với anh nói muốn Cùng nhau tới vào buổi trưa hôm nay, nhưng Cố Thành Thái nói có chút việc nên cô và Tô Ngọc Kỳ đã tới trước.
Bữa cơm này cũng coi như khá là vui vẻ, bầu không khí cũng rất hòa hợp, tuy sắc mặt của Cố lão gia có hơi trầm ngâm vì có sự xuất hiện của Tô Ngọc Kỳ nhưng Cố Tinh Tinh rất lanh trí chạy tới chọc cười khiến ông Cố cười tới không ngớt.
“ Tinh Tinh ngoan, tới đây, bà ngoại bóc vỏ hạch đào cho con ăn, ăn nhiều hạch đào sau này sẽ rất thông minh.”
Trên bàn ngoài cơm nước ra còn có rất nhiều loại trái cây, salad và cả quả hạch nữa.
Cố Tinh Tinh mở hai mắt to tròn long lanh như nước, cầm lấy quả hạch, vì tay của trẻ con tương đối nhỏ nên một bàn tay chỉ nắm được một quả: “Con muốn cậu nhỏ bóc vỏ cho con ăn, con muốn ăn hạch đào.”
Sau đó thân ảnh bé nhỏ của cô bé trượt xuống ghế, chạy tới chỗ Cố Thành Thái.
Cố Nhã Thiển âm thầm mắng đứa con gái nhà mình một tiếng, đúng là thấy đẹp là xiêu lòng mà!
Chắc là nhìn bản mặt của Tô Ngọc Kỳ lâu quá rồi nên đâm ra miễn dịch rồi đây mà.
......
Cố Nhã Thiển ở lại Thành phố Vân Châu thêm mấy ngày nữa, cô vốn chỉ định ở hai ba ngày thôi rồi về Thành Phố Hải Châu, nhưng mà cô cũng không nỡ xa ông bà ngoại nên đành ở lại đây với hai đứa nhỏ khoảng một tuần.
Tô Ngọc Kỳ ở lại với cô 4 ngày, vì công ty có nhiều việc nên anh phải về đó trước.
Vào buổi chiều ngày thứ bảy, Cố Nhã Thiển và hai đứa nhỏ đã về tới Thành Phố Hải Châu.
Vừa mới xuống máy bay thì cô liền nhận được điện thoại của Tô Ngọc Kỳ, anh nói đã sắp xếp tài xế đến đón rồi.
Cố Nhã Thiển bảo tài xế đưa hai đứa nhỏ về nhà rồi sau đó đi tới trường học.
Tô Ngọc Kỳ đã sớm làm xong thủ tục nhập học cho Cố Dạ Lê nên Cố Nhã Thiển muốn đi xác nhận một chút. Sáng sớm ngày hôm sau, cô đưa hai đứa nhỏ đi học.
Cô sợ Cố Dạ Lê không thích ứng được với môi trường mới.
Dù sao đi nữa trong khoảng thời gian từ Thành phố Vân Châu về Thành Phố Hải Châu, thằng bé còn chưa thích ứng với môi trường Vân Châu được bao nhiêu thì bây giờ lại phải tới một môi trường mới nữa.
Hơn nữa với tính cách của Cố Dạ Lê, cô vẫn có chút lo lắng.
Cho nên cô có đứng đợi bên ngoài phòng học một lát, nhìn thấy tên tiểu gia hỏa nhà cô đang chăm chú nghe giảng nên cũng yên tâm đi về, sau đó cô gọi điện thoại cho Tô Ngọc Kỳ.
Hình như anh ấy đang họp thì phải, người nghe điện thoại là Hoàng
Hưng, anh nói sẽ lập tức báo cho Tổng giám đốc, Cố Nhã Thiển bảo anh ta không nên làm phiền Tô Ngọc Kỳ vì dù sao đi nữa cũng không phải chuyện gì to tát.
Cô dạo siêu thị mua một ít rau, tự tay cô chuẩn bị một bữa tối thịnh soạn nhưng ai ngờ buổi tối Tô Ngọc Kỳ có điện thoại tới nói là tối nay anh có chút việc nên sẽ về trễ một tý.
Bảo cô và hai đứa nhỏ ăn cơm trước đi. Nhưng chẳng bao lâu sau.
Điện thoại cô lại nhận được một tin nhắn. Là một bức ảnh.
Được gửi từ một số điện thoại lạ.
Cô mở điện thoại ra xem thì đó là một bức ảnh chụp bên trong một nhà hàng Tây cao cấp ưu nhã, Đông Phương Vỹ và Tô Ngọc Kỳ đang ăn cơm cùng nhau.
Cố Nhã Thiển nắm chặt lấy điện thoại, sau đó cô đặt điện thoại xuống, cô dùng cơm nhưng trong lòng lại có chút không yên.
Cô cứ ngây người như vậy cho tới khi Tinh Tinh la lên mới hồi thần lại.
Tinh Tinh nói muốn tới nhà kính trồng hoa với Cố Dạ Lê để quan sát quá trình sinh trưởng của hoa vì đó là bài tập giáo viên giao cho.
Cố Nhã Thiển bảo người làm dọn bát đũa rồi đưa hai đứa nhỏ ra nhà kính.
......
9 giờ tối, Tô Ngọc Kỳ về nhà.
Hai đứa nhỏ vừa ngủ, Cố Nhã Thiển nghe thấy tiếng động nên chạy xuống dưới lầu, cô nhẹ nhàng rũ con ngươi xuống: “Anh về rồi, ăn cơm chưa?”
Tô Ngọc Kỳ cởi áo khoác treo lên giá áo, rồi sải bước tới ôm lấy cô, đôi môi anh nhẹ nhàng hôn lên má cô: “Vẫn chưa.”
Lông mi của Cố Nhã Thiển hơi run lên: “Ồ.”
Người làm nói: “Tối nay mợ chủ đã làm rất nhiều món ngon để đợi cậu chủ về đó.”
“Ồ?” Người đàn ông cười cười ôm lấy chiếc eo của cô đi về phía nhà bếp.
Trước bàn ăn, Cố Nhã Thiển nhìn anh đang húp chén cháo, ăn món do cô làm, nhưng trong lòng cô không thấy vui chút nào cả, ngược lại còn có chút chua xót.
Buổi tối hôm nay, lúc cô nhìn thấy tấm ảnh trong điện thoại mình.
Tuy Đông Phương Vỹ rõ ràng có ý muốn cô hiểu lầm gì đó, cô biết điều đó chứ, nhưng có người phụ nữ nào nhìn thấy chồng của mình ăn cơm cùng người phụ nữ khác rồi còn giấu mình, trong lòng làm sao mà không khó chịu cho được.
Nhưng lí trí của Cố Nhã Thiển nói cho cô biết, cô phải tin anh.
Giống như giờ phút này.
Rõ ràng ban nãy anh đã ăn bên ngoài rồi nhưng khi về nhà vì sợ cô không vui, sợ công sức cô chờ đợi biến thành công cốc, nên vẫn giả vờ như mình chưa ăn gì cả, vẫn ngon miệng ăn từng món cô làm.
Cố Nhã Thiển vừa cảm động vừa chua xót, cô đi tới trước mặt Tô Ngọc Kỳ, vươn tay cầm lấy chén đũa của anh: “Anh đừng ăn nữa.”
...... ------oOo------
Chương 302: Khiêu chiến giớn hạn của anh
Tô Ngọc Kỳ nhìn cô, đột nhiên anh hiểu gì đó, anh đứng dậy ôm lấy cô, vươn hai cánh tay thon dài vòng qua cổ cô: “Không vui hả?”
Thanh âm trầm thấp của anh nói: “Buổi tối anh có cùng cô chủ nhà Đông Phương ăn cơm.”
“Sao anh không nói cho em nghe.” Cố Nhã Thiển vùi đầu vào lồng ngực của anh, thanh âm mang theo chút khó chịu: “Không lẽ anh nghĩ em là người nhỏ nhen vậy hả?”
“Phải phải phải, mợ chủ Tô, là anh sai rồi.” Anh ôm cô rất chặt: “Sau này anh làm gì cũng đều sẽ nói với em được không?”
Tô Ngọc Kỳ không nói với cô là vì anh nghĩ điều này không cần thiết, tình cảm của Đông Phương Vỹ dành cho anh, anh không quản được, nhưng anh cũng đã nói rất rõ với Đông Phương Vỹ, sau này những chuyện hợp tác mà không cần thiết lắm, nhà Đông Phương chỉ cần liên hệ với bên anh hai là được rồi.
Anh không muốn những chuyện như thế này lại truyền tới tai của Cố Nhã Thiển, nhưng mà....
Đáy mắt người đàn ông hơi đen lại, xem ra, anh vẫn còn quá khoan dung với nhà Đông Phương rồi, nên Đông Phương Vỹ mới lần lần lượt lượt khiêu chiến giới hạn của anh, anh có thể đoán ra, nếu như không phải Đông Phương Vỹ đưa tin ra ngoài thì làm sao mà Cố Nhã Thiển lại biết chuyện anh đã ăn tối được.
Nhất định là cô gái ngốc này đã sớm biết anh đã ăn cơm với Đông Phương Vỹ rồi nên mới buồn bực khó chịu như vậy.
....
Cố Nhã Thiển không biết tại sao mình lại mơ một giấc mơ khủng khiếp như vậy, cô tỉnh dậy từ trong giấc mơ, trên trán cô thấm đượm mồ hôi lạnh.
Trong mơ cô nhìn thấy một bóng người tràn đầy máu tươi đang kêu cô mẹ ơi.
Cô ngồi dậy lấy đại một chiếc áo mặc lên người rồi chạy tới phòng ngủ trẻ con, nhìn xong Cố Dạ Lê rồi lại chạy qua phòng công chúa nhìn Tinh Tinh, hai đứa trẻ đang ngủ rất ngon, chăn bị Cố Tinh Tinh đạp tung ra ngoài, cô phải khom người xuống đắp lại chăn cho cô bé rồi ngồi bên cạnh giường.
Cô ngồi trong phòng ngủ nhìn Tinh Tinh đang ngủ say một lát rồi mới yên tâm quay lại giường ngủ.
Nhưng khi cô vừa mới nhắm mắt lại..
Thì hình ảnh đẫm máu đó lại phảng phất hiện ra.
Chỉ cần Cố Nhã Thiển nhắm mắt thì lại nghĩ tới chuyện đó.
Đầu của cô bắt đầu đau.
Như thể có gì đó đang đào sâu vào tâm trí cô, ký ức từng chút từng chút một tách ra.
Trong đầu cô mang máng lóe lên một bức tranh lờ mờ. Cô lật người lại.
Người đàn ông nằm bên cạnh tỉnh dậy, cánh tay thon dài ôm lấy cô, Cố Nhã Thiển nói: “Em làm ồn khiến anh dậy hả.”
Người đàn ông tuấn lãng nhẹ nhàng ‘ ừm’ một cái, thanh âm khàn khàn nói: “Sao em không ngủ, ngủ không được sao?”
“Không có.” Cố Nhã Thiển gục vào lồng ngực của anh, cảm nhận sự ấm áp khiến cô an tâm: “Ngủ thôi.”
.....
Dường như là cả một buổi sáng, Cố Nhã Thiển chỉ nghĩ về giấc mơ hôm
qua.
Trong não cô hình như có gì đó đã vỡ ra.
Cô ráng nhớ đi nhớ lại, nhưng vẫn nhớ không ra. Càng nhớ càng nghĩ càng khiến cô đau đầu. Buổi chiều cô đi bệnh viện.
Sau sự cố tai nạn xe lần đó, cô thường xuyên bị đau đầu, bác sĩ nói chỉ cần tiếp xúc với cuộc sống trước đây, ký ức của cô sẽ từ từ được khôi phục thôi.
Cô bốc số đợi.
Bác sĩ kiểm tra qua một lượt, nói: “Triệu chứng đau đầu này của cô có từ lúc nào?”
“Hai năm trước, tôi có bị tai nạn xe làm tổn thương đến đầu, sau khi vết thương khỏi thì thỉnh thoảng vẫn bị đau đầu, đã bị như vậy một thời gian rồi nhưng mà tối hôm qua tôi đau vô cùng.”
Bác sĩ chỉ kê cho cô một số thuốc giảm đau chứ không nói nguyên nhân gây bệnh cụ thể là gì.
“Bác sĩ, khi nào thì tôi mới có thể khôi phục ký ức?”
Bác sĩ: “Chuyện này thì tôi e là không có bất kì bác sĩ nào dám khẳng định đáp án đâu, tất cả đều phụ thuộc vào người đó, có người thì mấy tháng, có người thì vài năm, cũng có người tới vài chục năm lận, ký ức thường được khôi phục vào một khoảnh khắc tự nhiên mà con người không ngờ tới nhất, có người cả đời cũng không nhớ được.”
.....
Cố Nhã Thiển ra khỏi thang máy, bỗng trước mặt có một người con trai đi tới: “Cô Cố?”
Cố Nhã Thiển ngẩng đầu lên, nhìn người con trai trẻ tuổi trước mặt, dáng
vẻ chỉ độ chừng 18, 19 tuổi thôi, trên người mặc một bộ đồ thể thao hàng hiệu, khuôn mặt tuấn dật.
Rất là sáng sủa.
Trần Vũ Trung ra khỏi thang máy, gãi gãi đầu, trên mặt cậu ta mang theo chút khó xử và vẻ non nớt của một thiếu niên: “Cô Cố, sao cô lại ở đây?”
Dường như cậu ta vừa nhớ ra đây là bệnh viện nên vội vàng nói: “Cô Cố, cô có chỗ nào không khỏe sao, anh tôi đang trên lầu đó.”
Cố Nhã Thiển nhìn người thiếu niên sáng sủa trước mặt mỉm cười nói:“ Tôi không sao, cậu tới tìm anh cậu sao?”
Cố Nhã Thiển cũng nhận ra, người thiếu niên trước mặt nhất định là người em trai vừa mới bước vào đại học của Trần Cẩm Diễn.
Trần Cẩm Diễn là anh em tốt của Tô Ngọc Kỳ, cô có gặp anh ta một lần ở hôn lễ.
Nhưng cô không có gặp qua Trần Vũ Trung, lúc đó Trần Cẩm Diễn nói em trai anh ta đang tiến hành một tác phẩm nghiên cứu ở trường đại học nên không đến tham dự được.
Nhưng mà xem ra trước đây mình cũng có quen biết với cái người tên Trần Vũ Trung này.
“Đúng vậy, tôi tới tìm anh tôi, anh ấy ở trên lầu, cô Cố Uyên hay là đi chung đi.” Trần Vũ Trung nói xong, giống như vẫn cảm thấy chưa ổn lắm, cậu ta chỉ cần nhìn thấy cô Cố thôi là đã trở nên khẩn trương rồi.
Tuy cô Cố Uyên đã kết hôn với anh ba, nhưng dù sao đi nữa hai người cũng là bạn bè, cậu cũng không còn là vị thiếu niên trẻ người non dạ như hai năm trước nữa rồi.
Cố Nhã Thiển nghĩ nghĩ, nếu đã là bạn của Tô Ngọc Kỳ, cô có đi gặp thì cũng không sao đâu, cô gật đầu cười: “Được.”
Nụ cười của cô xán lạn mà ôn hòa.
Khí chất trầm tĩnh.
Khuôn mặt đẹp đẽ của Trần Vũ Trung có chút đỏ lên, tuy cậu ta cũng đã có bạn gái ở đại học rồi, nhưng mà Cố Uyên cũng đã từng là một ánh trăng sáng tồn tại trong lòng của cậu ta.
Phòng khám của Trần Cẩm Diễn ở trên lầu ba, từ thang máy đi vài bước là tới rồi, y tá từ trong phòng khám bước ra nhìn thấy Trần Vũ Trung, đương nhiên là cô nhận ra cậu: “Bác sĩ Trần đang ở trong tiếp bệnh nhân.”
Hai người bọn họ đợi ở ngoài cửa một hồi, Cố Nhã Thiển nhìn tấm bảng treo trước cửa phòng khám, Trần Cẩm Diễn chính là chủ nhiệm trẻ tuổi nhất của khoa tim mạch.
Trần Cẩm Diễn tiếp bệnh nhân cuối cùng xong thì hai người họ cũng đã đợi được hơn 10 phút rồi.
Cố Nhã Thiển cười cười: “Bác sĩ Trần.”
Đối với Trần Cẩm Diễn, anh chỉ gặp Cố Nhã Thiển được hai lần thôi, lần đầu tiên là khi Tô Ngọc Kỳ giới thiệu cô cho đám anh em nối khố của mình, lần hai là ở hôn lễ của cô.
Nhưng mà lúc này, trong đầu của Cố Nhã Thiển bỗng nhiên lóe lên một vệt kí ức mơ hồ, hình như, trước đây cô có gặp qua anh ta.
Lúc cô tỉ mỉ cẩn thận nhớ lại thì những ký ức đó cứ giống như nước chảy, sờ được nhưng không bắt được.
Điện thoại của Trần Vũ Trung vang lên nên cậu ta phải đi nhận điện thoại.
Trần Cẩm Diễn rót cho cô một ly nước: “Uống nước đi.” Anh mang máng nhìn thấy một tờ giấy khám sức khỏe được cất trong túi của Cố Nhã Thiển nên cười cười nói: “ Chị dâu, nếu chị không phiền tôi có thể giúp chị khám một chút.”
Cố Nhã Thiển nghĩ nghĩ, bác sĩ thì dù sao đi nữa cũng là bác sĩ, đều có thể tìm ra bệnh tình của cô, tuy cô chả còn ôm bất kì hy vọng nào có thể
khôi phục ký ức cho mình nữa, dẫu sao cũng đã 2 năm trôi qua rồi, mặc dù trong đầu cô vẫn lần lần lượt lượt lóe lên những mảnh ký ức, nhưng mà mỗi lần chỉ cần cô tiếp tục cố gắng nhớ tiếp thì đầu sẽ đau rất dữ dội.
Tuy là vậy, nhưng cô thật sự rất muốn nhớ lại những chuyện trước đây.
Bởi vì gần đây cô hay bị đau đầu nên đã đến đây để chụp CT, nhưng chả có bị gì cả.
Sau khi Trần Cẩm Diễn xem xét giấy kiểm tra sức khỏe của cô, anh lên tiếng nói: “Gần đây tôi có một người bạn từ Pháp về, anh ấy là một trong những bác sĩ khoa não nổi tiếng nhất trong đội ngũ bác sĩ của giáo sư Trương, anh đã trị liệu cho rất nhiều bệnh nhân bị mất trí nhớ, đợi anh ta về tới, tôi sẽ nói anh ta liên lạc với chị để khám cho chị xem thế nào.”
“Được.” Cố Nhã Thiển nghĩ nghĩ bèn nói: “Đừng nói chuyện này với chồng tôi nhé.”
Cô sợ anh ấy sẽ lo lắng
Trần Cẩm Diễn đồng ý.
Một tuần sau Cố Nhã Thiển nhận được một cuộc gọi từ một số lạ, bởi vì trước đây cô đã từng đi Pháp với Cố Giác cho nên cô có thể dễ dàng nghe được một giọng nói tiếng phổ thông nhưng mang theo chút âm điệu nước ngoài của một người đàn ông: “Xin chào, là cô Cố phải không, tôi là bạn của Cố Cẩm Diễn tên là Giang Chuẩn, cô có rảnh không? Trần Cẩm Diễn đã nói sơ bệnh án của cô cho tôi nghe rồi, cô có thời gian không? Về chuyện mất trí nhớ của cô, tôi nghĩ là..tôi vẫn nên hỏi cô kĩ càng hơn một chút.”
..... ------oOo------
Chương 303: Thôi miên
Thư viện Thành Phố Hải Châu.
Cố Nhã Thiển cũng không hiểu tại sao Giang Chuẩn lại hẹn cô tới một nơi yên tĩnh như thư viện này để bàn về bệnh tình của cô nữa.
Bởi vì Cố Nhã Thiển không có thẻ mượn sách nên đã đặc biệt dùng giấy chứng minh để làm một cái.
Giang Chuẩn hẹn cô tới phòng đọc sách 201A.
Lúc cô làm thẻ mượn sách, nhân viên thư viện có nói với cô rằng trước đây cô đã làm qua rồi, nên nói cô chỉ cần bổ sung một chút thôi, như vậy sẽ tiện hơn.
Quả nhiên.....
Quả nhiên trước đây cô đã từng tới thư viện này, Cố Nhã Thiển biết thêm được chuyện trước đây của mình một chút nên tâm tình của cô vô cùng tốt.
Làm xong thẻ, Cố Nhã Thiển vội vàng tới phòng đọc sách A trên lầu 2, trong căn phòng đọc sách này chỉ toàn chứa các loại sách vở về tâm lý học tội phạm, pháp y học và thôi miên học...
Cố Nhã Thiển thật sự không hiểu người đàn ông tên Giang Chuẩn đó hẹn cô tới nơi này để làm gì?
Bởi vì mấy loại sách vở này khá là hiếm nên trong phòng đọc sách này cũng không có nhiều người lắm, cô quẹt thẻ rồi đi vào trong dạo quanh một vòng quanh các giá sách, cô nhìn thấy một người con trai trẻ tuổi cao gầy đang ngồi bên cạnh một dãy sách về tâm lý học, cậu ta mặc trên người một chiếc áo khoác màu nâu nhạt kiểu dáng rộng rãi thoải mái, đưa lưng về phía cô.
Cố Nhã Thiển còn chưa nói tiếng nào thì đã nghe thấy giọng của Giang Chuẩn: “Cô Cố, mời ngồi.”
Vừa dứt lời, Giang Chuẩn liền sải bước đi qua chiếc bàn bên cạnh rồi ngồi xuống, cậu ta đóng cuốn sách trên tay lại, nhìn về phía Cố Nhã Thiển: “Chúng ta cũng không cần phí thời gian giới thiệu bản thân các kiểu nữa đâu, bệnh tình của cô Cố đây tôi cũng đã hiểu rồi, chi bằng cô Cố xem cuốn sách này trước đi.”
Nói xong, Giang Chuẩn đẩy một cuốn sách đang được gấp lại tới trước mặt của Cố Nhã Thiển.
Cố Nhã Thiển cúi đầu cầm lấy quyển sách, nhìn thấy trên bìa cuốn sách có ghi ba chữ ‘Tâm Lý Học’, cô mở ra xem, trên đầu trang có một vết nhăn rất rõ ràng, chắc đây là trang mà Giang Chuẩn mới xem qua.
Cô tỉ mỉ xem lướt qua, ánh mắt cô ngưng lại trên ba chữ ‘Thuật Thôi Miên’ ở góc trái trang sách, mi tâm cô hơi giật nhẹ một cái, sự hiếu kì trong lòng thôi thúc cô phải nhanh chóng hỏi rõ cậu ta.
Nhưng cô vẫn ráng kìm sự tò mò xuống.
Sau khi xem xong hai trang sách, thanh âm hơi mang chút run rẩy của cô nói: “Cậu Giang, anh đây là có ý gì.”
“Trên đó cũng đã giải thích rất rõ, chắc chắn cô Cố cũng đã đọc qua rồi, cho nên tôi cảm thấy, những gì mà tôi muốn nói, cô Cố chắc cũng đã hiểu rồi.”
Giang Chuẩn đưa ngón tay đẩy chiếc mắt kính trên sống mũi lên, rồi nói với Cố Nhã Thiển: “Bên này vẫn còn rất nhiều sách liên quan tới thuật thôi miên, nếu cô Cố rảnh rỗi không có gì làm thì có thể tới đây xem thử, tôi nghĩ nó chắn chắn có thể giúp cho cô, tôi nghe nói....Nước R có một gia tộc rất thần bí sở trường về thuật thôi miên, người bị thôi miên cấp độ nhẹ nhất sẽ bị chìm vào giấc ngủ mê, hoặc là sẽ bị người thôi miên thao túng, nhưng mà cái gia tộc này còn có thể thao túng cả ký ức của người bị thôi miên nữa, tôi nói như vậy, cô Cố chắc cũng đã hiểu?”
Cố Nhã Thiển từ từ nắm chặt cuốn sách trong tay: “Cậu Giang, ý của anh là tôi mất kí ức vốn không phải là do bị tai nạn?”
Giang Chuẩn nói: “Cũng không thể nói chắc như vậy được, tôi đã xem
qua bệnh án của cô rồi, vụ tại nạn đó đích thực đã gây tổn thương tới đầu của cô, dẫn tới khả năng bị mất trí nhớ là rất cao, nhưng mà....những lời vừa nãy cũng là một lời đề nghị của tôi dành cho cô.”
“Tôi hiểu rồi, cảm ơn anh.”
.....
Sau khi cảm ơn, Cố Nhã Thiển vẫn chưa rời khỏi thư viện, trong lòng cô bây giờ tâm sự chồng chất, cô tìm rất nhiều sách vở liên quan tới thôi miên, thẻ mượn sách chỉ mượn được 3 quyển một lần nên Cố Nhã Thiển vẫn chưa đi vội.
Mà là tìm mười mấy cuốn sách liên quan tới thuật thôi miên, tỉ mỉ đọc một quyển tới một quyển.
Đột nhiên cô nhớ tới cái gì đó....
Tô Ngọc Kỳ đã từng hỏi cô một câu, rằng cô thật sự nghĩ mình bị mất trí nhớ chỉ là do vụ tai nạn thôi sao?
Chẳng lẽ.....
Chẳng lẽ Tô Ngọc Kỳ đã biết gì đó? Biết về việc cô bị mất trí nhớ.
Cố Nhã Thiển đặt cuốn sách trong tay xuống, đi tới trước cửa sổ rồi lấy điện thoại ra, đôi tay run rẩy của cô gọi điện thoại cho Cố Giác, nhưng phải gọi tới mấy lần thì mới có người nhấc máy.
Nhưng mà là Tống Hân nghe máy.
“A Hân, sao lại là chị, anh cả đâu?”
“Mấy hôm nay Thành Phố Vân Châu mưa phùn không ngớt, tật ở chân anh ấy lại tái phát, bây giờ đang nghỉ ngơi.” Giọng nói của Tống Hân có hơi khàn khàn.
Cố Nhã Thiển nhíu mày: “Anh cả không sao chứ?”
Năm đó chân của Cố Giác bị thương, đặc biệt là vết thương trên chân trái vô cùng nghiêm trọng, mỗi lần trời mưa là lại giở chứng đau rất dữ dội.
“Vẫn khỏe.” Tống Hân nói: “Nhã Thiển, sao em lại đột nhiên gọi điện thoại tới đây, có chuyện gì gấp sao?”
Cố Nhã Thiển nghe thấy bên đầu dây bên kia có tiếng đóng cửa, còn Tống Hân cũng xì xà xì xầm cố gắng kìm giọng nói nhỏ nhất có thể.
“Em....” Cố Nhã Thiển cắn môi, cô cũng không biết nên mở miệng hỏi chuyện mình bị mất trí nhớ như thế nào đây.
“Đúng rồi Nhã Thiển, mấy ngay nay nếu em có rảnh thì về Thành Phố Vân Châu một chuyến đi, bệnh tim của ông nội lại đột nhiên tái phát nữa rồi, tính của ông cũng thật là ngang bướng mà, mới ở bệnh viện nghỉ ngơi có hai ngày thôi lại đòi về nhà rồi.”
“Ông ngoại sao rồi?” Cố Nhã Thiển có chút lo lắng hỏi: “Lần trước em về ông cũng còn rất khỏe mà.”
Bệnh tim của Cố lão gia cũng là bệnh cũ rồi, ngay khi ông còn trẻ đã mắc phải, trong nhà cũng đã mua một số thuốc trợ tim và những loại thuốc bổ cao cấp cho ông, còn có mời chuyên gia dinh dưỡng tới để thiết lập khẩu phần ăn thích hợp cho ông nữa.
Tống Hân thấp giọng nói: “Lần trước ở bệnh viện bác sĩ cũng có nói, lão gia tuổi tác cũng đã cao, mấy cái bệnh cũ này cũng khó tránh lại mắc phải.”
“Em biết rồi, mai em sẽ về.” Cố Nhã Thiển vốn muốn hỏi chuyện nhưng bây giờ cũng chẳng còn tâm trạng hỏi nữa rồi, bây giờ trong lòng cô chỉ muốn nhanh chóng về Thành Phố Vân Châu để xem sao.
Không biết Giang Chuẩn đã đi từ lúc nào rồi.
Cố Nhã Thiển mượn ba quyển sách liên quan tới thôi miên và tâm lý học, lúc ra khỏi thư viện thì đã là 4 giờ chiều rồi, cô gọi điện thoại bảo tài xế trong nhà đi đón hai đứa nhỏ, còn cô cũng gọi xe tới trường học.
....
Buổi tối Tô Ngọc Kỳ về rất sớm, nên Cố Nhã Thiển đành phải nhường nhà bếp cho anh, cô chỉ biết làm một số món ăn bình thường mà thôi, tay nghề cũng chả so được với anh nữa.
Chuông cửa reo lên, người làm ra ngoài mở cửa.
Là Sở Vận đến, cô dắt theo Tiểu Ngũ, Tiểu Ngũ vừa chạy vào phòng khách liền xông về phía của Cố Nhã Thiển, nó vẫy đuôi điên cuồng, thật là nhiệt tình mà.
“Tiểu Ngũ.” Cố Nhã Thiển xoa xoa đầu của Tiểu Ngũ, tuy cô đã mất đi ký ức, nhưng trong lòng cô vẫn chực trào một cảm giác quen thuộc.
Cố Tinh Tinh từ trên lầu chạy xuống: “Tiểu Ngũ Tiểu Ngũ.”
Tiểu Ngũ cong đuôi nó lên vẫy vẫy chạy về phía Cố Tinh Tinh.
Tuy trên mặt Cố Dạ Lê không có biểu hiện một chút sợ sệt nào, nhưng dù sao đi nữa khi cậu bé đối mặt với một chú chó lạ to lớn như vậy cũng khó trách vì sao không dám lại gần.
Tiểu Ngũ giương mũi lên ngửi ngửi Cố Dạ Lê, Cố Tinh Tinh lập tức nói: “Tiểu Ngũ đây là em trai của chị, không được ăn hiếp em ấy.”
“Gâu!”
“Em phải ngoan đó nha.” Cố Tinh Tinh vừa nói vừa xoa xoa đầu của Tiểu Ngũ, Cố Dạ Lê thấy con chó lông vàng to như vậy nhưng không có hung dữ tí nào, hơn nữa lúc nó bị Cố Tinh Tinh dạy dỗ trông thật đáng yên, nên lúc này cậu bé cũng không còn thấy sợ nữa.
Mặt khác, Cố Nhã Thiển nhìn thấy hai đứa nhỏ đang chơi với Tiểu Ngũ thật là vui, cô quay sang nhìn Sở Vận: “ Sao cậu lại dắt Tiểu Ngũ tới đây?”
.....
------oOo------
Chương 304: Chấp thuận
“Đương nhiên là dắt nó về cho cậu rồi, ngày nào ở nhà cũng sủa ầm ĩ, cậu mau trả cho tớ tiền mua đồ cho chó cho mèo trong hai năm nay đi đó, tớ nói cho cậu biết còn có tiển bồi thường tổn thất tinh thần nữa đó.” Sở vận nói đâu ra đấy: “ Chỉ vì hai con vật nhỏ này mà hai năm nay tớ đã trở thành quan chuyên hốt phân rồi đó.”
Nói xong, Sở Vận đặt một cái balo chó mèo xuống, sau đó bắt một còn mèo mập nục nịch ra: “Ở nhà cứ kêu meo meo miết, nên tớ tranh thủ mang nó về đây, hai vợ chồng các người cũng thật là, lúc đầu cậu vứt Tiểu Ngũ cho tớ, sau đó Tô Ngọc Kỳ lại vứt thêm một con mèo ú nù này cho tớ nữa.”
Cố Nhã Thiển ôm lấy con mèo trắng, con mèo trắng vẫy vẫy đuôi tìm một cái tư thế thoải mái nhất an nhàn nằm trong lòng của Cố Nhã Thiển, “meo” lên một tiếng.
Cố Nhã Thiển chọt chọt vào bụng của nó, mềm mại nhiều thịt ghê. Thì ra là do Tô Ngọc Kỳ nuôi à.
Thật không ngờ, một người đàn ông nhìn thì lạnh lùng kiêu ngạo lại biết nuôi mèo?
Tô Ngọc Kỳ chuẩn bị cơm tối xong, Cố Nhã Thiển kêu người làm lên lầu gọi hai đứa nhỏ xuống ăn cơm, rồi nói với Sở Vận: “Tối nay ở đây ăn cơm chung đi.”
Nhưng Sở Vận đâu dám ở đây ăn cơm chứ, nhìn thấy bản mặt lạnh như băng của Tô Ngọc Kỳ, cô cũng chẳng còn hứng: “Đương nhiên là tớ rất muốn ăn đồ ăn do Tổng giám đốc Tô làm rồi, nhưng mà nhà tớ vẫn còn một số chuyện nên không làm phiền hai người các người nữa....”
Vừa dứt lời, Sở Vận nhẹ nhàng tiến lại ghé sát vào tai của Cố Nhã Thiển nói nhỏ một câu.
Cố Nhã Thiển lập tức đỏ mặt.
“Được rồi, Sở Vận.”
.....
Buổi tối, Cố Nhã Thiển từ phòng ngủ trẻ em đi ra, trong nhà vốn không có đồ ăn cho chó mèo, cũng may mà lúc nãy Sở Vận có mang một chút đồ ăn chó mèo còn thừa ở nhà cô ấy và một số đồ dùng khác tới đây.
Cố Nhã Thiển làm quan hốt phân xong, Tô Ngọc Kỳ cũng từ trên lầu đi xuống, anh bắt lấy cổ của con mèo lên rất tự nhiên: “Đã lâu không thấy, mi lại mập lên nhiều như vậy hả?”
“Meo~” hoàng thượng liếc mắt lên.
Cố Nhã Thiển bắt con mèo từ tay của Tô Ngọc Kỳ rồi ôm lấy nó trong lòng: “Em thật không ngờ anh vậy mà lại nuôi mèo a.”
“Ừm, hồi trước chán nên nuôi.”
Người đàn ông ngồi xuống ghế sofa, nhìn thấy trên bàn trà có để mấy cuốn sách liên quan tới thôi miên và tâm lý học, ánh mắt anh ngừng lại một chút rồi cầm lấy một quyển lên, tiện tay lật lật.
Cố Nhã Thiển vểnh môi, dưới ánh đèn, cô có thể nhìn thấy gương mặt tuấn tú của anh có chút lạnh nhạt, cô thả con mèo xuống rồi đi tới ngồi bên cạnh anh, ôm lấy cánh tay của anh, ngả đầu lên vai anh.
Cô có thể dễ dàng nhìn ra tâm trạng của anh.
Tâm trạng của anh không vui chút nào cả.
Cô luôn cảm thấy...
Cảm thấy, anh vốn không muốn cô khôi phục được kí ức của mình.
Cô cố gắng khôi phục kí ức của mình, khôi phục lại những kí ức của cô và anh trước đây, nhưng anh lại có vẻ không được vui.
Hơn nữa hình như anh đã sớm biết lý do vì sao cô bị mất kí ức.
Tô Ngọc Kỳ đặt cuốn sách xuống bàn, vuốt ve mái tóc của cô: “Không được nghĩ lung tung.”
“Em không có nghĩ lung tung, em muốn khôi phục kí ức trước đây của mình, em cứ mãi sống mà không biết quá khứ của mình như thế nào, có phải..có phải trước đây em đã làm sai cái gì cho nên anh mới không muốn em nhớ ra đúng không?” Cố Nhã Thiển ngẩng đầu, đôi mắt cô nhìn vào gương mặt với góc nghiêng hoàn mĩ của anh.
Đôi môi mỏng của người đàn ông mím chặt, hai tay cũng từ từ nắm chặt lại.
Đáy mắt anh u ám.
“Không có chuyện gì hết.”
“Anh rất rõ lý do vì sao em mất trí nhớ, em biết em bị mất trí không phải là do vụ tai nạn đó, sao anh không nói sớm cho em biết, em mỗi một ngày đều rất muốn nhớ ra những kí ức kia của mình, em muốn nhớ lại khoảng thời gian trước đây của em và anh, nhớ lại khoảng thời gian của em và Tinh Tinh, với người thân của em, bạn bè của em, Tiêu Tuyết, Sở Vận, Khả Di, còn có Như Phương, bọn họ đều đối với em rất tốt, nhưng em lại không tài nào nhớ ra họ, ai mà có thể chịu nổi khi cả cuộc đời trước năm 24 tuổi của mình bị biến thành một mảng trắng xóa chứ.”
“Tô Ngọc Kỳ, có phải anh vốn dĩ đã không muốn em khôi phục trí nhớ đúng không....” Cố Nhã Thiển cắn chặt môi: “Tại sao...anh nói cho em biết đi....ưm...”
Đôi môi của cô đột nhiên bị người đàn ông bá đạo này hôn ngấu nghiến.
Mùi hương mãnh liệt mang chút hoocmon đàn ông thâm nhập vào từng giác quan của cô.
Người đàn ông kéo cô lại bằng một tay, và bàn tay kia véo chiếc cằm nhỏ nhắn của người phụ nữ, anh linh hoạt đưa chiếc lưỡi mềm mại của mình trượt vào miệng cô, khuấy động giữa môi và răng cô, nuốt chửng tất cả những lời nói của cô.
Cố Nhã Thiển sững sờ vài giây.
Cô theo bản năng đẩy ngực của anh ra: “Tô...ưm...”
Nụ hôn của anh đầy mãnh liệt, đến khi Cố Nhã Thiển gần như không thở nổi nữa thì anh mới buông ra.
Mùi hương mạnh mẽ và quen thuộc của người đàn ông bao trùm lấy cô, trong đó còn phảng phất một chút mùi thuốc lá khiến toàn thân cô rã rời.
Chỉ trong vài giây, cô lại thất bại hoàn toàn.
Tô Ngọc Kỳ buông cô ra, ánh mắt anh âm trầm, anh đem cô khóa chặt trong lòng của mình, nhìn thấy khuôn mặt trắng bệch do thiếu khí có chút ửng hồng của cô, anh nhẹ nhàng hôn lên má cô một cái, giọng nói của anh cũng đồng thời ghé sát vào tai cô: “Mợ chủ Tô, đồng ý với anh, không được nghĩ ngợi lung tung, cho dù là trước đây hay là bây giờ thì vợ của anh cũng chỉ có một mình em thôi.”
Lúc này, người đàn ông trông như một con thú hoang vừa thức dậy, cả người anh vừa tỏa ra một cảm giác cực kỳ u ám vừa tỏa ra một cảm giác thật dịu dàng, hai cảm giác trái ngược này lại xuất hiện cùng một lúc, Cố Nhã Thiển nhìn vào đôi mắt đen láy của anh.
Đen đến nỗi không có một chút ánh sáng nào.
U ám tựa như một vực sâu không đáy.
“Vậy anh đồng ý với em đi, không được gạt em, mãi mãi không được gạt em.” Cô quấn lấy cổ của anh: “Cậu Tô, đồng ý với em, chúng ta về sau cũng sẽ mãi mãi hạnh phúc vui vẻ.”
“Đương nhiên rồi mợ chủ Tô.”
Tuy tai đã nghe thấy lời chấp thuận của anh, nhưng trong lòng cô vẫn chưa thoải mái được tí nào, cô quyết định về Thành Phố Vân Châu một chuyến để thăm ông ngoại, còn có đi hỏi anh cả về chuyện mình bị mất trí nhớ nữa.
Chuyện này, chắc chắn chỉ có anh cả mới có thể cho cô một đáp án chính
xác nhất.
Tại sao lại phải thôi miên cô. Tại sao phải làm cô mất đi kí ức. Tại sao lại gạt cô.
Đột nhiên, cơ thể cô bị anh nhấc bổng lên, Cố Nhã Thiển kinh ngạc hoàn hồn, người đàn ông bế cô lên sải bước đi lên lầu trở về phòng ngủ, anh đặt cô lên giường: “Mợ chủ Tô, hay là bây giờ chúng ta làm chút chuyện khiến anh ‘ hạnh phúc’ đi.”
Mặt mày Cố Nhã Thiển ửng hồng, anh thấp giọng nói: “Sinh thêm cho Tinh Tinh một đứa em trai hoặc em gái nữa.”
..... ------oOo------
Chương 305: Về thành phố vân châu
Thành Phố Vân Châu, tháng 12.
Nhiệt độ không khí đột nhiên giảm xuống. Mưa phùn liên miên.
Một chiếc xe taxi dừng trước cổng nhà họ Cố, cửa xe được mở ra, Cố Nhã Thiển từ trên xe bước xuống, cô trả tiền xe xong sau đó kéo vali đi tới chiếc cổng lớn bằng sắt màu đen nhấn chuông.
Hai đứa nhỏ đang đi học cho nên lần này cô về không dắt theo bọn chúng, tối qua cô có nói với Tô Ngọc Kỳ một tiếng, hôm nay vội vàng trở về đây.
Chủ yếu là cô lo lắng cho bệnh tình của ông ngoại.
Còn nữa, là chuyện liên quan tới sự mất trí nhớ của mình. Người làm đi tới nhìn thấy cô: “Cô tư, cô về rồi.”
Cô Tư đột nhiên trở về, nhà họ Cố vốn không nhận được tin gì cả, tất cả người làm đều thấy rất kinh ngạc, nhưng vẫn nhanh chóng mở cửa để Cố Nhã Thiển vào.
“Cô Tư, cô về rồi, ông chủ và bà chủ nhất định sẽ rất vui, tôi đi thông báo cho họ ngay.” Nói xong, người làm lấy một chiếc bộ đàm của nhà họ Cố ra thông báo cho quản gia Chu.
Lần này Cố Nhã Thiển về sẽ ở lại mấy ngày.
Cô chỉ đem theo một hai bộ quần áo và đồ dùng hằng ngày, bởi vì những thứ đồ khác Tĩnh Uyển đều có.
Bên trong phòng khách.
Quản gia Chu đi tới cầm lấy vali của cô: “Cô Tư, cô về rồi.”
“Ừm, ông ngoại đâu rồi?” Cố Nhã Thiển vừa đi vào phòng khách vừa hỏi thăm.
“Ông chủ bây giờ đang ở trên lầu nghỉ ngơi, bà chủ thì chiều hôm nay đã đi chùa thắp hương rồi, giờ vẫn chưa về.”
.....
Lầu 2.
Cố Nhã Thiển đi tới phòng ngủ của ông ngoại, ông đang nghỉ ngơi, hơi thở hơi yếu những vẫn đều đều, Cố Nhã Thiển nhẹ nhàng đóng cửa, cô hạ thấp giọng hỏi quản gia Chu: “Ông ngoại sao rồi?”
Quản gia Chu nói: “Là bệnh tim cũ của ông chủ, bác sĩ nói cần phải tĩnh dưỡng.”
Cố Nhã Thiển cũng biết.
Nếu như là những người trẻ tuổi có vấn đề về tim thì có thể sẽ có cách chữa trị, nhưng mà ông ngoại già rồi, không chịu nỗi phẫu thuật đâu, lại cộng với cái tính ngang bướng nhất quyết không chịu ở bệnh viện này của ông nữa.
Cố Nhã Thiển về Tĩnh Uyển trước để dọn dẹp đồ đạc một chút.
Dọn dẹp xong thì cũng sắp tối rồi.
Người làm hỏi cô buổi tối muốn ăn gì, Cố Nhã Thiển chỉ lắc lắc đầu bảo người làm cứ làm đại món gì đó cũng được, cô chuẩn bị đi thăm ông ngoại, sau đó đi thăm anh cả.
Cũng không biết bây giờ anh cả sao rồi.
.....
Bà chủ ở chùa miếu cầu nguyện cả buổi chiều, vừa về tới nhà thì nghe quản gia nói Cố Nhã Thiển về rồi, trên mặt bà liền nở ra nụ cười rạng rỡ.
Ông chủ Cố tỉnh dậy, nhíu nhíu mày, bà chủ Cố nói: “Con cháu về thì cũng về rồi, ông xem ông đi, đừng có tối ngày tức giận như vậy.’
Ông chủ Cố đứng dậy, bà đỡ ông đi xuống lầu, ông nói: “Dặn người làm tối nay làm nhiều món Nhã Thiển thích ăn một chút.”
Khi Cố Nhã Thiển về tới Chủ Uyển thì đúng lúc là giờ ăn tối, người làm đã chuẩn bi cơm xong xuôi cả rồi, cô đi qua đó thì nhìn thấy hai ông bà già nhà họ Cố đang ngồi trong phòng khách, liền vội vàng nói: “Ông ngoại, bà ngoại.”
Ông chủ Cố nói: “Sao về mà không nói trước tiếng nào vậy, để ta còn kêu người ra sân bay đón con chứ.”
“Con nhớ ông bà ngoại nên mới về thăm hai người.”
Ông chủ Cố sao mà không biết cho được, cô về là do sức khỏe của ông, ông phủi phủi tay: “ Được rồi, ăn cơm thôi.”
“Ừm.”
Ăn xong cơm tối, Cố Nhã Thiển trò chuyện với bà chủ Cố trong phòng khách một lúc, bởi vì khuôn mặt của Cố Nhã Thiển rất là giống với mẹ của cô Cố Thanh Chi nên trước đây hai người già nhà họ Cố cũng không có thân thiết với cô lắm.
Sợ lại đụng đến chuyện xưa.
Nhưng dù sao đi nữa cô cũng là cháu ngoại của mình, tuy là nói không được thân thiết với nhau cho lắm nhưng dù gì đi nữa cũng có quan hệ huyết thống với nhau.
Hơn nữa trước đây Cố Nhã Thiển cũng là vì sợ làm cho hai người bọn họ nổi giận nên thường hay lẫn trốn, cô rất ít khi đến Chủ Uyển, phần lớn thời gian là sống ở nước Mỹ với anh cả, thỉnh thoảng mới về.
Nhưng mà bây giờ, Cố Nhã Thiển đã hiểu rồi, người một nhà ở bên nhau mới là quan trọng nhất.
Cô hiểu cách nghĩ của hai ông bà bọn họ, họ không phải không thích cô,
mà bởi vì cô quá là giống mẹ mình, hai người họ sợ nhìn thấy cô sẽ lại nghĩ tới chuyện xưa cho nên mới cố tình xa lánh mình.
Nhưng mà ông bà ngoại có thể tới tham dự hôn lễ của cô và Tô Ngọc Kỳ, Cố Nhã Thiển đã cảm thấy rất cảm động rồi, ông ngoại nhìn thì nghiêm khắc nhưng đối với cô lại rất tốt.
Bây giờ Cố Nhã Thiển thật sự hy vọng ông ngoại sẽ khỏe hơn một chút. .....
Hai chân của Cố Giác vốn đã không tiện đi lại, lúc trời đổ mưa lại càng đau dữ dội hơn.
Lúc trước Cố Nhã Thiển đã từng hỏi qua Tống Hân, chân trái của anh cả vì sao lại bị thương, nhưng Tống Hân chỉ lắc lắc đầu, trả lời qua loa: “Trước đây không cẩn thận để bị thương.”
Nhưng Cố Nhã Thiển có thể hiểu, một người đàn ông anh tuấn cao ráo, tinh thần mạnh mẽ như anh cả lại đột nhiên bị thương, hai chân khiến anh không thể đi lại được nhất định đã khiến anh bị đả kích rất nhiều.
Hơn nữa, anh ấy còn phải gánh lấy Cố Thị. Phải chịu đựng vô số lời đồn đại nhảm nhí nữa. Trong phòng đọc sách.
Cố Nhã Thiển bưng ly cà phê mà Tống Hân vừa pha tiến vào phòng, Cố Giác đang ngồi trước bàn làm việc, anh đang xem một video hội nghị, cô bước vào đặt ly cà phê xuống, sau đó ngồi xuống chiếc ghế dựa bên cạnh đợi một lát, Cố Giác cúp máy điện thoại xong rồi mới nhìn qua Cố Nhã Thiển: “Về lúc nào sao không báo trước với anh một tiếng.”
“Buổi chiều hôm nay về rồi, em về để thăm ông ngoại và anh nữa.” Cố Nhã Thiển nói xong liền đi ra phía sau anh ấy, xoa bóp vai cho anh: “Anh cả, chân anh sao rồi, còn khó chịu không?”
“Đã đỡ nhiều rồi.”
“Anh cả, đây là cà phê mà A Hân pha đó, anh uống thử xem.” Trong phòng sách bây giờ ngập tràn mùi thơm nồng.
Cố Giác nhấp một ngụm.
Cố Nhã Thiển vểnh môi,có chút do dự, cô cũng không biết nên mở miệng nói thế nào, làm sao để mở miệng hỏi...hỏi chuyện cô bị mất trí nhớ đây.
Nếu như nói người mà cô tín nhiệm nhất, vậy thì, người thứ nhất chính là anh cả rồi.
Kể từ khi cô tỉnh lại vào hơn hai năm trước, khi cô mất sạch kí ức không còn biết cái gì nữa, ngay cả cô là ai cô cũng không biết, anh cả đã nhẫn nại giải thích tỉ mỉ cho cô nghe, nói cho cô biết thân phận của mình, hai năm nay, cô sống cùng với anh cả ở Mỹ.
Tình cảm của cô đối với Cố Giác rất sâu đậm.
Thực ra, Cố Nhã Thiển đã từng nghĩ qua.
Nghĩ về chuyện mình bị mất kí ức.
Nếu như thực sự là do anh cả làm, vậy thì anh ấy nhất định là có lý do gì đó, cô không muốn hiểu lầm anh.
Cô nghĩ nếu như có một ngày anh cả chịu mở miệng với cô, chắc chắn anh ấy sẽ chủ động nói với cô thôi.
“Sao vậy?” Cố Giác nhẹ nhàng ngước mắt lên, ánh mắt đen láy rơi trên mặt của Cố Nhã Thiển, anh nhìn xem tâm trạng của cô rồi nhàn nhạt cười một tiếng: “Đang nghĩ gì vậy?”
Anh từ từ híp mắt lại, Cố Nhã Thiển vẫn không hề lên tiếng, anh nói tiếp: “Em có gì muốn hỏi thì cứ hỏi thẳng đi, nếu đó là chuyện anh có thể nói với em thì anh sẽ không giấu em đâu.”
Anh có thể cảm nhận được, Cố Nhã Thiển đột nhiên trở về, nhất định không đơn giản chỉ là về thăm ông ngoại, chắc chắn vẫn còn chuyện khác....
Những ngón tay khớp xương rõ ràng của anh từ từ nắm chặt ly cà phê bằng sứ màu trắng lại.
Cố Giác liếc mắt nhìn Cố Nhã Thiển.
Ánh mắt anh sâu thẳm.
Cố Nhã Thiển nhẹ nhàng rũ mi mắt xuống: “Anh cả, em muốn biết..em muốn biết vì sao mình lại mất trí nhớ....gần đây...gần đây em có xem một quyển sách, trên đó nói, có khi mất trí nhớ không phải là do đầu bị tổn thương, mà là.....”
..... ------oOo------
Chương 306: Từ từ khôi phục kí ức
“Mà là do con người làm.”
Mi tâm của Cố Giác giật một phát, ngữ điệu của anh nhàn nhạt mà thâm trầm: “Đúng là có chuyện mất kí ức là do người làm.”
“Anh cả... vậy tại sao em lại mất trí nhớ, có thật là do bị tai nạn không?” Thanh âm của Cố Nhã Thiển không kìm được mà run rẩy: “Hay là..hay là do người làm....”
“Nhã Thiển, nếu em đã biết rõ rồi, vậy anh cả cũng không giấu em nữa.” Cố Giác nhấp một ngụm café, mùi thơm tinh khiết mang theo chút đắng nghét chảy vào cuống họng: “Là thuật thôi miên của Ẩn Tộc.”
Cố Nhã Thiển chầm chậm rũ hai tay xuống, hai bàn tay từ từ nắm chặt lại thành quyền: “Thuật thôi miên...”
Thì ra thật sự là do thuật thôi miên.
Thật sự là thuật thôi miên....
Cô thật sự đã bị thôi miên cho nên mới mất kí ức.
“Anh cả.” Cố Nhã Thiển ngồi xổm xuống, ngửa đầu lên nhìn Cố Giác: “Tại sao lại thôi miên em, tại sao phải xóa bỏ kí ức trước kia của em, tại sao lại làm như vậy với em, em rất muốn khôi phục trí nhớ của mình, anh cả, có thể làm cho em nhớ lại không?”
Cố Giác nhẹ nhàng thở dài.
Ban đầu thôi miên Nhã Thiển để cô quên hết kí ức trước kia, lúc đó anh và Cẩn Hiên đã bàn bạc với nhau, anh sợ ông nội biết trước đây cô và Tô Ngọc Kỳ đã ở cùng với nhau, sẽ đuổi Cố Nhã Thiển ra khỏi nhà họ Cố như là mẹ của cô.
Cho nên anh mới làm như vậy.
Cho dù là bây giờ.
Cố Giác cũng biết rất rõ ân oán giữa hai nhà họ Tô và Cố, không phải nói buông là buông được.
Chi bằng không biết gì thì tốt hơn.
Không phải đơn giản chỉ là để bọn họ ở bên nhau, mà còn có nhà họ Tô, Tô Ngọc Kỳ lại càng không dễ mà bỏ qua vụ tai nạn năm đó.
Tuy Cố Nhã Thiển và anh ta đã kết hôn rồi.
Nhưng mà hai nhà không hề có mối hợp tác làm ăn nào cả.
Đặc biệt là lần này, về việc cạnh tranh hợp tác quốc tế với nước Z, Tô Thị chính là đối thủ cạnh tranh duy nhất của Cố Thị.
Cũng không biết, Nhã Thiển gả cho anh ta rốt cuộc là đúng hay là sai nữa.
Cố Giác nhìn cô, anh vươn tay xoa xoa đầu cô, nhưng anh không nói gì nhiều cả, chỉ nói: “Nhã Thiển, nếu như em muốn khôi phục kí ức trước kia của mình, anh có thể liên lạc với người của Ẩn tộc, nhờ họ qua đây giúp em khôi phục kí ức, nhưng mà, sau khi thôi miên thì một thời gian sau em mới nhớ lại được, chứ không phải là ngay lập tức, cơ thể em cũng cần phải có một quá trình để thích ứng nữa.”
Cố Nhã Thiển gật đầu: “Cảm ơn anh cả.”
Cô không ngờ, sự việc phát triển thuận lợi như vậy, tuy Cố Giác không nói cho cô biết lý do vì sao lại thôi miên khiến cô quên sạch trước đây, nhưng mà, nếu anh cả đã không muốn nói, vậy thì cô cũng không nên hỏi nhiều nữa.
Chỉ cần có thể khôi phục kí ức là được rồi.
Cô vẫn chưa nói chuyện này cho Tô Ngọc Kỳ nghe vội, cô sẽ đợi đến khi mình nhớ lại mọi chuyện rồi mới tạo bất ngờ cho anh ấy.
Cô ở lại Thành Phố Vân Châu khoảng một tuần.
Ngày cuối cùng chính là vào thứ sáu, người của Ẩn tộc đã tới.
Là một người con gái nhìn rất trẻ, dáng người thấp bé, nhìn thì có vẻ tuổi tác khá nhỏ, cô mặc một chiếc áo khoác màu xanh bánh đậu trùm từ đầu tới chân.
Vào mùa đông này, mặc một chiếc áo khoác như vậy quả là không có một chút cảm giác lạnh lẽo nào cả.
Cô đi vào nhà.
Đôi mắt trông giống với mắt của một con linh miêu của cô ta nhìn Cố Nhã Thiển: “Xin chào cô Cố.”
Sắc mặt Cố Giác có hơi nghiêm lại: “Khả Ly, em gái tôi xin làm phiền cô rồi.”
Người con gái được gọi là Khả Ly cười cười, khuôn mặt non nớt đáng yêu của cô nhìn Cố Giác, cô hừm một tiếng: “Đừng khách sáo.”
Cô lại nhìn qua Cố Nhã Thiển: “Đưa tôi tới phòng của cô.” Trong phòng ngủ.
Chỉ có Cố Nhã Thiển và người thôi miên tên là Khả Ly.
Khả Ly lấy vài món đồ từ trong chiếc vali da của mình ra, sau đó đi tới cửa sổ đóng cửa lại, rồi quay người lại nói với Cố Nhã Thiển: “Cô Cố, tên tiếng Trung của tôi là Khả Ly, cô nhắm mắt lại đi, đợi lát nữa nghe theo chỉ thị của tôi là được.”
“Ừm.” Cố Nhã Thiển nhắm mắt lại mang theo chút căng thẳng. Trước mắt cô bây giờ là một bóng đen dày đặc.
Các ngón tay cô chầm chậm nắm chặt lại với nhau.
Trong phòng ngủ có mở điều hòa, Khả Ly cởi áo khoác ra, trong miệng lẩm bẩm một câu ngoài kia lạnh quá.
Cố Nhã Thiển nghe thấy nhịn không được mà cười lên.
Khả Ly nói: “Tôi biết cô cười cái gì đó, nhưng mà cô không cảm thấy trời lạnh như vậy mà mặc chiếc áo dày cộm không có cồng kềnh sao? Áo khoác cũng tốt, nhưng mà mấy ngày này mà mặc áo khoác thật sự là quá lạnh rồi.”
Khả Ly hỉ mũi, sau đó đeo một chiếc găng tay màu trắng vào rồi lấy một lư hương ra, đốt một nén nhang, một mùi hương nhàn nhạt không quá nồng trong nháy mắt đã ngập tràn khắp căn phòng, cô nhìn Cố Nhã Thiển đang nhắm mắt ngồi trước bàn, trên khuôn mặt trắng bệch mang theo một khí chất bình tĩnh ưu nhã.
Người phụ nữ này, hai năm rưỡi trước cô đã từng gặp.
Lúc đó Cố Giác muốn cô xóa bỏ kí ức của cô ấy.
Cô không phải là người mà muốn nhờ là nhờ được, nhưng mà lúc đó do cô có nợ Cố Giác một ân tình nên mới đồng ý, mà lần này, Khả Ly cảm thấy cô đã lần lần lượt lượt phá bỏ quy tắc của chính mình rồi.
So với việc xóa bỏ ký ức thì việc khôi phục ký ức lại càng tốn nhiều thời gian hơn.
Trong Ẩn tộc, chỉ có những người mang huyết thống của dòng chính thì mới sở hữu ẩn thuật thần bí này thôi.
Thuật thôi miên mạnh mẽ có thể thao túng đối phương, thu thập những tin tức tình báo bí mật.
Nó cũng có thể xóa bỏ hoặc là khôi phục ký ức cho đối phương, nhưng mà lại tốn công sức hơn một chút.
Hơn nữa cũng không phải dễ làm.
Mà Khả Ly lại là đứa con gái duy nhất của dòng chính. Đã bắt đầu từ trưa cho tới khi trời dần tối rồi.
Ở dưới lầu, Tô Hân nhíu nhíu mày, Cố Giác bình tĩnh nói: “Yên tâm đi, không sao đâu, em quên rồi sao, lúc đầu em cũng được khôi phục kí ức như thế này mà.”
Tô Hân gật đầu: “Ừm.”
Đương nhiên là cô nhớ rồi.
Lúc đầu cô bị người ta tính kế, sau khi cô bị bắt cóc thì bị mất đi trí nhớ, lúc đó cô cũng không hiểu tại sao lại quên mất Cố Giác còn có những chuyện trước đây nữa, cũng là nhờ Cố Giác tìm người của Ẩn tộc tới giúp cô khôi phục lại.
30 phút sau.
Khả Ly từ trên lầu đi xuống.
“Xong rồi, tôi cũng phải về đây, nhà họ Cố cũng không cần phải giữ tôi lại đâu, cô Cố đang nghỉ ngơi trên lầu, tôi đã thắp một nén nhang lạnh, đợi khi nén nhang cháy hết rồi thì các người kêu cô ấy dậy, nén nhang mà chưa đốt hết thì đừng có đi làm phiền cô ấy đó.”
Khả Ly kéo chiếc vali bằng da, cô mặc chiếc áo khoác màu xanh đậu, khuôn mặt thanh tú trẻ trung xem chừng chỉ độ mười lăm mười sáu tuổi thôi, giọng nói nghe cũng rất trẻ: “Về vấn đề khi nào mới có thể khôi phục ký ức, xin lỗi, tôi không thể cho mấy người cậu trả lời chính xác được, tôi đã ‘ cấy’ kí ức lại rồi, nhiệm vụ của tôi xem như đã xong, làm phiền người nhà họ Cố các người thả em trai tôi ra, nó chỉ là nghịch ngợm không cẩn thận xông vào bến cảng nhà họ Cố thôi, vốn không có ý đồ gì khác hết.”
Cô nhổ nước bọt trong lòng.
Không ngờ một người đàn ông nhìn thì ưu nhã dịu dàng lại có thể động tay động chân sau lưng như vậy.
Vậy mà lại dám bắt Tử Á đi, nếu không cô cũng đâu dễ dàng mà đồng ý tới giúp Cố Nhã Thiển hồi phục kí ức chứ, dù sao đi nữa đây cũng là một việc vô cùng tổn hại tinh lực.
Giọng nói trầm thấp của Cố Giác vang lên: “Đương nhiên rồi, ngày mai em trai cô sẽ về thôi, nhưng mà Khả Ly tiểu thư, hay là tối nay cô ở lại Thành Phố Vân Châu đi, tôi đã đặt sẵn khách sạn cho cô rồi.”
“Anh...” Khả Ly âm thầm mắng chửi tên hồ ly xấu bụng này, sau đó cô kéo vali đi ra ngoài, trong sân đã đậu sẵn một chiếc xe xa hoa màu đen.
Cô bực bội nói: “Đưa tôi tới khách sạn!” ......
------oOo------
Chương 307: Không cầu nhân duyên
Thành Phố Hải Châu.
Bên trong mộ viên nhà họ Tô.
Trước tấm bia có một chai rượu.
Còn có một cái ly được đặt xiên viên vẹo vẹo.
Trời tối đen như mực, mặc dù bên trong mộ viên đã mở đèn đường nhưng vẫn không giấu nổi sự tối đen tĩnh mịch của nó.
Gió lạnh thổi qua từng tán cây tạo cảm giác rời rạc quỷ mị.
Người đàn ông đứng trước tấm mộ mặc một chiếc áo măng tô dài màu nâu,anh khom thân ảnh cao lớn của mình xuống lượm cái ly thủy tinh đã bị gió thổi ngã xiêu vẹo trên mặt đất lên, rồi rót một ly rượu rải xuống trước tấm mộ, từ đầu tới cuối không hé môi nói lời nào.
Cho đến khi anh rời đi cũng không để lại lời nào.
Ánh mắt anh chằm chặp nhìn vào tấm ảnh của một người đàn ông trên tấm bia.
9 giờ tối, anh rời khỏi mộ viên.
Sau khi anh đi không lâu thì một chiếc Maybach màu đen chạy đến và dừng lại trước cổng mộ viên, người bảo tiêu trông coi mộ viên nhìn thấy chiếc xe thì lập tức chạy đến, cung kính nói với người từ trên xe bước xuống: “Tổng giám đốc Tô.”
Tô Ngọc Kỳ nhàn nhạt gật đầu rồi sải bước đi vào mộ viên.
Bảo an tiếp tục nói: “Lúc nãy có người tới thăm viếng Ông Tô và Bà Tô.”
Anh hỏi lại: “Là ai?”
Thanh âm trầm thấp của anh phiêu tán theo gió.
“Là một người trẻ tuổi, vừa mới đi thôi.”
Tô Ngọc Kỳ từ từ híp mắt lại, rồi gật đầu, anh bước tới trước mộ phần của Bạc Hướng Nam, trong không khí lúc này vẫn còn đọng lại một chút mùi hương của rượu, không quá nồng cũng không quá nhạt, nó đủ để thâm nhập vào giác quan của người khác.
Đối phương đúng là vừa mới đi thôi.
Nơi đây tuy là mộ viên của nhà họ Tô, nhưng thỉnh thoảng vẫn có một số bạn bè thân thiết tới thăm viếng cho nên bảo an giữ mộ viên cũng không hạn chế người ra người vào.
Anh từ từ khom lưng xuống, nhìn về phía ba tấm mộ trước mặt: “Ba, mẹ, anh trai, con tới thăm mọi người đây.”
Giọng nói tầm thấp của anh từ từ tan biến theo cơn gió đêm lạnh lẽo.
“Dù là đúng hay là sai thì con cũng sẽ điều tra rõ ràng chân tướng của sự việc năm đó, ba, mấy ngày nữa con đưa Nhã Thiển tới đây thăm người.” Hai tay anh nắm chặt lại thành quyền, anh nghĩ tới vụ tai nạn xe của mười mấy năm trước.
Cha mẹ của anh, anh trai của anh.
Chỉ trong một đêm đều mất mạng.
Trước mắt anh lại hiện ra một bức tranh đỏ như máu.
Đôi môi mỏng của anh mím chặt, sự âm u nơi đáy mắt như thể đang dung hợp vào màn đêm u ám tĩnh mịch.
.....
Nhà họ Cố ở Thành Phố Vân Châu.
Buổi sáng ngày hôm sau, Khả Ly lại đến giúp Cố Nhã Thiển thôi miên
khôi phục ký ức, sau khi cô tỉnh lại, đầu rất đau nhưng cô vẫn có thể chịu được.
Khả Ly nói.
Cô không thể bảo đảm chắc chắn khi nào thì Cố Nhã Thiển mới có thể khôi phục trí nhớ được.
Có thể phải đợi tới mấy tháng.
Thuật thôi miên của Ẩn tộc là dùng để xóa bỏ ký ức, năm Khả Ly 12 tuổi đã bắt đầu thức tỉnh huyết mạch của mình., trong 5 năm nay, cô chỉ giúp 4 người phục hồi ký ức, tuy nhiên, có một người chỉ sau vài tuần đã khôi phục lại trí nhớ.
Có người tính đến nay đã 5 năm rồi vẫn chưa nhớ lại được.
Còn có một người, một người đàn ông thâm sâu khó lường, anh bị thôi miên mất đi kí ức, tuy cô đã giúp anh thôi miên khôi phục kí ức nhưng tới bây giờ đã nửa năm vẫn chưa nhớ ra được tí tẹo nào cả.
Cho nên Khả Ly cũng không rõ khi nào thì có thể nhớ lại được. Tất cả vẫn phải phụ thuộc vào thể chất của mỗi người.
Nhưng vẫn có một điều mà cô có thể vỗ ngực bảo đảm, đó là chắc chắn sẽ có một ngày họ sẽ nhớ lại được thôi....
Nhưng mà khi cô nói mấy lời này, vẫn là cảm thấy hơi chột dạ. .....
Buổi chiều Cố Nhã Thiển cùng với bà ngoại tới miếu tự cầu phúc, sau khi cầu phúc xong, bà ngoại có hẹn với một vị đại sư giảng kinh.
Cố Nhã Thiển đành đi dạo bên trong miếu tự, trong đại đường có rất nhiều người tới để xin quẻ, Cố Nhã Thiển cũng đi qua đó.
“Thí chủ.” Đối phương đưa cho cô một ống quẻ xăm.
Cố Nhã Thiển nói cảm ơn một tiếng rồi lắc lắc ông quẻ, một cây quẻ bằng tre rớt ra, cô đặt ống quẻ xuống rồi khom người xuống lượm cây quẻ lên, tiểu hòa thượng chắp tay lại hỏi: “Thí chủ có muốn giải quẻ không?”
Cố Nhã Thiển gật đầu, nếu đã xin quẻ, đương nhiên là phải giải quẻ rồi, hơn nữa bà ngoại vẫn còn đang đọc kinh, chắc lát nữa mới ra được.
Tiểu hòa thượng nhìn vào thẻ xăm, nhíu nhíu mày. “Thí chủ là đến cầu nhân duyên sao?”
Cố Nhã Thiển nói: “Tôi đã kết hôn rồi, sư phụ, cái quẻ này có gì không ổn sao?”
Cô thấy biểu hiện trên mặt của tiểu hòa thượng có hơi nghiêm trọng.
“Thí chủ không cầu nhân duyên thì tốt, đây là quẻ nhân duyên không tốt, có dự cảm chia ly.”
Cố Nhã Thiển gật gật đầu, khi cô nghe thấy hai chữ ‘chia ly’ thì mi tâm cô bất giác giật một phát.
Người xin quẻ trong chùa rất nhiều, các sư phụ trong chớp mắt đều bị bao vây cả rồi, từng người từng người muốn xin giải xăm, Cố Nhã Thiển cũng không ở lại đại điện quá lâu nữa, nhưng trong lòng cô vẫn có chút gì đó không thoải mái.
Nhưng mà cô đã kết hôn rồi, cũng không còn là nữ sinh mới tập tành yêu đương nữa, cô không có cầu nhân duyên.
.....
Buổi tối, Cố Nhã Thiển gọi một cuộc gọi video cho Tô Ngọc Kỳ, cô thuật lại sự việc xin quẻ xăm ở trong chùa nói cho anh nghe.
Anh nói: “ Mấy việc này toàn là nói bậy bạ thôi, không nên tin đâu.”
Cố Nhã thiển ‘ừm’ một tiếng, cô nằm trên giường ôm gối ôm, ngắm nhìn gương mặt người đàn ông tuấn tú trong video: “ Đương nhiên là em biết
rồi, chúng ta đã kết hôn với nhau rồi, em cũng không có tới đó cầu nhân duyên mà.”
Tuy miệng cô nói như vậy, nhưng thực chất cũng chỉ là để an ủi cho bản thân an tâm một chút mà thôi.
“ Mợ chủ Tô, em mê Thành Phố Vân Châu rồi sao? Đã một tuần rồi mà còn chưa định về nữa hả?” khóe môi người đàn ông nhếch lên tạo thành một đường cong, thanh âm anh mang chút khàn khàn ảm đảm.
“Cậu Tô giận rồi sao?” Cố Nhã Thiển ngồi dậy, cô nhớ ban đầu mình chỉ định ở lại đây cỡ hai ba ngày thôi ai ngờ lại ở tới một tuần rồi, cô cũng vốn định ngày mai sẽ về nhưng đột nhiên lại nhận được điện thoại của ông chủ tiệm đồ cổ, ông nói muốn nói với cô một số chuyện liên quan tới chiếc nhẫn đó, cho nên....
Mai cũng chưa về được rồi.
Chiếc nhẫn ngọc đó cô không có mang theo bên mình, cũng không biết ông chủ tiệm đồ cổ đó đột nhiên gọi điện thoại tìm cô là để làm gì nữa.
Nhưng đó là vật duy nhất mà mẹ để lại cho cô, cho nên.....
Cô muốn làm rõ chân tướng đằng sau chiếc nhẫn này là gì?
Ở bên kia, Tô Ngọc Kỳ đứng trước cửa sổ nhìn ra màn đêm tối tĩnh mịch bên ngoài, thu hết cảnh đêm của Thành Phố Vân Châu vào trong mắt, những ngón tay xương khớp rõ ràng của anh nắm chặt lấy điện thoại, lắng nghe giọng nói dịu dàng của người phụ nữ ở đầu dây bên kia, đôi môi mỏng của anh nhịn không được mà nở nụ cười rạng rỡ.
“Được rồi, mấy ngày nay anh phải ra ngoài một chuyến, sau khi em về nhà nhớ gọi điện thoại cho anh, ngoan.”
Điện thoại được cúp máy.
Hoàng Hưng gõ cửa đi vào, nói: “Cậu chủ, cậu ba Cố tới rồi.”
Tô Ngọc Kỳ quay người lại, dựa lưng vào song sắt cửa sổ, chiếc áo sơ mi màu đen làm cho thân ảnh của người đàn ông toát lên vẻ hờ hững:
“Tôi biết rồi.”
Hai phút sau.
Người đàn ông mặc chiếc áo măng tô màu đen bước vào, Cố Thành Thái cởi chiếc áo bên ngoài ra rồi dắt lên tay của mình, đôi mắt thâm trầm của anh nhìn Tô Ngọc Kỳ: “Tổng giám đốc Tô, sao đột nhiên đến Thành Phố Vân Châu mà không nói với tôi một tiếng, để tôi còn có thời gian sắp xếp tiếp đãi a.”
“Buổi tối ngày 29 tháng 12, anh đến mộ viên của nhà họ Tô sao?”
Cố Thành Thái đi tới chỗ ghế sofa rồi ngồi xuống, anh không có nửa lời phủ nhận: “Phải.”
Dưới ánh đèn pha lê, khuôn mặt của anh ta âm trầm mà nhợt nhạt, nhưng giọng nói lại cực kỳ điềm tĩnh, đôi con ngươi đen lay láy của anh tựa như một giọt nước đọng: “Tôi tới thăm một vị....trưởng bối.”
...... ------oOo------
Chương 308: Ly hôn với nhã thiển
Sắc mặt của Tô Ngọc Kỳ dần nghiêm lại, tay anh từ từ nắm chặt lại thành quyền, một lúc sau, anh cười khẩy một tiếng, tay châm một điếu thuốc, hút một phát, ánh mắt anh sắt bén: “Nói đi, anh muốn làm gì?”
“Ly hôn với Nhã Thiển.”
“ Không bao giờ.” Khóe môi người đàn ông nở ra nụ cười hờ hững: “Cố Nhã Thiển chỉ có thể là vợ của tôi.”
“Ồ?” Cố Thành Thái nhàn nhạt cười, anh không tiếp tục chủ đề này nữa, anh như thể coi đó là một điều hiển nhiên,cũng không có bất kỳ cảm giác tức giận nào, giống như là một cuộc trò chuyện bình thường vậy thôi ‘Anh đã ăn cơm chưa’ Đối phương lại nói một câu chào hỏi bình thường ‘chưa’.
“Tôi nghe nói, nhiều năm trước, thiên kim tiểu thư nhà họ Tô từng bị bắt cóc, biệt vô âm tính, còn tôi lại vừa vặn cứu được một cô gái, tôi cảm thấy cô gái này lại rất giống với vị tiểu thư nhà họ Tô năm đó bị bắt cóc nha...’
Đôi môi mỏng của Cố Thành Thái nhếch lên, anh nâng khuôn mặt tuấn mĩ âm trầm dưới ánh đèn pha lê lên: “Hay là tổng giám đốc Tô đi xem thử xem.”
.....
Nhiều năm trước, con gái của bà Tô tên Lục Biệt Lam hạ sinh một đứa con gái.
Sau đó đứa bé gái đó lại bị bắt cóc nhằm trả thù thương mại. Biệt vô âm tính.
Lục Biệt Lam cũng vì lẽ đó mà thần trí không tỉnh táo, điên điên dại dại, sau này khi nhận nuôi Tô Vân Thư rồi bệnh tình mới đỡ lên một chút.
10 giờ sáng ngày hôm sau.
Tô Ngọc Kỳ nhìn nhìn bản giám định DNA đặt ở trên bàn.
Một cô gái trẻ độ khoảng hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, mắt mũi miệng...quả thực có mang chút bóng dáng của Lục Biệt Lam ở trong đó.
Người đàn ông liếc mắt xem qua bản giám định DNA, lại nhìn về phía người con gái trẻ tuổi đó, miệng đọc lên tên của cô ta: “Hàn Lê?”
.....
Phố Đông Đường.
Một con phố cổ nổi tiếng ở Thành Phố Vân Châu.
Vẫn là cửa hàng đồ ngọc với mặt tiền nhỏ, hôm nay cửa tiệm không mở cửa. Khi Cố Nhã Thiển bước vào, chỉ có một vài nhân viên trong cửa hàng đang đánh bóng cho ngọc sức, có rất nhiều sản phẩm mới ra mắt, còn một số nhân viên thì đang trò chuyện với nhau.
Nghe thấy có người tới, họ theo bản năng nói: “Hôm nay không mở cửa.” Tới lúc họ quay đầu lại nhìn thấy Cố Nhã Thiển thì lập tức nói: “Thì ra là cô Cố à, cô Cố, ông chủ tôi đang ở sân sau chờ cô.”
Vẫn là xuyên qua con đường nhỏ như lần trước.
Chỉ là ở khác mùa, tán lá xanh mướt đang dần dần chuyển sang màu vàng khô, nhưng mà cây nào cây nấy lại cao chọc trời, tạo nên cảm giác lạnh lẽo.
Cố Nhã Thiển còn chưa đi tới phòng khách thì đã nghe thấy một giọng nói lảnh lót truyền tới: “Lão già, đừng có ba hoa chích chòe với tôi nữa, lần này tôi tới không phải là để nhận thân nhận thích,mau đưa đồ cho tôi để tôi còn về gia tộc ở nước Z phục lệnh nữa.”
Cố Nhã Thiển đi vào thì đúng lúc nghe thấy tiếng ông chủ: “Đồ mà cô cần không có ở chỗ tôi, tôi sắp có khách đến rồi đó.”
“Cái lão già nhà ông...” Cô gái đó mang trên người một chiếc áo khoác
màu đỏ tươi rất kín đáo, đầu đội một chiếc mũ nồi màu đen, trên tay mang một đôi găng cùng màu, tuy trong căn phòng rất ấm áp nhưng trên tay cô vẫn cầm một chiếc lò cầm tay để giữ ấm.
Đó là loại bếp lò bằng kim loại rỗng mà các quý bà hoàng gia trong triều đại nhà Thanh hay sử dụng trong những ngày trời đông giá rét để sưởi ấm.
Cố Nhã Thiển đi vào trong thì chỉ nhìn thấy bóng lưng của một người con gái, cô quay qua nhìn về phía ông chủ tiệm đồ ngọc: “Không biết ông chủ đột nhiên tìm tôi tới đây là có việc gì?”
“Mời cô ngồi, cô Cố.”
“ Ê lão già, đây là khách của ông à?” Người con gái thân mặc áo đỏ quay mặt lại, ánh mắt giảo huyệt như hồ ly đặt trên người của Cố Nhã Thiển.
Cố Nhã Thiển sững sờ: “Khả Ly?”
Cô gái đứng trước mặt cô có khuôn mặt trái xoan với ngũ quan rõ ràng, giống hệt như cái người đã làm thôi miên giúp cô phục hồi trí nhớ hai ngày trước...
Nhưng điều duy nhất không giống chính là chiếc áo màu đỏ mà hôm nay cô ấy mặc, hơn nữa ngữ điệu và cả biểu cảm trên gương mặt của cô hôm nay lại không giống Khả Ly chút nào cả.
Người con gái mặc áo đỏ cười yểu điệu nói: “Tôi không phải là Khả Ly, tôi tên là Khả Ái, cô, đã từng gặp em gái tôi sao?”
Cố Nhã Thiển gật đầu: “Ừm, đã gặp qua.”
“Ừm, chúng tôi là chị em sinh đôi nên bị nhầm lẫn cũng là chuyện bình thường.” Khả Ái tỉ mỉ đánh giá người phụ nữ trước mặt cô, cô ấy khí chất ưu nhã, vẻ ngoài rất xinh đẹp, sau đó cô lại đảo mắt qua nhìn ông chủ tiệm đồ ngọc với ánh mắt thâm trầm, cô hạ giọng nói: “Lão già, không phải là cô ấy chứ? “
Ông chủ rót một chén trà rồi đưa nó cho Cố Nhã Thiển, ông không trả lời câu hỏi của Khả Ái mà chỉ thốt lên một câu: “Cô Cố, uống miếng trà đi
rồi chúng ta từ từ nói chuyện.”
“Cảm ơn.” Cố Nhã Thiển hơi hơi nhướng mày lên nhìn Khả Ái, cô có thể thấy rất rõ đôi mắt của cô ấy đang mang đầy những mớ cảm xúc hỗn độn, có bất ngờ, có phấn khích,có kích động và vân vân. Suy cho cùng thì cô ấy cũng còn trẻ cho nên cũng chưa biết cách để che giấu tâm tư của mình.
Cô vẫn còn chưa biết ông chủ tiệm đồ ngọc này kêu mình tới đây để làm gì đây nữa?
Cô nhấp một ngụm trà rồi nói: “Ông chủ, có gì ông cứ nói thẳng đi, chiều tôi còn phải lên máy bay nữa.”
Cố Nhã Thiển đã đặt vé máy bay lúc 4 giờ.
Cô sẽ bay về Thành Phố Hải Châu.
Ông chủ ho lên một tiếng: “Cô Cố, cô có đeo nhẫn tới không?” “Không có, tôi để ở nhà.”
“Vật quý giá như vậy sao cô lại có thể bỏ ở nhà như vậy.” Khả Ái kích động nói, nhìn thấy Cố Nhã Thiển nhau mày, cô lại nói tiếp: “Ý của tôi là, vật quý giá như vậy cô phải cất giữ cho thật tốt, nếu không sẽ bị mất đó.”
Đôi mắt long lanh như phát sáng của Khả Ái chằm chặp nhìn vào Cố Nhã Thiển.
Cố Nhã Thiển nhẹ nhàng thở dài: “Tôi đã cất rất kỹ rồi.”
Cô cảm thấy ánh mắt của Khả Ái nhìn cô có hơi.....
Giống như là.... ánh mắt của một con mèo khi nhìn thấy một con cá khô vậy, rất tinh khiết, nó không hề mang theo chút địch ý nào cả, cô ấy là đang...hưng phấn sao??
Điều này khiến Cố Nhã Thiển không biết nên làm sao đây.
Cô lại còn cảm thấy cái cô gái tên Khả Ái này lại có chút đáng yêu nữa chứ.
Cô ấy không hề che đậy tâm tư của mình chút nào cả.
“ Khả Ái!” Ông chủ tiệm đồ ngọc ho lên một tiếng, ông trừng đôi mắt mình về phía Khả Ái, Khả Ái gãi gãi đầu: “Tôi chỉ là..chỉ là có chút nôn nóng kích động thôi, cô Cố, để tôi giới thiệu thêm lần nữa, tôi tên là Khả Ái, năm nay mười sáu tuổi, tôi đến từ nước Z, nếu cô đã gặp qua em gái tôi vậy thì chắc cô cũng biết về gia tộc của tôi, Ẩn tộc chúng tôi chỉ phục tùng cho Hoàng Thất của nước Z.”
Cố Nhã Thiển đã từng nghe qua một số chuyện về Ẩn tộc, nhưng mà cô vẫn không biết nhiều điều về cái ẩn thế gia tộc thần bí và to lớn này cho lắm.
Cô chỉ biết sau lưng của mỗi quốc gia đều có một ẩn thế gia tộc lớn mạnh làm hậu thuẫn thôi.
Khả Ái thật sự rất kích động, vì cuối cùng cô ấy cũng đã hoàn thành nhiệm vụ được giao phó, cô ấy chính là người duy nhất trong Ẩn tộc đã hoàn thành nhiệm vụ a!!!
Cuối cùng thì cũng tìm được người đang cầm chiếc nhẫn ngọc này!!!
Ông chủ sợ Khả Ái lại kích động quá mà lắm mồm, nên lại khạc ra vài tiếng, Khả Ái nói: “Lão già, cổ họng của ông không được khỏe hay sao, hay là cảm rồi, hay là bị bệnh suyễn vẫn chưa chữa hết, chứ sao mà cứ ho hoài vậy.”
Ông chủ: “.....”
Khả Ái đi tới ngồi bên cạnh Cố Nhã Thiển, trời sinh cô vốn đã rất mạnh dạn, lại rất nhiệt tình, mồm miệng cứ líu la ríu rít không thôi, hơn nữa với khuôn mặt thanh thuần vô hại đó, dường như chả có ai phòng bị cô ấy cả.
“Cô Cố, bình thường cô thích ăn gì dạ?” “Cô có sở thích gì không?”
“Thích nghe nhạc gì? Cô có thần tượng ai không? Có thích minh tinh nào không?”
Cố Nhã Thiển đưa tay lên đỡ trán: “Khả Ái à....tôi...”
Cái cô gái tên Khả Ái này cứ luyên thuyên hỏi nhiều như vậy, dáng vẻ thì bát quái nhưng lại sáng sủa khiến cho Cố Nhã Thiển khóc không được mà cười cũng không xong.
“Khả Ái!” Ông chủ lên tiếng: “ ôi còn có chuyện cần nói với cô Cố, cô ra ngoài trước đi.”
...... ------oOo------
Chương 309: Nhưng mà anh muốn tới chết đi được
Sau khi bị đuổi ra khỏi phòng khách, Khả Ái nhìn lên khuôn mặt đen sầm của ông chủ tiệm đồ ngọc, thật ra, tuy cô hay giỡn với ông nhưng mà nếu cái lão già này mà nghiêm túc lên thì bản thân cô cũng rất sợ.
Không khí trong phòng lại yên tĩnh trở lại.
Ông chủ lên tiếng nói: “Cô Cố, những điều mà tôi sắp nói sau đây có lẽ là những điều mà cô vẫn luôn thắc mắc đó.”
“Lưu Chấn Khang chỉ là ba nuôi chứ không phải là cha ruột của cô, cha ruột của cô chính là chủ nhân của chiếc nhẫn ngọc đó.”
Cố Nhã Thiển mắt chữ O mồm chữ A kinh ngạc: “Ông nói cái gì?”
Các khớp ngón tay của cô lập tức căng cứng lại, lộ ra những vết hằn trắng bệch.
Cô nhìn ông chủ tiệm đồ ngọc, tuy trong lòng cô bây giờ vẫn còn rất nhiều nghi vấn, nhưng trên lý trí,cô vẫn nhanh chóng bình tĩnh lại, khóe môi Cố Nhã Thiển nở ra một nụ cười nhàn nhạt, thốt lên từng câu từng chữ rõ ràng.
“Ông chủ, vậy thì tôi muốn biết, ông đang diễn vai gì ở đây, một ông chủ tiệm đồ ngọc bình thường ngẫu nhiên phát hiện ra chuyện này sao? Hay là một kẻ ngoài cuộc đã sớm ủ mưu đồ từ trước? Hay là ông đang muốn trục lợi lộc gì hả?”
Trên khuôn mặt của ông chủ nở ra một nụ cười tán thưởng: “Cô Cố, cô còn bình tĩnh hơn tưởng tượng của tôi.”
Cố Nhã Thiển chỉ hờ hững trả lời: “Ông chủ cũng ....thần bí hơn cả tưởng tượng của tôi.”
Cố Nhã Thiển đảo mắt nhìn xung quanh.
Mỗi một món đồ nội thất, cũng như những bức thư pháp và tranh quý
được đặt ở trung tâm phòng khách này, mỗi thứ đều có giá trị liên thành, hơn nữa, ông ta lại có thể mở một tiệm đồ ngọc ở một nơi vắng vẻ như Tiềm Sơn thế này, thật không giống một người bình thường chút nào.
Cố Nhã Thiển không thích.
Cô không thích cái mùi vị bị người khác nắm trong lòng bàn tay như vậy.
Cô không thích cái cảm giác cái gì mình cũng không biết như vậy, nó làm cô cảm giác như mình chỉ là một quân cờ bị người khác thao túng.
“Cô Cố, tôi tin không bao lâu nữa, chúng ta sẽ gặp lại nhau thôi, nhưng có điều chắc chắn sẽ không phải ở nơi này nữa, hơn nữa, cô Cố cứ yên tâm đi, tôi....chỉ là ông chủ của một tiệm đồ ngọc bình thường mà thôi.”
.......
Cố Nhã Thiển đã về tới Thành Phố Hải Châu.
Người làm trong nhà nói Cậu Tô có một cuộc hợp tác nên đi đến thành phố khác rồi, Cố Nhã Thiển nhau nhau mày dưới, hình như trước đây anh ấy có nói với mình rồi, nhưng mà ai ngờ anh ấy vẫn còn chưa về nữa.
Cô đi lên lầu, hai đứa nhỏ đang đọc sách ở trong phòng ngủ, nhìn thấy cô trở về, bọn chúng vui mừng la hét gọi cô, Tiểu Ngũ đang yên tĩnh nằm bên cạnh nhìn thấy cô cũng vui mừng mà chạy tới.
Ăn xong cơm tối thì trời cũng dần tối đen.
Cố Nhã Thiển lấy chiếc nhẫn đó ra, tỉ mỉ xem xét, đoạn bị nứt được xử lý rất tốt, dường như không còn thấy bất kì dấu vết nứt nào nữa, nhưng điều duy nhất mà cô muốn biết bây giờ chính là....
Chủ nhân của chiếc nhẫn này là ai?
Từ trước tới giờ cô chưa từng nghĩ tới bản thân mình lại không phải là con gái ruột của Lưu Chấn Khang.
Mà Lưu Chấn Khang lại...lại như trong nháy mắt đã bốc hơi biến mất đi,
cô không tài nào liên lạc được cho ông cả.
....
Buổi tối hai ngày hôm sau thì Tô Ngọc Kỳ trở về, Cố Nhã Thiển đã say giấc, cô chỉ cảm thấy một mùi hương quen thuộc đang bao lấy mình, mùi hương đó mang theo chút hơi thở của gió lạnh bên ngoài.
Cô còn chưa kịp mở mắt thì đã cảm nhận được một vòng tay quen thuộc đang ôm lấy cô.
“Ưm...” Cố Nhã Thiển vừa chuẩn bị mở miệng thì môi của cô đã bị mút chặt, một bàn tay khác của người đàn ông thì đang cởi nút áo ra, sau đó anh lại ôm chặt người phụ nữ ấm áp nhỏ nhắn ở trong lòng mình.
Cố Nhã Thiển thở không được, cô mở mắt ra, nụ hôn ướt át nhưng cháy bỏng của người đàn ông rơi trên má cô, trên cổ và trên ngực cô.
Sau đó lại không ngừng di chuyển xuống dưới.
Cố Nhã Thiển đẩy anh: “Đừng mà, em buồn ngủ lắm, anh mau đi tắm đi....”
Anh ngoạm lấy vành tai cô, giọng nói mơ mơ hồ hồ: “Tắm xong rồi làm tiếp hả?”
Vừa dứt lời, ngón tay thon dài linh hoạt của anh cởi tấm áo ngủ của cô ra, Cố Nhã Thiển vốn đã ngủ rất say nhưng bây giờ thì hoàn toàn tỉnh rụi, lúc này cô có thể cảm nhận rất rõ ràng từng chuyển động của ngón tay anh đang vuốt ve trên làn da cô, cơ thể cô run lên.
Cô ửng đỏ mặt: “Não của anh có thể nào không chứa mấy cái chuyện này không, đàn ông nên nghĩ tới chuyện kiếm tiền...ai da...”
Cô rên lên một tiếng.
Thân thể cô mềm nhũn ra, cô giương mắt trừng lấy anh, người đàn ông này vậy mà!!
Lại cắn xương quai xanh của mình!
“Tiền anh kiếm không lẽ mợ chủ Tô còn chê chưa đủ?” Tô Ngọc Kỳ chống bàn tay lên bên cạnh má của cô: “ Cả chín ngày rồi, em còn không hiểu nhu cầu của anh với mợ chủ Tô sao, hay là, mợ chủ Tô không muốn?”
Cố Nhã Thiển hận không thể chui vào tấm chăn để trốn, tim cô đập nhanh thình thịch, cô ngượng ngùng nói: “Em mới là không muốn....”
Cho dù có muốn đi nữa cô cũng sẽ không thừa nhận trước mặt anh đâu, nếu không chắc chắn ngày hôm sau cô sẽ không nhấc chân xuống giường nổi cho xem!
“Ưm..nhưng mà anh muốn, muốn tới chết đi được.” Người đàn ông ôm lấy cô qua tấm chăn: “Mợ chủ Tô, em thật tàn nhẫn, cả chín ngày rồi, em thật sự muốn lấy mạng của anh sao?”
......
Thời gian nhanh chóng trôi qua, thời tiết càng lúc càng lạnh hơn.
Buổi tối thứ sáu dùng cơm ở nhà họ Tô, lúc này cô mới biết thì ra nhà họ Tô có một tập quán, đó là vào thứ sáu thì mọi người trong nhà sẽ tụ tập lại dùng cơm.
Tô Diệu Đông và Cố Y cũng đến, Tô Vân Thâm thì gần đây đang ở nước ngoài.
Ăn cơm xong, Cố Nhã Thiển và Cố Y đi dạo trong sân, cô nghe Cố Y kể rất nhiều chuyện liên quan tới mẹ của mình trước đây.
Tuy Cố Y được nhà họ Cố nhận nuôi, nhưng mối quan hệ giữa bà và Cố Nhược Dung lại rất sâu đậm.
Cô không nói gì cả.
Cố Nhã Thiển có hơi do dự, rồi vẫn hỏi một câu: “Dì ơi, dì có biết bên cạnh mẹ con có người nào tên mang chữ ‘Diên’ không?”
Mặt Cố Y lập tức biến sắc.
“Sao con lại đột nhiên hỏi chuyện này?”
Cố Nhã Thiển vốn cũng chả che giấu chuyện gì với Cố Y cả, bởi vì cô có thể cảm nhận được, Cố Y là thật lòng thật dạ đối tốt với cô: “Mẹ để lại cho con một chiếc nhẫn ngọc, bên trong nó có khắc một chữ ‘Diên’.”
Cố Y cắn cắn môi dưới, sau đó bà dời tầm mắt đi tới hướng mà Cố Nhã Thiển không nhìn thấy, hai mắt bà hơi ửng đỏ lên, sau đó lại rất nhanh mà kìm lại, bà nắm chặt tay của Cố Nhã Thiển: “Nhã Thiển, xin lỗi con, dì không biết, nhưng hãy nhớ kĩ lời của dì, cất giữ chiếc nhẫn đó thật tốt, đó là vật rất là quan trọng.”
Cố Nhã Thiển gật đầu, nhưng trong lòng cô lại càng tò mò về thân thế chủ nhân của chiếc nhẫn này hơn....
Người đó rốt cuộc là ai? Cha ruột của cô?
....
Cố Nhã Thiển ở lại Thành Phố Hải Châu ăn Tết, nhà họ Tô chuẩn bị rất náo nhiệt, có rất nhiều khách khứa tới lui trong ngày Tết, hai ngày sau đó, cô và Tô Ngọc Kỳ quay về Thành Phố Vân Châu một chuyến.
Tuy sắc mặt của Cố Lão không được tốt lắm, nhưng tinh thần của ông không tệ, Cố Nhã Thiển rất lo bởi vì dù sao đi nữa thì căn bệnh tim cũ của ông cũng như một quả bom hẹn giờ vậy, rất đáng sợ.
Hai đứa nhỏ mặc quần áo rất sặc sỡ, đó là đồ do cô thiết kế mà, những chiếc áo lông đỏ vô cùng nổi bật, còn có cô và Tô Ngọc Kỳ nữa, cả nhà bốn người xúng xính mặc đồ gia đình.
Nhưng Tô Ngọc Kỳ lại không chịu mặc.
Cố Nhã Thiển cũng biết rõ, kêu một người đàn ông tính tình lạnh lùng hờ hững kiêu ngạo như anh mặc một chiếc áo đỏ nổi bật như vậy, quả thật là....khó mà tưởng tượng được.
Có điều...
“Ông xã à anh mặc thử một lần đi mà? Chúng ta chụp một tấm ảnh chung với nhau.” Cố Nhã Thiển nũng nịu, cô nhớ ra: “Hình như một nhà bốn người chúng ta chưa từng chụp qua một tấm ảnh gia đình a.”
Buổi chiều hôm đó, Cố Giác đã mời một nhiếp ảnh gia nổi tiếng dưới quyền của CK tới.
Đích thân đại BOSS gọi điện thoại tới, nhiếp ảnh gia sao mà không có mặt được a.
Đừng nói tới ngày nghỉ, cho dù anh có đang nằm trên giường bệnh thì cũng phải lết xác xách theo túi truyền dịch tới đây.
Vì đó là cách để anh bày tỏ lòng trung thành của mình với CK mà!
Đại gia đình nhà họ Cố tới hơn mấy mươi người cùng nhau chụp một tấm ảnh, cảnh sắc đầy tuyết trong sân rất đẹp, Cố Nhã Thiển vươn tay ôm lấy cổ của Cố Tinh Tinh, còn Tô Ngọc Kỳ thì một tay bế Cố Dạ Lê lên.
Trong lòng Cố Nhã Thiển thầm nghĩ, hai người này đúng là cha con mà, biểu cảm gương mặt y như hai giọt nước.
------oOo------
Chương 310: Tấm ảnh
Khuôn mặt lạnh lùng không có lấy một nụ cười.
Bởi vì Cố Dạ Lê vẫn còn để bụng chuyện Tô Ngọc Kỳ là ba ruột của mình.
Còn Tô Ngọc Kỳ thì.....
Nhiếp ảnh gia chụp rất nhiều tấm.
Cố Nhã Thiển nghiêng đầu qua nhìn anh, nhẹ nhàng mở miệng: “Anh cười một chút đi a, ngày vui như vậy mà.”
Tô Ngọc Kỳ hơi hơi rũ mi mắt xuống nhìn cô, cảnh tuyết ngày đông cộng với ánh nắng mặt trời đẹp đẽ rọi xuống khuôn mặt mềm mại trắng nõn của cô, bàn tay anh từ từ nắm chặt lại, ánh mắt anh dịu dàng nhìn cô, khóe môi lóe lên một tầng ý cười.
Nhưng lúc anh dời tầm mắt nhìn thấy Cố Lão đang đứng phía bên trái mình thì nụ cười trên khóe môi đột nhiên cứng lại....
Ánh mắt anh cũng dần dần đen sầm lại.
Hết sức âm trầm.
Cố Nhã Thiển không phát hiện ra chuyện này, vì người một nhà chụp ảnh với nhau nên nụ cười của cô cũng trở nên rất xán lạn vui vẻ, nhiếp ảnh gia chụp vài bức ảnh toàn gia đình, Cố Nhã Thiển còn chụp ảnh với anh cả, anh hai rồi chụp cả ba rồi chụp riêng cho mình vài tấm.
“Ông xã, chúng ta chụp một tấm ảnh bốn người nhà chúng ta đi.” Cố Nhã Thiển vừa vươn tay vẫy Cố Tinh Tinh và Cố Dạ Lê qua đây, vừa đưa mắt nhìn người đàn ông bên cạnh mình.
Trong sân đã phủ đầy thành một tầng tuyết thật dày, khiến cho mỗi bước chân đi đều kêu ọp ẹp rất vui tai.
Hai ông bà già nhà họ Cố tuổi tác đã cao không thể nào chịu nổi gió lạnh nên chỉ chụp vài tấm rồi đi vào phòng khách ngay, những người nhà họ Cố khác cũng lần lần lượt mà đi vào dần.
Cố Nhã Thiển nắm lấy những ngón tay có hơi chai sạn của người đàn ông, còn tay kia giơ lên một chữ V, cả người cô dựa vào vai của anh: “Ông xã, anh cười một cái đi mà.”
Cô không có ngẩng đầu nhưng cô cũng thừa biết khuôn mặt của anh lúc này nhất định đang rất u ám đây, cả nhà xum vầy như vậy nên vui một chút đi chứ.
Nhưng mà lạnh thật a.
Chụp được vài tấm, Cố Nhã Thiển bảo hai đứa nhỏ mau vào trong phòng khách, nếu không sẽ cảm lạnh mất thôi, bên ngoài thật sự lạnh quá rồi, tại tối hôm qua tuyết rơi cả đêm mà.
Trên mặt đất cũng đóng băng rồi.
Một bàn tay to lớn nắm lấy tay cô, gói gọn bàn tay nhỏ bé của cô trong lòng bàn tay của mình, thanh âm anh trầm thấp nói: “Vào nhà ngồi thôi, bên ngoài lạnh quá rồi.”
Anh nắm chặt lấy từng ngón tay cô, Cố Nhã Thiển được bao bọc bởi một sự ấm áp dịu dàng nên cô cũng có chút không nỡ rút tay đẩy anh ra: “Anh vào phòng ngủ thay quần áo đi, thay chiếc áo lông đỏ đó, rồi chúng ta chụp ảnh với nhau.”
“Đi mau đi mà ông xã ~” Cố Nhã Thiển nũng nịu, đẩy anh đi về hướng của ‘Tĩnh Uyển’ rồi kêu nhiếp ảnh gia đi vào nhà uống một ngụm trà đợi một lát.
Cô và Tô Ngọc Kỳ chỉ có ảnh cưới, ngoài ảnh cưới ra hình như...chẳng còn tấm ảnh đời thường nào khác nữa.
Tô Ngọc Kỳ thầm thở dài một tiếng, anh đưa tay véo nhẹ khuôn mặt trắng nõn có chút ửng hồng của cô, nụ cười anh có hơi khó xử nhưng rất ấm áp: “Được rồi.”
Cố Nhã Thiển nhón chân lên, hôn nhẹ vào má anh một cái.
Nhiếp ảnh gia đang định vào phòng khách thì lập tức lấy máy ảnh ra, bắt trọn khoảnh khắc ngọt ngào này.
Nụ cười của người phụ nữ ngọt như đường mật, đáy mắt long lanh như những vì sao sáng, trên người cô khoác một chiếc áo lông đỏ rực tựa như một ông mặt trời đang chiếu sáng vậy, cô nhón bước chân lên, rồi ngượng ngùng hôn vào má của người đàn ông đầy thân mật.
Sau đó....
Nhiếp ảnh gia tay không ngừng bấm máy, tách tách từng khoảnh khắc.
Thân ảnh cao lớn của người đàn ông trong ống kính đang nắm lấy cổ tay của cô, kéo cô vào lồng ngực ấm áp, bao bọc cô trong chiếc áo khoác của mình, anh cúi đầu hôn lấy đôi môi của cô đầy cuồng nhiệt.
Chiếc áo lông màu đỏ cùng với chiếc áo khoác màu đen kết hợp với nhau, trông thật hạnh phúc và ngọt ngào.
......
Trong phòng ngủ.
Người đàn ông thay chiếc áo lông màu đỏ rồi bước ra ngoài, dang tay ôm lấy người phụ nữ đang đứng đợi ở cửa: “Kêu anh mặc đồ màu đỏ hả? Mợ chủ Tô, em cố ý đúng không.”
Từ nhỏ tới lớn anh chưa từng đụng vào quần áo với mấy màu này, quần áo bình thường của anh dường như cũng chỉ một màu đen thôi, thỉnh thoảng cũng có những màu nhạt nhạt, nhưng mà màu đỏ thì....
Thật ra anh.....
Sống 29 tuổi đầu rồi, đây là lần đầu tiên anh mặc đó...
“Đẹp quá?” Cố Nhã Thiển nhiệt tình gật đầu tán thưởng, nhưng thật sự nó rất đẹp mà, tỉ lệ cơ thể của anh rất chuẩn, dáng người cao ráo, hai chân thì dài thẳng tắp, nên anh có mặc màu đỏ cũng không mang lại bất
kì cảm giác kì cục nào, thân hình hoàn mĩ cộng với khuôn mặt không chỗ nào để chê nữa thì cho dù anh có mặc đồ màu đỏ sặc sỡ thì trông vẫn còn phong độ chán.
“Mợ chủ Tô, anh đây cũng là vì em đó, anh sống 29 năm rồi đây là lần tiên anh mặc đồ màu đỏ đó, mợ chủ Tô nên khen thưởng anh một chút đi chứ.”
Cố Nhã Thiển nhìn thấy đôi mắt sáng quắc của người đàn ông thì lập tức nhìn qua chỗ khác rồi kéo tay anh đi ra ngoài: “Em..em sẽ mời cậu chủ Tô ăn cơm!”
Sao mà cô không biết người đàn ông này đang nghĩ gì chứ. Tuyệt đối không được!
Sáng nay anh còn quấn lấy dày vò cô, xém chút nữa thì cô dậy không nổi rồi.
Thời tiết đã sáng sủa hơn rất nhiều rồi, có rất nhiều bà con thân thích đến thăm hỏi hai ông bà nhà họ Cố, họ mang theo con cái, mấy đứa trẻ con đang chơi đánh trận tuyết ở ngoài sân, Cố Tinh Tinh rất nhanh đã gia nhập chơi đùa.
Chúng chơi rất vui vẻ.
Nhưng Cố Dạ Lê không thích làm bẩn quần áo, cậu nhóc nhíu nhíu mày, cậu càng không thích tiếp xúc với mấy đứa trẻ lạ.
Càng không thích cả người mình bị dính đầy tuyết.
Nhưng nhìn thấy đám trẻ con đang nô đùa chơi ném tuyết trong sân, đáy mắt cậu bé lại chợt lóe lên tia thích thú.
Cho nên cậu bé một mình đi tới chiếc xích đu trong sân rồi ngồi xuống, đây chính là chiếc xích đu mà cậu hai đã làm cho cậu bé.
Đột nhiên có một quả cầu tuyết bay đến trúng ngay trên quần áo của cậu, cậu nhíu nhíu mày nhìn về phía người đã ném cầu tuyết vào cậu: “Úc Bác Văn cậu làm gì vậy?”
“Không phải chỉ ném trúng cậu một chút thôi sao, dữ cái gì chứ?” đứa bé trai tên Úc Bác Văn lập tức lên tiếng phản kích, sau đó lại quay qua lẩm bẩm lầm bầm gì với một đứa trẻ đồng trang lứa khác.
Úc Bác Văn là cháu trai của Tham mưu trưởng Úc, gia thế đương nhiên không phải hạng xoàng xĩnh, cậu bé đưa mắt trừng Cố Dạ Lê, cậu không thích Cố Dạ Lê chút nào, lúc nãy cậu chính là do cậu cố ý ném tuyết vào Cố Dạ Lê đó!
Ai bảo ông nội lại kêu cậu phải nhường nhịn, không được kiếm chuyện với tên Cố Dạ Lê này chứ. Tư tưởng của trẻ con vốn đã rất đơn giản, Úc Bác Văn lại ngậm thìa vàng từ nhỏ, sao mà cậu bé có thể tỏ ra yếu đuối trước mặt lũ trẻ con đồng tuổi khác chứ.
Gia trưởng càng nói, cậu càng làm phản hơn.
Trong phòng khách, Cố Nhã Thiển đang trò chuyện với Tống Hân, lúc này trong phòng khách vô cùng náo nhiệt với rất nhiều quý khách tới thăm hỏi hai ông bà lão nhà họ Cố, còn Tô Ngọc Kỳ thì đang đứng trên ban công lại vừa lúc nhìn thấy cảnh ở dưới sân tuyết.
Một đám trẻ con đang chơi rất vui vẻ chỉ có Cố Dạ Lê ngồi một mình ở xích đu thôi.
Anh dập điếu thuốc rồi đi ra ngoài.
Mấy đứa trẻ con thì cười nói ha hả, tuy Cố Dạ Lê là cháu chắt ngoại của Ông Cố, là tiểu thiếu gia của nhà họ Cố, nhưng dù sao đi nữa cậu ở Thành Phố Vân Châu cũng chưa lâu nên không có quen biết với đám trẻ này. Nhưng Úc Bác Văn thì khác, mấy đứa trẻ này đều cùng một phe với cậu bé, nên họ đều đứng chơi với cậu ở dưới sân, cậu nói một câu tôi nói một câu qua lại với nhau.
Cố Tinh Tinh chau mày, cô bé lấy một chiếc khăn tay ra lau tuyết trên áo cho Cố Dạ Lê: “Được rồi, đừng xị mặt ra như vậy nữa, có một chút tuyết thôi mà, chị đã lau sạch sẽ cho em rồi.” Sau đó cô bé quay người lại nhìn Úc Bác Văn: “Mau xin lỗi Dạ Lê cho tôi!”
“Tại sao tôi phải xin lỗi cậu ta chứ!”
“Cậu đã ném tuyết vào người em ấy.”
Cố Dạ Lê không vui không phải là vì cậu bị tuyết ném trúng, mà cậu không vui là bởi vì...
Tuyết ném vào người đã làm chiếc áo lông đỏ mà mami làm cho cậu bị bẩn mất rồi, tuyết tan đi tạo thành một vết ướt lớn trên áo.
Chiếc áo mà mami làm cho cậu đã bị bẩn rồi.
Cố Dạ Lê ngẩng mặt nhìn Úc Bác Văn, Úc Bác Văn đang cười ha hả giễu cợt cậu với đám trẻ xung quanh thì nhìn thấy ánh mắt lạnh như băng của Cố Dạ Lê đang nhìn mình, Úc Bác Văn run rẩy, lúc này cậu bé cảm thấy hơi kinh hãi một chút, nhưng mình đang đứng trước mặt đám trẻ khác mà, phải mạnh mẽ lên: “Cậu trừng cái gì mà trừng...”
Thật ra trong lòng Úc Bác Văn có hơi sợ, dù sao ông nội cũng đã nói cậu đến nhà họ Cố thì phải chơi với tiểu thiếu gia nhà họ Cố cho thật vui vẻ.
Nhưng mà ông nội cũng rất lợi hại mà, cậu không cần thiết phải lấy lòng tên Cố Dạ Lê này đâu!
Tô Ngọc Kỳ đi tới, mấy đứa nhỏ nhìn thấy có người lớn tới thì lập tức sợ hãi, người đàn ông đi tới bên cạnh Cố Dạ Lê, đưa mắt nhìn vệt tuyết dính trên áo lông của cậu đã tan ra thành một vết ướt lớn, anh nói: “Về giặt một chút là ổn thôi.”
Đây chính là những bộ quần áo gia đình mà Cố Nhã Thiển mới làm xong năm ngoái, chất liệu vải do chính tay cô chọn lựa, bản thiết kế cũng tự tay cô vẽ, cô còn đem chúng tới một tiệm may thuộc sở hữu của VK để may, phía trên cổ áo còn được thêu tay thủ công, những đường thêu này là do một thợ thêu nổi tiếng trong tiệm đích thân làm nên vô cùng tinh xảo.
Hai đứa nhỏ nhà cô mặc lên rất thích.
Đặc biệt là Cố Dạ Lê, bởi vì tính cách cậu có hơi khó nên dường như....đừng nói là để người ngoài đụng vào cậu một lát, chỉ cần người nhà đụng vào đồ vật yêu thích của cậu một chút thôi, cũng đủ khiến cậu
chau mày không vui rồi.
Anh chưa từng hỏi Cố Nhã Thiển qua tại sao lại có đứa trẻ sáu tuổi này, mới nhỏ xíu thôi đã mắc bệnh sạch sẽ rồi.
Dù sao đi nữa, cô cũng đã mất trí nhớ rồi, nói không chừng cũng không nhớ chuyện này đâu.
Cũng không chừng là nhà họ Cố đã.... bức ruột bức gan mà cho cô một đứa trẻ để cô cắt đứt cuộc sống trước đây của cô.
Anh tự nhiên có thể chăm sóc tốt cho đồ vật nhỏ này, lại sống chung với đồ vật nhỏ này lâu như vậy, Tô Ngọc Kỳ cảm thấy,con nhím nhỏ này cũng thú vị đó chứ.
Người đàn ông khom người xuống, ánh mắt anh hơi hơi ngang bằng với ánh mắt của Cố Dạ Lê: “Vật nhỏ, con là nam tử hán, con có biết nam tử hán bị người ta ức hiếp sẽ làm gì không?”
Cố Dạ Lê nhìn anh.
“Ai đánh con, thì con đánh lại.” Người đàn ông nói tiếp: “Nếu con chê bẩn,con có thể tìm một nơi nào đó để khóc, nhưng đó là hành vi của một kẻ hèn nhát.”
Cố Dạ Lê nắm chặt bàn tay nhỏ nhắn lại: “ on không phải kẻ hàn nhát, con không có sợ.”
Đương nhiên Tô Ngọc Kỳ biết, một đứa trẻ mới sáu tuổi mà đã biết tự chế một khẩu súng đơn giản, từ nhỏ cậu bé đã ở cạnh bên mấy tên ám vệ của nhà họ Cố, nên thân thủ tất nhiên có thể so sánh với đám trẻ lớn lên trong mật quán rồi.
Không thể không thừa nhận rằng Cố Giác đã dạy dỗ cậu bé rất tốt.
“Vậy con chứng minh đi.”
Cố Dạ Lê nhìn lấy bàn tay nhỏ bé trắng trẻo của mình, rồi lại nhìn xuống lớp tuyết dưới đất, tuyết thì năm nào cũng rơi nhưng cậu chưa bao giờ đụng vào nó cả,bởi vì nó dơ lắm cậu không thích đâu.
Hơn nữa, cậu cảm thấy nó rất trẻ con.
Nhưng ai biểu bọn họ đã làm dơ áo mà mami may cho cậu chứ.
Đôi tay nhỏ bốc lên một nắm tuyết mát lạnh, cậu nhanh chóng nặn tròn nó rồi hướng về phía Úc Bác Văn ném mạnh một phát, phát ném chuẩn xác trúng ngay người của Úc Bác Văn.
Úc Bác Văn lập tức nặn tuyết phản kích lại, Cố Dạ Lê nấp đi, rồi tiếp tục ném với Cố Tinh Tinh.
Tô Ngọc Kỳ hài lòng gật gật đầu, nhìn mấy đứa nhỏ chơi đùa náo nhiệt trong sân rồi quay người lại đi về phòng khách, vừa lúc lại gặp Cố Giác, anh hơi nhíu mày lại: “Anh Cố.”
“Tổng giám đốc Tô có rảnh không, đến đây uống trà một lát.” .....
Giữa mấy đứa trẻ con thì có ân oán gì chứ, đánh một trận tuyết với nhau rồi lại làm lành chơi đùa với nhau thôi.
Mấy bàn tay nhỏ bé lạnh tới nỗi ửng đỏ cả lên, người làm nhà họ Cố lập tức nấu sữa bò, chuẩn bị găng tay: “Mấy cô chủ cậu chủ nhỏ, mau lại đây sưởi ấm tay đi, đừng chơi nữa, lạnh lắm đó.”
Úc Bác Văn vỗ vỗ vai của Cố Dạ Lê: “Sau này cậu chính là anh em của tôi rồi, từ nay trở đi tôi sẽ bảo vệ cậu.”
Sắc mặt Cố Dạ Lê lạnh lùng: “Ai cần cậu bảo vệ chứ.”
Úc Bác Văn cũng cảm thấy cậu đánh không lại Cố Dạ Lê đâu nên lập tức nói: “Vậy cậu làm đại ca bảo vệ tụi tôi đi.”
Cố Dạ Lê nghĩ nghĩ rồi nghiêm túc gật đầu: “Được.” Người làm bận rộn.
Từng người từng người bưng ly sữa bò ấm nóng tới.
Mấy đứa trẻ con lại chạy lên lầu chơi game. .....
Sắc trời dần chuyển tối.
Nhiếp ảnh gia đã chụp rất nhiều ảnh, rất nhanh đã rửa xong hết thảy, anh đem bức tranh toàn gia đình lớn nhất treo trong phòng khách của Chủ Uyển, bà Cố cũng đã lấy bức thư pháp mà mình thích nhất xuống.
Buổi chiều Cố Nhã Thiển cũng đã chụp rất nhiều ảnh, nhưng không ngờ nhiếp ảnh gia lại gửi cho cô một album ảnh, trong đó là tất cả những tấm ảnh mà buổi chiều đã chụp, cô ngồi trên ghế sofa lật qua lật lại xem, khuôn mặt cô bắt đầu đỏ lên.....
Sau đó cô đóng cuốn album lại.
Tống Hân đi tới: “A, đây là cuốn album gì vậy, là Tiểu Triệu đưa cho em sao? Ảnh cũng được rửa ra hết rồi, cho chị xem với.”
Phía trên tấm bìa có rất nhiều ảnh chụp chung của mấy người nhà bọn họ.
Cố Nhã Thiển che cuốn album lại: “Ừm.. cái đó, hay là lát nữa rồi xem đi.”
Bởi vì.... cô đâu có biết.
Nhiếp ảnh gia vậy mà lại chụp ảnh...cô và Tô Ngọc Kỳ đang hôn nhau chứ.
..... ------oOo------