CHƯƠNG 371 - 380
Chương 371: Cha của đứa trẻ đâu
Mộc Như Phương nhanh chóng đến bệnh viện, Nặc Nặc đang được truyền dịch.
Con gái đã ngủ, trong bệnh viện dành không được phòng bệnh, lại thêm chỉ là truyền dịch, nên được dì Lý ôm trong lòng nửa nằm nửa ngồi trên ghế.
Dì Lý thấy Mộc Như Phương đến, nhanh chóng nói: “Như Phương”.
Mộc Như Phương vội vàng đi qua, ôm lấy Nặc Nặc, nhìn khuôn mặt tái nhợt của Nặc Nặc, bởi vì phát bệnh, môi có màu tím nhạt, trong lòng cô níu thành một vòng: “Nặc Nặc, Nặc Nặc.”
Cô bé từ từ mơ mắt, yếu ớt gọi: “Mẹ...”
Dì Lý ngồi bên cạnh nói: “Buổi trưa, Nặc Nặc chơi cùng với mấy đứa trẻ dưới lầu, vẫn còn tốt, buổi tối liền nói cơ thể không được thoải mái, dì đo nhiệt độ cơ thể có chút sốt, cho con bé uống thuốc, Nặc Nặc ngủ bị đau làm cho tỉnh.” tiếp theo dì Lý nhanh chóng gọi điện cho Mộc Như Phương.
Gần sáng, trong phòng truyền dịch không có nhiều người.
Sau khi Mộc Như Phương thấy tình hình Nặc Nặc đã ổn định, liền bảo dì Lý đi về nghỉ ngơi: “Quá muộn rồi, làm phiền dì nhiều rồi, di quay về nghỉ ngơi trước đi.”
Dì Lý cũng rất lo lắng cho Nặc Nặc, cô bé nhỏ như vậy lại chịu đau khổ như vậy, nhưng bản thân ở lại đây cũng chả có tác dụng gì, thấy Mộc Như Phương ở đây, nên đã đi về trước.
Mộc Như Phương ôm Nặc Nặc, đưa tay ra chạm nhẹ vào mặt cô bé: “Nặc Nặc dậy đi? Uống ít nước, rồi nghỉ ngơi một lúc.”
Môi cô bé khô khốc, Mộc Như Phương mở bình nước, đưa đến miệng cô bé, cô bé uống mấy ngụm, nằm trong ngực Mộc Như Phương: “Mẹ, Nặc
Nặc không đau.”
Mộc Như Phương vẫn luôn chịu đựng.
Lúc này nước mắt liền rơi xuống.
Cô có chút không thở được, giơ tay lên tháo khẩu trang ra, ngực cô dường như bị một nắm bông ngấm nước chặn lại, vô cùng khó chịu.
“Mẹ, đừng khóc.”
Nặc Nặc vừa nói vừa giơ tay lên lau khóe mắt của Mộc Như Phương.
Cô y tá đến thay thuốc cho Nặc Nặc, Nặc Nặc rất ngoan, không hề kêu đau, cô y tá nhìn cô bé thật dễ thương, khen ngợi vài câu, ngẩng đầu lên nhìn thấy Mộc Như Phương, đường nét người phụ nữ này thanh nhã và xinh đẹp, cả người mặc bộ quần áo bình thường, nhưng khí chất tao nhã và đơn thuần, trên lông mi còn vương lại những giọt nước mắt long lanh, hốc mắt có chút đỏ, cô y tá sững người, phải mất mấy giây mới phản ứng lại.
Mộc Như Phương nói với cô y tá: “Cảm ơn.”
Sau khi cô ý tá quay lại trạm y tá, nói với cô y tá bên cạnh: “Cô nhìn bên kia, nhìn bên kia, người phụ nữ kia cũng thật xinh đẹp.”
Buổi tối chỉ có hai y tá trực.
Cô y tá kia ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy một hình bóng mảnh khảnh, chỉ là nhìn thấy một bên mặt, hai cô ý tá thì thầm.
Một trong hai cô ý tá lên tiếng: “Đó là minh tinh nào, sao tôi lại không có ấn tượng, quá đẹp rồi.”
“Làm sao có thể, nếu như có minh tinh xinh đẹp như, không phải chỉ cần một ánh mắt có thể nhận ra.”
“Cũng đúng.”
Một cô y tá cầm điện thoại di động lên, lặng lẽ chụp một tấm ảnh, một cô
y tá khác giữu lại tay của cô ta: “Cô chụp ảnh người khác làm cái gì?”
“Đẹp như vậy, lưu giữu lại, như thế màn hình bảo vệ cũng đẹp nha.” Nhưng cô y tá nhỏ liếc nhìn điện thoại, bức hình có chút mờ, chính là một bên mặt trắng nõn, lóng lánh.
Cố Thần Phong đi qua, hai cô y tá nhìn thấy Cố Thần Phong, lập tức đỏ mặt ngạc nhiên: “Chủ nhiệm Cố, anh đã qua.”
Sau khi Cố Thần Phong từ nước ngoài về, liền đảm nhiệm chức chủ nhiệm ở bệnh viện số một thành phố Hải Châu, trẻ tuổi, tài năng xuất chúng, trong lòng lường trước một đao.
Lúc vừa mới được điều qua, nữ bác sĩ và y tá trong khoa đều rất đông.
Nặc Nặc nằm trong lòng Mộc Như Phương ngủ thiếp đi, dường như còn vì cơ thể không khỏe, nên ngay cả khi ngủ, cùng khó chịu, Mộc Như Phương đưa tay lên chạm vào trán của Nặc Nặc cơn sốt vẫn chưa giảm.
Mộc Như Phương ngước mắt lên, nhìn thấy một hình bóng quen thuộc, cô vội vàng gọi một tiếng: “Bác sĩ Cố.”
Cố Thần Phong nghe thấy một giọng nói dịu dàng, anh dừng bước, quay người lại, đối mặt với một đôi mắt trong veo, khóe mắt người phụ nữ hơi đỏ, một khuôn mặt xinh đẹp, hơi thở của anh có chút ngưng lại, trong lúc chưa kịp phản ứng lại, đã đi tới trước mặt cô, nhìn những giọt nước mắt trên lông mi cô, đường nét đẹp đẽ như sương sớm.
Anh chỉ cảm thấy ngực của mình bị đánh mạnh một cái.
Hơi thở nặng nề hơn vài phần.
Cứ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của người phụ nữ, Mộc Như Phương phản ứng lại, cô quên không đeo khẩu trang, lúc này cũng không quan tâm đến điều này, cô vội vàng lên tiếng: “Bác sĩ Cố, anh xem con gái tôi một chút đi, con bé đột nhiên bị phát bệnh....bây giờ đang sốt.”
Cô cắn chặt đôi môi nhợt nhạt.
Cố Thần Phong thu lại ánh mắt, đặt tay lên trán Nặc Nặc, anh nhận ra, cô
bé này, hóa ra là con gái của người phụ nữ đeo mặt nạ mấy ngày trước.
Anh nói: “Đưa cô bé đến phòng bệnh đi, như vậy sẽ thoải mái hơn một chút.”
Mộc Như Phương cũng muốn Nặc Nặc được ngủ thoải mái hơn một chút, Nặc Nặc đột nhiên phát bệnh, không phải mấy ngày có thể khỏi được.
Nhưng ở trong bệnh viện cô lại không quen ai, không sắp xếp được phòng bệnh.
Không ngờ tới Cố Thần Phong lại giúp cô.
Phòng bệnh là phòng đôi, nhưng giường bệnh bên cạnh là không có người.
Môi trường ấm áp, mùi nước khử trùng rất nặng.
Mộc Như Phương nhìn con gái vẫn đang truyền dịch nằm trên giường, Cố Thần Phong đang kiểm tra, thấy đôi mắt người phụ nữ rất đỏ, anh nhẹ nhàng nói: “Không sao đâu, mấy ngày này sẽ truyền trước.”
Anh nhìn vào bộ quần áo bình thường trên người Mộc Như Phương, được giặt sạch sẽ, thoang thoảng mùi hương của bột giặt quần áo, dường như nhận ra gia đình cô đang gặp khó khăn, nên vẫn luôn kéo dài thời gian phẫu thuật cho đứa trẻ.
Viên đá lớn trên ngực Mộc Như Phương đã được hạ xuống, cô nói một cách biết ơn: “Cảm ơn anh, bác sĩ Cố.”
Cố Thần Phong không đi ngay, đứng sang một bên, hỏi: “Cha của đứa bé đâu? Đây là bệnh tim di truyền từ người nhà.”
Mộc Như Phương rủ mặt: “Anh ta...anh ta không bị bệnh tim.”
Có lẽ được di truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Cô nhớ, bà nội của Đào Gia Thiên, bị bệnh tim, vì bệnh tim mà rời đi.
Cố Thần Phong đi đến cửa phòng bệnh, nhìn hình bóng của cô, một ánh sáng ấm áp, mảnh khảnh lại dịu dàng, đẹp đến tận xương cốt bên trong.
Nặc Nặc ở lại bệnh viện một tuần, một tuần này, Mộc Như Phương ở Hoàng Đình không có thấy Đào Gia Thiên, vào đêm khuya khi cô ở cùng với Nặc Nặc, mỗi ngày cuộc sống thấp thỏm mới xem như là kết thúc.
Ngày Nặc Nặc xuất viện, Cố Thần Phong có đến tìm cô, nói tình hình bệnh tim của Nặc Nặc bây giờ không được tốt, đổi thuốc cho Nặc Nặc.
Cố Thần Phong đứng dậy, liếc nhìn đồng hồ: “Tôi tiễn cô.”
“Không cần đâu.” Mộc Như Phương theo bản năng liền từ chối, cô đeo khẩu trang, giọng nói có chút năng nề.
Cố Thần Phong cởi áo blouse: “Cô còn phải tốn tiền gọi xe. Cửa bệnh viện rất nhiều taxi không sử dụng đồng hồ.”
Mộc Như Phương vậy mà không nói nên lời.
Buổi tối, phòng bao Hoàng Đình.
Mộc Như Phương rửa ta, lòng bàn tay cô không may bị những mảnh thủy tinh là trầy xước, vừa này ở trong phòng bao một ông chủ đã nổi điên, đập vỡ một chai rượu vang đỏ 60 triệu, cô lau thảm, không cẩn thận cứa rách.
Lúc đi ra khỏi phòng rửa tay, trước mặt nghênh đón một nhóm người, Mộc Như Phương nhìn người đàn ông đi phía trước, chính là Đào Gia Thiên cô cúi thấp đầu, lui sang một bên, người đàn ông đi ngang qua cô, nhưng thể không nhìn thấy cô.
Mộc Như Phương cũng không biết tối hôm đó anh ta làm sao, đột nhiên rút người ra, nổi giận, như vậy cũng tốt, tốt nhất sau này cứ như vậy.
------oOo------
Chương 372: Trên người anh ta đều là máu của cô
Một khoảng thời gian tiếp theo, mỗi ngày đều không có việc gì, bình an vô sự.
Mộc Như Phương ở trong Hoàng Đình, ngay cả gặp Đào Gia Thiên, người đàn ông dường như không phát hiện ra cô, thờ ơ đi khỏi.
Có lẽ, anh ta thật sự quyết định bỏ qua cho cô.
Mộc Như Phương mỉm cười, khóe miệng có chút đau khổ.
Quên cũng tốt.
Đều quên đi.
Cô cũng muốn quên đi.
Nếu như hai người đều có thể quên đi thì tốt rồi, hai bên đều quên đi, xa lạ với nhau.
Cả đời này, chính là như vậy.
Kiều Hoa nhận được lương tháng này của mình, buổi trưa đi đến ngân hàng, đem số tiền trong hai thẻ ngân hàng còn như nhau, nhìn chữ số trên thẻ, bởi vì bỏ qua dị ứng với rượu, uống rượu ở bàn kia, Đào Gia Thiên đưa ra 300 triệu, co số xem ra vẫn rất ấn tượng.
Nếu như là một gia đình bình thường, có lẽ sẽ hài lòng với con số này.
Nhưng đối với Mộc Như Phương mà nói, không đủ, một chút cũng không đủ, vẫn còn thiếu 600 triệu, vẫn còn thiếu 600 triệu mới có thể làm phẫu thuật cho Nặc Nặc.
Dinh dưỡng hộ lý sau này còn phải tiếp tục dùng đến tiền, lại là con số giá cả một ngày.
Cô không có người bạn nào có thể cho cô mượn tiền, mà một lần mượn
đến 600 triệu, hơn nữa cô không có cách nào một lần có thể rõ ràng 600 triệu này, tiền lời mỗi tháng cô chỉ có thể gửi cho đối phương một ít, nhưng ai có thể đợi cô như vậy.
Khi cô học cấp hai, được nhà họ Đào nhận nuôi, mấy năm nay lại trải qua sự tàn nhẫn của xã hội.
Rút 1 triệu 800 nghìn làm sinh hoạt phí tháng này, còn 3 triệu đưa cho dì Lý, cảm ơn dì ấy tháng này đã chăm sóc Nặc Nặc.
Mộc Như Phương chuẩn bị đi siêu thị mua một ít xương sườn để buổi trưa nấu cho Nặc Nặc, cô bỏ tiền vào túi, đi đến trạm xe bus, chờ xe bus.
Đột nhiên sau lưng truyền đến một âm thanh xe máy gầm rú, trong khi Mộc Như Phương vẫn chưa kịp phản ứng lại, balo của cô đã bị cướp mất, trong một giây, cô nắm chặt lấy giây đeo balo.
Nhận ra bản thân đã gặp phải cướp.
Tiếng la hét, âm thanh thảo luận vang bên tai cô. Nhưng không có ai giúp đỡ cô.
Mộc Như Phương bị kéo lê trên mặt đất vài mét nhưng vẫn không chịu buông tay, cắn chặt răng, không thể buông tay, mỗi một đồng tiền trong túi đều rất quan trọng đối với cô, không thể thả ra được!.
Tuyệt đối không được thả ra.
Đó là tiền cứu mạng Nặc Nặc!!!
Ngay cả khi cô chết cũng không thể buông tay!
Người đàn ông lái xe đi rất nhanh, người đàn ông phía sau thấy Mộc Như Phương vẫn không buông tay ra, ngấm ngầm mắng một tiếng, sau đó lấy ra một con dao găm cắt ngón tay Mộc Như Phương, cắt rất nhiều lần, Mộc Như Phương cắn răng không có cánh nào, buông tay ra, cả người ngã xuống đất, nước mắt trong phút chốc liền từ khóe mắt trào ra.
Tiền của cô, còn có thẻ ngân hàng của cô!!
Điện thoại của cô, chìa khóa của cô đều ở trong túi. Thẻ ngân hàng, thẻ ngân hàng...
Bên trong là tất cả tiền tiết kiệm của cô.
Cô cắn răng, không quan tâm đến sự đau đớn của cánh tay đang chảy máu, đuổi theo, nhưng chiếc xe máy đã lao ra khỏi đám đông biến mất trước mặt cô, cô vấp ngã bổ nhào xuống đất, cả đời này, cô gặp quá nhiều điều không may mắn rồi.
Tất cả đều không bỏ qua cho cô.
Tại sao không thể thương hại cô một chút, cuộc sống càng không hạnh phúc, đối với cô càng tàn nhẫn.
Một nhóm người xunh quanh, hình như thương hại cô, nhưng vừa rồi không có bất cứ ai giúp đỡ cô, đột nhiên có người nói: “Cô gái, trong túi của cô có đồ quý giá không, nhanh đi đến ngân hành khóa thẻ lại.”
Câu nói này, khiến Mộc Như Phương tỉnh lại trong sự hoảng sợ đau buồn, đúng vậy, khóa thẻ ngân hành, như vậy tiền trong thẻ sẽ ít, đúng rồi, đi đến ngân hàng....
Trước mắt Mộc Như Phương bùng cháy hi vọng, dường như cánh tay đầy máu không còn đau nữa, những vết trầy xước trên cơ thể cũng không còn cảm thấy nữa, nhanh chóng chạy đến ngân hàng, bỏ khẩu trang ra, kêu nhân viên đi khóa thẻ lại, nhân viên ngân hàng đã bị dọa.
Thấy một vệt máu đang chảy trên tay cô, những giọt máu không ngừng nhỏ giọt trên mặt đất.
Những tiếng la hét liên tục không ngừng.
Đào Gia Thiên đi ra từ phòng VIP của ngân hàng, ban đầu muốn rời đi từ lối VIP, lại nghe thấy tiếng la hét.
Người đàn ông ở bên cạnh lập tức đi ra ngoài kiểm tra, tránh xảy ra nguy hiểm.
Lúc đi vào, Đào Gia Thiên hỏi xảy ra chuyện gì, người đàn ông mặc đồ đen im lặng trong hai giây, Đào Gia Thiên cau mày: “Nói!”
Người đàn ông mặc đồ đen là vệ sĩ ngầm của nhà họ Đào, tử nhỏ đã lớn lên cùng với Đào Gia Thiên, mục đích là bảo vệ an toàn cho Đào Gia Thiên, đương nhiên cũng biết rất nhiều về Đào Gia Thiên trước đây, anh ta nói: “Là cô Mộ.”
Mộc Như Phương!
Đào Gia Thiên cau mày: “Tôi đã nói rồi, không được nhắc người phụ nữ này trước mặt tôi!” Thời gian này anh ta đã cố gắng kiềm chế bản thân mình, kiềm chế cảm xúc kỳ lạ trong lòng mình, nhưng nghe thấy tên của cô còn có tiếng hét ở bên ngoài, đầu anh ta lại đau lại, cuối cùng khuôn mặt trở nên lạnh lùng, không nhịn được liền đi ra ngoài.
Trên mặt đất đều là máu.
Nhìn thấy người phụ nữ khuôn mặt nhợt nhạt, đôi môi nhợt nhạt không có chút máu, chính là máu từ trên người cô, nhưng dường như cô không cảm thấy đau đớn, cầu xin nhân viên.
Trong lòng Đào Gia Thiên bị đập mạnh một cái, nghe thấy bên tai có người nói: “Thật đáng thương, những tên cướp bóc kia đúng là không ra gì mà!”
Dường như đều cảm đồng cảm với việc cô gặp cướp.
Các nhân viên ngay lập tức gọi điện đến trung tâm cấp cứu.
Nói với Mộc Như Phương: “Cô Mộ, thẻ ngân hãng đã bị khóa, tiền bên trong sẽ không chuyển được, cô yên tâm.”
Sợi dây siết chặt Mộc Như Phương vào lúc này dường như đột ngột bị đứt, sự đau đớn bao bọc lấy cô, cô nhắm mắt lại, một giọt nước mắt từ khóe mắt cô rơi xuống, ngay lúc vừa ngất đi, có một bàn tay ôm lấy eo cô.
Đào Gia Thiên bế cô lên, ánh mắt u ám nhìn khuôn mặt tái nhợt không
chút máu của cô: “Mộc Như Phương, Mộc Như Phương!”
Anh ta ôm cô, vội vã bước ra ngoài, vào trong xe, nói với người vệ sĩ: “Đi bệnh viện.”
Người vệ sĩ lập tức khởi động xe, tốc độ đã rất nhanh rồi, nhưng sau người truyền đến một âm thanh âm u căng thẳng của người đàn ông: “Nhanh lên, nhanh lên một chút!!”.
------oOo------
Chương 373: Anh ta đang sợ
Trên đường chiếc xe phóng rất nhanh.
Người vệ sĩ đã chạy xe với tốc độ nhanh nhất, đã vượt hai chiếc đèn đỏ.
Đào Gia Thiên đã gọi điện thoại cho bệnh viện, lúc chiếc xe dừng lại, bác sĩ y tá đã xếp hàng đứng đợi, ngay cả viện trưởng cũng đích thân đứng ở cửa VIP tiếp đón.
Khi viện trưởng nhìn thấy Đào Gia Thiên ôm một người phụ nữ đầy máu, liền nhanh chóng ra lệnh cho nhân viên đặt cô ấy lên cáng, lập tức chuẩn bị điều trị.
Lưng Đào Gia Thiên dựa vào bức tường ngoài hành lang, huyệt thái dương giật như bị kim châm, khi nãy trong lòng anh ta có một loại cảm giác rất kì lạ.
Rất kì lạ, nhìn thấy dáng vẻ đầy máu của Mộc Như Phương.
Cô tái nhợt nằm trong lòng anh ta, mong manh như một con búp bê sứ, trên tay anh ta không biết đã dính bao nhiêu máu, duy chỉ khi nãy, dòng máu ấm áp từ trên người Mộc Như Phương chảy xuống ngón tay anh, anh ta không có lý do run rẩy một cái.
Anh ngậm một điếu thuốc, hút vài hơi, sau đó quay người đập mạnh vào tường, thở mạnh, anh ghét bị cái cảm giác lạ này trói buộc, dáng vẻ ưu tư.
Anh hận Mộc Như Phương, anh mới không thương hại cô ta, không thương tiếc cô ta, không đau lòng vì cô ta!
Anh chắc chắn rằng, trước khi mất trí nhớ bản thân không có tình cảm với người phụ nữ này, cô chỉ là có một khuôn mặt xinh đẹp đầy sự công kích, anh ta chỉ là bị cô mê hoặc, nhưng là sự thật sao?
Tại sao khi thấy cô bị thương, anh ta lại có một cảm giác đau lòng.
Muốn giết người, muốn phát điên, muốn những tên cướp đã bắt nạt cô phải trả giá.
Sâm Hạo đứng sang một bên, nhìn dáng vẻ tức giận của Đào Gia Thiên, vẻ mặt người đàn ông u ám vô cùng đáng sợ, Sâm Hạo từ nhỏ đã được bồi dưỡng để làm vệ sĩ, lớn lên cùng với Đào Gia Thiên, cũng rất hiểu tính tình của Đào Gia Thiên.
Anh thích Mộc Như Phương.
Rất yêu cô.
Yêu đến điên rồ, yêu đến mê muội, yêu đến ngay cả Đào phu nhân ra lệnh tộc trưởng ngấm ngầm thôi miên anh ta, khiến anh ta mất đi ký ức, để anh ta coi Mộc Như Phương là đối thủ nguy hiểm hoặc anh ta phải có cả giác muốn mạng của người phụ nữ này.
Anh ta vẫn bị mất kiểm soát, vẫn một lần nữa thích người phụ nữ tên Mộc Như Phương này.
Có một câu nói, gọi là định mệnh.
Sâm Hạo nói: “Thiếu gia, vậy hai tên cướp đó.” “Nên làm gì, vẫn cần ta dạy ngươi sao?” “Vâng.”
“Ông Đào, vị tiểu thư này là vì máu ở cánh chảy quá nhiều nên đã bất tỉnh, trên người có rất nhiều viết trầy xước, viết thương đã ổn định, chúng tôi đã băng bó cho cô ấy, bây giờ đang truyền dịch.”
Lúc viện trưởng nhìn thấy người phụ này, cả người toàn là máu rất dọa người, nhưng may là viết thương không nghiêm trọng, chủ yếu là ở cánh tay, bị rạch ba đường, đường dài nhất hơn 6cm, trên người có không ít vết trầy xước.
Chút nữa dọa chết anh ta, nếu như không cứu được vị tiểu thư này, Đào thiếu gia, anh ta có thể không thoát được tội.
May mắn là nhìn có chút nghiêm trọng.
Viện trưởng nhìn vẻ mặt u ám của người đàn ông, tiếp tục nói: “Khoảng muộn một chút, vị tiểu thư kia có thể tỉnh lại.”
Đào Gia Thiên trực tiếp rời đi, khuôn mặt lạnh lùng, Sâm Hạo dặn dò một câu: “Chăm sóc cho cô Mộ thật tốt.”
Viện trưởng đương nhiên không dám sơ suất: “Nhất định rồi, nhất định rồi.”
Đêm khuya
Quán bar Bá Tước
Mấy người phụ nữ mặc váy cổ V, phong cách trang điểm tinh tế, quyến rũ đang ngồi một bên quầy bar, ánh mắt đều rơi vào chỗ ngồi thẻ màu be cách đó không xa.
Người đàn ông vô cùng đẹp trai đang ngồi trên ghế, uống hết ly này đến ly khác, cấm dục kiềm chế mà lại khiến lòng người mơ màng náo loạn, mấy cô gái ở quán bar khuôn mặt ửng đỏ, nhỏ tiếng thảo luận.
Người đàn ông kia dáng dấp quá ưu tú rồi.
Nhưng cả người đều là hơi thở hung dữ, lạnh lùng.
Mấy cô gái đều do dự không dám đến gần.
Nhưng trong lòng đều rất thèm thuồng.
Suy cho cùng rất khó có thể gặp được người đàn ông ưu tú như vậy.
Lại qua hai phút, một cô gái mặc váy đỏ dường như không cam lòng, uốn éo cái eo nhỏ mang theo một ly rượu đi qua, giọng nói nhỏ nhẹ và dịu dàng: “Tiên sinh, đến đây uống rượu một mình sao, một mình thật nhàm chán a, không bằng Huyên Huyên ở cùng với anh.”
Nói xong, liền ngồi xuống bê cạnh Đào Gia Thiên, một bàn tay nhỏ bé, mềm mại đặt lên đùi anh, tay kia cầm ly rượu, chạm vào chiếc cốc thủy
tinh mà một người đàn ông đặt lên bàn.
Vẻ mặt Đào Gia Thiên vẫn không thay đổi.
Mà Huyên Huyên kia vẫn không từ bỏ: “Tiên sinh...”
“Cút....” Khóe miệng khẽ nhấc lên, phả ra một hơi thở lạnh lùng, kiềm chế.
Hả?
Huyên Huyên sững người.
Sắc mặt trắng đi mấy phần, khoảng cách vừa rồi rất xa, lúc này, Xuân Xuân mới có thể nhìn rõ ngũ quan của người đàn ông, đẹp đến mức khiến lòng người rung động, đặc biệt là hơi thở lạnh lùng cấm dục, còn có chiếc đồng hồ trị giá hơn 3 tỷ trên cổ tay, cô ta mạnh dạn: “Tiên sinh, ngài nói cái gì thế....Huyên Huyên uống rượu cùng ngày, giải tỏa đi.”
Ngón tay người đàn ông từ từ nắm chặt ly rượu, giây tiếp theo, liền nghe thấy tiếng hét của Huyên Huyên: “AAA...”
Xương tay bị đập mạnh xuống bàn, dường như muốn gãy ra.
Trên mặt cô không còn một giọt máu, ly rượu trong tay cũng rơi xuống thảm, lúc này không còn suy nghĩ gì nữa, cầu xin: “Tiên sinh, tiên sinh...”
Năm phút sau.
Ông chủ của quán bar đi đến, cúi đầu nhận lỗi: “Đào thiếu gia, thật sự xin lỗi, không biết ngài ở đây, làm phiền ngài rồi, tôi đi sắp xếp ngay.”
Bảo vệ ném Huyên Huyên ra khỏi quán bar.
Ông chủ của quán bar vẫn khom lưng, dường như Đào Gia Thiên không lên tiếng, anh ta không dám rời đi.
Ai biết được mấy cô gái trong quán bar không biết trời cao đất dày là gì lại đi trêu chọc Đào thiếu.
Ông phật này không trêu chọc được.
Các thế lực đằng sau nhà họ Đào rất mạnh và bí ẩn, ở thành phố Hải Châu, có hai người không thể động vào.
Thứ nhất là Tô Ngọc Kỳ, dựa vào nhà họ Tô nhiều năm, người đang nắm quyền của nhà họ Tô, Tô Ngọc Kỳ.
Thứ hai chính là thái tử gia Đào Gia Thiên, nhà họ Tô trắng đen liên kết, những năm đầu pha lẫn đen, thế lực sau lưng rất phức tạp lại vô cùng bí ẩn và mạnh.
Ai dám động vào anh ta.
Đó chính là lấy mạng sống của mình ra đùa.
Trán của chủ quán bvar đều là mồ hôi lạnh, lưng ướt sũng, nơm nớp lo sợ thở ra một hơi, rõ ràng vị thiếu gia trước mặt này đang không vui, vẫn đợi cho đến khi đỉnh đầu truyền đến một âm thanh lành lành: “Cút đi.”
Ông chủ quán bar mới nhẹ nhõm, thở ra một hơi, mang theo vệ sĩ rời đi.
Đào Gia Thiên đã say.
Nghiêng người trên ghế, uống một ngụm rượu nhìn vào chất lỏng bên trong cốc thủy tinh, nhìn vào hiệu ứng ánh sáng tuyệt đẹp trước mặt, bên tai là tiếng nhạc ồn ào.
Anh bóp chặt ly rượu.
Cổ họng chuyển động.
Anh ta đang nhớ Mộc Như Phương.
Tại sao lại nhớ cô
Anh ta không muốn nhớ đến cô.
Nhưng hình bóng của cô như cắm rễ trong đầu anh, có xua cũng không
đi.
Anh uống vài ngụm rượu, làm tê liệt thần kinh của mình, nhưng hình bóng Mộc Như Phương vẫn xuất hiện trong đầu anh, cô mặc một chiếc váy cưới, đặt tay lên cánh tay anh, khuôn mặt nghiêng nước nghiêng thành cười với anh.
Nụ cười rạng rỡ và rung động, dường như là bông hoa đẹp nhất trên thế giới.
Nhưng giây tiếp theo liền muốn anh chết.
Những gì anh nhớ lại chỉ có những mảnh vỡ này, mơ hồ không rõ mà lại ăn sâu vào trong xương tủy.
Không có cách nào xóa đi.
Buổi tối, Mộc Như Phương có thức dậy một lần, mơ hồ, cả người không có sức lực, rất đau, đau đến khó chịu, một lúc sau nghe thấy tiếng bước chân bên tai, sau đó không còn đau như thế nữa.
Tiếp tục ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau cô mới thực sự tỉnh.
Sự đau đớn trên cánh tay và người khiến cô không thể chịu được, cô đau đến hốt hoảng, mũi đều là mùi của thuốc sát trùng, Mộc Như Phương biết lúc này cô đang ở bệnh viện.
Cô bị cướp
Sau đó đi đến ngân hàng. Rối bất tỉnh.
Y tá đi vào, bởi vì đã được dặn dò, nên rất quan tâm tới tình hình của Mộc Như Phương, nhìn người phụ nữ đang nằm trên giường, khuôn mặt nhợt nhạt, yếu ớt nhưng vẫn rất đẹp, chỉ là lúc này bởi vì yếu ớt, người đẹp mềm yếu, không có chút công kích, đặc biệt làm cho người khác thương hại.
“Cô Mộ, cô tỉnh rồi.” Y tá đem ly nước đến, lấy hai viên thuốc đưa vào miệng cô, sau đó đưa nước để cô nuốt xuống.
“Cô Mộ, cô hãy nghỉ ngơi thật tốt, tôi sẽ kê cho cô chỉ có thuốc giảm đau, cô sẽ cảm thấy tốt hơn một chút.”
Y tá thở dài một tiếng, người phụ nữ đẹp như vậy, ai lại làm tổn thương cô đến như vậy, trên tay có rất nhiều vết thương, còn có trên người, đều là vết thương.
Mặc dù Mộc Như Phương đã tỉnh, nhưng vẫn rất đau, sau đó thuốc giảm đau có tác dụng, ý thức của cô dần tỉnh táo lại, nhưng vẫn không có súc lực, đặc biệt là hai tay, không nâng lên được.
Cô chỉ có thể run rẩy mím môi nhờ y tá giúp cô sạc điện thoại, gọi một cuộc điện thoại cho Nặc Nặc.
Một buổi tối cô không về, Nặc Nặc nhất định sẽ sợ hãi, lo lắng.
Đầu kia nhận điện thoại, cô bé quả nhiên khóc nức nở, hỏi: “Mẹ, mẹ đang ở đâu, sao mẹ lại không về.”
“Nặc Nặc.” Mộc Như Phương cắn răng, để giọng nói trông không giống không có khí lực, chống đỡ toàn thân: “Mấy ngày nay mẹ có chút việc, để dì Lý chăm sóc con mấy ngày, tuần sau..tuần sau sẽ về.”
Tuần sau có lẽ cô có thể xuất viện.
“Nặc Nặc con đưa điện thoại cho bà Lý đi, mẹ có chuyện nói với bà Lý.” Cô bé đáp ứng, đưa điện thoại cho bà Lý bên cạnh: “Bà, mẹ tìm bà”
Dì Lý vừa mới nhận lấy điện thoại: “Như Phương.”
“Dì, cơ thể cháu không được khỏe, dì giúp cháu chăm sóc Nặc Nặc một tuần được không?” Mộc Như Phương ở trước mặt dì Lý không có gì phải giấu diếm, nói sự thật, nhưng bỏ qua phần nguy hiểm ở giữa, nói sơ qua: “Hôm qua cháu gặp cướp, không cẩn thận bị thương, không nghiêm trọng, chỉ là cánh tay bị thương, bây giờ đang ở trong bệnh viện.”
Dì Lý nhanh chóng gật đầu: “Được rồi, dì biết rồi.” Nặc Nặc ngồi ngay bên cạnh bà, rất thông minh, dì Lý không dám nói nhiều: “Nhớ chăm sóc bản thân thật tốt, dì và Nặc Nặc đợi cháu quay về.”
Mộc Như Phương đã nghỉ ngơi cả buổi sáng, thuốc chống viêm và hạ sốt, làm dịu đi một chút.
Buổi trưa bác sĩ đến kiểm tra, y tá đến đổi thuốc.
Cũng không biết có phải là ảo giác của Mộc Như Phương hay không, bác sĩ và y tá đặc biệt tôn trọng cô, dường như là sợ...có chút sợ cô...
Hai y tá đang thay thuốc cho cô, Mộc Như Phương cắn đôi môi không chút huyết sắc, miệng vết thương trên cánh tay đã tốt hơn một chút, chủ yếu là vết thương trên người, đặc biệt là lưng và cánh tay phải, một cái gạc lớn, cùng với vải xô dính liền, lúc kéo xuống cô đau đến mức nước mắt đều chảy ra.
Y tá có chút run rẩy: “Cô Mộ, cô chịu đau một chút, rất nhanh sẽ tốt thôi.”
“Ừ.”
Bên ngoài phòng bệnh, Sâm Hạo sau khi nhận được tin Mộc Như Phương đã tỉnh lập tức đi qua, đứng ngoài cửa, anh ta vốn muốn rời đi để báo cáo với Đào Gia Thiên, lại nhìn thấy Đào Gia Thiên đang đi đến, anh ta lập tức cung kính: “Thiếu gia, ngài đến rồi.”
------oOo------
Chương 374: Nhìn thấy cô ta bị thương, anh rất đau lòng
Mộc Như Phương nằm trên giường, trên sống lưng và bả vai có rất nhiều vết trầy xước, chỗ nhẹ thì bầm tím, nặng thì rướm máu.
Cũng may thời tiết này thuận lợi, nếu không sẽ càng nghiêm trọng.
Vị hộ lý đến thay thuốc nghe được tin tức, cô Mộc này là bị bọn cướp tấn công, bị xe kéo đi mười mấy mét.
Đều là vết trầy xước.
Trên cánh tay là những vết thương do dao cứa.
Tiền có bao nhiêu đưa cho bọn côn đồ đó là được rồi, tính mạng vẫn là quan trọng nhất.
Nhưng họ lại không biết...
Đối với Mộc Như Phương mà nói, tiền mới là quan trọng nhất. Mạng sống....
.....
Là một thứ rẻ tiền.
Mộc Như Phương nhắm mắt lại, cho dù có đau hơn đi nữa, cô ta cũng chỉ nắm chặt lấy chiếc giường, không chịu thốt ra một tiếng, ở sau lưng cảm giác cây kéo cắt tấm băng gạc lạnh buốt làm cô toàn thân run rẩy, nhớ lại quãng thời gian như sống trong địa ngục trước đây mà cô không bao giờ muốn nhớ lại.
Cô vì muốn giữ sự trong sạch của bản thân, không chấp nhận sự lăng nhục mà chọn cách tự hủy đi khuôn mặt.
Thực ra lúc đó, người cô nhớ nhất chính là Đào Gia Thiên.
Vào lúc tuyệt vọng chỉ muốn tìm đến cái chết, cô nghĩ đến Đào Gia Thiên, cô nghĩ nếu năm đó không gặp anh ta thì thật tốt, cô trước giờ không dám đối mặt với chính lòng mình, thực ra cô chưa từng hận anh ta.
Người cô hận chính là bản thân mình.
Trong thuốc có thành phần giúp an thần, Mộc Như Phương nằm trên giường ngủ say.
Cửa phòng bệnh bị bên ngoài đẩy ra, một người đàn ông mặc áo sơ mi đen quần đen bước vào, dáng người cao ráo, mặt mày khôi ngô, hơi thở lặng lẽ, ánh mắt của Đào Gia Thiên luôn hướng về phía cô gái đang nằm trên giường bệnh kia.
Cô ấy đã ngủ rồi.
Hít thở nhẹ nhàng lên xuống.
Hình như vì những vết thương trên người, cô ngủ cũng không được thoải mái, sắc mặt yếu ớt nhợt nhạt, anh đứng cạnh giường bệnh, chăm chú nhìn cô.
Sáng sớm nay tỉnh rượu.
Anh đi một chuyến đến công ty.
Cũng không biết tại sao, muốn đến đây xem xem.
Cho dù là tối qua có say rượu, anh cũng không thể nào quên cô ta, hận, không quên được, không thể nào quên được.
Ánh mắt anh tối sầm lại.
Như đang đè nén cảm xúc gì đó.
Cắn răng đọc tên cô ta, Mộc Như Phương.
Tại sao vậy... nhìn thấy cô ta bị thương, anh cũng rất đau lòng.
-
Mộc Như Phương biết tin là Đào Gia Thiên đã đưa cô tới bệnh viện, kinh ngạc lắc đầu, sao có thể như thế được, không thể nào.
Anh ta hận cô như vậy, ghét cô như vậy, sao có thể đưa cô đến bệnh viện được?
Cô nhớ lúc đó mình đã ngất xỉu trong bệnh viện, sao Đào Gia Thiên có thể ở trong đó được.
Mộc Như Phương ngồi trên giường bệnh, có hộ lý chuyên đến chăm sóc cô, cô không có khẩu vị gì hết, ăn một chút cháo là lại nằm xuống, trong giấc ngủ cô mơ một giấc mơ, quay trở lại lúc cô mười hai tuổi.
Mười hai tuổi năm đó.
Trước lúc mười hai tuổi, cô tên Mộc Như Phương, sau năm đó khi mẹ cô tái giá đã đổi thành Mộ Dung Hạnh Nhi.
Dòng dõi trâm anh thế phiệt, Mộ Dung Xung- cha dượng cô có địa vị rất cao ở bến Thượng Hải.
Một nhà bốn người, cô cùng một em gái tám tuổi vốn dĩ đang sống rất hạnh phúc, cô là tiểu thư của Mộ Dung gia, tên Mộ Dung Hạnh Nhi, cha dượng Mộ Dung Xung, mẹ là Mộc Uyển Nhiên, sau khi ly hôn với bố ruột cô đã lấy Mộ Dung Xung, sau này sinh ra em gái tên Tiểu Vãn.
Nhưng ai có thể ngờ... Chỉ trong một đêm... Đã thay đổi hoàn toàn.
Vẫn còn nhớ tối đó, lửa cao ngút trời, cả bến Thượng Hải chìm trong biển lửa, mẹ dắt cô và em gái liều mạng chạy thoát thân, sáng sớm sau đó liền nghe thấy những tiếng súng vang trời nổ óc, thần kinh bấn loạn.
Lúc đó cô mới mười hai tuổi.
Nhưng phân biệt được đúng sai thiện ác.
Cuộc gọi cuối cùng mà cha dượng Mộ Dung Xung gọi cho mẹ cô Mộc Uyển Nhiên, bà nắm chặt lấy tay Mộc Như Phương và em gái: “Mau chạy đi, hai đứa mau chạy đi.” Sau đó liền giao hai đứa trẻ lại cho quản gia.
Quản gia nhìn thấy biển lửa mịt mù trước mắt, giọng nói bi thương: “Phu nhân...”
Mộc Uyển Nhiên mỉm cười, âu yếm ôm lấy hai đứa trẻ: “ Dẫn chúng nó đi, dẫn chúng nó rời khỏi đây, tôi muốn chúng bình an mà tiếp tục sống. Tôi phải đi tìm anh ấy, tôi phải ở bên cạnh chồng tôi.”
Lúc đó Mộc Như Phương vẫn còn nhỏ, không biết khi mẹ đi chính là không bao giờ quay trở lại nữa, quản gia đưa cô và em gái nhỏ trốn trong một căn phòng thuê.
Trốn trong đó hai ngày.
Em gái vừa đói vừa khóc, quản gia nắm lấy tay Mộc Như Phương nói: “Tiểu thư, chú đi kiếm chút gì đó ăn, hai cháu nhất định không được ra ngoài, phải đợi chú về.”
“Chú Lao, những người đó là ai vậy?” Tại sao, tại sao cứ luôn đuổi theo họ.
Tại sao đều là lửa, tại sao bố mẹ họ lại không thấy đâu cả.
Cô ta lúc đó, vẫn chưa có khái niệm về cái chết, chỉ biết mẹ không quay trở về nữa. Thứ bảy tuần sau là sinh nhật của em gái, vốn định tổ chức cho nó một bữa tiệc sinh nhật, cha dượng còn cười nói sẽ tặng cho em gái cô món quà mà nó thích.
Cô và em gái đều rất mong chờ.
Nhưng một đêm đột nhiên đã thay đổi tất cả.
Quản gia mặt mày đẫm lệ: “Tiểu thư, những người này không được đụng tới, chú sẽ ra ngoài trước, hai cháu tuyệt đối không được ra ngoài, đợi
chú trở về.”
Thực ra trong căn phòng đó cũng có đồ để ăn nhưng rất nhanh đã hết rồi, chú quản gia đi rồi cũng không trở về.
Tiểu Vãn vẫn còn quá nhỏ, còn chưa qua sinh nhật tám tuổi, sợ hãi ôm lấy chị trong thời tiết rét buốt.
Cô bé Mộc Như Phương mười hai tuổi năm đó không thể không ra ngoài tìm đồ ăn, tìm chú quản gia.
Cô để Tiểu Vãn một mình trong phòng, ra ngoài tìm người, đến tối khi cô quay trở lại, đứng cách đó không xa liền thấy cửa căn phòng bị mở ra.
Bên ngoài là hai chiếc xe màu đen.
Ngoài cửa còn có mấy tên áo đen, cô vô cùng sợ hãi, Tiểu Vãn còn ở trong đó, phải là đã bị đám người đó tìm được rồi, cô nấp ở một bên, co ro, cố che miệng lại không để mình khóc thành tiếng.
Mấy phút sau, cô nhìn thấy một người đàn ông áo đen từ bên trong bước ra, còn rất trẻ, trông rất lạnh lùng, sau đó đám người đó cùng lên xe rời đi.
Mộc Như Phương đứng cũng không vững, cố gắng chạy vào trong phòng, không thấy Tiểu Vãn đâu cả, chỉ có chú quản gia nằm dưới sàn, cả người đầy máu.
Cô quỳ xuống, kinh hãi run rẩy: “Chú Lao, chú Lao, chú tỉnh lại đi.” Quản gia mở to mắt: “Tiểu thư... mau chạy đi...đừng quay về...đi...”
“Đừng mà...đừng mà...” Mộc Như Phương khóc lóc: “Bọn họ là ai? Tiểu Vãn cũng biến mất rồi, chú Lao.”
“Đào...”
Chữ mà quản gia nói cuối cùng trước khi chết là “Đào".
Mộc Như Phương phải lưu lạc đầu đường xó chợ, cô biết mẹ và cha
dượng đã không còn, Tiểu Vãn thì chắc là lành ít dữ nhiều, chú Lao cũng đi rồi...
Chỉ còn lại một mình cô.
Ngày sinh nhật của Tiểu Vãn năm đó, cô đã muốn tìm một cái lầu cao nào đó nhảy xuống: “Bố, mẹ, Tiểu Vãn, con đến gặp mọi người đây.”
Nhưng khi đi qua quảng trường trung tâm...
Cô nhìn thấy trên màn hình lớn là cuộc phỏng vấn trong một hội nghị, tham gia hội nghị là chủ tịch Đào Thị và bên cạnh là một người đàn ông trẻ tuổi anh tuấn.
Là anh ta...
Kẻ giết chú quản gia và Tiểu Vãn.
Cô biết được tên anh ta- Đào Gia Thiên. Thiếu gia của Đào Thị.
------oOo------
Chương 375: Chỉ có cái mạng này, anh ta muốn thì lấy đi
Mộc Như Phương sau một tuần thì xuất viện.
Vết thương trên cánh tay đã kết vảy, trên đó là lớp băng dày, vẫn còn khá đau, cô thay quần áo, sau khi bước ra khỏi phòng bệnh, cô nhìn thấy Diên Phong đang đứng ở trước cửa.
Diên Phong- một trong mười cận vệ bên cạnh Đào Gia Thiên. Cô đương nhiên là biết mặt anh ta.
Diên Phong sắc mặt không chút thay đổi, vẫn lạnh lùng như vậy, mặc một bộ đồ đen: “Mộc tiểu thư!”
Mộc Như Phương thật sự không ngờ rằng, đúng là Đào Gia Thiên đã đưa cô tới bệnh viện?
Chỉ là cô thật sự không hiểu, anh ta hận cô như vậy, cô chết đi chẳng phải là hợp ý anh ta sao? Diên Phong nhìn cô ta sau đó ánh mắt chuyển sang hướng khác: “Mộc tiểu thư, tôi hi vọng cô có thể rời xa thiếu gia.”
“Há?”
“Nếu thiếu gia đã quên cô, cô cũng hà tất gì phải cố chấp như vậy, chi bằng rời khỏi, cũng tránh phải, người tổn thương là bản thân cô.”
Mộc Như Phương nhếch miệng cười nhẹ nhàng: “Nếu tôi không nhớ nhầm, anh là Diên Phong, đúng không?”
“Vâng.”, cho dù là bây giờ, cận vệ của Đào Gia Thiên cũng cung kính với Mộc Như Phương như vậy.
Đào Gia Thiên đã từng yêu thương người phụ nữ này như thế nào, cận vệ như hắn cũng hiểu rõ.
Người phụ nữ trước mắt này, một khuôn mặt xinh đẹp nhưng có chút xanh xao yếu ớt, Diên Phong nhìn thấy cô ta liền có chút sững sờ.
“Vậy anh hãy nói với Đào Gia Thiên, tôi không có gì cả, chỉ có cái mạng này, anh ta muốn thì cứ lấy đi.”
Mộc Như Phương rời khỏi.
Diên Phong vẫn đứng ở đó, nghĩ lại những lời mà Mộc Như Phương vừa nói, giọng điệu nhỏ nhẹ, hoàn toàn không có chút sức lực nào cả nhưng lại đả động đến trái tim anh ta.
Vị Mộc tiểu thư này đã thay đổi rồi. Không giống như ngày trước nữa.
Chỉ có điều vẫn là vẻ đẹp lạnh lùng đó, nhưng trong ánh mắt chỉ toàn vẻ trầm lắng, không chút sức sống.
-
Việc đầu tiên Mộc Như Phương khi trở về nhà là ôm lấy con gái mình Nặc Nặc, cánh tay nhỏ của Nặc Nặc ôm lấy cổ cô, vì trên tay Mộc Như Phương có vết thương nên khi ôm con gái có chút khó khăn: “Nặc Nặc, xin lỗi con, mẹ về rồi đây.”
Nặc Nặc rất sợ hãi, tưởng rằng mẹ sẽ không cần mình nữa.
Mộc Như Phương ôm lấy Nặc Nặc khóc lóc.
Gì Lý đứng bên cạnh, thấy Mộc Như Phương trở về không bị làm sao, cũng yên tâm hơn, dỗ dành Nặc Nặc vào xem TV, bà cùng Mộc Như Phương ở trong bếp: “Con không sao là tốt rồi, làm dì sợ chết khiếp!”
Mộc Như Phương rất cảm kích dì Lý.
Nếu không có dì Lý, thật sự không biết Nặc Nặc phải làm sao...
Những lời cảm ơn đã nói quá nhiều rồi, Mộc Như Phương không biết phải nói gì nữa, dì Lý cười cười: “Không sao là tốt rồi, mấy tên côn đồ đó muốn là tiền, cho chúng là được rồi, tính mạng vẫn là quan trọng nhất.”
Mộc Như Phương cũng không phải là không biết. Chuyện cô bị thương, Tô Na cũng biết.
Cho cô ta thời gian nửa tháng nghỉ ngơi, cô vốn dĩ định đi làm, Tô Na biết tính của cô, liền nói: “Ở nhà nghỉ phép cũng có lương.”
Mộc Như Phương ở nhà nghỉ ngơi một tuần, sau đó mới đến Hoàng Đình làm việc.
Nhưng Mộc Như Phương không ngờ rằng vì một chuyện đột nhiên xảy ra mà mình lại tình cờ gặp phải bà Đào.
Trong một gian phòng vip, một cô gái ngồi cạnh một ông chủ đang rót rượu cho ông ta, thì đột nhiên vợ ông ta lại đến bắt gian, dẫn theo người đến động tay động chân với cô gái đó, nhưng cô này cũng không phải dạng vừa, xông ra đánh nhau với bà vợ, trận chiến giữa hai người phụ nữ, nào là cào xé, giật tóc.
Hai người như đang nổi điên lên vậy.
Bà vợ kia thân hình có chút mập mạp, động tác không được nhanh nhẹn như cô gái trẻ kia, dẫn theo mấy bà phu nhân, cả mấy người xúm lại đánh nhau.
Sắc mặt ông chủ đó rất khó coi, dù sao thì chuyện riêng tư nhà mình bị lôi ra ngoài, hơn nữa còn trước mặt bao nhiêu bạn bè tầng lớp thượng lưu, đàn ông ở bên ngoài, đặc biệt là những người có tiền có thế, mặt mũi là rất quan trọng.
Tiết mục cô gái trẻ bị bà vợ đánh ghen...
Đàn ông khi bị phát hiện lén lút ở bên ngoài, một là sẽ cảm thấy xấu hổ, nhưng khi đã bị mất mặt trước bạn bè, khuôn mặt xám xịt bước lên trước ra một bạt tai.
Đánh lên mặt của bà vợ. Bà ta sững người lại.
Cô gái kia thấy vậy, sung sướng, nhưng ra vẻ khóc thút thít: “Từ Tổng...”
Từ Tổng mặc dù thích cô gái này, trẻ trung xinh đẹp, nhưng lúc đó cũng chẳng còn hứng thú gì nữa, chỉ vào mặt bà vợ chửi mắng dữ dội, như là đang muốn lấy lại thể diện trước mặt mấy ông bạn.
Bà vợ lúc đó vô cùng uất ức, không quan tâm gì nữa: “Tôi đã làm gì sai, ông có xứng đáng với tôi không? Từ Kình Tống, ông có xứng đáng với tôi không??”
Ông chủ Từ đó sắc mặt tái xanh rời đi.
Quán rượu vô cùng hỗn loạn.
Bà vợ cùng mấy bà đi cùng giận dữ đập hết đồ đạc trong quán, cầm lấy bình rượu ném vào người mấy cô gái, mấy cô này né ra, tránh tới tránh lui cuối cùng trốn sau lưng của Mộc Như Phương.
Những chuyện này Mộc Như Phương trước giờ không quan tâm.
Đặc biệt là mấy tên đàn ông có tiền lén lút vụng trộm sau lưng vợ.
Mộc Như Phương sinh ra đã rất xinh đẹp, cho dù không trang điểm lòe loẹt, chỉ mặc đồng phục bình thường nhưng cũng không thể che đi khí chất của cô, mấy bà kia mặt mày đỏ rực, cho rằng cô cũng là gái, Mộc Như Phương vừa ngăn cản họ, vừa gọi điện cho bảo vệ đến.
Hoàng Đình là một địa điểm cao cấp ở thành phố Hải Châu.
Đây không chỉ là ăn chơi hưởng lạc của đàn ông, có không ít các thiên kim đại tiểu thư cũng đến đây ăn chơi tụ tập nhảy múa đánh bài.
Bà Từ và hai bà còn lại ở đó kể khổ với mấy vị phu nhân khác.
Một bà trong đó nghiến răng nói: “Mấy con hồ ly tinh đó, chỉ biết quyến rũ đàn ông thôi, không phải chỉ dựa vào cái mặt sao.”
Một bà khác hình như nghĩ ra điều gì đó, nhìn bà Đào Tống Như Tẩm nói: “Chị Tống, em hình như nhìn thấy trong đó cái... cái...”
Bà Đào hơi hơi nhếch mày, khuôn mặt trang điểm cao sang tôn quý: “Nhìn thấy gì?”
Vị phu nhân này bốn năm rưỡi trước có tham gia hôn lễ của cậu chủ Đào Gia, đã từng nhìn thấy cô dâu, dung mạo tuyệt sắc. Lúc nãy khi cùng bà Từ ở trong quán, lờ mờ nhìn thấy một nhân viên tạp vụ, vô cùng xinh đẹp, vẻ đẹp đó chỉ nhìn một lần đã khiến thần hồn điên đảo, sao có thể dễ dàng quên như vậy.
Hoặc có thể cũng là do đã nhìn lầm.
Cô dâu đó suýt chút nữa hại chết cậu chủ Đào, chưa biết chừng sớm đã bị bà Đào âm thầm xử lý rồi.
Vị phu nhân đó nói: “Không có gì, có lẽ em nhìn nhầm rồi, nhìn thấy một nhân viên rất xinh đẹp, giống với cô dâu năm đó của cậu Đào...”
Một bà khác vốn đang cằn nhằn, nghe thấy vậy liền nói: “Chị nói thế làm tôi nhớ lại, cái cô nhân viên đó đúng là xinh đẹp, nhưng làm sao có thể là cô gái đó được... chị chắc chắn là nhìn lầm rồi.”
“Phải, phải, phải, nhất định là tôi nhìn lầm rồi.”
Bà Đào Tống Như Tẩm tay nắm chặt lấy tách trà, trước đây bà ta nghe nói Đào Gia Thiên rất thích đến Hoàng Đình, hôm nay các chị em hẹn bà ta đến đánh mạt chuợc, bà mới đến, ai mà ngờ rằng, cô gái đó cũng có ở đây!
Gia Thiên chắc chắn đã biết cô ta ở đây.
Cô gái này đã mê hoặc đứa con trai ngoan của bà đến mức thần trí điên đảo!
Đã trở lại rồi, Mộc Như Phương đó đã trở lại rồi!
Bà đã khó khăn lắm mới tìm ra cách làm con trai quên hết ký ức về người con gái này, bà tuyệt đối không để cho con mình một lần nữa bị hủy hoại trong tay cô ta.
------oOo------
Chương 376: Đóng giả làm bạn gái của tôi
Mộc Như Phương nhận được điện thoại của Cố Thần Phong, cô không lưu số của anh ta, chỉ có điện thoại của bác sỹ Từ, đến Hải Châu hai năm, đều là bác sỹ Từ giúp Nặc Nặc kiểm tra sức khỏe.
“Alo, anh là...”
Đầu dây bên kia là giọng một người đàn ông: “Tôi là Cố Thần Phong.”
Mộc Như Phương đang trong phòng thay đồ của Hoàng Đình, nghe thấy giọng nói trầm trầm bên tai, ngơ ngác rồi lập tức nói: “ Bác sĩ Cố, anh gọi điện thoại cho tôi có chuyện gì không?”
Mộc Như Phương ngay lập tức nghĩ đến Nặc Nặc, liền hỏi: “Có phải liên quan đến bệnh tình của Nặc Nặc không?”
Đây là chuyện cô ta lo lắng nhất rồi.
“Không phải, tình hình trước mắt của Nặc Nặc rất tốt, chỉ là tối nay có một buổi tiệc, tôi muốn nhờ cô giúp đỡ.”
“Việc gì vậy... bác sĩ Cố nói đi, tôi nhất định sẽ giúp anh.” “Đóng giả bạn gái tôi.”
Mộc Như Phương tưởng là mình đang bị ảo giác.
Cái gì cơ???
Đóng giả bạn gái của bác sĩ Cố?
Chuyện này?
Cô lắp bắp: “Bác sĩ Cố... tôi...tôi không thể.”
“Cô Mộc, từ khi tôi về nước, bà tôi luôn giục tôi phải tìm bạn gái, bà sức khỏe yếu rồi, năm nay là đại thọ tám mươi tuổi của bà, tôi mới đến Hải
Châu không lâu, không quen được nhiều người.”
Mộc Như Phương cắn môi, do dự mấy giây, gật đầu: “Ừm, được.”
Đây cũng không phải chuyện quá khó khăn gì nên Mộc Như Phương cũng đồng ý, với lại cô nghĩ để Cố Thần Phong nợ mình một ân tình cũng tốt.
Thọ thần của Cố lão phu nhân được tổ chức vào tối thứ ba.
Mộc Như Phương đến tìm Tô Na xin nghỉ một ngày, trong tủ quần áo của cô ta chẳng có bộ trang phục nào cao cấp, chỉ toàn những bộ đơn giản bình thường, nhưng vì phải tham gia đại thọ của Cố lão phu nhân nên cô đặc biệt chọn một chiếc váy màu vàng nhạt, đây là mẫu từ mấy năm trước rồi, cô là qua một chút rồi mặc lên.
Mộc Như Phương dáng người cao gầy, chiếc váy vàng nhạt càng làm tôn lên vóc dáng hoàn mỹ của cô, tuy gầy nhưng ngực lại đầy đặn, vòng eo nhỏ, đường cong quyến rũ, ở vòng eo có chiếc thắt lưng trang trí hình hồ điệp, mái tóc bồng bềnh xõa xuống vai.
Vốn định để mặt mộc nhưng thấy không phù hợp lắm, nên cô trang điểm nhẹ nhàng, không quá đậm, cô đã quá quen với khuôn mặt như thế này của mình rồi.
Nặc Nặc chạy vào trong phòng ngủ: “Mẹ thật là đẹp!”
Mộc Như Phương quay lưng lại hôn lên má con gái: “Một lát nữa mẹ có việc phải ra ngoài, Nặc Nặc cứ đi ngủ trước nhé, mẹ rất nhanh sẽ về thôi.”
“Mẹ ra ngoài hẹn hò sao?”, con bé mắt chớp chớp, vô cùng chăm chú. Mộc Như Phương bị con gái làm cho bật cười.
Cô giơ tay vuốt lên trán con: “Mẹ ra ngoài là để giúp một chú chút chuyện thôi.”
Nặc Nặc: “Vậy thì đó cũng là hẹn hò.”
Mộc Như Phương nhẹ nhàng lắc đầu, vuốt má con bé, cùng Nặc Nặc đọc truyện cổ tích, điện thoại lại lần nữa rung lên, cô biết là Cố Thần Phong đã đến rồi.
Cô dỗ dành Nặc Nặc ngoan ngoãn nghe lời, sau đó đeo chiếc túi xách màu trắng đi xuống lầu.
Căn nhà cô đang thuê nằm ở trên phố, không có sân, đường cũng chật hẹp, ở ngoài đỗ một chiếc xe, cô vừa nhìn đã trông thấy rồi.
Cô bước ra đó, là một chiếc xe con màu đen.
Người lái xe trẻ tuổi bước ra giúp cô mở cửa xe: “Cô Mộc, mời.”
Mộc Như Phương biết được chiếc xe này trị giá không nhỏ, cô trước đây chỉ nghĩ Cố Thần Phong là một bác sĩ bình thường, thật không ngờ rằng...
Cố Thần Phong mặc một bộ comple sang trọng màu xám, áo sơ mi trắng, một chiếc quần dài cũng màu xám, trông vô cùng bảnh bao.
Nhìn thấy Mộc Như Phương, có chút ngạc nhiên: “Cô Mộc.” Mộc Như Phương ngồi vào trong xe, khe khẽ mỉm cười.
Lái xe nói: “Tiên sinh, có cần đưa cô Mộc đến chỗ Chị Uyển chỉnh trang một chút không?”
Mộc Như Phương khẽ cắn môi.
Cô biết mình như thế này có chút tầm thường, chiếc váy này mặc dù đẹp mắt nhưng đã là mẫu cũ từ những năm trước rồi.
Cố Thần Phong nhìn Mộc Như Phương: “Không cần, đến thẳng khách sạn Milesno.”
Khách sạn Milesno là khách sạn quốc tế cao cấp tại thành phố Hải Châu. Tối nay, thọ yến của Cố lão phu nhân sẽ được tổ chức tại đây.
Thọ yến của Cố lão phu nhân Cố Mỹ Vực được tổ chức vô cùng long trọng.
Mời tới rất nhiều người nổi tiếng.
Nhà họ Cố là dòng dõi thư hương thế gia, truyền thống lâu đời, mặc dù tiềm lực tài chính có thể không bằng Tô Gia hay Đào Gia, nhưng gia tộc quảng hậu, ai cũng phải kính nể vài phần.
Nhìn thấy trước mắt là khách sạn sang trọng như vậy, cô có chút lo lắng, cô không ngờ thọ yến lại được tổ chức ở nơi xa hoa như vậy, cứ nghĩ chỉ là một bữa tiệc gia đình bình thường, cô rất không muốn xuất hiện ở những nơi đông người như thế này.
Lúc này, cô lại muốn rút lui.
Cố Thần Phong nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, cô giật mình, phản ứng có chútmạnh mẽ: “Xin lỗi, bác sĩ Cố, tôi...”
“Không sao đâu, không cần căng thẳng, bà nội tôi rất tốt.”, Cố Thần Phong an ủi cô.
Mộc Như Phương gật đầu.
Sau đó cô khoác tay Cố Thần Phong, cả hai cùng nhau bước vào trong.
Đúng như khung cảnh hoa lệ bên ngoài, thọ yến bên trong tổ chức vô cùng lớn, khách mời đều là hào môn thế gia.
Các thiên kim đại tiểu thư đều mặc những bộ lễ phục sang trọng.
Khoảnh khắc Mộc Như Phương bước vào, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào cô, cô bước đi rồi lại dừng lại, Cố Thần Phong cảm nhận được sự căng thẳng của cô, nhẹ nhàng an ủi: “Đừng sợ, không cần vội.”
Mộc Như Phương hít thở sâu, thả lỏng cơ thể một chút.
Đối mặt với bao ánh mắt, áp lực, cô thật sự chỉ muốn rời khỏi, rất muốn, cô hối hận rồi, hối hận vì đã đồng ý tới đây.
Dáng vẻ sợ hãi của cô ta lọt vào mắt rất nhiều người.
Những lời bàn tán sôi động.
Những ánh mắt ngưỡng mộ, đố kỵ hướng về cô.
“Cô gái đó là ai thế? Sao lại đi cùng với cậu Cố?”
“Cô ta cũng thật là xinh đẹp, cậu Cố tìm được người đẹp như tiên nữ vậy.”
“Xinh đẹp có tác dụng gì? Mặc một chiếc váy đã lỗi thời, trông thật là nghèo khổ.”
“Chẳng phải là dựa vào khuôn mặt đó mà quyến rũ cậu Cố sao?”
“Thì ra con mắt cậu Cố cũng tầm thường như vậy, lại nhìn trúng cô gái này.”
“Lần đầu tiên nhìn thấy cô gái xinh đẹp như vậy, nếu tôi có bạn gái như vậy, mất bao nhiêu tiền tôi cũng chấp nhận.”
-
“Bà, đây là Tiểu Mộc.”
Mộc Như Phương trong đầu trống rỗng, nghe thấy lời của Cố Thần Phong mới phản ứng lại, trước mặt là một bà lão phúc hậu: “Bà Cố.”
Cố lão phu nhân cười: “Tiểu Mộc à, tốt lắm!”
Bà vẫy tay về phía Mộc Như Phương: “Lại đây, để bà xem nào.”
Khí chất trong người Mộc Như Phương không phải ngày một ngày hai là có thể học được, một khí chất cao quý, trang nhã, thoát tục cộng với gương mặt xinh đẹp, một bộ trang phục đơn giản mộc mạc, cho dù không trang điểm cầu kì nhưng lại khiến người khác không thể rời mắt.
Bà Cố Mỹ Vực gật đầu hài lòng.
Đây mới là dáng vẻ của con gái danh gia thục nữ. Trang nhã, nết na, xinh đẹp, vẻ đẹp tỏa ra từ bên trong. Chỉ có điều, cô ấy quá đẹp rồi...
Nhưng chỉ cần cháu trai bà thích là được rồi.
Ông Cố và bà Cố bên kia đều chăm chú nhìn Mộc Như Phương, hai người giao lưu qua ánh mắt, Cố Thần Phong nói: “Bố mẹ, đây là Tiểu Mộc.”
Mộc Như Phương nhẹ nhàng nói: “Cố tiên sinh, Cố phu nhân.”
Hai người đều gật đầu, Cố phu nhân cười nói: “Thần Phong, con có bạn gái lúc nào, sao không nói với bố mẹ một tiếng.”
Buổi thọ mừng này, Cố phu nhân còn hẹn với mấy vị tiểu thư muốn giới thiệu cho cậu Cố.
Cố Thần Phong mỉm cười: “Thì bây giờ con không phải đang nói đây sao?”
Đúng lúc đó, cửa của phòng tiệc mở ra.
“Đào thiếu gia tới.”
Khuôn mặt Mộc Như Phương liền trắng bệch.
------oOo------
Chương 377: Đừng ở trước mặt tôi giả câm điếc
Đào thiếu gia.
Trong đầu Mộc Như Phương hình ảnh đầu tiên hiện lên chính là Đào Gia Thiên, trong thành phố Hải Châu này, làm gì còn Đào thiếu gia nào khác ngoài anh ta chứ.
Khi nhìn thấy bóng người đó từ ngoài bước vào, hai tay Mộc Như Phương nắm chặt lại, toàn thân cứng đờ, thần trí hỗn loạn, càng là người muốn tránh mặt, càng không muốn gặp thì lại phải đụng mặt.
Đây không phải duyên phận đáng quý gì. Mà gọi là...
Nghiệt duyên.
Đào Gia Thiên sớm đã nhận ra cô, cô cũng không có gì phải tránh nữa, chỉ là muốn ít có cơ hội gặp mặt, trong lòng cô luôn có khẩn cầu không phải gặp anh ta, cũng may dạo này buổi tối anh ta không đến Hoàng Đình.
Cuộc sống của cô gần như đã đi vào quỹ đạo bình thường rồi.
Cố Thần Phong cảm giác được sự lo âu của cô, một tay nhẹ nhàng, lịch sự ôm lấy eo cô, thủ thỉ: “Cô Mộc.”
Nhìn thấy khuôn mặt Mộc Như Phương trắng bệch, không còn một giọt máu, không khỏi khiến người khác thương cảm.
Mộc Như Phương lặng lẽ cúi đầu xuống.
Rất nhiều các vị tiểu thư đỏ mặt thì thầm bàn tán.
“Đào Gia Thiên, sao anh ấy lại tới đây? Hình như anh ấy đang nhìn tôi, aaa.... thật vui sướng quá.”
“Sao có thể nhìn cô được, anh ấy rõ ràng là đang nhìn tôi.”
“Cô không phải ra sức ăn vận vì Cậu Cố sao? Cậu Đào đã có vợ chưa cưới rồi, cô cũng đừng mơ mộng nữa.”
Ở Hải Châu luận về độ giàu có, không ai có thể so với Tô Gia, người đứng đầu Tô Gia Tô Ngọc Kỳ, là đối tượng theo đuổi của tất cả các mỹ nữ Hải Châu nhưng luận về quyền thế, Đào Gia mới là số một, nắm trong tay cả hai
giới, ai dám không nghe theo?
Ngay cả Tô Ngọc Kỳ của Tô Gia cũng phải kiêng nể vài phần.
Lại nói đến vị thiếu gia họ Đào này, người tương lai sẽ tiếp quản Đào Thị, thủ đoạn độc ác vô tình, đã cướp Đào Thị từ chính trong tay anh trai mình.
Cho dù là tính cách máu lạnh như vậy, có vô số các cô gái bất chấp chạy theo vị thiếu gia anh tuấn.
Nhưng lúc đó, ánh mắt anh ta chỉ nhìn về một hướng.
Đó chính là cô gái mặc váy vàng nhạt, đang cúi đầu, đứng cạnh Cố Thần Phong, đôi mắt đen chớp chớp.
Mộc Như Phương.
Cận vệ Diên Phong đứng bên cạnh cũng nhìn thấy rồi. Đột nhiên ngơ người ra.
Sao cô Mộc lại ở đây?
Nhà họ Cố dù không phải thế gia giàu có nhưng cũng là dòng dõi thư hương lâu đời, lúc Cố lão tiên sinh còn tại thế lại càng hưng thịnh, cho dù là bây giờ, nhân mạch quảng hậu, Cố lão phu nhân đại thọ tám mươi năm nay, Đào Gia cũng là rất kính nể mới đến đây chúc mừng.
Ông Cố và bà Cố bước đến trò chuyện cùng Đào Gia Thiên, anh ta một
vẻ xa cách lạnh lùng, ông Cố cười: “Không ngờ cậu Đào lại tới đây, mời ngồi.”
-
Mộc Như Phương tay cầm một ly trà nóng nhằm che giấu trạng thái của mình, cô luôn muốn tìm cơ hội để rời đi nhưng đã đồng ý với bác sĩ Cố sẽ tham dự thọ yến của bà anh, cô thật sự không tìm được lý do gì để rời khỏi.
Càng không ngờ được rằng, cô và Đào Gia Thiên ngồi cùng một bàn.
Khoảnh khắc người đàn ông lạnh lùng với áo đen quần đen vừa ngồi xuống, không chỉ Mộc Như Phương, những người ngồi cạnh đó cũng run run, một Đào Gia Thiên lạnh lùng đằng đằng sát khí, xa cách với mọi người khiến ai nấy sắc mặt đều có chút thay đổi.
Đều là vì không ai dám động đến Đào Gia. Cũng có chút sợ hãi.
Dù sao đến đây cũng đều là dòng dõi thư hương hoặc là mấy thương gia giàu có.
Còn Đào Gia Thiên, lông mày rậm, mũi cao, mắt sâu, gương mặt lạnh lùng, mấy cận vệ đằng sau chưa biết chừng còn mang theo súng, có ai dám không sợ.
Còn Cố lão phu nhân đã là người từng trải, mỉm cười, Đào Gia Thiên đến chào hỏi lão phu nhân sau đó ngồi xuống, đối diện với Mộc Như Phương.
Anh ta nheo mắt, chau mày nhìn Cố Thần Phong gắp cho Mộc Như Phương một miếng xương sườn, mắt cô ta rủ xuống, dịu dàng lặng lẽ, chỉ nhìn thấy chiếc cằm trắng nhỏ nhắn và vóc dáng thon gầy.
Đặc biệt là nước da trắng với chiếc váy dài, khiến người khác không thể rời mắt.
Ngồi bên kia là ông Cố và bà Cố, thực ra bàn này đều là những người
thân của nhà họ Cố nhưng do Đào Gia Thiên thân phận quá cao quý nên mới được cùng bàn với Cố lão phu nhân, nên sắp xếp chỗ ở đây.
Bà Cố mở lời trước: “Cậu Đào, đây là con trai tôi, Cố Thần Phong, kia là bạn gái nó. Tiểu Mộc.”
Cố Thần Phong đứng dậy, nhẹ nhàng nói: “Cậu Đào.”
Ánh mắt Đào Gia Thiên hướng về Mộc Như Phương, cắn răng nói một câu: “Tiểu Mộc.” Sau đó anh ta lạnh lùng nói: “Không ngờ cậu Cố đây đã có bạn gái rồi, em tôi mấy ngày trước còn ngày ngày chạy tới bệnh viện.”
Cố Thần Phong không nói gì.
Lại là bà Cố lên tiếng trước, nhìn Cố Thần Phong quở trách: “ Đào tiểu thư đến tìm con, sao con không nói gì.”
Dù Cố Gia là thư hương thế gia, dòng dõi lâu đời nhưng cũng phải cúi đầu trước quyền thế, đặc biệt là gia đình hào môn như Đào Gia.
Tiểu thư nhà họ Đào thích Thần Phong nhưng cũng không nghe anh ta nhắc tới.
Mộc Như Phương cầm chặt lấy đôi đũa, không động đậy.
Cô cảm nhận được ánh mắt soi xét đang hướng về phía mình, còn xung quanh...
Những người đàn ông ở đây, đều là mượn cớ uống rượu trò chuyện rồi liếc mắt về phía cô.
Còn những thiên kim đại tiểu thư kia, bề ngoài thì ra vẻ khinh thường cô nhưng thực chất trong lòng lại vô cùng ngưỡng mộ nhìn cô.
Thọ yến đã trôi qua một nửa.
Mộc Như Phương cuối cùng cũng tìm được lý do ra nhà vệ sinh, nói dối để thoát ra, khi đi vào trong nhà vệ sinh, mở vòi nước rửa mặt, cô vốn dĩ không trang điểm cầu kỳ, chỉ thoa lớp phấn mỏng và đánh chút son môi.
Lông mi dính nước ươn ướt.
Trên cánh tay cô vẫn còn vết thương, bị cánh tay áo dài chèn vào, giờ lại dính nước lạnh nên có chút khó chịu, tim đập rất nhanh.
Hải Châu rộng như vậy.
Tại sao càng là người muốn tránh mặt lại càng hay phải gặp mặt.
Nước trên mặt tự nhiên đã khô rồi.
Mộc Như Phương lấy lại bình tĩnh, lúc này cô chỉ mong thọ yến lậu kết thúc, cô chỉ muốn rời khỏi đây thôi.
Mở cửa nhà vệ sinh, cô thấy hai người đàn ông đi giày đen ở ngoài. Ý nghĩ đầu tiên của cô chính là đóng cửa lại.
Cô đã làm như vậy.
Nhưng sức của cô làm sao chống lại được sức của Đào Gia Thiên, chốc lát, cô lảo đảo lùi hai bước, Đào Gia Thiên bước vào, cô như muốn lao ra ngoài nhưng bị tay anh ta nắm chặt lấy eo.
Nắm rất chặt.
Cô đang run rẩy.
Cảm giác có thể từ lòng bàn tay của đàn ông mà cảm nhận được sự lạnh lùng của anh ta. Đào Gia Thiên đóng cửa lại, xoay mình ép cô ta vào cửa, cúi đầu không nói lời nào cắn vào cổ cô.
Là cắn.
Nhưng lực đó không đủ để làm chảy máu, chỉ thấy đau thôi.
Cô đau đến nỗi kêu lên một tiếng.
Đôi môi của anh ta ấm nóng nhưng mang theo sự lạnh lùng, làm ướt
phần da ở cổ cô, ngực anh ta đập mạnh lên xuống, thở dốc, như đang cố kìm nén gì đó trong lòng.
Đợi anh ta trút giận xong rồi, trên cổ cô hằn một vết cắn, cổ áo sớm đã bị kéo rách, chiếc váy cũng bị xé rách.
Đào Gia Thiên nhìn cô, bàn tay nắm lấy cằm cô, giọng điệu mỉa mai: “Mấy ngày, không gặp, đã câu được thiếu gia họ Cố vừa mới về nước, bạn gái? Anh ta có biết cô bạn gái này là một người phụ nữ đê tiện?”
Mộc Như Phương uất ức cắn môi.
Ánh mắt anh ta xám đen lại: “Nói đi, không phải vừa rồi ở bữa tiệc biết nói chuyện sao? Bây giờ không nói nữa sao, muốn giả câm điếc với tôi à?”
Cô ta vẫn không lên tiếng.
Anh đứng rất gần cô, hai người gần như ở sát nhau, cô cảm nhận được anh ta vì tức giận mà cơ bắp co lại, đằng đằng sát khí.
“Không nói chuyện phải không.” Anh ta cắn răng, chằm chằm nhìn cô.
Vừa rồi trong thọ yến dịu dàng liếc mắt đưa tình với cậu thiếu gia kia, giờ trước mắt anh lại là dáng vẻ này, anh ta vô cùng tức tối.
Cô mặc một chiếc váy dài, lại bị xé rách, gần như không có sự chuẩn bị gì, anh ta coi như đó là sự trừng phạt dành cho cô.
------oOo------
Chương 378: Đào gia thiên hung hãn tấn công mộc như phương
Mộc Như Phương cắn răng, sống chết cũng không chịu mở miệng.
Anh ta càng ngày càng hung hãn.
Anh ta quay người lại ôm cô đặt lên bệ rửa mặt, cắn răng, gân trên trán nổi lên, tức giận như đạt đến cực điểm, bàn tay nắm chặt lấy eo cô ta, cảm giác như đang ngộp thở: “Tôi bảo cô nói!!! Nếu cô đã muốn câm điếc, tôi sẽ cho cô thật sự trở thành câm điếc!”
Anh ta lại nhớ lại lúc cô cùng Cố Thần Phong nói cười vui vẻ, cậu ta chẳng qua cũng mới chỉ về nước chưa đầy một tháng, cô ta đã bắt thành công rồi.
Đúng là đang giả vờ câm điếc với anh.
Đào Gia Thiên cắn lên môi cô, hôn một cách thô bạo và mãnh liệt, vừa khiến cô ta rất khó thở, vừa khiến đầu lưỡi cô đau điếng, cô làm sao cũng không tránh được, sức anh ta quá mạnh.
Đau đến kêu thành tiếng.
Anh ta khiến cô vô cùng đau, vô cùng khó chịu, bản thân hung hãn đến đâu anh ta biết rõ.
Những lời anh ta nói ngày càng khó nghe.
Hôn đến mức cô như không thể thở được, sau đó anh ta đầy phẫn nộ áp vào tai cô: “Anh ta có từng như vậy với cô không?”
Mộc Như Phương đau đớn lắc đầu.
Thấy cô lắc đầu, sự phẫn nộ trong lòng anh ta giảm đi không ít, một tay bóp lấy eo, một tay nắm lấy cằm cô: “Tiểu Mộc.”
“Tôi bảo cô mở miệng, sao không nói gì.”
Mộc Như Phương nên làm theo lời anh ta, cô biết mình phải thuận theo hắn, nhưng nội tâm lại muốn phản kháng, dù rõ ràng biết là không thể đối đầu với người đàn ông này. Cô căn bản không ngờ đến tham gia thọ thần ngày hôm nay có thể gặp phải Đào Gia Thiên.
Nếu biết, cô tuyệt đối sẽ không tới.
Nghe thấy giọng nói yếu ớt của cô, Đào Gia Thiên chớp chớp mắt, đột nhiên thở dài, bàn tay từ cằm vuốt xuống cổ cô, dưới ánh đèn chiếu xuống, mắt anh ta cũng thấy đau, cô ta thật sự rất gầy.
Có thể nhìn thấy gân xanh trên cổ. Cô ta rất sợ hãi, đang run rẩy.
Đôi mắt đẫm lệ.
Vành mắt đỏ hoe.
Đào Gia Thiên không chịu được cảnh này: “Dáng vẻ ấm ức này của cô làm cho ai xem? Cố Thần Phong chính là bị bộ dạng này của cô mê hoặc đúng không? Đằng sau khuôn mặt xinh đẹp này là bao ý đồ đen tối! Anh ta cho cô bao nhiêu tiền?”
Mộc Như Phương chớp chớp mắt: “Không liên quan đến cậu Đào đây.”
“Đúng không liên quan gì hết.” Anh ta đột nhiên nhấn mạnh vào những từ này.
Sau đó con ngươi giãn ra, dùng lực mạnh, Mộc Như Phương lại kêu lên nhưng không cách nào khống chế, toàn thân co giật, run rẩy, bị anh ta hôn lên tai.
Không biết là qua bao lâu anh ta mới thả cô ra.
Mộc Như Phương như một đứa trẻ rơi từ trên bồn rửa mặt xuống, lảo đảo loạng choạng ngã xuống đất, cô thở hổn hển, tim đập thình thịch, màu son trên môi sớm đã nhạt tự bao giờ.
Chỉ còn lại sắc mặt phờ phạc.
Khuôn mặt trắng tinh xinh đẹp, có chút nhếch nhác, hai bên thái dương chảy mồ hôi, đột nhiên chuông điện thoại của cô reo lên.
Đào Gia Thiên với bộ âu phục sang trọng, nhìn thấy người con gái nằm dưới đất, khuôn mặt xinh đẹp, cho dù không thích cô ta, rất ghét cô ta, anh cũng không thể không thừa nhận rằng mình vô cùng hứng thú với gương mặt đó.
Người phụ nữ quá đỗi xinh đẹp.
Tâm địa cũng quá đỗi đen tối.
Giả bộ đáng thương này cho ai xem.
Anh ta kiêu ngạo đứng dậy, quay lưng mở túi của cô ra, thấy trên điện thoại của cô sáng lên 3 chữ: “Bác sĩ Cố.”
------oOo------
Chương 379: Căn bệnh chiếm hữu
“Nghe đi, tại sao không nghe?”, thấy cô ta bất động, Đào Gia Thiên quay người lại, cười châm chọc: “Sao, sợ tình nhân của cô biết tôi và cô ở bên nhau à?” Bàn tay anh ta cũng lạnh lùng như cách anh ta nói chuyện vậy, nắm lấy cằm cô.
Mộc Như Phương ánh mắt trống rỗng, tĩnh lặng, điện thoại của cô vẫn còn đang reo.
Cô cảm thấy sự nhục nhã của mình trước mặt Đào Gia Thiên đã tới mức đỉnh điểm, cô nghĩ anh ta sẽ ở trước mặt cô mà nghe điện thoại, nhưng không anh ta ném nó xuống đất sau đó, giẫm nát.
Mộc Như Phương quá hiểu rõ sự chiếm hữu của người đàn ông này rồi. Sự chiếm hữu lên đến độ biến thái.
Trước đây là yêu, điều mà cô không ngờ là cho dù bây giờ chỉ còn hận, sự chiếm hữu của anh ta vẫn mạnh mẽ, mãnh liệt như vậy.
Đào Gia Thiên liếc nhìn người phụ nữ đang nằm dưới đất, chiếc váy dài có chút nhăn nhúm, đôi chân thon dài, làn da trắng như ngọc, một chút tì vết cũng không có, người phụ nữ như vậy, vừa mới xuất hiện trong buổi tiệc, dường như ánh mắt của tất cả đàn ông đều hướng về cô ta, cô ta muốn có tiền, vẫy tay một cái, bao nhiêu đàn ông sẽ chạy đến vây quanh.
Mặc một chiếc váy rẻ tiền, giả vờ cho ai xem.
Làm việc ở Hoàng Đình, không phải muốn quyến rũ mấy kẻ có tiền sao?
Nghĩ đến việc cô ta đã ở cạnh biết bao nhiêu đàn ông, cơn phẫn nộ trong anh ta lại dâng trảo.
Anh ta như thường lệ lấy từ trong ví ra sáu trăm nghìn ném vào mặt cô. Mộc Như Phương đứng dậy chỉnh sửa lại quần áo, hai chân co run rẩy, số tiền sáu trăm nghìn dưới đất thật là một sự khinh rẻ quá đáng!
Cô vẫn nhặt nó lên.
Sau đó nhét vào trong túi, cô mở vòi nước mạnh nhất, rửa mặt, để nước lạnh làm cho mình tỉnh táo.
Quay trở lại bàn tiệc, cô vẫn ngồi cạnh Cố Thần Phong, Đào Gia Thiên vẫn ở đối diện cô, cùng một đám doanh nhân nịnh bợ nói cười vui vẻ.
Cố Thần Phong thấy cô sắc mặt không tốt, liền gọi lên một tách trà, thực ra nhiệt độ ở đây không hề thấp nhưng cô dường như đang run rẩy, phát lạnh.
Một chiếc áo vest ấm áp choàng lên người cô. Là Cố Thần Phong.
Tiếp theo là một ánh mắt lạnh lùng.
Là Đào Gia Thiên.
Mộc Như Phương định tháo nó xuống nhưng bị Cố Thần Phong ngăn lại: “Khoác lên, đừng để cảm lạnh.”
Cô nói: “Tôi không lạnh.”
Cô cuối cùng vẫn lặng lẽ cởi áo ra, vắt lên tay ghế đằng sau của Cố Thần Phong, anh ta cười cười: “Uống chút nước đi.”
Bà Cố có vẻ như muốn kết thân với nhà họ Đào.
Chỉ là sát khí trên người Đào Gia Thiên quá nặng, bà ta muốn hỏi cũng phải rất thận trọng, dù sao nếu Đào tiểu thư thật sự có tình ý với Cố Thần Phong thì đối với sản nghiệp nhà họ Cố mà nói sẽ có hậu thuẫn vững chắc là Đào Gia, đây là một chuyện tốt.
Mặc dù nhà họ Cố không hề yếu kém.
Nhưng còn phải xem là so với ai nữa.
Nếu so với nhà họ Đào hùng mạnh, Cố Gia thật nhỏ bé.
Thọ yến 11h mới kết thúc.
Cố Thần Phong đưa Mộc Như Phương về nhà, cảm ơn cô, ánh mắt chăm chú nhìn vào khuôn mặt xinh đẹp, cái đáng quý nhất của cô chính là khí chất trang nhã, lịch sự, thanh thuần, khiến người khác cam tâm tình nguyện bị khuất phục.
Mộc Như Phương như vừa thoát khỏi địa ngục trở về nhà, sự xa cách của cô, Cố Thần Phong có thể cảm nhận được. Một người phụ nữ xinh đẹp như vậy, người theo đuổi cô chắc chắn rất nhiều, anh cũng không cưỡng cầu, sau đó lên xe và trở về nhà.
Nhưng sau khi xe của Cố Thần Phong rời đi.
Một chiếc xe hiệu Rolls Royce xuất hiện phía sau, Diên Phong dừng xe lại, nhìn những nhà ngang ở xung quanh, đều là những người dân bình thường: “Cậu chủ.”
Diên Phong đang chờ chỉ thị của Đào Gia Thiên. “Mộc Như Phương sống ở đây sao?”
“Vâng.”
Con người Đào Gia Thiên này, khi không thích một người, không tiếc dùng thủ đoạn tìm hiểu xem người đó sống như thế nào, đặc biệt là Mộc Như Phương, người phụ nữ này, chỉ là tìm hiểu qua thông tin về cô, sau đó cô ta biến mất, giờ lại xuất hiện, anh ta đầu đau nhói, trong lòng cảm xúc hỗn loạn bao trùm, cô ta, sống ra sao, bên cạnh có những ai, không liên quan gì đến anh ta.
Hận một người có rất nhiều loại.
Riêng với Mộc Như Phương lại sinh ra cảm giác mạnh mẽ nhất.
------oOo------
Chương 380: Cô ấy bị phát hiện rồi
Một tuần sau, ở Hoàng Đình, Mộc Như Phương cầm theo khay rượu bước ra ngoài phòng, Tô Na dẫn theo mấy cô gái trẻ ăn mặc hở hang bước vào, đúng lúc chạm mặt nhau.
Tô Na chào hỏi cô một câu.
Mộc Như Phương bước ra, điện thoại truyền đến thông báo của tổ trưởng: “Phòng 12068, hai đĩa trái cây, một chai rượu.”
Mộc Như Phương theo lời dặn đến hầm rượu sau đó lấy hoa quả, mang đến phòng đã chỉ định.
Cô làm việc đến tận 12h đêm, đột nhiên cảm thấy phần bụng có chút khó chịu, lúc tối uống một cốc nước lạnh, đi vệ sinh mới phát hiện kinh nguyệt đến sớm, thảo nào bụng đau như vậy.
Cô ta nhớ lại mấy lần sau khi quan hệ với Đào Gia Thiên, cô đều nhanh chóng uống thuốc tránh thai.
Chắc tại do tác dụng của thuốc.
Kinh nguyệt không đều, lần này lại đến sớm rồi.
Cô không chuẩn bị trước, dù gì nó đến sớm những một tuần, cô cố gắng chịu đựng, đúng lúc đó một cô gái trẻ mặc váy ngắn nhung xanh bước vào, chính là một trong những cô gái mà Tô Na đã dẫn vào lúc nãy.
Cô ta đang trang điểm.
Nhìn thấy Mộc Như Phương dựa sát vào tường lấy tay ôm lấy bụng, cô ta hơi chau mày, sau đó lấy trong túi ra một miếng băng vệ sinh, đưa cho cô. Mộc Như Phương nhỏ nhẹ nói cảm ơn, cô gái kia ừ một tiếng, nhìn cô một lát rồi bỏ đi.
Mộc Như Phương trở về phòng nghỉ ngơi của nhân viên, rót một cốc nước nóng, vẫn chưa uống được mấy ngụm, lại có điện thoại của tổ
trưởng gọi đến: “Như Phương à, tầng 16 phòng 35, một trái cây, một nước ép.”
Cô lập tức đứng dậy đi đến thang máy, được biết đối phương là một nhóm các quý bà đang đánh bài, bảo cô đem đến hoa quả và nước ép: xoài ép và lựu ép. Tuần này Mộc Như Phương rất ít khi đến tầng 16.
Vì mỗi lần đến đây cô đều có cảm giác nghẹt thở.
Đào Gia Thiên ở đây.
Tầng 16 là địa bàn của mấy công tử thiếu gia.
Cô sợ lại gặp phải Đào Gia Thiên, chưa biết chừng còn sẽ bị anh ta nhục mạ.
Cô cầm trên tay khay đựng đồ đứng trước cửa, mở cửa ra, bước vào trong, cúi đầu đến trước chỗ bàn trà, đặt xuống đĩa hoa quả và nước ép.
Mấy quý bà đó đang đánh mạt chược, ánh đèn lờ mờ.
Mộc Như Phương đứng sang một bên, trong đây toàn tiếng mấy bà đánh mạt chược, tán gẫu, nói chuyện về chồng mình, chuyện ông ta lại ra ngoài bao nuôi tình trẻ.
Đột nhiên cửa phòng mở ra, mấy bà ngẩng đầu lên nhìn người phụ nữ vừa bước vào: “Chị Tống tới rồi.”
Một ánh mắt hung hãn nhìn thẳng vào Mộc Như Phương.
Mộc Như Phương toàn thân cứng đờ, ngẩng mặt lên liền nhìn thấy bà Tống Như Tẩm, khoảnh khắc đó, người cô như đóng băng, lần này còn đáng sợ hơn cả khi gặp Đào Gia Thiên, tim cô đập liên hồi.
Không ngờ lại gặp phải bà Đào...
Mộc Như Phương không biết có phải số phận đang đùa giỡn với mình không.
Bà Đào đứng ở góc tường nhìn chằm chằm vào cô, cho dù là ánh đèn
mập mờ thì cũng không thể che khuất cô gái đang mặc đồng phục nhân viên, khuôn mặt xinh đẹp rung động lòng người, chính là gương mặt này đã cướp mất hồn phách của con trai bà.
Cam tâm tình nguyện chết vì cô ta!
-
Mộc Như Phương vội vã chạy xuống lầu, cô lúc này rất hoảng sợ, trong ấn tượng trước kia của cô, một người như Tống Như Tẩm chắc chắn sẽ không đến một nơi như thế này, dù là vui chơi đánh một ván mạt chược, cũng không.
Người như bà ta sẽ chỉ đến những nơi sang trọng cao quý.
Cô lảo đảo chạy xuống lầu, suýt vấp ngã, bà Đào tàn nhẫn như thế nào, cô là người hiểu rõ.
Lúc ở trong tù, bà ta đã muốn giết cô. Rồi lại định bán cô sang Đông Nam Á. Đều là do bà ta ngấm ngầm thực hiện.
Nếu bà ta biết cô ở đây, chẳng phải là cũng biết chuyện của Nặc Nặc, cô chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ rời khỏi Hải Châu, đây là nơi cô thân thuộc nhất, cảm thấy ấm áp nhất.
Một mình cô mang theo Nặc Nặc, không biết phải đi về đâu. Nhưng cô lại may mắn vì bà Đào chịu giữ lại tính mạng của cô.
Tô Na đang đi lên lầu, tay cầm điện thoại, đột nhiên va phải ai đó, cô kêu lên: “Vội vội vàng vàng làm gì vậy?”
Nhìn thấy khuôn mặt trắng bệch không còn giọt máu chính là Mộc Như Phương, nắm lấy tay cô ta: “Em sao vậy, đã xảy ra chuyện gì?”
Mộc Như Phương nắm lấy tay Tô Na: “Chị Na, em phải... Em có việc... Em phải đi trước đây.” Cô vội vã chạy xuống tầng trong sự ngỡ ngàng
của Tô Na, còn chưa kịp thay quần áo, vừa gọi điện thoại cho Nặc Nặc, vừa chạy ra phía cửa ngoài.
Hai người mặc áo đen ngăn cản cô lại.
Mộc Như Phương hồn bay phách lạc.
Nhìn hai người mặc áo đen kia.
“Cô Mộc, phu nhân nhà tôi mời cô quay lại.”
------oOo------