CHƯƠNG 41 - 50

 Chương 41: Sớm chút mang thai con anh 

Cố Uyên nhìn bà cụ Tô, tầm mắt của cô lại dần dần dời đi rơi vào tờ báo, tiêu đề bắt mắt phía trên và bức anh, hai người từ chung cư đi ra, lại chỉ chụp một bóng lưng của người đàn ông...

Nhưng mặt của Tống Ánh San thì rõ rành rành...

Cố Uyên không biết sao bà cụ Tô lại không thích Tống Ánh San đến vậy...có nguyên nhân gì sao, nhà họ Lưu cũng chỉ là một nhà giàu mới nổi mà thôi, cũng có phải là danh môn thế gia nào đâu.

Nói đến nói đi thì cũng không trèo cao được lên nhà họ Tô mà.

Chẳng qua chỉ là có ân cứu giúp một lần, bà cụ Tô và ông cụ Tô cũng không thể tùy tiện để cô ta gả cho Tô Ngọc Kỳ đúng không, mà không phải là Lưu Thanh Vũ luôn ở Mỹ sao?

Nên ông bà cụ Tô cũng không thấy mặt cô ta...

“Bà nội, Tống Ánh San kia...bà nội à, nếu cô ta và Tô Ngọc Kỳ yêu nhau thì sao bà nội không thành toàn cho anh ta? Cũng miễn cho trong lòng anh ta khỏi khó chịu...”

Bà cụ Tô vỗ vỗ tay Cố Uyên: “Thanh Vũ à, lòng còn quá lương thiện rồi, con không biết đâu, Tống Ánh San kia...”

Bà cụ Tô nghĩ đến những việc làm xấu hổ mà Tống Ánh San làm ra, giận đến không biết trút vào đâu, dừng một chút: “Thôi được rồi, Thanh Vũ à, bà nội cũng không giấu con nữa, bà nội ghét nhất là loại con gái đầy tâm kế, bà nội cũng ghét nhất loại người lừa gạt bà.”

Cố Uyên nghe đến hai chữ lừa gạt thì mí mắt run lên một cái.

Cô không phải là Lưu Thanh Vũ...

bà cụ Tô nói đến Tống Ánh San, trong lòng càng không thể bình tĩnh được: “Bà già như bà á, không thèm để ý gia cảnh người con gái đó như

thế nào, chỉ cần gia đình trong sạch, là một người con gái biết trước biết sau là được, nhà của Tống Ánh San...ba cô ta là tay bài bạc,sau đó vào tù, Ngọc Kỳ nhờ người giúp thả ba cô ta ra, em trai cô ta cũng không phải là đứa bé ngoan hiền gì, tuổi còn nhỏ mà quen thói đánh lộn, nhiều lần vào cục cảnh sát, những việc này bà đều mặc kệ...nhưng là một đứa con gái, nhưng thủ đoạn của cô ta khiến bà nội lạnh thấu tâm can.”

Cố Uyên yên lặng nghe chuyện, thời thời khắc khắc vỗ lưng bà cụ Tô, coi như là trấn an.

“Cô ta vậy mà trút thuốc Ngọc Kỳ để phát sinh quan hệ với Ngọc Kỳ gả vào hào môn, may mắn con và ông nội con kịp lúc bóc trần cô ả, một cô gái trong trắng sao có thể làm ra việc này được.”

Cố Uyên hơi không dám tin tưởng...

Lại còn có chuyện này...

“Thanh Vũ à, chuyện này đúng là tạo nghiệt, với tính tình của Ngọc Kỳ, dù không thích Tống Ánh San nhưng nếu đã đụng vào cô ả thì nó nhất định sẽ cưới cô ta để chịu trách nhiệm, có trách thì trách tính tình nó quá cố chấp.” bà cụ Tô thở dài một tiếng: “Bốn năm trước, đúng là tạo nghiệp...con nói xem, cô ả như vậy thì bà sao dám để Ngọc Kỳ cưới cô ta được.”

Bốn năm trước..
Cũng là bốn năm trước.
Cố Uyên mím mím môi, sao lại trùng hợp như vậy. ...
Tòa nhà Tô Thị.

người đàn ông đang xem báo, không có chút gợn sóng trong mắt nhưng quanh người đầy khí tức lạnh lẽo, Hoàng Hưng đứng bên cạnh người đàn ông, tin tức trên mạng vừa ra, Hướng Hoàng liền lập tức đi kiểm tra, hiện đã đè xuống sự việc trên mạng kia.

Hh đưa tay đẩy đẩy khung kính mắt gác trên sống mũi, nói: “Tô tổng, việc này chủ yếu là do phóng viên truyền thông Giang Thần tiết lộ ra, buổi sáng họ ẩn núp xung quanh phòng ở của cô Tống chụp lén...đúng lúc này đã bị phát hiện?”

Tô Ngọc Kỳ chỉ cười nhạt một tiếng mới phun ra hai tiếng: “Thật sao?” Hoàng Hưng cũng cảm thấy không thể nào trùng hợp như vậy.

Căn phòng mà cô Tống ở là do Tô tổng tặng cho, hệ thống bảo mật bên trong rất nghiêm mật, sao bọn pararazzi có thể đột nhập vào được?

Hoàng Hưng hỏi: “Tô Tổng, có cần tôi đi tra xét thêm không ạ...”

Tô Ngọc Kỳ vứt tờ báo vào thùng rác, tầm mắt ngước lên nhìn về phía Hoàng Hưng: “Tối qua, sao tôi lại ở chỗ Tống Ánh San? Không phải tôi đã nói, thường ngày phải về biệt thự sao?”

Hoàng Hưng: “Tô tổng, tối hôm qua...ngài uống say, tôi đang chuẩn bị lái xe đi, trùng hợp cô Tống cũng có mặt trong khách sạn, Cô Tống bắt gặp, còn khăng khăng muốn chăm sóc ngài...tôi tưởng...”

Cô Tống là bạn gái Tô Tổng, cho nên Hoàng Hưng của lúc ấy không có...

Tô Ngọc Kỳ giơ giơ tay lên: “Ra ngoài đi, sau này, ít tự chủ trương lại.” “Vâng.”
...
4 giờ 10 phút chiều.

Hoàng Hưng gõ cửa văn phòng tổng giám đốc rồi đi vào: “Tô tổng, Hạ Cường Nam từ Cường Thịnh đến, nói muốn gặp ngài.’

Tô Ngọc Kỳ đốt một điếu thuốc: “để anh ta vào.” Buổi tối Cố Uyên ở lại nhà họ Tô ăn cơm.

Sau khi dùng bữa tối xong không lâu sau đó thì bên ngoài bắt đầu đổ mưa.

Cố Uyên nhìn ra cửa sổ, hạt mưa cỡ hạt đậu tí tách rơi xuống...

Một chiếc xe xuất hiện trong màn mưa gió phập phùng chạy vào nhà họ tô, dừng lại trong sân, đèn xe lóe chói sáng, cách tiếng mưa, Cố Uyên nghe được giọng của chị Từ: “Thưa ông chủ, bà chủ, mợ ba...cậu ba đã về..”

Người đàn ông mặc bộ đồ âu màu đen bước được vài bước đi vào thì bị nước mua xối đến, giọt nước trượt từ sợi tóc xuống khuôn mặt kiên nghị, đôi mắt người đàn ông tĩnh mịch, tầm mắt dừng ở trên người Cố Uyên.

Trong chớp mắt ấy khi Cố Uyên nhìn thấy người đàn ông vào phòng khách, theo bản năng cô bước về trước vài bước, khi đối mắt với ánh mắt của Tô Ngọc Kỳ, cô trông thấy đôi mắt sâu thẳm không thấy đáy của người đàn ông.

Thẩm thấu sự lạnh lẽo của nước mưa.

Bà cụ Tô đứng ở bậc thang nói: “Ngọc Kỳ, con đến thư phòng một chuyến.”

Tô Ngọc Kỳ gật đầu, khi bước qua người Cố Uyên thì dừng lại trong chớp mặt, Cố Uyên rõ ràng nghe thấy giọng nói đè thấp của người đàn ông, lộ ra sự âm độc tàn nhẫn: “Tôi mà biết cô cáo trạng gì với ông bà nội, tôi sẽ không tha cho cô!”

Nói xong thì Tô Ngọc Kỳ nhanh chân lên lầu.

Cánh môi Cố Uyên run rẩy xoay người thì thấy chị Từ đứng ở cửa phòng bếp với vẻ mặt tìm tòi nghiên cứu, khóe môi cô mang theo ý cười nói: “Chị Từ, canh hạt sen nấm tuyết được nấu xong chưa? Tôi hơi thấy thèm ăn.”

Chị Từ cười cười: “Nhanh xong rồi ạ.” Cố Uyên và chị Từ cùng vào phòng bếp.

Chị Từ mở nắp nồi rồi khuấy đều, sau đó nói với Cố Uyên: “Mở chủ à, tính tình cậu chủ hơi cố chấp, nhưng làm người thì tốt bụng.”

Cố Uyên biết, chị Từ sợ là vừa nãy đã nghe được lời người đàn ông kia nói rồi, cô nhìn chị Từ nói: “Tôi luôn biết rõ, anh ấy là người tốt...”

Bưng bát ngồi trên ghế sô pha.

Nc thỉnh thoảng nhìn hướng cầu thang, một bát canh hạt sen, nhưng cô vốn không có tâm tình uống canh gì, nghĩ đến lúc vừa bước vào, ánh mắt âm trầm của người đàn ông, nụ cười của Cố Uyên có chút đắng chát.

Sợ là người đàn ông này nghĩ là cô đã mách lẻo gì với ông bà nội rồi. Đêm này trở về, không biết là muốn tra tấn cô như thế nào nữa đây... Trên lầu truyền đến một âm thanh vang dội.

Cố Uyên buông bát canh xuống rồi bước về trước mấy bước, chị Từ ngăn cô lại: “Mợ ba đừng đi lên, ông chủ đang nổi giận, tính ông cũng cố chấp, đánh chửi vài câu là được, trước đây cậu ba vì cưới con hát kia mà làm ầm còn hơn bây giờ, lúc ấy thật sự đã chọc giận ông chủ, ông bà chủ thật sự rất tốt với mợ, mợ không cần nản lòng, cậu chủ chỉ hồ đồ vài ngày thôi, qua vài ngày là xong, bụng mợ chủ cũng đừng chịu thua kém ai mới được, sớm mang thai đứa bé cho cậu chủ thì lòng cậu sẽ ở chỗ mợ thôi...”

------oOo------

Chương 42: Em uyên 

Cố Uyên không biết phải trả lời chị Từ thế nào, chỉ cười nhẹ gật đầu. Trên lầu truyền đến âm thanh, Tô Ngọc Kỳ bước xuống.
Chị Từ kinh hô một tiếng: “Cậu ba, cậu không sao chứ?”

Cố Uyên nhìn Tô Ngọc Kỳ. Trên trán người đàn ông in hằn một vết đỏ, giọt máu đỏ thắm không ngừng chảy ra, khiên ngũ quan bất phàm của anh ta trở nên mơ hồ, chị Từ lập tức bước đến, mắt chứa đầy lo âu.

Cố Uyên nhìn ánh mắt lạnh như băng của người đàn ông thì co rúm người lại một chút.

Người đàn ông dường như không cảm thấy có vết thương trên trán, nói với chị Từ: “Tôi không sao.”

Ông cụ Tô từ lầu bước xuống, đứng trên bậc thang đầu: “Cút cho ta, lăn được bao xa thì lăn đi.”

Bà cụ Tô vội vàng bước xuống từ phía sau, vỗ lưng ông cụ Tô: “Được rồi, không cần giận, ông giận như thế cũng không có gì dùng.” Bà cụ Tô nhìn Tô Ngọc Kỳ: “Ngọc Kỳ, còn không nhanh nhận sai với ông nội con.”

Khóe môi người đàn ông nhếch lên ý cười, ánh mắt lướt qua mặt Cố Uyên nói: “con không sai, ông bà ép con cưới người phụ nữ mình không yêu, con cũng cưới theo sự sắp xếp của hai người rồi, giờ chẳng lẽ con phải ra vẻ lừa dối mà yêu cô ta sao? Nếu ông bà đã biết thì con cũng không gạt nữa, người phụ nữ này, còn nhìn là thấy buồn nôn rồi. Ông bà nội nếu đánh con có thể trút giận thì đánh đi.”

Cố Uyên vì lời anh ta nói mà mặt mày trắng bệch lại.

Không có người phụ nữ nào có thể đối mặt được lời mặn lời nhạt từ ông chồng mình còn có thể giữ bình tĩnh, giờ phút này trong lòng Cố Uyên trào dâng sóng gợn, cảm giác tủi thân, bất đắc dĩ đều đến, nhưng mặt

ngoài vẫn giữ nguyên bình tĩnh.
Chính cô đều tự thấy bội phục chính mình.

Cố Uyên không phải là không cảm nhận được, ánh mắt anh như dao sắc đang nhìn cô.

Trong đấy chứa đầy sự chán ghét.

Ông cụ Tô tức giận đến không nhịn được, râu tóc bạc phơ run lẩy bẩy, ông giơ cao gậy rồi giội rầm xuống, chị Từ vội vàng can ngăn, cùng bà cụ Tô khuyên ông.

bà cụ Tô nhìn Cố Uyên: “Thanh Vũ à, còn và Ngọc Kỳ về trước đi, giúp Ngọc Kỳ băng bó vết thương, lời Ngọc Kỳ nói là vô tâm, con đừng để tâm làm gì.”

Cố Uyên cười nhẹ nhàng: “bà nội, con biết mà.”

Mưa rơi như trút nước!

Vì cái trán Tô Ngọc Kỳ bị thương, tài xế nhà họ Tô chuẩn bị đưa họ đi, nhưng lúc ra khỏi phòng, Tô Ngọc Kỳ trực tiếp nắm lấy cổ tay cô, dùng sức nhét cô vào trong xe.

Sau đó thì trực tiếp ngồi vào xe, phóng thẳng đi.

Mưa rơi trong cái mùa này luôn luôn kèm theo tiếng sấm chớp lóe.

Một màn đen tối thẳm cũng vì một ánh chớp mà chiếu sáng chiếc xe, Cố Uyên nhìn vết thương trên trán người đàn ông, vết thương sâu hắm, máu không ngừng chảy, chảy xuống trên chiếc áo sơ mi màu xám bạc.

Cố Uyên hoảng hốt nhớ đến.

Trong buổi tiệc mừng thọ của ông cụ Tô, người đàn ông này đã đến nhà họ Lưu, cũng là cái trán bị thương...

Cô có thể hiểu được, cưới một người con gái mà mình không yêu thì khó chịu biết nhường nào...

Hai tay Tô Ngọc Kỳ nắm chặt vô lăng, dù sắc mặt bình tĩnh nhưng trên bàn tay nổi đầy gân xanh đã bán đứng cảm xúc của anh, anh đạp mạnh chân ga.

Cố Uyên hơi không chịu được tốc độ nhanh thế này. “Ngài Tô này, ngài tô có thể chậm chút được hay không?”

Hai tay cô nắm chặt thành ghế, hơi sợ hãi nhìn ngoài cửa sổ, giọt mưa rơi lốp bốp trên cửa xe, sấm xét vang dội bên ngoài chiếu sáng cửa sổ.

Cô bỗng nhiên trừng to mắt.
Đây...đây không phải là đường về biệt thự... Tô Ngọc Kỳ muốn đưa cô đi đâu?

“Ngài tô, Ngài Tô...chúng ta đang đi đâu? Không quay về biệt thự sao?” Cố Uyên hỏi liền vài tiếng, người ta lại không trả lời cô, lòng cô đầy bất an: “Ngài Tô, hôm nay lúc chiều bà nội gọi điện thoại cho, tôi mới biết mà xem tin trên báo, tôi không có nói cho bà nội...”

Cố Uyên muốn giải thích, cô biết người này đang hiểu lầm cô, cho là cô đem chuyện này nói cho bà nội, sau đó khiến bà nội xem tin tức...

Người đàn ông lạnh giọng phát ra tiếng: “Lưu Thanh Vũ, cô thấy tôi sẽ tin cô sao?”

Tôi thật sự không nói cho bà nội mà...là bà nội xem được tin...nếu anh đã không muốn bị phát hiện, dựa vào bản lãnh của anh thì sao lại để lộ chuyện này chứ.” Cố Uyên nhìn anh: “với bản lãnh của anh, nếu không có sự đồng ý của anh, sao truyền thông dám đưa tin chuyện này!”

Tô Ngọc Kỳ dừng xe lại, từ trong ngăn xe lấy ra khăn tay xoa vết thương trên trán, tựa hộ không cảm thấy đau đơn, khuôn mặt khôi ngô đẹp đẽ không có biểu lộ gì.

“Ý của cô là, tôi cố ý tìm truyền thông để làm vậy?”

Tnl đang nói chuyện thì xoay người nhìn Cố Uyên, giọng khàn đặc.

Cố Uyên thấy xe đã ngừng thì muốn mở cửa xe, nhưng anh đã khóa trái, cô nhìn thẳng vào mắt Tô Ngọc Kỳ: “Chẳng lẽ không đúng sao?”

Tô Ngọc Kỳ chuyển ghế ngồi nằm ngang, Cố Uyên còn chưa kịp phản ứng lại thì người đàn ông đã đến bên người cô, mạnh mẽ đè ép cô trong khoản không gian chật hẹp này.

“Lưu Thanh Vũ, hôm này tình nhân cũ của cô đến tìm tôi...”giọng khàn của người đàn ông lộ rõ sự âm độc.

Còn Cố Uyên thì run lên, cô quay mặt đi:” tôi không biết anh đang nói gì?”

“Còn giả vờ, tôi thật đúng là không biết đấy, em Uyên, đúng là kiểu xưng hô thân thiết mà.” Anh cười lạnh nhìn cô.

Cố Uyên cắn môi, cô và Hạ Cường Nam trong sạch, chuyện trước kia sớm đã tan thành mây khói, quan hệ của cô và Hạ Cường Nam bây giờ chỉ là quan hệ bình thường không hơn kém.

Nhưng Cố Uyên lại thấy hoảng loạn, cô không biết người đàn ông này đã biết được điều gì rồi?

Hạ Cường Nam sao lại đến tìm Tô Ngọc Kỳ, anh đã nói gì với Tô Ngọc Kỳ?

Tô Ngọc Kỳ vươn tay bóp chặt cằm cô, ngoặc mặt cô về phía anh: “cô không biết tôi nói gì? Đúng là mắc cười, có điều bất quá chỉ là một đứa con nuôi không có danh gì của nhà họ Hạ, lại làm cô khao khát đến vậy, Hạ Cường Nam gọi cô là gì á nhỉ...Em Uyên....xưng hô thật thân thiện...cô còn dám lừa tôi nói là lần đầu gặp mặt, đồ đĩ thỏa, trước đây không biết đã ngủ bao nhiêu lần với hắn ta rồi.”

Nói rồi Tô Ngọc Kỳ bóp cổ Cố Uyên, dùng sức rất mạnh.
Cố Uyên thở dốc không thể cục cựa chỉ có thể dùng sức lắc đầu.
Lúc cô sắp không thể hít thở được thì anh buông lỏng ra, Cố Uyên há

mồm thở hào hển.
Cô đúng là không nghĩ đến, Hạ Cường Nam lại đến tìm Tô Ngọc Kỳ. Em Uyên.
Uyên.

Giọng nói cô khàn khàn mà khô khốc, ngăn lại sự chấn kinh trong lòng: “Tôi cùng anh ta không có quan hệ gì, thật sự không có quan hệ gì...không có...”

“Tiện nhân, còn dám gạt tôi! đội danh hiệu mợ Tô lên đầu lại đi quyến rũ người đàn ông khác, xem ra chỉ trách tôi không thỏa mãn được cô. Lưu Thanh Vũ, đây là do cô tự tìm.”

Nói xong thì vươn tay xé nát áo cô.

Quần jean thì tuột đến xuống hông, Cố Uyên giãy giụa sợ hãi nhìn anh: “Anh buông tôi ra, Tô Ngọc Kỳ, anh buông...tôi thật sự không có quan hệ gì đến anh ta mà.”

Đêm đã khuya.
Thêm đó, đây là nơi ngoại thành...
Ít người đi ngang qua.
Đọc trên app mê tình truyện thêm nhiều nội dung hấp dẫn!

------oOo------

Chương 43


Lại là một đêm mưa.
Tiếng mưa che đậy tiếng khóc của cô.

Đến khúc cuối, Cố Uyên chỉ có thể nghẹn ngào lên tiếng, "Tô Ngọc Kỳ, van cầu anh... Buông tha tôi có được hay không.."

"Buông tha cô, cô đã phí hết tâm tư làm mợ Tô, bây giờ chỉ là thực hiện nghĩa vụ giữa vợ chồng thôi? Đã làm mợ Tô, liền an phận cho tôi, đồ đĩ, cô thiếu đàn ông đến vậy sao?"

Người đàn ông không để ý chút nào đến vết thương trên mặt anh ta, nhớ tới xế chiều hôm nay Hạ Cường Nam vào phòng làm việc của anh, nói cho anh biết, nếu như anh không chăm sóc em Uyên đàng hoàng thì anh ta liền đem cô đi...

Em.. Uyên...
Xưng hô thân mật đến cỡ nào...

Nghĩ tới đây, Tô Ngọc Kỳ liền hận không thể hung hăng trừng phạt người phụ nữ dưới thân..

Hung hăng va chạm trong cơ thể cô.
Cố Uyên đau đến mặt tái nhợt như tờ giấy.. Đến cuối cùng.

Cố Uyên nằm trên ghế, phảng phất cơ thể này đã không phải là chính mình, ánh mắt cô tan rã nhìn người đàn ông mặc xong quần áo, sửa sang lại sơ mi.

Dưới sự trợ giúp của bóng đêm, khuôn mặt người đàn ông mang theo vết máu, trong đêm mưa, lạnh lùng mà vô tình nhìn cô, trong mắt không chút cảm tình nào...

Tô Ngọc Kỳ trở lại vị trí ghế lái, hạ cửa kính xe xuống, liên tiếp hút vài điếu thuốc.

"Lưu Thanh Vũ, nếu cô còn ôm lấy tình cảm gì với Hạ Cường Nam, tôi khuyên cô hay là thôi đi, nhà họ Tô nén không nổi cơn giận này đâu, chỉ là một đứa con nuôi mà thôi.” Khi Tô Ngọc Kỳ nói câu này thì cười lạnh một tiếng: “thủ đoạn tra tấn cô của tôi nhiều lắm, mặc kệ sinh hoạt trước kia của cô có phóng đãng, xa hoa thế nào, nếu đã làm Mợ Tô, thì ngoan ngoãn cho tôi.

Anh dập tắt điếu thuốc trong tay: “Chỗ ông bà nội, cái gì nên nói, cái gì không nên nói, cô nhớ cho rõ, nếu không tôi không biết mình có thể làm gì đâu.”

Cố Uyên nắm chặt nắm tay.
Nước mắt lưng tròng nơi vành mắt.
Cô nhịn không cho mình khóc nấc thành tiếng nước mắt im ắng chảy qua má.

Giọng cô khản lại: “Tại sao anh lại không thích tôi, tại sao, không buông tha tôi, tại sao nhất định phải đợi một năm sau, Tô Ngọc Kỳ, anh buông tha tôi đi...”

“Buông tha cô?” Tô Ngọc Kỳ nhìn phía trước, mưa rơi không dứt trên kính cửa xe: “Tôi còn không ngủ cô đủ đâu? Sao có thể buông tha cô! Cô cho là vị trí mợ Tô muốn làm thì làm, không muốn làm là không làm nữa sao? đừng cho là tôi không biết cô đang nghĩ gì, nhanh vậy đã quyến rũ được Hạ Cường Nam, tìm được nhà dưới rồi ha..có điều chỉ là đồ thừa của tôi mà thôi.”

Cố Uyên ngồi thẳng lại, miễng cưỡng mặc vào quần áo, cô chỉ thấy vừa động một chút thì phía dưới đau như nuốt trọn cô, cô cắn chặt môi, sau khi nghe đến đó thì cười một chút: “Ngài Tô, ngài yên tâm, thích một người thật lòng thì sẽ không để ý đến điều vụn vặt như vậy đâu.”

Cô nhìn góc nghiêng khôi ngô của người đàn ông, trong lòng tràn đầy

nỗi đau muốn ngạt thở.

“Xem ra cô còn chưa được dạy dỗ đầy đủ, có phải muốn làm lần nữa không?”

Cố Uyên nghe được câu này, toàn thân cô run lên...
Lại làm lần nữa...
Cô thấy cô sẽ chết mất.
“Ngài Tô, tôi sai rồi, tất cả những điều anh nói đều đúng, tôi đã sai.” Sau khi Cố Uyên về đến biệt thự thì trực tiếp lên lầu.

Về đến phòng ngủ, cô chống đỡ người vào phòng tắm, chà xát làn da của mình đến đỏ ủng mới mở vòi sen rửa sạch, nhưng dấu vết trên người thì không cách nào rửa sạch được.

Vừa bắt đầu thì Cố Uyên chỉ khóc khẽ..

Sau đó tiếng khóc dần dần không thể kiềm nén được...

Bước ra cửa phòng tắm, hai chân của Cố Uyên đều đang run rẩy, cô lấy ra một hộp thuốc tránh thai từ tủ đầu giường, xốc ra một viên thuốc nốc vào, rồi nằm trên giường, lúc này dã là một giờ sáng, cô rất mết, mệt đến nỗi vừa nằm xuống đã ngủ mất.

nước mắt trên mặt chầm chậm khô cạn.

Cố Uyên bị Tô Ngọc Kỳ giày vò như vậy phải nghỉ ngơi đến ba ngày trời mới hồi phục được, cơ thể vẫn còn có chút không được thoải mái.

Ba ngày này cô không đến nhà họ Tô.
bà cụ Tô gọi điện thoại đến thì Cố Uyên chỉ nói là bị cảm.
Sáng hôm nay, bà cụ Tô có gọi đến: “Thanh Vũ à, cơ thể con sao rồi.” Cố Uyên cầm ống nghe điện thoại, khỏe môi mang theo nụ cười nhợt

nhạt: “bà nội, bệnh cảm của con đỡ hơn nhiều rồi.”

“Cái mùa này dễ bị cảm, con mặc dày một chút, bà nội chuẩn bị thuốc cho, con nhớ uống thường xuyên,

Thuốc này rất hữu dụng đó,con mà mang được cốt nhục của Ngọc Kỳ thì Ngọc Kỳ sẽ thương con hơn.”

Cố Uyên nói: “con biết mà, bà nội, đợi bệnh cảm hết con sẽ uống, Ngọc Kỳ anh ấy...” nghĩ đến người đàn ông này là Cố Uyên cắn môi, đáy mắt lóe lên sự sợ sệt, cô nói: “Ngọc Kỳ đối xử rất tốt với con, bà nội, ngìa và ông nội đừng ép anh ấy quá nhiều, con tin anh ấy..”

“cháu bà bà còn không biết sao? Đoán rằng nó còn đang giận đó, có phải mấy ngày nay không về nhà, Thanh Vũ à, con đừng dỗ nội vui, bà còn không hiểu thằng nhóc đáo để này sao? Tối mai có tiệc rượu, con và Ngọc Kỳ đại diện nhà mình đi dự đi.”

Cố Uyên nghe xong liền muốn từ chối ngay.

Bảo cô và Tô Ngọc Kỳ đi chung.

Cô nào dám.

Người đàn ông này mà biết chuyện, nhất định cho là cô nói với bà nội, rồi lại giày vò cô nữa.

“bà nội, ngày mai...con chưa tham dự bữa tiệc thế này nhiều, sợ là không hợp, mà bà nội cùng biết đõ, con không thích đến nơi nhiều người.”

bà cụ Tô đoán: “có phải Ngọc Kỳ koong cho con đi hay không, việc này bà già này đã quyết định rồi..thêm vào đó người trẻ tổ chức tiệc, đường nhiên là phải để các con đi rồi.”

“bà nội...”

“Được rồi, Thanh Vũ à, con không cần lo, chỉ cần trang điểm cho đẹp, ngày mai thả lỏng tâm tình là được.”

Bà cụ Tô đã nói đến đây, Cố Uyên còn nói tiếp thì quá...

“bà nội, con biết rồi ạ.”

Chiếu hôm sau, mẹ Trương nghe được tiếng gõ cửa liền bước đến mở cửa, thấy ngoài cửa đứng một chàng trai mặc đồ âu, mẹ Trương bước qua.

Đối phương nói: “đây là do ngài Tô bảo tôi đưa cho mợ Tô, ngài Tô nói, hai tiếng sau đợi mợ Tô ở cửa.”

Mẹ Trương nhận một hộp giấy được gói tinh xảo từ chàng trai, sau đó nhanh chóng vào nhà, Cố Uyên đang đọc sách ở phòng đọc sách, mẹ Trương đi vào giao đồ vào tay cô.

cười nói: “mợ chủ, đồ này là ngài Tô đưa, hi vọng tối nay mợ có thể mặc nó...”

Cố Uyên gặp sách trong tay lại: “Tôi biết rồi.”

Một bộ lễ phục đỏ chót được cắt may tinh tế, làn váy được thêu thủ công hình hoa trà, bên eo là một vòng trân châu để trang trí, nhìn thì điệu thấp trnag nhã nhưng màu đỏ lại rất lộng lẫy, Cố Uyên gác tay vào tay Tô Ngọc Kỳ, trong chớp mắt khi bước vào yến hội, hấp dẫn vô số ánh mắt ngước nhìn.

------oOo------

Chương 44: Vĩnh viễn cô sẽ không ghét anh 

Đầy loại ánh mắt.
Ánh mắt tìm tòi nghiên cứu, ánh mắt hâm mộ đố kị.
Mọi ánh mắt chăm chú vào Cố Uyên.
Tiệc tối hôm nay, nói trắng ra là bữa tiệc rượu sặc mùi thương nghiệp.

Tô Ngọc Kỳ bước vào, lập tức có không ít lão tổng nâng ly bao quanh anh, tay Cố Uyên gác lên khuỷn tay của người đàn ông, như vậy thì không khó để đoán được thân phận của cô.

Vợ của Tô Ngọc Kỳ Mợ chủ của nhà họ Tô.

Cố Uyên đứng cạnh Tô Ngọc Kỳ, trên mội nở nụ cười, yên lặng làm một bình hoa.

Tô Ngọc Kỳ và đám ông tổng nói gì đó, nhưng một câu Cố Uyên cũng không nghe vào, chỉ khi có tầm mắt một người dừng phía cô, cô mời cười đáp lại.

Cố Uyên cán ghét mình dối trá như thế, nhưng cô là mợ tô, từng lời nói từng cử động đều đại diện cho nhà họ Tô, dù không thoải mái cũng chỉ có thể nhịn.

Cô muốn rút tay ra đến một nơi an tĩnh ngồi, nhưng người đàn ông kẹp chặt tay cô, giới thiệu cô cho từng người.

Cố Uyên đã hiểu.

Đây đều là do bà cụ tô sắp xếp, mượn bữa tiệc này để Tô Ngọc Kỳ giởi thiệu cô cho tất cả mọi người biết...

Ngồi vững vị trí mợ Tô của cô.

Cũng đang dùng một thủ đoạn khác xử lý các thông tin không đúng được truyền bá trắng trợn trên mạng lần trước.

Cố Uyên phối hợp.
đột nhiên một ly rượu nâng lên trước mặt cô.
Cố Uyên ngẩng đầu lên nhìn cô gái trẻ nâng ly rượu kia.

Đối phương đang che môi cười, nhìn về phía Tô Ngọc Kỳ, giọng nói dịu dàng: “Anh ba Tô, còn không nhanh giới thiệu chị dâu mới cho bạn bè chúng em biết một hai đi..”

Cố Uyên nhìn cố gái này, có một vài nam nữ trẻ tuổi bước qua vây lấy bên cạnh Tô Ngọc Kỳ, phụ họa cho cô gái này nói: “đúng đấy, anh ba Tô..đây là lần đầu tiên chúng em gặp chị dâu đó...”

Cố Uyên không biết uống rượu nhưng vẫn tiếp rượu.

Tô Ngọc Kỳ cười nói: “vợ tôi, Thanh Vũ...”

Cố Uyên nắm chặt ly thủy tinh trong tay, mới nghe được vài lời anh nói ‘vợ tôi, Thanh Vũ’, đáy lòng chợt hốt hoảng, nếu cô ta là Lưu Thanh Vũ thật thì tốt biết bao.

Nhưng tiếc là... Cô chỉ là...

Cố Uyên chớp chớp mắt, vùi lấp cảm xúc trong đáy lòng, nhìn các thiếu gia tiểu thư kia mà nói:”chào mọi người, tôi là Lưu Thanh Vũ...”

Cô uống một ngụm rượu, nhưng thấy đối phương uống cạn rượu trong ly, hết cách, chỉ đành nốc cạn rượu nho trong ly...

Trên vai khoác lên một bàn tay, Tô Ngọc Kỳ vỗ vỗ vai cô: “Thanh Vũ, anh đi tìm vài người bạn nói chuyện đây, em tự mình tìm chỗ đi dạo, ăn chút đồ. Không nên đi quá xa, cô việc gọi anh.”

Cố Uyên gật đầu: “tôi biết rồi.”

Tô Ngọc Kỳ đi rồi, những thiếu gia tiểu thư vây quanh bên cạnh cũng đi mất, Cố Uyên cười, sau đó bước đến phòng nghỉ..

Cô thấy hỏi choáng..
có lẽ là do ly rượu vừa uống..
thường ngày cô không biết uống rượu.
Uống được nửa ly đã cảm thấy khó chịu rồi...

Cố Uyên ngồi trên sô-fa phòng nghỉ, rót một ly nước ấm, lấy điện thoại ra chuẩn bị chơi game giết thời gian, thì bên tai vang lên một giọng lanh lảnh.

“Lưu Thanh Vũ, là cậu thật sao?” Cố Uyên ngẩng đầu, nhìn cô gái trẻ ngồi cạnh mạnh

“cô là?”
“Tôi là Sở Vận, cô quên tôi rồi sao?”

Trong lòng Cố Uyên lộp bộp, cô không ngờ lại gặp được người quen của Lưu Thanh Vũ ở đây?

Không phải Lưu Thanh Vũ luôn ở nước mỹ sao?

Sao ở nước ngoài lại còn có người quen.

Cố Uyên cầm ly nước, uống một hớp nước để che giấu tâm tình của mình, nhìn vẻ mặt của Sở Vận, tỏng lòng Cố Uyên cũng thả lỏng lại, bởi trên mặt Sở Vận, dường như không nhìn ra cô không phải là Lưu Thanh Vũ...

Cố Uyên suy nghĩ nói: “Vừa về, thật có lỗi...”

Sở Vận không có gì không vui, nói: “không sao, chúng ta đã không gặp nhiều nẳm ồi, năm lớp bảy cậu liền đi Mỹ, nói thật là tớ không nhận ra

cậu luôn đó, tớ chỉ nghe người khác nói cậu là Lưu Thanh Vũ mới đến đây thử chào hỏi thôi.”

Cấp hai?
thì ra là bạn học thời cấp 2.

Cố Uyên thả lỏng người nhìn Sở Vận: “lâu vậy rồi, thật có lỗi, tôi không nhớ ra.”

Sở Vận nói: “Thanh Vũ à, cuối tháng có buổi họp lớp, cậu có muốn cùng đến không.”

“Mình không đi đâu, các cậu tụ họp vui vẻ.” Cố Uyên có điên mới đi, nếu đi lại gặp được vài người, tuy chỉ là kí ức lúc cấp hai, nhưng lỡ có người nhìn ra, vậy phải làm sao.

Nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện.

Sở Vận không miễn cưỡng cô, chỉ tám chuyện với Cố Uyên, Cố Uyên có lúc gật đầu, biểu lộ suy nghĩ của bản thân cô, tám rất nhiều chuyện, chủ yêu là về Tô Ngọc Kỳ...

Cố Uyên mới biết, người đàn ông Tô Ngọc Kỳ này là một đóa đại đào hoa, là kiểu mà bọn con gái đều muốn chạy đến nhìn, dù sao là nhà họ Tô đứng nhất của thành phố Hải Châu, tất cả mọi người đều muốn leo lên...

“Thanh Vũ, thật hâm mộ cậu, gả cho cậu ba Ngọc Kỳ...” Không biết bao lần Cố Uyên dã nghe được câu này rồi. Hâm mộ
Ha

Thấy ‘Lưu Thanh Vũ’ không lên tiếng, Sở Vận cũng không hỏi gì, cô được một người chị em gọi đi, cô bạn kéo tay Sở Vận: “Vân, vừa nãy cậu nói chuyện với ai thế?”

“Lưu Thanh Vũ đó, các cậu không nhận ra nhau sao? Cô ấy là Lưu Thanh Vũ.”

Cô bạn hơi kinh ngạc: “trời ạ, là vợ cậu ba nhà họ Tô, cậu biết cô ấy sao.”

“bọn mình là bạn cùng lớp cấp hai...”

Cô bạn hâm mộ nói: “Lưu Thanh Vũ này á, thật có tốt số...gia thế bình thường, chỉ là một hộ nhà giàu mới nổi mà thôi vậy mà khiến cậu ba họ Tô...thật là may mắn mà.”

Sở Vận cũng đồng ý: “đúng đó, thật tốt số, có đều tớ thấy, cô ấy không giống với thời cấp hai..”

“không giống chỗ nào...”

“tớ cũng không biết nữa...chỉ là thấy không giống...”

“ôi, Vân Vân à, chuyện thời cấp hai, lâu như vậy, cậu cũng đã sắp tốt nghiệp đại học rồi...chính cậu thay đổi nhiều như vậy, còn không cho người ta thay đổi gì chắc?”

Sở Vận cũng thấy là do mình nghĩ nhiều ròi, cười nói: “cũng đúng.”

Cố Uyên hơi đói bụng, lấy một chút bánh trên bàn ăn dài trong phòng tiệc...

Cô ăn một cái bánh thơm, tầm mắt dừng ở chỗ Tô Ngọc Kỳ...

Người đàn ông mặc bộ vest được may thủ công cao cấp màu đen, khuông mặt tuấn tú, dù đứng đâu thì anh cũng là một tồn tại khiến người khác chú ý, anh bưng lên ly rượu nói chuyện với đám ông tổng đằng kia.

Cố Uyên có thể hiểu tài sao đám thiếu gia tiểu thư nhìn cô lại đố kị như vậy.

người đàn ông này thật quá xuất sắc.
trước đây Cố Uyên đọc qua một quyển sách, trong sách có cậu thế này:

‘có hay chẳng vì một việc khiến bạn cảm thấy, người đàn ông này, dù sau này có làm ra chuyện gì, bạn cũng sẽ không hận anh ta.’

Cố Uyên đang nghĩ đến câu này thì nghĩ ngay đến Tô Ngọc Kỳ. Trong mắt cô, người đàn ông này là người tốt.
là lúc cô khốn cùng nhất, tuyệt vọng nhất, anh giúp đỡ cô...
anh là ba của Tinh Tinh.

có lẽ là vì chuyện này
Cố Uyên vĩnh viễn sẽ không có ý hận thù gì, đối với người đàn ông này...

------oOo------

Chương 45


Tiệc tối kết thúc lúc 9:30 phút.

Cố Uyên đứng dậy nhìn thời gian, chào hỏi các thiếu gia tiểu thư bên cạnh rồi bước về phía người đàn ông kia.

Tô Ngọc Kỳ đang gọi điện thoại, thì nghe tiếng hô: “cẩn thận...” Là tiếng của một người phục vụ, hoảng sợ trừng to mắt.

Tô Ngọc Kỳ ngẩng đầu lên thấy trên đỉnh đầu, là chùm đèn đang đu đưa..cơ thể anh không kịp phản ứng gì...

Đột nhiên một lực đẩy mạnh đẩy anh tránh ra.

Trong chớp mắt đó, Cố Uyên không suy nghĩ gì mà xông đến đẩy mạnh Tô Ngọc Kỳ ra...

Bả vai truyền đến một trận đau nhức.

Cô đứng tại chỗ.

Chùm đèn rớt xuống sát qua vai cô, chia năm xẻ bảy.

Cô nhìn Tô Ngọc Kỳ, trong lòng mới thả lỏng lại: “anh không sao là tốt rồi.”

Trong phòng tiệc vang lên tiếng kinh hô, người phụ trách và nhà họ Lâm tôt chức yến tiệc cũng chạy đến.

Nhìn thấy không ai bị thương mới thở phào nhẹ nhõm.

Tô Ngọc Kỳ đứng tại chỗ nhìn ‘Lưu Thanh Vũ’ với ánh mắt đầy kinh ngạc, cô vậy mà lại đẩy anh ra...

Anh nhìn đôi mắt cô, sáng trong, trong mắt mang theo sự lo âu, anh khiếp sợ mở miệng: “cô...”

Cố Uyên thấy anh không sao thì cuối đầu, anh ta không sao là tốt rồi.

Khuôn mặt Lâm Mộc Hằng phía tổ chức tiệc tràn đầy áy náy, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi lạnh trên trán: “Tô tổng, mợ Tô, thật là ngại quá, xin lỗi, không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy, không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi.”

Nếu Tô Tổng và mợ Tô xảy ra chuyện, nhà họ Lâm liền xong đời. Giám đốc Trương phụ trách tiệc nơm nớp lo sợ nói: “

Con ốc của đèn thủy tình không vặn chặt nên mới xảy ra sự cố này, nhưng mỗi tuần chúng tôi đều kiểm tra...”

Lâm Mộc Hằng nói thẳng: “đừng tìm lý do với tôi, nếu vừa nãy mà đèn chùm rơi trúng người, các người có chịu được trách nhiệm không?”

Giám đốc Trương cũng biết, bất cứ ai ở đây đều là quý nhân, nếu bị đèn chùm rớt chút, thì không chỉ bát cơm của ông ta không còn...

Mặt Tô Ngọc Kỳ rất khó coi, nhìn Lưu Thanh Vũ muốn nói gì lại không thể nói ra miệng, Lâm Mộc Hằng thất mặt Tô Ngọc Kỳ khó coi, trong lòng cũng run rẩy.

“Tô Tổng...”

Khi đối mặt với ánh mắt lạnh lùng của người đàn ông, Lâm Mộc Hằng run rẩy cuối thấp đầu.

Qua vài phút, khách khứa trong tiệc đều đã đi, Cố Uyên thấy người đàn ông bước ra ngoài, cô cũng dang chân bước theo cùng.

Ra phòng tiệc, xuống bậc thang.

Tài xế đã sớm dừng ở cách đó không xa, Cố Uyên nhìn người đàn ông đi trước mặt, cô đột ngột dừng lại, chầm chầm vươn tay sờ sau ót, chạm đến một tay máu.

Nhờ ánh đèn đường, cô thấy ngón tay cô nhuộm đầy máu đỏ.

Ban nãy gấp gáp đẩy Tô Ngọc Kỳ ra, đèn chùm sát vai trái cô rớt xuống.

Bây giờ Cố Uyên mới phát hiện là phía sau lưng dinh dính, đau đớn quét sạch thần kinh của cô.

Cô mặc đồ đỏ, mái tóc dài xõa sau lưng, không ai phát hiện ra.

Tô Ngọc Kỳ bước đến trước xe, tài xế đã mở cửa xe ra.

Anh đang chuẩn bị ngồi vào xe, nghiêng người nhìn thấy “Lưu Thanh Vũ” còn đứng tại chỗ cách không xa, nhất thời không vui lên tiếng: “Đứng đó làm gì, không muốn ngồi xe thì tự mà đi bộ về!”

Tô Ngọc Kỳ ngồi vào trong nói với tài xế: “lái xe!”

Tài xế nhìn “Lưu Thanh Vũ” hơi do dự, nhưng chỉ do dự một giây, Tô Ngọc Kỳ là boss của anh ta mà, lập tức đạp chân ga.

Cố Uyên ngẩng đầu lên nhìn chiếc xe dần dần khuất bóng trước mắt cô, cô mở miệng muốn gọi lại, chỉ thấy cả người không có sức lực nào, máu tươi tí tách rơi trên mặt đất, bước chân cô lảo đảo.

Ý thức dần mất đi.

Trong lúc hoảng hốt, đột nhiên nghe được thanh âm khàn đầy giận dữ của đàn ông vang bên tai: “Lưu Thanh Vũ!”

Cô ngẩng đầu nhìn mặt Tô Ngọc Kỳ, trong giây phút ý thức sắp mất đi, cô cảm thấy ngạc nhiên, không phải anh đã đi rồi sao, sao lại quay về?

Tô Ngọc Kỳ ôm lấy cô, mượn nhờ ánh trăng mông lung nhìn một mảnh màu sắc đậm màu sau lưng cô, anh vươn tay sờ đến một tay máu ấm, mắng một cầu, lập tức ôm ‘Lưu Thanh Vũ’ lên.

Cuối đầu nhìn mặt người phụ nữ: “đồ phụ nữ ngu ngốc, ngu không ai bằng, bị thương lại không biết nói tiếng nào sao? Muốn tự chịu đựng như vậy ạ.”

Tài xế lái xe nhanh như bay.

Tô Ngọc Kỳ ôm người phụ nữ ‘Lưu Thanh Vũ’ đang nhắm mắt trong lòng mình, hô hấp đều đều, anh cau mày nhìn khuôn mặt này, tay chứa đầy chất lỏng ấm áp dinh dính, trong không khí ngập mùi máu tươi, nếu anh không để xe quay lại, người phụ nữ này liền không rên tiếng nào mà té ngã xuống đất hay sao?

Nhưng

Cô là vì đẩy anh ra mới...

Anh ấn chặt vết thương trên vai cô, nhờ ánh trăng nhìn vào mặt ‘Lưu Thanh Vũ’, nhìn khuôn mặt này, nhiều lắm chỉ tính là xinh đẹp mà thôi, phụ nữ xinh đẹp quanh anh nhiều lắm.

Tô Ngọc Kỳ cười lạnh một tiếng dời mắt đi.

Tuy anh ghét cô, nhưng khong thể không thừa nhận, người phụ nữ này rất trắng, cười rộ lên rất đẹp, giọng nói dịu dàng, đôi mắt đẹp đẽ.

Cơ thể dùng...rất thoải mái.

Nhưng vậy thì sao chứ, anh vẫn cứ không thích cô.

Loại phụ nữ đầy âm mưu sáp lấy anh, chỉ vì tiền vì hư vinh mà thôi.

Chất lỏng màu đỏ không ngừng chảy ra trong tay, anh hét lên: “nhanh hơn nữa!”

“Vâng.” Tài xế đã lái với tốc độ nhanh nhất rồi.

-

Phòng khám ngoại khoa.

Bác sĩ bảo Tô Ngọc Kỳ đặt cô lên giường bệnh, dùng kéo cắt một phần quần áo, nhìn vào vết thương, bác sĩ nhíu mày: “Sao thế này.”

Sau đó lập tức lấy bông y tế sát trùng lau vết máu.

Thật tiếc.

Làn da đẹp như vậy, vết thương thế này nhất định sẽ để lại sẹo.

Tô Ngọc Kỳ nhìn vết thương trên lưng người phụ nữ này,vết thương sâu bảy tám centimet nằm lệch ngay cổ và vai trai, bả vai cũng đầy vết trầy nhưng không nghiêm trọng lắm, nghiêm trọng nhất là vết thương này.

Chất lỏng đỏ tươi đang không ngừng chảy ra ngoài. Bác sĩ bảo Tô Ngọc Kỳ ra đợi bên ngoài.
Anh bước ra ngoài.
Dựa trên tường rồi đốt một điếu thuốc.

Khói thuốc trắng mù thoảng che mặt anh lại.

Đồng thời giấu đi biểu cảm trên khuôn mặt anh, lúc anh vừa thấy vết thương trên lưng Lưu Thanh Vũ, trong lòng lại có chút hốt hoảng, sao người phụ nữ kia lại đẩy anh ra chứ.

Qua nửa tiếng đồng hồ.

Y tá mới kêu Tô Ngọc Kỳ đi nộp viện tiền, vì để phòng ngừa vết thương bị nhiễm trùng nên phải nằm viện vài ngày kiểm tra.

Trong phòng bệnh.

Y tá dặn dò: “Không được để cô ấy nằm ngửa hoặc khi nằm mà lật người đè ép vết thương, đêm nay tốt nhất là có người nhà chăm sóc, còn nữa đợi khi bình thuốc giảm viêm truyền xong thì nhớ gọi tôi đến rút kim ra.”

Y tá rời khỏi.

Người đàn ông rút ra một điếu thuốc từ trong túi, suy nghĩ một hồi thì không đốt thuốc mà tiện tay để ngay tủ đầu giường, anh kéo một cái ghế qua rồi ngồi xuống bênh cạnh.

Nhìn người phụ nữ nằm trên giường bệnh.
Khuôn mặt người phụ nữ rất nhỏ.
Hừ, gầy gò yếu ớt quá.
Bị thường còn không biết hét tiếng nào, ngu xuẩn. Đêm khuya.

Cố Uyên chầm chậm mở mắt.

mơ hồ nhìn phía trước.

Sự đau đớn dâng trào trên bả vai, cô khó chịu đến nổi không ngủ được tí nào, mơ hồ nhìn thấy một bóng người mơ áo trước mặt: “Ngài Tô..là ngài sao?”

Tô Ngọc Kỳ vốn không ngủ, chỉ nhắm mắt nghỉ ngơi thôi, thì nghe được giọng nói yếu ớt của phụ nữ.

Anh lập tức mở mắt, thấy cô đã tỉnh, khuôn mặt đỏ bừng không bình thường, mới vươn tay sờ vào trán cô, chết tiệt, người phụ nữ này vậy mà lại trở sốt rồi.

------oOo------

Chương 46: Tôi cảm kích vì anh đã quay lại 

Người phụ nữ nằm trên giường bệnh giọng yếu ớt lên tiếng: “Ngài Tô..”

Người đàn ông cau mày: “câm miệng!”

Nhìn mái tóc bị mồ hồ thấm bết của người phụ nữ, còn thêm khuôn mặt nhỏ nhắn bởi vì bị sốt mà mang sắc đỏ không bình thường, anh đừng dậy bỏ ra hét gọi y tá đến.

Cố Uyên mơ mơ màng màng cả người

Cô mơ hồ nhìn bóng người trước mắt, trong lòng hơi thấy kỳ lạ, cô nằm mơ sao?

Tô Ngọc Kỳ sao lại ở đây.

Cố Uyên suy nghĩ một hồi cũng không có đáp án, sau lưng đau đến thấu tim, cô không ngủ được, nhưng cả người mệt mỏi, buồn ngủ lại đau.

Dần dần, ý thức cô mơ hồ nhắm mắt lại

Tô Ngọc Kỳ đứng dậy bước ra liền rút điếu thuốc, nhăn vết máu hằn trên áo sơ mi, đều là của người phụ nữ kia, trong lòng thấy vô cùng phiền muội, trong đầu tràn đầy hình ảnh ‘Lưu Thanh Vũ’ đẩy anh ra rồi bị đèn chum rớt trúng người

Người phụ nữ này, sao cô lại đẩy anh ra

Tô Ngọc Kỳ nghĩ mãi mà không hiểu, trong lòng càng bực, hút vài điếu thuốc liên tiếp, mới về lại phòng bệnh

Bây giờ là khoảng 2 giờ sáng

Trong phòng bệnh bật một ánh đèn dịu mắt.

Anh nhìn thoáng qua người phụ nữ trên giường, thấy cô đã lật người, nghĩ đến lời dặn của ý tá không được để cô nằm đè lên vết thương, anh

liền bước đến gần.

Anh đưa tay lật người cô lạI, tay chạm vào cái cổ trắng nõn tinh tế của cô, đều là mồ hôi, sợi tóc dính đầy mồ hồi dính vào trên cô, cô ngủ không yên ổn.

Nhan sắc tinh xảo trắng bệch, đôi mắt nhắm chặt, vâng trán nhíu lại dường như rất khó chịu.

Mô hôi dày đặc khắp trán. Gương mặt đỏ bừng.

Người đàn ông mắng một câu: “Mẹ nó, thật phiền phức!”Nhưng anh vẫn đi đến nhà vệ sinh làm ướt khắn lông, lau sạch mồ hôi trên cổ và mặt cô.

Dường như cô cũng cảm nhận được.

Thoải mái mà rên một tiếng.

Tay đang cầm khăn của người đàn ông dừng lại, chợt nhớ đến bộ dáng vành mắt đỏ hồng, khóc đến hét lên của cô dưới thân anh, thân thể trắng nõn gầy gò, giọng vừa mềm lại vừa ngân nga, khiến người nghe chỉ muốn...

Tô Ngọc Kỳ buông khăn xuống, lòng thầm mắng một tiếng, người phụ nữ này có phải có phép thuật gì hay không, sao đầy đầu anh đều là cô ta.

Sáng ngày hôm sau Cố Uyên tỉnh lại.

Một đêm cô ngủ mê mang, cả người khó chịu, buổi sáng tỉnh giấc thì sau lưng đều phát run.

Trời hừng hừng sáng.

Cố Uyên nhìn người đàn ông ngồi cạnh cách đó không xa, cô run lên trong phút chốc, Tô Ngọc Kỳ ở đây, bộ dáng như trông coi cô cả đêm?

Anh ngồi trên ghế nhắm mắt nghỉ ngơi, khuôn mặt tuấn tú dưới ánh sáng mờ ảo, quần áo chưa thay, nếp gấp khắp quần áo, đôi chân dài như không

có chỗ để, Cố Uyên nghĩ, anh ta vậy mà ngồi cả đêm trên chiếc ghế nhỏ như vậy có lẽ không thoải mái cho lắm.

Cố Uyên nhìn hồi lâu, cô chầm chầm dùng cánh tay không bị thương để chống ngồi dậy.

Cô muốn đi vệ sinh
“đụng đậy làm gì?” anh mở mắt nhìn cô, đáy mắt ánh niềm không vui.

“Ngài Tô...anh tỉnh rồi...” Cố Uyên không dám động đậy, cô sợ chọc anh không vui, nhưng cô muốn...đi vệ sinh..

“Tỉnh?” Tô Ngọc Kỳ lạnh lùng lên tiếng: “Cô cựa quậy cả đêm, rên hừ hừ cả đêm, không an phận chút nào, cô cho là tôi có thể ngủ được sao?”

Cố Uyên hơi ngại: “Tôi..xin lỗi, ngài Tô..”

Tô Ngọc Kỳ không nhìn cô nữa, cầm điện thoại nhìn thoáng quá, sau đó đứng dậy đi ra ngoài

Cố Uyên trống thấy Tô Ngọc Kỳ đi ra thì thở phào một hơi, trnah thủ thời gian chống người dậy, phòng bệnh này là phòng cao cấp, có toilet riêng, Cố Uyên nhịn đau đi đến toilet.

Chỉ có vài bước nhưng cô giống như đã dùng hết sức mình. Sau lưng giàn dụa mồ hôi.

Vào nhà vệ sinh vốn là việc vô cùng đơn giản, giờ lại khó chịu đến đền mạng, lại thêm một tay không dùng được, càng thêm sốt ruột.

Tô Ngọc Kỳ gọi điện thoại cho Hoàng Hưng đi tra xét việc đèn chùm, không biết là việc ngoài ý muốn hay có người cố ý gây ra.

Cúp xong điện thoại anh liền vào phòng bệnh, lại thấy trên giường trống không

Người phụ nữ vốn nằm trên giường giờ không thấy đâu

Mẹ nó, mới mấy phút đã không thấy đâu Người phụ nữ kia lại chạy đâu rồi!

Mặt Tô Ngọc Kỳ đen lại đang chuẩn bị đi hỏi y tá, lại nghe được tiếng động trong toilet, tựa như là âm thanh té ngã

Anh bước vài bước đến toilet, đưa tay muốm mở của thì đã bị khóa trái, mày anh nhíu lại: “Lưu Thanh Vũ, cô đang làm cái quái gì hả!

Bên trong truyền ra giọng nói khẽ: “ngài Tô..anh đừng...đừng vào”

Cố Uyên vịn tường đứng lên, không nghĩ tới vừa bước vài bước là chân mềm nhũn, trên quần bệnh có một nút khuy cài nhưng làm sao cũng không cài lên được, rất vất vả mới cài được, vk bước chầm chậm đến cửa.

Dùng sức đẩy cửa ra

Đã nhìn thấy khuôn mặt đen sầm của người đàn ông

Cô..cô chỉ muốn đi vệ sinh thôi

người đàn ông này giận chuyện gì vậy

Cố Uyên khẽ nói: “ngài Tô..”cô không biết phải nói gì, thấy mặt anh không vui, cô suy nghĩ rồi nói một câu: “ngài Tô, chào buổi sáng.”

Tô Ngọc Kỳ trông thấy ‘Lưu Thanh Vũ’ liền bất đắc dĩ nhíu chặt mày, trong lòng dâng đầy lửa giận, vì bộ dáng tùy lúc có thể té xỉu của người phụ nữ này mà không thể thét lửa giận được, đành ôm cô lên, bước vài bước đặt cô xuống giường.

Khoảng 7 giờ rưỡi, Hoàng Hưng đến, cầm thêm bữa sáng và bộ đồ vest cho Tô Ngọc Kỳ thay, Hoàng Hưng nói: “Tô tổng, hôm nay 10 sáng có một hội nghị cùng với Lý Tổng của truyền thông Tinh Cầu ạ.”

“Ừm.” Người đàn ông chỉnh lại ống tay áo nhẹ gật đầu. “Ngày mai là sinh nhật của cô Tống...”

Cố Uyên đang yên lặng ăn cháo chót nghe đến hai chữ cô Tống, tay cầm thìa hơi run lên, sau đó mới tiếp tục ăn, nhưng vừa ăn được nửa bát đã nằm xuống, cô không còn khẩu vị gì nữa.

Qua vài phút, Tô Ngọc Kỳ liền rời đi
Hoàng Hưng gọi điện thoại để vú Trương đến chăm sóc cho cô.

Vú Trương thương yêu cô nói: “Mợ à, mợ đối tốt với ngài Tô như vậy, ngài ấy nhất định sẽ quý mến mợ.”

Cố Uyên cười nhẹ, cô không dám yêu cầu xa vời những thứ này đâu

Vú Trương nói: “Mợ chủ, mợ có muốn nói với ông bà cụ chủ một tiếng không, dù sao thì vì cứu ngài Tô mợ mới bị thương mà.

Cố Uyên vội lắc đầu: “không cần đâu.”
Việc nhỏ thế này không cần làm phiền ông bà Tô Đợi một lát thì y ta đến bó thuốc lại

Miệng vết thương còn chưa kết vảy nhưng vết máu dính vào một chỗ, lúc đổi thuốc phải xé băng gạc, Cố Uyên đau đến mức muốn chảy nước mắt, cô nắm chặt nắm đấm, cắn răng mà chịu đựng.

Y tá vừa rửa vết thương vừa nói: “Ngài Tô đối với phu nhân rất tốt đấy.” Y tá đầy hâm mộ: “Tối qua trông cô, cả đêm đều không ngủ vì sợ cô thấy không thoải mái.”

Cố Uyên rất rõ, anh ta chỉ vì cô giúp anh tránh tai nạn mới cảm thấy áy náy mà thôi.

Thay xong thuốc, y tá dặn dò vài câu liền rời đi.

Cố Uyên nhắm mắt nghỉ ngơi, vì vết thương sau lưng nên cô không thể dựa vào gối hay nằm ngửa được, luôn duy trì tư thế nằm nghiêng khiến cô rất khó chịu

------oOo------

Chương 47: Tôi cảm kích vì anh đã quay lại(2) 

Mãi đến khuya

Vú Trương giục ‘Lưu Thanh Vũ’ mau nghỉ ngơi, cô mơi gật đầu, chờ mong trong lòng dần ngụi lạnh đi, quả nhiên cô đã mong đợi quá nhiều, tôi qua chỉ giúp anh một chút, anh mới áy náy đưa cô đến bệnh viện mà thôi.

Hôm nay, sao anh ta có thể đến nữa cơ chứ

Có lẽ anh đang ở cùng với Tống Ánh San

Cố Uyên cầm điện thoại, vì có vú Trương ở đây, cô lại đang mặc quần áo bệnh nhân nên không thể gọi điện cho Tinh Tinh được, thím Lý nói hôm nay Tinh Tinh rất ngoan, thím Lý còn mua rất nhiều sách truyện cho bé.

Thời gian thoi đưa, vậy mà cô đã gả cho anh ta được bốn tháng rồi, còn chín tháng là cô có thể rời đi.

Mười giờ tối.
Khu giải trí Đông Cung

Trong phòng VIP kim cương, vài ông tổng mỗi người ôm một cô, chỉ có một người đàn ông là bên người không có ai.

Tổng giám đốc Lý của Hoa Nghị nâng ly rượu: “tổng giám đốc Tô, tôi kính ngài một ly.”

Tô Ngọc Kỳ nâng ly: “tổng giám đốc Lý đừng khách sáo.”

Tổng giám đốc Lý phất tay, một người phụ nữ trung niên dẫn vào cô gái đi vào, nhìn về phía Tô Ngọc Kỳ: “tgd Tô. Tới đây là vì vui vẻ mà.”

Tô Ngọc Kỳ ngước mắt lên, ánh mắt đảo qua những cô gái này, anh không chút hứng thú, cũng không có sở thích này, tầm mắt anh dừng lại trên người một người con gái.

Gầy
Nước da trắng ngần
Mặc một chiếc váy trắng tinh Anh nhìn vài lượt

Tổng giám đốc Lý phát hiện bèn phất tay để cô gái kia đi đến: “hầu hạ cho ngài Tô thật đàng hoàng vào, để ngài Tô vui thì cô được chỗ tốt đếm không hết đâu.”

Mấy cô gái khác ghen tỵ cô gái kia, được tổng giám đốc đẹp trai nhà giàu thế kia coi trọng, còn các cô lại phải đi hầu hạ đám đàn ông mập như heo.

Cô gái mặc váy trắng rụt rè bước tới: "Lý... Lý tổng.."

Lý Tổng nhìn cô gái này thì đôi mắt lóe lên tia nhìn bỉ ổi, quả nhiên là còn non, nếu mà chơi cô ta thì thoải mái biết bao, khó trách Tô Ngọc Kỳ coi trọng, thì ra thích kiểu gái học sinh sinh viên.

Chờ cô ả hầu hạ xong Tô Ngọc Kỳ thì tới lượt ông ta cũng không muộn, Lý Tổng nghĩ vậy nhéo mông cô thiếu nữ này một cái: “Sao còn chưa đi mời rượu tổng giám đốc Tô, hậu hạ đàng hoàng vào.”

Cô gái váy trắng bước từ từ đến trước mặt Tô Ngọc Kỳ, rót một ly rượu, dường như sợ hãi: “Tô..tổng..”

Tô Ngọc Kỳ không nhìn cô ả, anh nhắm mắt tựa như đang nghỉ ngơi, mới lên tiếng: “Tên cô là gì?”

“Tôi tên Nam Tâm.” Nam Tâm bưng ly rượu, cũng không ngồi cạnh anh, khí thế lạnh lùng trên thân người đàn ông khiến cô sợ hãi, nhưng, tim lại đập thình thịch, đây là lần đầu cô gặp được một người đàn ông đẹp trai đến nhường này.

Giọng nói khi nói chuyện khá khẽ khàng, rụt rè

Sao lại giống hệt giọng của người phụ nữ kia đến vậy.

Giọng cô mềm mại, uyển chuyển, ngữ điều ngân nga, nhìn thấy anh luôn gọi ‘ngài Tô’, Tô Ngọc Kỳ bừng mở mắt bưng ly rượu qua uống một hơi cạn, sao lại nhớ đến cô ta, phiền phức!

Tô Ngọc Kỳ nhìn Nam Tâm, ừm, mặc quần áo cũng giống, lớn lên vừa gầy lại vừa trắng, hôm nay anh gặp ma rồi sao?

Hay anh đã bị Lưu Thanh Vũ ém bùa? Uống rượu cũng không yên

Nam Tâm thấy anh ta tựa hồ như đang nổi cáu, không biết mình làm gì sai, đáy mắt ngậm nước mắt nhưng không dám khóc nấc lên.

Bàn tay cầm ly rượu cũng phát run
Tô Ngọc Kỳ muốn để mình thanh tỉnh lại, anh uống say rồi sao?

Nhìn Nam Tâm, đôi mắt chơm chớm đầy nước mắt của cô ả, mẹ nó chứ, sao đến khóc cũng giống người đàn bà đó đến vậy.

“Khóc gì mà khóc!” Nam Tâm run rẩy 11 giờ khuya

Một đám người từ Đông Cung bước ra, vài ông tổng đều trực tiếp đưa người phụ nữ bên cạnh đi khách sạn, Lý Tổng nịnh nọt cười: “Tô tổng, rất vui vì ngài nể mặt đến đây, lần sau gặp, chuyện hợp tác...”

Tô Ngọc Kỳ hờ hững chỉnh ống tay áo, Hoàng Hưng đứng cạnh nói: “Lý Tổng, tối nay chỉ có tụ họp, không có hợp tác, chuyện hợp tác ngày mai ông phái người đến Tô Thị, chúng ta bàn bạc.”

Lý tổng cũng không dám nói cái gì, chỉ là gật đầu cười.
Tô Ngọc Kỳ đang chuẩn bị lên xe, sau lưng vag lên giọng phụ nữ, "Tô

Tổng!!"

Nam tâm chạy tới, cô ta thở hào hển, tựa hồ là sợ hãi lại bất lực, nắm tay áo anh thật chặt: "Tô Tổng, tôi xin ngài... Mua tôi đi."

Lát nữa cô sẽ bị đưa lên giường ông Lý Tổng, chỉ có người đàn ông này mới có thể cứu cô

“Xin ngài, Tô Tổng.” Nam Tâm khóc

Tô Ngọc Kỳ nhìn Nam Tâm ròi rút tay về: “Xin lỗi, tôi không có hứng thú với chuyện nuôi dưỡng tiểu tam này.”

Hoàng Hưng đóng cửa xe Nam Tâm tuyệt vọng Quỳ trên mặt đất

Tô Ngọc Kỳ thấy đôi mắt kia thì khẽ giật mình, bốn năm trước anh cũng bắt gặp một cô gái với đôi mắt xinh đẹp ma trong sáng thế này trước cửa hộp đêm.

Anh và đám bạn tới hộp đêm chơi, ở cửa gặp một cô gái rất gày, trang điểm lại đậm, không ăn nhập gì với nơi phù hoa nhu vậy, cô mặc một cái váy vàng nhạt đứng trong làn gió, đôi mắt cứng cỏi mà lại trong trẻo.

Đó là một đôi mắt cực kỳ sạch sẽ

Trên đường lái xe về

Sau hai mươi phút, chiếc xe dừng ở cổng “Gấm Như Uyển”

Tô Ngọc Kỳ xuống xe nói với Hoàng Hưng: “Cậu đến Đông Cung một chuyến, chuộc ra cô Nam Tâm kia.”

Hoàng Hưng gật đầu: “Vâng.”

Tô Ngọc Kỳ cũng không rõ tại sao anh lại làm thế, có lẽ là nhớ đến cô gái bốn năm trước đây.

Cô gái bốn năm trước gọi là...

Anh mở hồ nhớ cô đưa anh một tờ giấy có viết tên cô và phương thức liên lạc, sau đó anh vứt đi, hình như gọi là...

Người đàn ông ngồi trên sô-fa, lấy điện thoại di động ra gọi cho Đường Cảnh Ngọc, Đường Cảnh Ngọc ngáp dài mở miệng: “Anh ba, đêm hôm khuya khoắt anh nhớ em à.”

“Cậu còn nhớ bốn nắm trước, cô gái gặp ở cổng Đông Cung không?”

“Cô gái nào chứ.”

Dcn bật dậy từ trên giường, nhớ lại trong phút chốc: “anh ba, anh nói là cô gái đó à, lúc đó anh cho cô ta tiền, có điều chỉ là một con đàn bà bán mình vì tiền, sao anh lại hỏi tới cô ả.”

“Cậu còn nhớ tên cô ta là gì không?”

“Qua nhiều năm như vậy rồi, hình như gọi là...cái gì Uyên cái gì...”

Tô Ngọc Kỳ nhẩm một chữ này

Uyên

Anh cúp máy, rồi nhìn ra cửa sổ.

Anh không biết mình bị sao vậy, lại nhớ đến cô gái bốn năm trước

Thời gian từng giây từng phút trôi qua.

Tô Ngọc Kỳ nằm trên giường không ngủ được, anh đứng dậy, đổi một bộ quần áo rồi lái xe đi bệnh viện.

Sau khi đến bệnh viện đã gần 1 giờ đêm rồi Trong phòng bệnh an an tĩnh lặng.

Không mở đèn nên rất tối tăm, anh đi qua nhìn người phụ nữ nằm trên giường, thấy cô lại nằm ngửa người ben vươn tay trở người cô lại.

Anh cũng thấy cử động của anh hơi điên rồ, đêm hôm khuya khoắt rạng sáng không ngủ được mà lái xe tới bệnh viện nhìn cô, anh đưa tay nhéo trán

Tô Ngọc Kỳ chuẩn bị rời khỏi

Một chiếc điện thoại rớt từ giường xuống mặt đất, anh nhặt nó lên, màn hình di động chợt sáng lên

Trên nền màn hình điện thoại là một bé gái đáng yêu xinh xắn. ------oOo------

Chương 48: Tôi cảm kích vì anh đã quay lại(3) 

Anh nhìn thoáng qua chợt giật mình mấy giây, sau đó buông di động lên tủ đầu giường.

Liền rời đi.

Sáng ngày thứ hai.

Cố Uyên vì đau mà tỉnh giấc, khi ăn sáng xong thì y ta đến thay thuốc, hung hồn dặn dò cô: “vết thương của cô sâu hoắm, tuyệt đối không được dính nước.”

Cố Uyên rất muốn tắm, nghe lời dặn của y ta đành gật đầu nhẹ

Lúc sáng, vú Trương sợ cô chán nên đã về biệt thự một chuyến mang đến một nùi sợi len: “Không lâu nữa là nhiệt độ liền xuống thấp, trước kia mợ chủ không phải nói với tôi là muốn học đan sao? Có muốn đan áo cho ngài Tô hay không. Ngài ấy mà biết sẽ rất vui đó.”

Cố Uyên cũng thấy nhàm chán, ngồi trên giường cùng vú Trương học đan, trong tay là sợi len màu xám, sờ vào rất mềm mại.

Cố Uyên học nhanh, đan càng lúc càng nhanh hơn

Vú Trương thấy vậy rất vui, đứng dậy mở ti vi, khi Cố Uyên ngẩng đầu thì vừa vặn nhìn thấy mặt Tống Ánh San trong ti vi, là một bộ phim cổ trang IP được đầu tư rất nhiều vừa chiếu, Tống Ánh San là nữ chính

Bộ phim này là Tô Thị đầu tư

Mà bộ phim này vừa chiếu được vài ngày, Tống Ánh San đã lót vào hot search, tỉ xuất người xem cũng dâng cao.

Vú Trương nhìn thấy thì sợ Cố Uyên không vui, bèn đổi kênh khác Cố Uyên nở một nụ cười nhạt, ngực hơi thấy chan chát đau đớn

——
Studio.
Trong phòng trang điểm

Thợ trang điểm đang tháo trang sức cho Tống Ánh San, vừa làm vừa nói: “cô Ánh San, làn da cô thật đẹp, dù không trang điểm cũng không có tì vết nào.”

Thật là làn da của Tống Ánh San chỉ xem là tạm được, không được tính là rất đẹp, chỉ có thể dựa vào trang điểm, nhưng thợ trang điểm sợ Tống Ánh San không vui mới nịnh nọt cô ả thôi.

Tống Ánh San này và bộ dáng thanh thuần lương thiện bên ngoài thật là như ban ngày và ban đêm.

Tống Ánh San nghe vậy rất vui

Thợ trang điểm tỉ mỉ gỡ trang sức xong liền thu thập rồi đi, trợ lý của Tống Ánh San đi tới: “Chị Ánh San, tối này ngài Tô hẹn cô đến nhà hàng Tây “Đảo hoa hồng” dùng bữa

Trợ lý nói: “Hôm này là sinh nhật chị, nhất định là ngài Tô đã chuẩn bị quà rồi, chị Ánh San à, ngài Tô đối xử với chị thật tốt.”

Tống Ánh San nhìn mình trong gương, hài lòng với lớp trang điểm của mình: “Dĩ nhiên rồi.” Có điều nụ cười lại cưng ngắc trên môi, nếu không phải tại Lưu Thanh Vũ chặn ngang một cước, cô ta đã là mợ Tô rồi!

Nghĩ đến Lưu Thanh Vũ, lớp trang điểm tinh xảo trên mặt dần trở nên vặn vẹo.

Tiếng gõ cửa vang lên Trợ lý đi mở cửa.

Một thiếu nữ trẻ tuổi bước từ cửa vào, là Lam Lan- nữ phụ số 3 của bộ phim “Đại Hán Minh Nguyệt” này.

Lam Lan nhờ vào quan hệ với Tống Ánh San mới có thể có vai trong bộ phim này, rấ thân với Tống Ánh San: “chị Ánh San, chị đoán xem hôm này em gặp ai ở bệnh viện!”

“Ai vậy.”

Lam Lan bước đến ngồi cạnh Tống Ánh San: “Hôm nay em đến bệnh viện thăm bạn, thì trông thấy Lưu Thanh Vũ, em có ông anh họ công tác ở khoa ngoại của bệnh viện nọ, em bèn tìm anh ấy hỏi, Lưu Thanh Vũ đó á, nghe nói là bị thương...thật là đáng đời mà.”

Tống Ánh San nhíu mi: “Cô ta nằm viện lúc nào.”

Lam Lan kéo tay Tống Ánh San: “chắc là được hai ngày, hôm kia còn thấy cô ta có mặt tại yến hội, chắc là giả bệnh để tranh thủ tình cảm của ngài Tô, dù sao thì chỉ là vài trò vặt để lừa ngài Tô, trong lòng ngài chỉ có chị Tống Ánh San thôi.”

Tống Ánh San cũng không nghĩ thế, hôm ấy trong yến hội, cô ta dù không đến nhưng có không ít bạn bè của cô ta đến đấy, đương nhiên cô ta cũng biết sự vụ đèn thủy tinh xém chút rơi trúng người Tô Ngọc Kỳ, là nhớ Lưu Thanh Vũ đẩy anh tránh ra.

Chẳng lẽ bị thương vì lần đó

Lưu Thanh Vũ cứu được anh, trong lòng Tô Ngọc Kỳ chắc chắn sẽ bớt ghét cô ta.

Tống Ánh San nghiến răng, không được, cô ta hiểu rõ Tô Ngọc Kỳ, biết anh dù là người lạnh lùng nhưng lại có trách nhiệm, cô ta theo anh nhiều năm, nếu không phải anh coi cô ta là người phụ nữ ngủ cùng anh vào đêm đó thì anh sẽ không nhận cô là bạn gái anh.

Càng không có khả năng sẽ lấy cô

Nếu có ngày, Tô Ngọc Kỳ phát hiện cái đêm đó, người cùng anh không phải là cô ta, thì cô ta coi như xong đời!

Ngay từ đầu Tống Ánh San cũng không đem Lưu Thanh Vũ để vào mắt, bất quá là một cô gái nhà giàu, Tô Ngọc Kỳ không có khả năng thích cô

ta, nhưng giờ cô ta lại thấy mùi nguy hiểm trước nay chưa từn có.

Cô ta theo Tô Ngọc Kỳ lâu vậy rồi, đương nhiên biết rõ Tô Ngọc Kỳ ghét nhất là sự uy hiếp, Tống Ánh San bước ra khỏi phòng trang điểm.

Tùy tiện nhận di động của một nhân viên công tác để gọi một cú điện thoại cho nhà họ Tô.

——

Thời gian một ngày cứ thể trôi qua, khiến Cố Uyên ngoài ý muốn là khi trời vừa chuẩn bị sẩm tối thì ông bà cụ Tô đến

bà cụ Tô thấy cô thì mặt đầy lo lắng: “Thanh Vũ, sao con không nói cho bà nội mình bị thương, để cho bà nội và ông nội phải lo biết bao nhiêu

Trong lòng Cố Uyên thấy ấm
Từ khi mẹ cô đi, cô chưa từng cảm thụ được sự ấm áp của gia đình nữa. “Bà nội, con không sao.”

bà cụ Tô ngồi bên giường Cố Uyên rồi cầm tay cô: “Sao có thể nói là không sao, nếu không phải là con đẩy Tô Ngọc Kỳ ra thì Ngọc Kỳ không biết còn bị thương nặng cỡ nào đầu, con đó a, Ngọc Kỳ da dày thịt béo, để nó chịu chút cũng được mà.

Ông cụ Tô nhìn cô: “Thanh Vũ, con thành thật nói cho ông nội, Ngọc Kỳ đâu rồi? nó không đến bệnh viện sao? Thằng nhóc ngu ngốc này đúng là, ông nội làm chủ cho con!”

Cố Uyên thầm nghĩ, thôi xong.

Cô cũng không biết sao ông bà cụ Tô lại biết chuyện có bị thương, lúc ở yến hội cũng không ai phát hiện, sau đó ra tiệc cô mới biết mình bị thương, rồi Tô Ngọc Kỳ đưa cô vào viện

Còn có vú Trương, cô đã dặn vú đừng nói chuyện này cho ông bà cụ Tô rồi, không phải là vú Trương nói

Vậy ông bạ cụ Tô sao mà biết

Cô sợ hãi Tô Ngọc Kỳ mà thấy, sẽ nói là cô mách lẻo cho ông bà

“ông nội à, còn không sao, thật ra ban đêm anh ấy một mực ở đây chăm sóc con, ngay cả y tá thay thuốc cho con cũng biết, việc ban ngày vì bận nên anh ấy đã đến công ty, rất nhanh sẽ về.”

Ông cụ Tô mới mặt mày giãn ra chút Cố Uyên thở phào nhẹ nhõm
——
Nhà hàng tây Đảo Hoa hồng.

Trong nhạc khúc du dương thư giãn

Tô Ngọc Kỳ lấy ra một hộp gấm màu đỏ, đưa tới trước mắt Tống Ánh San, đáy mắt anh mang ý cười, tia sáng chiếu xuống khiến đôi mắt anh như lóe sáng: “Mở ra xem, thích không? Ánh San, chúc mừng sinh nhật.”

Tống Ánh San mặc một chiếc đầm tím lộ ra bò vai nọc ngà, gương mặt trang tinh xảo, khuôn mặt nở nụ cười nhẹ, cô ta mở hộp gấm ra thì thấy một chiếc vòng tay đặt trong hộp: “Ngọc Kỳ à, thật ra anh không cần nhọc lòng vì em chọn quà như vậy, chỉ cần anh ở cùng em là em vui rồi.”

“Ánh San, là anh không tốt, gần đây không ở cạnh em.” Anh vừa mở miệng thì chuông điện thoại reo, khi nhìn màn hình điện thoại liền nhận cuộc gọi.

Giọng nói của ông cụ Tô xen lẫn cơn giận vang lên: “Con đang ở đâu, đã muộn vậy rồi còn ở công ty à, nếu đang ở công ty thì ông bảo chú Trần đi đón con, Thanh Vũ vì cứu con mà bị thương, thằng nhóc con lại không đến đây, có để ông nội vào mắt hay không!”

Môi người đàn ông như căng ra, đáy mắt lạnh lùng: “con biết rồi, chút nữa con sẽ đến gặp cô ta.”

“Ông bảo con đến ngay bây giờ!” ------oOo------

Chương 49: Tôi cảm kích vì anh đã quay lại(4) 

Cơn mưa ngoài cửa sổ

Sấm sét phá ngang bầu trời đên kìn kịt

Ông cụ Tô và bà cụ Tô đã rời đi, y tá đến đổi thuốc giảm viêm choc k, cô nhìn từng giọt từng giọt thuốc nước chảy xuống, như dòng thời gian chảy xuôi.

Cố Uyên đang tính thời gian, một năm kỳ hạn lại qua một ngày.

Cửa phòng bệnh bị đẩy ra từ bên ngoài, một thân ảnh cao lớn đứng tại cửa, Tô Ngọc Kỳ bước vào, âu phục đã ướt, tóc tai cũng mang theo giọt nước.

Vú Trương thấy vậy vôi cầm khăn mặt qua muốn giúp anh lau Tô Ngọc Kỳ phun ra hai chữ: “Ra ngoài.”

vú Trương nhìn thoáng qua ‘Lưu Thanh Vũ’ rồi nhìn lại Tô Ngọc Kỳ, đành ra khỏi phòng bệnh

Cửa phòng đóng lại lần nữa

Tô Ngọc Kỳ từng bước bước qua, con ngươi đen như mực nhìn cô

Cố Uyên siết chặt lòng bàn tay: “ngài Tô, sao anh...lại đến.”

Cô không nghĩ là tối nay Tô Ngọc Kỳ sẽ đến

“Lưu Thanh Vũ. Cô còn giả vờ với tôi.”

Cố Uyên là thật sự không biết đã xẩy ra chuyện gì, nhưng nhìn vẻ mặt anh, cô liền biết anh đang tức giận

Hiểu lầm giữa bọn họ đã không phải là ngày một ngày hai rồi, từ lúc cô đồng ý thay Lưu Thanh Vũ gả cho anh, hiểu lầm giữa bọn họ đã quá lớn

rồi

Cố Uyên không thể giải thích

Cho nên cô cũng không nhiều lời, chỉ nói: “Thật có lỗi, ngài Tô.”

Cô chưa từng nghĩ đến sự việc sẽ trở thành như bây giờ, nhưng mọi chuyện lại luôn đi ngược với suy nghĩ của cô

Cô chưa từng nghĩ qua sẽ gặp lại vị tiên sinh này, nhưng hết lần này đến lần khác, vận mệnh lại trêu người, cô lại gả cho anh.

Dùng một thân phận xa lạ mà đáng cười.

Chuyện này nói thế nào đều là sự hoang đường

“Bị một chút thương liền không chờ được đi tranh công với ông bà nội, cô cho là tôi không làm gì được cô sao?” Tô Ngọc Kỳ đi đến trước mặt cô, vươn tay bóp cằm cô, giọng nói lạnh lùng vô tình tuôn ra: “tôi cảnh cáo cô lần sau cùng, không nên vượt qua ranh giới cuối cùng của tôi.”

Cố Uyên nhìn đôi mắt chưa đầy lạnh giá của anh, khi chùm đèn rơi xuống, cô đẩy anh ra, chưa từng nghĩ đến việc dùng nó để uy hiếp anh.

Ông bà cụ Tô sao lại biết được việc này, cô cũng không rõ. Không phải cô nói.

Nhưng dù cô có giả thích thì anh cũng sẽ không tin, trái lại sẽ thấy cô nói dối.

Ranh giới cuối cùng của anh.
là Tống Ánh San đúng không.
Hôm nay là sinh nhật Tống Ánh San, nên anh mới tức giận.
Bởi vì cô, quấy rầy anh.
“Ngài Tô, tôi...”cằm cô bị anh bóp chặt, Cố Uyên thấy đau, lòng càng

khó chịu hơn, cô há miệng, chầm chầm rũ mí mắt: “ngài Tô, sau này tôi sẽ chú ý hơn.”

Tô Ngọc Kỳ buông cô ra, đáy mắt đầy chán ghét, vốn lần này cô đã cứu anh, anh cũng có chút áy náy, nhưng giờ đây sự áy náy đó đã tan thành mấy khói, người đàn bà này vốn vẫn luôn tham lam như thế, nhất định là cô không kịp đợi đã thêm mắm dặm muối nói cho ông bà nội, buộc anh không thể không tới đây.

Trời đổ mưa to ngoài cửa sổ

Trong phòng bệnh không bật đèn.

Cố Uyên nằm trên giường không ngủ được

Cô sợ tối

Sợ sấm sét vang dội, sợ đêm mưa không có ánh sáng hơn.

Giọt mưa lớn như hạt đậu lốp bốp nện lại cửa kính, cơ thể cô siết chặt, chậm rãi cuộn người lại, chỉ cần đưa tay ra thì có thể chạm đến đèn bàn.

Nhưng cô không bật đèn

Ánh mắt cô nhìn vào ghế sô pha cách đó không xa

Cô không thể nghĩ đến là, Tô Ngọc Kỳ cũng không đi

Bầu không khí, rất an tĩnh

Trừ tiếng mưa rơi trên cửa sổ, còn có thể nghe thấy tiếng hít thở của người đàn ông.

Đêm đã khuya, Cố Uyên chậm rãi ngồi dậy, cô bước tới cửa sổ, dùng sức đóng cửa lại, sau đó cầm một tấm chăn đi đến trước sô pha.

Nhìn người đàn ông nằm trên ghế sô pha, cô cúi người đắp tấm chăn lên người anh ta.

Lúc khom lưng dường như đã nghe được anh đang gọi tên của Tống Ánh

San.

Cố Uyên của lúc này, cảm thấy mình rất xấu xa.

Đi phá hủy hạnh phúc của người khác

Cô ôm thêm một tấm chăn bước ra phòng bệnh, ghế dài bên ngoài phòng bệnh, vú Trương đã ngồi nghỉ ngơi trên đấy.

Cố Uyên bước đến đắp chăn lên người vú Trương

Vú Trương đã tỉnh

bà nói với cô

“phu nhân à, ngài đừng giận nhau với tiên sinh, ngài ấy nhất thời hồ đồ, vợ chồng với nhau cãi nhau là chuyện thường.”

Cố Uyên nói: “tôi biết, vú Trương yên tâm, tôi không sao cả, người lại là khổ cho dì, sau này vú tới tâm sự với tôi vào ban ngày, ban đêm thì đừng tới, sớm chút nghỉ ngơi, tôi rất tốt, không cần lo cho tôi. Y tá cũng đã nói, vết thương đang hồi phục rồi.

“Sao mà được.” vú Trương lắc đầu.

“sao lại không được.” giọng Cố Uyên cũng cứng lại, bảo vú Trương nghỉ ngơi, sau đó liền trở về phòng bệnh.

Đêm này chắc chắn là một đêm không ngủ Liên tiếp một tuần.

Mỗi ngày, Tô Ngọc Kỳ đều tới, buổi tối cũng sẽ ở lại với cô, nhưng một câu đều không nói.

Giống như là đang thi hành mệnh lệnh, mặt lạnh căm căm Cố Uyên cũng rõ.
Chỉ là cười đắng chát.

Một mực chờ đến một tuần sau, cô mới xuất viện, Cố Uyên cho là, quan hệ lạnh lùng này có thể kết thúc, anh ta sẽ cao hứng, dù sao không cần mỗi ngày đến bệnh viện gặp cô.

có thể đi gặp người phụ nữ anh ta yêu thương

Nhưng Cố Uyên không nghĩ tới.

Bà cụ Tô vậy mà phái người đến tận biệt thự để chăm cô, Dì Lý là người theo bà cụ Tô, là người nhìn Tô Ngọc Kỳ từ nhỏ đến lớn, cho nên Tô Ngọc Kỳ đối Dì Lý rất tôn kính.

Mà ý bà cụ Tô cũng đã rất rõ ràng.

Để Dì Lý đến giám thị Tô Ngọc Kỳ.

Tô Ngọc Kỳ không thể không trở về vào mỗi tối

Tối hôm đó.

Dì Lý kéo lại tay Cố Uyên, "mợ ba, thuốc kia tôi đưa mợ, mợ có uống không?"

Thuốc kia, Cố Uyên đều đặt trong phòng chứa đồ, chạm cũng chưa chạm qua, nhưng là Dì Lý hỏi, Cố Uyên đành phải gật đầu, "uống rồi."

"Uống là tốt rồi, chờ thân thể của mợ hồi phục, điều dưỡng cho tốt, sinh cho cậu chủ một cậu chủ nhỏ hoặc cô chủ nhỏ, lòng của cậu chủ sẽ quay về thôi.

Cố Uyên chỉ là hàm hồ gật đầu.

Dì Lý bưng một chén sữa bò cho cô, Cố Uyên uống liền mấy ngụm rồi về phòng, cô không thích mùi tanh của sữa bò.

Tối nay, Tô Ngọc Kỳ không đến.
Cố Uyên vào phòng tắm, tránh miệng vết thương má tắm sơ một vòng.

Cô nhìn mình trong gương rồi chầm chậm xoay người lại, một vết sẹo dài trên vai, khoảng sáu bảy centimet, cô đưa tay chạm vào

Đã không đau nữa
Nhưng vẫn có cảm giác nhoi nhói

Chạm tay là vết sẹo lồi lên, Cố Uyên mặc vào áo ngủ rồi bước ra khỏi phòng tắm.

Tô Ngọc Kỳ vừa vặn đẩy cửa đi vào, anh không nói câu nào mà chỉ nhìn cô một cái, đáy mắt mang theo lạnh lùng

Cố Uyên lên giường nằm, tắt đèn.

Cô chầm chậm thở một hơi, bắt đầu thích ứng thế giới tối đen, trong phòng tắm vang lên tiếng nước, qua mười mấy phút mới dừng lại, sau đó cửa phòng tắm được đẩy ra.

Trong không khí tràn đầy mùi sữa tắm của đàn ông, sau đấy cạnh giường cô trầm xuống, cả người Cố Uyên căng thẳng.

Anh không nói gì
Cố Uyên cũng không lên tiếng Đến trời tối là thế
Sự trầm mặc đáng sợ mà cô đơn

Cố Uyên biết anh luôn ghét mình, nhưng cùng trước đây khác biệt, hiện anh ghét tới nỗi một câu cũng không muốn nói, thậm chí còn không thèm nói lời khinh miệt cô, không thèm nhìn cô một cái.

Hoàn toàn coi cô như không khí

Hàng nước mắt lăn trên khóe mi cô, cô co người lại, cánh môi tái nhợt bị cắn chặt.

Cứ thế tiếp diễn một tuần, trong một tuần này, tối nào tan làm anh cũng

về, cuối tuần cũng thế, có điều, Tô Ngọc Kỳ chưa từng nói câu nào với cô, hoàn toàn coi cô như không khí, như một người xa lạ

Chiều thứ bảy

Cố Uyên đi một chuyến đến bệnh viện để rút chỉ, bác sĩ điều trị cho cô không có mặt, một nam bác sĩ trẻ đến giúp cô, tiếc hận nói: “làn da đẹp như vậy, sợ là sẽ để lại sẹo.”

Cố Uyên thấy không sao cả

Cười khẽ một chốc: “không sao.”

Sẹo thì sẹo, coi như có một kỷ niệm để nhớ về sau khi cô đi.

Chỉ cần nhìn vết sẹo này cô liền nhớ được, thì ra cô đã có một cuộc tình đầy hoang đường cùng với một người đàn ông.

thì ra, không phải mơ

Cô đã từng cách anh gần vậy

Nam bác sĩ hơi ngoài ý muốn, đánh giá Cố Uyên, nở một nụ cười: “đây là lần đầu tôi gặp được một cô gái thú vị như cô đấy, bị sẹo cũng thấy không sao, vết sẹo như thế trên vai, sau này không thể mặc váy hở vai được nữa.”

Cố Uyên chỉ bình tĩnh nói: “thường ngày tôi cũng không thích mặc váy, không ảnh hưởng.”

Sau khi rút chỉ, Cố Uyên rời khỏi bệnh viện

Trong phòng khám

Vị bác sĩ lấy điện thoại ra vào nhóm chat, trong nhóm chat Đường Cảnh Ngọc nói thấy nhàm chán quá, rồi gửi một hàng biểu tượng ba chấm lên nhóm, tag tên tất cả mọi người có trong nhóm

Sau đó, nhóm chat thông báo

Tô Ngọc Kỳ đã rời khỏi nhóm

Tiếp đó, Đường Cảnh Ngọc lại gửi thêm một đống dấu chấm than: “sao anh ba lại rời nhóm rồi!”

Không ai trong nhóm chat trả lời anh ta cả.

Đường Cảnh Ngọc nói tiếp: “nhất định anh ấy cảm thấy không nói thắng được với tôi mới rời nhóm để bảo vệ sự tự tôn của bản thân!”

Tiếp đó

Bạn của bạn Mạc Kiên Trung đã rời nhóm.

Bạn của bạn Lục Diễm đã rời nhóm

Nhóm chat năm người đột nhiên chỉ còn lại hai người

Đường Cảnh Ngọc đấm ngực dậm chân: “Sao lại rời khỏi hết vậy, nhất định là do ghen ghen tài hoa của tớ.”

Anh ta nhìn lại người duy nhất còn chưa rời khỏi nhóm chat, xoắn tay áo nói: “Anh Cẩm Diễn, anh không hổ là bạn tốt của tôi, giữa chúng ta mới đúng là tình bạn chân chính!”

Vị bác sĩ vốn cũng muốn rời khỏi nhóm chat... Chỉ là động tác hơi chậm một bước
Đường Cảnh Ngọc líu ríu nói trong nhóm

Anh ta mắng vài người kia không phải là anh em trong lòng, rời nhóm cũng không cùng anh nói tiếng nào, đành trả lời một câu: “Hôm nay tớ gặp được một bệnh nhân nữ rất thú vị.”

Đường Cảnh Ngọc thấy người ta trả lời anh ta, lập tức như ăn thuốc kích thích: “tướng mạo ra sao, đẹp hay không đẹp.”

Vị bác sĩ suy nghĩ: “Rất đẹp.”

“con mẹ nó! Anh Cẩm Diễn diễm phúc không vừa nha.” ------oOo------

Chương 50: Tôi cảm kích vì anh đã quay lại(5) 

Cố Uyên về đến nhà thì dì Lý đang làm cơm trưa
“Mợ chủ, mợ về rồi ạ, nghỉ ngơi trước đã, cơm nước sẽ xong ngay đây.” Hôm nay là thứ bảy, cho nên Tô Ngọc Kỳ cũng có mặt.
Bây giờ chắc là đang ở phòng làm việc

Cô không nói cho dì Lý biết là cô đến bệnh viện tút chỉ, nếu mà để dì Lý biết thì chắc chắn là bà cụ Tô cũng biết ngay, như vậy liền ép Tô Ngọc Kỳ phải đi với cô.

Quan hệ hiện nay của cô và Tô Ngọc Kỳ trực tiếp mà nói Quá tồi tệ rồilụ

“Mợ chủ, tôi có làm chút bánh ngọt, mợ bưng lên cho cậu chủ nếm thử đi ạ.” Dì Lý nói rồi nhét đĩa bánh ngọt vào tay cô.

Mùi ngọt của bánh sữa tràn ngập trong không khí.

Cố Uyên biết, dì Lý là vì muốn tốt cho cô mới thế, muốn tạo cơ hội tiếp xúc cho cô và Tô Ngọc Kỳ mà thôi.

Cố Uyên bưng bánh ngọt lên lầu, đứng trước của phòng làm việc, cô do dự một chốc sau đó mới gõ cửa, bên trong không vang lên âm thanh nào cả.

Cố Uyên đứng trước cửa, đứng được vài phút mới lấy dung khí đẩy cửa đi vào, trong phòng làm việc chẳng có ai cả.

Cô bỗng nhiên có cảm giác thanh thản lạ.
Bước vào trong, đặt bánh xuống bàn.
Cô rất sợ, sợ sự trầm mặc và lạnh lùng trong ánh mắt của anh.

Như thế còn khó chịu hơn bất cứ thứ gì.

Sự lạnh lùng đó phảng phất như có thể khiến máu toàn thân cô đông cứng lại.

Cố Uyên đang chuẩn bị rời khỏi thì tầm mắt nhìn thấy một hộp giấy màu đỏ để trên bàn, cô chầm chậm vươn tay mở hộp giấy ra, lấy ra thứ đồ đặt trong hộp.

là một chiếc hoa tai
Kiểu dáng rất bình thường.
Cô nhìn chiếc bông tai mà toàn thân ngây người.

Sau chiếc bông có khắc một chữ mơ hồ, chữ được khắc cũng không lớn, lại không dùng lực nên mơ hồ, không tỉ mỉ nhìn thì có thể cho là vết hằn bình thường mà thôi.

Nhưng Cố Uyên lại nhìn rõ ràng.

Tuy chiếc bông tai rất bình thường, tiệm trang sức có rất nhiều mẫu giống nhau như vậy, nhưng cô có thể nói, chiếc bông tai này chính là chiếc mình đã đánh mất vào bốn năm trước

vì phía trên đó khắc một chữ U Uyên

Rất nông, thêm vòa đó chất lượng chiếc bông lại kém, nên ngoài người khắc chữ ra thì cơ bản không ai có thể phát hiện ra được.

Người đó là cô...

Bốn năm trước, chiếc bông này bị đánh mất, không ngờ vậy mà lại mất trong đêm đó.

Bị Tô Ngọc Kỳ nhặt được.

Giọng người đàn ông truyền tới, mang theo sự phẫn nộ vô cùng: “Cô đang làm gì!”

Cố Uyên bị dọa nhảy dựng một cái, chiếc bông tai trong tay cũng rơi xuống đất.

Cố cúi người định nhặt lên thì Tô Ngọc Kỳ đã bước nhanh tới, nhặt chiếc bông tai này lên nhanh hơn cô rồi nắm trong tay, đáy mắt anh u ám thêm vài phần.

Lại nhuộm đầy nộ khí

“Lưu Thanh Vũ, tôi đã đủ nhẫn nại với cô rồi, đừng có được nước lại muốn lấn tới.”

Cố Uyên chầm chậm mở miệng: “Chiếc bông tai này..là..”

“Không liên quan gì cô.” Tô Ngọc Kỳ lạnh lùng cắt ngang lời cô, ngón tay chỉ ra phía cửa: “cút khỏi đây cho tôi, tôi không muốn nhìn thấy cô.”

Cố Uyên bước về trước vài bước.

Sau đó quay đầu quay người lại, dường như muốn biết được một đáp án: “đây là chiếc bông tai, đối với anh mà nó, rất quan trọng đúng không?”

“Cút!!” sự tức giận vừa được áp chế lại nổi lên: “cút ra ngoài cho tôi, quan trọng hay không, không liên quan gì cô.”

Cố Uyên bước ra cửa, khi cô xoay người đóng cửa lạI, thì thấy đôi mắt ấm áp của người đàn ông nhìn chiếc hoa tai để vào hộp giấy.

Cố Uyên nắm chặt nắm cửa, cô mở miệng muốn nói lại thôi

Ăn xong bữa trưa

Nghỉ trưa xong, Cố Uyên đến vườn hoa cắt tỉa hoa lá, dì Lý đang ở cùng Cố Uyên, nhà kính trồng hoa ấm áp như mùa xuân, Cố Uyên cầm lấy xái xẻng xới đất nhẹ cho hoa.

Dì Lý nói choc k rất nhiều việc lúc nhỏ của Tô Ngọc Kỳ

Cùng với rất nhiều việc của nhà họ Tô.

ở nhà họ Tô, chỉ gặp được ông bà cụ Tô, lại không thấy ai khác nữa, nhưng Tô Ngọc Kỳ lại là cậu ba trong nhà.

Qua miệng dì Lý, Cố Uyên mới biết được.

bà cụ Tô sinh được hai trai một gái

Con trai lớn là Tô Lập Quốc chính là ba của Tô Ngọc Kỳ, đã qua đời trong một vụ tai nạn cùng với mẹ Tô Ngọc Kỳ, Tô Ngọc Kỳ còn có một người anh, cùng đã ra đi trong một vụ tai nạn xe.

Con trai thứ hai của nhà họ Tô không có dã tâm nào, đã di dân ra nước ngoài cùng vợ con, chỉ có cuối năm mới về nhà.

mà đại tiểu thư của nhà họ Tô, con gái bà cụ Tô theo họ Lục của bà cụ Tô, gọi là Lục Biệt Lam, Lục Biệt Lam sinh được một cô con gái là tiểu công chúa nhà họ Tô, những mười mấy năm trước thì bị bắt cóc, nghe nói đã bị giết con tin.

Lục Biệt Lam đau lòng tuyệt vòng, đã nhận nước một đứa con gái tên là Tô Vân Thư từ cô nhi viện, nhưng từ đó về sau thì tinh thần chịu đả kích, luôn điều dưỡng trong một nông trang xinh đẹp ở nước ngoài.

Cố Uyên im lặng lắng nghe

Giọng dì lý rất trầm

“Hôm đó, tôi còn nhớ năm đó là năm thứ nhất tối đến nhà họ Tô làm công, cậu chủ nhỏ mới 14 tuổi, hôm ấy cậu chủ lớn và cậu ba còn có ông bà chủ vốn là nghỉ ngơi trong nhà họ lớn Tô, cậu ba muốn quay về nhà, do ngày hôm sau có bài kiểm tra, cậu ấy muốn quay về để ôn bài, ông Tô liền lái xe mang mợ Tô và cậu cả và cậu ba về.”

Dì Lý nói đến đây thì ngừng lại Trong lòng Cố Uyên chợt đau

Cô đã đoán được.

Cô bất giác nắm chặt nắm đấm, dì Lý nói được chuyện trước đây, đôi mắt cũng đã ươn ướt, lại thở dài nặng nề: “vụ tai nạn xe đó, ngài Tô và mợ Tô, và cậu cả, đều không còn nữa rồi...toàn bộ đầu xe bị nát bấy, ngài Tô và cậu cả không còn thở ngay hiện trường, mợ Tô thì ôm chặt bảo vệ cậu ba, cậu ba phải ở trong phòng bệnh giám sát nửa năm mới sống tiếp được.”

“Sau khi tỉnh lại, cậu ba luôn không nói lời nào, cậu ấy luôn tự trách mình, đem vụ tai nạn xe đã cướp mất tình mạng của người thân, toàn bộ trách nhiệm đều giội lên người mình.”

dì Lý nói: “bởi vì lúc nhớ cậu ba trải qua nhiều chuyện đau lòng đến vậy mới dẫn đến tính cậu lạnh lùng, mợ chủ à, nếu có lúc cậu ba nổi giận với mợ, xin mợ bao dung cậu một chút, cậu ấy vốn tốt tính...chỉ là đã chịu đựng quá nhiều.”

Cố Uyên gật đầu, cô vốn biết anh là người tốt từ lâu rồi.

“Dì Lý, dì yên tâm đi, tôi sẽ không giận anh ấy.” Cố Uyên không thể tin nổi, Tô Ngọc Kỳ lại trải qua nhiều đau khổ đến thế, vốn cho là người như anh vốn ở phía trên cao cao tại thượng, khi ấy không biết anh đã đau khổ đến mức nào khi đối mặt cái chết của ba mẹ và anh trai...

Giống như, khi ấy mẹ cô cũng rời bỏ cô vậy.

Lúc đó Cố Uyên chỉ thấy, ban ngày đều là ban đêm, thế giới trở nên một màu đen

Nếu lúc ấy không có Tùng An, cô vốn sẽ không chống đỡ được. nghĩ đến Tùng An, trong lòng Cố Uyên đau đớn
Tùng An còn đang oán hận cô

dì Lý nói rất nhiều, Cố Uyên chỉ im lặng lắng nghem khi nói đến Tống Ánh San, thì do dự một chút, thấy Cố Uyên mặt mày khác lạ mới mở miệng: “cô Tống Ánh San đó tính kế quá sâu, luôn muốn gả vào nhà họ Tô.”

Cố Uyên nhìn đóa hoa tươi đẹp trong phòng, cười nhàn nhạt: “anh ấy thích Tống Ánh San như thế, bà nội vì sao khong đồng ý, nếu cưới Tống Ánh San thì có lẽ anh ấy sẽ không thấy không vui như bây giờ.”

Cố Uyên cảm thấy bà cụ Tô không phải là người có tư tưởng cổ hủ như vậy, nếu không nhà họ Lưu chỉ là nhà giàu mới nổI, sao lại có thể gả được cô cho một người cao quý như Tô Ngọc Kỳ chứ

“mợ ba, mợ quá lương thiện.” dì Lý nhìn Cố Uyên: “Tống Ánh San đó á, bốn năm trước chuốc thuốc cậu ba, cậu ba không thích cô ra, chỉ là thấy phải chịu trách nhiệm, cảm thấy có lỗi với Tống Ánh San, cậu ba chỉ là hơi hồ đồ, không nhìn thấu được cô ta thôi.”

Cố Uyên cắn môi nhìn dì Lý: “ý của dì là bốn năm trước đây, ngài Tô và Tống Ánh San ...với nhau...”

dì Lý sợ Cố Uyên hiểu lầm: “mợ ba, mợ đừng hiểu lầm, cậu ba là bị Tống Ánh San lừa gạt, người phụ nữ đó dùng thủ đoạn hèn hạ chuốc thuốc cậu chủ.”

Trong đầu Cố Uyên lóe lên một tia sáng, cô đứng hình trong vài giấy mới nắm chặt tay dì Lý, có chút gấp gáp nói: “dì còn nhớ rõ là việc này xảy ra đúng vào lúc bốn năm trước đúng không?”

“việc này à, hình như là vào mùa hè...”dì Lý nhớ lại: “tôi nhớ lúc đó có đi đặt làm sườn xám cho bà chủ...”

Mùa hè

Cố Uyên đứng thẳng người, cô không biết chính mình nói gì với dì Lý nữa chỉ chạy về phòng ngủ, lưng dừa vào cửa phòng.

Cô nghĩ đến cái đêm của bốn năm trước

Lúc ấy cô đầy sợ hãi, kích động, mơ hồ nghe thấy người đàn ông đó hỏi tên cô.

Không phải anh không nhân ra cô

mà là anh nhận nhầm người rồi...

Anh cho là Tống Ánh San là người anh đã ngủ cùng một đêm kia

Chiếc bông tai bị đánh rời đó, anh cho là của Tống Ánh San

Cô cắn chặt môi, môi đỏ như bị cắn bật máu ra, cả người dựa vào cửa, vô lực trượt xuống sàn.

Nếu không còn thân phận như hiện nay, nếu giữa bọn họ không có nhiều hiểu lầm đến vậy, Cố Uyên muốn lập tức đến nói cho anh, cô mới là người cùng anh đêm đó, vào bốn nắm trước.

Cuộc hôn nhân của bọn họ chỉ mới một năm

Cô giờ là Lưu Thanh Vũ, không phải là Cố Uyên

Giữa bọn họ, cách biệt qua xa

Như bị một gáo nước lạnh đổ vào người, cô tỉnh táo lại

Cô vào nhà tắm rửa mặt mới bước ra.

dì Lý hoi do dự hỏi cô sao thế

Vữa này thấy tinh thần cô khác lạ

Cố Uyên lắc đầu: “không sao, dì không cần lo đâu ạ, tôi chỉ là đột nhiên nghĩ đến một chuyện.”

“mợ ba à, cậu chủ vừa nói với tôi, tối nay cậu ấy có vài người bạn đến nhà chơi, lát nữa tôi phải đi mua đồ nấu, mợ có gì muốn mua không?”

Cố Uyên chớp mắt: “bạn anh ấy đến nhà.”
“vâng.”
“dì Lý, tôi đi với dì.”
Cố Uyên thấy Tô Ngọc Kỳ ngồi trên so-fa, gọi điện thoại, mắt anh nhìn

ấm áp, khỏe môi đầy ý cười.

Cô rất tí thấy anh như vậy

Sự ấm áp này không thuộc về cô

Chỉ thuộc về người phụ nữ gọi là Tống Ánh San

Vận mệnh có lúc thật láo lêu, như cô khi ở vào lúc bất lực nhất lại cô Tinh Tinh ở bên

Cô chưa từng nghĩ đến sẽ có con với người đàn ông này Chưa hề nghĩ đến lại dùng thân phận xa lạ đến gả cho anh Cũng chưa nghĩ đến, anh
Lại xem người khác là cô

Anh không nhớ rõ cô, không nhớ rõ người phụ nữ mang tên Cố Uyên. ------oOo------