CHƯƠNG 451 - 460

 

Chương 451: Sự trở về Của mạc tây quyêt (4) 

Thiệu Vy Vy mở mắt.

Ngồi dậy.

Đầu óc cô mơ mơ màng màng không tỉnh táo, phát hiện mình đang ở một nơi rất lạ, ngay lập tức đứng bật dậy muốn chạy ra ngoài, mở cửa ra, thấy phía ngoài có hai người bảo vệ đang đứng canh giữ.

Thiệu Vy Vy mở to đôi mắt.

“Mấy người là...”

Đột nhiên cô nhìn thấy một gương mặt quen thuộc, đó là Từ Chi Ngôn trợ lí của Mạc Tây Quyết: “Bà chủ, ông chủ dặn là để bà ở đây nghỉ ngơi, mai sẽ đưa bà trở về.”

“Đừng, đừng.” Thiệu Vy Vy trèo lên được cây đại thụ Đào gia này không phải là dễ, sao có thể dễ dàng rời đi như thế được, hơn nữa Mạc gia sắp cũng phá sản rồi, cổ phiếu hạ điên cuồng, lúc trước cô gả cho Mạc Tây Quyết, cũng là vì phía bên Đào gia thấy đã hết hi vọng, trong tim của Đào Gia Thiên đã bị Mộc Như Phươngchiếm giữ, mà luc ấy Mạc gia lại đang cường thịnh.

Mạc Tây Quyết theo đuổi cô.

Thiệu Vy Vy muốn có cuộc sống giàu sang, quyền thế, muốn làm quý phu nhân, nên đã chấp nhận.

“Mạc Tây Quyết,chúng ta li hôn.” Cô hướng ra cửa hét to.
La khóc như người đàn bà điên dại. Hai phút sau.

Người đàn ông mặc một bộ trang phục tinh tế màu xám cao cấp, gương mặt lịch sự tuấn tú, thanh cao kiêu ngạo từ trên lầu bước xuống.

“Vy Vy, cô muốn li hôn?” người đàn ông trầm thấp cất tiếng.

Khóe môi rõ ràng nụ cười rất nhẹ, nhưng lúc này lại trông kì quái đến đáng sợ.

Thiệu Vy Vy lui về phía sau một bước: “Tôi muốn li hôn.”

Bây giờ Mạc gia sắp phá sản rồi, cô đương nhiên không thể tiếp tục sống Mạc Tây Quyết nữa, hiện giờ cô chỉ nghĩ đến địa vị thiếu phu nhân của nhà họ Đào mà thôi.

“Vy Vy, lúc tôi với em kết hôn đã nói gì?” Nụ cười của Mạc Tây Quyết nhã nhặn, liếc mắt với Từ Chi Ngôn, cậu ta đưa tới một xấp tài liệu, đưa cho Thiệu Vy Vy, co ta nhận lấy, nhìn vào tờ giấy A4, cô trợn mắt, gần như không thể tin được.

Đây toàn là chứng cứ bao nhiêu năm nay cô ngoại tình bên mỹ...

Hình ảnh điên cuồn trong quán rượu được in ra từ thiết bị ghi hình kĩ thuật số.

“Là anh...” Thiệu Vy Vy thét lên:“Thì ra anh đã biết tất cả, lần trước gửi vào hộp thư của tôi đều là anh hết! Mạc Tây Quyết!"

Trở mặt từ bây giờ, Thiệu Vy Vy không cần che đậy nữa: "Cưới nhau ba năm, anh không có chút khả năng tình dục nào, bây giờ sự nghiệp gia tộc lại sắp phá sản, anh còn muốn tôi tiếp tục theo anh nữa sao, không thể nào!”

Đào Gia Thiên hai ngày sau xuất viện.

Mộc Như Phươnglại trở về biệt thự tư nhân ngoài vùng ngoại ô.

Đào Gia Thiên không đến, thời gian tĩnh lặng như nước, nhưng mỗi ngày lúc chiều tối ra ngoài, không còn là Diên Phong đi cùng cô nữa, mà là hai người bảo vệ khác, hơn nữa lúc cô mua thức ăn lại đứng cách chỗ cô khoảng năm mét.

Hình như cô bị giám sát càng chặt chẽ hơn.

Cho đến một ngày, buổi chiều cô đi thăm Nặc Nặc, lúc về đi siêu thị mua thức ăn, đột nhiên có một người đụng vào cô, Mộ Như Phương lúc đó không hề để ý.

Đối phương nói một câu: "Xin lỗi.” rồi thừa cơ nhét vào tay cô một món đồ...

Đó là một mảnh giấy.

Mộc Như Phươngnắm chặt mảnh giấy, lồng ngực đập mạnh, cô đè nén cảm xúc, mua thức ăn xong, nói với bảo vệ: “Tôi đi nhà vệ sinh một chút.”

Hai người bảo vệ không hề nghi ngờ, đồng ý.

Mộc Như Phươngtrong nhà vệ sinh, mở giấy ra xem.

“Tìm cách liên lạc tôi.

Tiếp đó là số điện thoại 187************"

Mộc Như Phươngghi nhớ số điện thoại, sau đó bỏ mảnh giấy vào bồn cầu dội nước cuốn đi.

Nhưng trong vòng một tuần sau đó, cô không có cách nào liên lạc được số điện thoại đó, hai người bảo vệ hình như nhận được lệnh của Đào Gia Thiên, theo dõi cô cực kì ngiêm ngặt.

Trong ngôi biệt thự này, cô không hề có được phương thức liên hệ cá nhân.

Cô đang đợi một thời cơ.

Mãi cho đến giữa tuần tháng tư.

Đào Gia Thiên đi ra nước ngoài, nghe nói là vì chuyện của Thiệu Vy Vy, đó là cô nghe được khi mấy bảo vệ nói chuyện với nhau, cô cũng chỉ

cười cười.

Chiều đi siêu thị một lúc, hai người bảo vệ theo sát, tuy là bị giám sát, mua bất kể thứ gì đều được cà thẻ, còn được miễn phí xách đồ giúp, Mộc Như Phươngnghĩ đến sinh nhật Nặc Nặc sắp đến, muốn mua cho Nặc Nặc bộ quần áo, nên đi lên tầng hai khu phục trang trẻ em.

Đi dạo một vòng, lựa được vài bộ thích hợp.

Thật không ngờ, tình cờ lại gặp Đàm Y Y.

“Mộc Như Phương...”

Đàm Y Y cắn chặt răng bước tới vài bước: “Gặp tôi cô trốn gì mà trốn.”

Mộc Như Phương: “Lúc nãy nhìn không thấy cô, cô Y Y vừa đi tới tôi mới thấy.”

“Hừ!”

Đi bên cạnh Đàm Y Y, còn một người chị em.

"Y Y, đây là ai vậy?”

Nhìn thấy Mộc Như Phươngăn mặc đơn giản mộc mạc, người chị em đó rất hiếu kì người như vậy sao lại quen biết Y Y.

Đàm Y Y nói: “Na Na, cô đi dạo trước đi, tôi gặp người quen một lát.”

Người quen đó ý chỉ Mộc Như Phương.

Na Na có vẻ không hài lòng, rất tò mò Đàm Y Y với người đàn bà ăn mặc đơn giản đeo khẩu trang đang đứng trước mặt rốt cuộc quan hệ thế nào.

Không hài lòng bỏ đi.

Đàm Y Y dường như là có chuyện nói với Mộc Như Phương, nhìn thấy hai người bảo vệ theo phía sau Mộc Như Phương: “Hai người kia, tránh ra cho tôi!”

Mộc Như Phươngchớp chớp đôi mắt, có thể, thời cơ cô đợi đã đến. ------oOo------

Chương 452: Sự trở về Của mạc tây quyêt (5) 

"Mộc Như Phương." Đàm Y Y nhìn cô: "Cô đó, còn biết xấu hổ không vậy." cô ta mặc một chiếc váy màu vàng nghệ lung linh, trông vô cùng động lòng người: "Anh trai tôi lúc đó đối xử với cô tốt như vậy, cô vậy mà lại ra tay với anh ấy, bây giờ lại về cạnh anh tôi, cô rốt cuộc đang tính làm gì vậy hả."

"Chuyện này không liên quan đến cô." Mộc Như Phươngnhàn nhạt trả lời, gương mặt xinh đẹp không có chút biểu cảm nào nhìn Đàm Y Y, đối với Đàm Y Y thực sự cô cũng không thấy phản cảm, một cô công chúa bị gia đình chiều đến hư, bình thường tuy rằng có chút kiêu căng nhưng thực ra lại rất đơn thuần.

Đôi mắt yên tĩnh nhìn về phía tiệm trà sữa.

"Uống trà sữa không? Hay là vô đó nói chuyện, cô chẳng phải luôn rất muốn tôi rời xa anh cô sao?”

Đàm Y Y quay lưng, đi thẳng vào tiệm.

Mộc Như Phươngđi theo phía sau.

Đối với trà sữa có nghiên cứu đôi chút, cô thích tự mình nấu hơn, trà sữa mua bên ngoài có chất đạm thực vật, uống thời gian dài sẽ không tốt cho sức khỏe, thừa cân không nói lại còn có hại cho thận.

“Mộc Như Phương, có phải cô cần tiền không, nếu cô cần tiền, tôi sẽ cho cô, chỉ cần cô rời xa anh tôi.” Đàm Y Y cắn chặt môi: "Cô cần bao nhiêu,tôi cũng sẽ cho cô.”

“Y Y.”Mộc Như Phươngnhẹ nhẹ cong môi.

“Cô còn nhỏ, có rất nhiều chuyện cô chưa hiểu.” Mộc Như Phươngnói nhẹ nhàng: "chuyện tôi và anh của cô, không phải dùng tiền là có thể giải quyết được, giữa chúng tôi, cho nhau duyên nợ, cho nhau tổn thương, anh ấy hận tôi, giam cầm tôi giam trong ngôi biệt thự, tuy là hiện giờ tôi có thể trốn chạy, mỗi ngày tôi đều có cố định thời gian riêng của tôi, tôi

có thể thừa dịp đó chạy trốn, nhưng tôi không thể làm vậy được."

“Tại sao vậy?”Đàm Y Y không hiểu, lúc nhìn Mộc Như Phương, còn hàm chứa sự nghi hoặc.... "Tôi không muốn nghe cô nói những điều vô nghĩa này, đây rõ ràng là cô đang gạt tôi!”

Người con gái xinh đẹp mặc chiếc váy dài màu đen nhàn nhạt cười, gương mặt trắng thuần không trang điểm phấn son nhưng lại có một nét đẹp tinh xảo rung động lòng người: "Con gái của tôi, đang ở trên tay anh của cô, đó là sự sống của tôi, tôi không dám trốn chạy”

“Con gái của cô....” Đàm Y Y kinh ngạc tròn xoe đôi mắt.

“Đúng vậy, Y Y, cô bằng lòng giúp tôi không?” Mộc Như Phươngnhìn cô ta: "Y Y, tôi biết là cô không thích tôi,cũng không hi vọng tôi ở bên anh của cô, cho nên cô có thể giúp tôi không."

“Cô muốn tôi giúp cô bằng cách nào.” Đàm Y Y cắn răng một cái: "Con gái của cô không phải là của anh tôi...”

Mộc Như Phươngnở nụ cười, ánh mắt tràn lên nụ cười thản nhiên trong trẻo đến lạnh lùng: "Không phải.”

Cô lạnh lùng thốt ra hai chữ.

Đào Gia Thiên, nếu lần này tôi có thể rời xa chỗ này, tôi cam đoan sẽ tìm một nơi mà anh không bao giờ biết đến được, ẩn náu.

Suốt đời này, cho dù tôi phải thay tên đổi họ suốt kiếp, cũng không để cho anh tìm thấy ta được.

“Tôi muốn mượn điện thoại cô dùng một chút có được không, điện thoại cho ngươi bạn, đồng thời, cũng hi vọng cô giúp tôi, anh cô cũng đã có hôn ước với Ngu Thanh Âm, vậy thì tôi cầu chúc cho họ...” đôi mắt cô lạnh như sương, khóe môi nhẹ nhàng giương lên, Mộc Như Phươnglấy tay vuốt tóc lại cho mình: "Hạnh phúc mỹ mãn.”

Hai người bảo vệ đứng ngay trước cửa tiệm trà sữa. Bọn họ vẫn không rời khỏi.

Mộc Như Phươngvẫn trong phạm vi kiểm soát của họ.

Đàm Y Y đứng dậy, bước đi ra ngoài: "Là anh đó, đi mua giúp tôi một phần mì chỉ về đây, còn anh, tôi muốn ăn cháo của tiệm Trần Dương ký, mua một chén cháo đậu đỏ, nhớ là bỏ ít đường.”

“Xin lỗi, tiểu thư, nhiệm vụ của chúng tôi là...”

Đàm Y Y hứ lên một tiếng: "các người là bảo vệ của Đào gia, tôi là tiểu thư nhà họ Đào, sao tôi lại không thể sai khiến được các người? Hai người chẳng qua chỉ muốn trông giữ người đàn bà này? Tôi sẽ thay hai ngươi canh giữ, nếu người đàn bà này mất trên tay tôi, thì tôi làm sao ăn nói với anh tôi, yên tâm, tôi sẽ không làm vậy đâu, chỉ là với cô ta nói chuyện phiếm, uống ly trà sữa vậy thôi, tôi là đại tiểu thư nhà họ Đào, các ngươi phải hết lòng trung thành với Đào gia, lời nói của tôi, bây giờ không tác dụng nữa sao?

“Vậy...vậy được rồi, tiểu thư, cô với cô Mộc đợi ở đây, chúng tôi sẽ đem đồ về.”

_______

Mộc Như Phươngdùng điện thoại của Đàm Y Y gọi vào số điện thoại đó.

Tại chỗ này, sẽ không ai giám sát cô.

Không ai nghe lén cuộc gọi của cô.

Đào Gia Thiên không lẽ nào lại nghe lén điện thoại của em mình, rất rõ ràng, sẽ không.

“Cô Mộc, tôi đợi cuộc gọi này lâu lắm rồi...”đầu dây bên kia, giọng nói trầm thấp, từ tính của một người đàn ông vang lên: "Nếu cô đoán ra tôi là ai, thì cũng đừng hoảng, đợi cô đã lâu lắm rồi.”

Mộc Như Phươngcắn chặt răng: "Tề tam.” ------oOo------

Chương 453: Cơ thể nhiệt độ như ma quỷ 

Mộc Như Phươngtrở về biệt thự vùng ngoại ô. Cô và Đàm Y Y đã đạt được một thỏa thuận.

Cô không thể liên hệ được thế giới bên ngoài, chỉ có Đàm Y Y có thể làm được.

Đàm Y Y là viên ngọc quý của nhà họ Đào, mấy viên bảo vệ cho dù theo sau lưng làm việc cho Đào Gia Thiên được sự dặn dò của Đàm gia thiên, nhưng đối diện với tiểu công chúa nhà họ Đào, cũng không dám trái lời.

Cũng bởi như vậy, Mộ Như Phương cách mấy hôm đều có thể ngẫu nhiên gặp Đàm Y Y trong siêu thị, dùng điện thoại của cô ấy liên lạc với Tề Tam.

“Mộc Như Phương, tôi đồng ý giúp cô liên lạc với Tề tam, nhưng... nhưng thật sự cô không thương anh tôi nữa sao?Thật không quấy rầy làm phiền anh tôi nữa sao?”

“Đúng,” thương một người thật quá mệt mỏi.
Cô thà lựa chọn như anh ấy, quên hết tất cả quá khứ. Tốt nhất là cả hai người, ai cũng không quen biết ai.

Đào Gia thiên đối với cô, không phải không còn tình cảm, nhưng nếu yêu một người mà mệt mỏi như vậy chi bằng xem như từ trước đến giờ chưa từng có cuộc gặp gỡ là tốt nhất.

Có lẽ từ bước đầu cô đã đi sai rồi.
Cô không nên rắp tâm trả thù, đến bên cạnh anh.

Một thiếu niên tay nắm chặt dao nhỏ, mặc áo khoác đen, không khác nào ma quỷ, nhiệt độ cơ thể cũng lạnh như băng.

“Được, tôi sẽ giúp cô, tôi giúp cô liên lạc với Tề tam.” Đàm Y Y như là đã hạ quyết tâm, đêm hôm đó, cô làm theo chỉ thị trên điện thoại.

Đã đi đến hội sở "Thịnh Tước” Nơi này chỉ dành cho hội viên.

Hải Châu thành mấy tháng gần đây mới thành lập một hội sở vui chơi giải trí sa hoa, nhưng cô chưa hề đến đây, hôm nay là ngày đầu tiên đến.

Bị hai viên bảo an ngăn ở cửa.

“Hội viên đúng không, tôi sẽ đi làm lập tức.” Đàm Y Y chưa bao giờ thiếu thẻ, càng không thiếu tiền, không có bất cứ giới hạn nào, nhưng không ngờ hai viên bảo an không lập tức tiếp nhận, mà lại trả lời.

“Vị tiểu thư này, thủ tục làm thẻ hội viên ở chỗ chúng tôi là cần phải xét duyệt, mời cô đi về chờ đợi.”

“Chỗ mấy người là chỗ gì, khẩu khí lớn như vậy.” Đàm Y Y trợn to mắt, không ngờ mình lại bị cự tuyệt, cần phải xét duyệt Tốn tiền còn phải xét duyệt?

“Tôi đến đây là để tìm người, mấy người cho tôi đi vào.” Đàm Y Y chợt nhớ đến chuyện đã hứa với Mộc như Phương.

“Tìm người, tìm ai?”
“Tìm Tề tam, Tề tam các người biết rồi chứ.”Đàm Y Y cắn chặt môi.

“Thì ra là tìm Tề tam gia, vị tiểu thư này mời vào.” bảo an lập tức cho vào.

Đàm Y Y rất là bất mãn, nâng váy dài lên, đi vào bên trong, đường đường nhà họ Đào, gia tộc lớn mạnh, vậy mà danh tiếng không bằng Tề tam vừa đến Hải Châu thành được vài tháng, thật không thể tin nổi.

Cô đi lên lầu hai.
Bốn bề vắng lặng, cô men theo số phòng tìm kiếm, đột nhiên một cánh

tay giơ ra, bịt miệng cô lại, Đàm Y Y choáng váng quay cuồng một hồi thì nghe thấy bên tai tiếng cửa phòng đóng ầm một tiếng, tiếp đến một mùi máu tanh nồng nặc và hơi thở mạnh mẽ mùi hóc- môn của đàn ông ập đến, miệng cô bị chặn lại, cơ thể bị lật lại đè trên tấm ván cửa, bên tai vọng ra tiếng khàn khàn trầm ấm của người đàn ông: "Câm miệng, đừng lên tiếng.”

“Ôi ôi!” Đàm Y Y sức mạnh cỡ nào, cũng không chống nổi sức mạnh phía sau lưng, cô được Đào gia bảo vệ rất tốt, chưa bao giờ gặp tình cảnh như thế này, trong lúc này, ngoài cố gắng giãy dụa, thì cũng không biết nên làm thế nào.

Cô dùng toàn bộ sức lực của mình, muốn liều mạng thoát khỏi.

Đột nhiên cổ cô bị túm chặt, người đàn ông đem cô quàng qua người, bên trong phòng ánh sáng tối đen đến rợn người, Đàm Y Y chỉ cảm thấy một nụ hôn mạnh mẽ thô bạo đoạt lấy hơi thở của mình, trong môi miệng đều nồng nặc mùi máu tươi, khiến cô kinh hoàng khiếp sợ.

“Anh là ai!!” trong mắt Đàm Y Y tràn ngập nước mắt, hai tròng mắt đỏ ngầu, cô không ngờ đến mình sẽ bị xâm phạm, tay người đàn ông đã sờ soạng đến thắt lưng, dây kéo của chiếc váy.

Đàm Y Y hoảng hốt trợn to đôi mắt, tiếng thét của cô cũng không còn, luôn cả khuôn mặt của người đàn ông xâm phạm cô cũng nhìn không rõ ràng, chỉ cảm thấy đau đớn, cảm giác xé rách đau buốt, khí tức mạnh mẽ, bá đạo của người đàn ông, giữ chặt thân thể cô, ngón tay của đối phương hung hăng bịt chặt miệng cô lại, tiếng kêu của cô cũng bị hung hăng ngăn lại.

------oOo------

Chương 454: Đính hôn 

Ngòai cửa, tiếng bước chân vang lên liên hồi.

“Đại ca, rõ ràng em thấy hắn trốn trong này.”

“Đồ vô dụng, một thằng bị thương như vậy cũng không kiếm ra được?” tiếp theo là giọng nói hùng hổ của người đàn ông: “Kiếm không ra được nó, bọn mày đừng hòng yên thân.”

Đàm Y Y mở to đôi mắt, muốn cầu cứu, ngón tay của cô bấu chặt lấy tay nắm cửa, gã đàn ông đó nhanh hơn cô một bước, bịt miệng cô lại, giọng nói định ohats ra cũng bị chặn lại ở cổ họng, tay kia vòng qua eo cô ôm chặt, sức lực của nam và nữ khác rất xa nhau.

Đàm Y Y rõ ràng đã bị khống chế.
Cô tuy là bướng bỉnh kêu căng, nhưng tính cách rất đơn thuần. Nhà họ Đào bảo vệ cô rất tốt.
Chưa từng gặp phải chuyện như vậy.
Trong phút chốc, tròng mắt đỏ lên.
Bị xâm phạm đau buốt.
Một cách quá rõ ràng.
Một giọt nước mắt rơi xuống đôi má.

Người đàn ông nhận ra, giọt nước mắt ấm nóng đó chảy qua đầu ngón tay, hắn run lên một cái, động tác nhẹ đi rất nhiều, hắn nhìn xuống người con gái dưới thân, trong bóng tối, một đôi mắt tinh khiết, đơn thuần thấm đẫm nước mắt, phút chốc giật mình.

Hắn giơ tay lên.

Đặt lên cổ cô.

Đàm Y Y ngất đi.

Đợi cho đến tiếng đông ngoài cửa không còn, hắn nhanh nhẹn rời khỏi, di chuyển nhanh đến bãi đậu xe dưới tầng hầm, một siêu xe màu đen dạng thương gia chạy đến.

Từ trên xe bước xuống một cậu trai trẻ.
“ Cậu Doãn anh không sao chứ.” Người đó vội vàng đỡ hắn.

Doãn Minh Tước lên xe xong, ngón tay đè chặt vết thương trên bụng, mặt hắn trắng bệt, nhưng lại rất rắn rỏi và đẹp trai.

Giọng nói khản đặc: “Không chết được đâu.”

Cậu trai trẻ đó lập tức bảo lái xe chạy đi, nhanh chóng lấy hòm thuốc ra băng bó vết thương cho Doãn Minh Tước, người kia một tay cởi nút áo, lộ ra thân hình hoàn mỹ, vết đạn ngay trên bụng, hắn cắn chặt răng, sắc mặt nhợt nhạt, mồ hôi ướt đẫm, viên đạn vẫn chưa lấy ra, cậu trai trẻ không dám tự mình quyết định, do dự một hồi: “ Cậu Doãn..."

Doãn Minh Tước giật lấy kiềm và một thanh da phẫu thuật, trong ánh mắt khiếp sợ của cậu trai trẻ, lấy ra viên đạn, hắn cắn chặt đôi môi mỏng, đè nén sự đau đớn, không chút huyết sắc, máu từ vết thương chảy ra xối xả không ngừng, rất nhanh sau đã làm thấm ướt hết tấm thảm trong xe, người đàn ông trẻ lập tức khâu vết thương, bôi thuốc, băng bó lại.

Tài xế vòng xe gấp: “Cậu Doãn, sau lưng có người đang đuổi theo!”

Doãn Minh Tước cười khẩy một cái, trong mắt lóe lên huyết quang sắc lạnh: “Có gì đâu mà sợ.”

______
Lúc Đào Y Y tỉnh lại đã là hai tiếng sau. Trước mắt tối đen, mịt mờ.

Thị lực cô mơ hồ.

Trong người cảm giác đau đớn tột cùng, trong không khí thoang thoảng mùi máu,

phút chốc làm cô bừng tỉnh. Đây là lần đầu tiên,

Vậy mà người đàn ông xâm phạm cô không hề thương hương tiếc ngọc, lúc đứng lên, cô rõ ràng cảm giác được sự khó chịu và đau đớn.

Hôm nay lẽ ra cô đến đây là vì giúp Mộc Như Phươngtìm Tề tam, nhưng thật không ngờ, lại xảy ra chuyện như vậy.

Cô bị...
Cô bị một người lạ xâm hại.
Thế nhưng ngay cả mặt đối phương ra sao cô cũng không nhìn thấy.

Ngay lập tức nước mắt Đào Y Y từ khóe mắt tuôn trào, cô bấu chặt làn váy, toàn thân run lên bất lực vô vọng, người đàn ông đó, nhất định cô phải tìm cho ra!

Theo như tính cách của cô, ai đã từng ức hiếp cô, cô đều không buông tha cho người đó.

Thế nhưng...

Thế nhưng, những chuyện như thế này, cô làm sao nói với người nhà đây.

Cô thất thần đi ra khỏi hội sở.
Cả đường đi nghiêng ngã, lảo đảo, Không biết phải làm sao.
_____

Mộc Như Phươngtrong khoảng thời gian này đều không gặp được Đào Y Y.

Đến điểm hẹn của hai người đều không gặp được cô ấy. Cô có chút lo lắng.
Cho đến gần nửa tháng sau.
Mộc Như Phươngmới biết được tin của Thiều Vy Vy. Là từ miệng của Diên Phong nói ra.

Cô tỏ vẻ như tùy ý hỏi thăm một câu.

Diên Phong nói: “Cô Y Y gần đây sắp đính hôn với cậu Doãn Minh Tước.

Mộc Như Phươngkinh ngạc: “ Y Y sắp đính hôn.” Đinh Phong gật đầu.
Mộc Như Phươngmím chặt môi.
Cô nhìn Diên Phong.

Bản thân cô cũng lo chưa xong, không rảnh bận tâm chuyện người khác, nhưng năm năm trước cô đã biết, Đào Y Y là yêu Diên Phong, tuy là Diên Phong chưa từng nói đến việc này, nhưng không có nghĩa là Diên Phong không biết được những chuyện như vậy.

Đường đường là đại tiểu thư nhà họ Đào, thích người nào đều hiện rõ trên mặt.

Đào Y Y thích Diên Phong, ngay cả Đào Gia Thiên đều rõ mồn một.

Mộc Như Phươnghơi nhíu mày: “Là đại gia châu báu đá quý Doãn thị phải không?’

Diên Phong gật đầu, ánh mắt hỗn loạn: “Đúng,con của Doãn Viễn Hằng, đại thiếu gia nhà họ Doãn, Doãn Minh Tước."

------oOo------

Chương 455: Đào y y sự sát 

Mộc Như Phươnglo chưa xong chuyện của mình, tuy là chuyện Đào Y Y đột nhiên đính hôn khiến cô có phần cảm thấy bất ngờ, nhưng cũng chỉ biết như thế thôi, cô nhìn Diên Phong cười cười, rồi về lại phòng của mình.

Vào ngày thứ bảy, Đào Y Y đã đến biệt thự ngoại ô.

Hai người bảo vệ cản cô lại ở trước cổng.

Đào Y Y đeo kính râm màu đen, gương mặt thanh tú, xinh đẹp, cô mặc chiếc váy dài màu cam, hai người bảo vệ tuy là không để cho cô đi vào, nhưng cũng không dám ngăn cản quá đáng, bèn gọi điện thoại cho Diên Phong, qua mười phút sau, Diên Phong đã đến, Đào Y Y nhìn anh ta, đôi mắt sau kính râm đỏ hoe: “Tôi chỉ là buồn chán, tâm trạng không được tốt, nên tìm Mộc Như Phươngnói chuyện tâm sự chút thôi, các người không phải như vậy mà cũng ngăn cản chứ.”

Đào Gia Thiên tuy là có dặn dò, nhưng Đào Y Y là dẫu sao cũng là tiểu công chúa Đào gia, hơn nữa, ngoài cửa đều dày đăc bảo vệ canh giữ, Mộc Như Phươngcũng không thể chạy thoát khỏi chỗ này.

Sau khi Diên Phong gật đầu, hai viên bảo vệ lập tức cho qua.

Đào Y Y nhìn Diên Phong một cái, quay người đi vào trong, Mộc Như Phương đang đọc sách trong phòng sách, Đào Y Y đẩy cửa bước vào, Mộc Như Phương nhìn cô, rồi đứng lên: “Muốn ăn chút gì không, trong lò nướng tôi có làm bánh quy...”

Cô gần đây bị cảm mạo, giọng nói của cô vốn không dễ nghe, bây giờ giọng càng thêm khản đặc.

Bên ngoài cửa sổ, ánh sáng màu vàng trong suốt xuyên vào phòng, in xuống một vầng sáng dịu dàng sau lưng Mộc Như Phương, Đào Y Y vẫn luôn biết, Mộc Như Phương có gương mặt làm đàn ông điên đảo, thời niên thiếu, trong trường có biết bao nhiêu chàng trai theo đuổi Mộc Như Phương, cũng đều bị anh cô ngăn chặn.

Thật ra hiện tại, lúc cô bị gia đình ép gả cho Doãn Minh Tước, cô mới hiểu được, muốn lấy được người mình yêu, là một chuyện khó khăn như vậy.

Đột nhiên trong lúc này, cô không còn chán ghét Mộc Như Phương nữa. Anh mình yêu cô ấy.
Cho nên vì cô ấy, anh có thể hi sinh cả mạng sống mình.

Đào Y Y từ nhỏ đã được gia đình cưng chiều, tính tình kêu căng, hai mươi hai năm làm tiểu công chúa, vào ngày hôm đó, cô bị một người lạ mặt xâm phạm, bị gia tộc sắp đặt hôn nhân không thể không gả cho thiếu gia nhà họ Doãn.

Đi đến vài bước.

Đào Y Y tát một cái vào mặt của Mộc Như Phương, ngay lúc đó, cô lại gần hạ giọng xuống: “Tối ngày mốt, người đó kêu tôi nói với cô, bảo cô chờ hắn. Cô rời khỏi, thì đừng bao giờ quay về nữa....” Đứng dậy, Đào Y Y lớn tiếng nói: “Cô thật vô liêm sỉ, còn dám ở lại trong biệt thự của anh trai tôi!!”

Bạt tai của cô tuy là không dùng sức lắm.
Mộc Như Phương cũng không có cảm giác đau, dù cho mặt có ửng đỏ.

Cô biết được Đào Y Y là cố ý làm như thế, trong đây có đặt camera, nhất cử nhất động của cô và Đào Y Y, Diên Phong đều có thể nhìn thấy.

Cô nhìn Đào Y Y, ánh mắt biểu lộ sự biết ơn, Đào Y Y quay lưng bộ dạng giả vờ như nổi giận đùng đùng: “Anh tôi không thể nào yêu cô đâu, cô nên từ bỏ hi vọng đó đi thôi.”

Mộc Như Phương vuốt vuốt đôi má: “Tôi nghe nói, cô sắp đính hôn.”

Nói đến chuyện này, ánh mắt của Đào Y Y trong phút chốc lộ ra sự tuyệt vọng, cô siết chặt mấy ngón tay: “Đúng rồi,” Lúc niên thiếu, cho dù rất đố kị gương mặt của Mộc Như Phương, nhưng cô và Mộc Như Phương

cùng nhau lớn lên, quan hệ cũng không tệ, cô lúc trước có rất nhiều tâm sự đều nói với Mộc Như Phương.

Hiện tại, cô chậm rãi hít sâu một hơi: “Tôi biết, cô muốn xem trò cười của tôi.”

“Y Y, tôi hi vọng cô có thể hạnh phúc.” Mộc Như Phương nói: “Cô còn trẻ, có rất nhiều quyền chọn lựa.”

Đào Y Y nhấp nháy đôi mắt: “Quyền được chọn lựa...”

Cô còn có không?

Mộc Như Phương biết được ngày mốt, Tề Sâm đến cứu cô, mấy hôm nay, cô âm thầm chuẩn bị, chỉ cần cô và Nặc Nặc có thể rời xa chỗ này, muốn cô làm gì cô đều bằng lòng.

Đào Gia Thiên không đến đây, Giang Nặc biết, Đào Gia Thiên hiện giờ đối với mình hoàn toàn không còn tình cảm, chỉ tràn đầy oán hận.

________
Nhà họ Đào
Mười giờ sáng ngày hôm sau.
Đào Y Y đi xuống cầu thang.
Tống Như Tẩm ngồi trên ghế sofa: “Y Y, con qua đây.”

“Mami...” Đào Y Y rất lạc lỏng, tại vì gần đến ngày cô phải đính hôn với Doãn Minh Tước đại thiếu gia nhà họ Doãn, người mà chưa một lần gặp mặt. Cô không muốn gả qua bên đó.

Cô có người cô yêu.

“Mami, con không thể gả cho Doãn Minh Tước ....” Rốt cuộc Đào Y Y cũng thốt ra.

Tống Như Tẩm nhíu mày: “Y Y... cuộc hôn nhân này không đến lượt con

định đoạt, nhà họ Doãn và gia đình mình là môn đăng hộ đối, hai nhà kết hợp lại với nhau, nhà họ Đào của chúng ta sẽ được nâng lên thêm một tầng nữa, chuyện tốt như vậy, hơn nữa vị đại thiếu gia nhà họ Doãn mẹ đã gặp rồi, tướng mạo rất đẹp đẽ, những lời đồn thổi bên ngoài sao con có thể tin được.”

Đào Y Y cũng không biết bên ngoài đồn thổi những gì.

Những chuyện liên quan đến vị đại thiếu gia nhà họ Doãn cô hoàn toàn không hay biết.

“Mami, hôn nhân của con, nên cần phải do con làm chủ, con không thích Doãn Minh Tước, con thích ...” Đào Y Y khoác cánh tay của Tống Như Tẩm, không đợi cô nói hết thì đã ngắt lời: “Y Y!con lớn rồi, sao lại để cho tính khí của mình càn quấy được, ba mẹ không thể nào lại hại con, cuộc hôn nhân này, mẹ cũng đã đắn đo rất lâu rồi, mẹ xác định cũng là vì tốt cho Y Y của mẹ thôi.”

Đào Y Y biết sẽ chẳng có kết quả gì, chua xót cười cười rồi đi lên lầu.

Cô nằm trên giường, lăn quan lăn lại rồi điện thoại cho cô bạn thân Lương Chi: “Chi Chi, cậu nói xem bây giờ mình phải làm sao...”

“Phải làm sao, có phải thật sự cậu rất yêu tên vệ sĩ đó không, vậy thì cậu nên tỏ bày với anh ta.”

Tỏ bày ư?

Đào Y Y gác điện thoại xuống, lấy hết tất cả dũng khí, chị Như Phương nói đúng, cô có quyền lựa chọn của chính bản thân mình, rõ ràng cô cũng là một con người, cô không cam tâm bị gia tộc ép gã cho gả cho Doãn Minh Tước.

Một người mà cô chưa từng gặp mặt.

Cô lấy điện thoại di động ra,lấy tất cả dũng khí điện thoại cho Diên Phong: “Diên Phong, tối nay anh có rảnh không?”

Bên kia Diên Phong nói rằng: “Cô Đào, tối nay tôi không rảnh.”

“Diên Phong, tôi sắp đính hôn rồi...” Đào Y Y từ nhỏ đã thích Lục Diên Phong, tại vì lúc đó Diên Phong làm bảo vệ cho cô, có Diên Phong là không có ai dám ăn hiếp cô.

“Diên Phong, lẽ nào anh không hiểu.....tôi không muốn gả cho thiếu gia họ Doãn....tôi chỉ muốn...” Đào Y Y cắn chặt môi.

“Cô Đào, tôi còn có việc, tôi gác điện thoại trước nhé.”

“Đừng gác, Lục Diên Phong, tôi thích anh, lẽ nào anh không hiểu sao?”

Đàm Vy VY gào lên!

“Cô Đào...” Giọng nói Lục Diên Phong khàn đi: “Tôi chỉ là một người đầy tớ... không xứng đáng với tình yêu của cô.”

Hắn làm sao có thể so sánh bì được với thân phận của đại thiếu gia nhà họ Doãn.

Hắn chỉ là một vệ sĩ, một vệ sĩ mà thôi...

Được đến làm việc cho cậu Đào, mới có được chút thành tựu, một người cầm đao liếm máu, làm sao có thể ngông cuồng mưu cầu có được sự yêu thương của tiểu thư nhà họ Đào.

Diên Phong nắm chặt cả hai nắm tay: “Cô Đào, tôi sẽ chúc phúc cho cô.”

“Lục Diên Phong!!” Đào Y Y khóe mắt đỏ hoe!!

“Lẽ nào thật sự anh muốn ta gả cho Doãn Minh Tước?” cô gái nghẹn ngào nhỏ giọng: “Tôi không thích anh ta, không thích anh ta, thậm chí kể cả mặt anh ta tôi đều chưa gặp!”

Lúc đó, Lục Diên Phong yên lặng lắng nghe, anh châm một điếu thuốc, hút một hơi thật sâu, bắt đầu từ lúc nào, anh nhìn thấy cô tiểu thư trắng nõn ngày một lớn lên, từ nhỏ đã được lệnh bảo vệ cô, tính tình cô kiêu ngạo, một cô đại tiểu thư nũng nịu, nhưng bắt đầu từ lúc nào, anh nhắm mắt lại, trong trí óc đều toàn là cô.

“Cô Đào, cô sẽ hạnh phúc.”

Đào Y Y nghe đến câu nói này, gác điện thoại xuống thật mạnh, cô ném điện thoại qua một bên, nằm bật ra giường òa khóc.

Cô bị người đàn ông lạ mặt xâm phạm, mất đi lần đầu tiên.

Cô bị bắt ép gả cho một người mình chưa từng gặp mặt, Đào Y Y từ nhỏ đâu từng trải qua những chuyện như vậy.

Cô là một con người, không phải máy móc.

_______

Đêm ấy, lúc Mộc Như Phương chuẩn bị đi ngủ, trong bóng đêm tĩnh lặng, đột nhiên phía ngoài vọng lại âm thanh của tiếng máy xe, cô đi xuống giường, còn chưa bước xuống, người đàn ông mặc một bộ âu phục màu đen đã nổi giận lôi đình chạy lên, bàn tay to lớn của Đào Gia Thiên bóp chặt vào cái cổ mềm mại mảnh mai của cô: “Hồi chiều cô đã nói với Y Y những gi?”

“Tôi....” Mộc Như Phương hơi hé mắt: “Cậu Đào...” Cô sắp thở không nổi rồi.

Đào Gia Thiên mạnh bạo thả cô ra: “Y Y hồi chiều tự sát rồi! Lúc chiều em tôi đến đây vẫn còn rất tốt, rốt cuộc cô đã nói gì với em tôi!”

Mộc Như Phương sửng người. Y Y tự sát rồi...

------oOo------

Chương 456: Đào gia thiên đến rồi 

Mộc Như Phương mở tô đôi mắt.

Cô không bao giờ nghĩ Đào Y Y sẽ làm như vậy.

Trong ấn tượng của cô, Đào Y Y tuy là kiêu ngạo đôi chút, nhưng thật ra là một cô gái lương thiện đơn thuần, cô nhíu mày lại: “Y Y bây giờ ra sao rồi.”

Cô với Đào Gia Thiên đã lâu không gặp nhau rồi.

Thật ra cô biết, Đào Gia Thiên cố ý thờ ơ, lạnh nhạt với mình.

“Còn đang trong bệnh viện.” Anh liếc đôi mắt đen thẳm nhìn cô: “Nếu cô muốn làm gì, có thể nhắm vào tôi, Y Y rất đơn thuần, rất dễ dàng tin tưởng người khác, tôi không hi vọng cô lợi dụng sự đơn thuần của nó để đạt được lợi ích của cô, cô đang toan tính điều gì, dùng lòng dạ ác độc thế nào để gạt Y Y tự sát?”

“Y Y tự sát, nguyên do căn bản nhất, không phải là vì nhà họ Đào các người sao?” Mộc Như Phương cười trào phúng: “Nếu không phải vì các ngươi ép buộc cô ấy lấy một người cô ấy không hề yêu, thì cô ấy làm sao lại tự sát.”

“Mộc Như Phương!” Hắn gằn lên một tiếng: “Chuyện của nhà họ Đào tôi, lúc nào đến lượt cô quản hả?”

“Đúng...tôi không quản....” Giọng cô chùng xuống.

Mộc Như Phương vùng ra khỏi trói buộc của anh, quay lưng đi về phía phòng ngủ của mình, anh nhìn bóng dáng ốm yếu, mảnh khảnh của cô, con ngươi co lại, cánh tay dài vươn ra, vòng lấy eo của cô, kéo cô ôm vào lòng của mình, một tay giữ cằm cô lại, ép buộc ánh nhìn của cô hướng về mình.

Nhìn cô giãy giụa, mày nhíu một cái, cực kì không hài lòng, cúi đầu đè lên một nụ hôn lạnh lùng, tàn nhẫn.

Mộc Như Phương cắn môi anh một cái: “Anh buông... ra....”

Trong miệng ngập mùi máu, cơn đau như kim châm vào thần kinh anh, đôi mắt ngày càng tối đen, nhìn gương mặt của cô, cơn đau trên môi không đau lắm nhưng đủ làm anh điên cuồng, ôm cô vào ngực, người cô thoang thoảng mùi hương nhẹ nhàng, hình như là mùi hương hoa anh đào, cực kì khiêu khích trí óc và khả năng kềm chế của anh, Đào Gia Thiên đã lâu không đến đây.

Chính là muốn quên đi mùi hương trên thân thể của người phụ nữ này.

Người phụ nữ này là món đồ chơi của anh, món đồ chơi của riêng anh, nhưng mỗi khi anh hồi tưởng lại, ở làng đánh cá kia, gương mặt và nụ cười ngây thơ xinh đẹp của cô.

Mùi hương trên thân thể cô.

Như là một cái gai, tàn độc đâm xuyên vào trong tâm trí của anh.

Nhưng mỗi mỗi khi anh cố gắng muốn nhớ lại được điều gì, thì đầu đau như muốn nổ tung, không thể nhớ bất cứ điều gì, những gì người phụ nữ này đem đến cho anh, chỉ có tai họa và phẫn nộ.

Cũng vì người phụ nữ này, anh bắt đầu không khống chế đươc cảm xúc của mình.

Anh phát hiện mình đã bắt đầu không quên được mùi hương trên thân thể cô, anh phát hiện lúc nhìn thấy dáng vẻ bệnh tật, gầy yếu của cô, trong tận đáy lòng anh cảm thấy rất đau, anh cố tự nhủ với mình rằng, tất cả đều là giả dối, đều là do cô ta mê hoặc mình, giống như lúc này, cô đã nhẹ nhàng khêu gợi lên sắc dục của mình.

Đào Gia Thiên không phải loại người đam mê tình dục, trong mấy năm nay, tuy rằng bên mình có vô số phụ nữ muốn lại gần, nhưng bên cạnh ngay cả một tình nhân cũng không hề có, về mặt này anh không có nhu cầu đam mê đòi hỏi, nhưng đến lúc anh gặp được Mộc Như Phương thì mới biết.

Cái gì gọi là ăn tủy biết vị.

Anh không thích cảm giác bị người khác sắp đặt.

Cho nên trong khoảng thời gian này, anh không đến nơi này.

Người phụ nữ trước ngực bắt đầu vùng vẫy, Mộc Như Phương cảm thấy mình như bị mang ra khỏi mặt nước, hơi thở dồn dập như cá mắc cạn, sức lực của người đàn ông này cô tuyệt nhiên không thể bì nổi, cũng không cách nào mảy may cảm động được anh ta.

Cô từ bỏ ý định chống trả.

Ngón tay của Đào Gia Thiên thò sâu vào trong áo ngủ của cô, thân thể cô run rẩy co rút lại, cô nhìn gương mặt người đan ông cận kề trong gang tất, khôi ngô, u sầu, cho dù đang làm tình, nhưng đôi mắt ấy, chỉ có màu mực đặc sệt không tan chảy, giống như tảng băng ngàn năm, không hề có một chút nhiệt độ.

------oOo------

Chương 457: Rời xa 

Trong bệnh viện.

Đào Y Y được đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt, Đàm Kiệt và Tống Tẩm Như đều đứng trước cửa phòng bệnh, Đàm Kiệt nghiêm mặt lạnh lùng: “Tôi đã nói, chuyện kết hôn của chúng nó để nó tự mình quyết định, bà không nghe nhất định phải nhúng tay vào!”

“Tôi cũng là vì tốt cho con chúng ta thôi, Y Y cũng là con ruột của tôi, tôi không đau lòng ư?”

Tống Tẩm Như đôi mắt đỏ hoe: “Gia đình nhà họ Doãn cũng là danh môn vọng tộc cả trăm năm rồi, Y Y với đại thiếu gia bên đó cũng rất xứng đôi, ông không phải không biết, Y Y thích tên vệ sĩ đó, cũng là tại ông, từ nhỏ đã cho hắn gần Y Y quá, làm thân cận của Y Y, khiến Y Y và hắn nảy sinh tình cảm!”

Đường đường là thiên kim nhà họ Đào. Sao lại có thể yêu một vệ sĩ được.

Sắc mặt Đàm Kiệt trầm lắng: “Chuyện này, sau này nói sau, bây giờ phải đợi Y Y tỉnh lại.”

_______

Lục Diên Phong là người đầu tiên biết được tin ĐàmY Y tự sát, gương mặt liền trắng nhợt, lao ngay đến bệnh viện, đứng ở hành lang cách cửa phòng bệnh không xa, nghe thấy lời đối thoại của Tống Tẩm Như, hai nắm tay nắm chặt, cho dù hắn hiện tại có năng lực, có thể lo cho ĐàmY Y cuộc sống tốt đẹp, cho dù thân phận hắn là CEO của tập đoàn Đào thị, nhưng hắn vẫn còn một thân phận khác, đó là vệ sĩ của nhà họ Đào.

Hắn đứng yên tại chỗ, không tiếp tục bước lên phía trước, qua mấy giây, hắn mệt mỏi quay lưng, đi đến phòng làm việc của bác sĩ hỏi thăm tình hình sức khỏe của ĐàmY Y.

“Đào tiểu thư mất máu quá nhiều, hiên giờ còn đang hôn mê, tình hình chưa ổn định.”

Lục Đình Phong đi ra khỏi phòng bác sĩ, đứng dựa người vào tường, trên đầu mũi nồng nặc mùi khử trùng, không biết từ khi nào, anh ta đối cô thiên kim tiểu thư thường xuyên theo sau lưng hắn, dính như kẹo mạch nha phát sinh tình cảm.

Không thể cứu vãn.

Đã nhiều lúc hắn tự nhắc nhở mình, thân phận của mình, không xứng với ĐàmY Y.

Lục Diên Phong đưa tay đấm vào vách tường.
________
Lúc Mộc Như Phương thức dậy, Đào Gia Thiên còn đang ngủ. Cô thật không ngờ, người đàn ông này đêm qua đã ở lại đây.

Hình như là vì chuyện ĐàmY Y tự sát, chuyện cô rời khỏi ngôi biệt thự này, trở nên cực kì gian nan, cùng một lúc, cô và Tề Thâm mất đi liên lạc, vả lại bảo vệ trong ngôi biệt thự tăng cường thêm rất nhiều, không cho người nào ra vào.

Mỗi ngày cô đều chỉ có thể đối diện với Đào Gia Thiên cùng đám bảo vệ, người nào cũng lạnh như băng.

Ngay cả Nặc Nặc cô cũng không thể đi thăm.

Vào buổi sáng, Mộc Như Phương đang ở phòng sách, thì nghe phía dưới lầu vọng lên âm thanh, cô đi xuống lầu, một buổi sáng ánh nắng tươi đẹp.

Bảo vệ đang bắt cô người hầu câm. Mộc Như Phương vội vàng đi đến. “Các người làm gì vậy.”

“Cô Mộc, cô hầu câm này tay chân táy máy, đã lấy cắp đồ của cô.”

Từ trong túi của cô hầu câm, tìm thấy một cái vòng tay, từ phòng quần áo trên lầu hai, Mộc Như Phương không ngờ cô hầu câm lại làm như thế, nhưng cô nói với bảo vệ: “Thả cô ấy ra trước đi.”

Cô hầu câm ở đây, xem như là người quen thuộc nhất đối với cô.

Bảo vệ nói: “Cô ta phá hỏng quy tắc ở đây, tay chân táy máy, không thể nào giữ lại ngôi biệt thự này nữa.”,nói xong bèn đem cô hầu câm lôi ra ngoài.

Cô hầu câm khóc lóc van xin Mộc Như Phương, Mộc Như Phương biết, tiếng nói của cô quyền hạn rất thấp.

Sau khi cô hầu câm đi rồi, Mộc Như Phương ở trong ngôi biệt thự càng ngày càng cảm thấy lạnh lẽo, tuy rằng cô hầu câm bình thường cũng không nói chuyện được với cô, nhưng cũng cùng cô sống chung một thời gian.

Ngày hôm sau, bảo vệ dẫn đến một người phụ nữ trung niên khoảng bốn mươi tuổi.

“Tiểu thư xin chào, sau này cô gọi tôi là dì Phúc là được.”

Mộc Như PHương gật gật đầu, bảo vệ lên tiếng,”Cô Mộc, dì Phúc sau này sẽ lo ăn uống chăm sóc cuộc sống hàng ngày cho cô.”

Môi Mộc Như Phương cong lên có chút giễu cợt, tại vì cô bị giam cầm nơi đây,chẳng qua cũng chỉ là một cái nhà giam tráng lệ mà thôi, cô là phạm nhân trong cái nhà giam đó.

Dì Phúc rất nhiệt tình, tự nhiên, so với cô hầu câm thật sự rất lảm nhảm, giọng nói cũng lớn.

Buổi chiều, dì Phúc đem một ly trà lên lầu, trên lầu mỗi căn phòng đều có camera, giám sát nhất cử nhất động của Mộc Như Phương.

Mộc như Phương thời trẻ đã từng bị mất tiếng, cho nên cô có thể nhìn

hình dáng của miệng người khác khi phát âm cô phân tích được đối phương muốn nói gì.

Dì Phúc đem một ly trà sữa lên lầu.

Lưng bà hướng về máy ghi hình, mặt hướng về cô dùng khẩu hình miệng nói: “Ngày mai rạng sáng 2 giờ.”

Dì Phúc là người của Tề Thâm. ------oOo------

Chương 458: Rời xa(2) 

Lòng bàn tay của Mộc Như Phương đều ướt đẫm mồ hôi. Cô nhìn khẩu hình miệng của dì Phúc,
Trong phút chốc, tim cô đập điên cuồng.
Rạng sáng ngày mai hai giờ ư?

Rạng sáng, là cô có thể rời khỏi nơi đây sao?
Thiệt là có thể rời xa, chỗ giam cầm lạnh lẽo này sao?
Mộc Như Phương cảm thấy đêm hôm ấy, thời gian trôi qua cực lâu. Cô không biết Nặc Nặc giờ ra sao.
Không biết Tề tam có thể cứu con gái của mình ra được hay không. Nếu như Nặc Nặc không đi, cô cũng sẽ không rời đi.
Nhưng cô lại không có cách nào đi hỏi dì Phúc.

Để không gây sự chú ý, Mộc Như Phương buổi tối hôm đó, xem như không có chuyện gì xảy ra, ngày hôm sau chuẩn bị buổi ăn sáng bình thường, sinh hoạt theo như thường lệ, cho đến khi bóng đêm dần xuống, hầu như con người đều có một hiệu ứng tâm lý như vậy.

Càng gần đến đến giờ, càng linh cảm sẽ xảy ra chuyện gì.
Nhưng thật là quá mức yên ả.
Khiến Mộc Như Phương trong lòng càng lúc càng hồi hộp, bất an.

Buổi tối mười giờ, cô đang nằm trên giường, dì Phúc đi đến đem theo một ly sữa: “Tiểu thư, uống ly sữa rồi ngủ.”

Mộc Như Phương có rất nhiều điều muốn hỏi dì Phúc,

Nhưng sợ máy ghi hình trong phòng ngủ sẽ ghi lại, thái độ của cô không khác bình thường, uống vài ngụm xong rồi nằm lên giường, dì Phúc tắt đèn, đi ra ngoài.

Rạng sáng lúc 2 giờ.

Từng khớp xương của ngón tay Mộc Như Phương xiết chặt, cô chờ đợi trong sợ hãi, cho tới lúc ngửi thấy một mùi khét nồng nặc, cô đi xuống giường, mở cửa ra, dì Phúc giữ chặt tay của cô: “Tiểu thư, đi theo tôi.”

Mộc Như Phương phát hiện, phòng khách dưới lầu, một mớ hỗn đỗn Ánh lửa lượn lờ,
Mùi khói đen nồng nặc, mịt mù trời đất.
Dì Phúc đã phóng hỏa.....

“Dì Phúc.....”Mộc Như Phương chịu không nổi ngoáy đầu nhìn, bảo vệ đang dập tắt lửa, nhưng ngọn lửa khá là dữ dội, có người kêu to: “Cô Mộc, cô Mộc...”

Dì Phúc nắm tay Mộc Như Phương chạy rất nhanh đến lang can phía sau: “Tiểu thư, chạy nhanh, người của Tam thiếu đứng đợi ngoài kia.”

“Dì Phúc, còn dì thì sao?”

“Tôi xử lý xong chuyện trong này sẽ lập tức rời đi.” Dì Phúc lấy khăn tay bịt mũi lại: “ Tiểu thư, chạy nhanh lên, Tam thiếu đã đem con gái của cô đón đi rồi, Đào Gia Thiên sẽ sớm phát hiện được, nếu không chạy, thì không còn thời gian nữa đâu.”

Nghĩ đến Nặc nặc, Mộc Như Phương tức tốc men theo cầu thang xuống lầu, ban công ở lầu hai không cao, phía dưới có người tiếp ứng, lập tức đưa Mộc Như Phương lên một chiếc siêu xe hạng thương gia.

Tính luôn Mộc Như Phương, trên xe tổng cộng gồm sáu người.

Tài xế nổ máy xe rất nhanh, nghên ngang mà đi, chạy cho đến qua khỏi chiếc cầu dài, tài xế mới thở phào nhẹ nhõm, quan sát giao thông, nhưng cũng không giảm tốc độ.

Mộc Nhưng Phương nhìn cảnh vật phía ngoài. Cô thật sự ...
Thật sự rời khỏi được chỗ này ư...
Tối hôm nay, có phần khá là thuận lợi.

Mộc Như Phương có chút không dám tin.

Sao có thể thuận lợi như vậy, có thể thoát ra khỏi chỗ đó.

Xe chạy được một tiếng mấy đồng hồ, đã đến được Hải Cảng, tài xế nói: “Tề tam thiếu gia và con gái của cô ở đây, tối hôm nay đưa cô rời khỏi chỗ này.”

Nặc Nặc
Mộc Như Phương xuống xe, theo sau mấy người đó lên tàu. Đây là du thuyền tư nhân của Tề tam.
Bước lên boong tàu.

Mộc Nhưng Phương nhìn thấy được Nặc Nặc, cô thấy được con gái của mình, chạy đến mấy bước: “Nặc Nặc.” Trên tay của Nặc Nặc cầm một cây kẹo, ánh mắt đỏ hoe, rõ ràng là nhìn thấy nhiều người lạ nên cảm thấy sợ hãi, bây giờ nhìn thấy Mộc Như Phương, khóc òa lên.

“Mami”
Mộc Như Phương ôm lấy con gái.
Xiết chặt trong lòng mình.
Tề Thâm đi ra, mặc sơ mi màu đen, nụ cười bỉ ổi: “Tiểu nha đầu, chú

không gạt con đúng không, chú đem mẹ con biến ra cho con rồi đó.” Mộc Như Phương giương mắt, không xa đó thấy được Tề Thâm.
Cô ôm Nặc Nặc một cái liền đứng dậy: “Cảm ơn Tề tam thiếu gia."

Gió biển thổi bay tóc của cô, lộ ra một gương mặt trắng nõn xinh đẹp, có một không hai, cho dù trên gương mặt ấy có chút khiếm khuyết nhỏ nhặt,vết sẹo mờ nhạt, nhưng dưới ánh trăng dịu dàng, lại tăng thêm sự mê hoặc huyền bí, giống như bông hoa quỳnh xinh đẹp huyền ảo trong bóng đêm, sợi tóc tung bay, cực kì rung động lòng người.

“Cám ơn, một câu cám ơn, có hơi nhẹ quá không?” Tề Thâm không di chuyển ánh nhìn, bước đến.

Đưa tay giữ lấy cằm của Mộc Như Phương: “Cô Mộc, cái tôi cần không phải là một câu cám ơn.”

------oOo------

Chương 459: Giao dịch (1) 

Mộc Như Phương nhìn hắn, nhìn vào đôi mắt hẹp dài thâm sâu.

Cô cũng không lùi bước ra phía sau.

Chỉ là thản nhiên nhàn nhạt nhìn Tề Thâm.

Trong đôi mắt người đàn ông là sự giễu cợt, không nhìn thấu đáy mắt.

Mộc Như Phương giọng rõ ràng khàn đi: “Tam thiếu gia muốn lấy gì? Để tỏ lòng biết ơn, nếu tôi có, nhất định sẽ cho ngài.”

‘Nếu tôi nói, tôi muốn cô?” khuôn mặt Tề Thâm đột nhiên đưa đến gần, hắn cong môi lên, nở một nụ cười hung hiểm, giọng nói yêu ma trầm lắng, không giống khí phách của Đào Gia Thiên sâu sắc, kiềm nén mà lạnh lùng, giọng nói của Tề Thâm nguy hiểm mà phù phiếm “Đệ nhất mỹ nhân Hải Châu Mộc Như Phương, tôi thật rất muốn thử xem.”

Ánh trăng nghiêng nghiêng đan vào người của Mộc Như Phương trong trẻo nhưng lạnh lùng, cô nhẹ nhàng cắn khẽ đôi môi.

“Tôi không cho rằng Tam thiếu gia là loại người đê tiện như vậy.”

Giọng cô kèm theo sự khinh bỉ nhạt nhẽo xa cách, ánh mắt nhẹ nhàng chớp chớp, nhưng rất bình tĩnh: “Tam thiếu gia, nếu như ngài muốn chơi trò chơi gì, tôi sẽ chơi cùng ngài, nhưng Tam thiếu gia ngài cũng phải cho tôi biết trước, ngài định sẽ chơi trò gì.”

Đôi môi cô khẽ cong lên: “Tôi phải biết được chơi trò gì, thì mới chơi cùng ngài được, không phải vậy sao?’

“Quả nhiên, người đàn bà của Đào Gia Thiên đúng là thông minh.” ý cười trong mắt Tề Thâm vụt tắt: “Con gái của cô tôi có thể giúp cô sắp xếp, bác sĩ tốt nhất tiến hành phẫu thuật, nhưng...Tôi muốn cô trở về bên Đào Gia Thiên, lấy được tài liệu nội bộ của tập đoàn Đào thị.”

Hiện nay Tề Gia và Đào Gia đang cạnh tranh một hợp tác thương mại

quốc tế.

Tề Thâm muốn được ở trong Tề Gia có được chỗ đứng vững chắc, thì phải lấy được cái hợp tác lần này.

Hắn thừa nhận, Mộc Như Phương người phụ nữ này quá đủ để hấp dẫn hắn, về diện mạo đã đủ ưu thế, cũng khó trách,n gười như Đào Gia Thiên cũng phải gục ngã trên người cô.

Mộc Như Phương theo bản năng ôm chặt Nặc Nặc. Cô nhìn Tề Thâm, gió thổi bay tóc của cô.

Trong gió, tiếng cô khe khẽ: “ Ý của anh là, đưa tôi trở về bên Đào Gia Thiên.”

“Đúng vậy.”

“Anh dựa vào gì cho rằng, tôi sẽ đồng ý.”Ngón tay trắng nõn xinh đẹp của Mộc Như Phương xiết chặt, giọng cô hoàn toàn khàn xuống: “Tôi không dễ gì chạy thoát ra ngoài, Tam thiếu gia, anh đừng hiếp người quá đáng.”

“Tôi có thể cho con gái cô điều kiện phẫu thuật tốt nhất, cuộc sống tốt đẹp nhất, tôi có thể chăm sóc nó thật tốt, theo như tôi biết, nếu cô bé trong vòng hai tháng, không tiến hành phẫu thuật sẽ nguy hiểm đến tính mạng bất cứ lúc nào? Hay là, cô cảm thấy, bây giờ cô chạy thoát ra ngoài, nếu không có tôi bảo vệ cô, Đào Gia Thiên sẽ buông tha cho cô?’ Tề Thâm ngồi ở sofa trên boong tàu, một bên là trợ lý rót một ly rượu đỏ.

Hắn uống một ngụm: “Hay là Đào Gia Thiên sẽ buông tha cho cô bé?” Mộc Như Phương biến sắc.
Cô biết ngay.
Tề Thâm không lí nào tốt bụng tốn công phí sức để cứu cô.

“Nếu như tôi đồng ý, ông có thể bảo đảm, bảo đảm con gái tôi sẽ không có chuyện gì.”

“Tôi bảo đảm với cô, cô bé này, sẽ nhận được điều kiện trị bệnh tốt nhất, đợi đến lúc cô lấy được tài liệu thương mại nội bộ của Đào Gia, tôi sẽ cứu cô ra, cho cô thay tên đổi họ, đưa cô và con gái đi đến một thành phố yên bình sinh sống,” Tề Thâm nói: “Dựa vào cô, hẳn là rất đơn giản, Đào Gia Thiên chưa thật sự quên cô, tình cảm hắn đối với cô vẫn còn.”

Mộc Như Phương gượng cười.
Có cảm tình.
Sao có thể.
Anh ta đối với cô,hoàn toàn không có cảm tình. Nhưng Mộc Như Phương không biết.

Theo Tính cách của Đào Gia Thiên, khi đối diện đối với sự uy hiếp, anh chưa bao giơ nương tay, nhưng cho dù bị mất trí nhớ, anh vẫn không ra tay với cô, có thể là trong trí nhớ đã quên cô lâu rồi, nhưng cô cũng sớm ngấm vào sâu trong tủy cốt của anh rồi.

Như là độc thấm vào xương, không có thuốc giải.

Cô nhìn Nặc Nặc, đưa tay vuốt vầng trán nóng hổi của cô bé, Nặc Nặc đang phát sốt, cô nói: “Tôi chấp thuận.”

------oOo------

Chương 460: Giao dịch (2) 

Lúc này.
Biệt thự Lan Giang là khu biệt thự đắc giá nhất Hải Châu.

Gần bên một hồ nhân tạo màu xanh thẫm, phong cảnh rất đẹp, yên tĩnh giữa những xô bồ, biệt thự ba tầng kiểu cách như lâu đài.

Xung quanh gấm hoa rực rỡ, ở đây phong cảnh tốt, hoa hồng trong vườn đều được trồng bằng những hạt giống tốt nhất được chuyển về bằng hãng hàng không Tân Tây Lan.

Trong không khí thoang thoảng mùi hoa thơm. Trong thư phòng.

Đào Gia Thiên ngồi bên cửa sổ, nghe trong điện thoại di động, bảo vệ đang trình báo.

Đáy mắt người đàn ông tối đen, quay cuồng lạnh như băng nước biển.

Như dao sắc khắc tạc lên gương mặt kèm theo hơi thở lạnh giá.

“Ngươi nói sao, hỏa hoạn ư?” Đôi mắt người đàn ông lóe lên một vệt kinh hoàng chính bản thân cũng không nhận biết được, áo khoác cũng không lấy, lập tức đi xuống lầu lao xe chạy đi, trên đường xe chạy như bay, mọi khi lộ trình phải chạy một tiếng rưỡi, bây giờ chỉ mất nửa tiếng đồng hồ.

Khi Đào Gia Thiên chạy đến được ngôi biệt thự ở ngoại ô.

Ngọn lửa vẫn còn cháy rất to, còn chưa dập tắt được, cảnh tượng trước mắt chỉ thấy lửa cháy cuồn cuộn ngập trời, bảo vệ chạy đến: “Thưa cậu chủ...”

“Chuyện gì đã xảy ra! Tại sao lại xảy ra cháy? Mộc Như Phương đâu?”Đào Gia Thiên đứng nhìn biển lửa cháy cuồn cuộn, hơi nóng phả

vào người, anh đứng cách ngôi biệt thự mấy chục mét cũng cảm nhận được sóng nhiệt rất lớn, trước mắt, chỉ có một mảng lửa lớn cháy dữ dội, Mộc Như Phương...

Cô ấy vẫn còn trong đó.
“Cô Mộc cô ấy...” Bảo vệ im lặng.

Bởi vì lúc mới xảy ra hỏa hoạn, bọn họ chỉ lo tập trung dập lửa, nhưng bây giờ, ngọn lửa vẫn chưa giảm, còn cô Mộc thì...

Bọn họ không có ai xông lên lầu hai. Ngọn lửa quá lớn.

Đào Gia Thiên im lặng nhìn đám bảo vệ, giọng trầm xuống: “Tôi hỏi cậu, Mộc Như Phương đâu?”

“Cô Mộc, cô Mộc vẫn còn trong đó ...”
Ngọn lửa lớn như vậy.
Bị vây hãm bên trong, rất hiển nhiên, không thể nào còn sống được.

Đào Gia Thiên xông vào, mấy viên bảo vệ không cản lại được, lập tức cùng xông vào, người đàn ông nhìn thấy trước mặt lửa cháy ngùn ngụt, nhiệt độ cực nóng cháy bỏng da thịt, một sức mạnh khiến người ta nghẹt thở, lầu hai là nơi cháy dữ dội nhất, anh không hề đắn đo, xông lên đó, căn biệt thự này có rất nhiều chỗ đều sử dụng vật liệu chống lửa để trang trí, chắc sẽ phát huy tác dụng, nhưng dưới ngọn lửa mãnh liệt như vậy, cũng không có quá nhiều tác dụng.

“Mộc Như Phương!” Trong làn khói cuồn cuộn. Anh gọi tên của cô.

“Mộc Như Phương!” Giọng của anh khàn khàn run lên, cho dù anh mất trí nhớ nhưng trong lúc này, tận đáy lòng của anh hiểu được, người phụ

nữ này, đối với anh có ý nghĩa như thế nào.

Anh có thể từ bỏ tất cả những gì mình có được, nhưng không thể không có Mộc Như Phương.

Trên lầu hai, bong dáng của anh bị ngọn lửa nuốt chửng, rốt cuộc cũng không tìm ra Mộc Như Phương, trong làn khói dày đặc, anh không đem theo một thiết bị phòng hộ nào, bắt đầu không thở được, cuối cùng từ từ nhắm mắt lại.

Lục Diên Phong cố hết sức mình xông vào, đưa Đào Gia Thiên đã hôn mê ra ngoài.

Trước cửa đã có bác sĩ đợi sẵn.

Đào Gia Thiên toàn thân mệt rã rời, nằm vật ra dưới đất, bác sĩ rất nhanh đến tiến hành cấp cứu.

Đào Gia Thiên trước lúc nhắm mắt, trong đầu hiện ra gương mặt xinh đẹp của Mộc Như Phương, người phụ nữ này...có thật đã chết trong trận hỏa hoạn này không?

_____

Trong bệnh viện.

Buổi sáng ngày thứ hai khoảng 7 giờ.

Đào Gia Thiên mở mắt ra.

Anh ngồi dậy, tháo kim truyền dịch ra: “Mộc Như Phương đâu, người phụ nữ đó đâu rồi?”

Cơn thịnh nộ của anh, làm mấy viên bảo vệ trong phòng không ai dám lên tiếng.

Trong đó có một người bước ra: “Thưa cậu, lửa đã được dập tắt, nhưng vẫn không tìm được thi thể của cô Mộc Như Phương...”

Anh ngẩn người.

Đáy mắt lóe ra tia hy vọng: “Không kiếm ra được...” Vậy là cô ấy vẫn còn sống...

------oOo------