CHƯƠNG 461 - 470
Chương 461: Giao dịch (3)
“Gia”—
Lục Diên Phong đi qua.
Vết thương bỏng trên người anh đã được bắng bó rồi, không có nghiêm trọng, mấy bước của anh đã đến bên giường bệnh: “Gia, tiểu thư Nặc Nặc không thấy đâu nữa rồi”.
Đáy mắt của Đào Gia Thiên dần dần tối đi.
“Anh nói cái gì”? Giọng của người đàn ông mang theo chế nhạo: “Người phụ nữ đó không thấy nữa”!
Đào Gia Thiên dần dần híp mắt.
Đáy mắt lạnh như dưới đáy biển.
Đáy mắt của anh hiện qua vô cùng mỉa mai, hai tay dần dần nắm chặt. Anh cảm thấy mình rất đáng cười.
Tối hôm qua lại xông vào trong biển lửa vì cô.
Thật sự buồn cười chết được!
Trận lửa này, lại là kế hoạch của Mộc Như Phương, kế hoạch trốn thoát, mang theo đứa bé đó, dựa vào một mình cô, đương nhiên là không có đủ bản lĩnh trốn khỏi đây, rất rõ ràng có người ở sau giúp đỡ cô, anh lại thật sự cho rằng cô bị nhốt trong trận lửa tối qua.
Đầu bắt đầu đau.
Những đường gân xanh trên trán người đàn ông đập dữ dội, anh nghiến răng.
Cố gắng áp chế đau đớn khó lòng kìm uống này, hai tay bởi vì nắm chặt,
vết bỏng trên tay bị bung ra, những đường gân xanh trên tay nổi lên, Diên Phong một bên chau mày: “Gia.... Tôi đi gọi bác sĩ”.
Đào Gia Thiên lần nữa mở mắt ra, âm u lạnh lẽo, môi mỏng nôn ra: “Không cần”.
“Gia...”
Lục Diên Phong biết Đào Gia Thiên từ sau khi mất trí nhớ bệnh đau đầu rất nặng, nhưng mà lúc này, Lục Diên Phong biết, tất cả những lí do này đều vì Mộc tiểu thư.
Đào Gia Thiên nắm chặt tay, đáy mắt lạnh lẽo: “Mộc Như Phương, lật cả thành phố Hải Châu cũng phải tìm ra cho tôi”!
“Vâng”.
Trong phòng bệnh rơi vào vắng lặng. Chỉ có một mình Đào Gia Thiên.
Từng việc xảy ra trong tối qua lần lượt hiện về trong kí ức, bây giờ anh mới cảm thấy, anh xông vào biển lửa cố gắng tìm người phụ nữ đó, quả thật là một câu chuyện cười hoang đường.
Cô lại dùng phương thức đó trốn thoát.
Khóe miệng nhếch lên độ cong lạnh lẽo, Đào Gia Thiên đem tay đặt vào vị trí tim của anh: “Em khiến anh đi cứu em, em có biết đáng cười bao nhiêu không? Từ nay về sau, em không thể dùng những khí ức vụn vặt lúc trước để khống chế anh, kí ức lúc trước anh không biết, anh không có”.
Trong ngực tim đập mạnh lên.
Đáy mắt anh, đã không có chút cảm tình gì nữa.
- --
Mộc Như Phương không thích bị ai uy hiếp, cô cũng không hoàn toàn tin
tưởng Tề Thâm, đấu tranh của nội bộ Tề gia cô không hề muốn tham dự. Nhưng mà Nặc Nặc cô nhất định phải cứu.
Tề Thâm đồng ý sắp xếp đoàn đội bác sĩ tim tốt nhất làm phẫu thuật cho Nặc Nặc.
“Tôi có thể đồng ý với anh, nhưng mà tôi bắt buộc phải đợi con gái tôi làm xong phẫu thuật bình an vô sự”.
Đây là giới hạn của cô.
Không thì cô đồng ý cá chết rách lưới.
“Được” Tề Thâm không hề suy nghĩ, liền đáp ứng, phía sau người mặc áo đen dường như có chút do dự, đi đến, dựa sát tai Tề Thâm: “Tam thiếu, nhưng mà....”
Tề Thâm nghe xong: “Làm người làm việc, tín nhiệm là quan trọng nhất, tôi đồng ý Mộc tiểu thư, là nhất định làm được”. Anh phân phó thuộc hạ: “Lập tức đưa tiểu thư Nặc Nặc đi thành phố Z, kiểm tra thân thể, tiến hành phẫu thuật”.
Đào Gia Thiên lúc này đã ở thành phố Hải Châu giăng thiên la địa võng.
Mộc Như Phương không thể quang minh chính đại ngồi các loại phương tiện bình thường, buổi tối 11 giờ lên máy bay tư nhân của Tề Thâm, Mộc Như Phương ôm con gái, nhìn cảnh đêm bên ngoài.
Phồn hoa của thành phố Hải Châu hiện vào mắt cô, cô ôm chặt con gái.
“Mami, chúng ta về sau có gặp chú kì quái đó không....” Đáy mắt của Nặc Nặc mang mấy phần sáng.
Thế giới của trẻ con thật đơn thuần đẹp đẽ.
Mộc Như Phương biết “chú kì quái” trong lời cô bé là ai. Là Đào Gia Thiên.
Xem ra, Đào Gia Thiên mặc dù đưa Nặc Nặc giữ ở nơi chỉ có một mình cô bé, nhưng mà đối Nặc Nặc không có tệ, cũng không gây tổn hại đến cô bé.
“Con nhớ chú kì quái đó sao”? Mộc Như Phương không nhịn nổi nhẹ nhàng hỏi.
------oOo------
Chương 462: Giao dịch (4)
“Bởi vì chú mua cho con rất nhiều cừu đồ chơi, mặc dù chú ấy có lúc rất hung dữ, nhưng àm đồng ý mua đồ cho con, ngày hôm sau đều sẽ mang qua cho con, chú ấy mặc dù nhìn thì rất hung dữ, nhưng mà sẽ bế Nặc Nặc, giống như bố vậy...” Giọng cô bé ngọt như sữa.
Nhắc đến Đào Gia Thiên, đáy mắt của cô bế đầu tiên là hiện qua cảm xúc sợ sệt, nhưng mà lại dần dần cười lên.
Mộc Như Phương hít thở hơi thật mạnh.
Hoặc là cô là ích kỉ rồi.
Nặc Nặc là con của Đào Gia Thiên, cô không muốn để Nặc Nặc biết, cô sợ, cô không có cách nào đối diện được với ánh mắt sạch sẽ đơn thuần như vậy của Nặc Nặc.
Cô bây giờ hi vọng là Nặc Nặc về sau có cuộc sống khỏe mạnh. Có một trái tim khỏe mạnh.
“Nặc Nặc đồng ý với mami, cho dù mami không có ở bên con, con cũng phải nghe lời, hiểu chuyện, nghe lười của dì, chăm sóc tốt bản thân”.
“Mami, vì sao mami không thể ở bên cạnh con không”? Cô bé lập tức ôm chặt Mộc Như Phương.
“Nặc Nặc, mami còn có công việc, công việc của mami rất bận, Nặc Nặc phải làm phẫu thuật, như vậy tim về sau sẽ không đau nữa, mami cần đi kiếm tiền đó”.
“Thật sao”? Ánh mắt của Nặc Nặc sáng lên.
“Chỉ cần làm phẫu thuật, Nặc Nặc có phải là có thể giống những bạn nhỏ khác ở bên ngoài chạy nhảy, cùng những bạn khác cùng đi chơi, cũng sẽ không đau nữa”.
Nặc Nặc bệnh lâu như vậy, mỗi lần đều hy vọng có thể cùng những bạn nhỏ khác trong chỗ ở cùng nhau chơi đùa, Mộc Như Phương cười nhẹ nhàng, sờ tóc Nặc Nặc: “Mami bảo đảm với con”.
Nặc Nặc trong lòng của Mộc Như Phương ngủ.
Nụ cười trên mặt cô cũng dần dần biến mất, con đường phía trước đầy chông gai, cô cũng không biết bản thân lần này có biết đi qua không, lại quay trở về bên cạnh Đào Gia Thiên, sẽ gặp loại dày vò gì, cô cũng không biết.
Nhưng mà, chỉ cần Nặc Nặc có thể khỏe mạnh, là có thể rồi. Cả đời này cô, đã như vậy rồi.
Hy vọng và ánh sáng duy nhất, chỉ có con gái Nặc Nặc của cô. - --
Thành phố Z.
Tề Thâm sắp xếp rất tốt, vừa mới hạ cánh, có đoàn đội trị liệu chuyên nghiệp mang Nặc Nặc đi, cô đi đằng sau, Nặc Nặc làm kiểm tra toàn thân, Mộc Như Phương luôn ở cùng cô.
Lịch phẫu thuật là ba hôm sau.
Mộc Như Phương thật ra rất sợ, bởi vì Nặc Nặc còn nhỏ, lại thêm nữa nguy hiểm phẫu thuật rất lớn, bác sĩ nói có 70%, nhưng mà vẫn còn 30% kia, là điều mà Mộc Như Phương lo lắng.
Trước lúc bác sĩ tiến hành phẫu thuật đã nói với cô về tình trạng xấu nhất rồi, trong tay của Mộc Như Phương đều là mồ hôi, ngày phẫu thuật Mộc Như Phương đứng ở trước cửa phòng phẫu thuật.
Cô kí hai lần giấy phẫu thuật, mỗi giây mỗi phút đối với cô là dày vò cực lớn.
Phẫu thuật tiến hành mất 6 tiếng, bác sĩ cùng y tá bước ra, Mộc Như Phương lập tức đón bác sĩ, bác sĩ gỡ khẩu trang cười cười: “Mộc tiểu
thư, phẫu thuật rất thuận lợi”.
Những lo lắng của Mộc Như Phương ở trong lòng liền rơi xuống.
Nặc Nặc bị đẩy vào phòng phẫu thuật, Tề Thâm mời một y tá chuyên nghiệp đến, ngoài y tá này ra, còn có vệ sĩ của Tề Thâm ở đây.
Nặc Nặc buổi tối hôm đó tỉnh rồi, Mộc Như Phương ngồi bên giường bệnh, Nặc Nặc còn rất yếu: “Mami.... Nặc Nặc khỏi chưa ạ”?
“Nặc Nặc thật dũng cảm, đợi đến Nặc Nặc xuất viện, là khỏi rồi”. Mộc Như Phương đỏ khóe mắt.
“Mộc tiểu thư, tam thiếu bảo cô nghe điện thoại”. Vệ sĩ bước vào đưa điện thoại cho Mộc Như Phương.
Mộc Như Phương ở đây không có điện thoại, mấy ngày nay tất cả này giống với lúc trước bị Đào Gia Thiên giám sát ở biệt thự vậy, giống nhau bị người khác khống chế, bị uy hiếp như vậy, nhưng mà không giống chính là.....
Con gái của cô có một thân thể khỏe mạnh rồi. Sẽ có một tuổi thơ khỏe mạnh vô lo vô nghĩ rồi.
Cô để y tá chăm sóc Nặc Nặc, sau đó cầm điện thoại, đi đến sân thượng: “Alo”.
“Mộc Như Phương, Đào Gia Thiên bây giờ đã lật cả thành phố Hải Châu cũng phải tìm được cô rồi, quả nhiên anh ta đối với cô không phải không có tình cảm, ba ngày sau, tôi đưa cô về thành phố Hải Châu, thậm chí cô làm sao đi tiếp cận Đào Gia Thiên đó là việc của cô, tôi cần trong nửa năm, lấy được toàn bộ tư liệu thương nghiệp của nội bộ gia tộc Đào thị. Tôi sẽ chăm sóc tốt con gái của cô, cho con bé cuộc sống đãi ngộ tốt nhất”.
“Vì sao phải đến tìm tôi? Vì sao lại muốn tôi làm việc này”? Mộc Như Phương không hiểu, chẳng lẽ chỉ là vì Tề Thâm cảm thấy Đào Gia Thiên đối với cô vẫn còn tình cảm sao?
Nhưng mà trải qua lần này.....
Mộc Như Phương nhìn cửa sổ bên ngoài, cô cũng muốn trở thành một con chim bay tự do trên bầu trời xanh.
Nhưng mà, cô không có đường lựa chọn khác.
Tề Thâm ngây người: “Mộc Như Phương, bởi vì chỉ có cô”.
------oOo------
Chương 463: Cô ấy đã trở lại
Ba ngày sau.
Mộc Như Phương quay lại thành phố Hải Châu.
Cô không biết tương lai mình sẽ phải đối mặt với điều gì.
Cô ở trên ca-nô của Tề Thâm, qua lan can cô nhìn sóng biển, gió biển tùy tiện, có lẽ muốn chào đón cô, còn muốn long trọng hơn những cơn song gió này nữa.
Không sao.
Mộc Như Phương cười, đôi má xinh đẹp được phủ lên nắng chiều, những nhân viên mặc quần áo công nhân không kiềm được nhìn một cách si mê, rất lâu sau tâm trí mới có thể quay trở lại.
- -----
Thành phố Z.
Một chiếc Bentley màu đen dừng lại ở trước của bệnh viện.
Một đôi giày da cao cấp màu đen.
Sau đó là một đôi chân thon dài được bao bọc trong chiếc quần đen.
Người đàn ông từ trên xe bước xuống, đeo một chiếc kính khung kim loại, khuôn mặt đẹp trai, mũi cao, xương trán anh ta có chút sâu, nên hốc mắt rất sâu.
“Tổng giám đốc Tống, chúng tôi điều tra ra được cô Nặc Nặc ở phòng bệnh 1216A.”
Tống Kỳ Tu đi vào thang máy. Anh ta liếc nhìn đồng hồ.
Sau khi ra khỏi thang máy, trực tiếp đi đến cửa phòng bệnh dưới sự chỉ dẫn của trợ lý.
Bên trong là giọng nói dịu dàng của bảo mẫu: “Tiểu thư, cô ăn một chút đi, nếu không sao có thể khỏe được?”
Nước mắt Nặc Nặc không ngừng rơi xuống: “Cháu muốn mẹ, cháu muốn mẹ.”
Nặc Nặc không tìm thấy Mộc Như Phương, rất lo lắng, không ăn cơm, luôn kháng cự.
Bảo mẫu cũng rất lo lắng.
Nhưng cô Mộc kia....
Cô nhớ lại vị tiên sinh tên Tố Tề Thâm đã nói với cô nếu như không chăm sóc tốt vị tiểu thư này, thì công việc này cô cũng đừng mong làm nữa.
Đừng chỉ xem nó là một công việc bảo mẫu bình thường. Nhưng, lương rất cao.
Bảo mẫu sao bằng lòng từ bỏ.
Không ngừng dỗ dành Nặc Nặc.
Đột nhiên cửa phòng bệnh mở ra, đi vào là một người đàn ông mặc vest màu xám khói, khí thế mạnh mẽ, cả người phát ra hào quang, khuôn mặt đẹp trai.
Nhưng là một người rất lạ.
Bảo mẫu chưa từng gặp qua.
Cô ấy vội vàng đứng trước Nặc Nặc, quan sát người đàn ông trong bộ đồ màu xám khói một cách cẩn thận: “Anh...anh muốn làm cái gì? Anh là ai?”
Hai vệ sĩ phụ trách canh gác nơi này đi vào, nhưng rất nhanh, bị người của Tống Kỳ Tu chế ngự, hai tên vệ sĩ bị đánh vào bụng, ngã xuống đất.
Tống Kỳ Tu nhìn cô bé gầy gò, xanh xao đang nằm trên giường bệnh: “Cháu tên Nặc Nặc.”
Cô bé sợ hãi gật đầu.
Tống Kỳ Tu liếc nhìn vệ sĩ, nói: “Nói với Tề Tam một tiếng, người, Tống Kỳ Tu tôi đưa đi, chuyện của anh ta, sau này tôi sẽ tìm anh ta tính sổ!”
Dám uy hiếp em gái Tống Kỳ Tu.
Dùng anh ta làm công cụ để giành được lợi ích trong cuộc tranh đấu gia đình!
Anh ta nhìn Nặc Nặc: “Sau này, cháu tên Tống Nặc, sống cùng với cậu, ta là cậu của của cháu.”
“Chú...” Từ trước đến giờ Nặc Nặc chưa từng được tiếp xúc với từ này.
Cô bé mở to mắt, cũng quên luôn khóc.
Nhìn người đàn ông lạ trước mặt.
“Vậy cậu...cậu quen mẹ sao? Cậu có thể đưa mẹ quay về không, cháu muốn mẹ.”
Tống Kỳ Tu nói: “Bây giờ chưa được.”
“Nặc Nặc, mẹ cháu, hi vọng cháu có thể có một cơ thể hoàn toàn khỏe mạnh, tuổi thơ hạnh phúc, cháu vừa làm phẫu thuật xong, bây giờ đang trong giai đoạn khồi phục, nên cháu không thể không ăn cơm, nếu không, mẹ cháu cũng sẽ đau lòng.”
Dường như cô bé hiểu, cắn môi: “Nếu như cháu ăn cơm, cơ thể cháu khỏe rồi, cháu có thể gặp mẹ không.”
Ánh mắt cô bé sạch sẽ tinh khiết, khiến Tống Kỳ Tu không thể không
đồng ý: “Nặc Nặc, cậu sẽ cố gắng, để cháu gặp mẹ.” Nhưng không phải là bây giờ.
Những tài liệu bí mật Tề Tam cần, anh ta Tống Kỳ Tu.... Cũng cần.
Anh ta mắng Tề Tam không biết xấu khổ, dùng loại thủ đoạn này uy hiếp Như Phương, thực ra, anh ta cũng không biết xấu hổ, lúc đó không ra mặt năng cản, nếu như anh ta ra mặt, thì có thể để Mộc Như Phương mang theo con gái sau này tiếp tục sống một cuốc sống bình thường.
Nhưng, anh ta đã do dự.
Bởi vì, anh ta Tống Kỳ Tu sống, chính là muốn nhìn thấy nhà họ Đào biến mất khỏi thành phố Hải Châu.
------oOo------
Chương 464: Giao dịch trên du thuyền bạch trú (1)
Đáy mắt anh ta không hề che giấu sự căm hận đối với nhà họ Đào.
Nếu như không vì hai anh em nhà họ Đào-Đào Kiệt và Đào Ô, anh ta không rời khỏi nhà họ Mộ Dung từ khi còn nhỏ, cũng không phải chứng kiến cha mẹ chết thảm trong ngọn lửa, cũng không chứng kiến hai người em gái của mình lâm vào hoàn cảnh khó khăn.
Mà bây giờ, nhà họ đang cực kỳ hưng thịnh.
Đào Kiệt ngồi lên vị trí cao nhất nhà họ Đào.
Đào Gia Thiên rất có danh tiếng, mạnh mẽ quyết liệt. Tất cả, vốn nên thuộc về nhà họ Mộ Dung.
- -----
Màn đêm từ từ buông xuống.
Bầu trời sao sáng như ban ngày, Đào Gia Thiên đứng trước cửa sổ, nhìn màn đêm đen, dày đặc ngoài cửa sổ, Lục Diên Phong gõ cửa đi vào, ánh mắt của anh ta có chút phức tạp: “Thiếu gia, cô Mộc tìm đến.”
Đáy mắt người đàn ông có một cơn sóng xoẹt qua.
Đào Gia Thiên khẽ mím môi, giọng nói châm biếm: “Tìm đến rồi?” Anh ta nheo mắt, lạnh lùng “hừ” một tiếng: “Đưa đến câu lạc bộ Thượng Thành.”
Lục Diên Phong nhìn Đào Gia Thiên.
Anh ta cảm thấy, Đào Gia Thiên thay đổi rồi.
Biểu cảm của anh ta lạnh lùng, đáy mắt có coi thường, dày đặc như sương mù, trong lòng Lục Diên Phong thật sự có chút buồn phiền, nếu như, không có Mộc Như Phương, trên thế giới này không có Mộc Như
Phương, có lẽ Đào Gia Thiên cũng không biến thành dáng vẻ như bây giờ.
Trong lòng anh ta thật sự hi vọng Mộc Như Phương có thể rời khỏi nơi này.
Như vậy, cô ấy cũng có thể giải thoát cho chính mình, mà Đào Gia Thiên cũng không bị khốn khổ, ràng buộc trong việc mất trí nhớ.
Nhưng Mộc Như Phương, cô ấy vẫn quay lại.
Cả người toát ra sự lạnh lùng, vẻ đẹp độc nhất vô nhị.
- ----
Đôi mắt Mộc Như Phương bị một tấm vải đen che lại.
Hai tay cô cũng bị trói.
Cô bị đưa tới một căn phòng, sau đó người kia đóng cửa lại. Cô không thể nhìn thấy.
Chỉ biết bản thân lúc này đang ở trong một căn phòng.
Sau khi xuống phà, cô bị vệ sĩ nhà họ Đào phát hiện, liền bị bịt mắt lại đưa đến đây, cô cảm nhận được, nơi này có lẽ là một câu lạc bộ cao cấp ở thành phố Hải Châu.
Phòng ngủ này, không gian có lẽ rất lớn, là một phòng bao, cô cẩn thận đi về phía trước, đột nhiên cửa phòng được mở ra.
Thực ra cô không nhìn thấy.
Chỉ là một hành động bản năng mà thôi.
Sau đó nghe được giọng nói của một người xa lạ: “Đây quả là một món quà tốt.”
Da đầu Mộc Như Phương ngứa ran.
Cô gần như nghĩ cũng không dám nghĩ, tiến về phía trước, bị đối phương chặn lại, đem cô dựa vào sofa, động tác này không hề nhẹ nhàng, nhưng sau lưng là một chiếc sofa mềm mại, cơ thể người đàn ông đè xuống.
“Anh là ai, anh muốn làm cái gì!”
Hai tay Mộc Như Phương bị trói, cô chỉ có thể vặn vẹo cơ thể để kháng cự, nhưng vẫn không thể chống lại sức mạnh của người đàn ông, quần áo trên người cô trong lúc đấu tranh đã bị xé, sự xâm phạm của người đàn ông khiến cô muốn sụp đổ, sự đau đớn khiến cô không chịu được mà hét lên, sau đó, môi cô bị bịt bằng khăn mặt, người đàn ông kia không hôn cô, chỉ cắn.
Dùng lực cắn giống như muốn phát tiết.
Động tác của anh ta không hề dịu dàng, gần như là tàn nhẫn, giọng nói của anh ta cũng rất lạ khàn khàn: “Tôi là ai? Cô không cần phải biết, cô chỉ cần biết, tối nay, cô chính là của tôi.”
Hành hạ cả đêm, khiến cô kiệt sức.
Đặc biệt là bị che mắt, cũng không thể nói, thần kinh của cô căng thẳng, sự đau đớn trên cơ thể đặc biệt rõ ràng, người đàn ông kia đã rời đi.
Mộc Như Phương từ sofa ngã xuống.
Hai tay cô vẫn bị trói, nhưng tối nay, vì sự vùng vẫy của cô, trên cổ tay đã xuất hiện vết đỏ từ sợi dây.
Không thương tiếc cứa vào làn da cô. Cô nằm trên thảm, thở hổn hển.
- ----
Đào Gia Thiên đi ra khỏi phòng bao, anh ta bỏ máy biến âm ra khỏi cổ họng, ánh mắt hờ hững, giống như một lưỡi kiếm lạnh, Lục Diên Phong đi qua: “Cô Mộ phải sắp xếp như thế nào?”
“Ngày mai đưa cô ta lên du thuyền Bạch Trú.” Ở đó, sẽ có một cuộc đấu giá lớn.
------oOo------
Chương 465: Giao dịch trên du thuyền bạch trú (2)
Nói chính xác chính là du thuyền Bạch Trú mang số hiệu N78. Tối nay ở đây sẽ diễn ra một cuộc đấu giá quốc tế.
Đây là bữa tiệc đấu giá được tổ chức trên du thuyền lớn nhất trên thế giới.
Những người tham dự, phải đeo mặt nạ theo quy định. Nhận được lời mời đều là những người không bình thường.
Vì để đề phòng thân phận bị bại lộ, cũng đề phòng những vật phẩm đắt tiền bị giết hại.
Sau khi Mộc Như Phương tỉnh lại liền bị giam giữ ở đây.
Trước mặt là bóng tối.
Hai tay cô vẫn bị trói sau người, không có cách nào di chuyển được, ngồi trong một không gian rất đẹp, miệng cô bị dán băng dính, không thể nói chuyện, cô không biết lúc này bản thân đang ở đâu, nhưng có thể chắc chắn, chào đón cô là một cơn bão.
Người đàn ông đã xâm phạm cô tối qua là ai? Đào Gia Thiên đâu, anh ta ở đâu...
Hoặc nói, người đàn ông xâm phạm cô tối hôm qua, được sự cho phép của Đào Gia Thiên mới làm như vậy sao?
Mộc Như Phương càng nghĩ tâm trí càng căng thẳng.
Chỗ này hình như rất hỗn loạn, nhưng cô bị giam giữu trong một không gian nhỏ, nên không nhìn thấy cái gì, trước mặt cô, dường như có một tấm vải đen che lại.
Nhưng cô vẫn có thể nghe thấy tiếng bước chân ở bên ngoài, âm thanh ai đó đang chuyển đồ.
Tiếng trao đổi ồn ào bằng các ngôn ngữ khác nhau.
Chỗ này, chả lẽ là bến tàu.
Trung tâm hậu cần.
Sự nghi ngờ của Mộc Như Phương vẫn chưa được chứng thực, đột nhiên cô bị lung lay một cái, dường như bên ngoài có người đang di chuyển cô.
Cô ở trong chiếc vali nhỏ hẹp di chuyển bên trong không gian nhỏ không chịu kiểm soát.
Cô không chịu được phát ra âm thanh “Ô Ô”
Liền nghe thấy có người dùng tiếng anh nói: “Ôi, đây là đồ vật gì thế, còn sống sao?”
- ----
Tầng ba của du thuyền. Hiện trường buổi đấu giá.
Người dẫn chương trình điều khiển bầu không khí: “Tôi biết, các vị đều đến từ khắp các quốc gia đến đây, đều không phải là vì châu báu, thư họa bình thường, sau đây chúng tôi sẽ bắt đầu buổi đấu giá tối nay của chúng ta, vật phẩm đẹp nhất, viên ngọc đẹp nhất trên biển.”
“Có đồ gì thì nhanh lấy ra đi, không cần lãng phí thời gian của tôi.” “Đúng vậy, nhanh lấy ra đi.”
“Được rồi, các vị tiên sinh không cần vội, chúng ta bắt đầu buổi đấu giá.”
Người dẫn chương trình giơ tay lên, lập tức hai người ngoại quốc đưa ra một đồ vật được bọc lụa đỏ giống như một chiếc hộp, chiếc hộp là hình
bán nguyệt, cao hai mét, rộng nửa mét, lập tức thu hút sự chú ý của rất nhiều người.
Ngay cả trên lầu, người trong phòng bao VIP, ánh mắt cũng dừng lại trên vật phẩm đó....
Chính là ở trên lầu, phòng bao số 3.
Đào Gia Thiên mặc áo Tôn Trung Sơn và quần âu đen ngồi trên ghế sofa, ánh mắt rơi xuống bên dưới chiếc cửa sổ sát đất, trên đài đấu giá, khuôn mặt anh ta lạnh lùng và khát máu, đôi môi mang theo một nụ cười châm biếm, Lục Diên Phong ở bên cạnh, sắc mặt nặng trĩu.
Ngươi dẫn chương trình dưới lầu dường như cố ý ngẩng đầu lên nhìn liếc nhìn, hỏi có thể đấu giá không.
Lục Diên Phong nhìn vẻ mặt của Đào Gia Thiên, giơ tay, vẫy một cái.
Người dẫn chương trình lập tức nói: “Được rồi, vậy chúng ta hãy xem một chút, viên ngọc đẹp nhất trên biển....” Lời nói vừa hạ xuống, tấm lụa đỏ liền được nhấc lên.
Đồng thời
Mộc Như Phương cũng nhìn rõ tình hình bên ngoài. Cô là...
Đang ở trong lồng.
Ánh mắt cô có chút sững sờ, sau đó là bàng hoàng, sợ hãi, kinh sợ, những người bên ngoài như những con thú hoang, điên cuồng gào thét giá, giờ cô mới biết hoàn cảnh lúc này của mình...
Cô mặc một chiếc váy trắng rất đơn giản, khuôn mặt không trang điểm, vẻ đẹp tự nhiên, thực sự giống như viên ngọc đẹp nhất trên biển, khuôn mặt hoàn hảo với hàng lông mi dài, đôi mắt như mùa xuân rộ rõ sự sợ hãi, đã kích thích ham muốn chinh phục của rất nhiều người đàn ông ở buổi đấu giá.
Mộc Như Phương không có cách nào bình tĩnh được, chả lẽ đấy thật sự là số mệnh của cô sao?
------oOo------
Chương 466: Anh mãi mãi không thể biết được
Lúc này, rất nhiều người đang đấu giá.
Giá đã từ 17 tỷ giá khởi điểm đã nâng giá lên đến con số trăm tỷ.
Ánh sáng trước mắt Mộc Như Phương như ban ngày, nhưng dường như cái gì cô cũng không nhìn thấy, chỉ nhìn thấy những khuôn mặt xấu xí, lòng người xấu xí, cô không ngờ được, cô lại rơi vào số mệnh này, điều này khiến cô nhớ lại những ký ức tồi tệ nhất.
Tầm nhìn càng trở nên rõ ràng.
Cô nhìn thấy người đàn ông đang đứng ở trên lầu hai, dáng người mảnh khảnh quen thuộc kia, Đào Gia Thiên....
Chính là Đào Gia Thiên.
Cơ thể cô vì tâm trạng kích động mà nghiêng về phía trước.
Đào Gia Thiên vậy mà cũng ở đây.
Tất cả những việc này đều là do anh ta làm.
Cô đã nghĩ qua vô số cách nhưng cô không nghĩ đến cách này, anh ta sẽ dùng cách như vậy để hành hạ cô.
Lúc này Mộc Như Phương, giống như một con cá trên thớt, không có sức lực để đấu tranh.
Chỉ có thể để người ta tùy ý xâu xé.
Một người đàn ông với cái bụng to giơ bảng hiệu: “272 tỷ.”
Lập tức, một lớp đá kích động hàng nghìn tầng tầng lớp lớp sóng. 272 tỷ?
Mặc dù, được cho là một người phụ nữ vô cùng xinh đẹp, nhưng 272 tỷ, con số này, khiến cả phòng đấu giá rơi vào im lặng.
Có người không cam lòng.
Dẫu sao vẻ đẹp nhân gian này rất hiếm thấy.
Mặc dù người đẹp có ở rất nhiều nơi nhưng loại vật phẩm tuyệt sắc như này, thực sự là có một không hai.
Vị tổng giám đốc ra giá 272 tỷ kia đứng lên, đeo một cái mặt nạ đen, mỉm cười: “Vậy, cảm ơn sự hưởng ứng của các vị, vậy Mã tôi, việc đáng làm thì phải làm.”
“340 triệu.”
Nếu như nói, vị tổng giám đốc Mã lúc nãy ra giá 272 tỷ đã khiến cả khán phòng rơi vào im lặng, vậy, một câu “340 tỷ” lại khiến cả phòng đấu giá xôn xao.
Về nguồn tài chính, những người đến đây đều là không giàu thì quý.
Nhưng tùy tiện dùng 340 tỷ để lấy một người phụ nữ.
Người dẫn chương trình dường như đã ngây người, nhanh chóng phản ứng lại: “Cón có ai trả giá cao hơn không? 340 tỷ lần một, 340 tỷ lần hai, 340 tỷ lần ba, thống nhất mua bán, xị chúc mừng 206 tiên sinh ở phòng bao.”
Chiếc lồng lại được che lại bằng tấm lụa đỏ.
Đúng lúc đó, Mộc Như Phương nhìn lên tầng hai, người đàn ông vừa đưa ra giá 340 tỷ, đeo mặt nạ màu bạc, đó là Đào Gia Thiên.
Cô sẽ không nhận nhầm.
Đối với anh ta, cô mãi mãi không nhận nhầm.
Năm đó, cậu bé hung ác cầm con dao từ từ tiến về phía cô....
Mộc Như Phương bị đưa đến một phòng ngủ, cuối cùng cô cũng được lấy xuống bịt mắt, ngay cả sợi dây trói hai tay cô cũng được nới lỏng, những người này dường như chắc chắn rằng, cô không thể thoát khỏi tường đồng vách sắt này.
Thực sự là như vậy.
Trước của đều là vệ sĩ của Đào Gia Thiên.
Cô không thể chạy ra được.
Cô ngồi trên sofa, đợi Đào Gia Thiên.
Thời gian chỉ về 0h.
Buổi đấu giá này có lẽ kết thúc rồi.
Mười phút sau, trong bầu không khí yên tĩnh, cửa phòng được mở từ bên ngoài, Mộc Như Phương nhìn qua, Đào Gia Thiên đi vào.
Cô đứng dậy.
Đôi mắt của người đàn ông khẽ nheo lại, nở một nụ cười châm biếm: “Từ ngày hôm nay, cô chính là nô lệ của tôi, nếu như cô dám bỏ chạy một lần nữa, tôi sẽ đánh gãy chân cô.”
Sống lưng Mộc Như Phương ớn lạnh: “Anh muốn tôi, tại sao còn phải lãng phí 340 tỷ.”
“Cô vẫn thực sự cho rằng, bản thân mình có thể có giá trị 340 tỷ sao?” Người đàn ông đi qua, bóp cổ họng cô, cô bắt đầu không có cách nào hít thở, Đào Gia Thiên nhìn dàng vẻ đau đớn của cô: “Là giúp cô chạy trốn, đứa bé kia đâu? Người đứng sau cô, rốt cuộc là ai?”
Nhớ đến Nặc Nặc.
Đáy mắt Mộc Như Phương xuất hiện một tia sáng. Nặc Nặc bây giờ, có lẽ không có chuyện gì.
“Không có ai....chỉ có một mình tôi.” Cô im lặng không nói ra Nặc Nặc đang ở đâu.
------oOo------
Chương 467: Sâu trong trái tim anh ta
“Chỉ một mình cô?” Người đàn ông nhẹ nhàng nhắc lại câu nói đó, trên khuôn mặt của Đào Gia Thiên rõ ràng lộ ra sự mỉa mai, trong bóng tối, dưới ngọn đèn pha lê, càng trở nên đẹp trai hơn, mang theo tà khí giống như ác quỷ, ngón tay ấm áp của anh ta nhẹ nhàng giữ lấy cằm cô: “Cô cho rằng, tôi sẽ không tìm ra con bé.”
Mộc Như Phương ho vài tiếng, nhìn vào khuôn mặt của Đào Gia Thiên, có chút đau khổ: “Anh đã ghét tôi, tất cả đều có thể nhằm vào tôi, không liên quan gì đến con gái tôi.”
“Cô đảm đương nổi?” Đào Gia Thiên cười một tiếng, khuôn mặt trắng nõn mang theo sự tàn nhẫn, lại đẹp trai và khát máu: “Tôi tốn 340 tỷ để mua cô, chỉ thấy một ít công dụng sao, vậy người đàn ông tối hôm đó thế nào? Hay là, tôi lại sắp xếp cho cô?”
Giọng nói của anh ta trầm xuống, áp vào tai cô.
Mộc Như Phương run rẩy.
Trong đồng tử lộ ra nỗi kinh hoàng, hóa ra thật sự là anh ta.... Thật sự là anh ta sắp xếp, là anh ta sắp xếp người lạ xâm chiếm cô. “Đào Gia Thiên....” Giọng nói của cô rời rạc, hét tên của anh ta. Sao anh ta có thể đối xử với cô như vậy.
Nhìn dáng vẻ đau khổ của Mộc Như Phương, khóe môi người đàn ông lộ ra một nụ cười, nhưng sau khi Đào Gia Thiên đi ra khỏi phòng bao, anh ta phát hiện bản thân không hề vui vẻ.
Anh ta đưa tay đặt lên ngực.
Một giọng nói khiêu khích: “Làm sao, anh vẫn muốn khống chế tôi? Anh thích cô ấy, tôi không thích, anh có ký ức, tôi chỉ có sự hận thù, nếu như anh thích cô ấy, vậy anh sẽ khiến tôi nhớ về những điều đó, đã làm
không tới, chính là đừng khống chế tôi.”
Đây là bản năng sâu trong lòng anh.
Thực tế, mỗi lần Mộc Như Phương khóc, sâu trong lòng Đào Gia Thiên đều có một phản ứng bản năng, anh ta sẽ đau lòng, anh ta sẽ khó chịu, anh ta sẽ ra sức nhớ lại mọi thứ ban đầu, ở trong lòng anh sự tồn tại của người phụ nữ này đến cùng là như thế nào, tại sao cho dù là dáng vẻ này, ngay cả trong ký ức anh ta cũng không có, còn có thể kiểm soát trái tim anh.
Bên kia, vệ sĩ nhìn thấy sắc mặt nhợt nhạt của anh ta có chút dáng vẻ khó chịu, muốn đến đỡ anh ta, người đàn ông lạnh lùng gạt bỏ: “Cút đi!”
Sau khi Đào Gia Thiên rời khỏi phòng bao. Lục Diên Phong đến.
Anh ta nhìn Mộc Như Phương: “Cô Mộc.” Mộc Như Phương mở mắt ra.
Sau khi nhìn thấy Lục Diên Phong, mỉm cười một cách cứng nhắc và yếu ớt.
“Cô Mộc, cô không nên làm như vậy.” Lục Diên Phong lên tiếng: “Cô đã làm sai rồi.”
Mộc Như Phương ngây người, cô đã sai sao?
Nhưng nếu như lúc đó cô không lựa chọn rời đi, cô với Nặc Nặc đều không thể trốn thoát, không có hi vong trốn thoát, cô có thể chết, nhưng Nặc Nặc vẫn còn nhỏ.
“Cô Mộc, khi đám cháy bùng phát, anh ấy đã xông vào, lúc đó ngọn lửa quá lớn, vệ sĩ không dám tùy tiện xông lên lầu, nhưng cậu chủ đã xông vào, anh ấy hét tên của cô, trong thời khắc sống chết đó, cậu chủ mới biết, sâu trong lòng anh ấy vẫn có cô, anh ấy đã bị ngất trong đám cháy, chúng tôi đã đưa anh ấy ra ngoài, nhưng trong trận hỏa hoạn này, lại không có bong dáng của cô Mộc.”
Mộc Như Phương há miệng.
Cô nhìn Lục Diên Phong, dường như không có cách nào tin tưởng được. Sao có thể.
Đào Gia Thiên sao có thể xông vào trong đám cháy để cứu cô chứ.
Sâu trong lòng cô ra sức phủ định, không thể.
Anh ta hận cô như vậy, sao có thể xông vào trong đám cháy để cứu cô. “Diên Phong, anh đang lừa tôi.”
“Cô Mộc, thật ra, cậu chủ đã chuẩn bị làm phẫu thuật cho cô Nặc Nặc, khoảng thời gian này, yêu cầu tôi hãy bí mật chú ý đến tình trạng cơ thể cô Nặc Nặc, chúng tôi đã liên hệ với đội ngũ y tế giỏi nhất về tim mạch. Bởi vì sau khi cậu chủ bị mất trí nhớ sự hận thù đã được ăn sâu bén rễ, nên ngay cả anh ấy làm phẫu thuật cho cô Nặc Nặc, anh ấy cũng không thể trực tiếp nói với cô.”
Mộc Như Phương đột nhiên nhớ lại. Khi ở trên máy bay Nặc Nặc đã nói. Con bé nhớ chú Đào.
Bởi vì mặc dù chú có chút hung dữ, nhưng đối xử với con bé rất tốt.
------oOo------
Chương 468: Thân phận của cô
Lục Diên Phong thở dài một tiếng. “Cô Mộ, cô không nên rời đi.” Tiên sinh đối với cô...
Lục Diên Phong thật sự cũng không chắc chắn về cảm xúc của Đào Gia Thiên, nhưng không thể không nói, Mộc Như Phương đối với Đào Gia Thiên là chất độc, không thể giải được.
Trước đây, anh ta thực sự rất ghét Mộc Như Phương.
Đặc biệt là Mộc Như Phương đã hạ độc Đào Gia Thiên ở trong hôn lễ.
Độ thuần khiết của chất độc rất cao, gần như khiến Đào Gia Thiên suy kiệt nội tạng, cũng may nghị lực của anh mạnh, mới chống đỡ được.
Lục Diên Phong từ nhỏ đã lớn lên cùng với Đào Gia Thiên, tình cảm sâu đậm, lúc đó anh ta thực sự rất hận Mộc Như Phương, người phụ nữ này, đã hủy hoại Đào Gia Thiên.
Nhưng bây giờ, anh ta nhìn Mộc Như Phương, cảm xúc trong lòng rất phức tạp.
Mộc Như Phương cười một cách đau khổ.
Nhưng trên thế giới này không có nhiều nếu như như vậy, buổi tối hôm nay, cô lại bị nhốt trong phòng bao, cô nằm trên sofa, cơ thể gầy gò cuộn tròn lại, dường như muốn tìm một cảm giác an toàn.
Cô suy nghĩ rất nhiều.
Từ lần đầu quen biết Đào Gia Thiên cho đến bây giờ, cô đều mang theo một mục đích rất mạnh, nếu như không phải vì lòng tham của Đào Kiệt và Đào Ô, cha mẹ sẽ không chết, em gái cũng sẽ không chết.
Điều duy nhất cô làm sai là có tình cảm không nên có với Đào Gia Thiên.
Nếu như, cô bị mất trí nhớ có lẽ sẽ tốt hơn.
- ----
Ngày thứ ba, Mộc Như Phương bị đưa xuống từ phòng bao trên tàu, cô ngồi trên xe, chiếc xe di chuyển về phía trước, cô nhìn ra ngoài của sổ, không biết bản thân sẽ bị đưa đến nơi nào, cổ họng cô không thể nói chuyện, sáng sớm hôm nay, một người phục vụ đi vào, đưa cho cô một cốc nước, sau khi cô uống, liền không thể phát ra âm thanh.
Cô biết, không có sự gợi ý của Đào Gia Thiên. Không có ai dám làm như vậy.
Cô bị đưa đến khu biệt thự Lan Giang.
Trong lòng Mộc Như Phương có chút ngạc nhiên. Cô đã ở đây....
Đây là nới ở riêng của Đào Gia Thiên, bên ngoài trông nó như một tòa lâu đài, bên trong thậm chí còn được trang trí sang trọng hơn, đây cũng là nơi Đào Gia Thiên hay ở lại nhất, ở cửa là người giúp việc và vệ sĩ, có mười mấy người.
Trong vườn có một đài phun nước.
Âm nhạc du dương, đi kèm với âm nhạc, người giúp việc phụ trách khu vườn đang cắt tỉa những cành hoa, âm thanh răng răng bổ sung cho nhau.
Mộc Như Phương theo vệ sĩ đi vào.
Vệ sĩ nói: “Quản gia Ngô, vị này là Mộc Như Phương, tiên sinh bàn giao qua.”
Quản gia Ngô là một người phụ nữ trung niên, mặc một bộ đồ nữ chuyên nghiệp màu đen, đeo kính, ánh mắt sắc sảo, mặc dù chỉ là một quản gia
của biệt thự, nhưng bất kể là tiền lương hay thực lực đều không thể xem thường.
Mộc Như Phương nhớ trước đây, quản gia ở đây họ Từ. Bây giờ, cảnh vẫn vậy nhưng người thì khác.
Tất cả đều thay đổi rồi.
Quản gia Ngô nhìn Mộc Như Phương, ngạc nhiên với khuông mặt đẹp có một không hai của đối phương, nhưng đồng thời cũng lộ ra một nụ cười mỉa mai, trông đẹp như vậy có tác dụng gì, không phải Đào tiên sinh không thèm nhìn sao?.Cô ta kêu một người giúp việc đưa Mộc Như Phương đi thay quần áo.
Mộc Như Phương cho rằng Đào Gia Thiên sẽ tra tấn cô, nhưng không ngờ đến, chỉ để cô làm người giúp việc.
“Này, đây là quần áo, sau khi thay xong thì xuống lầu tìm chị Bối, sau này mở to mắt ra mà làm việc, phòng sách của tiên sinh, cô không được phép vào.”
Người giúp việc ghen tị với khuôn mặt của Mộc Như Phương, nên động tác không hề dịu dàng, trực tiếp ném quần áo vào cô.
Mộc Như Phương thay quần áo, quần áo là bộ có kích cỡ nhỏ nhất, cô mặc lên, bụng có chút rộng nhưng ngực lại hơi chật.
“Mộc Như Phương, sao cô còn chưa xuống, chị Bối tìm cô.”
Chị Bối là người phụ trách trông coi một nhóm nữ giúp việc, trên cô mới là quản gia Ngô.
Mộc Như Phương được giao nhiệm vụ chăm sóc một khu vườn rất lớn, bình thường phải sắp xếp ba người, nhưng chị Bối lại chỉ sắp xếp có mình Mộc Như Phương.
Chị Bối nhìn Mộc Như Phương: “Sao, không vui, đồ câm, một câu cũng không biết nói.”
Có người giúp việc cười haha: “Chị Bối, hình như cô ta thật sự là một người câm.”
Sau đó một nhóm người cười lên.
Chi Bối năm nay hai mươi tám tuổi, mặc dù là người giúp việc, nhưng trang điểm rất xinh đẹp, khuôn mặt cũng không tồi, trong lòng những người giúp việc ở đây có tâm tư gì, dường như đều rõ ràng, nhưng Mộc Như Phương từ trước đến nay đều không thèm để ý đến, mà có một mệnh lệnh là, phòng sách ở lầu ba, bất cứ ai đều không được phép đi vào dọn dẹp, bao gồm cả chị Bối.
Bình thường chỉ có quản gia Ngô mới có thể quét dọn phòng sách ỏ lầu ba.
------oOo------
Chương 469: Anh ta đã quay lại
Biệt thự Lan Giang mới đến một người giúp việc câm rất xinh đẹp.
Khuôn mặt của Mộc Như Phương, bất kể là khi nào đều mang đến cho cô sự phiền phức.
Công việc mỗi ngày của cô rất nhiều, một mình phải dọn dẹp toàn bộ khu vườn, còn phải lau dọn đài phun nước bên cạnh, có một lần, trong lúc lau dọn, cô bị rơi xuống đài phun nước, đài phun nước lập tức phun nước, cả người cô đều bị ướt.
Mấy người giúp việc thấy dáng vẻ nhếch nhác của cô liền cười đùa.
“Cô xem, người câm kia bị ngã vào trong đài phun nước.”
“Thật sự ngu ngốc chết đi được.” Chị Bối đi qua, cô ta không giống với những người giúp việc bình thường, mặc dù quần áo giống nhau, nhưng dáng người đã lộ ra toàn bộ, cô ta có một phần tư dòng máu Âu Mỹ, nên đường nét khuôn mặt rất sâu, khung xương rất rộng, nhưng ưu điểm là bộ ngực cũng rất to, nhưng khi cô ta nhìn thấy Mộc Như Phương từ trong đài phun nước trèo lên, liền nghiến răng.
Người phụ nữ câm kia chỉ mặc một bộ quần áo màu xám bình thường, khuôn mặt không trang điểm, mặt mộc nhưng lại rất xinh đẹp và thuần khiết, ngay cả dáng vẻ nhếch nhác lúc này, cả bộ quần áo đều bị ướt, dán lên người, nhưng lại để lộ ra toàn bộ dáng người của cô, khung xương cô rất mảnh, rất gầy, nhưng không ngờ được, dáng người lại đẹp như vậy.
Lập tức đôi mắt ghen tị của Bối Na chuyển sang màu đỏ. Không chỉ cô ta, những người giúp việc khác cũng phát hiện ra.
“Các cô còn ở chỗ này là gì? Còn không nhanh đi làm việc đi.” Quản gia Ngô đi ra.
Mấy người giúp việc lập tức cúi đầu đi làm việc, Bối Na cũng không thể không nghe theo, cô ta nói: “Quản gia Ngô, cô xem người giúp việc mới
đến đi, chuyện gì cũng đều làm không tốt, lau dọn một cái đài phun nước còn bị ngã, không bằng để cô ta rời đi.”
Ánh mắt quản gia Ngô sắc bén, sao cô ta lại không hiểu tâm tư của Bôi Na chứ, nhưng cha của Bối Na là vệ sĩ trung thành của nhà họ Đào, Tăng Kim đi theo Đào lão gia, đã từng lập được không ít công trạng, cô ta nói: “Bối Na, những tâm tư không nên có không nên để lộ ra, người giúp việc kia, cô không có quyền.”
Bối Na không cam lòng: “Quản gia Ngô, người giúp việc kia, không phải là bị câm sao, cô tùy tiện để cô ta rời đi, tiên sinh cũng sẽ không biết đâu.”
Quản gia Ngô không để tâm đến cô ta.
Cô ta nhìn ra ngoài cửa sổ, cả người Mộc Như Phương ướt sũng, mặc dù nhếch nhác, nhưng có một vẻ đẹp rung động lòng người, khơi dậy ham muốn bảo vệ của người đàn ông, lúc này, đang chăm chỉ lau chùi đài phun nước.
- -----
Mùa này có chút lạnh.
Cả người Mộc Như Phương ướt sũng, mặc dù nước ở đài phun nước đều là lưu động, nhưng cũng không sạch sẽ, cô muốn đi thay một bộ quần áo khác nhưng chưa giặt, cô chỉ có một bộ quần áo cho người giúp việc, không thể mặc quần áo của chính mình, chỉ có thể đợi đến buổi tối, cô mới có thể giặt sạch.
Khoảng thời gian này, vẫn không thấy Đào Gia Thiên đến đây.
Nghe nói, sau khi Đào Gia Thiên sau khi rời khỏi du thuyền Bạch Trú liền đi đến nước Z.
Đến bây giờ vẫn chưa quay lại. Đã một tháng.
Đã suốt một tháng.
Anh ta vứt cô dưới mí mắt, làm một người giúp việc, Mộc Như Phương không biết người đàn ông này muốn hành hạ cô như thế nào, nhưng nếu như chỉ làm một người giúp việc, đối với cô mà nói thì có tính là gì, bởi vì....cô đã từng qua làm công việc khó hơn đây rất nhiều.
“Này, ăn cơm đi.” Có người gọi cô.
Bọn họ có một nơi ăn cơm cố định, có một phòng ăn cho người giúp việc ở bên ngoài, phải đi bộ 20 phút, một cái bàn hơn hai mươi người.
Mộc Như Phương không ăn cơm ở đây, cô có chút mệt, lấy hộp cơm đi về phòng mình, một nhà kho nhỏ.
Một chiếc giường, một cái bàn.
Từ cửa sổ có thể nhìn thấy mặt trời ở bên ngoài.
Công việc mỗi ngày của cô đều giống nhau, rất nhiều, cô biết, có người có ý làm khó cô.
Ăn cơm xong, cô dùng nước rửa sạch quần áo, sau đó thay quần áo bên trong, lại mặc quần áo ướt lên, đi ra ngoài, thì nghe thấy có người kích động hét lên.
“Cậu Đào đã trở lại...” ------oOo------
Chương 470: Ở nơi này
“Nhanh ra đây, tiên sinh đã trở lại.”
Tiếng mở cửa vang lên. Người giúp việc nhìn thấy Mộc Như Phương: “Sao cô vẫn còn chậm chạp như thế, đừng cho rằng cô có thể nhận được sự ưu ái từ tiên sinh bằng khuôn mặt xinh đẹp của mình ở Lan Giang, nhanh đi xuống, đừng có mà lề mề.”
Người giúp việc liếc nhìn ngực của Mộc Như Phương, ghen tị “hừ” một tiếng.
Mộc Như Phương lau quần áo, lập tức đi xuống lầu, cô đứng với một nhóm người giúp việc, Đào Gia Thiên đi vào, quản gia Ngô đi lên trước: “Đào tiên sinh.”
Đào Gia Thiên mặc áo sơ mi trắng, vest đen, hôm nay ăn mặc không có lạnh lùng như trước, áo sơ mi trắng mặc trên người đàn ông làm tôn lên ngũ quan vô cùng đẹp trai, ánh nắng vào buổi sáng rất tươi đẹp, người đàn ông ngược sáng đi đến, hình như chính là cả người phát ra ánh sáng, ánh mắt anh ta nhẹ nhàng bỏ qua những người giúp việc ở trong, người phụ nữ trắng nõn gầy gò, bước chân không dừng lại, sải bước lên cầu thang.
Bối Na trang điểm tinh tế, bị quản gia Ngô ngăn lại, mặc dù thân phận của Bối Na cũng coi là khác với những người giúp việc bình thường ở đây, nhưng nhiệm vụ của quản gia Ngô chính là không cho phép bất cứ ai lên lầu mà không có sự cho phép của Đào tiên sinh.
Bối Na cũng không thể.
“Bối Na, cô không phụ trách lầu ba.” Bối Na dậm chân.
“Quản gia Ngô, tôi chỉ mang cho tiên sinh một ly nước, tiên sinh vừa mới quay lại, nhất định rất mệt.”
“Không được, Bối Na.”
Lời nói của quản gia Ngô, những người giúp việc ở biệt thự Lan Giang không ai dám chống lại.
Một người vệ sĩ đi từ trên lầu xuống, cúi đầu nói với quản gia Ngô mấy câu, quản gia Ngô gật đầu, đáy mắt lộ ra một chút không hiểu, cô ta không hiểu tiên sinh tìm người giúp việc kia làm gì, mặc dù người giúp việc kia quả thật rất xinh đẹp, một vẻ đẹp hiếm thấy, nhân vật trên thế giới hiếm thấy.
Quản gia Ngô lập tức đi tìm Mộc Như Phương, cô đang tỉa cành hoa ở bên ngoài: “Mộc Như Phương, tiên sinh kêu cô qua.”
Mộc Như Phương nắm chặt ngón tay.
Kêu cô qua...
Cô gật đầu.
Quản gian Ngô nhìn quần áo ướt sũng của cô, cau mày: “Cô đi thay một bộ khác đi.”
Như này sao có thể gặp tiên sinh được.
Mộc Như Phương gật đầu cảm ơn, cuối cùng cũng có thể thay một bộ quần áo sạch.
Cô đến nhà kho nhỏ nơi cô sống thay một bộ quần áo sạch, bộ này rộng hơn bộ trước một chút, sẽ không ngột ngạt, cô nắm chặt lòng bàn tay.
Sau đó đi lên lầu.
Bối Na không hài lòng nói với quản gia Ngô: “Người câm kia sao có thể đi lên lầu chứ? Cô ta có thể lên, sao cô lại không cho tôi lên, quản gia Ngô, cô có ý gì?”
Đối mặt với sự ngang ngược tiểu nhân của Bối Na.
Quản gia Ngô nhẹ nhàng nói: “Đây là ý của tiên sinh, Bối Na, cô vẫn nên
làm tốt công việc của mình đi.”
Bối Na nhìn Mộc Như Phương đi lên lầu ba.
Đôi mắt giận dữ.
Một người câm, lại dám dụ dỗ Đào tiên sinh.
“Chị Bối Na, chuyện gì đang xảy ra vậy, người câm kia sao có thể lên tầng ba.” Mấy người giúp việc xung quanh đi qua.
“Đúng thế, chị Bối Na, nhất định người phụ nữ câm kia dụ dỗ Đào tiên sinh.
“Dựa vào khuôn mặt xinh đẹp của mình, còn dám mơ tưởng bay lên làm phượng hoàng, đúng là thật nực cười.” Một người giúp việc khác muốn ôm đùi Bối Na.
Lại không nghĩ Bối Na sau khi nghe xong, giơ tay lên tát người giúp việc kia một cái.
Người giúp việc kia ném đá giấu tay nói ai?
Người giúp việc chỉ vì bất bình cho Bối Na, không ngờ đến lại chọc đúng tâm tư của Bối Na, lập tức che mặt không lên tiếng.
- -----
Mộc Như Phương đi đến lầu ba, cô chưa từng đến biệt thự Lan Giang, đây có lẽ là nơi mấy năm nay anh ta thường xuyên đến.
Vệ sĩ đứng ở cửa phòng sách, thấy Mộc Như Phương đi lên, làm một động tác mời với cô.
Mộc Như Phương mở cánh cửa phòng sách, hít một hơi thật sâu, đi vào.
Đào Gia Thiên ngồi trên sofa, vẫn là cái áo sơ mi trắng đó, ngũ quan có chút dịu dàng, nhưng cũng chỉ là vẻ bề ngoài, hơi thở của anh ta vẫn lạnh lùng: “Cởi quần áo ra.”
Mộc Như Phương sững người. Bây giờ sao?
Ở đây?
------oOo------