CHƯƠNG 471 - 480
Chương 471: Hoa hồng
Cô không có động đậy.
Trong ánh mắt châm biếm đen thẫm của người đàn ông.
Mộc Như Phương nhếch môi, nhất định phải dùng cách này để sỉ nhục cô sao?
Lúc này Đào Gia Thiên một thân tây trang chỉnh tề cao quý ngồi trên sô pha, ánh mắt nhàn nhạt lạnh lẽo mang theo châm biếm nhìn cô, anh thích đem con mồi đặt dưới ánh mắt của mình, từ từ dày vò, anh muốn khiến người phụ nữ này cả đời này nhớ rõ, trốn chạy sẽ có kết cục như nào!
Qua hai giây.
Mộc Như Phương dần dần tháo cúc trên áo, da dẻ đột nhiên lộ ra ngoài không khí, mang theo khí lạnh, khiến cô run rẩy, khiến cô run rẩy, cô mãnh liệt cắn môi, cởi ra y phục bên ngoài, lúc này bên trong chỉ có một chiếc áo ngực màu trắng, ôm chặt vào bộ ngực căng đầy.
Cả người cô rất gầy, sống lưng có thể nhìn thấy xương lồi lên.
Nhưng mà thân hình cực kì đẹp.
Da cô trắng như tuyết, như tấm lụa thượng đẳng vậy, không có chút tì vết, Đào Gia Thiên híp mắt, anh quá hiểu thân thể của người phụ nữ này, cô quả thật khiến tất cả đàn ông vì cô mà phát điên, anh lúc đầu khuất phục trên người cô, bị cô lừa gạt cũng là bình thường.
Anh tán thưởng bộ dạng cô phóng khoáng, anh cũng rất ghét.
Bởi vì mặc dù là bộ dạng này, người phụ nữ này vẫn đẹp như vậy, đôi mắt vẫn là màu sắc thuần khiết, cô luôn dùng bộ dạng này mê hoặc đàn ông.
Ánh mắt của người đàn ông lạnh đi.
Anh lấy ra máy điện thoại: “Qua đây”. Mộc Như Phương đột nhiên mở to mắt. Tiếp theo là tiếng gõ cửa.
Lúc này cô gần như là lộ ra nửa thân trên, bên trong phòng sách chỉ có hai người cô và Đào Gia Thiên, nhưng mà lúc này, đột nhiên lại có người muốn vào.
Không, không muốn---
Đáy mắt cô cầu xin cũng vô ích, người đàn ông đứng dậy: “Vào đi”.
Một ám vệ cùng một nữ trung niên mặc váy dài màu đen đi vào, Mộc Như Phương ôm chặt mình, đột nhiên áo vest vứt trên mặt cô, mang theo mùi trên người của Đào Gia Thiên, cô thắt chặt áo vest, mới không có lộ ra mình.
Ám vệ không dám ngẩng đầu, liền trực tiếp rời đi.
Trung niên cười cười: “Đào tiên sinh, là cô gá này sao”?
Cô đi đến chỗ của Mộc Như Phương, hít thở nghẹt một chút, cô đây là lần đầu tiên gặp được cô gái đẹp như này, mặt như hoa đào, đôi mắt long lanh như nước, đến cả thân hình cũng là hoàn mĩ hiếm có.
Ánh mắt nhìn chiếc eo thon gọn, một tay của đàn ông là có thể ôm vừa....
Tóm lại là vưu vật hoàn mĩ.
“Cô gái này cô đừng sợ, tiếp theo tôi giới thiệu bản thân đơn giản”. “Đừng có nhiều lời, Đại Lộ”. Đào Gia Thiên lạnh lùng nói.
Đại Lộ cười cười nói với Mộc Như Phương: “Tính cách của anh ấy thật sự rất tệ, một chút nhẫn nại cũng không có, đối với phụ nữ đẹp như này, làm sao có thể không có nhẫn nại vậy”?
Mộc Như Phương từng bước lùi xuống, cô không biết người phụ nữ này muốn làm gì.
Cô mở miệng không có cách nào phát ra tiếng.
Đại Lộ từ trong hòm lấy ra dụng cụ, là dụng cụ xăm hình, còn có bản thảo thiết kế của cô: “Đây là bản vẽ năm nay của tôi, tôi đặt cho nó một cái tên gọi là thuốc phiện hoa hồng, rất hợp với cô. Xinh đẹp mà phong tình”.
Mộc Như Phương lúc này mới hiểu ra đối phương muốn làm gì cô.
Cô không có sức mạnh kháng cự, nằm sấp trên sô pha, lộ ra da dẻ ở lưng, Đại Lộ cầm lấy kim xăm, Mộc Như Phương nắm chặt ngón tay, cô không có cách nào phát ra tiếng, vì vậy tất cả âm thanh đau khổ lúc này đều nuốt xuống.
Sau lưng như vạn con kiến đang cắn cô vậy.
Đại Lộ hành nghề 20 năm xăm mình, trong giới chỉ là thợ xăm có tiếng tăm nhỏ, xăm không thể dùng thuốc tê, ảnh hưởng lên màu, căn bản đều là nhịn đau, hình thuốc phiện hoa hồng này, phần lớn là dây leo hoa hồng, màu đỏ đến màu đỏ của máu trên làn da trắng nõn này của cô.
Đẹp đến nỗi khiến người khác ngột thở.
Thời gian bốn tiếng sắc mặt nhợt nhạt của Mộc Như Phương, trên trán đều là mồ hôi, Đại Lộ cuối cùng cũng xong việc, cô hài lòng tán thưởng tác phẩm trước mặt, trên sống lưng bé nhỏ của cô gái, một mảng dây gai hoa hồng đẹp lòe loẹt, một dây leo hoa hồng kéo dài xuống eo một chút, một dây leo khác kéo dài gần chỗ ngực, lôi cuốn người, phong tình vạn chủng.....
“Đào tiên sinh, cậu xem có hài lòng không”?
Đào Gia Thiên khép mắt nghỉ ngơi, anh mở mắt ra, nhìn thấy mảng lớn hoa hồng màu đỏ, nở như máu yêu diễm, xinh đẹp suồng sã, mà những dây leo lan rộng bí ẩn, lưng của người phụ nữ đối lại với anh, chỉ lộ ra một chiếc eo thon mảnh.
Hốc mắt của anh từ từ đỏ lên. “Đại Lộ, ra ngoài---“
------oOo------
Chương 472: Câu dẫn
Đại Lộ nhướng mày: “Đào tiên sinh, tiểu thư này mới xăm xong thôi”. Với lại hoàn mĩ như vậy, Đại Lộ là thợ xăm có tiếng tăm nhỏ trong giới, đối với tác phẩm mà mình vô cùng vừa ý, hiển nhiên là bởi vì người phụ nữ này có da dẻ vô cùng trắng nõn hoàn mĩ, đem bức tranh (Thuốc phiện hoa hồng) như đoạt mắt một cách suồng sã như vậy.
Một người phụ nữ đẹp tuyệt sắc như vậy, một bức tranh hoa hồng phong tình vạn chủng.
Đại Lộ không muốn bởi vì việc người đàn ông sẽ làm tiếp theo, mà làm bị thương hình xăm của cô gái, tránh khỏi giữ màu không đều.
Dù sao, mới xăm xong, cần bảo dưỡng.
Đào Gia Thiên nhìn Đại Lộ: “Ra ngoài---“
Đại Lộ có chút sợ sệt, mặc dù tuổi của cô lớn hơn rất nhiều người đàn ông này, nhưng mà thần sắc của đối phương khiến cô có chút sợ, cô cầm màng bọc thực phẩm ra, giúp Mộc Như Phương bọc lại sau lưng rồi dặn dò: “Không được dính nước, nếu mà tắm phải bọc màng thực phẩm, bình thường phải giữ khô ráo, thường xuyên thông khí”.
Mộc Như Phương gật đầu.
Đại Lộ mang dụng cụ xăm mình rời khỏi.
Trong phòng sách, chỉ còn cô và Đào Gia Thiên.
Mộc Như Phương nằm bò trên sô pha bằng da, trên sống lưng đau đớn, đến từ lớp da trên đang chảy dịch thể, cô từ từ chống hai tay yếu đuối thon dài, như đôi cánh bướm vậy, nhỏ bé run rẩy.
Chống đỡ thân thể.
Tiếng bước chân của người đàn ông đằng sau.
Một bàn tay dần dần vuốt ve sống lưng của cô.
Mộc Như Phương dùng lực khom cánh tay, muốn tìm một chỗ để vịn vào, cánh tay đó nóng bỏng vô cùng, mang theo sự tàn bạo, bọc ở trên da mới xăm xong sau lưng của cô, cổ họng của cô lộ ra run sợ, mặc dù cô bây giờ một câu cũng không thể nói, vẫn phát ra tiếng hơi nhẹ ‘ư ư’.
Đào Gia Thiên dần dần tăng thêm lực ở tay, thân thể của người phụ nữ trước mặt vô cùng hoàn mĩ, cầm bức tranh hoa hồng rực rỡ yêu mị phong tình vạn chủng, tùy tiện suồng xã, dưới tay anh ta là một lớp màng thực phẩm.
Ngón tay của anh cuối cùng rơi trên màng dây leo hoa hồng thần bí cuối cùng.
Mộc Như Phương cắn chặt môi của mình.
Người đàn ông nắm chắc cằm của cô bắt đầu hôn cô, Mộc Như Phương không hiểu, anh đưa cô cho người đàn ông khác, cô đã bẩn như vậy, anh là người sạch sẽ như vậy lại vẫn hôn cô, cô không biết tối đó người đàn ông thần bí đó, trong lòng của Mộc Như Phương cực hận anh ta, lại nghĩ đến lời của Diên Phong nói, anh từng không kể cái gì xông vào trận lửa lớn cứu cô.
Đáy mắt của cô lộ ra nụ cười bi ai.
Sau đó cô dùng lực cắn răng với nhau, mùi máu lan toả trong khoang miệng, đây dường như là khiến anh bực bội, như con dã thú hung dữ, ôm chặt cổ cô, trong môi và răng cô càn quấy, cô càng đau, anh càng không buông tay, càng chiếm hữu với cô mạnh mẽ hơn.
Đợi đến lúc anh phát tiết xong, lấy quần áo vứt cho cô, ánh mắt từ bức tranh hoa hồng rực rỡ yêu diễm sau lưng cô rời đi, tiếng khàn khàn: “Cút ra ngoài—“
Mộc Như Phương mặc quần áo lên, sống lưng đau đớn như lửa, sắc mặt cô nhợt nhạt, môi quả thật như màu hồng diễm của máu, cô đứng dậy, không để ý chỉnh sửa quần áo lộn xộn, dường như là trốn chạy khỏi phòng sách.
Cô lúc này lôi thôi, rơi vào tầm mắt tranh chấp của Bối Na và Ngô quản gia dưới lầu.
Đáy mắt của Bối Na lộ ra sự tức giận không cam tâm, lúc này bị xả hết ra, cô nhìn áo, tóc của Mộc Như Phương lộn xộn, cánh môi tươi đẹp, đẩy Ngô quản gia ra đi qua chỗ cô, vung một cái tát: “Đồ đê tiện không cần mặt mũi, câu dẫn Đào tiên sinh”!
------oOo------
Chương 473: Quá nhiều
Bối Na không đỡ tức, đạp mạnh cô mấy cái.
Cả người Mộc Như Phương co tròn lại.
Không có sức kháng cự.
Giầy cao gót sắc nhọn của Bối Na, mỗi đạp đều cố ý đạp rất mạnh, Ngô quản gia đứng ở dưới lầu bà lên tiếng ngăn cản: “Bối Na”!
Nhưng mà cũng chỉ gọi một tiếng, không có lập tức đi lại.
Bối Na ở trong biệt thự hai năm này, mặc dù trên danh nghĩa là người hầu nữ, nhưng mà bởi vì bố của Bối Na là ám vệ bên cạnh của Đào lão tiên sinh, cho nên địa vị tất nhiên không giống những người hầu khác.
Người hầu nữ ở đây, trong lòng ai không có chút tâm tư chứ.
Ngô quản gia cũng biết.
Đặc biệt là người hầu nữ câm mới đến này, mỹ lệ tuyệt sắc, mới nãy còn đi ra khỏi phòng sách của Đào tiên sinh áo còn sộc sệch, Đào tiên sinh không cho phép người hầu nữ lên tầng ba, cho nên bình thường ra vào tầng ba cũng chỉ có Ngô quản gia.
Ngô quản gia là một người tinh ý.
Bà muốn xem người phụ nữ trong lòng của Đào tiên sinh có địa vị gì, có đáng để bà ra mặt cứu không, dù sao cũng là một người câm.
“Bối Na”. Trên lầu truyền đến giọng âm trầm, Đào Gia Thiên mặc cả người là màu đen, đứng ở đầu cầu thang, anh nhìn Mộc Như Phương nằm bò trên bậc thang, bộ dạng cuộn tròn lôi thôi, nhìn Bối Na hung hăng đánh người.
Bối Na hô lên tiếng kinh ngạc, giọng nói bắt đầu mềm mại, không còn chút gì bộ dạng hung hăng đánh người vừa này: “Đào tiên sinh”.
Ngô quản gia cũng lập tức đi đến: “Tiên sinh”.
Bà nhìn Mộc Như Phương, đáy lòng có chút chấn kinh, cho dù tiên sinh xuống như nào, nhưng mà tất nhiên là sẽ nghe thấy Bối Na sỉ nhục Mộc Như Phương, nếu là người bình thường, tiên sinh sẽ không quản nhiều cái này, sẽ phái ám vệ đến.
Đào Gia Thiên nhìn một cái: “Về sau, Bối Na cùng Mộc Như Phương đến tầng ba quét dọn”.
Ngô quản gia ngây người: “Vâng”.
Bối Na vui mừng: “Cảm ơn Đào tiên sinh”. Trong lòng cô vui mừng, cũng đồng thời trừng Mộc Như Phương một cái, vậy mà cô lại cùng người phụ nữ này quét dọn.
Quả thật là mất hứng!
Còn nói Đào tiên sinh thật sự nhìn trúng người phụ nữ này rồi? Lúc này, đáy mắt Bối Na lộ ra tia oán độc.
Mộc Như Phương hai tay chống dưới đất, đứng dậy, muốn cô cùng Bối Na cùng quét dọn tầng ba, vậy là cô sợ phải thành quần chúng rồi, cuộc sống về sau, từ lúc này thay đổi rồi, có thể sẽ khó hơn, cả người cô đau đớn, khóe môi lộ ra nụ cười chua xót.
Đào Gia Thiên nhìn Mộc Như Phương, thu hồi ánh mắt, quay người trở về phòng sách, Bối Na rời đi xuống lầu, vui vẻ đi đến phòng bếp, bưng cốc cà phê đi lên, lần này cô nhìn Ngô quản gia một cái, hừ lạnh một tiếng, dường như cô về sau có thể trở thành nữ chủ nhân của tòa biệt thự này vậy, xem thường nhìn Ngô quản gia.
Ngô quản gia nhìn Mộc Như Phương: “Cô trước tiên đi về nghỉ trước đi, buổi chiều cho cô nghỉ nửa ngày”.
Mộc Như Phương trở về trong phòng kho nhỏ.
Cô muốn tắm rửa, bây giờ nơi ở căn bản không có, chỉ có đợi tối một
chút, dùng phòng tắm bên ngoài, nằm trên giường Mộc Như Phương cuộn tròn lại, mơ mơ hồ hồ ngủ đi.
Buổi tối mới tỉnh lại.
Nặc Nặc cô bây giờ sao rồi?
Có phải hồi phục khỏe mạnh rồi....
Nghĩ đến gương mặt mềm mại đáng yêu của con gái, đáy lòng của Mộc Như Phương tràn đầy ánh sáng cuối cùng.
Buổi tối rất bình yên, bởi vì thân thể không khỏe, Ngô quản gia cho cô nghỉ, Mộc Như Phương thật ra cũng không biết cô bây giờ có thể chống đỡ bao lâu, lúc nào cọng rơm cuối cùng đè bẹp cô, cô biết cô về sau đều phải đối mặt với Đào Gia Thiên, cô nắm chặt ngón tay lại.
Từ hôm nay, Đào Gia Thiên đối với thái độ của cô mà nói so với trước càng hơn.
Lúc trước còn có chút hơi ấm, bây giờ một chút hơi ấm cũng không có, cô nghĩ đến Lục Diên Phong nói anh xông vào lửa lớn muốn cứu cô, Mộc Như Phương xuống giường, ôm bản thân mình ngồi trên sàn gỗ.
Đào Gia Thiên giữa chúng ta đôi bên nợ nhau quá nhiều rồi. ------oOo------
Chương 474: Mở mắt ra nhìn tôi
Căn bản là chúng ta mắc nợ nhau quá nhiều, nhiều tới đếm không xuể. Chỉ là Mộc Như Phương rất bất ngờ với một điều.
Cô vốn không muốn giúp Tề Tam, nhưng đây là lại sự chọn lựa duy nhất của cô.
Cô không có sức mạnh, không có năng lực để đi báo thù người nhà họ Đào, nhưng nó không có nghĩa cô phải tha thứ cho họ, ba cô, em gái cô, những gương mặt thân thuộc lại lóe lên trong đầu cô.
Còn có vẻ mặt ôn nhu của Đào Gia Thiên ở hôn lễ... “Cốc cốc.”
Tiếng gõ cửa.
Mộc Như Phương ra mở cửa, bên ngoài là một cô người làm trẻ tuổi, gương mặt trẻ trung, đôi mắt to tròn, cỡ khoảng hai mươi tuổi đầu mà thôi, cô ấy đem thuốc bôi tới: “Chị Như Phương, đây là thuốc bôi, chị thoa lên vết thương một chút là sẽ hết nhanh thôi.”
Hôm nay, Bối Na phát hỏa với Mộc Như Phương, cô ta đá cô tới mấy cái ở trên cầu thang.
Đám người làm bọn họ đều chứng kiến.
Bình thường bọn họ không ái dám chọc giận Bối Na cả. Họ cũng đều từng bị Bối Na ức hiếp.
Tuy Bối Na cũng chỉ là một người làm, nhưng bình thường cô ta không đụng tay đụng chân làm việc gì cả, chỉ biết lớn giọng sai khiến bọn họ mà thôi.
Mộc Như Phương nhận ra cô người làm này, tên là Tiểu Trì.
Cô dùng khẩu hình nói ‘Cảm ơn’.
Tiểu Trì lại đưa cho cô thêm một hộp cơm: “Em lén lấy đó, tối nay chắc chị chưa được ăn gì rồi.”
Mấy ngày nay, Tiểu Trì cũng coi như là người duy nhất đối xử với cô.
“Chị Như Phương, để em bôi thuốc giùm chị cho.” Tiểu Trì bước vào: “Một mình chị làm cũng không tiện lắm đâu.”
Lúc Bối Na đá Mộc Như Phương, cô ta đang mang một đôi giày cao gót gót rất nhọn, nên chắc chắn là Mộc Như Phương rất đau.
Mộc Như Phương từ chối, cô không muốn để Tiểu Trì nhìn thấy hình xăm đằng sau lưng mình.
Sau khi Tiểu Trì rời đi, cô đưa mắt nhìn lên hộp thuốc bôi rồi bắt đầu cởi áo. Bởi vì cô mặc áo, nên đằng sau mới bị ma sát dẫn tới đau rát như bốc cháy, so với mấy cú đạp của Bối Na, thì hình xăm to lớn phía sau mới chính xác là đau thấu ruột gan.
Nơi đây vốn không phải là nơi dành cho người ở.
Đây chỉ là nơi cất giữ các đồ vật hỗn tạp của Biệt Thự Lan Giang thôi.
Nơi này rất rộng, nhưng cũng chồng chất đầy những món đồ, chỉ có một chiếc giường đơn, một chiếc bàn còn có một tấm gương, Mộc Như Phương đi tới trước tấm gương, đưa lưng ra trước rồi quay đầu lại nhìn vào gương.
Trên tấm lưng của cô, hiện lên một bông hoa hồng đỏ thắm tuyệt đẹp. Nở rộ rực rỡ.
Đẹp đẽ hút mắt.
Những dây leo từ bông hoa trải dài quanh vòng eo nhỏ nhắn của cô, sau đó rơi xuống nơi thần bí mà quần áo không nhìn thấy được.
Những phong trần ám muội. ......
Liên tiếp mấy ngày hôm sau, ngày nào Bối Na cũng ra ra vào vào phòng sách của Đào Gia Thiên, lúc thì bưng cà phê, lúc thì bưng đồ ngọt.
Cô ta viện đủ mọi cớ và lý do.
Các cô người làm khác trong biệt thự đều vô cùng hâm mộ, nhưng lại không dám biểu hiện ra bên ngoài, bởi vì không có ai dám chống đối Bối Na hết.
Cho nên họ dán ánh mắt vào người cũng được lên lầu lầu ba, Mộc Như Phương.
Mộc Như Phương bưng một khay cà phê bước lên lầu, cô tới trước cửa phòng sách rồi gõ cửa, đợi khoảng vài giây sau cô mới đẩy cửa đi vào.
Một cảnh tượng lập tức đập vào mắt cô, trên ghế sofa, quần áo của Bối Na thì cởi bung ra hết để lộ một bầu ngực đầy đặn, cô ta ngồi trên đùi của Đào Gia Thiên, đôi môi đỏ mọng sưng tấy, đôi mắt ướt nhẽm nước mắt của cô ta nhìn Đào Gia Thiên:“Cậu chủ...”
Ngón tay thon dài của Đào Gia Thiên nhéo lấy khuôn mặt của cô ta.
Mộc Như Phương dời tầm mắt đi nơi khác, các ngón tay cô lúc này căng cứng, cô cúi thấp đầu đi về phía bàn đọc sách rồi đặt ly cà phê lên.
Đột nhiên thanh âm của người đàn ông từ phía sau vang tới: “Bưng cà phê qua đây.”
Mộc Như Phương thở sâu một cái, trong không khí dày đặc tư vị ám muội,cô quay người lại đi về phía bàn cà phê, cô nhìn ánh mắt đầy khiêu khích của Bối Na rồi đặt ly cà phê xuống bàn, cô cúi đầu xuống, cô không muốn nhìn cảnh tượng hai người trước mặt đang ân ân ái ái kia.
“Cậu chủ, sao cậu lại cho một nhỏ câm được vào đây chứ, cô ta làm gì có tư cách được.” Bối Na nhẹ nhàng thủ thỉ.
“Ồ?” Đào Gia Thiên lạnh lùng cười nhạt, ngón tay anh lướt từ trên mặt cô ta xuống cổ, Bối Na có hơi nhột nhột, cô ta cố ý rên lên: “A cậu chủ, cậu thật là hư quá đi....”
Mộc Như Phương hung hăng cắn chặt môi.
Cuối cùng cô cũng biết, Đào Gia Thiên cho cô lên lầu ba là để làm gì rồi, vì để công kích cô, để làm nhục cô.
Bối Na nhìn khuôn mặt tuấn lãng trước mặt mà lòng cô ta như bốc cháy, cô nắn nắn eo của anh: “Cậu chủ....”
Dưới đáy mắt của Đào Gia Thiên lóe lên một sự ghê tởm dày đặc, anh nhìn vào đôi môi đỏ mọng của cô ta bằng đôi mắt lạnh lùng. Khi Bối Na chuẩn bị sáp mặt cô ta tới, những ngón tay của người đàn ông tàn nhẫn bóp lấy cổ cô ta: “Cút ra ngoài....”
Khi những người phụ nữ khác chuẩn bị sáp tới gần anh, anh đều cảm thấy kinh tởm!
Mộc Như Phương tưởng anh ấy nói mình, cô định rời đi nhìn thấy Bối Na che ngực lại, nước mắt cô ta rơi xuống đầy hoảng loạn, cô ta còn đưa mắt liếc cô một cách rất bực bội, sau đó chạy ra khỏi phòng sách.
Sau đó, một bàn tay lực lưỡng đẩy cô xuống ghế sofa.
Dường như Mộc Như Phương biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, cô nhắm chặt mắt, cả người căng cứng.
“Mở mắt ra cho tôi!” ......
------oOo------
Chương 475: Ngu ngốc
“Mở mắt ra cho tôi!”
Trên da đầu truyền tới một sự đau đớn, Mộc Như Phương mở hai mắt nhìn bộ dạng tức giận của Đào Gia Thiên, vừa nãy không phải anh ấy còn nhiệt tình với Bối Na sao? Người đàn ông này càng ngày càng vui buồn thất thường mà....
Anh muốn làm gì thì làm, còn để cô phải chịu đựng hết mọi sự điên của anh nữa chứ, Mộc Như Phương cô không gánh nổi đâu.
Cô có yêu anh không?
Có lẽ....là đã từng, trái tim này của cô đã từng yêu Đào Gia Thiên. Vừa hận vừa yêu.
Nhưng Mộc Như Phương của bây giờ, cô như một người già sắp chết, cô chỉ muốn ra đi thôi, chỉ muốn thoát khỏi cái thế giới đã sụp đổ trước mắt này mà thôi.
“Nhìn tôi, nhìn tôi ở trên cô như thế nào, Mộc Như Phương, cô lấy tư cách gì để đi, lấy tư cách gì để đi rồi còn vác mặt quay về? Có phải cô nghĩ tôi sẽ không túm được cô?” Anh nhìn bộ dạng cứng ngắt của cô mà đáy mắt anh lóe lên một sự trào phúng: “Cô tưởng tôi sẽ không tìm được đứa nghịch chủng kia sao? Cô nghĩ cô giấu nó ở thành phố Z là tôi sẽ không tìm được sao? Người đàn ông phía sau cô rốt cuộc là ai?”
Đôi đồng tử của Mộc Như Phương run lên.
Sao anh ấy lại biết Nặc Nặc ở thành phố Z được.
Cô không nói được lời nào cả, anh nhìn thấy vẻ kinh hoảng thất vọng trên gương mặt cô, khóe môi anh bất giác cong lên, ngón tay thon dài nắm lấy cằm cô: “Nếu như đã không chịu nói vậy thì cô chịu làm người câm suốt đời này đi, tôi sớm muộn cũng sẽ điều tra ra tên đàn ông đó là ai thôi, à, còn đứa nghịch chủng kia nữa.”
Mộc Như Phương ôm lấy cánh tay anh, nhưng anh lại hung hăng hất ra. Đó là con gái của anh mà!
Đào Gia Thiên, Nặc Nặc là con gái của anh, anh không được làm tổn thương nó!
Cô biết rõ thế lực của Đào Gia Thiên lớn đến nhường nào, nhưng cô thật sự không ngờ, anh ấy lại điều tra ra tung tích của Nặc Nặc ở thành phố Z nhanh như vậy, không phải cô không tin Tề Tam, nhưng Tề Tam đơn phương độc mã, nhà họ Tề lại đang nội loạn, căn bản không chống lại được nhà họ Đào.
Nhìn thấy nước mắt của cô.
Đào Gia Thiên buông cô ra sau đó đột nhiên lật người cô lại, bàn tay to lớn tàn nhẫn xé toạc quần áo của cô, anh đưa mắt nhìn bông hoa hồng phong tình vạn chủng phía sau lưng cô, đáy mắt anh dần dần đỏ lên như máu, ngón tay thon dài vuốt ve làn da mịn màng đó, đóa hoa hồng đúng là rất đẹp.
.....
Mộc Như Phương từ phòng sách bước ra, tuy cô đã chỉnh sửa quần áo, nhưng vẫn còn rất lộn xộn, đặc biệt là khóe môi đỏ mọng sưng tấy của cô, cô vốn đã rất đẹp, nhan sắc kiều diễm cộng với sắc khí ngút trời, cho dù mấy cô người làm là nữ đi chăng nữa cũng phải ngắm nhìn cô không rời.
Bối Na tức giận hung hăng giẫm chân.
Cho dù mấy ngày hôm nay cô ta có lần lần lượt ra vào phòng sách của Đào Gia Thiên đi chăng nữa, lúc cô ra ngoài luôn cố ý làm nhăn quần áo, làm rối tóc tai, nhưng thật ra, Đào Gia Thiên căn bản không hề động tới cô, cho dù cô ta có chủ động câu dẫn, anh cũng không thèm đếm xỉa.
Nhưng nhìn con ả Mộc Như Phương mà xem, cô ta hận tới nỗi muốn bay tới cào nát khuôn mặt mỹ lệ của cô ra.
Một con người làm câm dựa vào gì mà được cậu chủ sủng ái chứ. Còn quản gia Ngô cũng khẽ híp mắt lại.
Cho dù người phụ nữ này bị câm đi chăng nữa, nhưng bà biết, cô ấy nhất định không đơn giản.
Đào Gia Thiên rất hiếm khi có nhân tình, anh không có sở thích ăn chơi này, phụ nữ thích anh nhiều không xuể, nhưng anh không hề quan tâm tới điều đó.
Nhưng cho dù có là như vậy, thì vẫn có vô số phụ nữ nguyện ý làm thiêu thân bay vào lửa.
Đây là lần đầu tiên mà quản gia Ngô nhìn thấy cậu Đào đối xử với một cô gái đặc biệt như vậy.
Thái độ của bà đối với Mộc Như Phương cũng trở nên cung kính hơn rất nhiều.
Mộc Như Phương vừa bước xuống lầu thì một ly nước liền bay đến, quản gia Ngô nhíu mày: “Bối Na.”
Bối Na đặt ly nước trong tay xuống: “Ngại quá, tay tôi run.”
Mộc Như Phương bình tĩnh quệt vệt nước trên mặt, cô ấy tuy không trang điểm, nhưng làn da vẫn trắng nõn như ngọc, khiến cho Bối Na càng ngày càng đố kị.
Quản gia Ngô nhìn Bối Na: “Bối Na, làm tốt công việc của mình là được rồi, đừng có...tự mình chuốc phiền phức nữa.”
Bối Na gióng mồm nói to: “Quản gia Ngô, bà đúng là một con chó ngoan mà.”
Quản gia Ngô không chấp, cũng không có tức giận.
Bà không rảnh chấp một con nhỏ ngu ngốc như thế này. ......
------oOo------
Chương 476: Như ca
Buổi trưa ngày thứ bảy.
Mộc Như Phương chuẩn bị dọn dẹp phòng sách. Đào Gia Thiên không có ở đó.
Mộc Như Phương làm với Bối Na, nhưng cô ta đương nhiên là không đụng tay vào làm rồi, cô ta không thèm làm mấy chuyện thấp hèn như vậy, cho nên mọi việc đều đùn đẩy cho Mộc Như Phương làm hết.
Lúc Đào Gia Thiên không có ở đây, phòng sách luôn luôn được khóa, cần phải có mật mã mới mở được.
Bên ngoài còn có vệ sĩ canh chừng nữa.
Mộc Như Phương tay xách dụng cụ dọn dẹp đi qua đó, vệ sĩ mở cửa ra, Mộc Như Phương cúi đầu đi vào,cô quét dọn bụi bặm trên thảm, sau đó lau giá sách, giá sách của Đào Gia Thiên có rất nhiều sách liên quan tới kinh tế.
Mộc Như Phương nhìn thấy camera giám sát trong phòng sách vẫn đang hiện chấm đỏ, bình thường chỉ có quản gia Ngô được phép vào đây thôi, bây giờ lại có thêm cô và Bối Na.
Đây là nơi mà Đào Gia Thiên thường ở.
Tất nhiên sẽ có văn kiện mà Tề Tam cần.
Ánh mắt Mộc Như Phươngdừng lại trên bức tranh chữ đằng sau chiếc ghế dựa, bức tranh này trị giá hàng ngàn vạn, sau bức tranh này chắc chắn phải có một cửa bí mật.
Cô rất hiểu thói quen sinh hoạt của Đào Gia Thiên.
Thật ra cô vốn không muốn dùng loại thủ đoạn hèn hạ này đâu, tuy tình cảm của cô dành cho Đào Gia Thiên đã phai mờ theo thù hận rồi, nhưng
nó không có nghĩa cô phải phản bội anh, văn kiện được giấu trong cánh cửa bí mật kia nhất định rất quan trọng.
Tề Tam là con thứ ba của nhà họ Tề.
Trước anh vẫn còn hai người anh trai gây sức ép.
Lần này ông Tề qua đời, khiến cho nhà họ Tề rối loạn, bây giờ nó giống như một bãi cát lỏng lẻo.
Mộc Như Phương quét dọn phòng sách xong liền đi ra ngoài, người vệ sĩ đóng cửa lại, cô xuống lầu, tuy cô bị Đào Gia Thiên kêu lên lầu ba, nhưng nó vẫn rất có lợi.
Đó là, cô không cần phải ra ngoài dầm mưa dãi nắng quét dọn lau chùi hồ phun nước nữa, cũng không cần phải quét cả một vườn hoa rộng lớn nữa.
Ngoại trừ dọn dẹp phòng đọc sách của Đào Gia Thiên ra thì cô không cần làm gì nữa cả.
Cô về nơi nghỉ ngơi của mình.
Bắt đầu suy nghĩ về những lời Tề Tam nói.
Cô vốn không muốn tin Tề Tam.
Nhưng Tề Tam đã cứu Nặc Nặc.
Nặc Nặc có được trái tim khỏe mạnh, Nặc Nặc được khỏe mạnh. Nếu như....
Cô lấy được phần văn kiện bí mật kia, được ra khỏi nơi này...... Đôi mắt của Mộc Như Phương nhấp nháy.
......
Hội sở Bá Tước.
Trong phòng bao, Đào Gia Thiên ngồi trên ghế sofa, cho dù cả người anh có toát ra vẻ lạnh lẽo thờ ơ, không muốn ai đến gần đi nữa thì vẫn có rất nhiều cô gái trẻ nhìn anh với khuôn mặt đỏ ửng, vẻ ngoài của người đàn ông vô cùng hoàn mĩ, trên tay hờ hững một chiếc đồng hồ trị giá trăm triệu, chỉ cần vậy thôi cũng đủ khiến các cô gái đổ rạp.
Đẹp trai, trưởng thành, lại nhiều tiền.
Nhà họ Đào đang ở đỉnh cao chói lọi, trong hắc hay bạch đạo đều có chỗ đứng vô cùng lớn.
Mấy ông tổng giám đốc trong phòng bao đều là người thông minh, nhưng bọn họ không sao nịnh nọt được vị thái tử gia này cả.
Tổng giám đốc Trương vỗ tay.
Lúc này, một cô gái dung mạo xinh đẹp trong một thân váy trắng tiến vào.
Cô vừa bước vào.
Thì lập tức có vô số ánh mắt lia đến, đặc biệt là mấy lão tổng háo sắc, còn mấy cô gái ngồi bên cạnh thì tỏ ra đố kị.
Ánh đèn càng ám muội, thì khuôn mặt của người phụ nữ lại càng tinh khiết và xinh đẹp.
Cô ấy không chỉ xinh đẹp, mà trong sự thanh thuần còn mang theo vẻ quyến rũ, một vẻ đẹp ngây thơ lãng mạn, trẻ trung và dịu dàng, đúng là rất hiếm có, ánh mắt của Đào Gia Thiên cũng lia tới cô ta, bởi lẽ...
Người phụ nữ này giống với Mộc Như Phương tới ba phần, đặc biệt là đôi mắt.
Tổng giám đốc Trương nhìn thấy biểu hiện trên gương mặt của Đào Gia Thiên, lập tức vẫy tay ra hiệu cho người con gái đó tới: “Tổng giám đốc Đào, đây là Như Ca, tôi đã phải hao tổn rất nhiều tiền mới tìm được đó.”
Trên mặt tên tổng giám đốc Trương này nở nụ cười sáng rỡ, đều là đàn
ông cả mà, cho dù Đào Gia Thiên có lạnh lùng thế nào đi chăng nữa, thì khi đối mặt với một mỹ nhân tuyệt sắc như vậy thì sao mà nhịn được chứ, đặc biệt là với Như Ca, ông ta đã phí nhiều tiền như vậy, bản thân cũng cảm thấy hơi tiếc, nhưng ông ta lại nghĩ, đợi Đào Gia Thiên chơi chán rồi mới tới mình vậy.
Mục tiêu của Như Ca hiển nhiên cũng là Đào Gia Thiên rồi, cô ta bước tới vài bước trong ánh mắt đố kị ghen ghét của đám phụ nữ khác, cô ta ngồi xuống bên cạnh Đào Gia Thiên: “Tổng giám đốc Đào.”
Đào Gia Thiên nhíu mày, lồng ngực anh run lên. Bởi vì giọng nói của người phụ nữ này....
Rất quen thuộc.
Anh đưa mắt nhìn Như Ca.
Như Ca lập tức bưng một ly rượu lên rồi đưa cho Đào Gia Thiên: “Tổng giám đốc Đào.”
Đào Gia Thiên đưa tay nắm lấy chiếc cằm của cô, đáy mắt anh hơi híp lại, thanh âm lạnh băng không chút cảm tình vang lên: “Gọi là Như Ca sao?”
“Dạ.” .....
------oOo------
Chương 477: Kêu cô ta biến
Như Ca vốn không giống với các cô gái khác, cô ta dịu dàng quỳ xuống dưới thảm bên chân của Đào Gia Thiên.
Lớp trang điểm trên mặt cô ta cũng rất nhẹ.
Nhưng cả khuôn mặt, vẫn rất đẹp.
Tuy Tổng giám đốc Trương đã phí không ít tiền cũng như là công sức để tìm cô ta, bây giờ nhìn thấy Đào Gia Thiên có hứng thú với Như Ca như vậy khiến ông ta cũng vô cùng vui sướng, đúng là không có lãng phí tiền mà. Đàn ông mà, cho dù có lạnh nhạt như thế nào đi nữa, cũng đâu có ai qua được ải mỹ nhân cơ chứ.
Xem ra, hạng mục hợp tác này, đã gần như nắm chắc rồi.
Trèo lên được gốc cây cao tập đoàn Đào Thị này thì không sợ không có tiền.
Tối hôm nay Đào Gia Thiên uống nhiều hơn một chút, nên Như Ca dìu anh ra khỏi hội sở, cô bước lên xe, tài xế có hơi do dự bởi vì Đào Gia Thiên không có thói quen đưa phụ nữ về nhà, hơn nữa.....
“Cậu chủ...”
Như Ca nhìn Đào Gia Thiên: “Cậu Đào.”
Đào Gia Thiên nhìn cô một cái, sau đó nói với tài xế: “Đi Lan Giang.”
Trên đường đi, Như Ca luôn nhìn về người đàn ông bên cạnh cô, người này toàn thân đều toát ra khí lạnh, ngay cả khi say, anh vẫn vô cùng bình tĩnh, đôi mắt trong veo. Mỗi khi cô nghiến răng chuẩn bị đến gần, cô luôn cảm thấy hơi sợ.
Biệt thự nổi tiếng nhất của thành phố Hải Châu, Biệt thự Lan Giang.
Đào Gia Thiên xuống xe, bước đi anh hơi loạng choạng, Như Ca lấy hết
can đảm dìu anh vào trong, người đàn ông nhau mày lại, như thể anh không thích bị người khác động chạm, nhưng trên người người phụ nữ này lại thoang thoảng một mùi nước hoa nhàn nhạt, không quá nồng, một gương mặt ngây thơ vô tội, anh không đẩy cô ra, để cô dìu vào phòng khách.
.....
Bối Na nhìn thấy Như Ca, cô ta căm tức cắn răng chạy tới giành dìu lấy Đào Gia Thiên, nhưng cô ta bị Đào Gia Thiên đẩy ra, người đàn ông bước lên lầu, còn Như Ca đi theo phía sau, quản gia Ngô đi ra nhìn thấy cảnh này, bà đưa mắt nhìn người phụ nữ mà Đào Gia Thiên mang về mà lòng thầm than hai tiếng, sau đó bảo Mộc Như Phương đi chuẩn bị canh giải rượu.
Mộc Như Phương nấu canh giải rượu xong liền bưng lên phòng ngủ ở lầu ba.
Cô vừa nghe thấy Bối Na chửi rủa, cô ta nói Đào Gia Thiên mang một người phụ nữ về nhà, côvừa đẩy cửa ra thì liền nhìn thấy người phụ nữ đó, cô ta đang khom người cởi cà vạt cho Đào Gia Thiên. Như Ca nghe thấy tiếng bước chân liền quay người lại, vừa lúc nhìn thấy Mộc Như Phương tay bưng canh giải rượu đứng ở cửa.
Hai người đều sững sờ.
Như Ca kìm sự kinh ngạc xuống: “Để canh giải rượu ở đây đi, cậu Đào ngủ rồi.”
Mộc Như Phương đặt chén canh xuống sau đó quay người lại bước xuống lầu, cô cố gắng nén sự bất ngờ dưới đáy mắt mình, cô ta.....người phụ nữ đó.......người phụ nữ đó...có hơi giống mình, nhất là....giọng nói của cô ta, dường như giống với cô như đúc...
Dường như, là giống với giọng nói trước kia của cô y như đúc!!!
Sao lại giống như vậy!!
Mộc Như Phương đi xuống lầu, quản gia Ngô đang đứng ở ngay đó, bà nhìn thấy khuôn mặt trắng bệch của Mộc Như Phương, bà còn tưởng là
do cô bị Đào Gia Thiên mắng hay là do cô bị đả kích khi Đào Gia Thiên dắt phụ nữ bên ngoài về nhà nữa.
Thật ra quản gia Ngô cũng phát hiện ra điều bất thường, người phụ nữ kia quả thật có chút giống với Mộc Như Phương, đương nhiên là chỉ giống phần nào thôi, bởi vì người đẹp là nhờ bên trong chứ không phải vẻ bên ngoài, khí chất bên trong là thứ không thể nào copy được.
Không lẽ cậu Đào thích loại phụ nữ như này?
Bên trong phòng ngủ, Đào Gia Thiên mở mắt, tầm mắt anh có hơi mờ, anh nhìn thấy một người phụ nữ bên cạnh giường, anh cố gắng giương mắt để nhìn kỹ hơn một chút thì đối phương liền sáp lại gần, anh đưa tay nắm tay cô: “ Như Phương....”
Như Ca sững sờ, nhưng sắc mặt vẫn không đổi, cô ta cúi thấp đầu, cô ta không muốn làm lỡ cơ hội đêm nay, lúc này Đào Gia Thiên đã say bí tỉ rồi, khóe môi Như Ca cong lên, cô ta mạnh dạn tiến lại gần.
Đào Gia Thiên ngửi thấy một mùi nước hoa nhàn nhạt, nhưng lúc anh nhìn thấy rõ người phụ nữ đang bén mảng lại gần mình, anh lập tức chau mày, mặt mày biến sắc, anh gằn giọng: “Cút ra ngoài....”
Trong nháy mắt, Đào Gia Thiên trở nên tỉnh rụi.
Người phụ nữ này, không phải Mộc Như Phương, chỉ là một người phụ nữ anh đem về từ chốn ăn chơi mà thôi.
..... ------oOo------
Chương 478: Người của tề tam
Tại sao anh lại có cảm giác kỳ lạ như thế này kia chứ.
Trong lòng Đào Gia Thiên đang dấy lên một cảm giác hết sức kì lạ, người phụ nữ tên Như Ca này, giọng nói của cô ta......
Rõ ràng là lần đầu tiên anh nghe thấy.
Nhưng sao lại có cảm giác thân thuộc như vậy.
Giống như...
Trước đây anh đã từng nghe thấy rồi.
Tại sao khi nghe thấy giọng nói này, lòng anh, trong lòng anh lại khó chịu như vậy.
......
Mộc Như Phương ở trong phòng, cô tắm xong liền leo lên giường, bên ngoài cửa truyền tới vài tiếng bước chân, cô cảnh giác ngồi dậy, là ai?
Cô nắm chặt góc chăn của mình, sống lưng mảnh khảnh căng cứng.
Qua một lúc sau, tiếng gõ cửa vang tới, Mộc Như Phương bước xuống giường đi tới mở cửa, một thân ảnh cao lớn đứng trước đó, một mùi hương quen thuộc xồng xộc vào mũi cô, trong đó còn thoang thoảng mùi rượu nữa, thật là tức mũi mà!
Mộc Như Phương lui về phía sau một bước, cô theo bản năng đóng cửa lại.
Cánh tay lực lưỡng của người đàn ông vươn tới trực tiếp đẩy cửa ra, Mộc Như Phương loạng choạng ra sau vài bước, đôi chân dài của người đàn ông sải bước vào trong, một tay bắt lấy cổ tay của cô, ép cô đứng ngay cửa, sau đó một nụ hôn cuồng nhiệt giáng xuống.
Mộc Như Phương khựng người, cô không chống trả được.
Nụ hôn mạnh bạo của người đàn ông mang theo mùi rượu nồng, anh hôn mạnh tới nỗi như sắp nuốt chửng môi cô, cô hơi không chịu nổi sức lực này nữa, cô sợ hãi không dám chống trả, đành phải nhẫn nhịn chịu đựng thôi.
Đôi mắt anh đen sầm.
Đen lay láy, sâu như một giếng nước trải dài không đáy.
Rất lạnh lẽo.
Nhưng chỉ một lúc sau, nụ hôn của anh lại trở nên nhẹ nhàng lại. Điều này khiến Mộc Như Phương sững sờ.
Nụ hôn đó, nhẹ tựa lông vũ, anh nhẹ nhàng liếm mút môi cô, giống như anh đang bảo vệ một báu vật trân quý của mình vậy, Mộc Như Phương hoàn toàn bị sững sờ.
Các cơ ngón tay của cô dần dần dịu lại.
Đôi bờ má bị tay người đàn ông ôn nhu nâng lên.
Sau khi anh hôn xong, ngón tay thoang thoảng mùi thuốc lá của anh sờ lên đôi môi đỏ mọng của cô, nhẹ nhàng vuốt ve, khiến Mộc Như Phương cảm thấy khóe môi mình hơi hơi nhột nhột.
Cô không biết Đào Gia Thiên bị làm sao nữa.
Tại sao lại trở nên dịu dàng như vậy chứ.
Thật không giống anh chút nào.
Giống như biến thành một người khác vậy.
Nhưng người trước mặt cô, rõ ràng là anh.
Sau đó, Đào Gia Thiên ôm lấy cô, bàn tay linh hoạt cởi bỏ áo ngủ của cô,
Mộc Như Phương nhắm chặt mắt, không còn là sự hung bạo như trong tưởng tượng nữa, tối nay anh ấy....
Ngược lại rất ôn nhu, rất thương hoa tiếc ngọc, rất quan tâm cảm nhận của cô, khiến cô thậm chí cuối cùng cũng không ngăn được phản ứng sinh lý của mình, sự dịu dàng tỉ mỉ, không gây đau đớn chút nào, đáy mắt anh vẫn lạnh nhạt, nhưng động tác thì lại dịu dàng hết mực.
Ồ, thì ra.....
Anh ấy say rồi.
Say rồi....
Hay là, anh ấy coi mình là cô gái mà anh ấy đưa về tối nay. Chứ nếu không, sao anh ấy lại có thể ôn nhu như vậy được.
Mộc Như Phương không có ngủ, cô nhìn gương mặt anh, cô đưa tay nhẹ nhàng sờ vào má anh, cô nhớ trước đây, cô cũng đã từng được anh ôm ấp trong lòng mình dịu dàng như thế, ôn nhu như thế.
A Thiên....
Cô mở miệng,cô không phát ra thành tiếng được, chỉ có thể âm thầm thốt lên hai chữ như vậy mà thôi.
A Thiên à.....
Sau nửa đêm.
Có người tới khẽ gõ cửa.
Mộc Như Phương định ngồi dậy, nhưng phát hiện chiếc eo mình đang bị người đàn ông quấn chặt, cô phải hất tay anh ra để ngồi dậy, anh ấy say rồi, nên ngủ rất say.
Mộc Như Phương mở cửa.
Như Ca đứng trước cửa: “Cô Mộc.”
Mộc Như Phương có hơi bất ngờ, người phụ nữ này vậy mà lại biết cô.
Như Ca nói: “Cô Mộc, hy vọng cô Mộc có thể phối hợp với tôi, như vậy mới có thể mau chóng lấy được tài liệu, mau chóng rời khỏi nơi này.”
Như Phương khựng lại.
Như Ca là người của Tề Tam. .....
------oOo------
Chương 479: Không thể thoát ra
Mộc Như Phương mấp máy miệng.
Nhưng không có nói gì.
Như Ca đi vào căn phòng.
Nhìn thấy Đào Gia Thiên nằm trên giường, cô ta cong môi, sau đó khom người xuống dìu anh lên: “Cô Mộc giúp tôi một tay đi.”
Mộc Như Phương cũng tới dìu lấy Đào Gia Thiên, cô nghe giọng của Như Ca, thật sự rất giống với giọng của cô trước đây khi còn chưa bị mất.
Nếu như là trước đây, lúc cô còn chưa biết Như Ca là người của Tề Tam, đương nhiên là rất bất ngờ với giọng nói này rồi.
Nhưng bây giờ, cô không thể không cảm thán thủ đoạn của Tề Tam.
Trong phòng khách tối om, Như Ca dìu Đào Gia Thiên trở về phòng ngủ rồi nằm bên cạnh Đào Gia Thiên, cô đưa mắt nhìn anh,người đàn ông này quả thật là sở hữu một gương mặt tuấn kiệt khiến phụ nữ điên đảo, cô gối đầu lên cánh tay anh, cởi áo của mình rồi sà vào lòng anh, cô cảm nhận được mùi rượu nồng hòa cùng với mùi hooc môn nam tính của người đàn ông.
Nó khiến cô say.
Nhưng, cô cũng biết rõ nhiệm vụ của mình là gì. ......
Cỡ khoảng 3 giờ sáng Mộc Như Phương mới chìm vào giấc ngủ, cô mơ một giấc mơ, cô mơ về khoảng thời gian trước kia, ngày sinh nhật của cô, lúc đó tập đoàn Đào Thị đang rất bận rộn, nhưng Đào Gia Thiên vân dành thời gian để ở bên cô, buổi tối hôm đó, hai người ở trong tiệm sách của Mộc Như Phương.
Hôm đó trời mưa rất to, anh vòng tay ôm chặt lấy cô, vô cùng ấm áp, anh gọi tên cô, hai người cứ thế mà ngồi trước cửa sổ ôm nhau.
Lúc cô tỉnh dậy, đã là 6 giờ sáng, Mộc Như Phương ngồi dậy, chiếc gối của cô ướt đẫm, cô đưa tay lên sờ má mình, sờ khóe mắt của mình, chúng đều ướt.
Đào Gia Thiên quên sạch tất cả, chỉ còn nhớ hận cô. Cô không quên gì cả, nhưng cũng nhớ phải hận.
Thật ra, cô vĩnh viễn hề nghĩ sẽ hận anh ấy như vậy, buổi hôn lễ đó cứ vô số lần cuộn trào trong đầu cô.
Thành phố C.
Trong một căn biệt thự hào hoa sang trọng, một cô bé nhỏ đang ngồi chơi đồ chơi trong phòng khách, nhưng hình như cô bé vừa mới khóc, cô bé trông không được vui, người làm phải qua đó dỗ dành.
Cô bé nhỏ cứ mãi hức hức.
Khoảng 9 giờ sáng, một thân ảnh đàn ông đẹp trai bước vào, cô bé lập tức đứng dậy chạy tới: “Cậu ơi.”
Người đến là Tống Kỳ Tu.
“Sao Nặc Nặc lại khóc?” Tống Kỳ Tu khom người bế cô bé lên.
“Khóc nữa sẽ xấu lắm đó.”
“Cậu ơi.” Nặc Nặc dựa vào vai của Tống Kỳ Tu: “Cậu ơi, khi nào Nặc Nặc mới được gặp mami vậy?”
Đáy mắt Tống Kỳ Tu hơi trầm lại, sau đó anh đưa tay xoa xoa đầu Nặc Nặc: “Đợi tới sinh nhật của Nặc Nặc, mẹ của con nhất định sẽ ở cạnh con.”
“Nặc Nặc muốn mau mau lớn.”
“Đúng, Nặc Nặc của chúng ta phải mau lớn....” Tống Kỳ Tu đối với Nặc Nặc hết sức là nhẫn nại, anh ôm Nặc Nặc đến ghế sofa, sau đó người làm bưng lên một đĩa bánh kem và sữa.
Tống Kỳ Tu dịu dàng đút cho Nặc Nặc: “Vậy Nặc Nặc phải ăn nhiều một chút, như vậy mới mau lớn, mau cao lên, khi mami tới nhìn thấy con nhất định sẽ rất vui.”
.......
Cuộc sống của Mộc Như Phương vẫn như trước, ngày nào cô cũng phải lên lầu 3 với Bối Na, cô ta không còn ghét cô như trước nữa, cũng không có tác oai tác quái với cô nữa, bởi vì mục tiêu duy nhất hiện giờ của Bối Na là Như Ca.
Người phụ nữ mà Đào Gia Thiên mang từ bên ngoài về.
Kể từ khi cô ta về đây, ngày nào cũng đi ra đi vào phòng đọc sách, luôn luôn túc trực ở bên cạnh Đào Gia Thiên!!
Bối Na tức tới nỗi cắn răng ken két.
Nhưng cô lại không dám ra mặt gây sự với Như Ca.
Mộc Như Phương đang quét dọn giá sách, hôm nay Đào Gia Thiên không có về, lúc cô đang quét dọn thì Như Ca tiến vào, hai người không có giao tiếp gì nhiều bởi vì tính cách của Mộc Như Phương cũng không thích nói chuyện nhiều, Như Ca đi đến ghế sofa rồi ngồi xuống: “Ê, kêu nhà bếp chuẩn bị chút trà chiều rồi mang lên đây.”
Mộc Như Phương gật đầu rồi lui ra ngoài, cô không hề nói với Như Ca một tiếng nào hết, cô đi xuống lầu, cầm lấy giấy bút thông báo cho người làm trong bếp, người trong bếp lập tức đi chuẩn bị, dù sao đi nữa, cô ta cũng là người phụ nữ mà Đào Gia Thiên mang từ bên ngoài về, nên không ai dám đắc tội.
Mộc Như Phương lại quay về phòng đọc sách dọn dẹp, ngày nào cũng phải quét dọn giá sách hết, nếu không sẽ có bụi rơi xuống, cô đứng lên một chiếc ghế cao, nhưng giá sách này được làm theo hình xoắn ốc, cho
nên cho dù Mộc Như Phương có nhón hết chân lên cũng không sao đụng tới chỗ cao nhất được, chỉ đành phải nhờ vào công cụ lau dọn.
Không biết Như Ca đã ra khỏi phòng sách từ lúc nào.
Cũng không biết Đào Gia Thiên tới đây từ khi nào, Mộc Như Phương không nghe thấy tiếng gì hết, cô nghiêm túc quét dọn giá sách, không lo nghĩ gì khác cả, rất siêng năng làm việc, như thể, chỉ có làm như vậy cô mới không nghĩ về chuyện khác.
Đường máu cô có hơi thấp.
Nên khi cô nhảy từ trên ghế xuống, đầu cô choáng váng, ngã thẳng xuống sàn.
Trong phút chốc, cô đột nhiên tỉnh táo lại.
Cô theo bản năng vứt cây chổi trong tay mình đi, sau đó đưa tay che đầu lại, trong lòng cô thầm nghĩ bên dưới là tấm thảm nên sẽ không đau đâu.
Quả nhiên, không có đau chút nào. Bởi vì, cô đã ngã vào một lồng ngực.
Lồng ngực đó rất cứng rắn và săn chắc, nhưng lại phảng phất một mùi hương quen thuộc.
Đào Gia Thiên!!
Mộc Như Phương mở hai mắt, cô vẫn còn hơi choáng, người đàn ông ôm cô tới ghế sofa, lúc này Mộc Như Phương vẫn chưa hoảng hồn, anh bắt đầu cúi xuống hôn cô, anh rất lạnh, nhưng bờ môi anh lại ấm nóng mãnh liệt, anh cắn lấy vành tai cô, mãi đến khi anh nghe thấy hơi thở của cô rối loạn mới buông cô ra.
“A Thiên....” Như Ca đẩy cửa vào trong. Cả người Mộc Như Phương run lên.
A Thiên...
Như Ca gọi anh ấy là A Thiên.
Còn bằng giọng nói quen thuộc đó nữa, giống như cách cô gọi anh trước đây.
Cả người Đào Gia Thiên dường như khựng lại. Anh là một người rất quyết đoán nhưng chỉ vì cách xưng hô này, trong một khoảnh khắc đáy mắt anh lại lóe lên mộ sự ôn nhu, thực sự chỉ là một khoảnh khắc thôi. Anh ta đứng dậy nhìn về phía Mộc Như Phương, đáy mắt anh lúc này lại trở về một cõi chán ghét như trước.
Như Ca bước vào, làm như không nhìn thấy Mộc Như Phương: “A Thiên, sắp tới sinh nhật em rồi đó.”
Cô ôm lấy cánh tay của người đàn ông, rồi thuận thế ngồi xuống.
Mộc Như Phương đứng dậy, cô vội vàng xách theo đống dụng cụ quét dọn chạy ra ngoài, nhưng thanh âm của người đàn ông lại từ sau vang tới: “ Rót ly trà cho Như Ca đi.”
Lúc Mộc Như Phương đi ra ngoài, cô vẫn còn nghe thấy giọng của anh: “Em thích gì thì tự mà mua, thẻ này cho em.”
Mộc Như Phương vốn không có đố kị, cô cũng sẽ không đố kị, nhưng cô sẽ đau, cô cảm thấy mình rất nực cười, bởi vì đáy mắt của người đàn ông kia nhìn Như Ca cũng rất lạnh mà, anh giống như một người không có chút ấm áp nào cả.
Cô bưng nước tới cho Như Ca.
Như Ca nhấp một ngụm: “Nóng quá, con người làm này, cô cố ý đúng không.” Sau đó cô ta quay qua nũng nịu với Đào Gia Thiên: “A Thiên.....”
Sau đó người đàn ông lên tiếng: “Cút ra ngoài!”
Mộc Như Phương như được trút đi gánh nặng, cô đi ra ngoài, như thể cô không thể nào ở trong đó thêm một giây nào nữa, cho dù cô biết Đào Gia Thiên không thích Như Ca, nhưng cô...cô không thể bình tĩnh được.
Bởi vì Như Ca có giọng nói giống cô.
Bởi vì Như Ca gọi anh ấy là A Thiên.
Cô như lạc vào một mê cung hồi ức rộng lớn, không thể thoát ra. .....
------oOo------
Chương 480: Để cô ấy đi cùng em đi
Đào Gia Thiên có một bữa tiệc, anh dắt Như Ca đi theo, mấy người anh em của anh đều không hiểu anh đang có ý gì, hôn ước của anh và nhà họ Ngu đã được truyền ra bên ngoài, nhưng tới giờ vẫn mãi kéo dài, dường như đây đã trở thành một cái cớ không có hạn, trong giới thượng lưu đều biết, Đào Gia Thiên căn bản sẽ không lấy Ngu Thanh Âm.
Những người anh em thân thiết của Đào Gia Thiên đều biết....
Trên thế giới này, vẫn còn một người phụ nữ, tên là Mộc Như Phương. Một cái gai độc trong lòng Đào Gia Thiên.
Mà cái cô Như Ca này, lại quá giống Mộc Như Phương....
Đào Gia Thiên đang chơi bài, Như Ca giúp anh lật bài, cả người cô đều ngồi sát bên cạnh anh, người đàn ông nhíu mày, anh ngửi phải mùi nước hoa anh không thích nhưng vẫn không có đẩy cô ta ra, anh rất thích giọng nói của Như Ca, đặc biệt là khi cô nũng nịu gọi anh ‘A Thiên’.
Anh giống như là gặp ma vậy.
Anh thích giọng của Như Ca chứ không thích động vào cô ta. Thật ra anh vẫn biết anh là bị gì.....
Anh bị mất trí nhớ, nhưng anh không phải tên ngốc, anh ghét Mộc Như Phương, ghê tởm cô, hận cô, nhưng lại quyến luyến mọi thứ thuộc về cô ấy, anh hận, nhưng anh không khống chế được mình.
Anh không muốn nghĩ.
Cho nên khi có một người phụ nữ giống Mộc Như Phươngxuất hiện, có giọng nói quen thuộc mà anh thích, anh giống như đã được thoát khỏi cái giếng nước khô khốc lạnh lẽo đó vậy, anh vốn không thích Như Ca, nhưng anh thích giọng nói cô ta.
Giống như, bao nhiêu ký ức trước đây đều trở về bên cạnh vành tai anh. .....
Ngày sinh nhật của Như Ca, Đào Gia Thiên cho người tổ chức rất long trọng.
Giới thượng lưu đều biết, bên cạnh Đào Gia Thiên xuất hiện một đại mỹ nhân vô cùng xinh đẹp, Đào Gia Thiên còn thuận nước đẩy thuyền, cắt đứt quan hệ với nhà họ Ngu, đem lòng sủng ái cô gái tên Như Ca này.
Tiệc sinh nhật được tổ chức long trọng ở một nhà hàng 6 sao.
Lúc Mộc Như Phươngđang quét nhà, cô có nghe mấy cô người làm kháo nhau về chuyện này, bọn họ đều đang ghen tị, Bối Na còn ghê hơn, cô ta tức giận chửi mắng mấy cô người làm cả một tháng trời.
Dường như Đào Gia Thiên đã thật sự xem Như Ca là người trong lòng của mình rồi, Mộc Như Phương cảm thấy, Như Ca dường như đã trở thành nữ chủ nhân của căn biệt thự Lan Giang này rồi.
Có một hôm, Bối Na nhịn không được mà đi gây chuyện với Như Ca, hôm đó cô ta lập tức bị Đào Gia Thiên tống cổ ra khỏi nhà.
Bối Na hoảng loạn: “Cậu Đào!!”
Cô không hề nghĩ tới, Đào Gia Thiên sẽ thật sự đuổi cô đi, chỉ vì một cô gái làng chơi, khóe mắt Bối Na đỏ ửng: “Cậu Đào, ba của tôi là...”
Đào Gia Thiên lạnh lùng: “Là cái gì? Ném ra ngoài...”
Lập tức có hai người mặc áo đen tới tóm lấy Bối Na rồi ném ra ngoài. “Cậu Đào, cậu Đào!!!”
Cả căn biệt thự Lan Giang, ngập tràn tiếng kêu thảm thiết của Bối Na.
Những cô người làm khác trong biệt thự đều phát run, quản gia Ngô cũng không ngoại lệ, dù sao thân phận của Bối Na ở trong căn nhà này, cha cô ta là người bên cạnh Ông Đào, vậy mà lại bị....
Bị ném ra ngoài.
Điều này cho thấy sự sủng ái của Đào Gia Thiên dành cho cô gái Như Ca này như thế nào.
Lúc đó Mộc Như Phương đang lau dọn tay vịn lan can cầu thang trên lầu ba, nhìn thấy cảnh này, lông mi cô khẽ run lên, sau đó Đào Gia Thiên ôm lấy eo của Như Ca đi lên lầu, lúc đi ngang qua Mộc Như Phương: “Đi bưng hai ly cà phê tới đây.”
Mộc Như Phương bưng khay cà phê bước vào trong phòng sách, giọng nói nũng nịu lanh lảnh của Như Ca vang lên: “A Thiên, mai em muốn đi dạo phố, anh đi với em đi.”
Ngày mai Đào Gia Thiên không được rảnh: “Anh cho vệ sĩ đi với em.”
“Em không thèm, vệ sĩ là đàn ông mà, theo em đi vào tiệm đồ nữ, phiền phức lắm.”
Đào Gia Thiên nắn nắn mi tâm: “Vậy em muốn thế nào?”
Vừa đúng lúc Mộc Như Phương bưng khay cà phê đẩy cửa đi vào.
Như Ca mỉm cười: “A Thiên, anh cho cô người làm này đi với em đi, để cổ giúp em xách đồ, còn vệ sĩ thì đi sau em xa một chút.”
Đào Gia Thiên không nhìn lấy Mộc Như Phương một cái: “Được.” ------oOo------