CHƯƠNG 481 - 490
Chương 481: Mật mã
Trung tâm thương mại.
Mộc Như Phương đi theo sau lưng Như Ca, giúp cô xách đồ, Như Ca mua rất nhiều, tùy ý quét thẻ, Mộc Như Phương cũng không có xách quá nhiều đồ, đều là những món đồ nhỏ.
Điều khác biệt cơ bản là ở phía sau, cách khoảng mười mét luôn có vệ sĩ đi theo.
Đi dạo đến giữa trưa, Như Ca đến một nhà hàng ăn cơm, cũng không để cho Mộc Như Phương ngồi xuống: “Cô là người hầu, hãy đứng bên cạnh đi."
Mộc Như Phương cúi đầu.
Cách đó không xa hai vệ sĩ cẩn thận theo dõi tình hình bên này, sợ xảy ra vấn đề gì, nhưng Như Ca chỉ là gọi đồ ăn, yên tĩnh dùng cơm, Mộc Như Phương thi thoảng đưa nước trái cây.
Thời gian buổi chiều, hai tên vệ sĩ tương đối nhàm chán. Tán gẫu.
"Ngươi nói, tiên sinh làm sao thích Như Ca đó..."
"Xuỵt, ngươi nhỏ giọng một chút... Bất quá nói đi cũng phải nói lại, ngươi không cảm thấy Như Ca cùng Mộc Như Phương tiểu thư dáng dấp rất giống sao?"
"Quả thật có một chút... Ngươi không nói ta còn chưa phát hiện ra đâu, chí ít có năm phần giống..."
"Tiên sinh chẳng lẽ thích người như vậy? Nhưng dù sao cũng có Mộc Như Phương tiểu thư... Như Ca này..."
"Ngươi thật không biết a, Mộc Như Phương tiểu thư... Cũng không bình
thường a, năm đó, cô ta suýt chút nữa đã trở thành phu nhân của Đào gia, nếu không phải cô ấy..."
Đang nói, Như Ca đứng lên.
Vệ sĩ lập tức đi qua.
"Như Ca tiểu thư, có chuyện gì không?"
"Ta muốn đi toilet, Mộc Như Phương, ngươi qua đây cầm túi xách cho ta." Như Ca nhìn hai tên vệ sĩ: "Các ngươi có thể chờ ở phòng rửa tay."
Như Ca giẫm lên giày cao gót, đi vào toilet, Mộc Như Phương cũng đi vào.
Một giây sau, Như Ca liền xoay người, cảnh giác nhìn thoáng qua xung quanh, giảm thấp tiếng nói xuống: "Cô Mộc, ta cần ngươi phối hợp."
"Chúng ta cần phải nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ này, ta đã tìm được chỗ giấu văn kiện, ngay đằng sau giá sách có một cánh cửa, ở bên trong đặt một cái két sắt.” Như Ca nói: "Ta sẽ liên hệ người của Tống thiếu gia, làm hỏng thiết bị giám sát của biệt thự Lan Giang, đến lúc đó, cô giúp tôi thu hút sự chú ý của Đào Gia Thiên, nhưng là trước mắt, chuyện quan trọng nhất là tôi không biết mật mã, Đào Gia Thiên trước kia cực kỳ yêu cô, cô hẳn là hiểu rõ thói quen của hắn."
Dường như tất cả mọi thứ sắp được giải quyết.
Thế nhưng là đến giờ phút này.
Mộc Như Phương lại không biết nói thế nào. Dường như thật muốn phản bội hắn, cô đang do dự. Bọn họ nợ nhau quá nhiều.
Như Ca nói bóng nói gió: "Cô Mộc, cô không được quên con gái của cô, nó hiện tại đang ở chỗ Tống thiếu gia, rất tốt, nó đang đợi cô a."
Nói xong, Như Ca lấy điện thoại di động ra, gọi một cuộc điện thoại ra
ngoài.
Qua mấy phút, cô đem điện thoại đưa cho Mộc Như Phương.
Mộc Như Phương cũng không có để ý đến vị Tống tiên sinh trong miệng Như Ca.
Mộc Như Phương nghe được tiếng nói bên kia của con gái truyền đến. "Di di, ngươi tính sai, không phải tính như vậy.."
Nặc Nặc!
Mộc Như Phương cầm lấy điện thoại, nắm thật chặt, nhưng là cô không phát ra được bất kỳ thanh âm nào, nghe tiếng nói quen thuộc của con gái ở đầu dây bên kia, dường như Mộc Như Phương muốn khóc.
Như Ca rất cẩn thận.
Cầm điện thoại, lấy sim điện thoại bên trong rút ra, sau đó đổi thành sim của mình, tiếp theo xóa nhận ký cuộc gọi.
"Cô Mộc, mật mã, ngoại trừ cô, sẽ không có người nào có thể biết."
Mộc Như Phương đúng là biết thói quen đặt mật khẩu trước kia của Đào Gia Thiên.
Nhưng là...
Qua nhiều năm như vậy, cũng không biết hắn có đổi hay không. Cô viết xuống hai dòng mật mã, đưa cho Như Ca.
Như Ca sau khi ghi lại lập tức xé ném vào trong bồn cầu, sau đó cùng Mộc Như Phương đi ra ngoài, mới vừa đi ra đi, Như Ca nhìn thấy vệ sĩ đứng ở cửa, lập tức lạnh mặt, quát Mộc Như Phương: "Ngươi có thể có tác dụng gì đây!"
Mộc Như Phương cúi đầu, yên lặng đi tới.
------oOo------
Chương 482: Lấy được
Tựa hồ hết thảy đều quá mức thuận lợi.
Như Ca rất được Đào Gia Thiên thích, bất cứ lúc nào cũng có thể ra vào biệt thự Lan Giang, cũng không giống Mộc Như Phương bị hạn chế.
Vẻ bên ngoài luôn luôn bình tĩnh như vậy.
Tối thứ bảy, không gian yên tĩnh.
Đào Gia Thiên không có trở về, anh ta tới Đào gia. Tối đó, lúc Mộc Như Phương đứng dậy đi toilet, nghe thấy tiếng người giúp việc nói: "Chuyện gì xảy ra vậy, đột nhiên bị cúp điện."
Mộc Như Phương khẽ giật mình.
Cô với tay tìm công tắc điện hành lang, bật lên, quả nhiên đèn không sáng.
Biệt thự Lan Giang trị giá vài trăm triệu, mạch điện độc lập, cho dù toàn bộ Hải Châu có cúp điện, biệt thự Lan Giang cũng sẽ không sao, khả năng duy nhất chính là, có người cố ý phá hỏng nguồn điện.
Cô nhớ tới Như Ca.
Không nghĩ tới, Như Ca lại hành động nhanh như vậy.
Nhưng trong lòng Mộc Như Phương giờ phút này đang rất lo lắng, người giúp việc đã đi về phòng ngủ, trong bàn tay Mộc Như Phương đều là mồ hôi, trong bóng tối, nhịp tim đập nhanh thình thịch.
Cô bước đi lên lầu.
Đúng lúc đó Như Ca từ trong thư phòng đi tới, cầm trong tay một cái túi chất liệu bằng da trâu, cô trông thấy Mộc Như Phương, cầm tay cô, hạ giọng nói: "Đi mau."
Mọi chuyện hết thảy, đều quá thuận lợi.
Khiến Mộc Như Phương hoảng hốt.
Thật, thật sự có thể đi khỏi nơi này sao.
Chiếc xe lao nhanh trên đường, bởi vì sợ điều tra ra, cho nên họ chọn bến tàu, nơi này có người của Tề Tam tiếp ứng họ.
Mộc Như Phương nhìn vào chiếc túi Như Ca vừa lấy được, cô lấy giấy bút ra viết, Như Ca như đoán được cô đang nghĩ gì, nói:
"Ngươi đoán không sai, mật mã là 106802, văn kiện chúng ta đã lấy được, Mộc Như Phương, cô sẽ không muốn trở về chứ!! Hãy nghĩ cho con gái cô, nó còn đang chờ cô trở về đấy, đi mau, chúng ta không thể chậm trễ thời gian!"
Mộc Như Phương thật ra là muốn nói, tất cả những chuyện này cũng quá là thuận lợi một cách kỳ lạ đi.
Nhưng là Như Ca không cho cô cơ hội nói.
Như Ca trên mặt lộ ra ý cười: "Rốt cục, rốt cục có thể thoát khỏi nơi này, rốt cục hoàn thành nhiệm vụ, Mộc Như Phương, thật sự chính là phải cám ơn cô, không nghĩ tới, người đàn ông máu lạnh như Đào Gia Thiên vậy mà lại có tình cảm lâu dài với cô như vậy, mật mã của két sắt không hề thay đổi."
Mộc Như Phương kỳ thật cũng thật bất ngờ.
Nhưng là nghĩ nghĩ.
Có lẽ, hắn đã quen thuộc.
Bởi vì, 106802, là dãy số kết hợp sinh nhật của hai người bọn họ. Du thuyền mở.
Bên trên boong tàu đều là du khách.
Như Ca vỗ vỗ vai Mộc Như Phương: "Đừng lo lắng, ra khỏi Hải Châu chúng ta sẽ an toàn, trên tàu có người của Tề Tam đến tiếp ứng chúng ta."
Mộc Như Phương cũng nghĩ đến Nặc Nặc.
Cô tựa ở trên lan can, nhìn mặt biển gợn sóng, trong lòng nghĩ đến Nặc Nặc, đã hơn mấy tháng không có gặp qua cô bé, nó có phải gầy đi hay không, hiện tại như thế nào, thân thể có tốt hay không?
Cô sẽ tìm một vùng quê yên tĩnh, đưa Nặc Nặc đến ở chung. Về sau liền trải qua cuộc sống yên tĩnh.
Mộc Như Phương nhìn mặt biển, đáy lòng chậm rãi bình tĩnh, qua đêm nay, cô liền có thể được tự do.
Đào Gia Thiên, về sau, chúng ta xin từ biệt.
Chúng ta đã nợ nhau nửa đởi rồi, nửa đời sau, tạm biệt.
Đột nhiên, tàu thuỷ xóc nảy một chút.
Như Ca cầm tay Mộc Như Phương, trở nên cảnh giác, cô gọi tên thủ hạ của Tề Tam.
Nhưng không có ai trả lời.
Không biết lúc nào, trên boong tàu du khách cũng ít đi rất nhiều.
Gió đêm cũng trong nháy mắt vắng lạnh xuống.
Trong lòng Mộc Như Phương có một loại cảm giác bất an.
Trong cơn gió lạnh, tiếng một người đàn ông truyền đến: "Các ngươi thật cảm thấy, mình có thể đi khỏi Hải Châu sao?"
Mộc Như Phương khiếp sợ nhìn người đàn ông đi ra từ bên trong khoang thuyền.
Lục Diên Phong...
Lại là Lục Diên Phong.
Mà Lục Diên Phong nhìn Mộc Như Phương, đáy mắt tựa hồ là có chút đau xót và thở dài.
------oOo------
Chương 483: Nhưng cô không giống
Như Ca lập tức luống cuống.
Lục Diên Phong này, cô là tự nhiên biết đến.
Phụ tá đắc lực bên người Đào Gia Thiên!!
Đây là một cái bẫy!!
Chính là vì dẫn cô vào cuộc!!
Như vậy văn kiện trong tay cô!!
Là giả!!
Đào Gia Thiên đã sớm phát hiện cô được Tề Tam cử tới.
Mộc Như Phương cũng phát hiện.
Những người xung quanh đã sớm không thấy, thay vào đó chỉ có mấy người mặc áo đen, cô biết...
Lần này, là Đào Gia Thiên sắp xếp.
Cô nên biết không có cái gì thuận lợi.
Nhưng thật sự mọi chuyện tối nay là quá thuận lợi.
Tâm trí cô trống rỗng, lập tức bị mấy tên áo đen vây quanh, sau đó Như Ca như muốn phản kháng, cô là người của Tề Tam, thân thủ không tệ, nhưng đối phó không nổi nhiều người như vậy, trong nháy mắt liền bị khống chế.
Lục Duyên Phong mặc áo đen, giày da, trong đêm tối giống như Tu La địa ngục, đi tới, giật lấy văn kiện trong tay Như Ca: "Văn kiện là thật, bất quá, ngươi có bản lĩnh mang đi hay sao?”
Như Ca mở to hai mắt nhìn!!
Lục Duyên Phong đi tới trước mặt Mộc Như Phương: "Cô Mộc."
" Cô Mộc, cô không nên như thế." Một lúc lâu sau, hắn nói một câu như vậy.
Mộc Như Phương cười cười, cô không thể nói chuyện, đành phải ngẩng đầu lên nhìn Lục Diên Phong, một lát sau cô lại gục đầu xuống.
Cô đã nghĩ, nếu bị hắn phát hiện. Hậu quả sẽ như thế nào?
Thế nhưng là, cô vẫn quyết định làm. Là bởi vì Nặc Nặc.
Cũng là bởi vì, cô thật sự muốn rời khỏi đó.
Tàu thuỷ rất nhanh cập bờ.
Mộc Như Phương nhìn bầu trời, tối đen như vậy, ngay cả mặt trăng cũng bị che khuất, cũng giống như con đường phía trước của cô, cũng là đen như vậy.
Như Ca bị mang đi.
Mộc Như Phương lần nữa bị đưa về biệt thự Lan Giang.
Tất cả mọi thứ vẫn ngủ say trong bóng đêm
Biệt thự Lan Giang cũng chìm vào trong giấc ngủ, cũng không có người phát hiện chuyện bất thường trong tối nay.
Ánh đèn sáng rõ trong thư phòng, người đàn ông trong bộ đồ tây trang cao cấp đang ngồi trên ghế, mặt mũi tuấn mỹ, khóe môi ý cười thâm trầm: "Tôi nhớ tôi đã nói qua, chỉ cần em dám chạy trốn lần nữa, tôi liền đánh gãy chân của em!"
Phía sau lưng Mộc Như Phương cảm thấy lạnh buốt.
Trong thư phòng, ánh đèn sáng rõ, cô có thể nhìn thấy người đàn ông với ngũ quan anh tuấn, không có bất kỳ người nào, vệ sĩ cũng không có, Duyên Phong cũng không ở đây.
Đột nhiên một tiếng súng vang lên——
Chấn động bầu trời.
Con ngươi Mộc Như Phương co rụt lại.
Cô muốn nói nhưng mở miệng chỉ phát ra những tiếng ô ô.
Đào Gia Thiên đứng người lên, đi đến trước mặt Mộc Như Phương, nhìn khuôn mặt khiến cho mình trầm mê, anh ta đưa tay hung hăng bóp: "Người phản bội tôi, tôi sẽ không giữ lại, Mộc Như Phương, em cũng thế."
Anh ta tựa hồ là rất quyết tâm.
Từng lần, từng lần ở trong lòng thuyết phục mình, người phụ nữ này phản bội hắn, không chỉ một lần phản bội hắn!!
"Mộc Như Phương, vì cái gì tại sao muốn phản bội tôi!!" Mộc Như Phương bị ép buộc ngẩng đầu lên.
Cảm giác hít thở không thông làm cô thấy thống khổ.
Cô nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu của người đàn ông trước mặt. Đúng vậy a, là cô lại phản bội anh ta...
Sau đó, anh buông lỏng cô, mắt hướng ra phía ngoài cửa sổ: "Là ai để em cùng Như Ca đến trộm lấy văn kiện, em khai ra người chỉ điểm phía sau, có lẽ, tôi sẽ cân nhắc tha cho em một mạng."
Anh ghét nhất là phản bội.
Anh càng ghét người phụ nữ trước mặt mình hơn Anh không thể không chế nổi trái tim mình.
Nếu là người bình thường phản bội anh, sẽ không có kết quả gì tốt, nhưng là người phụ nữ này, lại làm cho anh không nhịn được...
Không nhịn được lưu tình.
Ngay từ khi bắt đầu, anh đã phát hiện Như Ca có gì đó không đúng, giữ Như Ca bên cạnh là muốn tra ra người đứng sau cô ta là ai, từng bước dẫn dụ cô ta vào cuộc, biết được cô muốn trộm văn kiện.
Thế nhưng điều anh không nghĩ tới chính là...
Mộc Như Phương lại biết mật mã...
Mật mã két sắt ngoại trừ anh ta, không có người nào biết. Thế nhưng Mộc Như Phương biết.
------oOo------
Chương 484: Không chút lưu tình
Mộc Như Phương không biết hiện tại Như Ca thế nào.
Nhưng là có thể đoán được.
Đào Gia Thiên là sẽ không cho phép người phản bội hắn tồn tại.
Anh chính là như vậy, lãnh huyết lại vô tình.
Cô cũng không có khai ra Tề Tam.
Cô bị giam trong phòng một tuần, một buổi tối, hai vệ sĩ dẫn cô đi đến một câu lạc bộ giải trí.
Trong rạp, khói mù mờ ảo.
Ngồi trước bàn đều là những khuôn mặt xa lạ, tuổi tác khác nhau bao gồm cả đàn ông lẫn phụ nữ, có Tổng giám đốc, cũng có những vị công tử, có những cô gái xinh đẹp mặc quần áo nóng bỏng.
Đào Gia Thiên đang ngồi trước bàn đánh bài.
Mộc Như Phương đi tới, trong nháy mắt hấp dẫn vô số ánh mắt.
Đàn ông đều bị choáng váng, bị gương mặt đẹp độc nhất vô nhị này hấp dẫn, trong lúc nhất thời không thể dời mắt, mà những người phụ nữ thì lộ ra ánh mắt ghen tỵ.
"Trương tổng, uống rượu a." Một người phụ nữ đang ngồi trong lòng vị Tổng giám đốc, tỏ vẻ không hài lòng khi Trương tổng bị Mộc Như Phương hấp dẫn, muốn ánh mắt hắn trở lại.
Đào Gia Thiên điểm ngón tay gạt tàn thuốc, âu phục, giày da, tuấn tú, kiêu ngạo: "Người phụ nữ này, tối nay liền trở thành đồ cá cược, ai thắng, tôi liền đưa cho người ấy."
Vừa dứt lời.
Lập tức bầu không khí liền thay đổi.
Mộc Như Phương giật mình, cô biết Đào Gia Thiên sẽ không tha cho mình, không nghĩ tới, sẽ như thế này, đem cô...cho những người khác.
Cô hé miệng.
Cánh môi trắng bệch.
Cuối cùng nắm thật chặt ngón tay.
Khói mù lờ mờ, lưng Mộc Như Phương cứng ngắc và thẳng tắp, dường như đây là sự kiên cường cuối cùng, tôn nghiêm cuối cùng, nhưng từ đầu tới cuối Đào Gia Thiên không hề nhìn cô, ván cuối cùng này, người thắng là một công tử trẻ tuổi.
"Anh Thiên, anh thật đồng ý đem mỹ nữa này cho tôi?” Vị công tử này mặc dù thắng, nhưng vẫn là chưa hết ngạc nhiên.
Mấy người đàn ông xung quanh đều nhao nhao ngưỡng mộ, người phụ nữ này không giống như là ở chỗ phong hoa tuyết nguyệt này, đẹp đến kinh diễm lòng người, thêm nữa, đã từng là người phụ nữ của Đào Gia Thiên, bọn hắn thật đúng là muốn thử qua nha.
Thật không biết, người phụ nữ của Đào Gia Thiên, đến cuối cùng là có tư vị gì.
Vị công tử thắng ván bài vừa rồi tên gọi Từ Hạo, mấy vị Tổng giám đốc thì thầm vào tai hắn: "Cậu em, chơi chán rồi liền để cho các anh nếm thử a."
Lời này thanh âm không quá lớn.
Nhưng là Mộc Như Phương lại có thể nghe được.
Lông mi cô run rẩy, khép thật chặt.
Sau đó, có một cỗ đàn hương nhàn nhạt trong không khí.
Đây là mùi trên người Đào Gia Thiên.
Gần đây, trong thư phòng của hắn lại có mùi huân hương này. Mộc Như Phương ngửi thấy.
Cô mở mắt ra, cằm liền bị hắn bóp lấy.
Đào Gia Thiên đứng ở trước mặt cô, ngón tay thon dài mang theo nhàn nhạt mùi khói thuốc, bóp lấy cái cằm của cô, khuôn mặt trào phúng: "Còn muốn che chở người đàn ông kia? Hắn đáng để em dụng tâm như vậy, Nặc Nặc, chính là em cùng hắn sinh ra? Em thử nói xem, nếu em ngủ cùng nhiều người đàn ông như vậy, hắn sẽ còn thích em sao?"
Mộc Như Phương không nói gì.
Cô không nói được, cũng không thể nói bất cứ điều gì. Nếu như tất cả đau khổ có thể kết thúc thì tốt biết bao.
"Được." Môi hắn khẽ nhếch lên, tựa hồ là chán ghét buông lỏng tay ra, hắn hướng Từ Họa cười khẽ: "Người phụ nữ này, liền đưa cho cậu, từ từ hưởng thụ."
Trong khoảnh khắc đó, đáy lòng Mộc Như Phương sụp đổ.
Cô đột nhiên bắt lấy ống tay áo của Đào Gia Thiên, đáy mắt của cô không có khẩn cầu, chỉ là tay của cô đang run rẩy.
Không ngừng run rẩy.
Đào Gia Thiên vung tay, sải bước đi ra ngoài, chính hắn cũng tự hiểu, trong nháy mắt đó, trái tim đột nhiên rất khó chịu, nhất là khi thấy bộ dáng của Mộc Như Phương thế này, trái tim của hắn đột nhiên đau, đầu cũng bắt đầu khó chịu, sắc mặt của hắn tái nhợt vì trái tim đau đớn, hắn đi thật nhanh đến thang máy, sau đó trở lại xe của mình, lấy thuốc giảm đau, uống luôn hai viên.
Mới có thể khống chế lại.
Hắn luôn luôn không có cách nào đối mặt với người phụ nữ này.
Thế nhưng cô vì cái gì một mực phản bội hắn.
Bất cứ lúc nào hắn muốn dịu dàng với cô, cô sẽ hung hăng đem trái tim hắn ra mà cắn xé, và lần này, cô không lưu tình lại chút nào mà lựa chọn phản bội hắn.
------oOo------
Chương 485: Bạn gái
Từ Hạo này, là một công tử con nhà thế gia.
Bình thường đi theo Đào Gia Thiên cũng mấy người bạn, mặc dù cũng bỏ ra một chút, nhưng cũng không phải kẻ ngu.
Ánh mắt thông minh, nhìn ra được bầu không khí giữa Mộc Như Phương và Đào Gia Thiên có chút không đúng.
Hắn đúng là cảm thấy Mộc Như Phương tướng mạo xinh đẹp, không giống những người phụ nữ bình thường hắn đã gặp qua, nhưng là hắn cũng không có tâm tư dám đụng đến.
Hắn khác với mấy vị Tổng giám đốc bụng phệ bị sắc đẹp làm đầu óc choáng váng kia.
Người phụ nữ này, cho dù là có xinh đẹp, nhưng hắn không dám đụng vào.
Bước vài bước đi qua: "Tên gọi là gì?"
Mộc Như Phương không để ý đến hắn.
Từ Hạo nhìn ánh mắt tham lam của mấy vị Tổng giám đốc bụng phệ kia với Mộc Như Phương, mà Đào Gia Thiên cũng đã tức giận đóng sập cửa đi ra ngoài, hắn lập tức để cho thủ hạ đưa Mộc Như Phương lên phòng riêng của mình ở tầng 8.
Một vị Tổng giám đốc nổi tiếng vỗ vỗ vai hắn, muốn trao đổi bạn gái.
Từ Hạo cũng chỉ là cười cười.
Trong lòng thầm mắng mấy người này thật sự là bị sắc đẹp làm cho mệ muội, người phụ nữ của Đào Gia Thiên, cho dù là hắn muốn, cũng không dám đụng vào.
- ---
Mộc Như Phương được đưa tới một căn phòng. Chỉ có một mình cô.
Cô ngồi ở trên ghế salon, tập trung nghĩ lại những chuyện đã phát sinh trong quãng thời gian này.
Cô cùng Đào Gia Thiên đi đến kịch liệt như thế này, là cô sai lầm, nhưng cũng không có hối hận, cô và hắn từ khi vừa ra đời, liền ở hai thái cực khác nhau.
Cô cũng không phải là muốn trợ giúp Tề Tam. Nhưng Nặc Nặc, cần một thân thể khỏe mạnh.
Nhưng hắn thật sự đem cô cho một người đàn ông khác, trong lòng Mộc Như Phương đau nhói.
Nửa tiếng sau.
Cửa phòng mở ra.
Từ Hạo đi tới.
Mộc Như Phương cảnh giác đứng lên.
Cô đã nghĩ, nếu như người đàn ông này xâm phạm mình, cô nhất định toàn lực chống cự, không để cho hắn đạt được mục đích.
Nhưng là Từ Hạo cũng không có làm gì: "Ở đây có giấy bút, muốn cái gì có thể nói với tôi, cô tạm thời ở đây đi."
Thấy dáng vẻ cảnh giác của Mộc Như Phương, Từ Hạo cười nói: "Cô yên tâm, ta sẽ không động vào cô."
Mộc Như Phương thần sắc chậm rãi buông lỏng xuống, cô viết trên giấy: "Anh muốn làm gì?"
"Tôi à, không làm cái gì... Cô đúng là rất xinh đẹp, đẹp nhất trong những
người phụ nữ mà tôi từng thấy, nhưng là, tôi sẽ không đụng vào cô." Từ thái độ của Đào Gia Thiên đối với người phụ nữ này, hẳn là do hắn nhất thời tức giận, cho nên mới đem cô tặng cho người khác, chờ đến Đào Gia Thiên hết giận, nếu là có người thật sự ngủ cùng người phụ nữ của hắn, không biết chuyện gì sẽ xảy ra a.
Từ Hạo cũng được coi là người có tầm nhìn.
Trái tim hồi hộp của Mộc Như Phương dần dần dịu lại, cô ở tại chỗ này một tuần, Từ Hạo rất ít khi đến, mỗi ngày đều có người chuẩn bị thức ăn thịnh soạn đến cho cô.
Mãi cho đến một buổi tối.
Từ Hạo đi tới: "Tối nay, theo tôi đến tham dự một bữa tiệc, cô thay bộ quần áo này."
Mộc Như Phương nhìn quần áo, cũng không hề cử động, bởi vì Từ Hạo còn ở đây.
Từ Hạo sờ sờ lên mũi: "Vậy được, tôi đi ra ngoài."
Đi tới cửa, lúc đóng cửa, Từ Hạo quay người thấy được cánh tay trắng nõn của Mộc Như Phương, người phụ nữ của Đào Gia Thiên thật sự chính là cực phẩm a.
Mộc Như Phương thay quần áo xong, sau đó Từ Hạo đưa cô đến một nhà hàng cao cấp, cô mặc một bộ váy máu xanh đậm đính đầy sao, làn da trắng nõn, không có bất kỳ đồ trang sức gì làm khuôn mặt cô càng đẹp một cách tự nhiên, thợ trang điểm liên tục tán thưởng, Mộc Như Phương cũng không có đáp lại, ngay cả một nụ cười cũng không có, chỉ có khuôn mặt lạnh lùng.
Đúng 7 giờ tối, ngay tại cổng bữa tiệc.
Từ Hạo đột nhiên ôm eo cô, Mộc Như Phương giật nảy mình, kết quả bị đối phương ôm chặt hơn, hơi thở phả vào mặt Mộc Như Phương: "Tránh cái gì a, cô hiện tại là bạn gái của tôi, tối nay, anh Thiên cũng ở đây, tôi phải cám ơn anh Thiên, đã đem cô cho tôi.”
------oOo------
Chương 486: Nắm chặt
Đào Gia Thiên cũng ở đây.
Mộc Như Phương không hiểu Từ Hạo có ý gì.
Cô bị Đào Gia Thiên đưa cho Từ Hạo, thế nhưng Từ Hạo không động vào cô, người này, cũng không giống như là người bình thường, tuy rằng nhìn qua giống như một tên quý công tử cà lơ phất phơ có cuộc sống riêng hỗn loạn, thế nhưng cũng là người tinh anh.
Từ Hạo khoanh tay: “A, cô có thể làm bạn gái a."
Mộc Như Phương không đưa tay, Từ Hạo trực tiếp ôm lấy cô eo: “Thì ra cô muốn như vậy a."
Mộc Như Phương không thể làm gì khác hơn là thỏa hiệp, cô đưa tay đặt ở bên trong khủy tay của người nam nhân, Từ Hạo kỳ thực dáng dấp không tệ, màu da trắng nõn, môi đỏ dáng dấp thiếu niên, hai người cùng đi vào phòng tiệc.
Trong nháy mắt hấp dẫn vô số ánh mắt.
Mộc Như Phương một thân váy dài ánh sao, khuôn mặt vốn đã xinh đẹp, dáng vẻ ngày càng tinh xảo loá mắt, trong nháy mắt, dường như kim cương ánh sáng lóng lánh.
Mọi ánh mắt hầu như đều nhìn lại đây.
"Đào tổng, tôi là Trần quốc lương của khoa học kỹ thuật Hữu Đạt." Một người đàn ông tuổi trung niên bưng ly rượu, nịnh nọt đưa tới.
Đào Gia Thiên một tay cắm ở trong túi quần tây, xung quanh có mấy người vây quanh, thân cao ưu thế để anh có tầm nhìn rộng rãi, anh không tiếp, chỉ là vừa nhấc mắt, liền nhìn thấy Từ Hạo đi tới.
Tốt.
Cô vẫn đúng là cùng Từ Hạo đến rồi.
Xem ra, khoảng thời gian này, đúng là trải qua không tồi.
Bờ môi anh mím lại, chính anh cũng không có phát hiện, trong lòng có đố kị cùng khó chịu, đầu ngón tay mạnh mẽ nắm ly thủy tinh.
Ánh mắt không có chút rung động nào.
Vẫn rơi vào nữ nhân với một khuôn mặt trắng nõn xinh đẹp.
Vị lão tổng cũng không để ý, cũng không phát hiện bầu không khí đột nhiên lạnh xuống, đang chuẩn bị nói cái gì, liền thấy Đào Gia Thiên bóp nát chén rượu trong tay,
Thủy tinh rơi xuống một chỗ.
Mà ngón tay của anh cũng không tránh khỏi, bị cắt vài đường.
"Đào tổng... Tay của cậu... Tay của cậu..."
Đào Gia Thiên xoay người, tựa hồ không để ý đến vết thương, xoay người trực tiếp đi lên lầu hai.
Một khúc nhạc dạo ngắn, cũng không có người phát hiện. Vài tên lão tổng cũng kinh ngạc một hồi.
Dù sao chưa từng gặp phải chuyện như vậy.
Đào Gia Thiên qua loa băng bó một hồi, anh hút hai điếu thuốc, kỳ thực, thời điểm đem Mộc Như Phương đưa đi, anh hối hận rồi, anh biết Từ Hạo không có gan dám chạm người đàn bà của anh, mà Đào Gia Thiên hận nhất một điểm chính là.
Nữ nhân này, dĩ nhiên đến hiện tại, cũng không nói ra người đàn ông kia là ai!
Cô đến cùng là chịu người phương nào sai khiến.
Nặc Nặc đến cùng là con gái của ai?
Nhìn cô cùng Từ Hạo đi chung với nhau, anh chăm chú nắm nắm đấm, nữ nhân này, quả nhiên tới chỗ nào đều là câu dẫn nam nhân!!
Có lửa giận, càng nhiều chính là đố kị.
Trong lòng bàn tay vết thương nứt ra, anh mạnh mẽ uống hai ly rượu, cảm giácthiêu đốt qua yết hầu.
Đau đầu sắp nứt, phảng phất có cái gì đó muốn xé rách đầu óc.
Từ Hạo cùng mấy vài bạn bè tán gẫu, vỗ vỗ cánh tay Mộc Như Phương, cùng mấy bạn bè đi phòng nghỉ ngơi đánh bài, Mộc Như Phương cùng mấy tiểu thư ngồi cùng một chỗ, cô muốn tìm một chỗ hóng mát một chút, đứng lên, có một người chặn cô lại.
"Này, cô tên là gì a, tại sao đi theo Từ Hạo ca ca đến đây."
Mộc Như Phương không để ý đến, lướt qua cô ta.
Cô ta giậm chân: “Được giáo dưỡng kiểu gì vậy!! Không tố chất."
Mộc Như Phương một mình.
Dọc theo hành lang đi tới vườn hoa nhỏ phía sau, giờ khắc này bóng đêm đen kịt.
Tình cờ có âm thanh chim hót.
Trong không khí có mùi hoa nhàn nhạt. Hương hoa hồng phức tạp mà cao quý. Cô có chút lạnh, đưa tay chà xát cánh tay.
Đột nhiên có một bàn tay cuốn vào eo cô, cô cả người bị đối phương ôm lấy đến đặt ở trên tường, Mộc Như Phương trợn to hai mắt, vẫn không giãy dụa, bờ môi đột nhiên nóng hừng hực, bị người bao lấy, sau đó cô ngửi được một hơi thở quen thuộc làm cho cô run rẩy.
Đào Gia Thiên hôn môi cô, một cái tay khác mạnh mẽ bóp lấy xương tay của cô, hơi thở của anh bất ổn, Mộc Như Phương cũng vậy.
Cuối cùng, anh buông cô ra, sau đó đánh một quyền rơi vào trên vách tường.
------oOo------
Chương 487: Nhớ đến cái gì
Mộc Như Phương bị sợ hết hồn.
Cô nhìn nam nhân đột nhiên tức nhận
Tính tình của hắn, cô xưa nay nhìn không thấu.
Trước đây như vậy, hiện tại cũng vậy.
"Cậu ta có chạm qua cô không!! Mộc Như Phương, cậu ta có chạm qua cô không!!" Đào Gia Thiên mạnh mẽ nhìn chằm chằm cô.
Mộc Như Phương chậm rãi lắc đầu. Từ Hạo sao?
Không có.
"Bé gái kia, cô giấu đi chỗ nào? Người đàn ông kia là ai? Cha đứa bé là ai! Mộc Như Phương, cô không nên ép tôi, người phản bội tôi, tôi sẽ không để kẻ đó có kết quả gì tốt."
Mộc Như Phương vẫn là lắc đầu, trầm mặc.
Trên cổ tay đau đớn, đó là bởi vì nam nhân nắm chặt cổ tay cô, rất rất dùng sức, tựa hồ sắp cắt đứt.
"Tốt, không nói..." Đào Gia Thiên nhìn cô, giơ tay nâng cằm cô, "Cô thật sự cho rằng, tôi không tìm được đứa bé kia? Tôi muốn tìm người, không thể không tìm được."
Mộc Như Phương chậm rãi trợn to hai mắt. Không muốn, không muốn.
Cô nắm lấy cánh tay Đào Gia Thiên, lắc đầu.
Đào Gia Thiên hất tay của cô ra, nhìn nước mắt trên mặt cô, giơ tay chà xát một hồi, đầu ngón tay có chút run rẩy, vẫn lan tràn đến ngực.
Anh nhìn khuôn mặt cô.
"Tôi có lúc, thật sự..." Anh lẩm bẩm hai câu.
Đột nhiên đáy mắt rùng mình, tựa hồ là tỉnh táo lên. Anh lui về sau một bước.
Nhanh chân đi ra ngoài, anh cũng không về yến thính, mà là đi vào bên trong phòng nghỉ ngơi, hút hai điếu thuốc, nắm thật chặt song quyền, vết thương truyền đến đau đớn, anh mới phục hồi tinh thần lại.
Chậm rãi đưa tay, đặt ở trên ngực.
Tôi trước đây, có phải là rất yêu thích cô...
Vì lẽ đó, mỗi lần nhìn thấy cô khóc lóc cầu xin anh. Trái tim anh liền không cách nào khống chế.
Hay là, anh trước đây...
Thật sự yêu thích qua nữ nhân này.
Đào Gia Thiên bấm số của Lục Diên Phong.
"Diên Phong, vì sao tôi lại mất trí nhớ."
Lục Diên Phong là trợ lí đắc lực của anh, là huynh đệ của anh, anh mất trí nhớ, thế nhưng không có nghĩa là chuyện lúc trước, Lục Diên Phong cũng không nhớ rõ.
Đào Gia Thiên trước đây cũng không muốn nghĩ những thứ này. Anh đối với Mộc Như Phương, cũng chỉ có cừu hận.
Đặc biệt là nữ nhân này lần lượt phản bội anh.
Nhưng là cho dù phản bội anh. Anh cũng không nhẫn tâm.
Anh có thể không chút nào lưu tình xử trí như ca, không chút lưu tình ở trên thương trường chiếm đoạt công ty của anh ta.
Thế nhưng đối với Mộc Như Phương.
Chính anh lại.
Khoan dung một lần lại một lần.
Lúc cô trốn đi anh liền đang nghĩ, đợi khi tìm được cô, liền đánh gãy hai chân, đem cô nhốt ở bên trong phòng ngủ, cả đời cũng không ra được.
Nhưng là thật sự tìm được rồi.
Anh liền mạnh mẽ muốn cô.
Anh yêu thích thân thể của cô, khuôn mặt cô.
Đã mê mẩn như thế.
Anh cho rằng, trước đây khống chế tâm tình của chính mình, anh không muốn bị tâm tình trước đây khống chế.
Thế nhưng không thể kìm được anh.
Anh giận dữ đem cô đi tặng người khác, thế nhưng đưa cho Từ Hạo, là một công tử nhìn như bất hảo thế nhưng khôn khéo.
Anh cho rằng Mộc Như Phương sợ sệt, liền cầu xin anh, Nói cho anh biết ai ở sau lưng sai khiến cô trộm văn kiện.
Miệng như ca rất nghiêm, thụ qua huấn luyện chuyên nghiệp, không phun ra một chữ.
Đào thị tuy rằng một đường thăng tiến lên, thế nhưng người nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của Đào thị cũng không ít.
Sau lưng có quá nhiều kẻ thù.
Chỉ cần té xuống, chính là vực sâu vạn trượng.
Nhưng nữ nhân này, dĩ nhiên giúp đỡ người khác, tới đối phó anh.
Lục Diên Phong trả lời, "Có phải cậu nhớ tới đến cái gì không?"
"Anh cảm thấy, tôi sẽ nhớ tới đến cái gì?" Đào Gia Thiên trầm xuống, "Diên Phong, có phải anh có chuyện gì gạt tôi không?"
------oOo------
Chương 488: Phải làm sao tôi mới có thể khôi phục trí nhớ?
“Thiếu gia, cậu bị mất trí nhớ, tất nhiên là vì ngộ độc và đây những di chứng để lại.” Lục Diên Phong nghĩ đến những lời dạn dò của Đào Kiệt và Tống Như Tẩm, tuy do dự, nhưng anh ta không muốn lừa dối Đào Gia Thiên, trong thâm tâm, mặc dù anh ấy là người bảo vệ của nhà họ Đào, nhưng anh ấy chỉ tuân theo Đào Gia Thiên.
Nhưng nếu anh ấy nói với Đào Gia Thiên rằng anh bị mất trí nhớ vì lý do khác...
Vấn đề này đã bị che giấu năm năm rồi. Mình thực sự phải nói điều này sao? Hay là...
Hay vì Mộc Như Phương?
Có phải vì cô Mộc mà Đào Gia Thiên đột nhiên nghĩ đến vấn đề này không?
“Diên Phong, anh biết đấy, tôi không thích người khác nói dối tôi.” Giọng nói của Đào Gia Thiên nặng nề, anh có vẻ rất kiên định: “Anh đã ở bên tôi từ khi còn bé, anh hiểu tôi mà, Diên Phong, tôi cho anh một cơ hội cuối cùng.”
“Thiếu gia...” Lục Diên Phong sững sờ. Đào Gia Thiên biết được gì đó sao?? Sao có thể chứ.
Nhưng bây giờ...
Lục Diên Phong giữ chặt điện thoại, cuối cùng nói: “Thiếu gia, những ký ức đó có lẽ là không tốt đâu, tôi đâu thể phản bội cậu, cũng không thể phản bội nhà họ Lục.”
Đào Gia Thiên hiểu ra rồi.
“Có phải bố mẹ làm không?”
“... Vâng...”
Quả nhiên là vậy...
Quả nhiên là người khác làm nên...
Tay của Đào Gia Thiên run rẩy.
Anh bị mất trí nhớ.
Hóa ra thực sự là do bố mẹ làm.
Tại sao họ lại làm như thế?
Có phải là vì để anh quên đi Mộc Như Phương không?
Tuy nhiên, Mộc Như Phương đã làm rất nhiều việc có lỗi với anh, anh nhớ thì sẽ càng ghét cô hơn nữa, vậy tại sao lại phải xóa sạch trí nhớ của anh đi chứ?
“Diên Phong, bắt đầu từ hôm nay, anh không cần phải theo tôi nữa.”
Lục Diên Phong khẽ giật mình: “Cậu chủ...”
Một lúc sau, anh ấy nói: “Vâng.”
Anh ấy biết Đào Gia Thiên không thích bị lừa dối nhất, nhưng anh ấy đã phạm phải điều cấm kỵ ấy.
Đào Gia Thiên không thích bị lừa dối, nhưng Mộc Như Phương đã làm như vậy với anh hết lần này đến lần khác, nhưng anh vẫn yêu vẫn thương, đó là vì tình yêu nghiện ngập từ tận xương tủy của Đào Gia Thiên, Lục Diên Phong cũng biết, anh đã ngoại lệ hết lần này đến lần khác vì Mộc Như Phương.
Có lẽ nếu sau này Đào Gia Thiên phục hồi trí nhớ.
Anh sẽ rất hối hận khi nhớ đến mình đã đối xử cô Mộc như thế.
Lục Diên Phong cũng không rõ liệu chứng mất trí của Đào Gia Thiên có phải là điều tốt hay không...
“Thiếu gia, là ẩn tộc. Họ có phương pháp độc đáo là thôi miên sâu để làm sạch ký ức.”
Ẩn tộc...
Ẩn tộc là một đoàn đội cực kỳ bí ẩn và chỉ phục tùng hoàng gia quý tộc, không ai biết tin tức cụ thể, muốn tìm thấy họ cũng phải mất rất nhiều công sức.
Nhưng Đào Gia Thiên vẫn tìm được họ.
Một người phụ nữ trẻ mặc váy đỏ mở to đôi mắt: “Anh là ai, sao anh tìm được đến đây?”
“Tôi muốn biết năm năm trước, ẩn tộc của các người giao dịch gì với nhà họ Đào.” Đào Gia Thiên liếc nhìn xung quanh, đây là một cửa hàng đồ cổ, nhưng tất cả các ngũ tạng đều có, chỉ riêng mỗi thứ đồ giả trên tường thôi cũng đã rất tuyệt vời, nếu bức tranh này không có trong bộ sưu tập của Đào Kiệt, Đào Gia Thiên thậm chí sẽ nghĩ đây là đồ thật.
“Nhà họ Đào...” Người phụ nữ trẻ mở to mắt, nhìn người đàn ông ảm đạm trước mặt: “Anh là người của nhà họ Đào?? Anh là ai?”
Người đàn ông thốt ra ba từ nhẹ nhàng: “Đào Gia Thiên.” Người phụ nữ mở to mắt.
Rồi bình tĩnh lại, rõ ràng là cô đã từng nghe qua cái tên này.
Ẩn tộc có khả năng thôi miên sâu nhất, nhưng cũng không thực hiện với nhiều đối tượng lắm, trong mười năm qua, chỉ có mười người là được họ thôi miên và làm sạch ký ức.
Không phải vì giá cả.
Mà là bởi vì người của ẩn tộc rất giỏi giấu mình, rất khó để tìm thấy, trừ khi có một người cung cấp thông tin đặc biệt.
Hơn nữa, ngay cả khi đối phương đưa ra một mức giá cao, họ cũng sẽ không bị cám dỗ, trừ khi đối phương... phải có một gia đình có sức ảnh hưởng mạnh mẽ, họ mới buộc phải đồng ý.
Trong những năm gần đây, một số người cũng đã tìm họ bảo muốn khôi phục trí nhớ.
Người đàn ông này, cô nhớ rất rõ.
Thôi miên cho người đàn ông này là do chính ông nội thực hiện, mà phải thôi miên tận hai lần, vì trí nhớ của người đàn ông này quá sâu.
“Xin lỗi, tôi không thể nói.” Họ có yêu cầu phải bảo vệ nghiêm ngặt.
Đào Gia Thiên đứng dậy, người phụ nữ cảm thấy bị áp bức mạnh mẽ nên lùi lại hai bước: “Anh muốn làm gì... chúng tôi có quy tắc trong công việc của mình, chúng tôi không thể phá hủy nó, ngay cả khi anh là ai đi nữa.”
Đào Gia Thiên sửa tay áo, thờ ơ nói: “Phải làm sao tôi mới có thể khôi phục được trí nhớ.”
------oOo------
Chương 489
“Mặc dù anh là người trong cuộc, nhưng ẩn tộc chúng tôi cũng có những quy tắc riêng của mình, khôi phục trí nhớ là chuyện không hề dễ, vì không có cách nào để đảm bảo di chứng.”
Người phụ nữ nói vài lời, nhưng cũng biết sức mạnh của nhà họ Đào, trước kia họ bị buộc phải thôi miên ký ức, nhưng bây giờ lại tìm đến: “Tuy nhiên, có thể ký một thỏa thuận, bất kể kết quả là gì, cũng không được tức giận với ẩn tộc.”
Khôi phục trí nhớ thực sự là một rủi ro.
Không ai có thể đảm bảo khi nào nó sẽ hồi phục, và phần trăm có thể hồi phục là bao nhiêu.
Lần trước, ông nội có đích thân phục hồi trí nhớ cho một người, nhưng giờ người đó vẫn chưa phục hồi.
Mà nó cũng có khả năng sẽ gây rối loạn trí nhớ.
Hoặc là mất trí nhớ mãi mãi.
“Nếu anh đồng ý thì ký tên đi.” Cô gái đưa ra một mảnh giấy.
Đào Gia Thiên xem, ký tên mình lên.
Anh đưa tay chạm vào ngực mình, không hiểu tại sao, anh lại có cảm giác mong chờ, đi kèm cả đau nhói.
“Anh có bị đau đầu không?” Cô gái hỏi vài câu.
Đào Gia Thiên gật đầu, lúc anh bị đau đầu, thường rất khó chịu, dường như có một ký ức nào đó muốn tổng ra khỏi chuồng nhưng lại gắt gao bị khống chế lại, như thể có một cây kim đang khuấy động.
“Ok, vui lòng theo tôi, ông đang ở bên trong.”
Đào Gia Thiên đến một mình, anh không nói với ai, ra lệnh cho thuộc hạ của mình tìm nơi ẩn náu, sau đó vội vã đi tới, anh liếc nhìn cô gái: “Tôi ở đây, mong cô giữ bí mật.”
“Được thôi.”
Anh có thể hiểu sự lựa chọn ban đầu của Tống Như Tẩm và Đào Kiệt, họ muốn xóa ký ức khiến anh quên đi Mộc Như Phương, nhưng kể cả tình cảm của anh, anh cũng không thích bị người khác kiểm soát, nên khi anh biết trí nhớ của mình bị thao túng một cách giả tạo, anh thực sự coi thường cách làm của Đào Kiệt và Tống Như Tẩm.
Trưởng lão của ẩn tộc là một người đàn ông bảy mươi tuổi với mái tóc đen, khuôn mặt đỏ và thân hình gầy gò nhưng mạnh mẽ.
“Cậu Đào, giờ cậu đang ở đây thì bắt đầu luôn thôi, tôi tin cháu gái của tôi đã nói với cậu những gì cần chú ý. Nếu cậu hối hận, thì không có cách nào cho cậu đâu, loại trí nhớ thôi miên này là một kỹ thuật bí mật của gia đình tôi, một người chỉ có thể sử dụng một lần, nếu được sử dụng quá nhiều, sẽ làm hỏng các dây thần kinh trong não.”
Một tiếng rưỡi sau, Đào Gia Thiên mở mắt.
Đầu óc anh vẫn trống rỗng, anh cũng biết mình không thể lập tức phục hồi, điện thoại reo lên, là Tống Như Tẩm gọi đến.
Anh nhìn vào điện thoại, kết nối. “Mẹ à.”
“Tối nay con hãy về nhà ăn tối nhé, con gái của dì Hạ vừa trở về từ nước ngoài, lúc nhỏ con đã nhìn thấy con bé rồi đấy.”
“Mẹ, con vẫn còn vài việc.”
“Con có thể làm gì được chứ.” Tống Thấm Như nói: “Con có thể thấy đấy, con bao lâu không trở về rồi? Gia Thiên, thời gian này mẹ biết con bận gì mà, nhưng người phụ nữ đó sẽ làm tổn thương con đó.”
Nhắc đến Mộc Như Phương, ánh mắt của Đào Gia Thiên bắt đầu sâu
hơn: “Con biết, con sẽ quay về.”
Anh im lặng đọc tên của Mộc Như Phương, trên đường đi, tài xế đang lái xe, anh nhắm mắt nghỉ ngơi, một giọng nói đột nhiên vang lên trong đầu anh, rất khàn: “A Thiên, em nhìn trúng một mặt tiền, chúng ta mở một hiệu sách đi.”
Anh mở to mắt.
“Quay đầu.”
Tài xế choáng váng: “Cậu muốn đi đâu, thưa cậu?”
Đào Gia Thiên cố gắng nhớ lại đường phố, nói địa điểm, hai mươi phút sau anh đến nơi, anh ra khỏi xe, đây không còn là một hiệu sách nữa, mà là một cửa hàng tráng miệng, Món Tráng Miệng Của M, có một vài nhân viên mặc quần áo đồng phục.
“Chào anh, anh cần gì ạ?” Nhân viên mỉm cười ngọt ngào, nhìn người đàn ông đẹp trai: “Tất cả chỗ ngồi trong tiệm chúng tôi đều mới mẻ và tươi mát, có thể đảm bảo cho anh.”
Đào Gia Thiên liếc nhìn xung quanh: “Chỗ này trước đây có phải là một hiệu sách không?”
Người nhân viên suy nghĩ: “Tôi không biết, tôi chỉ mới đến đây được vài tháng thôi.”
Câu hỏi này không cần phải trả lời lắm, dù sao khách không mua món tráng miệng, họ chỉ muốn hỏi một vài điều thì không cần phải chú ý đến lắm, nhưng khi đối mặt với một người đàn ông đẹp trai như này, nhân viên bán hàng đỏ mặt: “Để tôi hỏi nhân viên cũ nhé.”
Sau hai phút, nhân viên bán hàng lại đến: “Có vẻ là có một hiệu sách tên là Như Phương Bookstore, tôi nghe nói nó rất nổi tiếng, lúc đó cũng từng lên diễn đàn, sếp nữ rất đẹp.”
------oOo------
Chương 490
Sếp nữ.
Nơi này được gọi là Như Phương Bookstore. Ký ức bất ngờ bị đào ra.
Đào Gia Thiên bước ra khỏi cửa hàng tráng miệng, trong xe, anh giơ tay đè ép lông mày, nơi này, được gọi là Như Phương Bookstore, trùng với một nơi nào đó trong trí nhớ anh.
Giọng nói của người phụ nữ khàn khàn nhưng rất dịu dàng.
Gọi anh là ‘A Thiên’.
Trong thế giới mù sương đó.
Khuôn mặt của Mộc Như Phương đột nhiên rõ ràng trong tâm trí anh.
Nhưng cũng chỉ đến vậy thôi, tuy nhiên, đây mới chỉ là khởi đầu, Đào Gia Thiên cũng biết không thể lập tức phục hồi trí nhớ.
Thế nên anh cũng có chút lo lắng.
Xoa xoa thái dương đau nhức, anh nói với tài xế: “Quay lại nhà họ Đào.”
—
Nhà họ Đào tối nay rất náo nhiệt.
Cháu gái yêu quý duy nhất của Hạ Ti Lệnh, công chúa nhỏ của nhà họ Hạ, Hạ Thư Dao vừa trở về.
Lúc trước chỉ là giao dịch kinh doanh với nhà họ Ngu, nhưng nhà họ Ngu giờ lại xuống dốc, giờ dựa vào số vốn năm xưa để qua, đương nhiên không thể so sánh với nhà họ Đào hệt như mặt trời.
Nhưng nhà họ Hạ thì khác.
Sự uy nghiêm của cha Hạ vẫn còn đó, ông là người cực kỳ hữu ích trong các vấn đề quân chính, cũng rất uy tín, Hạ Thư Dao là cháu gái duy nhất của ông Hạ.
Lúc này, bà Hạ Vu Thu Vân đang trò chuyện trong phòng khách, cả hai bàn chuyện về con cái, Đào Gia Thiên rất nổi tiếng với vẻ đẹp trai ở Hải Châu, sánh ngang với cậu chủ nhà họ Tô.
Ngoại hình vô cùng vượt trội.
Nếu như hai nhà Đào Hạ có thể làm thông gia, thì sẽ trăm lợi vô hại.
Tống Như Tẩm nói: “Tôi sẽ thúc giục nó một lần nữa, đứa trẻ này bận rộn với công việc lắm, nó còn chưa trở về kia kìa.”
Bà Hạ nói: “Không gấp.”
Tống Như Tẩm có thể không gấp sao?
Sau khi bà đứng dậy với một nụ cười, bà lập tức bước lên tầng hai, rút điện thoại di động ra, gọi trực tiếp vào số điện thoại, bà vừa lo lắng vừa căm ghét cả Mộc Như Phương.
Kể từ khi người phụ nữ này trở về, một lần nữa trở về với con trai bà. Đào Gia Thiên đã thay đổi.
Mặc dù anh ghét cô, anh vẫn không chọn rời xa cô.
Điều này gây sốc cho Tống Như Tẩm.
Ban đầu, bà nghĩ Đào Gia Thiên không có ký ức thì sẽ không có cảm giác gì với người phụ nữ này, bà tuyệt vọng thấm nhuần với anh rằng cô ta muốn giết anh trong đám cưới để anh ghét Mộc Như Phương, nhưng ai có thể ngờ đến, ngay cả khi trường hợp này xảy ra, anh vẫn để người phụ nữ này bên cạnh mình.
Không!
Nhất định là không được!
Ban đầu, nhà họ Ngu muốn kết thông gia, bà cũng gắng cắn răng nhịn xuống, miễn là Đào Gia Thiên quên Mộc Như Phương, anh cưới ai cũng được!! Nhưng ai ngờ Ngu Thanh Âm lại không tranh đoạt, Thiệu Vy Vy cũng vậy, trên người mang một đống phiền phức, tự mình không giải quyết được, vậy thì sao trách bà được.
Nhưng bây giờ Hạ Thư Dao là sự lựa chọn hoàn hảo.
Kết thông gia với nhà họ Hạ, sau này Đào Gia Thiên cũng sẽ ngồi vững ở vị trí đệ nhất thế gia nơi Hải Châu.
Đào Y Y ra khỏi phòng ngủ: “Mẹ ơi, mẹ đang gọi ai vậy?” Bà nghe thấy giọng nói vang lên.
Tống Như Tẩm nhìn cô: “Nhanh chóng mặc quần áo đi, có khách dưới lầu kìa.”
Đào Y Y từ chối tại chỗ: “Ai thế, con không muốn.”
“Hạ Thư Dao, cùng tuổi với con, cháu gái của Hạ Ti Lệnh, hai người đều bằng tuổi nhau cả, có thể nói chuyện mà.” Tống Thấm Như nói: “Nhanh đi thay quần áo đi, mẹ sẽ gọi lại cho anh trai của con, hòa thuận với cô Hạ đã.”
Đào Y Y nói: “Mẹ ơi, mẹ vẫn muốn giới thiệu... bạn gái cho anh trai con đó à? Mẹ, tại sao thế? Anh trai con và con đâu phải trẻ con nữa đâu, chúng con có thể tự lo liệu chuyện của mình mà.”
Đào Y Y cho đến bây giờ, vẫn không muốn gả cho nhà họ Doãn.
Sau khi cô cắt cổ tay tự sát và được giải cứu, mặc dù Đào Kiệt và Tống Như Tẩm không nhắc đến vấn đề này nữa, nhưng Đào Y Y biết cô không thể thoát được.
“Con ơi, con thì biết gì chứ. Mẹ là muốn tốt cho các con và nhà họ Đào.”
------oOo------