CHƯƠNG 491 - 500

 Chương 491


"Mẹ ơi, nếu mẹ thật sự muốn tốt cho con thì đừng bắt con gả cho người mình không quen biết nữa mà." Đào Y Y lùi về sau một bước: "Mẹ ơi, mẹ nỡ lòng nào chứ?"

Vốn dĩ Tống Như Thấm đang dồn hết tâm tư vào buổi tiệc tối nay, bà kêu Đào Gia Thiên gặp mặt Hạ Thư Dao để thúc đẩy quan hệ, vừa nghe Đào Y Y nói thế đã thấy không vui, bèn nói ngay: "Y Y, con là con gái của mẹ, chẳng phải mẹ chỉ muốn tốt cho con thôi ư?"

Bà nhìn Đào Y Y: "Tất cả những gì mẹ làm đều vì con với anh con mà thôi."

Lần này Đào Y Y vẫn khăng khăng: "Muốn tốt cho con với anh, nhưng tất cả mọi chuyện không phải chỉ vì họ Đào thôi sao? Cha mẹ bắt con liên hôn với người mà con chưa từng gặp bao giờ."

"Con nghĩ mẹ không biết con nghĩ gì hay sao?" Tống Như Thấm không khỏi to tiếng hơn: "Chẳng phải vì Lục Diên Phong à?"

Làm sao bà không biết được cơ chứ, con gái của mình, cành vàng lá ngọc nhà họ Đào, lại đi thích một tên ám vệ.

Một tên ám vệ thấp hèn của nhà họ Đào!!

Bởi vậy đây chính là lý do tại sao Tống Như Thấm vội vã muốn gả Đào Y Y vào nhà họ Duẫn, một mặt quả thật là vì lợi ích gia tộc, nhưng là phần lớn là do bà không chấp nhận được chuyện con gái mình thích một tên ám vệ!

Thật sự làm mất mặt họ Đào!

Thậm chí vì một tên ám vệ mà lại dám đi tự sát, Tống Như Thấm càng nghĩ càng thấy đau lòng, mà đồng thời lại càng quyết tâm gả Đào Y Y vào nhà họ Duẫn, như vậy mới được xem là môn đăng hộ đối.

"Y Y, con đi thay đồ đi, chiều nay đi dạo vườn hoa với cô chiêu nhà họ

Hạ, con là con gái nhà họ Đào, lời nói hành vi đều đại diện cho họ Đào đấy."

Đào Y Y ngẩn người, cô muốn phản bác lại, nhưng nhìn thấy Tống Như Thấm đang tức giận bèn chán nản gật đầu, cô biết rằng cho dù mình có làm gì đi chăng nữa cũng không thay đổi được quyết tâm của Tống Như Thấm: "Con biết rồi."

Cô sinh ra trong nhà họ Đào, phú quý vinh quang, nhưng đến người mình thích cũng chẳng thích được nữa hay sao?

Cô thay đồ rồi đi xuống lầu.

Có tiếng động cơ xe từ ngoài sân vọng đến, rồi nghe quản gia nói: "Cậu chủ, cậu chủ về rồi ạ."

Đào Y Y nhanh chóng phóng như bay xuống cầu thang: "Anh hai, anh về rồi."

Cùng lúc ấy, bà Hạ và Hạ Thư Dao cũng ngẩng mặt nhìn lên.

Ánh mắt Hạ Thư Dao lướt lên người đàn ông tuấn tú mặc đồ Tây đen này, trong phút chốc chợt cảm thấy mình hít thở không thông, gò má dần dần ửng đỏ.

Từ lâu cô đã biết được rằng cậu chủ nhà họ Đào khôi ngô tuấn tú, là một trang tuấn kiệt.

Từng nhìn thấy anh trong mấy cuốn tạp chí tài chính. Phong độ khí phách vô cùng.

Nhưng thật không không ngờ, lúc gặp mặt rồi mới thấy anh lại ưu tú như vậy, cho dù là vẻ bề ngoài hay là khí chất đều khiến cô rung động.

Cô mới không tự chủ được mà nhổm dậy trong tức khắc.

Đào Gia Thiên đi qua, nhìn thấy Đào Y Y lao đến trước mặt mình bèn đưa tay vỗ vai cô: "Ừm, anh về rồi."

Đào Y Y nói: "Anh ơi, đã lâu rồi không thấy anh về." Cô giận dỗi nói, bởi vì anh trai không về, mình cô ở nhà cũng thấy chán, cô cũng không biết Diên Phong đi đâu rồi, mỗi ngày mẹ đều trông chừng cô rất nghiêm.

"Nhớ anh thì đến nơi anh sống tìm anh."

Đào Y Y gật đầu.

Tống Như Thấm đi từ trên lầu xuống, bà nhìn thoáng qua Hạ Thư Dao trước, thấy cô thẹn thùng đỏ mặt là thầm biết ngay, bèn lập tức nói: "Gia Thiên, người này là cô Hạ."

Bà Hạ cười cười: "Ắt hẳn đây là cậu Đào rồi phải không, ưu tú đến thế." Tống Như Thấm vui vẻ lắm.

Đào Gia Thiên thờ hơ nhìn Hạ Thư Dao, giọng nói cũng đến là lạnh lùng miễn cưỡng: "Xin chào, cô Hạ."

Hạ Thư Dao vân vê ngón tay: "Tôi...Chào anh." ------oOo------

Chương 492


"Đây là Thư Dao, còn đây là dì Dư của con."

Đào Gia Thiên lạnh lùng chào hỏi một tiếng rồi chuẩn bị cất bước lên lầu, Tống Như Thấm vội cản anh lại: "Gia Thiên, con có còn nhớ Thư Dao không? Lúc con còn nhỏ đã từng gặp con bé rồi, hồi Thư Dao đầy tháng mẹ có dắt con sang nhà họ Hạ đấy."

Tống Như Thấm cực kỳ ưng ý Hạ Thư Dao.

Chi bằng nói rằng, ngoại trừ Mộc Như Phương, chỉ cần là thiên kim cành vàng lá ngọc thì bà đều thấy ưng ý, huống hồ chi người có gia thế hiển hách như Hạ Thư Dao kia chứ.

Mặc dù gia thế nhà họ hùng mạnh thật, thị trường nước ngoài phát triển rất tốt, cũng đã gầy dựng nên cơ nghiệp riêng ở thành phố Hải Châu, nhưng nếu có thể liên hôn với nhà họ Hạ, liên minh kinh doanh, củng cố chính trị thì nhà họ Đào mới có thể ngạo nghễ xưng hùng xưng bá được.

Bà ưng ý Hạ Thư Dao từ tận đáy lòng.

Hơn nữa, trái tim của con trai bà cũng không thể tiếp tục lưu luyến Mộc Như Phương đó nữa.

Đào Gia Thiên nhìn thoáng qua gương mặt e thẹn của Hạ Thư Dao rồi quay mặt đi: "Xin lỗi, đã lâu quá nên tôi quên mất rồi." Anh tỏ ra như lịch sự nhưng không kém phần xa cách nói với Tống Như Thấm: "Mẹ, con lên phòng thay đồ."

Gương mặt Hạ Thư Dao từ mong mỏi kỳ vọng từ từ trở nên ảm đạm, cô nhìn bóng lưng cao ráo thẳng tắp đang bước lên cầu thang ấy, thầm siết tay lại, không sao hết, đã lâu lắm rồi, anh quên cũng là chuyện bình thường thôi, thật không ngờ rằng Đào Gia Thiên lại khôi ngô quyến rũ thế chứ.

Bà Hạ nhìn thấu được tâm trạng của con gái, bèn cười cười lắc đầu, có điều tướng mạo của cậu cả nhà họ Đào tuấn tú lắm, cũng xứng với con

gái mình, có điều hình như tính tình hơi bị lạnh nhạt, sợ là không dễ sống chung, chủ yếu là bà lo con gái mình phải chịu thiệt.

"Mẹ ơi, vậy con cũng lên đó trước đây." Đào Y Y vội đi theo anh.

Cô gõ cửa phòng Đào Gia Thiên, anh không khóa cửa, chỉ khép lại mà thôi, cô nghe tiếng anh rồi bèn mở cửa vào: "Anh ơi."

Đào Gia Thiên cởi bộ đồ tây treo lên giá áo, nới lỏng cà vạt, lúc này trông anh dịu dàng hơn dáng vẻ sắc sảo hồi nãy nhiều.

"Anh ơi, Diên Phong đâu rồi?" Đào Y Y đóng cửa lại, dựa lưng vào cửa, nhìn tấm thảm dưới chân, nhỏ nhẹ lên tiếng: "Sao đột nhiên anh ấy chẳng chào hỏi gì nữa thế, bảo là ra nước ngoài, anh à, có phải anh lại sai anh ấy đi làm nhiệm vụ gì nữa không?"

"Y Y." Đào Gia Thiên nhìn cô, thật ra trong đầu anh cũng chẳng còn nhớ bao nhiêu ký ức dịu dàng về em gái, nhưng con bé là em gái ruột chảy cùng một dòng máu với mình, anh sẽ không lạnh nhạt với cô như với người ngoài, giọng nói của anh chan chứa sự quan tâm của người anh trai lớn, anh biết Đào Y Y là người đặt tình yêu lên đầu, bởi vì còn nhỏ tuổi, quá mức đơn thuần, lại được người nhà bảo bọc quá kỹ lưỡng nên không biết phân biệt rõ ràng giữa yêu thích với ỷ lại.

Chỉ biết đắm chìm vào đấy, chứ bằng không cũng sẽ chẳng tự sát.

"Y Y." Đào Gia Thiên nói: "Nếu như cậu ta thích em thì đáng lý nên chủ động dốc sức rước em về nhà chứ không phải để một người con gái như em đi xông pha. Nếu hai người đều có yêu thích lẫn nhau thì anh sẽ giúp em, nhưng anh không muốn nhìn thấy em gái mình làm ra những chuyện hại thân."

"Anh, em thích anh ấy mà, từ nhỏ anh đã ít khi nào chơi với em, cha mẹ cũng quan tâm em được bao nhiêu, chỉ có Diên Phong kề cận bên em bảo vệ em thôi, anh ấy là người đầu tiên xuất hiện khi em xảy ra chuyện, anh ơi, anh giúp em với." Đào Y Y đi qua: "Anh ơi, anh nói cho em biết anh ấy ở đâu được không anh."

Nhìn thấy em gái mình khóc lóc van nài, Đào Gia Thiên khẽ nhíu mày, giơ tay lau những giọt lệ vương trên khỏe mắt cô: "Em xác định bản thân

mình thật sự thích cậu ta, chứ không phải ỷ lại ư?"

Đào Y Y hé miệng, trước giờ cô chưa từng nghĩ đến chuyện này: "Em...Tất nhiên là em thích anh ấy rồi."

"Em còn nhỏ, chưa am hiểu mấy chuyện tình cảm này đâu, anh biết em không muốn gả vào nhà họ Duẫn, anh sẽ sắp xếp giùp em, còn Diên Phong, em phải nghĩ cho rõ tình cảm mình dành cho cậu ta là gì, yêu thích hay ỷ lại."

Dường như Đào Y Y ngẩn ra đến tận vài giây, đó giờ cô chưa từng nghĩ đến chuyện này, cô thích Lục Diên Phong, thích cái cách anh xuất hiện trước mặt cô mỗi khi cô gặp khó khăn, anh giống như vầng sáng vậy, luôn luôn bao dung những lần cô gây chuyện vô lí, lẽ nào còn không phải là thích hay sao?

Không! Đây chính là thích! Cô nói với mình liên tục.

Giọng nói thiết tha như muốn làm rõ với bản thân mình vậy, cũng muốn để cho mấy mâu thuẫn trong lòng lắng xuống.

"Thích, tất nhiên em thích anh ấy rồi! Giống anh đấy, anh hỏi em có thích Diên Phong không, hỏi em có rõ ràng chưa, vậy anh rõ ràng rồi ư? Anh thích Mộc Như Phương!"

Nghe đến tên Mộc Như Phương, khóe môi Đào Gia Thiên cứng đờ trong một thoáng: "Y Y!"

------oOo------

Chương 493


Tối đó Hạ Thư Dao ăn cơm ở nhà họ Đào.

Tống Như Thấm ra hiệu cho Đào Gia Thiên mấy lần, bảo anh phải tiếp xúc với Hạ Thư Dao nhiều hơn, nhưng từ đầu đến cuối anh vẫn giữ khoảng cách như vậy.

Mặc dù Hạ Thư Dao là con gái, nhưng một ánh mắt thoáng qua cũng làm con tim lưu luyến, nảy sinh tình cảm trong lòng, vô cùng ưng ý Đào Gia Thiên, cô thầm nghĩ đến gia thế nhà mình, Tống Như Thấm lại nhiệt tình với cô như thế, chỉ cần ông nội ra mặt là mối hôn sự này gần như đã chắc chắn rồi.

Có danh gia vọng tộc nào trong thành phố Hải Châu này không thích liên hôn với họ Hạ cơ chứ.

Gần đến 9 giờ tối, Tống Như Thấm kêu Đào Gia Thiên đưa Hạ Thư Dao về nhà, tài xế nhà họ Hạ đậu xe ngay trước cửa, bà Hạ biết con gái mình ưng bụng nên cũng ngầm đồng ý, mỉm cười gật đầu.

Đào Gia Thiên khẽ cau mày, Tống Như Thấm lại ra hiệu cho anh lần nữa, anh chỉ đành gật đầu, không tiện làm mẹ mất mặt giữa chốn đông người, chẳng buồn thay đồ mà cầm chìa khóa đi thẳng vào buồng xe ngồi, không mở cửa cho Hạ Thư Dao.

Hạ Thư Dao cắn răng tự mình mở cửa chui vào xe, cô còn thấy hơi dè dặt nên ngồi ở hàng ghế sau.

Đào Gia Thiên mở bản đồ lên rồi lạnh nhạt hỏi: "Nhà cô Hạ ở đâu?"

"Anh đưa em đến biệt thự nhà họ Hạ là được rồi."

Ánh sáng trong buồng xe mờ mờ, Thư Hạ Dao nghiêng người về trước, nhìn sườn mặt của Đào Gia Thiên, khuôn mặt lạnh lùng ấy càng quyến rũ hơn trong bóng tối, nhưng suốt đoạn đường đi, Đào Gia Thiên chỉ tập trung lái xe chứ không hề mở miệng.

Nhìn thấy sắp đến biệt thự nhà họ Hạ rồi, Hạ Thư Dao không kềm lòng được mà hỏi: "Anh có thể cho em Facebook của Y Y không? Em quên kết bạn với cô ấy rồi."

Thật ra cô muốn xin tài khoản Facebook của Đào Gia Thiên cho dễ dàng liên lạc.

Chứ bằng không, sau này cô cũng đâu có chạy đến nhà Đào mỗi ngày được, cô là cô gái, làm vậy mất mặt đến thế nào cơ chứ, chỉ đành tìm cách như vầy thôi.

Hơn nữa thường thì con gái chủ động mở miệng thì người đàn ông phong độn như anh nhất định sẽ cho, mà Hạ Thư Dao là con cái nhà có quyền có thế, cũng rất có lòng tin vào nhan sắc và gia thế nhà mình.

Cô ta mỉm cười lấy điện thoại ra.

Phía trước là đèn đỏ, Đào Gia Thiên dừng xe lại, ngậm điếu thuốc đọc một dãy số: "Cô tìm theo cái này."

Số điện thoại của Đào Y Y, cũng tìm ra được Facebook của cô. Hạ Thư Dao ngẩn người ra: "Anh...Anh Đào..."

Vốn dĩ cô muốn kết bạn với Đào Gia Thiên, rồi thuận tiện bảo anh ấy gửi tài khoản của Đào Y Y cho mình, một mũi tên trúng hai đích.

Nhưng không ngờ, người đàn ông này...chẳng hiểu chút phong tình nào hay sao?

Chiếc xe được khởi động thêm lần nữa.

Đào Gia Thiên đặt một tên trên bánh lái, đường ban đêm rất đỗi yên tĩnh, thỉnh thoảng gặp vài cây đèn đường, soi sáng khoang xe một thoáng, anh ngậm điếu thuốc trong miệng, nhả ra làn khói, nhìn tình hình con đường phía trước mà đột nhiên trong đầu lại nhớ đến một dáng người mảnh khảnh.

Hình ảnh này vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.

Trong hình ảnh ấy, điện thoại của anh reo lên, anh dừng xe thỉnh thoảng liếc nhìn thử rồi trông thấy ba tin nhắn tới.

"A Thiên, anh trả lời lâu quá."

"A Thiên, hôm nay em hơi bận, mới có một đợt sách mới về, một mình Tiểu Văn không sắp xếp hết được, tối nay em ngủ ở đây luôn nha."

"A Thiên..."

Đào Gia Thiên tập trung tinh thần, chú ý nhìn về phía trước, anh không đến sẽ có lúc bản thân mình lại lơ đãng khi lái xe, bèn ném bỏ hình ảnh ấy ra sau đầu rồi tập trung cầm lái, không chú ý đến Hạ Thư Dao đang nói gì, chỉ nhìn vào kính chiếu hậu thấy Hạ Thư Dao hé miệng, anh mơ mơ hồ hồ ừm một tiếng.

Tiếng reo vui mừng củ Hạ Thư Dao vang lên.

"Vậy hẹn tối mai nhé."

"Cái gì?" Đào Gia Thiên hút điếu thuốc.

"Tối mai có một buổi biểu diễn đàn Violon ấy."

Anh trực tiếp từ chối: "Xin lỗi cô Hạ, tối mai tôi không có thời gian rảnh."

------oOo------

Chương 494


Không khí trong xe trở nên lúng túng trong giây lát.

Hạ Thư Dao không ngờ Đào Gia Thiên sẽ từ chối dứt khoát như vậy.

Cô cũng tính là cô chiêu dòng dõi hiển hách, ông nội lại có nhiều mối quan hệ trong giới chính sự và quân sự, học trò rất đông, mặc dù không mạnh về mảng kinh doanh nhưng vừa khéo có thể bổ sung cho nhà họ Đào, dù gì Hạ Thư Dao cũng là con gái, được dạy dỗ tử tế, da mặt mỏng, chỉ đành thấp giọng nói: "Vậy...Vậy...Anh đi làm đi vậy."

Đào Gia Thiên chở cô đến biệt thự nhà họ Đào.

Vốn dĩ Hạ Thư Dao muốn chào anh một tiếng nhưng nào ngờ Đào Gia Thiên lại lái xe đi mất, nhưng Hạ Thư Dao lại càng thấy thích anh hơn, càng cảm thấy anh không giống với đám đàn ông chỉ biết nịnh nọt chút nào.

Khiến cô xao xuyến rung động.

Hạ Thư Dao trở lại phòng khách thì bà Đào cũng đã về đến nhà rồi: "Thư Dao, sao con không giữ cậu cả Đào ngồi chơi một chút."

Hạ Thư Dao cắn răng, ngượng ngùng không dám nói đến chuyện bị anh từ chối khi nãy: "Mẹ à..."

Bà Đào những tưởng con gái mình ngại: "Có gì mà ngại chứ, dẫn cũng dẫn về rồi, ông nội con còn chưa đi ngủ, vừa khéo cho cậu ấy ra mắt ông luôn."

Hạ Thư Dao lấp lửng: "Lần sau đi ạ."

Bà Hạ hiểu rõ con gái mình, nhìn thấy Hạ Thư Dao như vậy là thầm rõ ràng nhất định con gái mình đã sinh lòng yêu mến con trai nhà họ Đào rồi, bà cảm thấy hơi không thỏa đáng, dù gì đã từng nghe nói cậu chủ nhà họ Đào suýt nữa đã kết hôn, trước đây có đính hôn với nhà họ Ngu trong giới kinh doanh, nhưng không biết tại vì sao mà đột nhiên lại thối

hôn."

Bà hơi lo lắng.

Nhưng nhìn dáng vẻ e thẹn của con gái mình lại cảm thấy chỉ cần con thích là được rồi, dù sao gia thế nhà họ cũng nào đâu giống với nhà họ Ngu bình thường kia chứ.

Anh đậu xe trước cửa, không xuống ngay mà chỉ châm thuốc lá, rồi hút từng điếu một, hút liền ba điếu mới bình tĩnh lại được.

Đào Gia Thiên cũng không biết sao mình lại đến đây, anh biết Từ Hạo sẽ không đụng chạm gì đến Mộc Như Phương, mặc dù Từ Hạo vốn tính phong lưu nhưng lại biết nhìn sắc mặt người khác, không dám thật sự làm gì Mộc Như Phương, anh chỉ muốn dạy dỗ Mộc Như Phương một chặp, khiến cho cô ta biết đau là gì, đồng thời cũng đang cảnh cáo chính mình phải cách người phụ nữ đó xa ra một chút.

Người phụ nữ này, ngoại trừ lừa gạt, giả vờ lương thiện thì chẳng còn lại gì.

Liên tục lừa gạt anh.
Còn đứa bé gái tên Nặc Nặc đó.

Rốt cuộc cha của nó là ai, là người giúp cô bỏ trốn hay là người muốn đánh cắp mật mã trong chiếc hộp.

Người phụ nữ được dẫn ra từ nơi ong bướm lần trước, không moi được gì từ miệng cô ta cả.

Đây là nguyên nhân của cơn bực tức trong anh mấy ngày nay.

Hoặc là, người này, hồi trước anh đã từng quen biết.

Bởi thế mấy ngày nay anh mới vội vã muốn khôi phục trí nhớ đến thế, anh muốn biết, trước đây Mộc Như Phương là người như thế nào, người đàn ông đó là ai.

Anh không thích có người khống chế cuộc sống của chính mình, không

thích bị lắm quy nhiều tắc ràng buộc, nhưng nếu anh thật sự không thích Mộc Như Phương, lúc ấy ắt hẳn sẽ không cưới cô ta, nhưng trong hôn lễ lại xảy ra chuyện như vậy, thế thì, tại sao cơ chứ? Lẽ nào bởi vì cô là con gái nhà họ Mộ Dung, hay là, người đàn ông đứng sau lưng cô chỉ thị.

Trời rạng sáng, Đào Gia Thiên lái xe rời đi.

Đêm ấy anh không về nhà mình mà về nhà họ Đào.

Đào Y Y còn chưa ngủ, anh vào phòng.

"Lúc trước em lớn lên cùng Mộc Như Phương, cô ta biết nói chuyện từ khi nào, cổ họng bị gì đấy?"

------oOo------

Chương 495


Đào Y Y kinh ngạc.

"Trễ thế này rồi sao anh còn về đây." Đào Gia Thiên rất ít khi ngủ lại nhà họ Đào, Đào Y Y ngáp dài, nhìn anh rồi nói tiếp: "Mộc Như Phương ấy à, vốn dĩ cổ họng của cô ấy bị hủy hoại, ban đầu còn tưởng bị câm cơ, mấy năm liền chẳng nói năng gì."

Đào Y Y thấy hơi khát nên rót một ly nước: "Sao đột nhiên anh lại hỏi chuyện này vậy?"

Đào Gia Thiên im lặng, không lên tiếng.

Đào Y Y mím môi, cô còn muốn hỏi về chuyện của Diên Phong, nhưng nhìn gương mặt Đào Gia Thiên lạnh lùng như thế nên không dám mở miệng.

"Mộc Như Phương, từ lúc cô ấy đến nhà họ Đào là đã câm rồi, không biết nói, sau đó lúc đi học cấp ba đột nhiên thốt ra được vài từ, giọng nói khàn khàn, chắc tại cổ họng từng bị thương, có điều cô ấy rất kiệm lời, lúc giao tiếp gần như chỉ dùng thủ ngữ." Đào Y Y nuốt nước miếng lầm bầm một câu: "Hồi đó anh còn bắt em đi học ngôn ngữ tay đấy?"

Bởi vậy bây giờ, Đào Y Y có thể giao tiếp với Mộc Như Phương.

Năm ấy Đào Gia Thiên yêu điên yêu cuồng Mộc Như Phương, cho dù cha mẹ phản đối thế nào cũng vô ích, thiếu niên nhiệt huyết tràn trề, tuổi trẻ nguông cuồng, anh vốn thông minh, học được thủ ngữ trong thời gian ngắn, lúc ấy cha mẹ cứ nghĩ anh chỉ muốn chơi đùa thôi, dù gì Mộc Như Phương thật sự đẹp quá đỗi.

Mộc Như Phương năm ấy thích mặc váy đũi màu kem, dáng người mảnh khảnh như hoa dành dành nở trong sương mù vậy, đẹp đẽ mà yếu ớt, xinh xắn đến mức làm người ta kinh ngạc, nhưng mà, có đẹp thế nào đi nữa thì cũng là người câm mà thôi.

Đào Kiệt với Tống Như Thấm vốn không tin tưởng đứa con trai làm bọn

họ tự hào ấy sẽ thích một người câm.
Bởi vậy lúc ấy chẳng ai đặt chuyện này vào mắt.

Nhưng sau đó, Đào Gia Thiên muốn cưới Mộc Như Phương, lúc ấy, thiên tài đã thay đổi thật rồi.

Đào Kiệt đánh anh mấy chục roi liền, Tống Như Thấm nổi cơn điên, nhưng cuối cùng cũng chẳng còn cách nào, dù gì anh hai cũng là người con trai duy nhất của họ Đào, đôi cánh cứng cáp rồi, họ hàng nhìn nhà họ chòng chọc như mắt hổ rình mồi, đều đến uy hiếp, chỉ đành sắp xếp một thân phận cành vàng lá ngọc của gia đình danh giá nào đó cho Mộc Như Phương rồi tổ chức lễ cưới.

Nhưng buổi tiệc cưới ấy, mọi thứ đều thay đổi cả.

Vỏn vẹn hai mươi phút, Đào Y Y nhớ lại những chuyện ấy.

Thấy hơi cảm thán.

Cô đã từng ghen tị Mộc Như Phương, cũng từng căm ghét cô ấy, nhưng bây giờ chỉ cảm thấy Mộc Như Phương đáng thương mà thôi.

Mộc Như Phương đáng hận, ai đã khiến cô ta suýt nữa hại chết anh cô kia chứ.

Nhưng nhớ đến Mộc Như Phương từng trải qua những chuyện gì, cô lại thấy thương hại.

Mộc Như Phương và anh, thật ra không ai làm sai gì cả, là vận mệnh sai mà thôi.

"Ài, anh ơi, sao anh còn chưa đi nữa." Đào Y Y quay người, nhìn thấy Đào Gia Thiên còn đứng nguyên ngoài cửa mới sợ hết hồn, vỗ vỗ ngực mình, trông thấy Đào Gia Thiên tựa hồ đang ngẩn ngơ mới thấp giọng gọi: "Anh ơi."

Đào Gia Thiên trả lời: "Ngủ đi, anh đi trước đây." "Anh, anh không ở đây hả? Trễ lắm rồi đó."

"Không ở, em nghỉ ngơi đi." Đào Gia Thiên quay người xuống lầu, Đào Y Y đuổi theo anh đến chân cầu thang, nói một câu: "Anh này, có phải gần đây tâm trạng anh không thoải mái không. Anh..."

Thật ra Đào Y Y muốn hỏi, Mộc Như Phương thế nào rồi.

Khoảng thời gian này tâm trạng của cô rất kém, cũng chưa đi gặp Mộc Như Phương, nhưng cô mơ hồ biết được một chuyện, ấy chính là Mộc Như Phương muốn trốn khỏi tay anh mình nhưng bị thất bại.

Cũng không biết anh hai làm gì cô ấy.

Tất nhiên, anh hai sẽ không thật sự làm cô ấy bị tổn thương, cho dù anh có căm ghét cô, hận cô đến mức nào đi nữa, nhưng có lẽ vẫn còn yêu thích, dù sao từng yêu thương người ấy sâu đậm nhường này, cho dù ký ức không còn trong đầu nữa thì có lẽ vẫn còn lưu lại trong xương máu.

------oOo------

Chương 496


"Cô Mộc, ăn cơm trưa đi." Lúc 11 giờ trưa.

Mộc Như Phương xuống lầu, có người làm chuẩn bị sẵn cơm sáng cho cô.

Bây giờ với trước đây bị Đào Gia Thiên giam cầm cũng chẳng khác gì nahu, đều là bị nhốt trong một căn nhà mà thôi, có một điểm khác biệt duy nhất là, lúc không có việc gì thì Từ Hạo sẽ không đến đây.

Anh bị Đào Gia Thiên giao cho Từ Hạo.
Nhưng mà rõ ràng, Từ Hạo không hề đụng đến cô.

Mấy ngày nay Mộc Như Phương đã hiểu rõ rồi, trên người cô vẫn còn cộp cái mác Đào Gia Thiên, có người khát khao, cũng có người đố kị.

Đào Gia Thiên có nhiều kẻ thù trong giới thượng lưu.
Nhưng thế lực cũng rộng.
Không ai dám làm gì nhà họ Đào ngoài mặt.
Nhưng sau lưng đều hận sao nhà họ Đào không xảy ra chuyện.

Đối thủ một mất một còn của Đào Gia Thiên càng nhiều hơn nữa, kẻ muốn lấy mạng anh nhiều không kể xiết, đại đa số đều ngấm ngầm trong bóng tối, còn Tề Tam, là người khiến cho Mộc Như Phương thấy bất ngờ.

Nếu như có thể, cô không muốn dính dáng gì với bọn họ. Dính dáng với đám người này.
Nhưng cô và Nặc Nặc, đều nằm trong tay Tề Tam.

Dù sao thì so với trước đây, điều duy nhất làm cô thấy vui vẻ thanh thản ấy là sức khỏe của Nặc Nặc đã có chuyển biến tốt rồi, cô có thể yên tâm được rồi."

"Cô ơi, anh Từ gọi điện thoại sang nói là tối nay muốn dẫn cô đi tham gia một bữa tiệc, kêu cô ăn cơm đi rồi chuẩn bị trước."

Người hầu bước sang, kính cẩn lễ phép.

Mộc Như Phương liếc mắt nhìn người làm, gương mặt đến là bình thường, dáng người gầy gầy, khoảng chừng chưa đến 30 tuổi, có gương mặt đại chúng lọt thỏm giữa đám đông, cơ thể cũng thế, làm việc đâu vào đấy, chỉnh tề chu đáo, nhưng mà con người trông có vẻ bình thường này quả thật lại biết võ.

Căn biệt thự này.

Chỉ có người làm nọ trông giữ.

Ngoài cửa không có một mống bảo vệ nào.

Nhưng Mộc Như Phương lại không ra ngoài được.

Bởi vì Từ Hạo rất tự tin sắp xếp mỗi một người "Bất thường" thế này ở đây mà thôi.

Mộc Như Phương gật đầu rồi im lặng ăn cơm trưa.

Chiều hôm đó, người làm chọn một bộ đồ cho cô, ắt hẳn là bữa tiệc tư, kiểu dáng bộ đồ được chọn cũng trang nhã khiêm tốn chứ không lộng lẫy chút nào, nhưng giá cả không hề thấp, chỉ một cái váy đen thôi mà đã hơn sáu con số, Mộc Như Phương càng thấy tò mò hơn về người làm này, một người trông có vẻ bình thường, biết võ công, rất đỗi tài năng, dáng người gầy gò, gương mặt trẻ trung bình thường, làn da trắng nhợt, ấy vậy mà lại biết phối đồ cùng tạo hình.

Váy len dài màu đen, ghim cài áo hình lông Khổng Tước xanh biếc, nón tai bèo màu kem, áo khoác tua rua màu cà phê, tóc uốn dợn, đến tầm 6 giờ, người làm ấy tạo hình cho Mộc Như Phương xong rồi mới trang

điểm.

Gương mặt cô có một vết sẹo nhạt màu, bình thường để mặt mộc có thể nhìn thấy, nhưng khi trang điểm lên thì nhìn không ra, người làm rất giỏi trang điểm, thành thạo tự nhiên, trang điểm rất mỏng, hoàn toàn phác họa theo ngũ quan của Mộc Như Phương.

"Cô Mộc, cô đẹp thật đấy." Người làm chẳng mấy thích thú gì với những thứ này, nhưng bây giờ lại thật lòng cảm thán.

Mộc Như Phương thật sự là người đẹp đẽ nhất trong số những người cô từng gặp, người đẹp ở xương chứ không phải ở da, áp dụng câu nói này lên Mộc Như Phương thì mới thích hợp làm sao.

Váy dự tiệc màu đen cổ rộng, làn da Mộc Như Phương trắng ngần, phối hợp lại với nhau trông càng xinh đẹp hơn nữa.

Cô rất gầy gò nhưng dáng người không tệ chút nào.

6 giờ tối, chiếc xe của Từ Hạo đậu ngay cửa.

Ánh mắt lướt từ đôi gò má đến chiếc cằm tinh tế của cô, đến cần cổ thon thả nhẵn nhụi như sứ trắng rồi tới xương quai xanh, tầm mắt chậm rãi lia xuống, bộ đầm của cô không hở hang gì mấy, nhưng lại gợi cảm đến mức làm mọi người thấy kinh ngạc.

Từ Hạ ho một tiếng rồi tiếp tục hút thuốc.

Người phụ nữ này, anh ta không thưởng thức được, mà cũng chẳng dám thưởng thức, ngắm nghía thêm một lúc thì vẫn có thể, có người đẹp thế này ở bên cạnh cũng không thiệt thòi gì.

"Cô Mộc, tối nay đưa cô đến một nơi nổi tiếng lắm." Từ Hạo nhích lại gần, nhả ra một ngụm khói thuốc, làn khói trắng phả vào mặt Mộc Như Phương.

Cô sặc sụa.
Căm ghét đến chau mày.

Sau đó cũng không trốn tránh mà chỉ quay mặt đi.

Sườn mặt này, lại càng đẹp đẽ lạnh lùng có một không hai.

Trong lòng Từ Hạo thấy ngứa ngáy, quả thật anh ta khó mà tưởng tượng được người phụ nữ này lúc ở dưới thân Gia Thiên trông có vẻ như thế nào, Đào Gia Thiên vứt cho anh ta củ khoai lang nóng bỏng tay, thừa biết anh ta sẽ không đụng chạm cũng sẽ không dám tặng cho kẻ khác, chỉ cung phụng trong nhà như tổ tông mà thôi.

Nhưng mà người phụ nữ này thật sự đẹp đến mức ngứa ngáy trong lòng. Đào Gia Thiên thích cũng không có gì quá đáng cả.

Người phụ nữ có nhan sắc như vầy, nở nụ cười ắt hẳn không ít người chấp nhận táng gia bại sản vì cô.

Đột nhiên Từ Hạo nhớ đến một câu chuyện cười, anh ta rít hai ngụm thuốc rồi dập tắt, nhìn nhìn Mộc Như Phương rồi đưa tay nhấc cằm cô lên, híp mắt cười sáp lại gần.

"Này."

Từ Hạo là một cậu ấm dựa vào gia thế mà tiêu tiền như nước, chơi với không ít hồ bằng cẩu hữu, cũng quen biết với không ít người bạn làm kinh doanh, cũng có quen biết với Đào Gia Thiên, nhưng không thân thiết gì cho mấy, anh ta không phải phe phái của nhà họ Đào, nhưng rõ ràng cũng không dám đụng vào bọn họ.

Nhưng không dám đụng thì không có nghĩa là không muốn đụng.

Không dám đụng chỉ vì không có khả năng này, trong cả thành phố Hải Châu cũng chỉ có nhà họ Tô có đủ sức lực chống lại họ Đào mà thôi.

Nhưng nhà họ Đào gây thù chuốc oán nhiều.
Dù là ngoài sáng hay trong tối gì cũng đều có tranh chấp.

Nhà họ Đào và nhà họ Tô không có cạnh tranh kinh tế gay gắt, hai nhà nước sông không phạm nước giếng.

Nhưng cũng có rất nhiều gia tộc nhỏ gió thổi hướng nào theo hướng đó. Ví dụ như, họ Từ.

Trong cái giới này, không có bạn bè vĩnh viễn cũng nào có kẻ thù vĩnh viễn, chỉ có lợi ích mới là vĩnh viễn mà thôi.

Từ Hạo nói hai câu: "Cô Mộc, cô xinh đẹp nhường này, có biết bao người đàn ông sẵn sáng làm bất cứ chuyện gì vì cô, rời khỏi Đào Gia Thiên chẳng phải là chuyện dễ dàng thôi hay sao."

Cô ngẩng mí mắt, cổ họng không nói được.
Lúc này lại trở thành lí do từ chối tốt nhất của cô.
Cô liếc nhìn Từ Hạo, lời nói của anh ta không nằm ngoài dự liệu của cô. Giới thượng lưu ngấm ngầm đấu đá sau lưng cô.

Cô nhìn ý cười trong đáy mắt Từ Hạo rồi mới lấy giấy bút trong túi xách ra, viết một câu: "Anh không sợ, lát nữa gặp được Đào Gia Thiên tôi sẽ nói việc này lại cho anh ta nghe ư? Anh muốn đối phó với anh ta à?"

Sắc mặt Từ Hạo thoắt cái đã thay đổi.

Rồi lại cười: "Làm sao cô biết tối nay Đào Gia Thiên cũng sẽ đến." Anh ta hỏi rồi mới hứng thú nhìn Mộc Như Phương.

Từ đầu đến cuối, anh ta chưa nhắc đến Đào Gia Thiên một chữ nào.

Nhưng người phụ nữ này lại biết được, hơn nữa còn đem Đào Gia Thiên ra uy hiếp anh, trông có vẻ không phải chỉ là bình hoa xinh đẹp mà thôi.

Anh ta lại càng thấy hứng thú hơn.

Mộc Như Phương đã đoán được từ sớm rằng tối nay Đào Gia Thiên sẽ đến, bởi vì, nếu không có Đào Gia Thiên thì căn bản Từ Hạo sẽ không dẫn cô theo.

Có mục đích rõ ràng.

Trên đường bị kẹt xe hai lần, hơn 7 giờ mới đến nơi, Mộc Như Phương xuống xe, Từ Hạo cởi âu phục ám ra choàng lên vai cô, nở nụ cười dịu dàng đầy giả dối: "Cô Mộc, trời lạnh lắm, chú ý chút nhé."

------oOo------

Chương 497


Lúc xuống xe Mộc Như Phương mới biết Từ Hạo dắt cô đến nơi nào. Câu lạc bộ sang trọng bậc nhất trong cả thành phố Hải Châu.
Không hoạt động vào ban ngày.
Chỉ từ 7 giờ tối trở đi mới bắt đầu.

Nằm ở ngoại ô phía Bắc của thành phố Hải Châu.

Bây giờ tầm 7 giờ 10 phút, ánh trời chiều tắt dần, không khí vùng ngoại ô rất đỗi trong lành, bầu trời xanh biếc vương chút ánh sáng cam, trong trẻo đến lạ lùng.

Tòa kiến trúc trước mặt đậm đà phong cách thời dân quốc, một tòa nhà phục cổ có ba tầng, một chiếc đồng hồ to lớn ngự trên nóc, lúc còn trong xe đã nghe thấy tiếng điểm 7 giờ.

Làm chú chim dừng chân nghỉ ngơi hoáng hốt tung cánh.

Có một người phục vụ ăn mặc sang trọng lập tức bước ra tiếp đón, dường như Từ Hạo là khách quen nơi này, đối phương đã quen mặt anh, cung kính chào hỏi một câu: "Cậu Từ" rồi hơi khom lưng dẫn Từ Hạo và Mộc Như Phương vào trong.

Ánh mắt cũng lướt đến người Mộc Như Phương vào lúc ấy.

Ở đây rất thường gặp người đẹp, không ít ông chủ sếp sòng cậu ấm dẫn theo những người phụ nữ có thân phận khác nhau đến đây tận hưởng khoảng thời gian tươi đẹp, trẻ trung xinh đẹp, dịu dàng thướt tha hay nóng bỏng quyến rũ đều có cả, nơi này có chế độ hội viên VIP, hệ thống bảo mật hàng đầu.

Thường xuyên gặp được minh tinh đang nổi tiếng, người mẫu và cả người có tiếng tăm trên mạng.

Hai hôm trước còn gặp nữ ngôi sao hạng B theo kim chủ đến đây. Nhưng mà.
Những người phụ nữ ấy có đẹp thế nào đi chăng nữa.
Cũng không bằng người trước mắt này.

Ngọn gió ban đêm thổi qua, dung nhan xinh đẹp, vừa nhìn đã biết là cành vàng lá ngọc, khí chất không giống với những người phụ nữ bình thường khác, bộ đầm đen trông sang trọng không gì tả nổi, đẹp đẽ kinh người, thật không ngờ cậu Từ lại tìm được bạn gái xinh đẹp đến nhường này.

Trong người người phục vụ.

Lập tức xem Mộc Như Phương như bạn gái Từ Hạo, cung kính nhắc nhở cô một câu: "Thưa cô, có bậc thang ạ."

Thật ra phụ nữ đến nơi này có rất nhiều người đi theo kim chủ, người tình, người thứ ba hoặc các thân phận khác nhau, chỉ có một dạng, rất ít người đưa vợ của mình đến đây, nhưng người phụ nữ trước mắt này, xinh đẹp nhường ấy, khí chất cao quý như vậy, làm người ta không dám nghĩ cô chỉ là người tình, bởi vì dường như cái từ này sẽ sỉ nhục nhan sắc này lắm vậy.

Đi qua khúc ngoặt.

Xuống thang máy.

Lầu hai dưới lòng đất.

Lúc vừa bước ra khỏi thang máy Mộc Như Phương đã nghe thấy tiếng ồn ào.

Người phục vụ mở cánh cửa chạm trổ hoa văn của phòng tiệc ra.
Đập vào mắt là cảnh tượng hào nhoáng rợp tiếng hát ca và son phấn. Sòng bạc lớn nhất trong thành phố Hải Châu đang ở trước mắt đây rồi.

Lúc này đang bắt đầu đặt cọc, người ra kẻ vào rất nhiều nên cũng chẳng có bao nhiêu kẻ chú ý đến nơi này, Từ Hạo khoác tay lên eo cô, rồi dùng sức kéo cô vào lòng mình: "Cô Mộc, thích nơi này không? Tìm một bàn chơi nhé?"

Anh ta thừa biết Mộc Như Phương không nói được, cô lắc đầu, anh ta còn cố ý cười nói: "Thích à, được thôi, mở một bàn chơi."

Đột nhiên Mộc Như Phương cảm thấy cái người trông cứ như cậu ấm ngu ngốc này cũng không phải là phế vật mà lại rất thông minh.

Phục vụ lập tức mở một bàn.

Từ Hạo ôm eo dẫn cô đến vị trí đấy ngồi xuống, Mộc Như Phương bị anh ta kéo theo, không thể không ngồi xuống chân anh.

Cô giãy giụa một chút nhưng sức lực lại quá yếu. Căn bản chẳng có tác dụng gì.
Cô dùng khẩu hình nói: "Bỏ ra."

Từ Hạo khăng khăng không buông, người phụ nữ này, anh ta khép mắt lại, ngửi thấy một hương thơm nhàn nhạt, không phải từ nước hoa mà là mùi thơm ngát tự nhiên, quyến rũ anh đến mê loạn, nhưng Từ Hạo tỉnh táo lại rất nhanh, anh ta nào dám đụng vào người phụ nữ này.

Có một ông chủ đi đến chơi hai ván, tiền đặt cọc không ít, đều thua trắng nhưng cũng không tức giận gì, anh ta híp mắt nói chuyện với Từ Hạo, nhưng ánh mắt vẫn luôn đặt trên người Mộc Như Phương.

Từ Hạo luôn nói chuyện khác với anh ta, cuối cùng ông chủ đấy cũng lòi đuôi ra, chuyển đề tài lại: "Cậu Từ, bạn gái mới quen đây hả?"

------oOo------

Chương 498


Từ Hạo thoáng nhìn qua. Rồi nở nụ cười.

Giơ tay nâng cằm Mộc Như Phương lên, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve.

Ánh mắt lướt đến trên gương mặt cô, ngắm nghía đôi gò má trắng ngần tinh tế của người phụ nữ này, bên dưới ánh đèn, nhìn dịu dàng như gốm sứ vậy, sáng sủa nõn nà, làn da trắng ngần hoàn hảo.

"Thế nào, giám đốc Tống có hứng à?"

Giám đốc Tống cười cười, nghe cậu Từ nói thế, ánh mắt anh ta đảo một vòng nhưng tầm nhìn vẫn không rời khỏi gương mặt Mộc Như Phương, phụ nữ xinh đẹp đã gặp nhiều rồi nhưng đây là lần đầu trông thấy cực phẩm như vậy, tất nhiên phải nổi ít ý muốn lên trong đầu.

Dù sao thì chỉ là bạn gái bình thường, anh ta ới Từ Hạo tiếng là được rồi, hồi trước, đổi bạn gái cho nhau là chuyện rất đôi bình thường.

Tất nhiên Từ Hạo biết rõ giám đốc Tống có ý gì, nụ cười cà lơ phất phơ ấy chẳng hề thay đổi, anh ta nhìn người phụ nữ ngồi trên chân mình, không nhịn được mà chậm rãi niết chặt lấy cằm cô.

Anh ta không trả lời câu hỏi của giám đốc Tống mà khéo léo dừng chủ đề này lại, bàn đến chuyện làm ăn...

Giám đốc Tống không cam tâm nhưng cũng chẳng biết làm sao, anh ta nhìn trân trân vào sườn mặt Mộc Như Phương, thầm mắng Từ Hạo vài câu trong đầu, chút ham muốn này của đàn ông với phụ nữ, đặc biệt là đàn ông có tiền có ngừng lại được đâu, nhưng ngoài mặt giám đốc Tống vẫn cười đùa với Từ Hạo rồi đứng dậy, sắc mặt thoắt cái đã thay đổi ngay, chửi Từ Hạo chỉ là cái hạng cháu chít, lại dám không nể mặt anh ta, không phải chỉ là con đàn bà thôi sao? Những người phụ nữ mà khiến anh ta thấy vừa mắt thì chưa có ai trốn được đâu.

Từ Hạo cho người đẹp bé bỏng này bao nhiêu tiền thì anh ta ra giá gấp ba gấp bốn, không tin cô ta sẽ không nhào vào lòng anh.

Nhớ đến sườn mặt ấy, xương cốt trong người anh ta đều muốn mềm cả đi.

Mộc Như Phương chẳng có cảm giác gì đến thú vui đáng tởm của Từ Hạo, đợi đến khi giám đốc họ Tống đó đi rồi, cô đưa tay gạt ngón tay Từ Hạo đi rồi đứng phắt dậy, Từ Hạo cũng không lo cô đi xa, dù sao nơi này muốn vào thì dễ nhưng lúc đi ra phải có khách VIP đưa ra mới được, bởi vậy bảo vệ canh gắt chặt chẽ khắp mọi nẻo.

Người phụ nữ này ở biệt thự ngột ngạt lâu rồi, chi bằng để cô ra ngoài đi dạo một chút, dù sao anh ta vẫn còn việc phải làm, còn Đào Gia Thiên ấy mà, anh ta muốn gặp cô ấy lại chẳng phải dễ dàng quá hay sao, không cần anh dâng hai tay lên.

Mộc Như Phương nhàm chán lượn một vòng, nơi này rất rộng lớn, đâu đâu cũng là ông chủ mở bàn đặt cược, chơi đến là hăng say, thắng thua là chuyện thường tình, cô đi vào nhà vệ sinh, rửa tay sạch sẽ rồi mới dựa người vào bồn nghỉ ngơi một chốc.

Bây giờ có lẽ là cơ hội tốt nhất để cô bỏ trốn.

Nhưng suy nghĩ này chỉ chợt sượt qua trong đầu cô rồi lập tức bị phủ định ngay.

Ở đây chỗ nào cũng có bảo vệ, hệ thống giám sát, căn bản cô không rời khỏi sòng bài này được.

Ngoài kia đến là hào nhoáng huyên náo.
Mộc Như Phương bình tĩnh trở lại rồi đứng thẳng dậy chuẩn bị đi ra, Nghe có tiếng mở cửa.

Rồi có một người phụ nữ xinh đẹp trẻ trung bước vào, Mộc Như Phương chẳng hề để ý đến, dù sao thì có người phụ nữ xinh đẹp ra ra vào vào nhà vệ sinh chẳng phải là chuyện thường hay sao?

Lại còn ở nơi này nữa. Nhưng nào ngờ.

Vào lúc Mộc Như Phương chuẩn bị đi ra ngoài thì đột nhiên đối phương đóng cửa lại: "Cô Mộc."

Đối phương nắm tay cô, dường như hơi hơi kích động.

"Thật không ngờ đúng là cô."

Về phần Mộc Như Phương, mới đầu Dụ Tây Âm còn thấy hơi ngạc nhiên, nhưng cũng nhìn cái là nhận ra ngay, dù sao gương mặt này để lại ký ức quá đậm sâu, dường như chỉ cần gặp một lần là không quên nổi vậy.

Mộc Như Phương: "Cô là..."

"Tôi là Dụ Tây Âm, cô Mộc, chúng ta đã từng gặp mặt rồi, cô còn giúp tôi nữa..."

------oOo------

Chương 499


Dụ Tây Âm, Mộc Như Phương có chút ấn tượng về cái tên này, cô khẽ nhíu mày, nhìn cô ấy bằng ánh mắt dò hỏi.

Rồi mới nhớ lại hình như cô đã từng giúp đỡ người này, cũng đã qua một thời gian kha khá lâu rồi, nếu không gặp lại hẳn là cô chẳng nhớ đến,

Mộc Như Phương gật đầu, cô hơi bất ngờ lại gặp lại được người phụ nữ này ở đây, còn nhớ lần trước cô ấy còn có thai...

Lần trước, lúc gặp Dụ Tây Âm, cô ấy đang mang thai, cầu cứu cô trong nhà vệ sinh.

Mộc Như Phương nhìn người phụ nữ nọ.

Lúc này, trông thấy người phụ nữ trắng trẻo đẹp đẽ, trang điểm nhàn nhạt, đượm vẻ trong trẻo trước mắt, rõ ràng Dụ Tây Âm vui vẻ lắm: "Quả thật là duyên phận ha, không ngờ lại gặp được cô ở nơi này, tôi muốn nói một tiếng cảm ơn với cô."

Mộc Như Phương lịch sự nở nụ cười.

Hai người vốn chẳng qua lại gì với nhau, sau khi lịch sự mỉm cười, Mộc Như Phương đi ra khỏi nhà vệ sinh, thời gian trôi qua đến là nhạt nhẽo, cô chẳng có chút hứng thú nào với mấy thứ ở sòng bài này, nhìn cảnh tượng xa hoa trước mắt, mấy cô chiêu trông có vẻ thanh cao mà sang trọng cũng được, mấy cậu ấm cũng được mà mấy vị sếp sòng xông pha chốn thương trường cũng xong, trước bàn bài cũng chỉ có tư thế ấy mà thôi, bị cuốn theo dục vọng.

Đây là nơi đại gia vung tiền như nước.
Mộc Như Phương đi vào phòng nghỉ ngơi.
Nơi này không có người.
Dù sao đều đang vui vẻ ngoài kia, ai lại trở về phòng nghỉ ngơi làm gì,

vừa khéo để cô một mình ở đây cho yên tinh, phục vụ lập tức mang trà và bánh ngọt vào, Mộc Như Phương cũng thấy hơi đói, cô ăn một cái bánh kem matcha nhỏ, tướng ăn rất nho nhã, cho từng miếng nhỏ vào miệng, son hồng anh đào trong môi cô vẫn giữ màu như cũ.

Ngồi trong phòng nghỉ tầm mười phút sau, Dự Tây Âm cũng bước vào: "Ồ, cô Mộc, cô cũng ở đây à, cô không ra ngoài sao? Ngoài kia náo nhiệt ghê lắm, nghe nói có hai ông lớn đang đánh cược."

Hai ông lớn ghê gớm gì lắm.

Mí mắt Mộc Như Phương giật giật.

Dám bảo là hai ông lớn ở Hải Châu.

Vậy thì chỉ có hai người.

Họ Tô và họ Đào.

Hai người này, bình thường số lần xuất hiện chung ít trên đầu ngón tay, giống như kiểu một núi không thể có hai con hổ vậy, lẽ nào đêm nay...

Có điều, cũng có có liên quan gì đến cô.

Từ Hạo cũng không phải là không biết cô đang ở nơi này, có việc gì thì cho người sang thông báo cô tiếng là được rồi.

Dự Tây Âm chẳng có tẹo hứng thú nào với mấy cảnh hào nhoáng ngoài kia, chỉ là tiền bạc phù phiếm mà thôi, chi bằng ở đây yên tĩnh một chút, cô ngồi xuống cạnh Mộc Như Phương, Mộc Như Phương rất yên lặng, từ đầu đến cuối chẳng nói câu nào, Dự Tây Âm thấy hơi không nhịn nổi mới tìm cái đề tài.

"Cô Mộc, chúng ta kết bạn Facebook nha, tôi không rành rẽ về thành phố Hải Châu cho lắm, cô là người ở đây hả?"

Mộc Như Phương nghĩ một lúc rồi mới lấy giấy bút ra, viết một dòng chữ: "Xin lỗi, tôi không mang điện thoại theo, nếu thấy tiện thì cô có thể cho tôi danh thiếp của cô."

Chữ của Mộc Như Phương rất đẹp, là kiểu chữ khải tiêu chuẩn, cô không đè mạnh tay, nét chữ trông đến là thanh tú.

Dự Tây Âm hơi bất ngờ: "Cô...Cổ họng của cô không khỏe hay sao?"

Cô vẫn còn nhớ lần trước gặp mặt Mộc Như Phương, quả thật giọng nói của cô ấy hơi khàn khàn, không giống với chất giọng của mấy cô gái bình thường khác, nói đơn giản là trông chẳng hợp với vẻ ngoài xinh đẹp của cô ấy chút nào.

Dự Tây Âm mới chợt nhớ ra hồi nãy lúc cô chào hỏi Mộc Như Phương trong nhà vệ sinh, cô ấy cũng chỉ lịch sự mỉm cười, lúc đó Dự Tây Âm còn nghĩ là do bọn họ gặp mặt quá đột ngột nên cả hai thấy không quen mà thôi.

Mộc Như Phương chỉ cổ họng của mình rồi lắc lắc tay. Dự Tây Âm kinh ngạc trừng to mắt.

------oOo------

Chương 500


Dự Tây Âm là cô gái rất đỗi hoạt bát, liến thoắng với Mộc Như Phương cả nửa tiếng không ngừng, Mộc Như Phương biết rất ít chuyện về thế giới bên ngoài, đặc biệt là trong khoảng thời gian này.

Dường như cô chẳng công cụ gì để liên lạc cả.

Dự Tây Âm líu ra líu ríu luôn miệng.

Mộc Như Phương liếc nhìn cái điện thoại trên bàn của cô, mím môi rồi ngẩng đầu lên, đánh mắt nhìn xung quanh, đây là phòng nghỉ ngơi, không lắp đặt thiết bị giám sát, chỉ ngoài hành lang mới có mà thôi, có lẽ là để bảo vệ sự riêng tư của khách hàng.

Cô nhìn quanh quất một vòng rồi đứng dậy đi ra đóng cửa vào.

Dự Tây Âm thấy cô làm vậy mới lấy làm kinh ngạc lắm, Mộc Như Phương thấy cô muốn hỏi bèn làm động tác im lặng, rồi viết lên giấy: "Tôi có thể dùng điện thoại của cô một lát được không?"

Cô nhớ Nặc Nặc quá.
Cô không biết con gái mình ra sao rồi.
Đây là cơ hội tốt nhất trước mắt.
Dự Tây Âm không từ chối mà đưa điện thoại cho cô ngay.

Mộc Như Phương nhận lấy, căng thẳng đến đổ mồ hôi trong lòng bàn tay, cô tựa lưng vào cửa, vừa nghe tiếng bước chân ngoài kia vừa nhập một dãy số.

Dự Tây Âm bị bộ dạng e dè cẩn thận của cô làm cho căng thẳng theo, cười cười rồi cúi đầu xuống đọc cuốn tạp chí trong tay.

Vẻn vẹn vài giây thôi.

Đầu dây bên kia đã có người bắt máy rồi.

Con số này vốn dĩ rất xa lạ, mà giờ đây đã thuộc nằm lòng rồi.

"Xin hỏi ai vậy?"

Bên kia, tiếng nói của Tề Thâm vang lên, trầm thấp từ tính, nghe có vẻ biếng nhác như vừa bị đánh thức dậy từ cơn mơ vậy.

Mộc Như Phương mở miệng, cô không nói được, đang lúc muốn phát ra vài âm tiết để báo cho Tề Thâm biết là cô đấy, đừng tắt máy thì đã nghe thấy giọng nói của một người phụ nữ vang lên.

Rất đỗi nũng nịu.

"Tam gia, sao anh tỉnh rồi, ngủ thêm lúc nữa đi."

Mộc Như Phương mím môi không lên tiếng.

Hóa ra Tề Thâm còn đang nằm trên giường của một người phụ nữ.

"Ai đấy?" Tền Thâm khàn giọng hỏi, rõ ràng là thấy hơi bực bội vì bị đánh thức.

Cô cắn môi ú ớ vài âm tiết.

Đầu dây bên kia im lặng vài giây, Tề Thâm nhổm người dậy, mặc đồ vào rồi đi ra ban công, nở nụ cười nhẹ nhàng: "Cô Mộc phải không?"

Mộc Như Phương "Ừm" một tiếng.

Tề Thâm là người thông minh, Mộc Như Phương vẫn luôn im lặng, khiến cho anh ta sực nhớ đến: "Nếu cô Mộc không nói chuyện được thì tìm đại cái gì rồi gõ vào đi, nếu chỗ cô không tiện thì không cần lên tiếng đâu."

Mộc Như Phương áp điện thoại sát vào cửa rồi nhẹ nhàng cong đầu ngón tay lên gõ, động tác của cô rất nhẹ, sợ ảnh hưởng đến phục vụ ở ngoài kia.

Tề Thâm: "Không thể nói hả, tiếc thật ha, mặc dù giọng nói của cô không hay gì mấy, nhưng dù gì cũng đỡ hơn bị câm, xem ra Đào Gia Thiên cũng dằn vặt cô không ít nhỉ, cổ họng bị bỏ độc cho câm rồi hử?"

Mộc Như Phương không muốn nói linh tinh với anh ta. Cô không có nhiều thời gian.
Nhưng lúc này lại chẳng thể làm gì.

Dường như Tề Thâm biết được cô đang nghĩ gì vậy, trêu chọc vài câu rồi nói: "Con gái cô khỏe lắm, có điều bây giờ không gặp được, không ở cạnh bên tôi, con bé khôi phục rất tốt, có điều không đến trường, mời giáo viên về nhà dạy."

Tề Thâm rất cảnh giác: "Số điện thoại này có phải của bạn cô không? Hay là người bình thường có lòng tốt nào đó cho cô mượn?"

Mộc Như Phương sợ Tề Thâm gây phiền toái cho Dư Tây Âm, dù sao đi nữa thì nhà của Tề Thâm cũng nào có sạch sẽ gì, chìm nổi trong lợi ích chốn thương trường, chứ bằng không cũng sẽ chẳng kêu cô đi làm ba cái chuyện trộm cắp tài liệu cơ mật, đem con gái ra uy hiếp cô, nhưng nói cho cùng thì cũng tính là giao dịch, tôi tình cô nguyện mà thôi.

Đừng đi quấy rầy cuộc sống của Dư Tây Âm thì hơn, vốn dĩ cô và cô gái này cũng chỉ có duyên gặp mặt hai lần mà thôi.

Cô đã biết được tin tức của Nặc Nặc từ miệng Tề Thâm, nếu đã không được nghe giọng con gái thì cũng chẳng cần phải tiếp tục nói chuyện nữa làm chi, cô thẳng tay tắt máy rồi gửi tin nhắn: "Tôi sẽ cố gắng hết sức, hy vọng anh chăm sóc cho con gái tôi tử tế, số điện thoại này là tôi mượn thôi, sau này không dùng nữa."

Mộc Như Phương gửi xong rồi bèn xóa tin nhắn và lịch sử cuộc gọi, trả điện thoại lại cho Dư Tây Âm, nói một câu bằng khẩu hình: "Cảm ơn."

------oOo------