CHƯƠNG 501 - 510

 Chương 501


Mộc Như Phương gửi đi rồi Mộc Như Phương bèn lập tức xóa ngay tin nhắn và lịch sử cuộc gọi, trả điện thoại lại cho Dự Tây Âm, nói một câu bằng khẩu hình: "Cảm ơn."

Dư Tây Âm nhìn thấy cô cẩn thận đến vậy cũng không tò mò, mỗi người đều có bí mật riêng của mình, trong lòng cô ấy vẫn còn thấy biết ơn người phụ nữ xinh đẹp đã từng giúp đỡ mình này.

Có một cảm giác rất đỗi quen thuộc.
Giống như là, trước đây, từ rất lâu rất lâu rồi đã từng gặp mặt. Cảm thấy thân thiết biết dường nào.

Cho dù Mộc Như Phương đối xử với cô rất chi là lạnh nhạt, nhưng vẫn khiến Dự Tây Âm cảm thấy rất đỗi thân thiết, bởi vậy cô muốn gần gũi với Mộc Như Phương thêm một chút.

Nhưng rõ ràng Mộc Như Phương muốn trốn tránh.

"Tôi đi trước đây, cảm ơn cô." Mộc Như Phương viết ra trên giấy rồi đưa cho Dự Tây Âm, sau đó mỉm cười với cô ấy rồi quay người mở cửa phòng nghỉ ngơi đi ra ngoài.

Dự Tây Âm đứng thẳng dậy: "Này...Mộc..." Nhìn thấy Mộc Như Phương đã đi hẳn rồi, Dự Tây Âm hơi hơi hụt hẫng,cô muốn ở cạnh cô ấy thêm một lúc nữa, không biết tại vì sao mà cứ cảm thấy thật thân thiết với Mộc Như Phương, muốn tìm hiểu về cô ấy nhiều hơn một chút, làm bạn cũng được.

Ngoại trừ Nguyệt Tức, từ nhỏ đến lớn gần như cô chẳng có người bạn nào, nhưng cũng không biết bây giờ Nguyệt Tức đang ở đâu, mà người đàn ông ấy cứ tìm kiếm mình mãi.

Nghĩ đến đây, Dự Tây Âm cắn môi.

Cặp lông mày thanh tú nhíu lại.

Mộc Như Phương đi xuống dưới lầu.

Đây vẫn là nơi hào nhoáng xa hoa, đèn đuốc sáng trưng như cũ.

Một thế giới được xây dựng bằng tiền bạc đập vào mắt.

Xán lạn rực rỡ, nhưng ngập tràn lợi ích và dục vọng.

Mộc Như Phương đứng ở cầu thang một lúc rồi mới nhấc váy đi xuống.

Một nữ phục vụ mặc đồ đỏ nhìn thấy cô bèn bước qua: "Cô Mộc, cậu Từ đang ở phòng 3 đợi cô đấy, mời cô theo tôi."

Mộc Như Phương gật đầu bước theo.

Người phục vụ đi trước dẫn đường, mùi thơm thoang thoảng trong không khí, ở mấy nơi như thế này đều sử dụng mấy tinh dầu đắt tiền cả, nhưng hương thơm ấy rất nhạt, giống như một cơn gió, mang đến hương vị tự nhiên thanh mát, hệt như cái mùi hơi nước trong trẻo nhất sau cơn mưa.

Không phải mùi tiền phồn hoa.

Ắt hẳn là mùi hương trên thân thể cô gái xinh đẹp phía sau lưng này.

Người phục vụ đã làm việc ở đây nhiều năm ròng, hôm nay là lần đầu tiên gặp được người phụ nữ xinh đẹp đến thế, là loại cảm giác chỉ cần nhìn thoáng qua thôi đã ngỡ ngàng vì nhan sắc tuyệt trần của cô, hoàn toàn không giống với mấy món đồ đầy ắp dục vọng trong thế giới ngập mùi tiền tiền này.

Mà lại trông như tiên nữ đến từ chốn Đào Nguyên thần bí ấy. "Cô Mộc, đến rồi ạ."

Mộc Như Phương ngừng bước, phục vụ mở cửa ra, cô đi vào trong, mùi hương nồng nặc, nhưng mà là mùi của thuốc lá cao cấp.

"Giám đốc Đào, hôm nay số anh đỏ ghê."

Trong làn khói chập chờn, cô nghe thấy giọng anh trước tiên, rồi có tiếng nói chuyện, còn có âm thanh nũng nịu của một người phụ nữ.

"Số cô Vân Na đỏ mới đúng, xem ra quả nhiên dắt người đẹp theo là sẽ có được may mắn."

"Đâu có đâu, giám đốc Tống cứ thích nói đùa thôi." Giọng của người phụ nữ rất chi là nũng nịu, Vân Na vừa dứt lời đã đỏ mặt liếc mắt trông theo người đàn ông khôi khô tuấn tú ngồi trên bàn bài, Vân Na muốn gần gũi anh, nhưng sự lạnh lùng xa cách của anh khiến cô ta cảm thấy ngột ngạt.

Nhưng người đàn ông này có sức hút với tất cả mọi người phụ nữ. "Giám đốc Đào..." Vân Na yểu điệu gọi.

Đào Gia Thiên vòng tay qua làn eo mảnh khảnh của Vân Na, Vân Na đỏ mặt hớn hở thuận thế ngồi xuống đùi anh.

Từ Hạo cũng ở trước bàn bài, ngậm thuốc lá vứt hai lá bài trong tay ra, vừa ngẩng mắt lên đã thấy thoáng giật mình, dáng người của cô ấy như ngọn liễu, tựa như áng mây che khuất vầng trăng, anh ta hơi híp mắt: "Qua đây."

Rồi vươn tay ra.

Có câu nói này của anh ta mà những người trong căn phòng vốn ồn ào huyên náo đó mới để ý tới người vừa bước vào.

------oOo------

Chương 502


Có người nhận ra đây là người phụ nữ đi theo Từ Hạo, nhưng cũng có người nhận ra, dù gì lúc Từ hạo dắt Mộc Như Phương vào sòng bài, gần như mọi người đều chú ý đến.

Hóa ra là người phụ nữ này, đẹp đến lóa mắt.

Có đứng trong dòng người đi chăng nữa thì chỉ cần nhìn thoáng qua là nhận ra cô ngay.

Từ Hạo cũng tính như là cậu ấm có gia thế có tên tuổi ở thành phố Hải Châu này, bình thường có kết giao với vài phe phái, nào có ai dám đắc tội, đào hoa vô cùng, cũng có qua lại một chút với Đào Gia Thiên.

Từ lúc Từ Hạo dẫn người phụ nữ này bước vào sòng bạc là đã có rất nhiều người ôm ý đồ với cô, nhìn cô với ánh mắt đong đầy tính xâm lược không hề che giấu.

"Cậu Từ, bạn gái xinh đẹp thế mà không giới thiệu chút hả."

Từ Hạo dập tắt điếu thuốc trên tay, gõ nhẹ ngón tay thon dài xuống mặt bàn, bàn tay còn lại vươn về hướng Mộc Như Phương.

Ngón tay thon thả trắng ngần chậm rãi đặt lên lòng bàn tay anh ta.

Từ Hạo mỉm cười nắm lấy, ngẩng đầu lên nhìn bóng người khôi ngô tuấn tú phía đối diện rồi mạnh tay kéo cô.

Một luồng sức mạnh. Đàn ông vốn đã khỏe.

Nhưng Mộc Như Phương không ngờ Từ Hạo lại ôm cô vào lòng trước mặt Đào Gia Thiên, cô vô thức nhìn anh một chốc.

Từ lúc mới bước vào cho đến bây giờ.

Đây là lần đầu tiên cô thực sự ngắm nhìn anh.

Dường như anh đã gầy đi rồi.

Đường nét trên gương mặt trông càng có vẻ sắc sảo hơn.

Mặt vuông, mũi cao, mắt sâu, người đàn ông ngoài 30 tuổi dường như trông càng có vẻ trưởng thành quyến rũ hơn.

Mộc Như Phương cũng chỉ nhìn thoáng qua mà thôi.

Đồng thời, cô cũng để ý đến người phụ nữ ngồi cạnh Đào Gia Thiên, dáng người rất chuẩn, trang điểm đậm trông đến là quyến rũ.

Tất nhiên, anh chưa từng thiếu đàn bà bên mình.

Mộc Như Phương chẳng hề thấy bất ngờ, có điều người phụ nữ này lại nhìn cô chăm chú với ánh mắt đánh giá đối thủ cạnh tranh của mình vậy.

Vân Na nhìn Mộc Như Phương, không kềm lòng được mà muốn quan sát cô thêm một tí, nhưng lại không dám lộ quá, sợ người đàn ông bên cạnh bị cô gái kia hấp dẫn mất, cô ta không muốn bỏ lỡ kim chủ như thế này.

Mà sở dĩ cô ta căng thẳng như thế rõ ràng là vì không tự tin vào chính mình.

Người phụ nữ đó khiến cô cảm thấy rất đỗi nguy hiểm.

"Giám đốc Đào..." Vân Na mỉm cười, đặt ngón tay lên bộ bài đã xếp lại gọn gàng trên bàn: "Để em chia bài cho anh nha."

Đào Gia Thiên gật đầu, lúc ngẩng đầu lên châm điếu thuốc, ngậm vào miệng rồi nhả ra một ngụm khói trắng, trong làn khói vờn bay, anh nhìn về phía Mộc Như Phương.

Cô ngồi đối diện anh.
Ngồi ở, trong lòng Từ Hạo.

Bởi vì người phụ nữ ngồi trong lòng Từ Hạo ấy, đêm nay trông xinh đẹp tuyệt vời, váy dài dịu dàng, dường như khoảng thời gian này sống cũng không tệ, đôi gò má có thêm chút thịt.

Cô cúi đầu, để lộ ra chiếc cằm mảnh khảnh. Giống như một búp sen non.

Nhưng giờ phút này, búp sen non đó lại ngồi trong lòng ngực người đàn ông khác.

Không khí trong căn phòng này không có vẻ thối nát như dưới lầu, nhưng vẫn có mùi cờ bạc, có thắng có thua.

Có điều nơi này cao cấp hơn rõ ràng.

Chơi thêm hai ván nữa, Từ Hạo không đỏ cho mấy, thua liên tục cả hai, có một ông chủ đề nghị: "Hay là chúng ta cược thêm đi! Tiền thôi thì chán lắm."

Mặc dù bình thường trông Từ Hạo có vẻ giống như kẻ vô dụng chơi bời trác tác, nhưng dù gì cũng là người có tài năng, anh ta gõ ngón tay xuống mặt bàn, khẽ liếc mắt nhìn Đào Gia Thiên rồi mới nhìn mấy ông chủ trong phòng.

Mấy ông chủ đấy nhìn Mộc Như Phương với ánh mắt đầy vẻ suy tư.

Từ Hạo biếng nhác lên tiếng: "Được thôi, cược thêm đi, muốn cược cái gì."

"Chi bằng chúng ta trao đổi người phụ nữ bên cạnh mình đi, thấy thế nào?"

------oOo------

Chương 503


“Được thôi.”
Từ Hạo dường như không chút do dự liền chấp nhận. Khuôn mặt tươi cười có chút suy ngẫm.

Mộc Như Phương đối với những trò đùa ác ý này cũng không có gì là xa lạ, chỉ là cũng chẳng biết làm sao cả, cô ngồi ở một bên, nhìn mấy người họ đang đánh bài, những ánh mắt cứ nhắm vào cô, Mộc Như Phương không cần ngẩng đầu cũng biết đó là những vị khách muốn đánh cược trao đổi bạn gái.

Những ánh mắt chất đầy dục vọng đó khiến Mộc Như Phương thấy không thoải mái nhưng cô đã quen với nó rồi.

Cô cũng biết, Từ Hạo sẽ không mang cô ra trao đổi nhưng thái độ trầm ngâm của anh ta, quả nhiên, anh ta là một đại thiếu gia thương hoa tiếc ngọc.

Không khí nồng nặc mùi thuốc lá.

Tất cả họ hầu như đều hút thuốc, các cô gái vây xung quanh bàn đánh bài, Mộc Như Phương lặng lẽ nhìn xuống, ánh mắt nhìn vào tấm thảm màu đỏ tươi, Đào Gia Thiên đang ngồi đối diện cô, hai chân vắt chéo, dáng vẻ ung dung thoải mái, ánh mắt của cô vừa hay có thể nhìn thấy đôi chân dài cùng chiếc quần âu màu đen của anh ta, đôi giày da sang trọng. Trong phòng ngoài mùi thuốc lá ra còn có mùi nước hoa nhè nhẹ của đàn ông, cô hơi hơi thất thần, khứu giác nhạy bén cảm nhận được mùi nước hoa trên người Đào Gia Thiên, lúc đó tay của Từ Hạo giơ ra: "Lật bài cho tôi, xem vận may của cô ra sao."

Mộc Như Phương theo thứ tự cầm lấy tấm bài, nhưng có vẻ cô không may mắn cho lắm, chau mày, nhìn qua một vòng, liếc qua gương mặt của Đào Gia Thiên, cười cười: " Xem ra, ván này tôi phải nhận thua rồi."

Trương Tổng cười nói: "Từ Thiếu cũng có lúc thua sao?", nụ cười của

ông ta trông rất gian xảo đồng thời cũng rất vui sướng, có vẻ như ông ta cho rằng Từ Hạo đã thua, còn ông ta sẽ thắng.

Ánh đèn trong phòng sáng chói, chiếu lên gương mặt mọi người, Yunna ngũ quan hài hòa, khuôn mặt xinh đẹp, đôi môi với màu son tươi tắn. Khi tay Đào Gia Thiên cầm điếu thuốc lên, cô ta lập tức đưa chiếc gạt tàn ra, yểu điệu nói: "Đào Tổng!"

Yunna lăn lộn ở chốn này nhiều năm, mặc dù không thể nói là vẻ vang nhưng kinh nghiệm đầy mình, một con người thông minh, làm được việc, từ ngày đầu tiên làm nghề này cô đã hiểu ra một đạo lí: giữa một người rất xinh đẹp nhưng hiền lành và một người nhan sắc bình thường nhưng lanh lợi, thông minh thì người thứ hai lúc nào cũng dễ sống hơn vì vậy lúc đó cô có sự cảnh giác với người phụ nữ xinh đẹp ở đối diện kia nhưng về bản thân mình cũng vô cùng tự tin.

Cô ưỡn bộ ngực đầy, bưng lên một cốc rượu vang: "Đào Tổng."

Đào Gia Thiên tùy ý gõ gõ lên bàn, mắt nhìn vào quân bài trên tay, không chút biến sắc, cũng không để ý tới Yunna, Yunna ra dấu đặt cốc rượu ở bên cạnh tay của anh ta, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Đào Gia Thiên, hai má đỏ ửng, người đàn ông này, thật là ưu tú, khác hắn so với mấy lão già rửng mỡ kia, lần này tuyệt đối sẽ không thất thủ.

Ván đầu tiên, Từ Hạo thua rồi.

Anh ta cười cười, buông tay: "Lại lại."

Người thắng là một người đàn ông trung niên mặc áo sơ-mi màu xám, gương mặt nho nhã, họ Trọng, một thương gia thành đạt, lúc này ông ta cười nói: "Chỉ mới có một ván thôi mà, không tính."

Sự căng thẳng của Mộc Như Phương dần dần giảm bớt.

Mộc Như Phương ngẩng đầu lên, đúng lúc người đàn ông trung niên đó cũng nhìn cô, hai ánh mắt đối nhau, đối phương nở nụ cười rất hòa nhã, tôn trọng, không hề mang chút dục vọng xấu xa nào.

Nói là một thương nhân nhưng ăn mặc chải chuốt rất có khí chất của một giáo sư đại học.

So với sự xa hoa hào nhoáng ở đây thật sự khác biệt.

"Trọng Tổng nói rất đúng, thêm một ván nữa, thời gian vẫn còn sớm.", Trương Tổng nhìn Mộc Như Phương, hình như đang quyết tâm rằng bản thân mình nhất định phải có được.

------oOo------

Chương 504


Trong nhà vệ sinh.

Yunna từ trong túi xách lấy ra một cây son, đứng trước gương trang điểm lại một chút, ánh mắt từ trong gương nhìn xuống thân người.

Mộc Như Phương mở vòi nước để rửa tay, đầu hơi cúi xuống, mái tóc đen rủ xuống, gần như che kín một bên má. Yunna nhanh chóng quan sát cô, một cô gái vô cùng xinh đẹp lại vô cùng khí chất, cảm giác cô gái này đã trải qua một sự chăm sóc, bao dưỡng rất tốt, nước da không tì vết, ngay cả mái tóc cũng đen óng ả mượt mà, mắt thường không thể nhìn thấy tóc chẻ ngọn, thật là đẹp. Ánh mắt Yunna từ từ di chuyển xuống dưới, cuối cùng nhìn vào bàn tay đang cầm tờ khăn giấy lau.

Cô ta không có sơn móng tay.
Sạch sẽ sáng sủa.
Các khớp xương đều đặn, ngón tay thon dài. "Cô này.", Yunna cười nói.

Mộc Như Phương không để ý, thậm chí không thèm nhìn cô lấy một cái, lau sạch tay xong, đi qua trước mặt cô ta ra khỏi nhà vệ sinh, nụ cười trên gương mặt Yunna cứng lại, cô không thể ngờ, đối phương lại không nể mặt như vậy.

Cô ta sững người lại.

"Cô đây, trước kia đã làm việc ở đâu vậy, tôi thấy cô hơi lạ, chưa từng thấy cô ở đây bao giờ.", Yunna tin tức nhanh nhạy, có bạn bè ở khắp khu này, nhưng chưa từng nghe nói đến một người như Mộc Như Phương.

Người phụ nữ này, nếu đang làm việc ở đây, sao cô ta lại không nghe nói được cơ chứ?

Nhưng nếu nói cô ta là một thiên kim đại tiểu thư, lại càng không thể

nào.

Nếu như vậy, sao vị Từ thiếu gia kia lại dễ dàng chấp nhận điều kiện trao đổi bạn gái như thế chứ?

Cùng là làm cái nghề này, ai cao quý hơn ai chứ?

Làm ra vẻ thanh cao cho ai xem.

Cô ta nhìn chằm chằm vào sau lưng Mộc Như Phương, giẫm giẫm chân.

Yunna lấy điện thoại ra, gọi một cuộc: "Alo, cô có biết chỗ nào vừa mới đến một cô gái rất xinh đẹp, rất xinh đẹp."

Trong lòng đầy sự đố kỵ, cô ta còn nghiến răng vào ba chữ: rất xinh đẹp.

Ở đầu dây bên kia một cô gái khác nói: "Rất xinh đẹp, xinh đẹp đến đâu, có đẹp bằng chị Na Na không?"

Yunna bị câu nói này chọc cho cười nhưng rồi vẫn nghiến răng nhấn mạnh nói: "Rất xinh đẹp, không những thế mà còn rất có khí chất."

"Khí chất?", cô kia kinh ngạc: "Chị, chị đang nói đùa gì vậy, sao lại có khí chất ở đây?"

Yunna: "Em giúp chị nghe ngóng một chút xem rốt cuộc có không." "Được rồi, chị đợi điện thoại của em."
-
"Trọng Tổng, anh thật là phúc lớn đấy.", Trương Tổng cười lớn. Trọng Hoài Viễn lên tiếng:" Cũng chỉ là may mắn thôi mà."

Từ Hạo ngẩng đầu lên nhìn thấy Mộc Như Phương bước vào: "Như Phương à, lần này Trọng Tổng lại thắng rồi."

Mộc Như Phương nhìn anh ta, không hiểu anh ta đang suy tính cái gì.

Trọng Hoài Viễn nhìn vào đồng hồ trên cổ tay: "May mắn thôi mà, làm gì có thắng hay thua ở đây, Tề Thiếu vận khí cũng rất tốt, có hôm còn thắng được nửa chiếc xe cơ mà."

Từ Hạo chớp chớp mắt: "Bạn gái của tôi, còn quý giá hơn xe đấy.", anh ta duỗi chân ra, nhìn Đào Gia Thiên, đối phương vẫn vẻ mặt lạnh lùng ấy, không chút thay đổi, anh ta tiếp tục nói: "Nếu quy tắc đã đặt ra rồi thì cũng phải làm theo thôi, nếu không uy tín của tôi còn để ở đâu chứ, ba ván thắng hai, nếu Trọng Tổng đã thắng vậy thì bạn gái của tôi, tặng cho ông."

Nói rồi, anh ta nắm lấy eo Mộc Như Phương, dường như rất không nỡ, nhỏ nhẹ nói vào tai cô: "Như Phương à, tôi thực sự là không nỡ nhưng Trọng Tổng đã thắng rồi, chúng ta vẫn phải tuân thủ theo quy tắc, đúng không nào?"

Mộc Như Phương há hốc miệng.

Từ Hạo cười cười, đẩy cô lên phía trước, đẩy vào lòng của Trọng Hoài Viễn, Mộc Như Phương cứng người lại, Trọng Hoài Viễn đỡ lấy cô: "Tề Thiếu, đa tạ rồi."

"Khách sáo rồi."

Trương Tổng thấy vậy: "Trọng Tổng, tôi biết anh từ trước tới nay luôn giữ mình trong sạch, đối với bà Trọng lại vô cùng tôn trọng, chi bằng, chúng ta làm một cuộc giao dịch, cô gái này thuộc về tôi còn hạng mục tuyên truyền văn hóa ở hầm Cựu Thanh, chúng ta có thể hợp tác."

Hầm Cựu Thanh là một hầm lâu đời, lịch sự hơn trăm năm, gần đây cấp trên ra chỉ thị xây dựng hoạt động tuyên truyền văn hóa, đây là một hạng mục làm ăn có lợi, Trương Tổng cũng phải tốn không ít công sức mới giành được nó nhưng ông ta cũng không dám tự ý khai phá, cần tìm một vài đối tác, Trọng Hoài Viễn cũng đã để mắt đến, hơn nữa bà Trọng là dòng dõi thư hương, quan hệ rộng, nếu hai bên có thể hợp tác thì đúng là lợi cả đôi đường.

Trọng Hoài Viễn gõ gõ bàn, có vẻ như cũng có chút hứng thú.
Trương Tổng nói thêm: "Trọng Tổng, tôi biết bà Trọng mấy năm nay đều

làm rất nhiều hoạt động công ích, từ thiện, đối với hoạt động ở hầm Cựu Thanh này chắc chắn sẽ cố hứng thú."

"Đích thực là vậy, nhưng đây là ý tốt của Từ Thiếu, sao tôi có thể tùy ý đem ra trao đổi được chứ?", Trọng Hoài Viễn lắc đầu, ý đồ đã tất rõ ràng.

Trương Tổng có chút bất ngờ.

Trong ấn tượng của ông ta, quan hệ của Trọng Tổng và vợ rất tốt, chưa từng nghe nói ông ta có người phụ nữ khác ở bên ngoài, một người lịch sự nho nhã.

Chuyện ngày hôm nay thực sự có chút bất ngờ.

Nhưng...

Trương Tổng do dự nhìn Mộc Như Phương một lượt, cô gái này đúng là cực phẩm, chẳng trách mà Trọng Hoài Viễn động lòng, ông ta biết ý cười cười, nâng ly rượu lên: " Vậy chúng ta đều phải giữ bí mật cho Trọng Tổng đấy."

Mọi người trong phòng cười lớn nhưng trong lòng mỗi người đều có tính toán riêng.

Đào Gia Thiên lên tiếng, giọng nói trầm ấm, xua tan bầu không khí tẻ nhạt trong phòng: "Trương Tổng, chi bằng tôi tặng Yunna cho ông, phụ nữ mà, không cần quá xinh đẹp."

Trương Tổng nhìn thân hình nở nang của Yunna, lập tức cười nói: "Đa tạ ý tốt của Đào Tổng."

Ở bên cạnh Đào Gia Thiên có không ít phụ nữ, nhưng anh ta bình thường không động tới, tối nay cô Yunna kia cũng là do ông chủ sòng bạc sắp xếp, cũng được xem là "vật báu" ở đây, thân hình nảy nở, Trương Tổng không từ chối, cũng không đề cập đến chuyện trao đổi cô gái bên cạnh mình vì Đào Gia Thiên con người này, ông ta cũng không dám tùy tiện đắc tội.

Vẻ kinh ngạc của Yunna hiện rõ lên mặt.

Yunna mặt đỏ rực, có ý không muốn: "Đào Tổng..."

Đôi bàn tay thon dài của Đào Gia Thiên, cộng với mùi thuốc lá, nắm lấy cằm Yunna, cô ta lập tức im bặt, nhìn vào con mắt khiến người ta ớn lạnh, run rẩy của anh ta.

"Yunna, Trương Tổng đối với phụ nữ trước giờ rất cưng chiều." Yunna run rẩy gật đầu.
2h đêm.
Trong phòng đã giải tán.

Mộc Như Phương ngồi bên cạnh Trọng Hoài Viễn, người đàn ông này trên người có mùi trầm hương nhè nhẹ, không phải mùi nước hoa, là trầm hương, còn có mặc hương...

Trọng Hoài Viễn, cô đang suy nghĩ xem rốt cuộc vị Trọng Tổng này là ai, năm năm trước, hình như ở Hải Châu không hề có nhân vật này.

Từ Hạo đã rời đi trước rồi.

Sau đó, Trương Tổng cũng ôm lấy hai cô gái say lướt khướt rời đi, lúc Trọng Hoài Viễn chuẩn bị rời khỏi, Mộc Như Phương cũng đứng dậy, cô bước lên phía trước, bị thứ gì đó ở dưới chân cản lại, toàn thân nghiêng về phía trước, một cánh tay, cứng rắn như sắt, bắt ngang qua trước mặt cô, đó là cánh tay của Đào Gia Thiên.

Cô cúi đầu nhìn anh ta.
Anh ta buông tay, chỉnh sửa lại tay áo sau đó nhanh chóng rời đi.

Ông ta dường như nhìn ra Mộc Như Phương không biết nói chuyện, liền giơ tay ra, mở lòng bàn tay trước mặt cô.

Mộc Như Phương biết ý liền viết lên lòng bàn tay ông ta một chữ "Mộc.

"Mộc tiểu thư.", giọng nói ông ta ấm áp, nhưng không hề thu tay lại, ý muốn cô tiếp tục, cô nhìn vào lòng bàn tay khô ráp, vân tay rõ ràng của

ông ta, tiếp tục viết: "Như Phương."
"Mộc Như Phương.", Trọng Hoài Viễn cười cười, khen ngợi: "Tên hay!"

------oOo------

Chương 505


Trọng Hoài Viễn là thương nhân mới đến Hải Châu được ba năm, theo một số báo cáo thương nghiệp, ông ta vô cùng giàu có, đặc biệt vợ ông ta là Minh Lê, ông nội bà ta là Minh Chiến, một đại thương gia vô cùng quyết đoán, có vị trí rất vững chắc tại Duyệt Châu, con gái lớn của nhà họ Trần- hộ giàu nhất Duyệt Châu là con dâu thứ hai của nhà họ Minh.

Chính vì vậy cả nền thương nghiệp của Duyệt Châu đều nằm trong tay nhà họ Minh.

Còn nhị tiểu thư của nhà họ Minh là Minh Lê, chỉ gả cho một thương nhân bình thường, chính là Trọng Hoài Viễn, dù Trọng Hoài Viễn là người có đầu óc kinh doanh nhưng ban đầu cũng chỉ là mở một công ty kĩ thuật nhỏ, không biết làm thế nào lại nhận được sự yêu mến của thiên kim đại tiểu thư nhà họ Minh, hết lòng giúp đỡ, một lòng một dạ, đến bây giờ, công việc làm ăn ngày càng phát triển, ổn định, Trọng Hoài Viễn ở Hải Châu cũng có chút ảnh hưởng.

Trọng Hoài Viễn đối với người vợ này hết mực tôn trọng yêu thương, bình thường dù có đi tiệc tùng tiếp khách nhưng chỉ có đến như vậy thôi, chưa từng đụng chạm vào người phụ nữ khác.

Trọng Hoài Viễn trước giờ đều giữ một hình tượng ôn hòa, nho nhã, lịch thiệp, trọng danh tiếng không trọng lợi ích, cộng thêm sự hậu thuẫn lớn mạnh của nhà họ Minh, vì vậy ấn tượng của mọi người với ông ta vô cùng tốt.

Nhưng tối nay, vị thương gia vô cùng ưu tú này lại đưa một cô gái vô cùng xinh đẹp về nhà...

Sáng sớm 5h.
Mộc Như Phương đến nhà họ Trọng.

Vị trí ở đây rất đẹp, một căn biệt thự sang trọng với phong cách trang trí trầm mặc, kín đáo, rất giống với con người của Trọng Hoài Viễn.

Người làm của nhà họ Trọng đang làm việc. "Ông chủ, ông về rồi."

"Vị này là...", người làm kinh ngạc nhìn Mộc Như Phương, hình như đang phỏng đoán điều gì đó, vô cùng ngỡ ngàng.

Trọng Hoài Viễn: "Thu xếp một căn phòng cho cô ấy nghỉ ngơi." Người làm nói nhỏ: "Dạ."
"Ông chủ, phu nhân..."
Trọng Hoài Viễn cởi bỏ áo vest: "Phu nhân đã dậy chưa?"

"Phu nhân vẫn chưa dậy nhưng tối qua, phu nhân đợi ông chủ đến sáng sớm.", một người làm bước tới cầm lấy áo vest cho ông ta, một người khác dẫn Mộc Như Phương lên lầu: "Tiểu thư, mời cô đi theo tôi."

Mộc Như Phương quay lưng nhìn Trọng Hoài Viễn, ông ta nói: "Cô Mộc, cô đi nghỉ ngơi trước đi, ngủ một giấc rồi chúng ta sẽ nói tiếp."

Mộc Như Phương chỉ đành đi lên lầu, người làm dẫn cô vào một căn phòng trang trí theo phong cách châu Âu. Trời vừa sáng, Mộc Như Phương nằm trên chiếc giường mềm mại, cảm thấy rất mệt mỏi, không biết tại sao Trọng Hoài Viễn lại đưa cô về nhà, nhưng Trọng Hoài Viễn con người này tính cách ôn hòa, lại yêu vợ như vậy, đưa cô về nhà một cách quang minh chính đại... dòng suy nghĩ dần dần đứt đoạn vì cô thực sự đã quá mệt rồi, Mộc Như Phương ngủ thiếp đi.

"Ông chủ."

Trọng Hoài Viễn gật đầu: "Tôi đến phòng ngủ bên cạnh nghỉ ngơi một lát, cô chuẩn bị thêm một phần bữa sáng, đợi khi cô Mộc tỉnh dậy thì dẫn cô ấy qua đây."

"Dạ.", người làm là đi theo Minh Lê gả qua đây, vẫn luôn hầu hạ Minh Lê, đây là lần đầu tiên ông chủ đưa một cô gái xinh đẹp như vậy về nhà, người làm đều vô cùng ngạc nhiên nhưng họ vẫn tin Trọng Hoài Viễn.

Minh Lê là người rất chú trọng đến việc dưỡng sinh, năm nay dù đã bốn mươi lắm tuổi nhưng giữ gìn sức khỏe rất tốt, đồng hồ sinh học rất chuẩn, mặc dù buổi tối ngủ có hơi muộn nhưng sáng sớm lúc nào cũng đúng 7h thức dậy.

Người làm trước nay đều hiểu rõ thói quen của bà, nửa tiếng sau Minh Lê vệ sinh cá nhân xong mới gọi cửa: "Phu nhân."

Minh Lê là một người khí chất tao nhã, mái tóc đen nhánh không một sợi bạc, ngoại trừ phần da mắt có chút nếp nhăn, làn da của bà vô cùng căng mịn.

"Phu nhân.", người làm đang giúp bà chải tóc: "Sáng sớm nay 5h, ông chủ trở về dẫn theo một cô gái trẻ rất xinh đẹp.", cô ta giải thích: " Có thể là ông chủ đang cần hợp tác hoặc là trong công ty có chuyện gì."

Minh Lê không giấu nổi sự kinh ngạc: "Cô gái trẻ xinh đẹp??"

Minh Lê lấy Trọng Hoài Viễn hai mươi năm, đây là lần đầu tiên ông ta đưa phụ nữ về nhà, giữa hai người ân ái mặn nồng, bình thường kể cả trong công việc với đối tác hay tiệc tùng gì, ông ta cũng rất hạn chế tiếp xúc với phụ nữ, hơn nữa Minh Lê rất hiểu chồng mình, cũng đối với ông ta có đủ niềm tin.

Bà ta ngay lập tức gật đầu: "Tôi biết rồi." ------oOo------

Chương 506


Lúc Mộc Như Phương thức dậy đã là 10 giờ sáng.

Cô đang lo lắng mình không có quần áo để thay, người giúp việc gõ cửa, mang quần áo sạch đến, là của một thương hiệu trẻ, kiểu dáng mới nhất trong năm nay.

Mà theo Mộc Như Phương biết, Trọng Hoài Viễn có vợ là Minh Lê, chỉ có một đứa con trai, bây giờ đang du học ở nước Mỹ, mà thương hiện của bộ trang phục này là thương hiệu mà giới trẻ hiện nay đang rất thích, Minh Lê đương nhiên sẽ không mặc.

Mộc Như Phương nhẹ gật đầu, nhận lấy.

Người giúp việc cười nói: "Mộc tiểu thư, bữa sáng đã chuẩn bị xong, tôi sẽ mang đến cho cô.”

Mười giờ rưỡi, Mộc Như Phương ăn sáng xong, từ trên lầu đi xuống, cô rất hiếu kì, Trọng Hoài Viễn tại sao muốn đưa cô về nhà, ông tôi không giống kiểu người đào hoa, là người luôn giữ mình trong sạch, có gia đình, là người đàn ông trung niên có học thức, một thương nhân lịch lãm.

Phong các trang trí của toàn bộ Trọng Gia đều rất ấm áp, vừa nhìn là biết phong cách kiểu gia đình, tỏa ra hương vị ấm áp.

"Cô gọi là Như Phương đúng không?"

Minh Lê ngồi trên ghế, nhìn xem Mộc Như Phương từ trên lầu đi xuống, giật mình ngẩn ra mấy giây, cười cười: "Tới ngồi."

Mộc Như Phương đi qua, cô nhìn Minh Lê.
Quả nhiên như là trong tin đồn.
Một người phụ nữ dịu dàng.
Minh Lê dường như biết biết Mộc Như Phương không thể nói chuyện, ra

hiệu cười cười gật đầu, để cô ngồi xuống, sau đó để giúp việc rót trà.

"Chuyện của cô, chồng tôi đã nói với tôi, về sau cô liền tạm thời ở chỗ này."

Mộc Như Phương kinh ngạc mở to hai mắt nhìn, ở chỗ này?

Trọng Hoài Viễn là có ý gì?

Đây rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra??

Theo lý thuyết, vị Minh Lê phu nhân này nên khóc lóc om sòm đem mình xé xác ra mới đúng chứ?

Chung quy lại, đấy cũng là dựa theo suy nghĩ bình thường nên như vậy.

Một người đàn ông đưa một người phụ nữ khác về nhà, vợ của hắn sao lại có thể để cô ở chỗ này?

Mặc dù, cô cùng Trọng Hoài Viễn cũng không có cái gì. Nhưng là, hết thảy là không phù hợp logic a?

"Tôi biết ngươi nhất định cũng thật kinh ngạc, đợi lát nữa Hoài Viễn họp xong, để ông ấy nói chuyện với cô đi." Minh Lê cười cười ôn hòa.

Cô ở phòng khách cùng Minh Lê nói chuyện một hồi, cô không thể nói chuyện, Minh Lê cũng rất kiên nhẫn, thoạt nhìn cô giống như một mĩ nhân xinh đẹp dịu dàng, giống như một bức tranh cổ xưa, biết Mộc Như Phương không thể nói chuyện, còn cảm thán một tiếng.

"Tôi biết không ít trung y, để mai dì Sang dẫn cô đi khám một chút, nói không chừng sẽ có hiệu quả."

Dì Sang chính là người giúp việc luôn đi theo bên người Minh Lê.

"Đúng vậy a, cô Mộc, cổ họng của cô không phải là do bẩm sinh không thể nói chuyện, có phải là do dây thanh quản có vấn đề, nói không chừng đi trị liệu một chút, có thể chữa khỏi a.”

Mộc Như Phương nhẹ gật đầu, dùng ngôn ngữ tôiy ra hiệu tạ ơn.

Hơn mười một giờ, người giúp việc chuẩn bị xong cơm trưa, trước đó còn đặc biệt hỏi thăm khẩu vị của Mộc Như Phương, Trọng Hoài Viễn họp xong, đi xuống lầu, ông khoát tay áo: "Ăn cơm trước, cơm nước xong xuôi trò chuyện tiếp."

Minh Lê đi qua, Trọng Hoài Viễn nắm chặt lại ngón tay của bà: "Tối hôm qua không phải điện thoại cho bà nói để bà sớm nghỉ ngơi một chút sao? Tôi có tiệc xã giao sẽ trở về muộn một chút."

Minh Lê: "Cũng không có buồn ngủ nên mới đợi."

Trọng Hoài Viễn ôm eo Minh Lê, sau đó cùng nhau tiến vào phòng ăn, cơm trưa rất phong phú đa dạng, mà ngoài sức tưởng tượng của Mộc Như Phương chính là, xuất thân của Minh Lê là danh môn, nhưng trong bữa ăn cũng không phải là không nói chuyện, ngược lạ, lúc ăn cơm bà cùng lại Trọng Hoài Viễn thấp giọng thì thầm, trò chuyện việc nhà, trò chuyện một chút sinh hoạt cá nhân, rất ấm áp.

Không khí rất ấm áp, mặc dù Trọng Hoài Viễn chỉ là ngẫu nhiên gật đầu, nhưng là khóe môi mang theo nụ cười nhẹ, Mộc Như Phương nhìn ra, Trọng Hoài Viễn đối Minh Lê là rất tôn trọng và yêu thương, hơn hai mươi năm làm vợ chồng, vẫn luôn hiểu ý nhau, hỗ trợ nhau, sưởi ấm cho nhau.

"Như Phương a, cô cũng nhiều ăn chút, ngươi quá gầy, dì Sang tay nghề rất tốt, mấy ngày nay, ngươi có thể hảo hảo nếm thử." Minh Lê ra hiệu, để dì Sang lấy cho Mộc Như Phương thêm một bát canh gà nữa.

- ---

"Mẹ của cô, là bằng hữu của tôi, cô cùng với bà ấy quá giống nhau, tôi nhìn một chút liền nhận ra ngay."

Trong thư phòng.

Trọng Hoài Viễn nhìn người phụ nữ trẻ tuổi đứng trước mặt mình, chiếc áo màu xanh lam đơn giản, quần dài màu đen, quá giống người năm ấy.

Vẻ mặt này, dung mạo này? Mẹ tôi??

Mộc Như Phương mấp máy môi, bước lên trước mấy bước, lấy giấy bút từ trong túi ra: "Ông biết mẹ tôi?"

"Ừm, tôi cùng mẹ cô là bạn học." Trọng Hoài Viễn nhìn Mộc Như Phương, như nhớ lại những chuyện cũ, ông nhắm mặt lại, vô vàn hồi ức hiện ra.

Mẹ đẻ Mộc Như Phương là một mĩ nhân xinh đẹp vô cùng.

Có thể dùng từ “oanh động” để mổ tôi khuôn mặt xinh đẹp ấy.

Bà ấy cùng Mộc Như Phương, giống nhau đến bảy phần, năm đó, người thích bà ấy, có vô số, Trọng Hoài Viễn chính là một người trong số đó, bất quá, cũng chỉ thưởng thức, ông cùng mẹ của Mộc Như Phương là bạn học cùng lớp.

Toàn bộ học sinh nam trong trường, hầu như đều thích bà ấy, Trọng Hoài Viễn cũng không dám vọng tưởng, gia cảnh của ông căn bản không xứng với người như bà.

Ông lúc ấy chỉ ở trong một gia đình có gia cảnh bình thường, chỉ muốn học tập, đi ra bên ngoài.

Về sau như thế nào hả? Về sau thì tốt nghiệp, lại về sau nữa nghe nói đã lập gia đình, sau đó hoàn toàn không có bất kỳ tin tức gì.

Mà đêm qua, ông ở sòng bạc, ngay lúc ở tầng hầm liền để ý đến Mộc Như Phương, liền nhận ra, cô cùng mẹ cô quá giống nhau.

Chẳng qua là tính cách không giống.

Mẹ của cô thật sự là một người phụ nữ xinh đẹp.

Chuyện xảy ra tối hôm qua rất bất ngờ, ông thật sự ngạc nhiên, cũng rất mừng rỡ, ông đã sớm kết hôn lâu như vậy, đối với trước kia cũng là ái mộ, nay cũng đã nhạt nhòa, nhưng tận đáy lòng vẫn cảm thấy ấm áp.

Sáng nay, hắn kể lại hết mọi chuyện cho Minh Lê, không hề giấu diếm.

Ông cùng Minh Lê kết hôn đã hai mươi năm, một mực ân ái, tôn trọng, hỗ trợ lẫn nhau, bảo vệ lẫn nhau, và rất hạnh phúc, Minh Lê là người biết điều, ông càng sẽ không vì chút chuyện nhỏ này mà giấu diếm bà, giữa vợ chồng, quan trọng nhất chính là hỗ trợ đối phương, mà Minh Lê cũng như trong dự đoán của ông, không hề đổ lỗi cho ông, và cũng không vì chuyện nhỏ này mà ghen tuông, cố tình gây sự, thay vào đó chính là sự khoan dung.

Đây cũng là nguyên nhân mà ông yêu Minh Lê.
Tôn trọng, là hai chữ quan trọng nhất giữa vợ chồng với nhau.
Ký ức về mẹ của Mộc Như Phương đã rất xa xôi...
Nhưng cô vẫn nhớ rất rõ.
Ngày ấy, hỏa hoạn.
Cô và mẹ, còn có em gái chạy thục mạng về phía trước.
Sau đó...
Mẹ liền xoay người, quay đầu, chôn mình trong đám cháy cùng với ba. Mà em gái....

------oOo------

Chương 507


Trọng Hoài Viễn: "Cô ở Hải Châu có người quen không? Tại sao đêm qua lại xuất hiện ở sòng bạc, nếu như không có chỗ nào để đi thì có thể ở đây, con trai tôi đi du học ở nước ngoài, chỉ có vợ tôi, Minh Lê ở nhà một mình, bà rất buồn chán, nếu cô ở lại có thể rảnh rỗi nói chuyện cùng bà ấy vài câu, còn nếu cô có bạn bè hoặc có chỗ ở ở Hải Châu, cô lúc nào cũng có thể đến đây tìm tôi, có vấn đề gì tôi đều có thể dốc sức giúp đỡ."

Mộc Như Phương nở nụ cười dịu dàng, làm Trọng Hoài Viễn có chút hoảng hốt.

Hoảng hốt nhờ tới thời còn đi học.

"Là bởi vì mẹ của tôi sao? Cám ơn ngài."

"Chữ viết của cô nhìn rất đẹp." Trọng Hoài Viễn nhìn chữ viết trên giấy, thanh tú, tinh tế: "Vậy coi như cô đã đồng ý, trước khi tìm được chỗ ở mới, cô có thể ở chỗ này."

Mộc Như Phương nhìn ra được, Trọng Hoài Viễn còn có chuyện muốn hỏi, cô không có đi, lẳng lặng đứng ở đó chờ.

Trọng Hoài Viễn nói: "Mẹ của cô...Mẹ của cô hiện tại sống thế nào? Có tốt không?"

Mộc Như Phương đột nhiên có chút cảm thán, cô nhìn Trọng Hoài Viễn, giống Trọng Hoài Viễn như bây giờ, công việc làm ăn rất lớn và thuận lợi, lại có Minh gia ở phía sau hỗ trợ, nhưng không tra được tin tức của mẹ cô.

Giống như Đào Gia Thiên, hắn vĩnh viễn sẽ không biết Nặc Nặc chính là con gái của hắn.

Dù cho thế lực cường đại, cũng không có cách nào tra rõ ràng, mà giờ khắc này Mộc Như Phương nhìn ánh mắt chờ mong của Trọng Hoài Viễn, đôi môi khẽ giật giật, sau đó mím môi thật chặt, cô trả lời Trọng

Hoài Viễn: "Mẹ tôi, đã sớm qua đời." Trọng Hoài Viễn sững sờ.

Mộc Như Phương tiếp tục viết: "Rất nhiều năm, lúc tôi còn nhỏ, chết cùng ba trong một trận hỏa hoạn lớn."

Hỏa hoạn...

Trọng Hoài Viễn trầm mặc thật lâu, dường như không thể tin được, người phụ nữ giống như nữ thần ấy, đã sớm rời khỏi thế giới này, hắn cũng không có cố hết sức tìm kiếm, sau khi cùng Minh Lê kết hôn, hắn có sai người nghe ngóng tín tức, hắn vẫn cho là, cuộc sống của cô trôi qua không tệ.

Sao lại thế...

Mộc Như Phương đúng là không có chỗ có thể đi, cô không có tiền, càng không có nơi để ở, cô muốn quay trở lại tìm Nặc Nặc, nhưng những gì đã hứa với Tề Sâm nhất định phải làm được, cô không có cách nào để trở về.

Mà Đào Gia Thiên...

Cô không biết hiện tại Đào Gia Thiên đối cô là như thế nào.

Rất lãnh đạm, rất kỳ quái.

"Trọng tiên sinh, tôi ở lại nơi này, có làm phiền cho ngài hay không?" Dù sao Trọng Hoài Viễn là một người đã có gia đình..

"Sẽ không, phu nhân tôi rất hiền lành, bà ấy rất thích cô, hãy yên tâm ở lại đây." Nỗi buồn qua đi, Trọng Hoài Viễn nhìn Mộc Như Phương, trên người Mộc Như Phương hắn nhìn thấy bóng dáng của mẹ cô, gần như là y hệt: "Như Phương, con về sau gọi tôi chú đi, không cần khách khí, Trọng Gia chính là nhà của con, con muốn ở bao lâu cũng được, chú chỉ có một đứa con trai, hai mươi tuổi bây giờ đang ở Mỹ học đại học, một năm nay đều chưa có về, chú cùng vợ đều rất nhớ nó, có cô con gái cũng rất tốt."

Cám ơn chú Trọng.

"Như Phương, con có thể nói cho chú một chút về mẹ của con không, bà ấy..."

"Ông chủ." Tiếng gõ cửa vang lên.

Dì Sang đẩy cửa đi vào, trong tôiy bưng ấm trà.

Dì Sang đối với Minh Lê tuyệt đối trung thành, lúc đem trà chiều đặt lên bàn trà, nhìn thoáng qua Mộc Như Phương, Minh Lê tâm tính thiện lương tha thứ, bà là người bên cạnh Minh Lê, nhưng chỉ trung thành với Minh Lê, đối với vị tiểu thư xinh đẹp trước mặt kia, chỉ đối đãi như khách.

Trọng Hoài Viễn không tiếp tục hỏi, vẫy tay với Mộc Như Phương, để Mộc Như Phương đi theo dì Sang đi ra khỏi thư phòng, dì Sang nói: "Lát nữa bà chủ muốn đi trung tâm thương mại mua chút đồ, cô Mộc có muốn đi cùng hay không? Cô Mộc ở đây cũng nên chuẩn bị một chút quần áo cùng đồ dùng hằng ngày.”

Mộc Như Phương cũng sẽ không ở hẳn đây, nhưng đúng là cần có chút quần áo và đồ dùng hằng ngày, cô nhẹ gật đầu, mấp máy môi ra hiệu cám ơn.

Buổi chiều, cô đi theo Minh Lê đến trung tâm thương mại thành phố.

Minh Lê chọn một chút trang sức ở một tiệm châu báu nổi tiếng, bà nói: "Mấy hôm nữa là sinh nhật Chương phu nhân, chị Sang, chị đi chuẩn bị chút đồ, tôi cùng Như Phương tùy tiện đi dạo một chút.”

"Vâng." Dì Sang đáp ứng.

Mộc Như Phương đi theo bên cạnh Minh Lê, Minh Lê cười cười: "Người trẻ tuổi các cô thường thích thương hiệu gì? Bộ y phục này của cô là trợ lý của Hoài Viện chọn cho, không nghĩ tới rất vừa a." Minh Lê nhìn cô một cái, áo xanh đơn giản, quần jean, cách ăn mặc nhẹ nhàng, thanh thuần, làn da trắng nõn, tóc đen dài như là sinh viên.

Có một cô con gái xinh đẹp như vậy, vậy thì mẹ của cô còn ưu tú đến

mức nào, Minh Lê đương nhiên biết thân phận của Mộc Như Phương, tất cả Trọng Hoài Viễn đã kể cho bà hồi sáng, kết hôn đã hơn hai mươi năm, Trọng Hoài Viễn đối với bà một mực rất tôn trọng, sẽ không giấu diếm bà những chuyện này, đây cũng nguyên nhân quan hệ vợ chồng họ luôn luôn hòa thuận.

Bà sẽ không bởi quan hệ xã giao vì mục đích kinh doanh, vì có vài người phụ nữ bên cạnh mời rượu mà ghen tuông, ông đối bà rất tôn trọng, tình cảm như vậy kéo dài hơn hai mươi năm, trong cái xã hội đầy rẫy phù phiếm này, đó cũng là hạnh phúc ấm áp.

Mộc Như Phương trước kia đúng là có hay mặc trang phục của một vài thương hiệu, nhưng cô cũng rất ít thích, dường như mỗi thương hiệu sau khi cô mặc vào, sẽ tạo thành phong cách riêng của chính cô, trước kia, trong tủ quần áo của cô, ngươi giúp việc sẽ chuẩn bị kỹ càng những kiểu dáng mới nhất.

Đều là Đào Gia Thiên sắp xếp.

Đào Gia Thiên rất thích cô mặc quần áo của thương hiệu Milla, kiểu dáng tươi mới, trông rất nữ tính.

Mộc Như Phương đáp lại nói: "Đều được ạ." Minh Lê gật đầu: "Vậy tôi liền giúp cô chọn."

------oOo------

Chương 508


Ánh mắt Minh Lê rất độc đáo, Mộc Như Phương lúc đầu nghĩ là chỉ tùy tiện mua mấy món đồ, nhưng không nghĩ tới, Minh Lê đưa cô đi vào các cửa hàng thương hiệu theo phong cách trẻ, mua mười mấy món đồ, Mộc Như Phương cũng không thể nói chuyện, nhiều lần, lúc Minh Lê quẹt thẻ, đều ra hiệu Minh Lê không nên mua nhiều như vậy, Minh Lê nói: "Tôi không có con gái, tôi cùng Hoài Viễn vẫn luôn nghĩ đến nếu có thể sinh được một cô con gái thì tốt, nhưng sinh liền là một đứa con trai.” Minh Lê có chút buồn: "Thân thể tôi không được tốt, có một đứa con trai cũng đã rất thỏa mãn, nhưng vẫn buồn vì không thể có con gái. Nếu tôi có con gái, nhất định cho nó ăn mặc thật xinh đẹp, để cả đời nó sẽ như một tiểu công chúa.”

"Cái này, cái này, còn có cái này, cầm thử xem." Minh Lê chọn lấy mấy món, nhân viên bán hàng chọn size phù hợp với Mộc Như Phương, đưa Mộc Như Phương đi thử quần áo.

Mộc Như Phương thân hình hơi gầy, đặc biệt là trong những tháng gần đây. Một chiếc váy có thắt lưng, nhân viên bán hàng đã chọn số nhỏ nhất, những không nghĩ tới, phần eo có chút lỏng và ngực hơi kích, chiếc váy này kiểu dáng rất được, màu xanh lá cây trong suốt, dài đến đầu gối, mặc kiểu gì cũng rất thích hợp.

Mộc Như Phương cũng thật thích.

Nhân viên bán hàng không nghĩ tới dáng người Mộc Như Phương lại tốt như vậy, nhìn như gầy yếu nhưng vóc dáng lại đẹp đến kinh người, đi lấy một bộ trang phục cỡ lớn hơn: "Tiểu thư, bộ y phục này rất hợp với ngươi, màu xanh lá cây, chất liệu hơi dày, mùa xuân, thu có thể phối hợp với áo khoác lông dê màu trắng.”

Mộc Như Phương nhìn chính mình trong gương.

Bộ y phục này thật sự là hơi rộng.

Thế nhưng lấy chiếc váy cỡ lớn hơn, bộ ngực thì vừa nhưng phần eo thực sự có chút quá lỏng, nhân viên bán hàng chọn một chiếc đai lưng

màu đen, cột thành hình nơ con bướm, làm vòng eo con kiến của Mộc Như Phương thêm nổi bật: "Tiểu thư, bộ váy này quá phù hợp với cô."

Nhân viên bán hàng nói những lời này đều là thật lòng, cô bán hàng ở đây hơn hai năm, người tới mua hàng không ít những vị tiểu thư xinh đẹp, nhưng mà vị tiểu thư xinh đẹp trước mặt này, đúng là lần đầu tiền gặp qua, mà vị phu nhân ưu nhã đang ngồi đợi ngoài kia, khí chất càng ôn hòa, là xuất phát từ danh môn, mua hàng cũng không cần tính toán, nhân viên mua hàng cũng hết sức phối hợp, hi vọng tháng này sẽ được tăng lương thêm một chút.

Minh Lê chọn lựa mấy bộ quần áo, để một nhân viên khác mang đến phòng thay đồ cho Mộc Như Phương, sau đó ngồi trên ghế nghỉ ngơi chờ, Mộc Như Phương mỗi lần thay xong sẽ đi ra để cho bà xem, Minh Lê tựa hồ rất hưởng thụ cảm giác này, bà vẫn luôn muốn có một đứa con gái.

Đứa con đầu lòng của bà là sinh non.

Sau đó thân thể của bà bị tổn thương nghiêm trọng, không có cách nào để mang thai được, về sau thật vất vả mới mang bầu con trai, liều mạng giữ gìn cái thai này, nhưng bà và Trọng Hoài Viễn vẫn luôn tiếc nuối, nếu có một cô con gái thì tốt biết mấy, đây cũng là cái gai trong lòng bà.

Mộc Như Phương đi tới. Minh Lê hai mắt tỏa sáng.

Bởi vì cô gái trước mặt này, quá đẹp, bộ dáng quá mức xinh đẹp, bà trầm tư vài giây, đứng lên: "Cái này thật đẹp, gói lại đi."

Cái váy này giá trị tám chữ số, nhân viên bán hàng cao hứng gật đầu: “Vậy những chiếc váy còn lại này...” Cô tôi chỉ những chiếc váy trong phòng thay quần áo kia.

Minh Lê: "Đều gói lại."

"Vâng!!" Mấy người nhân viên bán hàng trong nhát mắt hào hứng bận rộn gói đồ.

- --- ------oOo------

Chương 509


10 giờ tối.

Trọng Hoài Viễn ở trong thư phòng, ông đưa tay vuốt mi tâm, đóng Laptop lại.

Minh Lê gõ cửa đi tới.
"Không còn sớm, nghỉ ngơi đi, đừng quá mệt mỏi." Bà đưa cốc nước ấm tới.
Trọng Hoài Viễn cầm tay bà cười cười.

Khuôn mặt Minh Lê được chăm sóc rất tốt, mặc dù không tránh khỏi những dấu vết của thời gian, nhưng là cả người đều rất có khí chất, giờ phút này khuôn mặt không có trang điểm, mặc một bộ quần áo ngủ màu sáng, Trọng Hoài Viễn đứng lên, ôm bà: "Bà đi nghỉ trước, không cần chờ tôi."

"Ông đừng quá mệt mỏi." Minh Lê nói.

"Hôm nay, bà vất vả rồi." Trọng Hoài Viễn: "Như Phương chắc sẽ ở đây vài ngày." Chuyện của Mộc Như Phương là ông tự ý đưa cô về nhà, cũng đã giải thích với Minh Lê, nhưng tóm lại có chút thiếu tôn trọng Minh Lê, ông cùng Minh Lê kết hôn hơn hai mươi năm, ông tự nhận chưa từng làm việc gì có lỗi với bà, nhưng đối với mẹ của Mộc Như Phương, cũng chỉ là tuổi trẻ bồng bột, nhưng là một nữ thần, hắn không thể nào mặc kệ con gái của người ấy, ở nơi đó bị biến thành tiền đặt cược.

Trọng Hoài Viễn ông, cũng không muốn tìm một căn biệt thử để Mộc Như Phương ở bên ngoài, giấu diếm Minh Lê, bởi vì ông cùng Minh Lê vẫn luôn tôn trọng và thẳng thắn với nhau.

Minh Lê nói: "Hoài Viễn, tôi cũng có chuyện muốn cùng ông."
Bao nhiêu năm nay, bà không có cách nào mang thai, về vấn đề này, bà

luôn cảm thấy có lỗi với Trọng Hoài Viễn, cho tới nay, bà vẫn luôn áy náy, nhưng ngay cả như vậy, Trọng Hoài Viễn vẫn không hề tìm những bóng hồng bên ngoài, hai người vẫn luôn ân ái như lúc đầu, Minh Lê cũng nghĩ hết mọi cách, nhưng không có các nào mang thai được.

Bà cũng là một người phụ nữ.

Bà cũng hiểu tâm tư đàn ông.

Ngay từ cái nhìn đầu tiên thì thấy Mộc Như Phương, bà liền hiểu rõ tại sao Trọng Hoài Viễn lại ái mộ mẹ cô đến như vậy, đàn ông nào cũng thích người phụ nữ xinh đẹp, chuyện đó quá bình thường, bà cũng rất hiểu làm sao để quản lý hôn nhân, thời điểm bà cũng những người bạn đến đánh bài, thường xuyên nghe được rất nhiều người nói chuyện chồng mình có những tiểu tình nhân đằng sau, có gia đình chồng nuôi mấy cô bên ngoài, còn nói đằng sau một người đàn ông thành công luôn có mấy tiểu tình nhân nho nhỏ.

Những người bạn này không một ai là không hâm mộ Minh Lê.

Bởi vì Trọng Hoài Viễn, trước giờ chưa bao giờ có mấy cái tin tức đào hoa này, hơn nữa lại nho nhã, lịch sự, thậm chí hơn cả những minh tinh lớn.

Hôn nhân cần tính toán, cũng cần thủ đoạn.

Minh Lê là một cái người rất thông minh, bà nhìn rất ôn nhu hiền thục, nhưng bà cũng là người có đầu óc, bà hiểu Trọng Hoài Viễn muốn cái gì, cũng tôn trọng ông.

Năm đó, Trọng Hoài Viễn đúng là dựa vào Minh gia ở Hải Châu từng bước lập nghiệp, năm đó ai cũng biết, Trọng Hoài Viễn từ một công ty nhỏ, dựa vào thiên kim Minh gia từng bước đi đến ngày hôm nay, không ai dám nói một câu Trọng Hoài Viễn ăn bám, dựa vào nữ nhân, nhưng mỗi lần các hoạt động có sự góp mặt của Minh Lê, Trọng Hoài Viễn luôn bên cạnh bà, bà là một người phụ nữ thông minh, đến giờ đã bước vào tuổi trung niên, sẽ không giống những người phụ nữ trẻ kia, hơi một chút là cáu kỉnh với chồng mình mà nghiến răng nghiến lợi, bà vẫn luôn coi Trọng Hoài Viễn là niềm tự hào của mình, mang lại ấm áp cho nhau.

Giờ phút này, bà dịu dàng cười.

"Hoài Viễn, tôi vẫn muốn một đứa con gái, tôi hôm nay cùng Như Phương trò chuyện rất vui, tôi có một đề nghị, hay là chúng tôi nhận Như Phương làm con nuôi đi." Minh Lê kéo cánh tôiy Trọng Hoài Viễn ngồi xuống ghế salon trước cửa sổ.

Bà chủ động nói chuyện này, rất phù hợp với ý của Trọng Hoài Viễn, cũng là thỏa đáng nhất.

Trọng Hoài Viễn cao hứng kích động: "Thật sao?"

Minh Lê khoác lên cánh tôiy của hắn, Trọng Hoài Viễn hôn lên gương mặt của Minh Lê: "Cám ơn bà."

Minh Lê mặc dù hơn bốn mươi tuổi, nhưng chăm sóc tốt, thoạt nhìn chỉ giống như hơn ba mươi, phong vận dịu dàng, gương mặt lập tức đỏ lên: "Hoài Viễn... chúng tôi là vợ chồng, không cần phải nói cám ơn.”

Để Trọng Hoài Viễn nhận Mộc Như Phương làm con nuôi.

Một là, Trọng Hoài Viễn đối với bà sẽ càng thêm yêu thương cùng áy náy.

Thứ hai, để phòng ngừa Trọng Hoài Viễn với Mộc Như Phương nổi lên tâm tư khác, mặc dù trước mắt là không có, nhưng Mộc Như Phương quá mức xinh đẹp, khó tránh khỏi sau này phát sinh điều ngoài ý muốn.

Nhất cử lưỡng tiện. - ---

------oOo------

Chương 510: Chỗ dựa 

- ---
Sáng ngày thứ hai, sau khi ăn sáng xong. Trong phòng khách.

Trọng Hoài Viễn nói lại việc muốn nhận Mộc Như Phương làm con nuôi, Mộc Như Phương khẽ giật mình, cô chưa từng nghĩ đến chuyện này, cái này...

Làm con nuôi của Trọng Hoài Viễn.

Cô chậm rãi nắm nắm ngón tay.

Minh Lê cười nói: "Ta cùng Hoài Viễn thương lượng một chút, Như Phương a, hai bọn ta vẫn luôn không có con gái, tôi cảm thấy cùng ngươi đặc biệt có duyên phận, cũng đặc biệt thích con, đương nhiên lần này chúng ta quyết định có chút đường đột, con có thể suy nghĩ một chút."

Trọng Hoài Viễn nhẹ gật đầu: "Như Phương, trong khoảng thời gian này, con cứ an tâm ở chỗ này, có yêu cầu gì, nói với dì Sang."

Mộc Như Phương cắn cắn môi, Trọng Hoài Viễn muốn nhận cô làm con nuôi.

Cô ngước mắt, nhẹ nhàng nhìn lướt qua Trọng Hoài Viễn, cô biết Trọng Hoài Viễn là bởi vì mẹ của mình nên mới muốn nhận cô làm con nuôi, mà Minh Lê, bà ấy cũng không phải người ngu dốt, trong lòng Minh Lê chắc chắn muốn phòng ngừa rắc rối nên mới xuất hiện suy nghĩa này, đồng thời thuận nước đẩy thuyền, lấy chuyện này làm tăng sự áy náy cùng cảm kích trong lòng Trọng Hoài Viễn.

Một mũi tên trúng hai con chim.
Minh Lê quả nhiên là một người phụ nữ thông minh.

Bất luận Minh Lê là có chân thành hay không, nhưng vẻ ngoài thì đã thể hiện đầy đủ, Mộc Như Phương không có cách nào suy đoán, nhưng có một điều, đó là...

Cô hiện tại.
Ở Hải Châu.
Thiếu một chỗ dựa.
Nếu như phía sau có Trọng Gia làm chỗ dựa. Như vậy.
Mọi chuyện của cô sẽ thuận lợi hơn.

Dựa vào Trọng Gia, cô có thể thoát khỏi tay của Đào Gia Thiên, cũng được, chỉ cần không chịu sự khống chế của Đào Gia Thiên, cho dù sau này cô có thể hoàn thành nhiệm vụ của Tề Sâm cũng không chắc có thể thoát khỏi Đào gia, dựa vào Trọng Gia, cô ở Hải Châu có một chỗ để nương tựa, hơn nữa, cô cũng có thể cạnh tranh với Tề Sâm.

Mi mắt của cô khẽ rủ xuống.

Cũng không do dự quá nhiều.

Cô lập tức viết: "Đa tạ, chú, dì."

Trọng Hoài Viễn cao hứng cười: "Còn gọi chú cái gì a."

Dì Sang đứng ở một bên, rót trà cho Trọng Hoài Viễn và Minh Lê, cười: "Cô chủ, còn không mau thay đổi xưng hô."

Mộc Như Phương há to miệng, cô không thể nói chuyện, đúng là có chút phiền phức, nhẹ gật đầu, đành phải dùng khẩu hình miệng để diễn tả.

"Cha... Mẹ...." Cái từ này.

Ở trong đầu của cô, cũng sớm đã trở thành xa lạ...
Thật là một điều xa vời.
Trọng Hoài Viễn thật cao hứng.
Chuẩn bị một bữa tiệc tối, thông báo nhận con gái nuôi.

Ông cũng không muốn bạc đãi Mộc Như Phương, mà Minh Lê cũng rất ủng hộ, chủ động nói để bà xử lý chuyện này, Trọng Hoài Viễn ôm Minh Lê: "A Lê, bà vất vả rồi.”

Minh Lê thuận thế ngồi trong lòng Trọng Hoài Viễn: "Không vất vả a, đây là một chuyện tốt, chúng ta không thể để Như Phương chịu thiệt thòi, ngược lại chúng ta đều vô cùng vui vẻ, tôi quên chưa có nói cho Tử Việt biết chuyện a.”

Trọng Tử Việt.

Con của bọn họ.

Trọng Tử Việt năm nay mười chín tuổi, đang học đại học ở Mỹ.

Minh Lê gọi điện thoại cho cậu, Trọng Tử Việt đối với chuyện này cũng không có ý kiến: "Chuyện này, chỉ cần bố mẹ vui là được."

Trọng Tử Việt cảm thấy, có người có thể ở bên bầu bạn cùng hai người cũng rất tốt, chỉ là một cô con gái nuôi, đối với cậu ta cũng không có ảnh hưởng gì.

Mà Minh Lê cũng lập tức đi chuẩn bị chuyện này, ngay ngày hôm sau, chuyện Trọng Gia nhận con gái nuôi đã truyển khắp Hải Châu, các tin tức truyền thông đều đưa tin, đủ để cho thấy, vợ chồng Trọng thị rất coi trọng cô con gái nuôi này, đều thông báoTrọng Hoài Viễn cùng Minh Lê muốn nhận người con gái tên Mộc Như Phương làm con nuôi.

Thông tin nhanh chóng lan ra.
Mà gây sốc nhất chính là Tống Thấm Như.

"Cái gì, Mộc Như Phương?" Ngay trong căn phòng giải trí cao cấp nào đó, Tống Thấm Như đang cùng mấy người bạn nói chuyện phiếm, liền giật mình: "Mộc Như Phương, bà chắc chắn?"

Cái tên Mộc Như Phương này, đã từng cũng làm Hải Châu trải qua gió tanh mưa máu, nhưng là dù sao cũng trải qua nhiều năm như vậy, lại có bao nhiêu người nhớ kỹ? Lại nói người trùng tên rất nhiều, Tống Thấm Như vừa rồi có chút thất thố, nhíu mày, ngồi lại ổn định.

Chu phu nhân nói: "Tôi nghe nói là, Trọng Gia muốn nhận Mộc Như Phương làm con nuôi, Minh Lê a, con tự tay sắp xếp, xem ra rất coi trọng."

"Minh Lê không phải là muốn làm Trọng Hoài Viễn vui vẻ sao? Hằng ngày cùng Trọng Hoài Viễn ân ái, hằng ngày đều nói xưa nay ông ấy chưa từng ở bên ngoài gây lời thị phi...” Một vị phu nhân khác nhắc đến Minh Lê, nói đến, cũng là ghen ghét Minh Lê cùng Trọng Hoài Viễn quan hệ thân ái.

Tống Thấm Như không còn tâm tư tiếp tục đánh bài, trong lòng đang suy nghĩ đến chuyện Mộc Như Phương, Trọng Hoài Viễn còn có thêm Minh Lê...

- ---

Chuyện này, làm cho Mộc Như Phương có bước ngoặt lớn nhất chính là.

Cô có được tự do.

Cô không còn giống như là trước kia, bị giam trong một tòa biệt thư, cô được tự do.

Dì Sang nhìn cô: "Cô chủ, cô muốn đi ra ngoài?"

Mộc Như Phương gật đầu: "Tôi muốn đi cửa hàng, mua một cái điện thoại."

Dì Sang: "Thật có lỗi, cô chủ, tôi không để ý đến chuyện cô không có điện thoại, tôi đi lập tức đi xử lý, cô chờ một chút."

Dì Sang hôm nay rất bận, Mộc Như Phương cũng không muốn gây phiền toái thêm, liền viết: "Tự tôi đi là được rồi, rất nhanh liên trở về.”

Dì Sang trả lời: "Tôi để lái xe chờ cô ở cổng, người cầm tấm thẻ này, có thể tùy ý sử dụng." Nói xong đưa cho Mộc Như Phương mốt chiếc thẻ, Mộc Như Phương cũng không có cự tuyệt, bởi vì cô đúng là không có tiền, thẻ của cô, thẻ căn cước... đều ở chỗ Đào Gia Thiên.

------oOo------