CHƯƠNG 511 - 520
Chương 511: Vượt biên
Cô muốn rời khỏi thành phố này, thì chỉ còn cách vượt biên.
Cô cảm ơn dì Sang sau đó đi ra khỏi biệt thự nhà họ Trọng, tài xế đã đậu xe sẵn ở ngoài cửa, ông giúp cô mở cửa: “ Cô chủ,cô muốn đi siêu thị nào?”
“ Phiền chú chọn đại vậy, tôi chỉ muốn mua một cái điện thoại thôi.”
Chuyện Mộc Như Phương không nói chuyện được cũng không phải là bí mật gì trong nhà họ Trọng cả, tài xế vừa lái xe vừa cảm thán, trong lòng không thể không nghĩ, một người xinh đẹp như vậy, vậy mà lại không nói chuyện được, đúng là một thiếu sót của ông trời mà, thật đáng tiếc.
Hai mươi phút sau, chiếc xe dừng lại trước một trung tâm thương mại, Mộc Như Phương chuẩn bị bước xuống xe thì tài xế nói: “ Cô chủ, tôi đỗ xe ở bãi đậu xe dưới hầm, cô mua xong rồi cứ đến đó tìm tôi, đây là số điện thoại của tôi, cô có thể gọi cho tôi.” Nói xong, ông đưa cô một tấm danh thiếp, Mộc Như Phương gật gật đầu rồi xuống xe.
Cô chưa bao giờ tới khu trung tâm thương mại này cả, chắc là mới mở mấy năm gần đây thôi, lúc trước cô luôn bị giam cầm trong ngôi biệt thự kia, nên không biết gì nhiều về thế giới bên ngoài cả, khó khăn lắm mới được tự do, Mộc Như Phương ngẫm nghĩ một chút, hôm nay cũng rảnh rỗi, cô đi dạo một chút để hiểu hơn cuộc sống bên ngoài hiện nay cũng tốt.
Cô mua một ly trà sữa, theo như bảng chỉ dẫn, tầng ba là khu mua sắm đồ điện tử, cô định mua một chiếc di dộng, cô dạo quanh một vòng rồi cuối cùng chọn cho mình một chiếc điện thoại chức năng rất tốt nhưng giá cả rất phải chăng, cô quẹt thẻ thanh toán xong sau đó lắp chiếc sim điện thoại mà dì Sang đã chuẩn bị trước cho cô vào, bên người cô không có chứng minh nhân dân, nhưng dì Sang cũng đã chuẩn bị thẻ trước cho cô rất đầy đủ, Mộc Như Phương không thể không cảm thán, dì Sang thật là tỉ mỉ tận tâm.
“ Tiểu thư, quầy hàng của chúng tôi có một sự kiện. Đó là theo dõi
Facebook sau để nhận một âm thanh nổi và một búp bê miễn phí. Cô có muốn tham gia không?
Mộc Như Phương nhàn nhạt mỉm cười, sau đó lắc đầu từ chối.
Người bán hàng là một người con trai trẻ tuổi, lúc này mặt cậu ta đỏ ửng cả lên, tới khi Mộc Như Phương đã đi xa xa rồi cậu ta vẫn mồm há hốc không nói được lời nào, đợi tới khi bóng lưng cô ấy đã dần khuất xa cậu ta mới hoảng hồn lập tức lấy điện thoại ra, chụp lia lịa bóng lưng của cô sau đó lưu vào điện thoại.
Hôm nay thật là bất ngờ mà, cậu ta được gặp một cô gái vô cùng xinh đẹp, còn đẹp hơn minh tinh nữa.
.....
“ Anh trai, anh thấy bộ này có đẹp không?” Đào Y Yđứng trước gương ngắm nghía chiếc váy trong phòng thử đồ, cô mỉm cười quay lại nhìn Đào Gia Thiên đang ngồi trên ghế. Người đàn ông thân mặc tây trang, khí chất ngút trời, anh chỉ ‘ ừ’ một tiếng cho qua.
Đào Y Ycũng biết, người anh trai này của cô làm quái gì có hứng thú với mấy chuyện này chứ, anh ấy chịu đi mua sắm dạo phố với cô là đã cảm ơn trời đất lắm rồi, cô đành quay qua nói với Hạ Thư Dao đang chọn đồ ở bên cạnh: “ Chị Thư Dao, chị thấy bộ này thế nào?”
Hạ Thư Dao liếc nhanh Đào Gia Thiên một cái, sau đó đi qua: “ Rất đẹp, Y Y mặc gì cũng rất đẹp.”
Hạ Thư Dao đúng là đã phí hết tâm tư cho Đào Gia Thiên rồi, hôm nay cô ta đặc biệt tới nhà họ Đào, tặng cho Tống Thấm Như một chiếc bánh kem mà mình mới vừa làm, còn hẹn Đào Y Yđi dạo phố nữa, vừa hay lại có Đào Gia Thiên ở nhà nên Tống Thấm Như liền lệnh cho Đào Gia Thiên đưa cô và Y Y đi mua sắm.
Đào Y Ylàm nũng với Đào Gia Thiên, cô cũng muốn đi mua sắm, Đào Gia Thiên trước giờ đều rất yêu thương đứa em gái này của anh, hơn nữa hôm nay cũng rảnh nên anh đồng ý.
Quần áo mà Đào Y Yđã thích thì cô sẽ không bao giờ tiếc tiền, cô cũng
chả thèm thử, trực tiếp chọn size cho mình rồi đưa cho nhân viên gói lại hết: “ Anh, chúng ta lên lầu bốn xem thử đi,sắp tới sinh nhật của thím hai rồi, em muốn mua quà cho thím ấy.”
Đào Gia Thiên không có từ chối, anh gật gật đầu, Hạ Thư Dao vừa mới nhìn trúng một chiếc vày màu xanh chưa kịp thử nữa là phải để xuống rồi đi theo họ.
....... ------oOo------
Chương 512: Chiếc nhẫn
Lầu bốn là khu trang sức.
Đào Y Yđịnh chọn quà sinh nhật, cô lựa qua lựa lại, cuối cùng nhìn trúng một chiếc trâm cài áo hình khổng tước màu xanh, Đào Y Ytrực tiếp đưa cho nhân viên gói lại, còn Hạ Thư Dao đứng bên cạnh thì đang bĩu môi, cô ta nhìn trúng một chiếc nhẫn khảm kim cương đỏ, đương nhiên cô ta có đủ tiền tài có đủ năng lực để mua nó, nhưng cô ta muốn người đàn ông trước mặt mua nó tặng cho cô ta cơ.
Cô ta dù gì cũng là con gái, nên cũng hơi ngại, nhưng mà sự yêu mến của cô ta dành cho Đào Gia Thiên, dường như trưởng bối hai nhà đều biết, Đàm Kiệt và Tống Thấm Như đều đối đãi cô ta như một đứa con dâu tương lại, chỉ có Đào Gia Thiên, anh đối với cô lại không lạnh cũng không nóng.
Tuy cô có facebook của anh, có đủ các phương thức liên lạc với anh.
Nhưng muốn hẹn riêng với anh, là chuyện rất khó.
Mỗi một lần cô hẹn, anh đều lấy lý do bận rộn công việc từ chối, thỉnh thoảng có một hai lần, anh bảo đang ở cùng Đàm Y Y, cho nên, trước giờ cô luôn cố gắng duy trì quan hệ tốt với Đàm Y Y, thường xuyên tới nhà họ Đào chơi, đến chơi mấy lần, Hạ Thư Dao phát hiện Đào Y Ychỉ là một cô gái trẻ ngớ ngẩn ưa dỗ ngọt, kiêu ngạo, nóng nảy, tính khí đại tiểu thư, nhưng lại rất dễ chơi chung với nhau.
“ Chị Thư Dao, chị thích gì, em kêu anh trai mua cho chị.
Đào Y Ynói như vậy, thật ra suy nghĩ của cô rất đơn giản, cô không thể để Hạ Thư Dao đi dạo với hai anh em cô mà không mua được gì được, cô cũng rất rõ tâm tư cả Hạ Thư Dao dành cho anh trai của mình, nhưng mà, hình như anh trai cô lại không hề có ý gì với cô ta cả.
Cũng giống như Thiệu Vy Vy và Ngu Thanh Âm trước đây, anh trai của cô cũng rất hời hợt.
Hạ Thư Dao thẹn thùng nhìn vào chiếc nhẫn trong tủ, chiếc nhẫn lấp lánh tỏa sáng dưới ánh đèn, viên kim cương đỏ được cắt vài mài dũa thành hình lục giác vô cùng tinh xảo, trông thần bí má rất bắt mắt, đủ làm các cô gái trên đời này phải xiêu lòng, nhân viên bán hàng đứng bên cạnh vô cùng hiểu chuyện, cô lập tức lấy chiếc nhẫn ra: “ Vị tiểu thư này, cô có muốn thử không, tôi sẽ mấy size hợp với cô.”
Hạ Thư Dao: “ Cảm ơn.”
Chiếc nhẫn này trị giá những 7 con số, nhưng cô nhân viên này biết rõ, 7 con số này chẳng là gì đối với người đàn ông tuấn lãng khí chất bất phàm kia cả,chỉ là một con số nhỏ mà thôi, bởi vì chiếc trâm cài áo lúc nãy trị giá cũng cỡ 500 vạn rồi, vậy mà anh vẫn chỉ nhẹ nhàng phẫy tay đưa cho nhân viên gói lại mà thôi.
Lúc này cô nhân viên lại dụ ngọt: “ Da của cô rất trắng, nên viên kim cương đỏ này sẽ rất hợp với cô.”
Chiếc nhẫn kim cương đỏ được đeo lên tay của Hạ Thư Dao, quả thật rực rỡ chói mắt.
Nhân viên bán hàng miệng không ngừng tán thưởng. Còn Đào Gia Thiên, trong phút chốc anh dường như .... Trong đầu anh.
Đột nhiên lóe lên một mảnh kí ức.
Cũng là ở quầy trang sức.
Một cô gái xinh đẹp tuyệt trần nhưng không nói được đang ngồi ở đó, mái tóc dài đen mượt xõa trên vai, đôi bờ má mang máng sự trẻ trung non nớt, dường như đã từng rất lâu rồi.
“ Vị tiểu thư này, cô đeo chiếc nhẫn này đẹp quá, da cô trắng nõn nên nó rất hợp với cô.”
Cô gái đó không nói chuyện được, chỉ nhìn chăm chú vào chiếc nhẫn, còn Đào Gia Thiên đứng sau lưng cô: “ Em thích thì cứ việc mua.”
Cô gái quay đầu lại, khuôn mặt trắng hồng, còn có hơi mũm mĩm trẻ con, giống như chỉ vừa vào cấp ba mà thôi, cô lắc đầu ý bảo nhân viên lấy lại chiếc nhẫn đi, cô nhân viên đó không đáp lại ngay mà quay qua nhìn Đào Gia Thiên: “ Anh đây...”
Lúc đó, Đào Gia Thiên cũng chỉ vừa tốt nghiệp đại học.
Anh không mặc vest, chỉ mặc một bộ quần áo local brand thời thượng,mang lại cho người khác vẻ lãnh khốc, ngữ khí lúc đó cũng rất lớn: “ Gói lại.”
Cô nhân viên lập tức cười tươi: “ Dạ được, mời anh qua đây thanh toán, rồi đợi một chút.”
Mộc Như Phương như muốn từ chối, cô khua tay, nhưng Đào Gia Thiên vẫn thản nhiên ném thẳng chiếc thẻ cho cô nhân viên, anh đứng đằng sau Mộc Như Phương, sau đó đưa nay lên nhéo chiếc má non nớt của cô.Cô rất đẹp, một vẻ đẹp hiếm có, rất đằm thắm và dịu dàng, cô không nói chuyện được, bờ má cô thì mũm mĩm nhéo rất đã. Người đàn ông lên tiếng: “ Không phải em thích à? Nó rất đẹp đó.”
Mộc Như Phường dùng thủ ngữ nói: “ Đi học cũng không được đeo, lãng phí tiền.”
“ Phí thì phí đi, anh có tiền cho em lãng phí mà.”
Sau đó, mảnh hồi ức đó lại kéo Đào Gia Thiên về với hiện thực. .......
------oOo------
Chương 513: Gặp gỡ
Anh đưa tay nắn nắn mi tâm của mình, rồi bất giác lùi lại phía sau một bước, anh cau mày, như thể anh hơi khó chịu với ký ức đột nhiên xuất hiện trong đầu mình vậy. Đào Y Ylắc lắc tay anh: “ Anh, anh đang nghĩ gì vậy?”
Đào Gia Thiên liếc nhìn khuôn mặt đầy mong đợi của Hạ Thư Dao, thanh âm trầm thấp vang lên: “ Một thứ ý nghĩa như nhẫn, nên để bạn trai cô mua cho mới phải.”
Vừa dứt lời.
Mặt Hạ Thư Dao biến sắc ngay lập tức. Cả cô nhân viên bên cạnh cũng vậy.
Cô nhân viên luôn tưởng cô gái này là bạn gái của anh kia, nhưng không ngờ.... bầu không khí lúc này có hơi ngượng ngịu, nhân viên lập tức lấy chiếc nhẫn lại, sau đó đưa chiếc trâm cài áo đã được gói kỹ cho Đàm Y Y, còn sắc mặt của Hạ Thư Dao, đỏ xong lại trắng, trắng xong lại đỏ ửng lên, một thiên kim tiểu thư như cô, một lá ngọc cành vàng như cô, đây là lần đầu tiên cô bị mất mặt như vậy, nhưng theo lễ nghi gia giáo từ nhỏ của cô, lúc này cô chỉ đành ngậm ngùi nở nụ cười cứng ngắt.
Hai mắt Đào Gia Thiên nheo lại, trong đầu anh vẫn cuộn cuộn hình ảnh trong kí ức lúc nãy.
Anh không quan tâm những thứ xung quanh, nhàn nhạt lên tiếng: “ Y Y, mua tiếp đi, anh ra ngoài gọi điện thoại một chút.” Sau đó lịch sự nói với Hạ Thư Dao: “ Cô Hạ, thất lễ rồi.”
Nói xong, anh sải bước ra ngoài.
Bầu không khí trước quầy có hơi ngượng ngùng, cô nhân viên cũng không dám nhiều lời nữa, sợ lại đắc tội mấy người có tiền này nữa thì khổ, Đào Y Yđi tới ôm lấy tay Hạ Thư Dao: “ Chị Thư dao, chị xem cái vòng tay này đi, hợp với chị lắm đó.”
Là một chiếc vòng tay kim cương màu hồng.
Nhân viên lập tức lấy ra đeo lên tay của Hạ Thư Dao, cổ tay Hạ Thư Dao nhỏ nhắn trắng trẻo khiến cho chiếc vòng tay càng trở nên tinh xảo đẹp mắt, chỉ là giờ đây Hạ Thư Dao không còn tâm trạng nào cho mấy việc này nữa rồi, nhưng do Đào Y Ynhiệt tình quá, cô cũng đành mỉm cười: “ Vậy lấy sợi này đi.”
Đào Y Y: “ Mau gói lại giùm tôi, chị Thư Dao thích là được rồi, anh trai em keo kiệt ghê, nhưng em thì khác, em mua tặng cho chị đó.”
Tuy Đào Y Ylà một đứa khờ ưa ngọt, tính tình đại tiểu thư, từ nhỏ bị nuông chiều sinh hư nhưng cũng không phải kẻ ngốc, cô hiểu rõ quan hệ của nhà họ Hạ, ông Hạ cũng không phải một nhân vật đơn giản, tốt xấu gì Hạ Thư Dao cũng là một thiên kim đại tiểu thư, bị làm mất mặt trước nhiều người như vậy, không vui cũng phải.
.....
Đào Gia Thiên đi tới hành lang của khu thương mại, hai tai anh chống lên lan can. Anh đưa mắt nhìn xuống tầng dưới. Trong tâm trí anh ta lúc này, vẫn là ký ức xa xăm kia, anh và Mộc Như Phương, trước đây đã từng......
Đã từng mua nhẫn.
Kể từ khi anh làm hồi phục kí ức, anh vẫn chưa nhớ được gì ngay cả. Ngược lại vẫn còn mơ hồ, đầu vẫn đau.
Vừa nãy......
Anh đột nhiên nhớ lại trước đây, mảnh kí ức khi anh và Mộc Như Phương đi mua nhẫn, trong mảnh kí ức đó, dáng người Mộc Như Phương rất nhỏ nhắn, chắc vẫn còn là học sinh cấp ba, bờ má mũm mĩm nục nịch, chứ không ốm nhom như bây giờ, chiếc nhẫn đó, anh cố gắng lục tung kí ức nhớ lại, nhưng không tài nào nhớ nổi
Bỗng nhiên, tầm mắt anh dừng lại.....
Ở tầng một, một nơi nào đó, một người phụ nữ trong chiếc váy màu xanh, chỉ nhìn thấy bóng lưng thôi nhưng vẫn khiến ánh mắt Đào Gia Thiên vẫn ngưng đọng lại.
.....
Mộc Như Phương mua một ly trà sữa, đã rất lâu rồi cô chưa được uống thứ này, đột nhiên có hơi nhớ, bên trong cô có thêm một chút trân châu khoai môn, trong thời tiết lạnh như thế này mà cầm một ly trà sữa trong tay, cũng rất là ấm a, cô đi dạo quanh một vòng, thỉnh thoảng nhìn thấy thứ gì đó mình thích lại đi vào xem thử, lầu một toàn là các cửa hàng, đủ mọi loại hàng hóa, còn có những loại đồng hồ, trang sức, quần áo bình dân và vân vân....
Một đám người đi ngang nhìn thấy cô liền lấy điện thoại, hình như bị cô phát hiện rồi, đối phương là một cô gái trẻ, cô gái đỏ mặt để điện thoại xuống, sau đó đợi Mộc Như Phương đi rồi mới bắt đầu giơ lên chụp, sau đó quay qua tụm năm tụm bảy với các cô gái khác.
“ Trời ơi, cô gái đó là tiên nữ hả? Hay là đại minh tinh nào đó?
“ Không phải minh tinh đâu, dung nhan tuyệt sắc như vậy nếu như cổ ở trong showbiz thì sớm đã nổi tiếng rồi.”
Mộc Như Phương sớm đã quen với mấy chuyện này rồi, cô cúi thấp đầu, kéo chiếc mũ nồi thấp xuống sau đó lấy một chiếc khẩu trang trong túi ra. Đột nhiên một tiếng chó sủa vang lên, theo sau là tiếng chuông rồi một con chó đang lao thẳng về phía cô. Mộc Như Phương nhắm mắt lại trong hoảng loạn, đầu óc cô lúc này trống rỗng, cô muốn gọi giúp đỡ, nhưng cổ họng cô không thể phát ra tiếng. Lúc này một ngọn gió ào qua bên cạnh cô.
Chiếc eo cô bị một bàn tay to lớn nắm lấy, sau đó đẩy cô qua một bên, Mộc Như Phương ngửi thấy một mùi nước hoa nam tính nhàn nhạt, mùi Tomford, cô sững sỡ, điều này còn khiến cô kinh hoảng hơn là gặp một con chó lớn nữa, mùi của Đào Gia Thiên, là mùi của Đào Gia Thiên.
Cô không hiểu tại sao Đào Gia Thiên lại có mặt ở đây.
Một tiếng chó sủa ẳng ẳng thảm thương vang lên.
Một đạp của Đào Gia Thiên khiến nó nằm lăn lóc dưới đất.
------oOo------
Chương 514: Trong lòng ngực anh
Nhịp tim của Mộc Như Phương nhảy lên rất nhanh, hầu như muốn xông ra khỏi yết hầu, bên hông, tay của người nam nhân dán vào đường cong vòng eo cô, nhiệt độ lòng bàn tay anh cách tầng tầng quần áo, làm cho nhịp tim của Mộc Như Phương đập nhanh hơn, trong không khí đầy rẫy mùi vị quen thuộc mà xa lạ của nam nhân, cô nắm lại lòng bàn tay, muốn tránh khỏi anh, không nghĩ tới, tay của người đàn ông trước sau như vòng sắt thép bao lấy cô.
"Mộc Như Phương." Đào Gia Thiên cúi đầu, nhìn cô, cắn răng nói ba chữ này.
Cô tựa hồ không có gì thay đổi, rõ ràng buổi tối ngày hôm ấy, ở sòng bạc còn thấy cô mặc một bộ quần áo màu trắng ngồi bên cạnh từ hạo, thanh thuần như là một đóa Bạch Ngọc Lan, anh nhìn khuôn mặt cô, khuôn mặt trẻ con của cô phù hợp trong trí nhớ của anh, anh lơ đãng lại đọc một lần tên của cô: “Mộc Như Phương" đương nhiên sẽ không chờ một người câm đáp lại được cái gì, chỉ là theo bản năng hô một tiếng.
"Mộc Mộc, Mộc Mộc ——" một nữ sinh mười bảy mười tám tuổi thở hồng hộc chạy tới, nhìn con chó đang lè lưỡi hề hề ở một bên, vừa liếc nhìn nam nhân anh tuấn khí tràng mạnh mẽ, còn có nữ nhân được anh bảo hộ trong ngực, nhất thời dậm chân: “Mộc Mộc, Mộc Mộc ai cho ngươi chạy loạn!"
Con chó này là Alaska, chó đã trưởng thành, hình thể không nhỏ, giờ khắc này nhìn thấy chủ nhân, lập tức chạy tới, nó tựa hồ là ăn qua một cước đạp của Đào Gia Thiên nên đã yếu thế, cúi đầu, cô gái cũng rõ ràng phát sinh cái gì, lập tức nói: “Tiên sinh, rất xin lỗi, rất xin lỗi tôi không xem chừng kỹ Mộc Mộc, nó đột nhiên thoát khỏi dây thừng lao ra, không có thương tổn hai người chứ."
Tư thế trước mắt này.
Hẳn là Mộc Mộc sợ cô gái này rồi.
Nữ sinh còn muốn nói điều gì, thế nhưng liếc mắt nhìn người đàn ông
này lạnh lẽo cứng rắn, sợ gặp phải tai họa, cũng biết muốn xin tha thứ thì phải nhờ cô gái này ra tay.
"Cô không có sao chứ."
Mộc Như Phương bị một con chó đột nhiên xông lại làm sợ hết hồn, thế nhưng con chó này cũng không có thương tổn được cô, mà cô nữ sinh này xem ra tuổi cũng không lớn, hẳn là còn đang đến trường, mười bảy mười tám tuổi, thở hồng hộc, ánh mắt chân thành xin lỗi, cô phất phất tay, biểu thị mình không có chuyện.
"Thật xin lỗi, Mộc Mộc, Mộc Mộc nhanh xin lỗi đi." Nói xong cô gái vô đầu chú chó, Mộc Mộc là một con Alaska lông mày nâu, giờ khắc này chân trước giơ lên, chắp chân vái vái Mộc Như Phương, dáng vẻ ngốc ngốc làm Mộc Như Phương nở nụ cười.
Nữ sinh vội vàng cho Mộc Mộc đeo dây thừng, nơi nay thường không cho phép chó cảnh tiến vào, thế nhưng nơi này cũng không có quy định chuẩn xác, chỉ là quy định không cho tiến vào trong siêu thị, vì lẽ đó nữ sinh liền mang theo Mộc Mộc đến, ai ngờ nó tránh thoát dây thừng lao ra, suýt chút nữa đụng vào người, sau khi nữ sinh xin lỗi mãi mới dẫn chú chó rời đi.
Nguy hiểm được giải trừ, Mộc Như Phương còn ở trong lòng ngực của người đàn ông này.
Cô dùng sức đẩy ngực anh một chút, kỳ thực khi tiếp xúc với da thịt của anh, đại khái là trước đây ở chung lâu, cô tuy rằng sợ sệt anh, thế nhưng sẽ không bài xích, chỉ có điều nơi này là siêu thị, nhiều người như vậy, da mặt của Mộc Như Phương không dày như vậy.
Đào Gia Thiên buông lỏng tay ra, bóp cằm nữ nhân: “Cô rất có bản lĩnh a, đảo mắt, coi như là con nuôi của Trọng Hoài Viễn, ngược lại tôi thật coi khinh cô, có thủ đoạn như thế."
Mộc Như Phương lui về sau một bước, tránh thoát khỏi anh. Cô nhìn anh, cô biết anh hiểu thủ ngữ.
"Đã như vậy, xin Đào tiên sinh tự trọng!"
Cô sẽ không ngây ngốc hỏi, anh tại sao lại ở chỗ này.
Nơi này là nơi công cộng, anh ở đây cũng là bình thường, vừa rồi con chó kia lao ra là bất ngờ, thế nhưng nếu như nằm ở lễ phép, cô cần phải đối với anh nói tiếng cám ơn, có điều, giữa bọn họ, anh không quan tâm cái gì lễ phép hay không lễ phép đi.
Mộc Như Phương xoay người hướng về phía trước, bị Đào Gia Thiên một phát bắt được cánh tay, anh chăm chú nắm chặt, hung hăng bá đạo, trực tiếp mạnh mẽ kéo cô đi, Mộc Như Phương vùng vẫy một hồi, bước tiến lảo đảo không biết anh muốn dẫn cô đi nơi nào, mắt cá chân suýt chút nữa bị trẹo, cúi đầu cắn vào mu bàn tay của anh.
Bắp thịt trên cánh tay của nam nhân rụt lại, thế nhưng không có buông tay.
------oOo------
Chương 515: Trang sức
"Tôi trước đây có phải đã từng dẫn cô đến cửa hàng trang sức không?" nam nhân hít vào một hơi thật dài, hai tay chống đỡ ở hai bên, anh cúi đầu, sâu sắc nhìn cô, tiếng nói có chút thô ách.
Mộc Như Phương không có lên tiếng. Nam nhân lớn tiếng: “Nói chuyện." Sau đó, đột nhiên nhúc nhích một chút.
Mộc Như Phương quá lâu không cùng anh làm chuyện như vậy, thân thể khó tránh khỏi quá mức mẫn cảm yếu đuối, không thể chịu đựng sức mạnh đột nhiên xuất hiện, nhất thời sắc mặt trắng nhợt, bờ môi hơi giương ra, không nhịn được nhỏ giọng "A" một tiếng, không cách nào khống chế thở dốc vài tiếng, một tiếng này, lại làm cho Đào Gia Thiên đáy mắt tối sầm lại, anh cúi đầu lần thứ hai hôn cô, kéo dài mấy phút, thái dương của cô đều là mồ hôi, qua một hồi lâu, nam nhân đứng lên.
Mộc Như Phương miệng lớn thở hổn hển, bộ ngực chập trùng, sợi tóc màu mực bị mồ hôi ướt nhẹp, qua một hồi lâu, mới khôi phục như cũ.
"Người câm, tay cũng gãy rồi sao?" Đào Gia Thiên nhìn cô đã ngồi dậy, thu dọn quần áo của chính mình, một khuôn mặt nhỏ trắng xám, chỉ là một lần hoan ái bình thường, nhưng cô lại suy yếu đến bộ dáng này, suy nhược rất nặng, anh biết thân thể cô vẫn không thoải mái, sức đề kháng kém, thay mùa liền cảm mạo, cơm nước ăn nhiều hay ít thì dạ dày đều đau.
Nam nhân giờ khắc này nhấp môi dưới. Anh vừa đang suy nghĩ cái gì trong lòng... Anh nghĩ thân thể cô vẫn rất yếu.
Anh làm sao mà biết.
Ký ức vụn vặt, dĩ nhiên trong lòng còn có thể theo bản năng nghĩ như vậy, nhất thời, sắc mặt Đào Gia Thiên liền thay đổi, anh tựa hồ không muốn thừa nhận nội tâm mình có suy nghĩ như vừa rồi, nỗ lực muốn đem hết tất cả sự tình quên đi, từ chối nó, anh có thể cho phép chính mình đối với thân thể của một người phụ nữ mê luyến, nữ nhân xinh đẹp, yêu thích thể xác lại có làm sao.
Nhưng anh không cho phép chính mình ôm ấp ý nghĩ tình cảm với người đàn bà đã giết chết người anh yêu trong lễ cưới.
Đây là sỉ nhục.
Đối với Đào Gia Thiên mà nói, đây chính là sỉ nhục.
Mộc Như Phương ngồi dậy thu dọn quần áo của chính mình, làn váy bị đẩy lên mặt trên, thế nhưng quần áo chỉ là ngổn ngang, không bị hư hao, đồng thời, trong đầu cũng nhớ đến, Đào Gia Thiên hỏi cô một vấn đề.
Trước đây.
Anh có phải là dẫn cô đi đến cửa hàng trang sức hay không?
Lông mi run rẩy một hồi.
Đi qua.
Đi qua thật nhiều lần.
Đi qua thật nhiều thật nhiều lần.
Mỗi lần sinh nhật cô.
Mỗi lần quan hệ.
Trung thu, Nguyên Đán, tân niên, anh đều thích mua cho cô một ít trang sức.
Nhẫn. Vòng tay.
Lắc tay.
Lắc chân.
Cài tóc.
Rất nhiều rất nhiều.
Đồ trang sức trong hộp của cô hầu như đều là anh đưa.
Anh yêu thích tự mình nhìn cô chọn, thích xem cô ở trong cửa hàng chọn trang sức mà mình thích.
Tính cách của anh từ nhỏ đã như vậy, nói cái gì chính là cái đó. Không thích người khác phản bác anh.
Anh chính là vua.
Giờ khắc này.
Mộc Như Phương hồi tưởng lại những chuyện này, lắc lắc đầu, sau đó dùng thủ ngữ lại nói một lần.
"Không có, chưa từng đi."
Nếu anh mất trí nhớ.
Vậy thì không cần phải nhớ lại.
Những này việc trước đây, đều là việc vặt.
Ngoại trừ trở thành ràng buộc, không có ý nghĩa gì.
Đào Gia Thiên đốt điếu thuốc, con ngươi đen lẳng lặng nhìn cô vài giây, giật hai cái, cô nói dối.
Anh rõ ràng nhớ lại anh từng mang theo cô đi mua nhẫn.
Trong không khí, mang theo mùi vị tình dục vẫn không có tản đi.
Ở bên trong buồng xe kín mít, mùi vị, hỗn hợp mùi thuốc lá, nồng nặc lên.
Có loại cảm giác mê hoặc lòng người.
"Cô có bản lĩnh, làm con nuôi của Trọng Hoài Viễn, cô cho rằng làm con nuôi của Trọng Hoài Viễn tôi liền không dám chạm vào cô sao? Tôi ngoắc ngoắc tay, cô cũng phải đề tôi tùy tiện mà làm."
Mộc Như Phương chỉ chớp mi mắt một chút, Đào Gia Thiên nói những câu này, đối với nàng không có tác dụng gì, cô nghe được hơn nhiều, có điều cô cùng lúc đó cũng dám xác định, anh có thể nói như vậy, kỳ thực cũng là đối với Trọng Gia có kiêng dè.
Mấy ngày nay cô cũng thâm nhập hiểu rõ qua Trọng Gia. Chuyện làm ăn của Trọng Hoài Viễn không nhỏ.
Mặc dù không cách nào cùng so với Đào gia, thế nhưng cũng coi như là ở Hải Thành đứng vững gót chân.
Hơn nữa sau lưng còn có minh gia giúp đỡ, có thể là một đường hanh thông.
Mà Trọng Hoài Viễn cũng là một vị rất khó dò.
Sẽ không vì tiền cùng lợi ích mà liều lĩnh.
Bản thân của ông ta càng yêu thích trò may mắn, hơn nữa bề ngoài minh lê yêu thích làm một công ích làm từ thiện, yêu thích làm hoạt động bảo tồn văn học, danh tiếng luôn luôn rất tốt.
Trên người càng là nho nhã nhã nhặn có nhãn mác của thương nhân danh tiếng.
Bởi vì vậy có bao nhiêu người, đều sẽ cho mấy phần mặt mũi.
Mộc Như Phương dùng tay nói một hồi: “Nếu anh biết, vậy tôi có thể đi
được chưa?" Cô dừng một chút: “Tài xế của Trọng Gia còn đang chờ tôi."
Cô đương nhiên biết.
Người đàn ông này mới không sợ những thứ này.
Đào Gia Thiên không có lên tiếng, phun ra một làn khói, đánh vào trên mặt của nàng, cô ho khan vài tiếng, nam nhân bóp tắt thuốc, thùng xe có chút ngộp, sau khi bóp tắt điếu thuốc, bắt đầu thu dọn quần áo của chính mình, mặc dây lưng, cong người, sống lưng tạo thành một đạo đường cong, anh cũng không gầy yếu, thế nhưng là có cốt cảm, vóc người rất tiêu chuẩn hoàn mỹ sánh ngang người mẫu.
Anh không nói gì.
Mộc Như Phương cũng không có động tác, ai biết người đàn ông này giờ khắc này nghĩ như thế nào, xe bị anh khóa lại, cô cũng không ra được.
------oOo------
Chương 516: Cuộc điện thoại
Lúc này, một tiếng chuông điện thoại vang lên.
Là của Mộc Như Phương.
Mục đích ra ngoài của cô hôm nay, là để mua điện thoại. Vừa mua xong, cô liền gọi số mình cho Tề Thâm.
Để liên lạc với anh.
Vừa mua xong.
Cô liền muốn nghe tiếng của con gái mình.
Cô gọi cho Tề Thâm, nhưng anh không nghe máy.
Bây giờ.....
Chỉ có một mình Tề Thâm biết số điện thoại của cô thôi. Nhưng chuông lại reo lên lúc này.
Không trùng hợp như vậy chứ.
Ngón tay Mộc Như Phương căng cứng lại.
Lúc này Tề Thâm lại gọi điện thoại tới.
Đào Gia Thiên nhìn cô: “ Bắt máy đi, điện thoại reo kìa.”
Mộc Như Phương nhẹ nhàng thở dài, cô lấy điện thoại từ trong túi áo khoác ra, rồi đưa mắt nhìn hàng số trên màn hình, sau đó cúp thẳng, cô nhìn Đào Gia Thiên dùng thủ ngữ nói: “ Nếu Tổng giám đốc Đào không còn chuyện gì nữa, vậy tôi đi trước đây.”
“ Có nhớ số điện thoại của tôi không?”
Người đàn ông chỉnh sửa cà vạt, dường như anh đã đụng tới vết thương trên mu bàn tay mình rồi thì phải, Mộc Như Phương có thể nhìn thấy, động tác của anh có phần hơi khựng lại, dấu răng trên mu bàn tay anh đang chảy máu liên tục, không hề đông lại, nhưng anh lại mặc kệ không hề sơ cứu. Đào Gia Thiên mặc vest xong, sau đó rút đại một tấm khăn giấy ra lau vết thương đang rỉ máu của mình, khi máu đã ướt đẫm khăn giấy, anh lại rút một tờ khác ra lau tiếp.
Mộc Như Phương gật đầu.
Cô đương nhiên là nhớ số điện thoại của anh. “ Gọi qua đi.” Anh thấp giọng nói.
Mộc Như Phương nắm chặt điện thoại, trong lòng cô lúc này cũng nhẹ nhàng thở phào một hơi, anh chắc chắn phải biết rõ chiếc điện thoại này là do Trọng Hoài Viễn đưa cho, vì dù sao đi nữa cô cũng là con gái nuôi của ông, những ngày tháng bị anh giam cầm trong ngôi biệt thự không được giao tiếp với thế giới bên ngoài đã là dĩ vãng rồi.
Cô cố kìm lại sự căng thẳng trong lòng mình xuống.
Cô sợ Đào Gia Thiên sẽ phát hiện số điện thoại của Tề Thâm trong điện thoại mình.
Mộc Như Phương mở khóa điện thoại. Sau đó nhập một hàng chữ số quen thuộc. .......
“ Cô chủ, mua được đồ chưa?”
Tài xế lão Từ nhìn thấy hai tay Mộc Như Phương đều trống không, nghĩ rằng cô không gặp được món đồ mình thích: “ Cô chủ, phía trước vẫn còn một khu mua sắm nữa, hay là tôi đưa cô tới đó dạo.”
Mộc Như Phương lắc đầu, sau đó lấy điện thoại ra bấm vài chữ.
“ Về nhà thôi.”
Mục đích cô ra ngoài chỉ để mua điện thoại mà thôi.
Sau khi cô ngồi vào ghế, lập tức đưa tay chỉnh sửa vạt váy của mình, váy của cô có hơi nhăn nhưng chắc tài xế vẫn chưa phát hiện đâu, ông lập tức đáp lại rồi khởi động xe. Mộc Như Phương nhìn điện thoại rồi gửi cho Tề Thâm một tin nhắn.
“ Tôi muốn gặp con gái của tôi.”
Lúc nãy Tề Thâm có gọi điện thoại cho cô.
Rõ ràng là anh biết đó là số điện thoại của cô, hơn nữa chắc chắn là đang rảnh.
Một lúc sau, Tề Thâm nhắn lại một câu.
“ Xem ra cuộc sống của cô lúc này cũng không tệ nhỉ.”
Tề Thâm không có ở Thành phố Hải Châu.
Nhưng anh chắc chắn cũng nghe được tin tức Trọng Hoài Viễn và Minh Lê muốn nhận cô làm con nuôi.
Chuyện này, ngoại trừ Thành Phố Hải Châu, vẫn còn rất nhiều nơi biết.
Tai mắt của Tề Thâm rất nhiều, đương nhiên anh ta đã biết từ sớm rồi.
Người phụ nữ tên Mộc Như Phương này, ngược lại rất thông minh.
Cô ta ôm được cây cột lớn nhà họ Trọng, khiến cho nhiều người cũng phải kiêng nể vài phần.
Chuyện này đúng là hoàn toàn nằm ngoài dự tính của anh.
“ Tôi muốn gặp con gái tôi.” Mộc Như Phương lại nhắn lại nội dung vừa nãy.
Cô cần phải gặp Nặc Nặc.
Đã lâu quá cô chưa được gặp Nặc Nặc rồi.
Cô không biết con gái cô sao rồi.
Nó có khỏe không.
Đã một thời gian trôi qua rồi, có phải Nặc Nặc đã lớn hơn một chút rồi không, có mập ra hay gầy lại không, có ăn cơm ngoan không.
Tề Thâm: “ Được, tối nay 10 giờ, tôi sẽ cho người mở video chat với cô, nếu cô không tiện cứ nói trước với tôi.”
Nhìn thấy lời này, trong lòng Mộc Như Phương cũng yên tâm phần nào. .....
Nhà họ Trọng.
Lúc ăn tối, Minh Lê có nói một câu.
“ Như Phương, mấy ngày này, mẹ sẽ kêu dì Tang đưa con đi gặp một vị đại phu Trung y, ông ấy thật sự rất giỏi.”
Cô dùng thủ ngử đáp lại, thủ ngử đơn giản nên hầu như ai cũng hiểu, Minh Lê thấy cô dùng tay thể hiện sự cảm ơn, bà liền mỉm cười, nụ cười mang theo sự an ủi: “ Cổ họng của con không phải là do bẩm sinh, nhất định sẽ có cách chữa.”
Mộc Như Phương luôn trong tâm trạng trông ngóng đến 10 giờ tối.
Sau khi tắm rửa xong, cô liền ngồi lên giường, mắt chăm chú nhìn vào điện thoại.
Cô đợi mãi tới 10 giờ, tay cô nắm thật chặt điện thoại, nhưng mà ai ngờ, cuộc gọi video chat còn chưa tới thì ngay đúng thời khắc 10 giờ, một hàng số hiện lên trên màn hình điện thoại.....
Số của Đào Gia Thiên.
Đào Gia Thiên gọi điện thoại cho cô.
Mộc Như Phương mím chặt môi.
Cô cúp thẳng máy!
Nhưng ngay lập tức, Đào Gia Thiên lại gọi tới. ......
------oOo------
Chương 517: Say rượu
Mộc Như Phương chịu đựng, cô thật sự không còn cách nào khác nữa, đành phải nghe máy, cô không nói chuyện được nên đối phương cũng không cần đợi cô lên tiếng.
“ Mộc Như Phương, tôi có đưa cô đi mua nhẫn qua hay không...” Qua vài giây, thì bên đầu dây bên kia.
Truyền tới một câu nói của người đàn ông.
Lúc này Mộc Như Phương im lặng.
Người đàn ông này đang nói cái quỷ gì vậy.
Sao bây giờ lại hỏi tới vấn đề này.
Cô định cúp máy, nhưng lại không dám, sợ anh ta sẽ lại dán mắt vào mình mất, nên cô đành phải âm thầm chịu đựng mà thôi, thanh âm người đàn ông trầm thấp, khàn khàn mà nhạt nhẽo: “ Chiếc nhẫn ....kim cương đỏ mà cô đeo, có phải là do tôi mua...cho cô không...”
Mộc Như Phương thật sự không hiểu nổi người đàn ông này nữa.
Anh rõ ràng đã hạ độc khiến cô câm bây giờ còn đòi gọi điện thoại cho cô.
“ Nói gì đi chứ Mộc Như Phương, cô câm sao?”
Anh không nghe thấy cô trả lời gì cả.
Ngữ điệu của người đàn ông lúc đó có chút không nhẫn nại được nữa. Mộc Như Phương khẽ động môi dưới.
Đúng vậy đó, cô là người câm mà.
Người đàn ông này đúng là bệnh hoạn.
Cô thật sự không thể nhịn được nữa, liền cúp thẳng điện thoại.
Cô đưa mắt nhìn lên đồng hồ, đã qua ba phút rồi, không biết có phải Tề Thâm gọi cho cô nhưng bị cuộc gọi lúc nãy làm gián đoạn hay không nữa, cô nhớ Nặc Nặc lắm, như thể mỗi giờ mỗi phút đều như ngồi trên đống lửa, nhưng sau khi cô cúp máy được 10 phút thì.....
Đào Gia Thiên lại gọi tới!!
!!
Mộc Như Phương cắn môi.
Nếu như cô nói được, nhất định sẽ gióng mồm lên chửi hắn một câu thật thậm tệ.
Đồ điên!!
Cô không nói được, anh còn gọi cô làm gì??
Chuông điện thoại cứ mãi vang lên, sau khi cô thẳng tay cúp, nó lại vang lên tiếp.
Anh bị điên sao?
Cô nắm chặt chiếc điện thoại cứ mãi rung dữ dội trong tay.
Cuối cùng, cô đành nắn nắn mi tâm.
Rồi bắt máy nghe lần nữa.
“ Mộc Như Phương, cô dám....cúp điện thoại của tôi.”
“ Mộc Như Phương, ai cho cô lá gan cúp...cúp điện thoại của tôi hả...” Bên đầu dây bên kia, thanh âm người đàn ông khàn khàn mà đứt quãng. Mộc Như Phương cảm thấy, anh ấy hình như....
Anh uống say rồi sao?
Đào Gia Thiên say rồi??
Sau khi suy nghĩ này lóe lên, Mộc Như Phương càng khẳng định, anh ấy nhất định đã say rồi, hơn nữa là đã uống không ít rượu, nếu không sao cứ lần lần lượt lượt gọi cho cô được, cô cứ cúp máy còn anh thì cứ gọi, anh ấy hận cô như vậy, sao lại có thể đối tốt với cô vậy chứ.
Thì ra là do uống say rồi a.
Cô dứt khoác bật chế độ rảnh tay rồi ném qua một bên.
Sau đó cô lấy một quyển sách rồi nằm trên giường đọc, cô mặc kệ chiếc điện thoại luôn.
Bên kia, Đào Gia Thiên rõ ràng điên loạn rồi. Anh cũng không biết mình đang nói gì nữa. Cứ một mực bám lấy chuyện cái nhẫn đó.
Mộc Như Phương vẫn nghe, anh thì luôn miệng hỏi, cô lại không trả lời được, kệ anh ta vậy, nói gì thì nói đi, cô nghe được rồi. Đột nhiên anh chuyển đề tài, từ chiếc nhẫn đến tiệm sách.
“ Cái tiệm sách đó, bây giờ nó là...là một tiệm bánh....”
Mộc Như Phương đang đọc sách, cô đang đọc quyển ‘ Người đua diều’, ngón tay cô lúc này đột nhiên ngừng lại, đầu ngón tay cô nắm chặt một trang sách mỏng, cô rũ mắt xuống nghe tiếng bên kia điện thoại, người đàn ông nói, tiệm sách sao?
Mộc Như Phương nhắm mắt lại.
Cô nhớ về tiệm sách kia.
Đó là tiệm sách mà Đào Gia Thiên mở cho cô, trước đây cô luôn mơ ước được mở một tiệm sách trong lòng thành phố náo nhiệt, Đào Gia Thiên
biết cô thích nên đã mở một tiệm giúp cô, phong cách trang trí đều hoàn toàn dựa vào sở thích của cô, một tiệm sách mang nét cổ kính, các loại cửa sổ trong tiệm đều là hình tròn, tượng trưng cho sự tròn đầy hạnh phúc.
Lúc cô còn ở tiệm sách, cô thích nhất là ở trên tầng hai. Tầng một có một nhân viên trông coi.
Còn tầng hai chính là đất trời của cô.
Trong náo nhiệt có yên tĩnh.
Cô rất thích làm trà sữa, lúc trước Đào Gia Thiên không thích mấy cái đồ ngọt, nhưng vì cô vui nên anh cũng chịu. Miễn là có thời gian, anh ấy sẽ đến tiệm sách, buổi tối thì cùng cô ấy ở đó. Hai người rất hiếm khi về nhà họ Đào, ngoại trừ tiệm sách, họ chỉ về biệt thự riêng của anh mà thôi.
Nhưng mà...
Những điều đó, đều đã qua rồi.
Bỗng nhiên nghe người đàn ông nhắc lại, kí ức của Mộc Như Phương lại quay về,cô gấp sách lại, ngón tay thon dài đẹp đẽ vuốt ve các góc sách sau đó cầm lấy điện thoại lên, Mộc Như Phương đưa mắt nhìn lên thời gian cuộc gọi trên màn hình.
Anh ấy say rồi. Thích lảm nhảm lắm.
Thật là không giống với bộ dạng lãnh khốc, cao ngạo không chút lưu tình bình thường tí nào.
Đợi đã.....
Sao anh ấy lại nhớ tiệm sách Như Phương? Không phải anh ấy mất trí nhớ rồi sao?
Mộc Như Phương cắn chặt môi dưới.
Không lẽ gần đây anh ấy đã nhớ ra cái gì rồi?
Mộc Như Phương đang suy nghĩ thì bỗng bên đầu dây bên kia vang lên một thanh âm đàn ông lạ.
“ Tổng giám đốc Đào, Tổng giám đốc Đào, tôi có gọi xe cho anh rồi....” ......
------oOo------
Chương 518: Hồi ức
Hôm nay Đào Gia Thiên có một bữa tiệc.
Anh ấy có uống vài ly.
Anh đưa tay cởi lỏng cà vạt rồi dựa lưng vào ghế sofa, tinh thần anh lúc này mơ mơ hồ hồ. Càng say, anh lại càng nhớ những ký ức từ quá khứ, một mảnh kí ức liên quan tới tiệm sách Như Phương.
Hôm đó trời đổ mưa tuyết.
Anh từ công ty đi ra.
Tài xế lái xe đưa anh tới tiệm sách Như Phương.
Tiệm sách Như Phương giữa lòng thành phố náo nhiệt.
Tuy chỉ là một khu phố cổ ở thành phố Hải Châu nhưng lại là nơi nhộn nhịp bậc nhất, xung quanh đầy ắp những món ăn vặt, cùng trường học, có trường cấp hai, có trường cấp ba, khoảng cách lại rất gần nhau.
Cho nên, có rất nhiều học sinh thường xuyên tới đây mua sách.
Đào Gia Thiên đi vào, lúc anh đẩy cửa còn có tiếng leng keng của chuông gió.
Độ ấm trong tiệm vừa phải, những bông tuyết rơi trên vai áo cũng đã tan hết rồi, nhân viên thì đang bận rộn, nhìn thấy anh chỉ chào một tiếng sau đó lại quay qua tìm sách cho mấy cô cậu học sinh. Diện tích tầng một của tiệm sách này rất lớn, khu chính giữa để giá sách, xung quanh bốn góc được bày biện những bộ bàn ghế, trên mỗi chiếc bàn, ngày ngày đều được thay một giỏ hoa tươi.
Hôm nay là hoa Ngọc Lan.....
Anh ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt trong không khí.
Bên những bộ bàn ghế, những cô cậu học sinh đang chăm chú đọc sách, mặc kệ bên ngoài đang rơi tuyết như thế nào.
Đào Gia Thiên lên lầu.
Điểm cuối của chiếc cầu thang là một cánh cửa.
Được khóa bằng vân tay.
Vân tay anh cũng đã được nhập vào.
Anh đẩy cửa vào, một nơi hoàn toàn khác biệt.
Diện tích tầng hai giống như tầng 1.
Điều đập vào mắt đầu tiên, chính là một chiếc giá sách hình bậc thang xoắn ôc khổng lồ, lúc đó Mộc Như Phương đang dọn dẹp sách.
Bóng lưng của người phụ nữ đối diện anh.
Trên tay cô cầm một cây chổi lau, cô đang lau chùi giá sách, trông rất siêng năng nghiêm túc, một hạt bụi nhỏ xíu cô cũng không bỏ qua, bên ngoài trời đông giá rét, nhưng bên trong lại ấm áp cực kì. Người phụ nữ thân mặc áo sơ mi bằng vải nhung, kết hợp với quần jean đen, mái tóc đen dài buông xõa trên vai.
Cô nghiêng mặt.
Như thể cô biết anh đến rồi.
Nhưng vẫn không có ngẩng đầu lên.
Anh nhìn góc nghiêng của cô, đường nét tinh xảo vô cùng, sau đó anh cởi bỏ áo khoác rồi treo chiếc giá áo bên cạnh cửa, anh sải bước đi tới rồi cầm lấy chổi lau bắt đầu giúp cô lau chùi giá sách.
Người phụ nữ sau đó liền rửa sạch tay, vào trong pha cho anh một ly trà sữa.
Phía bên ngoài cửa tiệm, một trận tuyết lớn bắt đầu đổ xuống.
Những bông hoa tuyết lấp đầy cả những mái hiên cửa sổ. Kí ức của Đào Gia Thiên đến đây là chấm dứt.
Tâm trí anh như đang bị rượu thiêu đốt.
Một mớ hỗn độn.
Đào Gia Thiên mở mắt, tầm mắt anh lờ mờ.
Nhưng những mảnh kí ức lộn xộn này vẫn như vậy cuồn cuộn bên trong đầu anh nó phá vỡ mọi logic, phá vỡ mọi khoảng cách thời gian.Tiệm sách Như Phương, người phụ nữ pha trà sữa, đột nhiên lại chuyển qua một ngày trời nắng rực rỡ, một cô gái mặc đồng phục học sinh mùa hè màu xanh lam, tung tăng chạy trong sân trường.
Khuôn mặt cô gái trẻ trung non nớt, nhưng lại đẹp đẽ động lòng người. Suy nghĩ của anh từ lâu đã bị lẫn lộn, bị tan vỡ rồi.
Giờ đây chỉ còn lại một mớ lộn xộn.
Bạn hỏi anh ấy, bây giờ trong đầu anh ấy đang nghĩ gì, anh ấy á, anh không biết gì cả, anh chỉ biết, có một hình bóng không ngừng biến đổi, còn có một khuôn mặt lại dường như không thay đổi gì cả.
Sau đó, Đào Gia Thiên bắt đầu lục lọi điện thoại di động của mình.
Anh gọi cho người phụ nữ kia.
Vào khoảng hơn 10 giờ tối, tiệc rượu cũng gần tan. Bên cạnh mỗi lão tổng đều có một cô gái, bọn họ bắt đầu táy mái tay chân. Đào Gia Thiên ngồi dựa vào ghế sofa bên cạnh, cả người anh rã rời, một người trợ lí bên cạnh đỡ lấy anh.
Người phụ nữ này dám cúp điện thoại của anh hết lần này đến lần khác.
Lúc đầu, trợ lý không biết rằng Đào Gia Thiên đang gọi cho Mộc Như Phương.
Nhưng từ giọng điệu của người đàn ông này, anh trợ lí cũng từ từ phát hiện ra.
Anh biết mối ân oán giữa Tổng giám đốc Đào và cô Mộc.
Anh trợ lý tên là Trần Đạc, người tạm thời thay thế vị trí của Lục Diên Phong.
Gần đây mỗi lần Tổng giám đốc Đào nổi giận, nguồn cơn đều là từ cô Mộc kia.
Anh biết tối nay Tổng giám đốc Đào say rồi
Đây cũng không phải lần đầu tiên mà Tổng giám đốc Đào nhắc đến cô Mộc sau khi say rượu.
Trước đây cũng từng có vài lần rồi.
Khi Tổng giám đốc tặng cô Mộc cho Từ Hạo, anh đã say, lần đó anh đã say rất điên cuồng, miệng anh lúc đó không ngừng rên rỉ tên của cô Mộc.
...... ------oOo------
Chương 519: Video chat
Trần Đạc không hiểu....
Sau khi Tổng giám đốc uống say.
Dường như không còn bộ dạng căm hận cô Mộc như bình thường nữa rồi.
Anh thật sự không thể hiểu tình cảm giữa hai người.
Nhưng anh biết câu chuyện mất trí nhớ đẫm máu của cô Mộc và Tổng giám đốc năm đó.
Không một ai dám hé răng nhắc về chuyện đó cả, đặc biệt là sau khi Tổng giám đốc bị mất trí nhớ.
Nhưng mà tối nay.
Rõ ràng Tổng giám đốc.
Có gì đó không đúng lắm nha.
Miệng thì cứ lẩm lẩm bẩm bẩm nói đi nói lại, gì mà nhẫn, gì mà tiệm sách gì đó.
Dường như anh ấy đang tìm kiếm một câu trả lời.
Nhưng cô Mộc ở bên đầu dây bên kia,lại không trả lời bất kì gì cả. Anh giận lên rồi.
Anh phát hỏa mất rồi
Anh bắt đầu chửi mắng.
Những lời không nghe hay cho lắm.
Nhưng sau đó lại nguôi giận rất nhanh.
Miệng anh sau đó lại tiếp tục nói đi nói lại câu chuyện không có logic đó.
Anh muốn tìm đáp án, muốn đến điên lên được, nhưng khi không nghe được hồi âm thỏa đáng từ bên kia, anh lại điên cuồng chửi mắng như một đứa con nít, cô câm sao hả Mộc Như Phương, mẹ nó cô bị câm à, sao không nói tiếng nào vậy?
Trần Đạc thật sự rất muốn nói.
Cô Mộc....
Bây giờ không phải đang bị câm sao?
Nhưng mà lúc này đây, Đào Gia Thiên đang say bí tỉ như vậy, anh đúng là không nên chọt mồm vào thì hơn.
Cho đến khi, mấy ông tổng giám đốc đã dẫn bạn nữ của mình đi rồi. Bữa tiệc rượu tối naykết thúc rất nhanh.
Trần Đạc đỡ lấy Đào Gia Thiên: “Tổng giám đốc, Tổng giám đốc dậy thôi.”
Anh đưa mắt nhìn chiếc điện thoại di động mà Đào Gia Thiên nắm chặt trên tay,trên màn hình di động hiện thị thời gian của cuộc gọi, đã mười mấy phút rồi, anh mạnh dạn dìu Đào Gia Thiên dậy: “ Tổng giám đốc, ngài uống nhiều quá rồi, chúng ta về nhà thôi.”
Bước đi của Đào Gia Thiên đầy loạng choạng, anh lại không thể nhìn rõ gì cả.
Nhưng trong đầu anh vẫn tràn ngập suy nghĩ miên man.
“ Tại sao ...tại sao tiệm sách lại không còn nữa... cô đã bán nó rồi sao? Tôi đã phí tiền để trang trí mà, tôi đã trả tiền mua nó, còn cô lấy tư cách gì mà bán nó hả?”
Bên đầu dây bên kia.
Mộc Như Phương sững sờ.
Khi cô nghe được câu nói này.
Đầu ngón tay cô bất giác run lên.
Cô mấp máy miệng không nói được gì, đôi môi cô lúc này trở nên trắng bệch.
Lúc này cuộc gọi bất ngờ bị tắt, điện thoại của cô hết pin mất rồi. Cô rũ mắt nhìn vào màn hình tối đen.
Cả một lúc lâu.
Đôi môi cô bắt đầu run lên.
Khóe mắt bắt đầu đỏ ửng.
Cô đã dùng khẩu hình để đáp lại, nhưng thật tiếc, Đào Gia Thiên không thể nhìn thấy nó.
“ Đào Gia Thiên, chính anh đã bán nó, anh đã bán tiệm sách Như Phương đi chứ không phải tôi.”
Tâm trạng của Mộc Như Phương dần bình tĩnh trở lại. Cô bước xuống giường, tìm cáp dữ liệu để sạc điện thoại. Mười phút sau.
Một cuộc gọi video chat gọi đến.
Cô đã chờ nó rất lâu rồi.
Trong video, khuôn mặt nhỏ nhắn của Nặc Nặc xuất hiện, cô bé đã ngủ rồi, trên người bé được phủ một tấm chăn màu hồng, bên cạnh chiếc gối còn có một con búp bê thỏ màu hồng, nước mắt của Mộc Như Phương
bất giác rơi xuống, đã lâu lắm cô không được nhìn thấy cô con gái yêu quý của mình rồi.
Con gái cô lúc này đây.
Đang ngủ thật ngon.
Mộc Như Phương cắn chặt môi, Nặc Nặc... Nặc Nặc, cuối cùng mẹ cũng được thấy con rồi.
Cô bé dường như đã nục nịch hơn trước,đôi bờ má trẻ con ửng hồng đã bắt đầu mập hơn, đôi môi hồng chúm chím,trông rất khỏe mạnh. Cô đã chụp lại màn hình và cẩn thận lưu nó vào điện thoại di động của mình..
Bỗng nhiên một giọng nói trầm thấp vang lên.
Đó là một người hầu chăm sóc cho Nặc Nặc: “ Cô Mộc, Tiểu thư Thất Thất đang ngủ rất ngon, chúng tôi cũng chăm sóc cho cô ấy rất tốt, cô cứ yên tâm đi.”
Thất Thất.
Miệng cô lẩm bẩm cái tên này.
Bây giờ tên con bé là Thất Thất à? Cái tên nghe rất hay. Sau khi video chat kết thúc.
Cả đêm hôm nay.
Mộc Như Phương không hề chợp mắt tí nào.
Cô chỉ chăm chú nhìn vào bức ảnh mình vừa lưu.
Nặc Nặc ngủ thật là ngon.
........
------oOo------
Chương 520: Chùa cảnh minh
Hoàn cảnh trong đoạn video chat vừa nãy, rõ ràng là rất tốt.
Cuộc sống bây giờ của Nặc Nặc nhất định là không tệ, tuy Tề Thâm uy hiếp cô, bắt cô ở lại bên cạnh Đào Gia Thiên để trộm văn kiện bí mật, nhưng mà Nặc Nặc được sống khỏe mạnh, cô được nhìn khuôn mặt đáng yêu ngủ say của con bé, Mộc Như Phương cảm thấy,tất cả những gì mình đã hy sinh cũng thật rất xứng đáng mà.
Những khổ đau cô phải chịu đều xứng đáng cả. Trời sáng tinh mơ.
Mộc Như Phương mở mắt, cô dứt khoát xóa tấm ảnh chụp màn hình kia đi.
Mặc dù cô đã trở thành con gái nuôi của Trọng Hoài Viễn, coi như đã có được một ngọn núi lớn để dựa dẫm.
Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là cô ấy có thể làm bất cứ điều gì cô ấy muốn.
Cô vẫn phải thật cẩn thận với những thứ trong điện thoại mình.
Đồng thời, cô cũng xóa các bản ghi cuộc gọi với Tề Thâm và số điện thọai kia nữa.
Và cô cũng âm thầm đọc thuộc số điện thoại di động của cô người làm tối qua.
Ghi nhớ thật kỹ trong lòng.
......
Đào Gia Thiên cũng thức dậy vào sáng sớm tinh mơ. Tối qua anh không nhớ kéo rèm cửa lại.
Tờ mờ cỡ 7 giờ sáng, mặt trời chiếu qua khung cửa sổ rọi lên khuôn mặt tuấn lãng của người đàn ông.
Anh mở mắt.
Bụng anh lúc này cồn cào buồn nôn. Anh đã uống quá nhiều vào đêm qua.
Người đàn ông ngồi dậy, chân bước khỏi giường rồi đi vào phòng tắm. Anh đưa tay vào vòi hứng nước để rửa mặt cho tỉnh táo, nhưng khi mu bàn tay anh bị ướt, một cơn đau rát lập tức truyền tới. Đào Gia Thiên rũ mắt nhìn xuống, một dấu răng lớn còn hằn trên mu bàn tay anh, vệt máu hôm qua đã khô lại, đây rõ ràng là dấu răng do người cắn mà.
Nhưng không ai dám hỏi anh cả.
Anh đưa mắt về nhìn vết máu đã khô lại.
Đúng rồi, là chiều hôm qua, là do hàm răng sắc nhọn của người phụ nữ kia.
Đột nhiên khóe môi người đàn ông cong lên.
Dám cắn tôi à.
To gan thật đấy.
Đúng là, mèo con không được nuôi bên cạnh lâu ngày sẽ trở nên hung dữ mà.
Giỏi lắm.
Vòi nước trong phòng tắm rất lớn, người đàn ông đưa tay hứng nước lạnh rồi tạt lên mặt, giờ đây cả người anh hoàn toàn tỉnh táo rồi.
Mười giờ sáng.
Đào Gia Thiên có mặt tại trụ sở Đào Thị.
Trần Đạc theo sau anh, anh ta đang báo cáo về lịch trình trong tuần.
Sau khi báo cáo xong, anh ta có hơi ngập ngừng do dự như muốn nói gì đó.
Đào Gia Thiên thảnh thơi ngồi trên ghế sofa, đôi chân dài miên man bắt chéo lại.
Anh đưa tay nắn nắn mi tâm của mình.
Anh vốn đã mắc bệnh đau đầu, tối hôm qua lại uống quá nhiều rượu, bây giờ đã khó chịu lại càng khó chịu hơn.
“Có chuyện gì vậy, nói đi!” Thanh âm nhàn nhạt trầm thấp của người đàn ông vang lên.
Trần Đạc nói: “ Là bà chủ, sáng nay bà có gọi điện tới nói buổi chiều muốn đi chùa Cảnh Minh thắp nhanh, muốn Tổng giám đốc cùng đi.”
Tống Tẩm Như quả thật có thói quen này.
Cứ lâu lâu bà ta lại tới chùa Cảnh Minh một lần để thắp nhang lễ phật.
Đào Gia Thiên cũng biết thói quen của mẹ mình, anh gật đầu: “ Tôi biết rồi.
Thời tiết hôm nay rất tốt, mặc dù vẫn còn se se cái lạnh của những ngày đầu đông, Mộc Như Phương đang chuyên tâm học làm bánh với dì Tang. Dì Tang là một người miền Bắc đích thực nên tay nghề của bà vô cùng giỏi: “ Tiểu thư, cô học nhanh thật đó, làm xong cái này tôi dạy cô làm bánh Palmier nha.”
Mộc Như Phương gật đầu.
Dì Tang nói: “ Chiều nay bà chủ có tới chùa Cảnh Minh để thắp hương, cô cũng đi cùng đi.
Mộc Như Phương đương nhiên không từ chối, bởi vì cô cũng muốn tới để cầu phúc cho Nặc Nặc mà.
......
Chùa Cảnh Minh khá là nổi tiếng. trong nội viện còn có một cây lên tới hàng trăm năm tuổi, trên tán lá cây xum xuê được nhuộm đỏ bởi những tấm lụa màu đỏ tươi, trên đó chính là ước nguyện của mọi người khi đến chùa.
Năm sáu năm trước Mộc Như Phương đã từng tới đây.
Nhưng lần đó, cô đi cùng với Tống Tẩm Như và Đào Gia Thiên.
Lúc đó, cô cũng cầu cho mình một điều ước.
Mộc Như Phương bước xuống xe rồi theo Minh Lê bước vào trong chùa. Có hai vị sư phụ đang dọn lá trong sân trước chùa.
Chùa Cảnh Minh rất nổi tiếng vì khá linh thiêng.
Nên nơi này mỗi ngày đều tấp nập người đến cúng dường.
Cô đi đến sảnh rồi quỳ xuống tấm nệm. Cô hy vọng rằng Nặc Nặc có thể sống một cuộc sống thật khỏe mạnh, cô hy vọng cô và Đào Gia Thiên sẽ sớm..
Sớm vui vẻ trở lại, nợ nhau cũng được, hận nhau cũng được, tất cả những điều đó đều sẽ trở thành dĩ vãng, cô hy vọng cuộc sống của mình sẽ trở lại như những gì vốn có.
Mong muốn của Minh Lê rất đơn giản.
Bà chắp hai tay lại, trong lòng thành tâm thầm cầu nguyện, sau đó dì Tang đứng bên cạnh đỡ bà đứng lên. Đột nhiên một giọng nói phát ra từ phía sau bà: “ Bà Trọng, là bà sao, trùng hợp vậy.”
------oOo------