CHƯƠNG 551 - 560
Chương 551 LỰC SÁT THƯƠNG VÔ HÌNH
Kiều Thừa Du đã một tuần không về nhà, ở bên ngoài không biết bao nuôi cô vợ bé nào. Tạ Tiểu Quân ở phòng khách trên tầng, vừa cãi nhau với Kiều Thừa Du trong điện thoại. Hai mắt Tạ Tiểu Quân đỏ hoe, những thứ có thể đập ở xung quanh đó đều bị bà đập vỡ hết.
Lúc Kiều Thừa Du nghèo khó bà cũng chẳng ruồng bỏ mà luôn ở bên cạnh giúp đỡ ông. Bây giờ làm ăn lớn rồi, con gái bọn họ cũng đã 22 tuổi, vậy mà ông ta lại dám ở bên ngoài làm trò xằng bậy. Đám phụ nữ kia có gì tốt chứ?
Tạ Tiểu Quân giậm chân, đem cơn thịnh nộ trong lòng phát tiết ra ngoài.
Trước đây còn đỡ, Kiều Thừa Du còn nhẫn lại được, mỗi tuần đều về nhà diễn kịch với bà. Còn hiện tại, người phụ nữ kia dám cả gan gọi vào điện thoại bà, diễu võ dương oai nói Thừa Vũ ngủ cùng cô ta đêm qua!
“Bà chủ, bà chủ.”
Quản gia bước lên lầu.
Tạ Tiểu Quân ngồi trên ghế sofa: “Có chuyện gì?”
Quản gia dường như đã quen Tạ Tiểu Quân như vậy. Quản gia cũng là người tinh tế, Tạ Tiểu Quân đối với bà cũng không tệ. Trong cuộc sống đời thường, quản gia vô cùng trung thành với nhà họ Kiều, và cũng biết rằng Kiều tiên sinh bên ngoài có người phụ nữ khác.
“Bà chủ, cô Đào đang ngồi ở dưới lầu.”
“Ồ, Y Y đến rồi à.” Tạ Tiểu Quân đứng lên sửa sang lại quần áo: “Tôi biết rồi, tôi xuống liền bây giờ.”
Quản gia tiếp tục nói:“Đi cùng cô Đào còn có một cô gái khác, trí nhớ tôi tệ quá, không nhận ra là tiểu thư nhà nào.”
Quản gia thực sự không nhận ra.
Từ “trí nhớ tệ” này chẳng qua chỉ là một cách nói khiêm tốn.
Thành phố Hải Châu này có những vị thiên kim nào, chỉ cần nói tên và đứng trước mặt bà, bà đều có thể nhận ra. Nhưng vị tiểu thư này….
“Bà không nhận ra sao?” Tạ Tiểu Quân có chút bất ngờ, bởi vì bà hiểu rõ, quản gia là một người tinh tế, những vị tiểu thư có thể chỉ mặt gọi tên ở thành phố Hải Châu này quản gia nhà bà đều rõ mồn một.
Nhưng nếu đã đi cùng với Đào Y Y, làm sao có thể là người thường.
Quản gia còn nhận ra được chiếc váy màu xanh nhạt trên người vị tiểu thư kia có giá trên chục triệu.
Người bình thường đâu có thể mua được.
Nhưng thật kì lạ, quản gia thực sự không nhận ra đó là tiểu thư nhà nào, tùy tiện hỏi lại sợ đắc tội.
Sự phẫn nộ chồng mình ngoại tình bao nuôi tiểu tam đã dịu đi không ít,Tạ Tiểu Quân có chút hứng thú nói: “Ồ, để tôi đi xem sao.”
Quản gia nói: “Vị tiểu thư đó, vô cùng…vô cùng xinh đẹp.”
Vô cùng, xinh đẹp.
Bốn chữ, hai từ này kết hợp lại với nhau, khiến Tạ Tiểu Quân vừa bước xuống lầu vừa cười: “Làm gì có chuyện đó, xinh đẹp đến vậy lại không có tên có tuổi sao?”
Quản gia cười cười, vừa đi theo Tạ Tiểu Quân xuống lầu, vừa đưa tay vẫy người làm căn dặn đi lên lầu dọn dẹp lại phòng khách tầng hai, dọn dẹp đống hỗn độn mà Tạ Tiểu Quân đập vỡ để phát tiết kia.
“Dì Quân” Đào Y Y nhìn thấy Tạ Tiểu Quân đi tới, cười ngọt ngào một tiếng.
Tạ Tiểu Quân cười: “Y Y đến rồi đấy à, sao không báo cho dì một tiếng, mẹ con dạo này khỏe chứ?” Tuy hỏi thăm vậy, nhưng ánh mắt Tạ Tiểu Quân lại dừng vài giây ở người bên cạnh Đào Y Y – Mộc Như Phương, đồng thời âm thầm kinh hãi. Trên đời này nghiễm nhiên lại có người phụ nữ xinh đẹp đến vậy sao.
Vẻ đẹp này không hề tầm thường.
“Mẹ con rất khỏe, chính bà ấy kêu con đến, bà nói chú Kiều rất thích lá trà Ngân Tiêm ở cách núi, vừa dịp trong nhà có, liền mang đến biếu.”
Câu nói này của Đào Y Y trực tiếp dem mọi tội lỗi của bản thân xóa sạch.
Nói thành Tống Thấm Như kêu cô đến là để những chuyện tiếp theo xảy ra theo đúng ý mình mà chuẩn bị.
Tạ Tiểu Quân vừa nghe đến hai chữ “chú Kiều” liền cảm thấy nhức nhối bên tai. Nộ khí của cuộc nói chuyện vừa nãy chưa nguôi hết, lúc này vẫn đang nén ở lồng ngực, nhưng trước mặt thế hệ sau, bà không thể phát tiết ra được, mà…
Tạ Tiểu Quân nhìn Mộc Như Phương:”Vị này là…”
Mộc Như Phương đang định trả lời, Đào Y Y liền mở miệng: “Cô ấy tên Như Phương, cổ họng cô ấy có chút khó chịu, là con gái dì Minh Lê ạ.”
Minh Lê!
Tạ Tiểu Quân lập tức hiểu ra, một lần nữa đưa con mắt uyển chuyển quang minh chính đại đánh giá Mộc Như Phương, dùng ánh mắt phác thảo thân hình Mộc Như Phương một lượt, dường như còn muốn phác họa cả chiều cao của Mộc Như Phương. Thì ra đây chính là con nuôi của Trọng Hoài Viễn và Minh Lê.
Cùng lúc đó, Mộc Như Phương cũng đánh giá Tạ Tiểu Quân.
Tuổi tác Tạ Tiểu Quân không lớn lắm, tuổi tác thực chắc cũng khoảng dưới 45 nhưng được chăm sóc vô cùng tốt, nhìn giống như 30 vậy. Hơn nữa bà nói chuyện ngữ điệu nhỏ nhẹ, càng nghe càng thấy trẻ.
Giọng điệu nhỏ nhẹ này, nghe ước chừng chỉ khoảng 27-28 tuổi.
Khác với giọng điệu ôn hòa của Minh Lê.
Tạ Tiểu Quân mặc chiếc sườn xám màu xanh đen thoải mái, giống như quần áo học sinh thời dân quốc, tóc lượn sóng bồng bềnh.
“Như Phương à.” Tạ Tiểu Quân cười: “Mau ngồi đi, sao vậy chứ? Ngay cả chút điểm tâm cũng chưa mang lên. Mau làm đậu phụ hạnh nhân và bánh nâm xôi mà Y Y thích ăn, Như Phương à, con thích ăn gì? Để dì làm cho con.”
Mộc Như Phương không nói chuyện, cô liếc mắt nhìn Đào Y Y.
Dù sao để Đào Y Y làm phiên dịch miễn phí cho cô cùng rất tốt.
Đào Y Y nghiêm túc suy nghĩ hai phút, Mộc Như Phương thích ăn gì nhỉ?
“Chuẩn bị cho cô ấy một cốc trà sữa đi, và bánh tai voi nữa ạ.” Đào Y Y nhớ lại một lúc. Hình như trong ấn tượng của cô, khi Mộc Như Phương mở hiệu sách, trên lầu có một cửa hàng trà sữa quy mô nhỏ.
Đào Y Y đến lúc này mới phát hiện, cô cùng Mộc Như Phương sớm tối bên nhau đã hơn mười năm, nhưng có rất nhiều điều cô vẫn không biết về Mộc Như Phương.
Chính xác mà nói, không đủ hiểu biết.
Cô càng lúc càng phát hiện, cô chỉ hiểu vẻ bên ngoài của Mộc Như Phương, không thể nào mà đi sâu vào tìm hiểu được, hoặc có thể bởi vì những cảm xúc ghen ghét đố kị của cô đối với Mộc Như Phương khi còn nhỏ, khiến cô không thích Mộc Như Phương, cũng không chủ động hiểu biết và ghi nhớ.
Đào Y Y lặng lẽ đưa mắt liếc nhìn Mộc Như Phương. Cô vừa đưa tách cà phê lên môi, không biết là do ly sứ trắng mạ vàng đẹp hay bàn tay cô đẹp nữa. Đào Y Y lại một lần nữa nhìn xuất thần. Trong nháy mắt, trong đầu Đào Y Y hiện ra hình ảnh anh trai và Mộc Như Phương ở bên cạnh nhau.
Đột nhiên lại có tâm tư này.
Đào Y Y đột nhiên cảm thấy, trên thế giới này, ngoài cô gái này ra, không ai có thể xứng đôi với anh trai mình hết.
Kể cả là Thiệu Vy Vy và Ngu Thanh Âm trước kia.
Đối với suy nghĩ đột nhiên xuất hiện này, Đào Y Y theo bản năng hướng về Mộc Như Phương mà thưởng thức vẻ đẹp của cô. Hồi còn nhỏ cô luôn đố kị Như Phương, đố kị anh trai đối tốt với cô còn hơn cả em gái ruột là mình, đố kị đàn anh khóa trên mình yêu tầm thường xuyên gửi thư tình cho Như Phương.
Nhưng bây giờ trưởng thành rồi, thưởng thức vẻ đẹp con người cũng là một loại bản năng.
Khi Đào Y Y nhìn góc nghiêng khuôn mặt Mộc Như Phương đến xuất thần, Tạ Tiểu Quân cũng như vậy.
Bà lần đầu tiên gặp người con gái xinh đẹp đến vậy. Xinh đẹp là từ để hình dung những thứ hoàn mỹ. Tạ Tiểu Quân cũng thường được người khác khen ngợi. Nhưng cô gái mặc chiếc váy màu xanh nhạt đang ngồi trên ghế sofa kia mới thực sự xinh đẹp, vẻ đẹp không tỳ vết. Chắc cô cũng chỉ trang điểm nhẹ. Vẻ đẹp này là vẻ đẹp vô hình nhưng cũng là vũ khí sát thương sắc nhọn nhất.
Quả là sự sát thương vô hình.
·
Chương 552 TÂM TƯ
Trong lòng bà không thể không cảm thán, Minh Lê thật thông minh.
Giữ một đứa con gái xinh đẹp ở lại nhà mình, còn cho cô một danh phận là con gái nuôi. Như vậy có thể danh chính ngôn thuận giữ cô lại ở bên cạnh, hơn nữa cũng để đảm bảo Trọng Hoài Viễn không có tâm tư nào khác.
Bà không phải coi thường Trọng Hoài Viễn.
Tuy rằng danh tiếng của Trọng Hoài Viễn vô cùng tốt, không có bất kỳ điều tiếng nào bên ngoài, thanh danh tốt hơn Kiều Thừa Du tên đàn ông thối tha này trăm lần. Nhưng càng là người đàn ông trong sạch nho nhã như vậy, khi vướng vào thì càng trở nên điên cuồng. Tạ Tiểu Quân sớm đã nghĩ thông rồi.
Người đàn ông nào công thành danh toại, có chút tiền tài bản lĩnh mà ở ở ngoài không bao nuôi nhân tình chứ.
Trọng Hoài Viễn dựa vào gì mà ở ngoài vũng bùn này.
Điều này là không thể.
Không có bất kì người đàn ông có tiền nào sạch sẽ cả. Lúc còn trẻ nói những lời ngon mật ngọt rằng thật lòng yêu em, lúc đó có thể là do gia nghiệp chưa phát triển, lời nói thật lòng thật dạ, nhưng về sau liền thay đổi.
Đàn ông ăn vụng là một loại bản năng.
Chiêu này của Minh Lê thật tuyệt diệu.
Giữ một người con gái xinh đẹp ở lại nhà mình, còn cho cô danh phận con gái nuôi. Như vậy có thể danh chính ngôn thuận giữ lại ở bên cạnh, như vậy, cơ bản không dám làm ra chuyện gì, hơn nữa…
Một người xinh đẹp như vậy, nếu như sau này thành hôn, nhất định sẽ giúp ích được cho nhà họ Trọng.
Tạ Tiểu Quân nở nụ cười: “Như Phương à, có thời gian thường xuyên cùng Y Y đến nhà dì nhé, bảo mẫu nhà dì tay nghề khá tốt.”
Mộc Như Phương gật đầu, biểu thi cảm ơn, có chút khách khí.
Đào Y Y nói: “Được ạ, con sẽ đến, Như Phương cũng chưa từng gặp Kiều Hi Vũ. Đợi có thời gian, con sẽ giới thiệu hai người họ với nhau.”
“Đương nhiên là được rồi.”
Tạ Tiểu Quân nghe Đào Y Y nói Mộc Như Phương cổ họng không thoải mái, không thoải mái cũng chỉ có độ, nhưng luôn không mở miệng nói chuyện như vậy khiến bà cũng thấy ngờ vực, trừ khi…
Trừ khi là người câm.
Điều này khiến bà có chút tiếc nuối, một cô gái xinh đẹp như thế, vậy mà lại bị câm.
Giống như một vết nứt nhỏ trên đồ sứ trắng tinh xảo hoàn mỹ, nhưng mà cũng không quá nghiêm trọng, quan trọng là cốt cách xinh đẹp.
“Y Y, Như Phương, buổi trưa ở lại đây dùng cơm đi, để dì kêu người làm đi chuẩn bị.” Tạ Tiểu Quân đề nghị.
Đào Y Y cũng không từ chối: “Vâng, con cũng nhớ món cá chua ngọt dì Thái làm.”
Dì Thái chính là bảo mẫu nhà họ Kiều, nhà họ Đào và nhà họ Kiều quan hệ qua lại khá tốt, nhất là Tống Thấm Như thường xuyên đến tìm Tạ Tiểu Quân, cho nên bảo mẫu cũng đều biết khẩu vị của Đào Y Y.
Tạ Tiểu Quân nhìn Như Phương, ôn hòa hỏi: “Như Phương thích ăn gì?”
Câu này Đào Y Y biết!
Cô lập tức trả lời: “Cô ấy thích ăn đồ ngọt! Cá chua ngọt cũng rất thích, còn thích ăn sụn chua ngọt, sườn chua ngọt các loại.”
Lời nói này vừa nói ra, dì Thái lập tức gật đầu: “Trong nhà đều có, tôi sẽ đi làm ngay, các cô chờ một chút nhé.”
Còn Tạ Tiểu Quân ngồi bên cạnh có chút kinh ngạc.
Bởi vì…
Đào Y Y làm sao có thể quen thuộc với khẩu vị ăn uống của Như Phương này đến vậy.
Bà cũng không phải không hiểu Đào Y Y, bà và Tống Thấm Như quan hệ khá tốt, nhưng cũng có lúc bà ghét Tống Thấm Như, nhưng dù sao thế lực nhà họ Đào cũng lớn, chèn ép bọn họ. Những ngày thường bà cũng phải xem sắc mặt của Tống Thấm Như vài phần.
Bà đã nhìn Đào Y Y từng bước trưởng thành.
Làm sao có thể không biết bạn bè của Đào Y Y cơ chứ. Ngoại trừ hay hẹn Hi Vũ nhà mình thỉnh thoảng đi chơi ra, còn hay đi cùng đám tiểu thư trong giới thượng lưu ra ngoài, lúc đó nhà họ Trọng chưa nhận đứa con nuôi này.
Nhà họ Trọng nhận đứa con nuôi này chỉ là chuyện xảy ra trong vài tháng gần đây.
Đào Y Y và Như Phương này, giống như rất quen thuộc.
Đến khẩu vị ăn uống cũng hiểu biết rõ.
Điểm này khiến Tạ Tiểu Quân kinh ngạc, có điều cũng chỉ là kinh ngạc thôi. Bà cười dặn dò bảo mẫu, sau đó nói với quản gia: “Hi Vũ bao giờ về nhà, Y Y đã đến đây rồi.”
Quản gia lúc trước đã nghe qua lời dặn dò của Đào Y Y, nói: “cô chủ và bạn đi xem phim rồi, sáng nay lúc đi nói xem xong phim về liền, sẽ ăn cơm trưa ở nhà, chắc sắp về rồi ạ.”
“Được.”
Nhà họ Phó
Trần Bội Quân vô cùng cao hứng, bởi vì cháu đích tôn của mình cuối cùng cũng có chút khởi sắc, sáng sớm hôm nay khí sắc không tệ. Trần Bội Quân ở trong phòng ngủ, nhìn Phó Vân Châu: “Vân Châu, nghỉ ngơi chút đi, đống tài liệu này con đừng xem nữa.”
“Con biết rồi, bà nội. Con không mệt, bà đi nghỉ ngơi đi.” Tài liệu này là do Phó Cận Nhiên mang đến, là hạng mục đầu tư của Phó Thị, cần anh phải kí tên. Sản nghiệp nhà họ Phó đều do Phó Quân xử lý, nhưng sản nghiệp lớn như vậy, đè nặng lên một mình Phó Quân cũng không được, nhưng Phó Cận Nhiên có đôi khi chơi bời lêu lổng, không thèm quản lý việc nhà họ Phó, thỉnh thoảng cậu ấy cũng giải quyết đôi chút, như cần cậu kí tên, hay kêu trợ lý xét duyệt xong rồi mang tài liệu đến cho Phó Vân Châu.
Trợ Lý đã xét duyệt xong rồi, chỉ cần anh kí tên là xong.
Nhưng anh nằm ở nhà đã lâu, nên có thói quen xem tỉ mỉ chi tiết. Một phần cũng vì buồn chán, hơn nữa biết đâu không may xảy ra chuyện gì…
Nhìn Phó Vân Châu thần sắc khá tốt, Trần Bội Quân nở nụ cười: “Con đó, thực sự phải cảm ơn Cận Nhiên, nếu không phải vì có nó, ta đã sớm bị dọa chết khiếp rồi.”
Phó Vân Châu cười, nụ cười của anh thiếu sinh khí, nhưng rất ấm áp: “Đương nhiên cần cảm ơn cậu ấy, quãng thời gian này cậu ấy vất vả rồi.”
Anh cũng nghe nói qua, vốn dĩ anh không biết có trụ nổi không, đột nhiên Lương Tống mang đến một vị thuốc, anh vậy mà từ từ hồi phục lại. Tuy nhiên cơ thể vẫn yếu như vậy, nhưng không nguy hiểm đến tính mạng.
Lương Tống là trợ thủ đắc lực bên cạnh Phó Cận Nhiên, thuốc chắn chắn là do Phó Cận Nhiên tìm được, nhưng rốt cuộc không biết là thần dược gì.
Tuy Phó Vân Châu không hỏi cậu ấy, nhưng trong lòng cũng hiểu rõ nhất định không bình thường, tất nhiên cực kì khó tìm, cho nên anh rất cảm ơn đứa em trai này.
Anh và Phó Cận Nhiên tuy rằng không phải một mẹ sinh ra.
Nhưng từ nhỏ tới lớn, chưa từng xảy ra mâu thuẫn gì, ngược lại còn chung sống hòa hợp. Tình trạng sức khỏe Phó Vân Châu từ nhỏ đã không tốt. Anh không lớn hơn Phó Cận Nhiên bao nhiêu, chỉ khoảng một tuổi. Nhà họ Phó cũng chỉ có bọn họ là con, bà nội từ nhỏ luôn đối xử công bằng với cả hai người bọn họ.
Anh và Phó Cận Nhiên chung sống cũng không có tin tức cẩu huyết truyền ra ngoài rằng anh em tranh giành gia nghiệp, con cả bệnh chết là do con thứ hãm hại,…
Ngược lại…
Phó Cận Nhiên không thích quản lý Phó Thị một chút nào.
Trong ấn tượng của Phó Vân Châu, Phó Cận Nhiên cự tuyệt Phó Quân hai lần. Lần thứ ba đến Phó Thị, nhưng chỉ là để tìm một chức vụ hữu danh vô thực để ngồi, cậu cũng không đồng ý quản lý , giống như hiện tại vậy, mỗi ngày đều kêu trợ lý xem xét kĩ tài liệu, cái nào cần ký tên thì mang đến cho Phó Vân Châu kí, còn bản thân thì nhàn rỗi. Phó Vẫn Châu bởi vì lý do sức khỏe, từ nhỏ đã trưởng thành sớm, tuy không lớn hơn Phó Cận Nhiên là bao, nhưng vẫn mang tâm tính bậc trên đối với Phó Cận Nhiên.
Anh hiểu rõ tình hình sức khỏe của bản thân, cũng hiểu rõ lời đồn thổi bên ngoài.
Anh chăm sóc Phó Cận Nhiên giống như em trai mình vậy, rất cưng chiều tính tình cậu. Khi Phó Quân kêu Phó Cận Nhiên đến công ty nhưng Phó Cận Nhiên không đồng ý, Phó Vân Châu đã cầu xin ông. Trong mắt người ngoài, là do anh thao túng quyền hành, bệnh ốm sắp chết rồi vẫn không muốn buông tay.
·
Chương 553 HỒI ỨC(1)
Nhưng người khác không biết rằng, quan hệ của anh với Phó Cận Nhiên thực sự rất tốt.
Phó Vân Châu lấy điện thoại ra, gọi cho Phó Cận Nhiên: “Mấy ngày nay em có rảnh thì thường xuyên về nhà đi, dì Tiểu Nhu thường xuyên nhắc đến em đấy. ” Anh nói: “Bà nội tuổi tác cũng lớn rồi.”
Phó Cận Nhiên không ở nhà họ Phó.
Anh có nhà riêng ở ngoài, hơn nữa còn có vài căn.
Cho nên có lúc Thẩm Tiểu Nhu muốn tìm đứa con trai này cũng không biết phải tìm ở đâu. Nếu như Phó Cận Nhiên không nghe điện thoại thì Thẩm Tiểu Nhu cơ bản không biết con trai ở đâu nữa.
Vì thế…
Lúc Phó Vân Châu đi dạo ngoài vườn hoa thường nghe thấy Thẩm Tiểu Nhu than phiền với lão phu nhân.
Trần Bội Quân cũng không thể quản được Phó Cận Nhiên. Tính cách của Phó Cận Nhiên, từ nhỏ đã phải dùng từ “dã” để hình dung.
“Vâng, đợi có thời gian rồi tính.” Phó Cận Nhiên nói.
Phó Vân Châu hỏi: “Em hiện tại ở đâu?”
“Ở công ty.”
“Văn kiện anh đã kí, kêu Lương Tống lấy mang về rồi.”
“Được, anh cả, anh phải nghỉ ngơi cho tốt, sức khỏe hôm nay sao rồi?”
“Khá hơn rồi, hít thở dễ dàng hơn nhiều.” Phó Vân Châu biết bản thân đã đến quỷ môn quan, đều nhờ có đứa em trai này kéo lại. Tuy nhiên không biết vị thuốc nào thần kỳ đến vậy, Phó Cận Nhiên mang về như thế nào, cũng không biết phương thuốc gì, nhưng anh biết rằng nhất định tốn không ít công sức, bản thân cũng không hỏi gì nhiều: “Cận Nhiên, cảm ơn em. Vất vả rồi.”
“Anh cả đừng nói vậy. Chỉ cần sức khỏe anh không sao là được.”
Sau khi tắt điện thoại, Phó Cận Nhiên ném điện thoại sang một bên, hai tay gối lên sau đầu, dựa vào ghế sofa được làm bằng da thật trong phòng làm việc. Anh thực sự đang ở công ty, tuy nhiên không phải công ty Phó Thị.
Chỗ này là công ty của anh.
Mà Phó Vân Châu nói bản thân hô hấp đã thuận lợi hơn nhiều.
Khiến cho Phó Cận Nhiên bất giác nghĩ, dược nữ này quả là độc nhất vô nhị, mà hiệu quả kì diệu này không thể truyền ra ngoài được. Nếu như để người khác biết được nhất định sẽ xảy ra một hồi gió tanh mưa máu, e rằng sẽ có nhiều người phải chết.
Mà Tang Lạc này…
Phó Cận Nhiên nghĩ đến đôi má trắng nõn nà của cô gái này, đôi mắt long lanh mang theo chút sợ hãi, hoảng hốt đó, tim anh đột nhiên như bị bóp nghẹt.
Anh đứng dậy cầm lấy áo vest, mở cửa chuẩn bị đi ra ngoài. Doãn Minh Tước bước đến, đưa tay ra chặn trước mặt anh, nói đùa: “Đi đâu vậy? Phó tổng, trong thời gian làm việc định lén lút chuồn đi sao?”
Phó Cận Nhiên liếc nhìn hắn một cái: “Cậu đến đây làm gì?”
“Đây cũng là công ty của tôi, tôi không thể đến sao?” Doãn Minh Tước nói.
Không sai.
Đây là công ty do Doãn Minh Tước và Phó Cận Nhiên cùng nhau mở, lĩnh vực kinh doanh vô cùng đa dạng, như các ngành: điện ảnh và truyền hình, bất động sản, công ty đá quý, du lịch nhà hàng,… Dường như chỉ cần buôn bán kiếm được tiền thì bọn họ đều làm.
Vị trí của Doãn Minh Tước ở nhà họ Doãn rất thấp, anh bị cả đám người lớn tuổi cùng anh trai đè đầu cưỡi cổ. Phó Cận Nhiên mặc kệ chuyện ở Phó Thị, suốt ngày cà lơ cà phất không chịu quản lý chuyện công ty. Hai người làm bạn đã lâu, chỉ có điều có chút không tương đồng.
Tình hình của Phó Cận Nhiên ở nhà họ Phó không giống với Doãn Minh Tước.
Doãn Minh Tước thường hay trêu đùa anh: “Chờ anh trai cậu chết, tài sản trong nhà đều là của cậu, hà cớ gì hợp tác cùng tôi.” Cậu ta bị người nhà đè đầu cưỡi cổ. Anh trai cậu ta không dịu dàng được như Phó Vân Châu, hận không thể khiến cho cậu chết.
Phó Cận Nhiên vô cùng tôn trọng người anh trai này, tuy rằng không thích câu nói “Chờ anh trai cậu chết, tài sản trong nhà đều là của cậu”, nhưng ngược lại chẳng có chút thịnh nộ. Anh biết được tình cảnh của Doãn Minh Tước ở nhà họ Doãn ra sao, cũng hiểu Doãn Minh Tước không phải cố ý nói như vậy. Điều này là sự thật, nếu như nhà họ Phó không còn Phó Vân Châu, anh thực sự trở thành người thừa kế duy nhất, tất cả tài sản nhà họ Phó đều là của anh, nhưng…
Gia sản nhà họ Phó, anh lại không muốn có.
Anh không quan tâm đến điều này.
Phó Cận Nhiên nói: “Vậy cậu đến đi, tôi đi trước đây.”
“Vừa mới đi làm được vài tiếng liền chuẩn bị tan làm ư? Bây giờ chưa phải giờ tan tầm nhỉ?” Còn gần nửa tiếng nữa, Doãn Minh Tước vẫy tay, nói với nữ trợ lý ở bên ngoài: “Ghi cho Phó tổng tội về sớm.”
Nữ trợ lý biết Doãn Minh Tước đang nói đùa, che miệng cười nói: “Vâng ạ.”
Phó Cận Nhiên về đến nhà.
Anh có rất nhiều nơi ở, nhưng thường xuyên đến nhất là chỗ này. Lúc ấy Lương Tống hỏi anh, sắp xếp cho dược nữ ở đâu, Phó Cận Nhiên nói ở đây.
Lý do vì sao ư?
Phó Cận Nhiên tất nhiên không phải thích cô gái này rồi.
Dù sao cũng chưa từng gặp mặt.
Có điều là anh đã tiêu 24 tỷ để có được, hơn nữa còn mang thân phận dược tộc bí ẩn, mà dược nữ này không phải tầm thường. Để cô ở nơi khác, anh không yên tâm, giống như khi có được một viên đá quý phải dùng giá cao mới mua được, nhất định sẽ phải đặt ở nơi bản thân ngày ngày đều có thể thấy.
Nữ giúp việc đang dọn dẹp phòng khách, thấy Phó Cận Nhiên tiến vào liền nói: “Cậu về rồi ạ.”
“Phó Cận Nhiên liếc nhìn phòng khách, anh thường xuyên về đây, nhưng không phải ngày nào cũng vậy, có những lúc ở lại luôn công ty, anh nói: “Không có bụi thì không cần ngày nào cũng phải lau.”
Nữ giúp việc gật đầu.
Phó Cận Nhiên nhấc chân chuẩn bị bước lên lầu, đột nhiên dừng lại một chút, rồi lại tiếp tục bước đi đến phòng ngủ. Phòng ngủ chính và phòng để đồ của phòng ngủ phụ đều giống nhau, hai căn phòng ngủ của đối diện nhau.
Phó Cận Nhiên gõ cửa phòng ngủ phụ, nhưng không có hồi âm.
Anh mở cửa ra, thấy căn phòng trống không.
Phó Cận Nhiên nhíu mày, đi xuống dưới lầu: “Tang Lạc đâu?”
Nữ giúp việc đáp: “Cô Tang Lạc đang ở vườn hoa.” Nói xong chị liền hỏi Phó Cận Nhiên: “Cô Tang Lạc có thể ra khỏi cổng biệt thự không?” Hình như Phó Cận Nhiên chưa nói qua chuyện này, chị giúp việc cũng không rõ. Sáng nay cô Tang Lạc nói buồn chán, muốn đi ra vườn hoa bên ngoài xem, nữ giúp việc không ngăn lại, dù sao chị cũng không biết thân phận của cô.
Là bị nhốt…hay được chăm sóc ở đây…
Nhưng vườn hoa ngoài kia cũng có lan can và tường bao…
Mà Lương Tống cũng không nói rõ phạm vi hoạt động của cô.
Nữ giúp việc nhìn thần sắc của Phó Cận Nhiên hơi trầm xuống, có chút sợ hãi: “Xin lỗi cậu chủ, cô Tang Lạc hiện đang ở vườn hoa…tôi sẽ…”
“Chị chuẩn bị bữa trưa đi.” Phó Cận Nhiên nói, sau đó xoay người đi đến vườn hoa.
Tang Lạc cảm thấy buồn tẻ. Thực ra ở đây cũng không tệ, căn biệt thự rất xinh đẹp. Có điều hiện giờ cũng như trước đây, cô bị giam cầm bên trong, không được phép ra ngoài.
Khi cô có kí ức, bản thân mình đã ở dược tộc rồi.
Cô nghe mấy vị trưởng lão của dược tộc nói khi cô bốn tuổi, một người phụ nữ trong dược tộc đã mua cô lại từ bọn buôn người.
Bà thấy cô thông minh cho nên có ý định thu nạp cô.
Nhưng dần dần phát hiện ra thể chất cô vô cùng đặc biệt, Cô từ nhỏ không khóc không quấy, không thích nói chuyện, rất yên tĩnh, không chơi cùng đám trẻ con trong dược tộc. Trên thế giới này, mỗi một đám người đều là một xã hội thu nhỏ.
Trong xã hội thu nhỏ này, nếu như không thể hòa hợp được…
Vậy thì những người khác sẽ ghét bạn, xa lánh và xem bạn là lạc loài.
Mà Tang Lạc ở trong đám con gái của dược tộc bị cho là lạc loài.
Bởi vì cô không thích nói chuyện, không thích chơi cùng với những đưa bé gái khác, mỗi lần đều ngoan ngoãn ngồi một bên xem.
Lúc mới đầu, chỉ có hai bạn nhỏ bắt nạt cô.
Nhưng về sau dần biến thành cả đám trẻ trong dược tộc đều không thích cô.
·
Chương 554 HỒI ỨC(2)
Xô ngã cô.
Không chơi cùng cô.
Những điều này không có vấn đề gì đối với Tang Lạc, nhưng dần dần, chuyện bắt nạt cô đã trở thành thú vui của đám trẻ ở dược tộc.
Dường như bạn chỉ cần ăn hiếp Tang Lạc, chúng ta chính là bạn bè.
Có một buổi chiều, sức khỏe của mẹ không tốt, Tang Lạc sắc thuốc cho mẹ. Trong dược tộc có thể thiếu thốn đủ thứ, nhưng thuốc là không bao giờ thiếu. Mỗi nhà mỗi hộ trong dược tộc đều trồng thảo dược. Tang Lạc sắc thuốc cho mẹ uống xong liền ôm sách ngồi ở trong sân. Lúc này bên ngoài có tiếng người gọi cô.
Trong trí nhớ của Tang Lạc, dược tộc là một ngôi làng rộng lớn.
Giao thông bị phong tỏa. Nếu không có chuyện gì, rất ít người đồng ý ra ngoài, bởi vì ở đây họ có thể tự mình làm chủ, trồng thảo dược sống qua ngày. Phía sau lưng là cả một ngọn núi lớn trồng thảo dược, họ có thể tự cung tự cấp. Nhưng ở đây vẫn thiếu rất nhiều thứ, cho nên mỗi tuần trong thôn đều cử một người cố định ra ngoài mua đồ.
Đương nhiên dược tộc cũng không hạn chế sự tự do hoạt động, bất kì ai cũng có thể đi đến các thành phố bên ngoài. Nhưng có rất nhiều người già không đồng ý đi bởi vì ở đây có thể tự cung tự cấp và sống một cuộc sống nhàn hạ, cho nên không thích ra ngoài lang bạt. Chỉ có những người trẻ tuổi, một vài người trẻ tuổi muốn ra ngoài làm ăn. Bọn họ đi rồi sẽ trở thành người thường, không được lấy thân phận người của dược tộc để cư ngụ.
Hôm nay, chú phụ trách mua đồ cho thôn đứng ở cửa gọi: “Có cần mua gì không?”
Tang Lạc lúc đó ước chừng khoảng bảy tám tuổi, cô cầm lấy tiền đem ra ngoài, cô muốn mua cho mẹ mình chút hoa quả. Chú đi mua đồ đã đến đầu thôn, Tang Lạc chân ngắn ra sức đuổi theo, cô không thể nói được, cũng không thể gọi người, chỉ còn một cách đó là đuổi theo. Người trong làng nhìn thấy liền hô lớn: “Lão Tống, đừng đi, con gái dì Trần đang tìm ông đây này…”
Chú Tống liền quay người: “Tiểu Tang, con chỉ cần gọi chú một tiếng, không phải là chú sẽ đợi con hay sao?” Trong thôn có không ít người biết rằng, đứa bé Tiểu Tang này là do dì Trần mua về, tuy rằng không nói được nhưng cô bé nhìn rất xinh xắn đáng yêu.
Tang Lạc đưa ba đồng cho ông, khoa tay múa chân một hồi.
Chú Tống gật đầu: “Mua lê đúng không, ta biết rồi.”
“Tang Lạc cười gật đầu, giống như đang cảm ơn chú Tống.
Chú Tống xoa xoa đầu Tang Lạc: “Toàn là mồ hôi thôi, được rồi, mau về đi, ngày mai chú sẽ về.”
Tang Lạc lộ ra hàm rang trắng muốt, quay người trở về nhà. Bà Trần nhân lúc rảnh rỗi thường hay thiết kế bài học cho cô, Cô còn quyển sách truyện vẫn chưa đọc xong. Cô phải nhanh chóng về nhà, buổi tối còn phải sắc thuốc cho bà.
Từ cổng thôn đến nhà còn một đoạn đường, lúc này Tang Lạc không chạy mà chậm rãi bước đi, trên đường đi gặp người quen của bà. Bọn họ cười híp mắt gọi Tang Lạc, Lang Lạc cũng gật đầu, cô không thích nói chuyện, nhưng một chút lễ nghi này cũng nên có.
Cô từ từ đi về hướng ngôi nhà.
Trước mặt, bốn năm đứa trẻ đang đi tới. Tang Lạc đang chuẩn bị đi đường vòng, cô thực sự không thích chơi với bọn họ.
Nhưng đối phương rõ ràng không có ý định buông tha cho cô.
Đối diện là đứa trẻ mà Tang Lạc ghét nhất _ Trần Gia Thụ.
Trần Gia Thụ lớn hơn bọn họ, năm nay chừng mười tuổi, thế nhưng đặc biệt thích bắt nạt người khác, một đứa con trai vậy mà lại đi bắt nạt con gái.
Còn có Tống Tiểu Duy, con gái nhà chú Tống.
Đi cùng Trần Gia Thụ và Tống Tiểu Duy còn có Giản Thiên và Tô Mộng Dao. Những người này này thường Tang Lạc hay cố gắng để lẩn tránh.
“Này…Tang Lạc, nhìn thấy bọn tao trốn cái gì chứ.” Tống Tiểu Duy gọi tên cô trước.
Đứa bé Tống Tiểu Duy này là đứa con gái Tang Lạc không thích nhất, mồm như cái loa, ý cô nói không phải về ngũ quan, mà để nói về tính cách, giống như pháo rang vậy.
Tang Lạc không thèm để tâm, rẽ vào một con ngõ nhỏ cố gắng trốn tránh. Cô bước về phía trước, đôi bàn tay từ từ co lại thành nắm đấm. Lúc cô sắp ra khỏi ngõ nhỏ, sau lưng truyền đến tiếng chạy, tiếp sau đó…
Tóc của cô bị ai đó dùng lực khéo lại.
Sáng sớm hôm nay, mẹ đã bện cho cô bím tóc đuôi sam. Lúc này bím tóc bị kéo lại, Tang Lạc cau mày, đau quá kêu lên thành tiếng.
Sau lưng truyền đến tiếng cười hô hố.
Trần Gia Thụ nắm lấy bím tóc của cô, bọn họ cười hô hố nhìn cô đầu bù tóc rối: “Ai da, Tang Lạc, mày biết nói à, bọn tao cứ nghĩ mày là con câm cơ.”
Tang Lạc nhặt dây buộc tóc rơi trên nền đất, cúi đầu xuống không thèm để ý đến bọn họ, tiếp tục bước về phía trước. Nhưng đám người này không chịu buông tha cho Tang Lạc. Bởi vì cô không hòa đồng cho nên mỗi lần bọn họ đều không thích Tang Lạc. Loại không thích này trong thể giới của trẻ nhỏ chính là không cùng chơi với bọn tôi, bọn tôi sẽ ức hiếp cậu.
Đơn giản như vậy đó.
Không có cái gọi là chán ghét.
Không có nguyên do.
Thế giới của trẻ nhỏ nói đơn thuần cũng thật đơn thuần, nhưng cũng dễ bị bầy đàn.
Dường như ức hiếp Tang Lạc đã trở thành trò chơi của đám trẻ nhỏ trong thôn này. Cũng có thể sau khi lớn lên, nghĩ đến chuyện này chúng sẽ cảm thấy mắc cười và áy náy hổ thẹn. Những có thể thấy rất rõ, đám nhóc tầm khoảng trên dưới mười tuổi này không có cái suy nghĩ đó.
Ngay sau đó, có người đẩy Tang Lạc một cái.
Tang Lạc ngã đập đầu xuống đất.
Đầu cũng bị rách da.
Mùa hè, Tang Lạc mặc chiếc áo mỏng, bàn tay và đầu gối rách đến rướm máu.
Ngày thường, khi những đứa trẻ này ức hiếp Tang Lạc cũng chỉ cười vài câu, túm lấy tóc của cô, đem sách để lên tổ chim trên cây, chờ Tang Lạc không tìm thấy sách mà cuống cuồng đi tìm chứ không làm ra những chuyện đi quá giới hạn.
Nhưng lần này…
Những đứa trẻ nhìn Tang Lạc bị thương.
Máu tươi túa ra từ trán, bàn tay và đầu gối Tang Lạc. Bọn trẻ hoảng loạn nhìn nhau rồi lập tức đồng thanh: “Tao…tao…Tang Lạc, tao không đẩy mày, không phải là tao…Tang Lạc…”
Tang Lạc nằm sõng soài trên mặt đất, cô từ từ ngồi dây, đưa tay sờ lên trán, viền mắt phiếm đỏ. Mấy đứa trẻ đều hoảng loạn sợ chạy mất dép.
Thực ra Tang Lạc cũng không biết ai đẩy mình.
Nhưng chắc chắn là một trong bốn đứa trẻ đó.
Cô ngồi trên nền đất, cảm thấy đỡ hơn chút liền đứng lên, không ngờ có bác gái trên đường nhìn thấy bộ dáng này của cô liền đưa cô về nhà: “Tang Lạc à, có phải đám trẻ đó bắt nạt con không? Thật tức chết mà!”
Mẹ vẫn đang ngủ.
Bác gái tìm dược liệu trong nhà, giúp Tang Lạc cầm máu: “Đau không Tang Lạc, về sau tránh xa đám trẻ đó ra, rách da rồi.”
Tang Lạc nhỏ giọng nói một câu :“Cảm…ơn…”
Không ít nhà trong thôn biết đứa trẻ mà bà Trần mua về không thể nói chuyện. Bác gái này ngẩn ra, sau đó liền cười, hóa ra Tang Lạc nhỏ này có thế nói được à, chắc là như vậy, nhưng nghe nói đứa trẻ này bị như vậy là do bị hoảng sợ nên bị tự kỷ, ngẫm lại thì cũng đúng.
“Tang Lạc, bác về đây.”
Buổi tối khi mẹ tỉnh dậy, nhìn thấy Tang Lạc: “Đám trẻ đó thật quá đáng, ngày mai ta sẽ tìm ba mẹ chúng để làm cho ra lẽ.”
Tang Lạc lắc lắc đầu, ôm chặt lấy cánh tay của bà: “Không sao ạ.”
“Con đấy, lần sau nếu gặp đám trẻ nghịch ngợm đó thì tránh đi, có thể tránh được thì tránh.” Mẹ cô tức gần chết.
Tang Lạc đã tránh rồi, nhưng không thể nào thoát được.
·
Chương 555 HỒI ỨC (3)
Cô chớp chớp mắt.
Bà Trần sờ hai má Tang Lạc: “Hôm nay chú Tống đi ra ngoài mua đồ, Tang Lạc muốn ăn gì kêu chú mua à?”
Tang Lạc gật đầu: “Con muốn mua…lê cho mẹ ăn.”
Bà Trần có một người con trai ở thành phố lớn đã lâu không về, mấy năm trước còn có tin tức, nhưng dần dần bốn năm năm cũng không thấy có tin gì gửi về. Bà cử người đi vô số lần nhưng vẫn không tìm thấy.
Bà Trần tuy rằng không bỏ cuộc, nhưng đối với thành phố bên ngoài kia, bà cũng không thể xông xáo được. Lâu ngày, chuyện này dần vào quên lãng.
Bà Trần hầu như ngày nào cũng nhớ đến con trai mình, nhưng cũng chẳng có cách nào cả, cuối cùng có một lần bà rời thôn đi ra ngoài, con trai cũng không tìm được, báo cảnh sát cũng vô dụng, tình cờ lại mua được một bé gái khác.
Đứa bé gái đáng yêu này bị bọn bắt cóc bán đi, Bà trong lúc nhất thời không đành lòng, đem tất cả tiền bạc đem theo bên mình mua đứa bé. Mua rồi bà bèn dắt nó theo mình trở về dược tộc.
Bé gái này chính là Tang Lạc.
Đã ba năm trôi qua rồi.
“Tang Lạc ngoan.” Mấy năm nay có đứa bé ở bên, bà Trần cũng dần quên đi đứa con trai của mình, chẳng còn cách nào, biển người mênh mông…
Bà Trần xoa trán Tang Lạc, trên đó quấn một lớp băng gạc: “Tang Lạc à, để mẹ đi hái thuốc cho con. Có đau lắm không?”
Tang Lạc gật gật đầu.
Đau, nhất định là rất đau.
Trong lòng bà Trần càng bất mãn đối với đám trẻ kia. Bà chuẩn bị đưa Tang Lạc đến nhà tìm cha mẹ bọn họ đòi công bằng, nhưng bị Tang Lạc kéo lại.
Ngày thứ hai, Tang Lạc cảm thấy chỗ bị thương ở bàn tay tối qua có chút ngứa ngáy.
Vết thương trên trán còn ngứa hơn nữa.
Bàn tay và đầu gối đều bị rách da. Tang Lạc cũng không chú ý. Buổi trưa khi giúp bà đi phơi thảo dược, cô phát hiện những vết thương kia kết thành vảy rơi xuống, lộ ra lớp da mới.
Điều này khiến bà cảm thấy kinh hãi.
“Tang Lạc…”
Tang Lạc bé nhỏ bị dọa đến hoảng sợ.
Bà nắm lấy bàn tay Tang Lạc, quan sát thật một cách kỹ lưỡng, hôm nay đã đóng vảy rơi ra rồi, năng lực tự lành vết thương này….
Lần này, bà lập tức đóng ngay cổng lại.
Ngày thường vào buổi tốt mịt bà mới đóng cổng. Cổng nhà bà luôn rộng mở, bởi vì dược tộc có rất ít người ngoài tới lui.
Bà Trần kéo Tang Lạc vào trong nhà.
Bà vén ống quần Tang Lạc lên, phát hiện ra vết rách tối qua hôm nay đã rơi vảy ra rồi. Chỉ trong vòng một ngày, vảy đã kết rơi xuống lộ ra làn da non mịn. Sự sợ hãi trong lòng bà Trần lại càng tăng thêm.
Tang Lạc cũng phát hiện ra bản thân mình có đôi chỗ không giống với người thường.
Tang Lạc luôn nhớ rõ, lúc đó bà Trần đột nhiên thay đổi ánh mắt, trong ánh mắt đó mang theo kinh hãi, còn có không thể tin được. Bà nắm chặt lấy tay Tang Lạc, dặn dò cô: “Tang Lạc, chuyện này con nhất định không được nói với ai.”
Tang Lạc lúc đó còn không biết thể chất của mình lại đặc biệt đến thế, năng lực tự liền vết thương rất tốt. Cô nhìn bà Trần nghiêm trọng như vậy liền gật đầu.
Đây là dược tộc, mọi người trong thôn nhiều ít đều am hiểu kiến thức dược lý.
Không có bất kỳ loại thuốc nào có thể khiến vết thương của con người lành lại chỉ trong một đêm.
Bà Trần từ ngày hôm đó trở đi luôn lo lắng buồn rầu, bà nhìn Tang Lạc ngây ngô thuần khiết như vậy nên càng phải giữ kín bí mật này. Mà ngày thứ hai, vết thương trên trán Tang Lạc kết vảy, vết thương lớn như thế vậy mà không để lại chút sẹo nào.
Ngày thứ hai, chú Tống đi mua đồ bên ngoài đã trở về, mang cho Tang Lạc những quả lê ngọt mọng. Chú Tống nhìn thấy băng gạc quấn trên trán Tang Lạc: “Hả! Tang Lạc bé nhỏ bị sao thế này? Làm sao lại sứt trán chứ?”
Đứa bé có khuôn mặt dễ thương, ngũ quan xinh đẹp, đôi mắt to long lanh. Chú Tống bình thường cũng rất thích đứa bé này: “Làm sao lại vậy? Lần sau cẩn thận hơn nhé.” Nói xong lại lấy từ trong túi ra một hộp chocolate. Đây là ông định mang về cho con gái mình Tống Tiểu Duy. Con bé Tống Tiểu Duy này rất thích ăn chocolate. Ông lấy ra vài viên đưa cho Tang Lạc.
Tang Lạc cũng không nói vết thương trên đầu cô chính là do con gái ông gây ra. Cô bé nhỏ giọng nói cảm ơn, cầm lấy lê rồi đóng cổng.
Chú Tống đã về đến nhà.
Vợ ông đi đến đón lấy chiếc túi của ông, Tống Tiểu Duy cũng chạy lại: “Ba ơi.”
Chú Tống ôm đứa con gái thơm một cái: “Con gái ngoan, nhớ ba rồi à.”
“Ba, chocolate của con đâu? Không phải nói rằng ra ngoài sẽ mua quà cho con sao?” Gia cảnh nhà chú Tống không tệ, nhà chú là nhà hai tầng trát xi măng. Thím Tống đi đến lấy từ trong túi hộp chocolate, Tống Tiểu Duy vừa nhìn thấy lập tức vui vẻ cầm lấy, vừa mở ra xem: “Ba, làm sao lại ít đi vậy, không phải ba lại ăn vụng trên đường rồi chứ?”
Chú Tống đáp: “Cái thứ ngọt ngấy này ba chẳng thèm ăn. Vừa rồi khi đem đồ đến cho bà Trần, nhìn thấy con gái bà ấy, liền đưa cho Tang Lạc vài viên, đều là bạn của con cả mà.”
Chú Tống nới với vợ: “Trán đứa bé đó chẳng hiểu sao lại thương.”
Vừa nghe đến Tang Lạc, thím Tống liền trừng mắt liếc nhìn Tống Tiểu Duy, sau đó nói với chú Tống: “Tiểu Duy và đám Gia Thụ không biết đúng sai liền đẩy Tang Lạc một cái…”
Bởi vì chuyện này, vợ chú Tống đã khiển trách Tống Tiểu Duy. Ngày hôm qua gặp bà Trần trên đường, bà liền đi đến tạ lỗi với bà Trần, nhưng bà ấy cũng không thèm để ý, điều này khiến bà cảm thấy mất mặt.
Chú Tống vừa nghe: “Làm sao lại như vậy?”
Chú không hay quản chuyện gia đình, mọi việc đều giao cho vợ quản lý. Ngày thường chú hay bận việc vận chuyển trong xóm ngoài thôn, cũng thường xuyên đi mua đồ cho thôn, đem dược liệu trong thôn mang ra ngoài bán, làm gì có thời gian quản chuyện lặt vặt trong nhà.
Nào có ngờ rằng, con gái mình mới nhỏ tuổi mà lại ngang ngược đến thế.
Vợ chú đáp: “Anh đừng tức giận, em mắng Tiểu Duy rồi, con biết lỗi sai rồi.”
Lúc này, Tống Tiểu Duy cũng biết ba mẹ cãi nhau bởi vì mình. Cô bé ôm hộp chocolate, nhỏ giọng khóc nhè: “Con…con không có đẩy…con không nghĩ là…” Nó cũng sợ hãi, lúc đó nhìn khuôn mặt Tang Lạc toàn là máu, trở về nhà cả trằn trọc cả đêm không ngủ được. Ngày thứ hai nó liền đem chuyện này kể với mẹ, mẹ nó mắng một hồi, nó cũng biết lỗi rồi.
“Được rồi, được rồi.” Thím Tống nói.
Chú Tống và vợ đi vào phòng.
Tống Tiểu Duy miệng đang ăn chocolate, mắt liếc nhìn vào căn phòng. Không biết ba mẹ đang nói chuyện gì nhưng thỉnh thoảng lại nhắc đến tên của cô bé. Nó cúi đầu bước ra khỏi nhà, cầm lấy hộp chocolate đi lang thang trên đường, vừa vặn đến ngã rẽ dẫn ngõ nhà bà Trần. Nhà bà Trần là nhà thứ ba trong ngõ, Tống Tiểu Duy liền đi vào.
Cô gõ cửa.
Người mở cửa chính là Tang Lạc.
Cô bé vừa gội đầu xong, tóc vẫn còn ướt sũng, trên đầu vẫn còn quấn băng gạc. Tống Tiểu Duy có chút chột dạ: “Tang Lạc, xin lỗi nhé. Tớ lần trước không phải cố ý đâu…Tớ không định đẩy cậu…”
·
Chương 556 HỒI ỨC (4)
Tống Tiểu Duy muốn khóc.
Cô bé không nghĩ rằng đẩy Tang Lạc thành ra như vậy, cũng không ngờ rằng lại khiến Trán Tang Lạc bị thương. Trong sân truyền đến tiếng nước chảy róc rách.
Tang Lạc liếc nhìn Tống Tiểu Duy, sau đó quay người chạy vào nhà tắt vòi nước.
Cô vừa mở nước định rửa đống dược liệu.
Mẹ không có ở nhà.
Cô còn phải phơi khô nữa.
Tống Tiểu Duy đứng ở cổng nhìn bóng dáng bận rộn của Tang Lạc trong sân. Vài phút trôi qua, cô mới bước vào: “Tang Lạc, đây là chocolate ba tớ cho tớ, hộp này đắt lắm, mấy chục đồng lận, tớ tặng cậu, cậu đừng…”
Tống Tiểu Duy đặt chocolate đặt lên chiếc bàn đá.
Nhà Tang Lạc không phải nhà hai tầng như nhà Tống Tiểu Duy. Nhà Tống Tiểu Duy thuộc dạng khá giả nhất trong thôn.
Tang Lạc gật đầu, sau đó cúi đầu rửa đống thảo dược. Cô bé lấy bàn chải, chà và rửa đống thuốc này thật sạch, sau đó phơi khô ráo. Như vậy mẹ cô có thể trực tiếp mang đến hiệu thuốc trên thị trấn để đổi lấy tiền.
Tống Tiểu Duy thấy Tang Lạc gật đầu liền thở phào nhẹ nhõm: “Cậu không giận là tốt rồi.” Cô bé chuẩn bị rời đi nhưng nhìn thấy Tang Lạc đang bận rộn rửa thuốc. Tổ tiên trong thôn này đều có liên quan đến dược tộc, thôn này cũng thoát li với cuộc sống bên ngoài, tất cả đều nhờ vào núi thuốc. Người người nhà nhà đều nhờ vào dược thảo để kiếm kế sinh nhai. Sự nhận thức về dược liệu của Tống Tiểu Duy không nhiều, cô liền bước đến: “Đây là dược liệu gì vậy?”
Tuổi cô bé ước chừng bằng tuổi Tang Lạc, 7 tuổi.
Nhưng cô từ nhỏ đã được nuông chiều, kiến thức về dược liệu không nhiều.
Tang Lạc cái gì cũng biết.
Tống Tiểu Duy tưởng rằng Tang Lạc sẽ không hé môi, cô bé cũng nghĩ rằng Tang Lạc là người câm, không ngờ Tang Lạc lại mở miệng: “Hoàng liên.”
“Chính là loại rất đắng phải không?” Tống Tiểu Duy loạn nhịp một chút, lắng nghe âm thanh của Tang Lạc, thì ra có thể nói chuyện ư. Cô không thấy Tang Lạc trả lời nữa, liền lấy một ít đưa lên miệng nhấp thử: “A! Thực sự rất đắng.” Khuôn mặt Tiểu Duy nhíu lại, nhìn thấy Tang Lạc đang bận rộn rửa dược liệu như vậy nên cô cũng muốn giúp: “Để tớ làm cùng.”
Tang Lạc cũng không từ chối.
Tống Tiểu Duy thực sự có chút sợ bà Trần. Bà Trần năm nay ngoài 40 tuổi, nhưng nhìn như 60 tuổi vậy, mái tóc hoa râm, mang lại cho người khác cảm giác rất nghiêm khắc. Sau khi bà Trần về, Tống Tiểu Duy liền trở về nhà.
Sau khi vết thương của Tang Lạc kết vảy, bà Trần vẫn buộc băng gạc trên đầu cho Tang Lạc như cũ. Thực ra vết thương đã khỏi rồi, nhưng bà không cho phép cô bỏ băng gạc ra. Trong thôn có không ít người biết vết thương của Tang Lạc là do mấy đứa trẻ nghịch ngợm gây ra, cũng biết rất rõ là con cái nhà nào. Khi bà Trần kéo tay Tang Lạc đi thu hoạch thuốc ở ngoài ruộng thì gặp chú Tống.
Chú Tống luôn cảm thấy hổ thẹn, nhất là cô bé này, lại bị chính con gái mình đẩy ngã.
“Tang Lạc, lại đây chú xem nào.”
“Có đau không?”
Tang Lạc gật gật đầu.
Thực ra bây giờ không còn đau nữa, hơn nữa…
Vết thương kết vảy đã khỏi hẳn rồi.
Cô bé mới bảy tuổi nên không hiểu tại sao bà Trần phải gạt những người này. Cô có năng lực tự lành vết thương rất nhanh, chẳng lẽ không phải là chuyện tốt hay sao?
Nhưng mà bà không cho nói, Tang Lạc cũng không dám nói.
Đây là bí mật.
Nhưng đã là bí mật, thì sớm muộn gì cũng có người phát hiện ra.
Mà ngày này đến sớm hơn cả tưởng tượng.
Trải qua chuyện lần này, những đứa trẻ trong thôn không còn dám ăn hiếp Tang Lạc nữa. Tống Tiểu Duy cũng thường xuyên bên cạnh Tang Lạc. Tuy rằng Tang Lạc không thích nói chuyện, nhưng Tống Tiểu Duy lại thích ríu ra ríu rít.
“Ba tớ lần này trở về mang rất nhiều đồ ăn vặt cho tớ, cậu chờ lát, tớ lấy cho cậu xem.” Sau đó kéo Tang Lạc đi đến nhà mình.
Tang Lạc không bước vào nhà họ Tống mà chỉ đứng ngoài cổng nhìn hai con sư tử đá to lớn.
Tống Tiểu Duy bước vào nhà.
Đặt cặp sách xuống, sau đó bước vào nhà, đến phòng ngủ của mình, lần lượt lôi từng thứ từ trong ngăn kéo ra: Thạch, ô mai, các loại đồ ăn vặt như kẹo, chocolate… sau đó bỏ vào một cái túi mang đi.
Thím Tống đứng ở cửa: “Sốt ruột làm cái gì vậy.” Bà nhìn đứa con gái của mình.
Tống Tiểu Duy nói: “Tang Lạc đứng ở ngoài, con mang những thứ này cho cậu ấy.”
Thím Tống không ngờ con gái mình vậy mà lại trở thành bạn với Tang Lạc, hơn nữa lại trở nên hiểu chuyện như vậy. Thím Tống cười: “Tại sao không kêu Tang Lạc vào nhà.”
“Cậu ấy không vào.” Tống Tiểu Duy nói xong liền xách đồ chạy ra ngoài.
Tang Lạc đứng ở cổng, ánh mắt vẫn luôn chú ý đến hai còn sư tử đá này. Cô biết, những nhà trong thôn có sư tử đá không nhiều, lại còn là nhà hai tầng, gia cảnh rất tốt. Tống Tiểu Duy chạy đến: “Cho cậu.”
“Tang Lạc liếc nhìn một cái, có rất nhiều đồ ăn, đều là những thứ cô chưa thấy bao giờ.
Cô ngơ ngác, nhiều như vậy cô không dám cầm.
Mẹ luôn dạy cô, không được tùy tiện lấy đồ của người khác.
“Tại sao cậu không lấy chứ, tớ có rất nhiều.” Tống Tiểu Duy nói xong liền kéo túi của Tang Lạc, nhét đồ ăn vào túi của cô: “Có phải cậu sợ mẹ cậu nhìn thấy, cậu lén lén, đúng rồi, cậu lén giấu dưới giường, như vậy bà ấy sẽ không phát hiện ra.”
Tang Lạc trở về nhà, cô chủ động đưa đống đồ ăn này cho bà Trần.
Bà Trần nhìn cô: “Là con bé nhà họ Tống cho à?”
Tang Lạc gật đầu.
“Cho con thì con cầm lấy, con ăn, mẹ cũng ít mua những thứ này cho con, nếm thử đi.” Bà Trần năm đó đến thành phố tìm đứa con trai bị thất lạc, con trai thì không tìm được, bà dùng tất cả số tiền mang theo tổng cộng khoảng hơn một ba mươi triệu để mua đứa trẻ này về. Bình thường tuy rằng không thiếu ăn thiếu mặc, nhưng không có những đồ ăn vặt như thế này.
Tang Lạc thử nếm một miếng thạch hoa quả, ừm, có mùi vị ngòn ngọt.
Bà Trần nói: “Tang Lạc à, đợi con lớn một chút, mẹ cho con đến trường học bên ngoài có được không?”
Trong thôn cũng có trường tiểu học, nhưng là trường tự thành lập, đợi lớn thêm chút nữa có thể đi học cấp hai trường huyện.
Tang Lạc dựa vào chân bà Trần: “Con không muốn xa mẹ.”
Những chuyện trước đây cô không còn nhớ nữa, chỉ nhớ bản thân được bà Trần mua lại từ bọn buôn người, bà Trần luôn nuôi dưỡng cô.
Ban ngày, bà thỉnh thoảng đi ra đồng làm việc, những lúc nhàn rỗi ở nhà thêu hoa. Tang Lạc tan học trở về liền giúp sắp xếp phân loại dược liệu, cuộc sống như vậy cũng không tệ.
Nhưng ai biết được, đột nhiên có một ngày…
Khi chú Tống đi mua đồ từ bên ngoài trở về mang theo một tin. Chú nói một người vận chuyển hàng thuê của chú đã nhìn thấy Trần Liệt Huy ở thành phố Hải Châu.
Trần Liệt Huy, đứa con trai mà bà Trần luôn tìm kiếm.
Tin tức này đã khiến cho bà Trần vốn dĩ đã dần yên ổn lại nhen nhóm lên một chút hi vọng. Tang Lạc vẫn luôn nhớ, hôm đó đôi mắt của bà Trần nhóm lên một ngọn lửa bất diệt, trong con ngươi cũng vậy. Bà bắt đầu thu dọn đồ đạc rồi mang tất cả số tiền mình có theo, bà dặn dò Tang Lạc: “Con ở nhà ngoan nhé.”
Tang Lạc biết bà đi tìm con trai.
Liền gật đầu.
Còn bí mật của Tang Lạc, cũng bởi vì chuyện này.
Bởi vì, một tuần sau bà Trần trở về, con mang theo một nam giới khoảng hai ba hai tư tuổi, tên là Trần Liệt Huy.
Trong thôn đều cảm thấy vui mừng thay cho bà.
Bởi vì đứa con trai mất tích bao nhiêu năm của bà Trần cuối cùng cũng được tìm thấy.
Không ai có thể ngờ rằng, Trần Liệt Huy mất tích bao năm đột nhiên trở về, là do chú Tống đưa về.
“Bà Trần thật có phúc.”
Trong ánh mắt bà Trần lúc này không còn ngọn lửa thiêu cháy hừng hực nữa, mà nước mắt tuôn xuống như thác. Bà cứ khóc mãi, kích động ôm lấy Trần Liệt Huy: “Trở về rồi, trở về rồi.”
Trần Liệt Huy đại khái ở bên ngoài cũng đã lâu, đột nhiên gặp lại mẹ liền khóc.
“Mẹ…”
·
Chương 557 BÍ MẬT (1)
Dựa theo lời kể của Trần Liệt Huy, câu chuyện như thế này.
Hắn tốt nghiệp cấp ba xong không học tiếp lên đại học mà đi ra ngoài làm ăn, hắn định ở thành phố lớn liều mạng một phen. Khi mới đến thành phố, trong lòng hắn luôn nghĩ sẽ có một ngày trời đất xoay vần, nhưng rất nhanh liền đã bị hiện thực vùi dập.
Trần Liệt Huy không kiếm ra tiền, một lời nói hùng hồn cũng khiến lòng hắn cảm thấy nhục nhã. Hắn đường đường là một đấng nam nhi cho nên không thể ngửa tay xin tiền mẹ được, vì vậy nên hai tháng liền không báo tin tức bình an cho bà Trần. Mà chính lúc này, hắn bị lừa vào tổ chức bán hàng đa cấp.
Thoắt cái đã mấy năm liền.
Cuối cùng cũng tìm được cơ hội thoát ra.
Buổi tối hôm đó, bà Trần nghe con trai mình phải chịu biết bao khổ cực, trong lúc nhất thời nước mắt lưng tròng, ôm con trai khóc một hồi lâu.
Tang Lạc đứng ở bên cạnh.
Cô tuy tuổi còn nhỏ nhưng rất hiểu chuyện, biết rằng bà đã tìm được đứa con trai thất lạc bao năm, chắc hẳn bà sẽ rất vui.
Cô rót nước cho bà và anh Trần.
Bà Trần nhìn Tang Lạc, nói với Trần Liệt Hy: “Đây là đứa bé mẹ nhận nuôi, tên Tang Lạc.”
Trần Liệt Huy nhìn cô bé: “Được, về nhà lại có thêm một đứa em gái. Có con bé bên cạnh mẹ thì đỡ phải nhớ nhung con.”
Vừa nhắc đến đây, hai người lại cảm thấy đau đớn.
Bà Trần mấy ngày hôm nay đều cảm thấy thoải mái vì con trai bà đã trở về. Chú Tống giúp Trần Liệt Huy tìm được một công việc trong công ty vận chuyển ở trên thị trấn.
Bà Trần vì cảm kích chú Tống đã cho con trai mình một công việc chính đáng cho nên đã mời chú Tống đến ăn cơm, cả Tống Tiểu Duy cũng đến, ngồi ngay bên cạnh Tang Lạc.
Ăn cơm xong, chú Tống ngồi trong nhà nói chuyện với Trần Liệt Huy về chuyện vận chuyển. Bà Trần đang rửa bát, Tang Lạc chơi cùng với Tống Tiểu Duy ở sân.
Gió mùa hạ thổi đến.
Tống Tiểu Duy nói: “Tang Lạc, ngày mai chúng ta ra đập chứa nước chơi đi.”
Tang Lạc nhìn cô.
Tống Tiểu Duy nói: “Trần Gia Thụ bọn họ ngày mai cũng đi.”
Tang Lạc đáp: “Đập chứa nước không an toàn.”
“Chúng ta không xuống nước là được.”
Tang Lạc lắc đầu: “Không muốn đi, đập chứa nước không an toàn.” Cô lặp lại một lần nữa. Đám nhóc này có mấy ai biết bơi.
Tang Lạc không đi, toàn là đám con trai đi. Tống Tiểu Duy nói: “Vậy thì tớ cũng không đi.”
Ngày thứ hai, Trần Gia Thụ đến đập chứa nước chơi, thiếu chút nữa thì bị chết đuối, may sao có người lớn nhảy xuống vớt lên.
Tống Tiểu Duy nghe được tin này liền chạy đến tìm Tang Lạc: “Thật là dọa người mà.” May là Tang Lạc nói đúng, không nên đi đập chứa nước, không an toàn.
Tang Lạc đeo gùi thuốc sau lưng chuẩn bị ra khỏi cửa, Tống Tiểu Duy liền hỏi: “Cậu đi đâu vậy? Tớ đi với.” Tang Lạc đáp: “Tớ lên núi hái thuốc.”
Tống Tiểu Duy chưa từng đi đến đó, nhưng Tang Lạc lại vô cùng quen thuộc: “Tớ đi với cậu.”
Tang Lạc đeo gùi đằng sau lưng, nhưng Tống Tiểu Duy lại không có. Cô liền cầm lấy một cái xẻng nhỏ rồi cùng Tang Lạc đi đến ngọn núi phía sau. Đằng sau thôn chính là núi, quả là vị trí đắc địa.
Tang Lạc đi theo mẹ Trần đến đây vài lần, tuy rằng không quen thuộc lắm, dẫu sao thì tuổi tác cũng còn nhỏ, nhưng vẫn tốt, bản thân mình có thể biết phạm vi hoạt động cố định, cô nói với Tống Tiểu Duy: “Đi…đi theo…”
“Ừ ừ.” Đây là lần đầu tiên Tống Tiểu Duy đến đây, hiện ra trước mắt là một màu xanh tươi tốt. Cô nhìn những bụi cỏ trước mặt, những cây nấm trên mặt đất, còn có cả cây to: “Tang Lạc, đây là gì vậy?”
“Hoa không có tên.”
Tống Tiểu Duy: “Cũng khá đẹp đấy chứ.”
Cô dung cái xẻng nhỏ đào lên: “Tớ sẽ mang về nhà trồng vào chậu.” Cô bỏ vào gùi thuốc của Tang Lạc.
“A! Tang Lạc, nấm này ăn có ngon không?” Cô chỉ một cây nấm màu đỏ.
Tang Lạc nhíu mày: “Chắc là có độc.”
Tống Tiểu Duy hoảng sợ lùi về sau vài bước.
“Có độc sao?” Sắc mặt Tống Tiểu Duy trắng bệch.
“Tớ…tớ vừa sờ vào nó.” Cô sợ hãi tột độ.
Tang Lạc cúi đầu nhìn cây nấm màu đỏ, rồi nhìn sắc mặt sợ hãi đến trắng bệch của Tống Tiểu Duy rồi cười.
Tống Tiểu Duy thấy cô cười, sắc mặt ngay lập tức thay đổi, giọng cô có chút nghẹn ngào: “Tang Lạc, sao cậu vẫn còn tâm tư để cười, có phải tớ sắp chết rồi không?”
Tang Lạc nói: “Không có, chỉ là…cậu chưa ăn, nên không sao cả.”
Nghe Tang Lạc nói như vậy, Tống Tiểu Duy mới định thần lại.
Trên núi này cũng thật đáng sợ, vậy mà lại có những thứ có độc, cô bé càng theo sát Tang Lạc, nhìn Tang Lạc cúi người xuống hái một cây nấm. Cô liên tục hỏi: “Cậu định làm gì vậy? Không phải có độc sao?”
Tang Lạc đáp: “Cái này không có độc.”
“A! Cái này làm sao có thể phân biệt được chứ?”
“Nhìn màu sắc và mùi, đẹp quá không nên đụng.”
Tống Tiểu Duy học được rồi.
Sau khi trải qua một trận mưa, nấm mọc rất nhiều ở trên núi. Tang Lạc đi tìm vài vị thuốc, sau đó hái được không ít nấm, chuẩn bị mang về để mẹ Trần nấu canh nấm cho cô ăn.
Tống Tiểu Duy cũng ở ngay bên cạnh Tang Lạc, nhìn Tang Lạc hái gì thì mình hái cái đó. Cái gùi nhỏ gần đầy rồi, hai người chuẩn bị trở về nhà.
Bởi vì sau cơn mưa…
Mặt đất ướt trượt. Tống Tiểu Duy đi không vững, lúc gần ngã thì Tang Lạc bắt lấy tay cô. Tang Lạc vốn định đỡ cô dậy, nhưng thực không ngờ, sức lực của trẻ on yếu, cả hai người đều té ngã. Đồ trong chiếc gùi đều rơi hết ra ngoài.
Tống Tiểu Duy bị ngã, rách da đầu gối. Cô bé mắt đò hoe nhìn Tang Lạc. Tang Lạc cũng vậy, đầu gối cũng bị rách. Hai đứa trẻ đỡ hơn một chút liền nhặt lại đống nấm rơi trên mặt đất. Tống Tiểu Duy cũng không quên đem khóm hoa đã đào bọc lại cẩn thận. Hai người một lần nữa chậm rãi đi về nhà.
Khi về đến nhà…
Vết thương của Tang Lạc lành lại rất nhau, cô rửa vết thương sạch sẽ liền phát hiện ra đã kết vảy.
Sau đó ngày thứ hai liền tróc vảy, lộ ra lớp da trắng nõn đang bắt đầu liền lại.
Mà Tống Tiểu Duy ngày thứ hai đến nhà Tang Lạc chơi, nhìn đầu gối của cô nói: “Tại sao cậu khỏi nhanh vậy, tớ vẫn còn phải dán băng gạc này.”
Đúng lúc này Trần Liệt Huy tan làm trở về.
Hôm nay hắn bận rộn cả một ngày, trở về nhà nghe thấy cuộc nói chuyện của hai đứa trẻ con, hắn vốn dĩ cảm thấy chẳng có gì, chợt nghe Tống Tiểu Duy nói: “Hôm qua cả hai chúng ta đều bị ngã, cậu lành rồi tại sao tớ vẫn chưa lành. Tang Lạc, có phải dì Trần cho cậu dùng dược liệu quý gì phải không? Tớ đến hiện tại vẫn còn thấy đau này.”
Đứa bé Tang Lạc này không hề biết nói dối, nhưng có đôi khi cũng trở nên trầm mặc.
Mà Tống Tiểu Duy vốn hay líu ríu phàn nàn, cô trầm mặc cũng là chuyện bình thường, cho nên đứa bé Tống Tiểu Duy này cơ bản không phát hiện ra điều gì. Một lát sau Tống Tiểu Duy rời đi.
Tang Lạc cũng chuẩn bị về phòng riêng của mình.
Trần Liệt Huy bước đến: “Lại đây, Tang Lạc.”
Bởi vì mẹ Trần nuôi cô lớn, cho nên cô đối với con trai mẹ Trần – Trần Liệt Huy này không hề có chút phòng ngự nào.
Cô ngoan ngoãn lại tiến lại gần.
Trần Liệt Huy bởi bị được chú Tống giới thiệu, cho nên được làm chân dỡ hàng, đóng gói của công ty vận chuyển. Công việc vất vả, mệt nhọc nhưng tiền không nhiều lắm.
Nhưng bởi vì hắn chẳng có bằng cấp gì, chỉ có một thân sức lực, chỉ đành phải làm công việc chân tay vất cả.
Đây là thôn của dược tộc, mỗi người mỗi nhà đều am hiểu dược liệu, dựa vào buôn bán thảo dược để sống. Mà Trần Liệt Huy cho rằng mẹ mình nghiên cứu được loại thuốc có công dụng tốt gì, liền hỏi Tang Lạc: “Đây là vết thương đó sao? Làm sao lại bất cẩn như vậy cứ.”
·
Chương 558 BÍ MẬT (2)
Hắn nhìn đầu gối của cô.
Tang Lạc gật đầu, vẫn kiệm lời như cũ: “Hôm qua đi ngọn núi phía sau hái thuốc bất cẩn.”
Hôm qua bị ngã, hôm nay đã khỏi…
Trần Liệt Huy xem xét kĩ lưỡng vết thương này. Vết thương của người thường kết vảy tróc ra cũng phải mất một tuần, vậy mà đứa trẻ này chỉ cần một ngày.
Trong lòng hắn cho rằng cô đã dùng một loại thuốc đặc hiệu nào đó.
Trong lòng hắn còn nghĩ, nếu như loại thuốc này được sản xuất hàng loạt, không phải mình sẽ giàu to sao, hắn sẽ không phải nín nhịn ở trong thôn này nữa. Thôn này cũng tốt, nhưng có điều hoang vu hẻo lánh, thế hệ trước không chịu rời đi bởi vì không phải lo ăn lo mặc. Nhưng đám người trẻ chẳng ai chịu sống ở trong thôn này cả đời, đặc biệt là những người thích cuộc sống đô thị phồn hoa giống như Trần Liệt Huy.
Hắn hỏi Tang Lạc.
Tang Lạc lắc đầu.
Cô đối với Trần Liệt Huy không chút giấu diếm, bởi vì hắn là con trai của mẹ. Cô nói: “Là do cơ thể em có năng lực tự liền vết thương rất nhanh.”
Trần Liệt Huy nghe đến đây liền có chút thất vọng, hắn liền để Tang Lạc đi chơi. Hắn còn tưởng rằng bản thân đã phát hiện ra cơ hội phát tài gì cơ.
Vốn dĩ chuyện này như vậy mà trôi qua. Chỉ là một lời nói của con trẻ, cơ thể mình có năng lực lành vết thương vô cùng lợi hại, điều này chẳng liên quan gì đến hắn.
Nhưng điều không ngờ tới đó là…
Trong một lần khi Trần Liệt Huy vận chuyển hàng xong, vài người lôi hắn cùng đi uống rượu ở một cửa hàng nướng thịt trên thị trấn. Chú Tống cũng ở đó, còn có ông chủ một công ty dược phẩm. Tóm lại bọn họ đều liên quan đến chuyện kinh doanh dược liệu. Ông chủ công ty dược liệu này cũng là người trong thôn, hiện tại đã trở thành ông chủ thành một công ty lớn.
Trần Liệt Huy uống rất nhiều rượu.
“Đứa trẻ nhà tôi có năng lực tự liền vết thương khá tốt. Mẹ nó, tôi còn tưởng dùng thuốc đặc hiệu nào, vốn dĩ muốn phát tài.”
Hắn uống say mèm, tùy tiện nói một câu như vậy.
Thế nhưng ông chủ công ty dược lại nghe vào tai rồi.
Một ngày nào đó sau khi bữa nhậu kết thúc, chú Tống đến tìm hắn: “ Huy à, ông chủ Phương tìm cậu.”
“Tìm cháu?” Trần Liệt Huy đem thùng cuối cùng khuân lên xe, sau đó sửa soạn lại quần áo đi đến văn phòng.
Ông chủ Phương nhìn hắn: “Huy à, ngồi đi, tôi mấy ngày trước nghe cậu nói cậu có một đứa em gái có năng lực tự lành vết thương khá tốt phải không? ”
Trần Liệt Huy vừa nghe, đây là những lời trong lúc hắn say rượu nói ra. Hắn đáp: “Lúc đó tôi uống say ăn nói hồ đồ, ông đừng để trong lòng.”
Chú Tống mở miệng: “Đúng vậy, ông chủ, lời của trẻ nhỏ không đáng tin. Huy cũng là uống say, ai biết được thật giả.”
“Thật giả hay không để tôi gặp là biết ngay. Huy này, nếu lời cậu nói là thật, đây chính là một cuộc mua bán lớn đó.”
Ấn tượng của chú Tống về Tang Lạc đó là đứa bé này rất thông minh hiểu chuyện, thường hay giúp bà Trần xử lý dược liệu.
Trần Liệt Huy hôm nay nhân lúc mẹ đi lên núi hái thuốc, đưa ông chủ Phương và chú Tống đến nhà. Tang Lạc lúc đó đang làm bài tập.
Cô nhìn Trần Liệt Huy, rồi liếc nhìn chú Tống, đây toàn là người quen cả, nhưng…còn có một người lạ.
“Tang Lạc, đến đây.” Trần Liệt Huy nói.
Tang Lạc nhìn người lạ này cười híp mắt giống phật bồ tát vậy. Cô đứng dậy tiến lại gần. Sau đó Trần Liệt Huy dường như đang do dự một chút, liếc nhìn ông chủ Phương, nói: “Ông chủ, ông đã nói bất luận có phải hay không, ông đều phải đưa tiền cho tôi đó.”
Ông chủ Phương đã nói đến nhà hắn xem Tang Lạc, dùng con dao nhỏ cứa đầu ngón tay của Tang Lạc. Cho dù có phải người ông chủ Phương cần tìm hay không, ông đều sẽ đưa 6 triệu không thiếu một xu. Số tiền này cao hơn mức lương của Trần Liệt Huy một tháng rồi. Trần Liệt Huy nghĩ kĩ rồi, nhất định phải kiếm 6 triệu này, sau đó mua cho Tang Lạc một bộ quần áo và một ít đồ ăn vặt, số tiền còn lại thì để dành. Chỉ là một vết thương nhỏ thôi mà.
Ông chủ Phương gật đầu: “Đó là điều tất nhiên.”
Sau đó ánh mắt của ông ta rơi trên khuôn mặt của Tang Lạc.
Nhưng xét ngũ quan mà nói, ông ta cũng không phân biệt được sự đặc biệt của cô bé này, giống như một người hết sức bình thường vậy.
Tang Lạc nhìn thấy trong mắt ông chủ Phương có một nét kì quái, dường như là hi vọng.
Sau đó cô liếc nhìn Trần Liệt Huy.
Tuy nhiên có chút sợ hãi, nhưng cô cũng không trốn tránh. Cô nhìn Trần Liệt Huy cầm con dao gọi hoa quả. Cô mở to mắt, không tin Trần Liệt Huy lại làm tổn thương cô.
Trần Liệt Huy giống như đang cắn răng: “Tang Lạc, không đau, anh trở về sẽ mua đồ mới cho em.” Sau đó dùng con dao cứa đầu ngón tay của Tang Lạc. Một vết thương nhỏ, máu tươi trong nháy mắt liền tuôn ra. Tang Lạc cảm thấy đầu ngón tay nhói đau, muốn rút tay về, nhưng lại bị Trần Liệt Huy giữ chặt.
Ngay sau đó chính là…
Sau khi máu tươi chảy xuống vài dây, máu ở vết thương bắt đầu ngưng lại.
Cũng không có ngoại lực nào tác động để cầm máu, vết thương vậy mà tự liền.
Mà ánh mắt ông chủ Phương sáng lên, chú Tống và Trần Liệt Huy vẻ mặt kinh hãi. Trần Liệt Huy buôn lỏng ngón tay Tang Lạc ra. Sau khi ông chủ Phương và chú Tống rời đi, Trần Liệt Huy dặn dò Tang Lạc không được nói chuyện này cho mẹ biết.
Tang Lạc không gật cũng không lắc đầu.
Cô nhìn ngón tay của mình.
Mẹ nói, năng lực tự chữa lành vết thương của cô rất mạnh. Đây là bí mật của cô, nhưng…
Nhưng mà…
Hiện tại có người đã biết rồi.
Ông chủ Phương đưa cho Trần Liệt Huy 15 triệu, nhiều hơn số tiền đã thỏa thuận là 6 triệu, nhưng Trần Liệt Huy cảm thấy số tiền này có chút phỏng tay.
Ông chủ Phương nói: “Tiểu Trần à, tôi và cậu bàn chuyện làm ăn được chứ?”
“Ông chủ, ông nói đi.”
“Đứa em gái này của cậu không phải em ruột đúng chứ?”
Tang Lạc là đứa bé mẹ hắn mua về, trong thôn ai ai cũng biết chuyện này, Trần Liệt Huy gật đầu: “Vâng.”
“Tiểu Trần, tôi muốn làm một cuộc giao dịch với cậu, tôi đưa cậu 3 tỷ, cậu trao đứa bé này cho tôi.”
Câu nói này khiến Trần Liệt Huy mở to hai mắt.
Bao nhiêu cơ?
3 tỷ?
Là 3 tỷ đấy, 15 triệu dày cộp đang nằm trên tay, gấp 20 lần con số này nữa…3 tỷ ở thời đại này có thể giúp hắn lấy vợ sinh con, đầu tư một vụ làm ăn, có thể khiến hắn mua nhà mua xe ở trên thị trấn.
Hắn làm công việc khuân vác hàng hóa vất vả cực nhọc mới chỉ được 4 triệu rưỡi.
Thời khắc này…
Trần Liệt Huy không biết phải trả lời như thế nào.
Thứ nhất, đứa bé Tang Lạc này là đứa con mẹ hắn nuôi nấng đã ba năm, có quan hệ mật thiết với mẹ, là người đã ở bên cạnh mẹ hắn mấy năm trời trong lúc hắn bặt vô âm tín. Mà khi hắn trở về nhà, nó gọi hắn là anh, nó là em gái hắn.
Thứ hai, số tiền này thực sự rất nhiều.
Trần Liệt Huy không biết phải từ chối như thế nào.
Hắn vài lần mở miệng, nhưng không thể nói được hai từ “từ chối”.
Ông chủ Phương vỗ vai Trần Liệt Huy: “Cậu tuổi tác cũng không còn nhỏ, có thể lấy vợ sinh con rồi. Số tiền này thoải mái cho cậu tiêu. Tôi biết cậu không cam lòng, cậu sợ mẹ cậu tức giận, nhưng mà cậu có thể về thương lượng với mẹ. Tôi tin là mẹ cậu sẽ đồng ý. Không cần phải vội vàng từ chối tôi.”
Trần Liệt Huy đấu tranh tư tưởng trở về nhà.
Bà Trần cũng có ở nhà.
Bây giờ khoảng 3 giờ chiều.
Bà Trần vừa xuống núi, đem đống nấm hái được rửa sạch, chuẩn bị mang đi nấu canh. Trần Liệt Huy liếc nhìn: “Tang Lạc đâu?”
“Con bé đi chơi rồi.”
Bà Trần nói: “Sao hôm nay con tan làm sớm vậy?”
Trần Liệt Huy mơ hồ lên tiếng, con bé đó đi chơi rồi, chắc cũng không để chuyện này ở trong lòng. Hắn không biết mở miệng nói chuyện này thế nào với mẹ, nghĩ một hồi vẫn chưa nói. Hắn nói một câu: “Hôm nay đi làm mệt, con về phòng nằm nghỉ ngơi chút. Mẹ! mẹ nấu cơm xong nhớ gọi con.”
·
Chương 559 MAU CHẠY ĐI
Bà Trần bận đến nỗi không ngẩng được đầu lên: “Được, đi nghỉ ngơi đi.”
Trần Liệt Huy trở về phòng mình, hắn lôi từ trong túi áo ra một sấp tiền. Sấp tiền này dày thật, hắn lần đầu tiên, lần đầu tiên xúc động đến vậy.
Đứa bé này…
Là em hắn thật, nhưng không phải là em ruột…
Nhưng kể cả là ruột thịt đi chăng nữa…
Ba tỷ…là ba tỷ đấy.
Trần Liệt Huy thực sự có chút động tâm.
Nhất là chuyện mà nằm mơ hắn cũng luôn nghĩ đến.
Tang Lạc chơi với Tống Tiểu Duy một lúc liền trở về nhà. Trong nhà, bà Trần đã nấu xong canh nấm. Tang Lạc uống một bát canh sau đó trở về phòng. Ở ngoài phòng khách, Trần Liệt Huy dường như đang nói với bà Trần điều gì đó.
“Mẹ, đứa trẻ này mẹ mua ở đâu vậy?”
Bà Trần nghe Trần Liệt Huy hỏi chuyện này, liền nói: “Năm 06 khi con mất tăm mất tích, mẹ đã đi tìm rất nhiều lần, sau đó rời thị trấn vào thành phố để tìm con, tình cờ gặp được đứa bé này, rồi mua nó từ tay bọn buôn người. Tang Lạc ngoan lắm nhé, đi cả đường cũng không khóc mà để cho mẹ bế.” Khi hồi tưởng lại, khuôn mặt bà Trần nở một nụ cười: “Hiện tại con trở về rồi, Tang Lạc cũng dần lớn lên, chờ con bé học xong tiểu học ở đây, mẹ sẽ cho nó lên thị trấn học cấp hai, cấp ba. Thành tích của nó rất tốt, sau này có thể thi đại học.”
Trần Liệt Huy nghe mẹ nói vậy, trong lúc nhất thời không biết mở miệng đề cập đến chuyện ông chủ Phương như thế nào. Mấy lần hắn định nhắc, nhưng nhìn vẻ mặt kì vọng của mẹ thì liền không nói nữa.
Muộn hơn một chút.
Trần Liệt Huy nói: “Mẹ ơi, ngủ thôi.”
Trần Liệt Huy không ngủ được, lăn qua lăn lại trên giường. Hắn lôi xấp tiền giày cộp ở dưới gối ra. Mùa hè nóng nực, ở trong nhà bật quạt, gió thổi vào lòng hắn, hắn ôm chặt lấy đống tiền.
Ngày thứ hai.
Nhà Tống Tiểu Duy ăn sáng.
Tống Tiểu Duy dậy muộn, đang đánh răng ngoài sân liền nghe thấy tiếng ba mẹ nói chuyện trong bếp. Cửa sổ phòng bếp đang mở, vừa hay cách chỗ Tống Tiểu Duy đánh răng không xa.
Tống Tiểu Duy tuy nhỏ, nhưng cũng không phải đứa ngốc.
Người lớn nói gì cô bé đều nghe hiểu.
Nhưng lúc người lớn nói chuyện lại luôn cho rằng trẻ con chẳng thể hiểu những chuyện này, cho nên cũng chẳng hạ thấp âm thanh mà bàn luận.
“Chuyện này là thật sao?” Giọng thím Tống có chút kinh ngạc.
“Đương nhiên là thật rồi, chính tôi tận mắt nhìn thấy. Tôi và ông chủ Phương, còn có tiểu Huy đều ở nhà bà Trần. Tiểu Huy ở ngay trước mặt chúng tôi cứa đầu ngón tay con bé Tang Lạc, lúc mới đầu máu chảy ra ngoài, nhưng không có thuốc cũng không ấn giữ, vài giây sau thì ngừng chảy. Hôm nay nghe Huy nói đã rơi vảy rồi.”
Đúng vậy, lúc sáng sớm, Trần Liệt Huy liền phát hiện vết thương trên ngón tay đã rơi vảy. Bởi vì hắn không có điện thoại nên đã tìm chú Tống để chú Tống nói với ông chủ Phương một tiếng.
Cho nên chú Tống mới kinh ngạc đến vậy.
Vậy mà lại có câu chuyện thần kì đến thế.
Thím Tống: “Trời à, thật kì diệu, thể chất đứa bé này chẳng phải là vạn người mới có một sao?”
“Đâu chỉ vạn người có một, chúng ta sống ở dược tộc đã bao nhiêu năm như thế, nào có nghe qua chuyện nào ly kì đến vậy. Ông chủ Phương trả giá rất cao để mua Tang Lạc về. ”
“A! Buôn bán trẻ em là phi pháp đó.”
“Thuận mua vừa bán, ai quản được chứ.”
Những lời này đều bị Tống Tiểu Duy nghe thấy hết.
Giá cao?
Bán rồi?
Tang Lạc sao?
Tống Tiểu Duy nghiêm túc lắng nghe, cho nên vô tình nuốt nhầm bọt kem đánh răng vào bụng mà không phát hiện ra, ngược lại càng vểnh lỗ tai lên tỉ mỉ lắng nghe, đôi mắt cũng dần trừng lên.
“Nhưng bà Trần chắc không đồng ý đâu, dù sao Tang Lạc cũng do bà Trần mang về.”
“Đúng vậy, nhưng số tiền lớn như vậy ai chẳng động lòng chứ. Huy Thành gia lập nghiệp bà Trần cũng yên tâm hơn. Hơn nữa con bé Tang Lạc này cũng không phải do bà Trần sinh ra. Nhưng bà Trần thương, nuôi nấng nó bao năm. Haizzz thật là buồn.”
Tràn ngập trong đầu Tống Tiểu Duy chính là Tang Lạc sẽ bị bán đi sao?
Từ nhỏ, tuy rằng Tống Tiểu Duy hiện tại chỉ mới bảy tám tuổi, nhưng lúc cô còn bé hơn, cô không nghe lời, không chịu ngủ, mẹ thường xuyên dọa nạt cô, nói kẻ bắt cóc sẽ bắt những đứa trẻ không chịu ngủ, cái gì mà bán, cái gì mà về sau không gặp được ba mẹ nữa. Những lời nói này dọa Tống Tiểu Duy vội vàng nhắm mắt lại, không ngủ được cũng không dám mở mắt ra.
Tang Lạc bị bán đi thật sao?
Vậy cô sẽ không còn bạn nữa.
Cô không hiểu được những lời như năng lực tự lành vết thương của cơ thể Tang Lạc tốt, cái gì mà thần kì đặc biệt. Trong đầu cô lúc này có thể lý giải được đó chính là Trần Liệt Huy bán Tang Lạc đi!
Cô vội vàng đặt bàn chải xuống vội vàng chạy đi.
Chạy về hướng nhà Tang Lạc.
Nhà Tang Lạc cách nhà cô không gần lắm, tuy là cùng một thôn nhưng khá là xa. Cô chạy liền một mạch, trong lòng hết sức vội vã. Khi đi qua cái cầu, cô còn ngã đau một cái, nhưng nào có thời gian để đau, cô phải nhanh chóng kể những lời ba mẹ nói cho Tang Lạc nghe.
Nếu như Tang lạc thực sự bị bán đi, cô sẽ không còn bạn nữa, cô không muốn chơi với đám con trai Trần Gia Thụ đó. Cô thấy Tang Lạc rất tốt.
Không dễ dàng gì mới đến được nhà Tang Lạc, cô không ngờ con đường này vậy mà lại dài đến như thế, khiến cô thở hổn hển. Cô gõ cổng nhà Tang Lạc.
Mở cửa là Trần Liệt Huy. Nhìn thấy Tống Tiểu Duy, hắn biết đây là con gái chú Tống, liền cười: “Tìm Tang Lạc à? Sớm vậy, nó vẫn đang ăn cơm, không phải còn nửa tiếng nữa mới đến giờ đi học của mấy đứa sao?”
Tống Tiểu Duy vừa nhìn thấy Trần Liệt Huy liền bị dọa hết hồn.
Trong cuộc nói chuyện của ba mẹ,
Tên Trần Liệt Huy này chính là kẻ muốn bán Tang Lạc. Ngày thường Tống Tiểu Duy không sợ hắn, nhưng kể từ lúc nghe được cuộc trò chuyện của ba mẹ liền trở nên sợ hãi, có chút nhát gan mà nói: “Cái đó, Tang Lạc đâu ạ?”
Cô lùi về sau một bước, dường như muốn giữ khoảng cách với Trần Liệt Huy.
Trần Liệt Huy cũng không nghĩ ra tại sao đứa trẻ này lại sợ hắn như thế? Trên mặt hắn có gì sao? Trần Liệt Huy đưa tay sờ mặt mình, biểu cảm của đứa nhỏ đều ghi hết lên mặt không chút giấu diếm, nhìn thấy hắn liền sợ hãi lùi về sau. Trần Liệt Huy xoay người hô lên: “Tang Lạc, Tống Tiểu Duy tìm này.”
Tang Lạc đang ăn cơm, bà Trần múc canh cho cô, cho rằng Tống Tiểu Duy đến gọi cô đi học, nhưng sao lại sớm như vậy chứ, hơn nữa trường học không phải nằm ở phía đông sao? Bình thường Tang Lạc và Tống Tiểu Duy sẽ hẹn đợi nhau trên cầu rồi cùng đi học.
Tang lạc cũng cảm thấy có chút kì quái, vội vã uống một ngụm canh rồi đeo cặp sách chạy đi, mẹ Trần đưa cho cô một cái bánh đào nói: “Để ăn trên đường.”
Tang Lạc đeo cặp sách chạy ra cổng liền nhìn thấy Tống Tiểu Duy.
Cô liền đưa cho Tiểu Duy một nửa. Tống Tiểu Duy lúc này có thể nói là tóc tai bù xù, trên mặt toàn mà mồ hôi. Tang Lạc từ trong cặp sách lấy ra một bình nước. Tống Tiểu Duy ăn hai miếng hết cái bánh đào, sau đó uống ừng ực vài hơi hết bình nước của Tang Lạc. Cô kéo Tang Lạc chạy đi, mãi cho đến khi ra khỏi con ngõ.
“Tang Lạc, mau chạy đi, Trần Liệt Huy định bán cậu đấy.”
·
Chương 560 CHIẾC VÁY MÀU HỒNG
Cô nhóc thở hổn hển, ôm chặt lấy Tang Lạc.
Tang Lạc rất kinh ngạc, bán cô bé đi sao?
Khả năng diễn đạt ngôn ngữ của trẻ em cũng không cao, nhưng Tống Tiểu Duy liên tục khoa chân múa tay nói: “Sáng nay tớ nghe thấy ba mẹ tớ nói, nói cậu rất thần kỳ, nói cơ thể của cậu có năng lực tự khôi phục rất lợi hại, bị thương cũng có thể tự kết vảy, sau đó có người muốn mua cậu, ra một mức giá cao, Trần Liệt Huy muốn bán cậu đi!”
Tống Tiểu Duy kích động nói xong cũng muốn khóc.
Tang Lạc nhìn cô nhóc: “Đừng khóc.” Cô bé nói.
Thật ra trẻ em không hiểu nhiều như vậy, nhưng Tang Lạc hiểu.
Trần Liệt Huy, muốn bán mình đi sao?
Cô bé cúi đầu suốt dọc đường đi, nhưng…
Là thật sao?
Mẹ sẽ đồng ý sao?
Sẽ không đâu, mẹ…
Tống Tiểu Duy thấy cô bé im lặng, rất sốt ruột, nhưng cô nhóc không mang cặp sách, hai người lại đi tới nhà cô nhóc, lấy cặp sách, sau đó mới đi đến trường.
Một buổi sáng, Tang Lạc đều ngây ngốc.
Có lẽ bản thân sẽ bị bán đi?
Mấy ngày hôm trước…
Cái người đột nhiên tới nhà cô bé, cười giống như phật Di Lặc kia sao?
Nhưng tại sao…
Chỉ vì cô bé không giống với những người khác sao?
Bên trong cặp sách có gọt bút chì.
Tang Lạc lấy gọt bút chì ra, lau sạch nó, sau đó cắt lên ngón tay của mình, rất đau, máu lập tức chảy ra, nhưng…
Nhưng nó cũng nhanh chóng đông lại.
Bắt đầu kết vảy.
Tang Lạc không hiểu, đây là nguyên nhân mình bị bán sao?
Cả sáng Trần Liệt Huy không đi làm, hắn ta thẳng thắn nói với bà Trần.
Bà Trần sửng sốt, sau đó đột nhiên đứng lên: “Không thể nào! Không thể nào! Không thể nào!” Bà liên tục đích nói ba câu không thể nào, sau đó chỉ vào Trần Liệt Huy: “Đây là em gái của con, Tiểu Huy, sao còn có thể có những ý nghĩ như vậy, có những suy nghĩ như vậy, đây là em gái của con!!!”
Bà vô cùng kích động!
Kích động tới mức cả người đều run rẩy.
Mái tóc nửa đen nửa trắng kia cũng đang run!
“Mẹ sẽ không đồng ý! Đây là đứa trẻ do mẹ nuôi, mẹ đã nuôi nấng nhiều năm, Tang Lạc rất ngoan, nó ở bên cạnh mẹ bốn năm, mẹ sẽ không đồng ý, Trần Liệt Huy!! Sao con có thể có những ý nghĩ như vậy!”
Trần Liệt Huy đã sớm nghĩ tới việc mẹ hắn ta sẽ nói như vậy, hắn ta nhìn bà Trần: “Mẹ, mẹ nhìn lại gia đình của chúng ta xem! Mẹ có tiền sao? Dựa vào việc mỗi ngày hái thuốc sao? Dựa vào mảnh đất này sao, hay là dựa vào số tiền lương khoảng bốn triệu một tháng do con làm ra! Mẹ à, sống cả đời như vậy thì có ích lợi gì?”
“Con à, con muốn nhiều tiền như vậy làm gì, một nhà chúng ta an an ổn ổn sống như vậy không tốt sao?”
“Con phải kết hôn, con phải cưới vợ sinh con nữa, mẹ có tiền sao? Mẹ mua nổi nhà lầu xe hơi sao? Ai muốn sống cả đời ở cái nơi ngột ngạt này, mẹ, Tang Lạc không phải con ruột của mẹ, là mẹ mua nó, thì mẹ bán đi đâu có gì sai! Ba tỷ, ba tỷ mẹ có biết không? Với một tháng tiền lương bốn triệu rưỡi của con, thì mấy đời cũng không có nổi số tiền này!”
“Mẹ!” Trần Liệt Huy quỳ gối trước mặt bà Trần: “Lúc ba mất là vì không có tiền chữa bệnh, chết rồi, mẹ sống trong cái làng này thì có ích gì, nhìn đống thảo dược này xem, mẹ bán được mấy đồng tiền, chúng ta lấy được tiền, tự mình đầu tư một nhà máy dược phẩm, mẹ, con mới hai mươi tư tuổi, cuộc sống của con cũng mới bắt đầu, lúc con bị lừa vào tổ chức bán hàng đa cấp, ngày đem nhớ tới mẹ, con muốn làm nên sự nghiệp rồi đón mẹ ra thành phố lớn hưởng phúc, mà không phải ở chỗ này… Mẹ, con cầu xin mẹ!!”
Trần Liệt Huy ôm lấy bà Trần, hai người ôm nhau khóc, bà Trần sao có thể không đồng ý việc bán Tang Lạc đi đây, bà đã sớm biết, năng lực khôi phục đặc biệt của cơ thể Tang Lạc sẽ mang tới tai họa, bà cố gắng băng bó, không muốn bị người ta phát hiện, nhưng tại sao vẫn bị người ta phát hiện.
Bà làm nghề dược liệu.
Bà biết.
Năng lực đặc biệt như vậy, hơn nữa đối phương nguyện ý mua cô bé với giá ba tỷ, vận mệnh của cô bé sẽ thay đổi, có thể sống hay không cũng không chắc được, biết đâu những người đó…
Bà Trần cũng quỳ gối trên mặt đất: “Đây là con của mẹ, mẹ đã nuôi nấng nó bốn năm, Huy, con có biết con lấy ba tỷ này thì sau này sẽ không thể gặp lại Tang Lạc nữa hay không, ông chủ đó mua Tang Lạc về, không phải vì nuôi nó, cơ thể của nó có năng lực đặc biệt như vậy, con không thử nghĩ lại, nhỡ đâu bọn họ…” Giải phẫu thực hiện nghiên cứu, coi Tang Lạc thành một mẫu vật!
Trần Liệt Huy không phải chưa từng nghĩ qua.
Đây là điểm tồi tệ nhất.
Nhưng vì sự cám dỗ của tiền tài.
“Mẹ, mẹ chỉ có một đứa con là con.” Trần Liệt Huy cắn răng: “Mẹ chỉ có một đứa con trai! Mẹ muốn nhìn con giống thằng lưu manh cả đời sao? Mẹ muốn nhìn nhà họ Trần chúng ta không có hương khói sao? Tang Lạc không phải con của mẹ, chỉ là đứa trẻ mẹ mua về nuôi, mẹ hãy coi như chưa từng nuôi, coi như bốn năm chưa từng nuôi! Mẹ, con hứa với mẹ, con lấy được số tiền này rồi, con sẽ đầu tư một nhà máy dược phẩm, chúng ta sẽ có một cuộc sống tốt hơn, con đưa mẹ rời khỏi cái làng này, chúng ta đi lên thị trấn mua một căn nhà, rồi con cưới vợ sinh con!”
Quả thật, đây là một cuộc sống tốt đẹp.
Bất kỳ người mẹ nào cũng muốn nhìn thấy con trai của mình cưới vợ sinh con…
Nhưng, vậy thì nó lại dựa trên điều kiện bà phải bỏ đi một đứa con khác?
Bà Trần vẫn ôm ngực lắc đầu.
Bà nhắm mắt lại, nước mắt lăn dài, tóc cũng rối bù, mái tóc nửa trắng nửa đen rơi xuống dính trên da mặt, trên mặt bà phủ kín những nếp nhăn, giống như vỏ cây già nua, đó là do những mong nhớ về đứa con trai mất tích trong mấy năm qua.
Bà có nằm mơ cũng muốn con trai có thể trở lại bên cạnh mình.
Nằm mơ cũng muốn con trai có thể cưới vợ sinh con…
Nhưng…
“Mẹ –” Trần Liệt Huy khàn cả giọng: “Mẹ, con trai cầu xin mẹ!”
Bà Trần ngã lên mặt đất.
—
Buổi chiều Tang Lạc tan học về nhà.
Cô bé bỏ cặp sách ra, lật các loại thảo dược đang phơi nắng trong sân, để cho chúng được phơi đều.
Bà Trần mở cửa ra rồi bước vào, trong tay bà cầm theo một giỏ thức ăn, hôm nay bà tới thị trấn trên một chuyến, mua xương sườn với cá tươi.
Vừa lúc nhìn thấy Tang Lạc đang ngoan ngoãn sửa sang lại dược liệu, hốc mắt bà đỏ lên.
“Tang Lạc à.” Bà Trần gọi cô bé.
Tang Lạc đứng thẳng dậy, thấy bà thì hỏi: “Mẹ, Mẹ đi lên thị trấn trên sao?” Bà rất ít khi ra khỏi cửa, nơi bà thích tới nhất là sau núi, bởi vì chồng của bà chôn ở sau núi, mỗi ngày bà thích cằn nhằn ở trước mộ của chồng bà, lúc trước thì nhắc tới đứa con không biết bao giờ về giờ đã trở lại rồi, bà thích hái thuốc ở trên núi, rất ít khi đi thị trấn trên.
Bà nói: “Mẹ mua cho con một chiếc váy, con xem thử xem có đẹp không?”
Bà Trần rất ít khi mua quần áo cho Tang Lạc, trong nhà cũng không có tiền, lúc trước bà mua Tang Lạc từ trong tay bọn buôn người đã tiêu hết tiền, quần áo của Tang Lạc đều do hàng xóm cho, con gái của hàng xóm đã lớn, quần áo trước đây không mặc vừa thì cho Tang Lạc.
Tang Lạc mặc cũng rất hợp.
Hôm nay bà tới siêu thị trong thị trấn, mua sườn với cá chép tươi, cùng một chiếc váy màu hồng.
“Tang Lạc, mặc vào cho mẹ xem.”
Tang Lạc rửa sạch tay, sau đó cầm váy đi vào trong phòng, cô bé biết tự mặc quần áo, nên bà cũng không đi vào, chỉ đứng ở cửa sân, bà nhìn Tang Lạc đi vào phòng thì lập tức bật khóc, bà che miệng, khắp đầu là mái tóc nửa đen nửa trắng.
·