CHƯƠNG 561 - 570
Chương 561 RỜI ĐI
Tang Lạc thay váy xong đi ra, chiếc váy hồng trông rất đẹp, cô bé xoay một vòng: “Mẹ, mẹ thấy có đẹp không?”
“Đẹp lắm, bé gái nhà chúng ta thật xinh đẹp, mẹ đi nấu bữa tối cho con, con đi ra ngoài chơi trước đi.”
Tang Lạc cởi váy ra đổi quần áo mặc thường ngày, đi tìm Tống Tiểu Duy, Tống Tiểu Duy lo lắng về chuyện Trần Liệt Huy muốn bán Tang Lạc đi, lo lắng mỗi ngày, cô nhóc chỉ có một người bạn là Tang Lạc, không muốn Tang Lạc rời đi.
Nhưng Tang Lạc vẫn buồn bã.
Hai đứa trẻ đi tới dưới gốc cây đa lớn ở đầu làng chơi, còn có vài đứa trẻ khác, Tang Lạc ngồi trên tảng đá, cô bé nhìn Tống Tiểu Duy, cô bé nói: “Tiểu Duy, chúng ta là bạn đúng không?”
“Đúng vậy.” Tống Tiểu Duy gật đầu không chút do dự.
“Tiểu Duy, đề bài toán rất đơn giản, mỗi ngày đi học cậu nghiêm túc nghe giảng thì sẽ hiểu, nếu không hiểu thì đi hỏi Trần Gia Thụ, bạn ấy rất giỏi toán, hơn nữa nhà cậu gần nhà cậu ấy, rất thuận tiện.”
Thành tích môn toán của Tống Tiểu Duy rất kém.
Đó là bởi vì lúc cô nhóc đi học luôn mất tập trung, không nghe giảng.
Đề bài rất đơn giản, nghe giảng thì sẽ hiểu.
Mỗi lần lúc tan học buổi chiều hai đứa đều ngồi chỗ con sử tử đá trước nhà Tống Tiểu Duy, cô bé giảng lại thì Tống Tiểu Duy sẽ hiểu.
“A, tớ không muốn tìm Trần Gia Thụ.” Tống Tiểu Duy: “Cậu giảng cho tớ không được sao?”
Tang Lạc cúi đầu, nhìn hai chân của mình, sau đó ánh mắt dừng trên ngón tay mình, đây là miệng vết thương mà cô bé đã từng cắt, đã biến mất từ lâu.
Ngay cả cái vết sẹo cũng không để lại.
Lúc này mới qua hai ngày mà thôi.
“Tiểu Duy, tạm biệt.” Đầu làng cách nhà Tang Lạc gần hơn, cô bé đứng trước cửa ngõ, vẫy tay với Tiểu Duy, sau đó Tống Tiểu Duy cùng với mấy đứa trẻ khác đi tiếp, đều tự ai về nhà nấy, đợi tới lúc Tang Lạc về đến nhà, bà Trần đã nấu xong bữa tối, mùi thơm nức mũi, khiến cho người ta ngửi mà thèm.
Đây là một bàn thức ăn phong phú mà bình thường chỉ vào dịp tết mới có thể ăn.
Hơn nữa, Trần Liệt Huy cũng đã trở lại, hắn ta thấy Tang Lạc về thì vỗ ghế: “Lại đây, rửa tay chuẩn bị ăn cơm!”
Tang Lạc nhìn hắn ta, trong đầu nhớ tới những lời mà Tống Tiểu Duy vội vàng chạy tới nói với cô bé.
Cô bé gật đầu, rửa sạch tay rồi đi qua ngồi xuống, ngồi vào bàn ăn, bà Trần đã chuẩn bị cơm xong, một bàn thức ăn này vô cùng phong phú.
Bà Trần gắp miếng sườn đặt vào bát của Tang Lạc.
“Ăn nhiều một chút, Tang Lạc.”
Một đêm này, Tang Lạc nằm xuống nhắm mắt lại, cô bé có một loại dự cảm, bí mật này đã không còn là bí mật của cô bé nữa.
Cô bé…
Cô bé không ngủ.
Bà Trần bước vào nhìn cô bé, vươn tay vuốt tóc cô bé, sau đó cúi đầu bắt đầu khóc, tiếng khóc của bà Trần rất nhỏ, gần như là không nghe thấy âm thanh, chỉ bịt chặt miệng khóc giống như người câm, nhưng dần dần vẫn có những tiếng nức nở và nghẹn ngào, mặc dù bà Trần dùng sức bịt chặt nhưng Tang Lạc không ngủ nên cô bé nghe thấy.
Mẹ khóc.
Bà Trần vuốt ve trán của Tang Lạc, sau đó vuốt hai má, bà thật sự không đành lòng.
Đây là đứa con của bà.
Mặc dù không phải con ruột.
Nhưng bà đã nuôi cô bé bốn năm.
Đối xử với cô bé như con ruột của mình.
Bà không đành lòng đưa Tang Lạc cho ông chủ Phương kia, nhưng con trai của mình…
Bà Trần khóc một lúc lâu trong phòng ngủ mới rời đi.
Sau khi bà Trần rời đi, Tang Lạc mở mắt.
Ngày hôm sau.
Tang Lạc không tới trường.
Bởi vì ông chủ Phương kia đã tới từ sáng sớm.
Tang Lạc nhớ người đàn ông này có dáng vẻ giống phật Di Lặc, lúc cười dường như rất dịu dàng, lần trước ông ta đi cùng Trần Liệt Huy tới…
Lần này Tang Lạc cảnh giác nhìn ông ta.
Trần Liệt Huy nói: “Ông chủ Phương, đứa trẻ ở đây, tiền…” Lúc hắn ta nói thì nhìn thoáng qua Tang Lạc, dường như cảm thấy đứa trẻ còn nhỏ, cũng không hiểu được mấy cái này.
Ông chủ Phương cười nói: “Tiền sẽ nhanh chóng được chuyển vào tài khoản của cậu, cậu muốn séc hay là tiền mặt, hoặc cái gì khác?”
Trần Liệt Huy: “Tiền mặt!”
“Được!” Phía sau ông chủ Phương còn dẫn theo một người, trông giống trợ lý của ông ta, lập tức đi tới nói chuyện với Trần Liệt Huy.
Bà Trần ôm Tang Lạc: “Tang Lạc…Tang Lạc…” Bà vừa nói một câu đầu tiên đã bật khóc.
Cả người ôm chặt lấy Tang Lạc không buông.
Vẫn là Trần Liệt Huy nói: “Tang Lạc, sau này, em sẽ sống với chú này, chú này sẽ cho em một môi trường sống và gia đình tốt hơn rất nhiều.”
Tang Lạc nhìn Trần Liệt Huy.
Cứ nhìn hắn ta như vậy.
Trần Liệt Huy là một người đàn ông cao lớn, bị nhìn như vậy bỗng cảm thấy có chút áy náy, nhưng suy cho cùng hắn ta ở chung với Tang Lạc chưa được bao lâu, sau khi mất tích nhiều năm về nhà đột nhiên thêm một đứa em gái, cũng không có cảm tình gì, nhiều hơn là sự ngượng ngùng, áy náy, dù sao, bán đứa trẻ này đi…
Tang Lạc vươn tay ra ôm bà Trần: “Mẹ, mẹ không nuôi Tang Lạc nữa sao?”
Bà khóc càng lớn hơn, bà nuôi, bà làm sao mà bỏ được đây.
“Tang Lạc, Tang Lạc, mẹ xin lỗi con, xin lỗi con, Tang Lạc–”
“Mẹ…tại sao mẹ không nuôi Tang Lạc nữa?” Tang Lạc cúi đầu: “Mẹ…”
Mặc dù Tang Lạc còn nhỏ, nhưng từ nhỏ đã trải qua quá nhiều chuyện nên trưởng thành sớm, cũng hiểu được rất nhiều, thật ra từ sau khi Tống Tiểu Duy nói với cô bé Trần Liệt Huy muốn bán cô bé đi, trong lòng đã ẩn ẩn biết sẽ có một ngày như vậy.
Bởi vì bí mật này của cô bé.
Ông chủ Phương đi tới, mỉm cười dịu dàng với Tang Lạc: “Tang Lạc đúng không, chú là chú Phương, sau này chú sẽ chăm sóc cháu.”
Ông ta vẫy tay với Tang Lạc.
Tang Lạc nhìn ông ta.
Bà Trần đột nhiên ôm chặt lấy Tang Lạc
Hét to: “Đừng mà, đừng đi mà, chúng tôi không bán, chúng tôi không bán nữa, đây là con của tôi! Các người ai cũng không thể mang nó đi!! Ai cũng không được!! Ai cũng không được!”
Bà bỗng nhiên nổi điên giống như gặp ma, bế Tang Lạc lên.
Trần Liệt Huy vội vàng đi tới: “Mẹ, buông tay!”
“Huy, đừng để bọn họ mang Tang Lạc đi! Đây là em gái của con, chúng ta đã từng nói, sau này Tang Lạc lên thị trấn đi học, con sẽ đưa đón nó! Huy, coi như mẹ cầu xin con!”
Trần Liệt Huy quỳ xuống trước mặt bà: “Mẹ, Huy cũng cầu xin mẹ!”
Ông chủ Phương nhìn tình cảnh trước mắt, dường như giống với suy đoán trong lòng ông ta, nhưng kết quả vẫn như vậy thôi, Trần Liệt Huy ôm lấy Tang Lạc, đưa tới trước mặt ông chủ Phương, bà Trần khóc khàn cả giọng, ông chủ Phương nhìn Tang Lạc, đưa tay chạm vào má và tóc cô bé: “Tang Lạc, sau này chú sẽ cho cháu một cuộc sống tốt hơn.”
Tang Lạc ngẩng đầu, nhìn người này, rồi xoay người nhìn thoáng qua Trần Liệt Huy, Trần Liệt Huy áy náy ôm lấy bà Trần đang khóc không thở nổi.
Một người trông có vẻ như trợ lý ôm lấy Tang Lạc, sau đó đi theo ông chủ Phương ra ngoài.
Một chiếc xe màu đen đỗ ngoài ngõ nhỏ, đây là xe của ông chủ Phương.
·
Chương 562 NHÀ HỌ PHƯƠNG
Tang Lạc bị ôm vào trong xe, cô bé nghiêng đầu, cuối cùng nhìn thoáng qua bà Trần, miệng đóng mở: “Mẹ.”
Bà đối xử với cô bé rất tốt, cô bé vẫn luôn biết.
Ngồi ở trong xe, xe chạy về phía trước.
“A– Tang Lạc!–”
Sau lưng, bà Trần đột nhiên hét to đuổi theo, nhưng tốc độ của xe rất nhanh, bà Trần không đuổi được mấy bước, đã bị vấp ngã, Trần Liệt Huy đi tới, đỡ bà: “Mẹ!”
Bà Trần điên cuồng đánh Trần Liệt Huy, Trần Liệt Huy đều chịu đựng!
Mãi hơn mười phút sau, bà Trần không còn sức lực nữa, nước mắt cũng chảy khô, nằm trong lòng Trần Liệt Huy dần dần thiếp đi.
—
Tang Lạc cùng với ông chủ Phương này đi trong bốn giờ, cuối cùng xe cũng dừng lại.
Đây cũng là một khởi đầu hoàn toàn mới trong cuộc đời của Tang Lạc.
Trong những ký ức trẻ thơ của Tang Lạc, nơi này rất đẹp, có cây xanh, hoa tươi, có hòn núi giả, nơi này là một sân viện mang phong cách Trung.
Bên trong có rất nhiều người.
Nó giống như nơi ở của hoàng gia trong ti vi.
Cùng ngày, ông chủ Phương đưa cô bé tới một căn phòng, trên sàn nhà trải thảm mềm mại, Tang Lạc đi tới, đã có rất nhiều người ngồi xung quanh.
Lúc thấy cô bé thì bàn tán.
“Anh hai, đây là đứa bé gái mà anh nói?”
“Ừm!” Phương Vĩnh Sang gật đầu: “Cô bé này có thể chất đặc thù, chính là thần khí trời sinh được ghi lại trong dược điển, chỉ cần chúng ta dựa theo phương thức ghi trong dược điển tiến hành nghiên cứu với cô bé, nhất định sẽ làm dược tộc của chúng ta hồi sinh!”
Nơi này là trung tâm của dược tộc!
Phương Vĩnh Sang, ông chủ Phương này kinh doanh một công ty dược phẩm nhỏ, ông ta là Nhị đương gia của dược tộc.
Tới thời đại này, thật ra Dược tộc đã xuống dốc.
Mấy người lại bàn tán xôn xao!
Sau đó Phương Vĩnh Sang phất tay, một người phụ nữ mang một chiếc cốc đồng màu vàng và một con dao nhỏ cũng màu vàng đi tới trước mặt Tang Lạc, cứa lên tay của Tang Lạc, cái loại đau đớn này gần như muốn ngất đi.
Bởi vì thể chất đặc thù của cô bé, cũng không tiêm thuốc giảm đau trước, cũng không bôi thuốc cho cô bé.
Trên cánh tay trắng noãn chảy ra vết máu.
Một dao này rất sâu.
Máu tươi lập tức điên cuồng chảy ra.
Rơi vào trong chiếc cốc nhỏ.
Chiếc cốc đồng sắp đầy, Tang Lạc cũng choáng váng cả người, vừa đau vừa khó chịu, tất cả mọi người nín thở nhìn cô bé, sau đó miệng vết thương trên cánh tay cô bé chậm rãi bắt đầu đông lại, máu loãng bắt đầu chảy chậm lại, cuối cùng dừng hẳn.
Lúc này thời gian mới chưa qua bao lâu.
Nếu là người bình thường, trên cánh tay bị một dao như vậy, máu chảy như vậy đã sớm bị sốc máu, mà vết thương của cô bé này lại đông lại!
Trong nháy mắt!
Ánh mắt mọi người nhìn Tang Lạc đã khác!
Bên trong phòng khách này tổng cộng có mười người.
Sau đó một người phụ nữ cầm mười bản hiệp nghị đi tới: “Những chuyện mà mọi người nhìn thấy ngày hôm nay không được phép nói với bất cứ kẻ nào bên ngoài, chỉ có mười người chúng ta biết, nếu có một người tiết lộ ra ngoài, vậy thì sẽ bị đưa vào nhà tù của dược tộc, vợ con cũng không được chết già!”
Sau đó những người khác đều nghiêm túc ký tên mình lên!
Tang Lạc cũng được ôm tới trong một căn phòng khác, căn phòng này trang trí cũng khá đẹp, sau này cô bé sẽ ở đây, mỗi ngày sẽ có giáo viên cố định tới dạy cô bé học, nhưng cô bé không thích nói chuyện, đôi khi một tuần cũng không nói được một câu.
Nhưng tri thức vẫn phải học.
Cô bé bắt đầu càng ngày càng im lặng, đến cuối cùng, thường xuyên không nói lời nào, cũng sắp quên cách nói chuyện như thế nào.
Mỗi ngày ngoại trừ thời gian học tập cố định, cô bé sẽ giành khoảng bốn năm tiếng bị đặt trong một thùng chứa các loại dược liệu.
Cô bé biết dược liệu, đều là những dược liệu đắt tiền nổi tiếng.
Dược liệu để ăn cũng vậy.
Tất cả những thứ ăn mỗi ngày đều được xử lý cẩn thận.
Cứ từng ngày từng ngày như vậy.
Thật ra nếu không phải dược tộc bất ngờ xảy ra chuyện, nhu cầu cấp bách phải dùng đến tiền, Tang Lạc sẽ không lâm thời bị đem đi bán đấu giá.
Đúng—
Lâm thời—
Dược tộc có một người phụ nữ gọi là thím Mai, bà thường chăm sóc Tang Lạc, cũng là bà mang Tang Lạc đi bán đấu giá, bởi vì dược tộc đột nhiên xảy ra chuyện, một cái lỗ thủng lớn phải dùng tiền để lấp đầy, nhưng mấy năm nay dược tộc đã sa sút, làm sao có đủ tiền, mười người đã chết ba người, bởi vì đắc tội người ta, bị sát thủ của những gia tộc khác âm thầm xử lý, còn lại mấy người đặt hy vọng lên người Tang Lạc, nhưng nhẫn nhịn lâu như vậy lại không thu được cái gì, lòng người mà, không thấy tiền thì chờ không nổi.
Hơn nữa–
Năm trước, Phương Vĩnh Sang đột nhiên chết vì một tai họa bất ngờ.
Mười người còn lại sáu người.
Nhị đương gia của trung tâm gia tộc cũng đã chết.
Nhị đương gia của dược tộc có thể nói là một nhân vật trung tâm của dược tộc, Đại đương gia đã già, không quản lý được mọi chuyện nữa, Phương Vĩnh Sang đột nhiên chết, chuyện này khiến cho mọi người trở nên hoảng loạn, lại thêm cái lỗ thủng khủng hoảng kinh tế này, mấy người tập hợp lại bàn bạc, quyết định từ bỏ việc tiếp tục đào tạo Tang Lạc, trực tiếp đưa cô đi bán đấu giá.
Cơ thể của Tang Lạc đã trải qua quá trình tắm nước thuốc mười một năm, gần như cô không bao giờ bị cảm lạnh hay bị bệnh, năng lực khôi phục càng ngày càng tốt hơn, hơn nữa…
Chuyện này là thím Mai nói với cô.
Nếu có đàn ông cùng kết hợp với cô thì sẽ mang lại lợi ích cho người đàn ông này, hơn nữa…
Sung sướng gấp mười mấy lần.
Loại chuyện xấu hổ này, Tang Lạc đâu có biết, mặc dù cô được nuôi ở dược tộc mười một năm, mặc dù đã trưởng thành, nhưng suy cho cùng cũng chưa trải qua bao giờ.
Dược tộc đã chia năm xẻ bảy, mấy gia đình nhỏ đều kinh doanh cá nhân, không có tiền, ba hoa chích chòe cũng vô dụng, còn có chuyện thường xuyên “phân chia không đều”, tiền bán dược phẩm mỗi lần sản xuất ra luôn không rõ ràng.
Trong tuyệt vọng, mọi người từ bỏ kế hoạch Tang Lạc này, dù sao người khởi xướng kế hoạch, Phương Vĩnh Sang đã chết.
Vậy còn làm ăn gì nữa?
Mang Tang Lạc tới nhà bán đấu giá.
Chiêu trò quảng cáo thổi phồng đủ cả.
Bán được với cái giá hai nghìn bốn trăm tỷ trên trời.
—
Lúc này, Tang Lạc nhớ lại tất cả, nhẹ nhàng thở dài một tiếng, cô nằm trên chiếc ghế trong vườn hoa, gió thổi nhè nhẹ.
Bên trong không khí mang theo hương hoa.
Hương hoa hỗn hợp vương trên chóp mũi, đây là hương thơm mà cô chưa từng ngửi thấy.
Nơi này, tốt hơn so với dược tộc.
Mặc dù, người ở đây đã mua cô, nhưng cũng chỉ vì máu của cô, vì năng lực đặc thù ấy của cô, nhưng tốt hơn so với dược tộc, mặc dù vẫn có chút tương tự.
Đều không có tự do.
Nơi này cũng không có tự do.
Thính lực của Tang Lạc cực kỳ tốt, các giác quan cũng cực kỳ tốt, cô nhận ra có người đi tới, mở to mắt, thì thấy Phó Cận Nhiên. Tang Lạc chậm rãi ngồi dậy, hoảng loạn giống như khi gặp thần tượng, dù sao cái mạng này của mình còn nằm trong tay người này.
Phó Cận Nhiên dùng hai nghìn bốn trăm tỷ mua cô, đương nhiên là sẽ đặt cô dưới tầm mắt, vốn chỉ là một cuộc giao dịch, anh ta cũng chỉ muốn kéo dài mạng của Phó Vân Châu.
Đương nhiên cũng sợ cô chạy trốn.
Nhưng lúc này nhìn thấy sự sợ hãi và thận trọng trong mắt cô, Phó Cận Nhiên hơi mím môi: “Thích chỗ này sao?”
Tang Lạc nhìn thoáng qua xung quanh, gật đầu.
Chỗ này rất đẹp.
Phó Cận Nhiên gật đầu, anh ta nói: “Sau này có thể hoạt động trong vườn hoa, nhưng đừng cố gắng chạy thoát ra ngoài.”
Tang Lạc gật đầu.
Thật ra chỉ cần hoạt động ở đây thôi thì cô đã biết đủ.
Cô rất nghe lời, Phó Cận Nhiên nhìn cô, rất gầy rất tinh xảo, làn da trắng nõn, ngoại hình không thuộc loại đặc biệt xinh đẹp, nhưng vẫn rất thu hút.
“Năm nay cô bao nhiêu tuổi.”
·
Chương 563 KIỀU HI VŨ
Phó Cận Nhiên đi tới ghế dài Tang Lạc nằm, sau đó nằm xuống, sau lưng giống như còn có hơi ấm nhàn nhạt trên người người phụ nữ, có hương thơm mơ hồ, hương thơm này, không phải hương hoa, mà mùi hương trên người người phụ nữ.
Tối qua anh đã ngửi thấy.
Tang Lạc: “18 rồi.”
“Trưởng thành rồi?” Phó Cận Nhiên: “Tôi nhìn còn cho rằng cô chỉ mới mười lăm mười sáu.”
Tang Lạc quả thực nhìn rất nhỏ.
Sau đó.
Phó Cận Nhiên ngửi thấy một mùi thơm, anh giơ tay, Tang Lạc từ từ đi tới, người đàn ông nắm bàn tay cô kéo về phía sau, cả người Tang Lạc ngã vào lòng anh, cô kinh ngạc mở to mắt, sau lung là lồng ngực rắn chắc của người đàn ông, cả người Tang Lạc cứng ngắc, không dám cử động.
Phó Cận Nhiên ngửi thấy mùi hương tiết ra trên cổ nữ sinh, mùi thơm đặc biệt chỉ có trên người cô, có ba phần giống mùi thuốc, hai phần hương hoa, hai phần mùi dầu gội phụ nữ, còn có ba phần mùi hương mê người.
Phó Cận Nhiên chỉ cảm thấy thân dưới mình có phản ứng.
Anh giống như không nghĩ tới, mình lại có phản ứng với nữ sinh như vậy, anh hơi cau mày, con người ngày càng sâu, người phụ nữ này, anh mua tới chuẩn bị kéo dài tính mạng cho anh cả…Anh nắm chặt cánh tay Tang Lạc, Tang Lạc có chút đau.
Nhưng không dám phản kháng.
Anh cảm thấy trong mùi hương có hương vị câu hồn đoạt phách, làm anh có chút không khống chế được mình, Phó Cận Nhiên anh phụ nữ xinh đẹp thế nào mà chưa từng gặp, hôm nay lại có phản ứng với một nữ sinh dung mạo chỉ xem là có thể nhìn.
Anh không phải người có tính dục mạnh, nhưng hôm nay, trong vài phút, đột nhiên có dục vọng với một nữ sinh, hơn nữa dục vọng này còn ngày càng cường liệt! Anh cắn răng!
Phó Cận Nhiên hung hăng đẩy cô ra, chỉ vị trí ở cửa: “Đi phòng khách.”
Tang Lạc không dám nhìn anh nữa bèn đi về phía trước, không rõ tại sao anh đột nhiên tính tình thất thường.
…
Nhà họ Kiều
Dì đã chuẩn bị xong bữa trưa.
Lúc đang dùng cơm.
Tạ Tiểu Quân nói chuyện với Đào Y Y trong phòng khách, lúc này, ngoài sân truyền tới tiếng động cơ xe, Đào Y Y ngẩng đầu, ừ, Kiều Hi Vũ về rồi.
Quản gia đi tới, Kiều Hi Vũ xem phim với bạn, sau đó thuận tiện đi dạo phố, mua vài bộ quần áo mình thích về.
Quản gia tiếp nhận: “Cô chủ, cô Đào và cô Trọng cũng tới.”
Kiều Hi Vũ vừa nghe, nhíu mày, Đào Y Y cũng tới??
Đào Y Y sao lại ở đây?
Trong lòng cô ta luôn khúc mắc chuyện hôm qua, hôm nay Đào Y Y lại chủ động tới cửa, vừa nghĩ tới đây, sắc mặt Kiều Hi Vũ thay đổi, lập tức cắn răng!
Luôn không nghe thấy câu cô Trọng phía sau của quản gia.
Cô ta lập tức đi tới phòng khách, quả nhiên, Kiều Hi Vũ đang ở phòng khách, sắc mặt cô ta chùng xuống, Tạ Tiểu Quân cau mày: “Hi Vũ!”
Cơn tức của Kiều Hi Vũ xem chút bùng lên đỉnh đầu, nếu không phải Tạ Tiểu Quân ở đây, cô ta hôm nay nhất định đánh nhau với Đào Y Y!
Mà lúc này, cô ta mới nhìn thấy Mộc Như Phương bên cạnh Kiều Hi Vũ.
Mộc Như Phương cúi đầu xem điện thoại, một tay khác bưng ly cà phê.
Kiều Hi Vũ sững sờ.
Cô ấy là ai?
Rất rõ ràng, Kiều Hi Vũ không biết.
Nhưng người phụ nữ này…
Cảm giác đố kỵ của phụ nữ với người xinh đẹp hơn mình rất mãnh liệt, ánh mắt đầu tiên Kiều Hi Vũ nhìn thấy người phụ nữ này, trong lòng đã bắt đầu đố kỵ!
Tạ Tiểu Quân nhìn Kiều Hi Vũ, bà ta cảm thấy đứa con gái này của mình, thật sự là không có chỗ nào bằng Đào Y Y, ngay cả kết bạn, cũng thua kém người ta.
Con gái nuôi này của nhà họ Trọng nhận chưa được bao lâu, người ta Đào Y Y đã có thể giao lưu, mở rộng vòng bạn bè của mình.
Mà con gái mình…
“Hi Vũ, vị này là Như Phương.”
Như Phương?
Kiều Hi Vũ sững sốt.
Nói tên cô cũng không nhận ra.
Cô ta nhìn quản gia, lúc này mới nhớ tới lời quản gia nói: “Cô Đào và cô Trọng?”
Cô Trọng?
Nhưng Kiều Hi Vũ cũng không thất lễ, lập tức cười: “Tôi tên Hi Vũ.”
Mộc Như Phương cũng mỉm cười.
Tạ Tiểu Quân lúc này nói: “Được rồi, ăn cơm thôi, người cũng đủ rồi.”
Kiều Hi Vũ lên lầu thay quần áo rửa tay xong thì đến phòng ăn ngồi xuống, cô ta vừa khéo ngồi đối diện với Đào Y Y, điều này làm sắc mặt Kiều Hi Vũ cũng thay đổi, ngược lại nụ cười của Đào Y Y ngày càng sâu.
Một bàn thức ăn, đều là vị ngọt.
Tay nghề của dì luôn không tệ, vị rất ngon.
Hai người Đào Y Y và Mộc Như Phương ăn cơm, Đào Y Y nhìn Mộc Như Phương một cái, sau đó nói với Kiều Hi Vũ: “Hi Vũ, cậu còn nhớ Như Phương không? Hai người đã từng gặp rồi.”
Kiều Hi Vũ dám đảm bảo, cô ta thực sự chưa từng gặp vị thiên kim nhà họ Trọng này, dù sao khuôn mặt này, nếu cô ta nhìn một cái, tuyệt đối sẽ không quên.
Cô ta nhìn Đào Y Y một cái: “Gặp ở đâu?”
Nhà họ Kiều không có thói quen ăn cơm không nói chuyện, không có nghiêm khắc ngột ngạt như vậy.
Đào Y Y nói: “Chiều qua ấy, cậu quên rồi sao?”
Vừa nhắc tới chiều qua, sắc mặt Kiều Hi Vũ lại thay đổi!
Hôm qua?
Buổi chiều?
Đây không phải là trong phòng đấu giá phố Trường An sao?
Thoáng chốc, Kiều Hi Vũ cắn răng, trong lòng đột nhiên mơ hồ kinh ngạc, Đào Y Y này là chuẩn bị nói gì? Như Phương này? Kiều Hi Vũ đột nhiên mở to mắt, người phụ nữ này chẳng lẽ chính là người bên ngồi bên cạnh Đào Y Y trong phòng đấu giá hôm qua?
Đào Y Y mang mặt nạ cô ta cũng có thể nhận ra, mà lúc đó còn có một người bên cạnh Đào Y Y, chẳng lẽ chính là cô Trọng này?
Nhà họ Trọng, Kiều Hi Vũ biết.
Mà chuyện nhà họ Trọng nhận con gái nuôi, Kiều Hi Vũ cũng biết.
Chỉ thời gian ngắn ngủi như vậy, Đào Y Y lại thân thiết với cô con gái nuôi nhà họ Trọng này!
Kiều Hi Vũ cắn răng nhìn Mộc Như Phương, lại nhìn Đào Y Y: “Vậy sao?? Tôi quên rồi.”
Đào Y Y khẽ “a” một tiếng.
Tạ Tiểu Quân còn cho rằng con gái nhà mình đang tức giận với Đào Y Y, bà ta luôn biết, đứa con gái này luôn tranh giành với Đào Y Y, ai cũng không chịu nhường ai, còn cho rằng là Kiều Hi Vũ cố ý nghẹn lời Đào Y Y, lập tức nhíu mày.
Thế này quá không quy củ rồi.
Náo loạn với Đào Y Y cũng thôi đi, cô chủ nhà họ Trọng còn đang ở đây đâu?
Tạ Tiểu Quân: “Hi Vũ, con sao vậy? Hôm qua gặp mặt người ta, hôm nay đã quên rồi?”
Kiều Hi Vũ nơi nào có thể nói rõ, hôm qua cô ấy mang mặt nạ, cô ta lần đầu tiên gặp, người ta mang mặt nạ, cô ta có thể nhìn ra sao?
Đương nhiên không nhớ rồi.
Nhưng cô ta lại không thể nói!
Nếu để Tạ Tiểu Quân và Kiều Thừa Du biết cô ta tiêu hai mươi bốn tỷ đấu giá một cái áo chỉ đáng mấy tỷ, nhất định sẽ mắng cô ta chết! Mà Kiều Hi Vũ nghĩ vậy, cũng lập tức biết ý đồ của Đào Y Y, cô ta phản ứng quá chậm, quả nhiên Đào Y Y nói: “A, mình quên mất, hôm qua chúng ta đều mang mặt nạ, cậu không nhận ra Như Phương cũng bình thường.”
Câu này đã thành công gợi lên tò mò của Tạ Tiểu Quân.
“Mặt nạ, mặt nạ gì vậy? Ra ngoài chơi còn phải mang mặt nạ sao?”
Tạ Tiểu Quân ở thành phố Hải Châu này hơn bốn mươi năm, nhưng chưa từng nghe thấy đi chơi phải mang mặt nạ, thỉnh thoảng có yến hội vũ hội mặt nạ thì bình thường, nhưng sáng qua Kiều Hi Vũ đã ra ngoài rồi, năm giờ chiều đã về, sao có thể tham gia tiệc tối gì, Kiều Hi Vũ hôm qua ra ngoài chơi cả ngày.
Lập tức Tạ Tiểu Quân có chút tò mò.
Sắc mặt Kiều Hi Vũ có thể dùng bốn chữ “cực kỳ khó coi” để hình dung.
·
Chương 564 CÀI NGỰC
Cô ta nhìn miệng Kiều Hi Vũ, mong muốn xé nát cái miệng này biết bao, không để cô nói ra gì nữa, nhưng Đào Y Y mà, cứ nói: “Dì Quân, hôm qua Kiều Hi Vũ nói muốn chuẩn bị quà cho dì, một bất ngờ đó.”
“A? Chuẩn bị quà cho dì?” Tạ Tiểu Quân cười.
Kiều Hi Vũ đầy mồ hôi lạnh: “Mẹ, ăn cơm đi, ăn ngủ không nói chuyện.”
Tay cầm đũa của cô ta cũng có chút run rẩy.
Đào Y Y khốn kiếp!
Thù này, mâu thuẫn này, tôi đã kết với cô rồi!
Sau này đừng để tôi nắm được đuôi của cô!
Nếu không tôi cũng không tha cho cô!
Đào Y Y cô thật sự dám nói đó!!!
Tim Kiều Hi Vũ đập rất nhanh.
Tạ Tiểu Quân: “Nhà chúng ta, ăn cơm nào có nhiều quy định như vậy, lúc con ăn cơm thích xem điện thoại xem video mẹ cũng không nói con, trong nhà hôm nay có khách, bạn con cũng tới, con còn nói cái gì mà ăn ngủ không nói chuyện chứ!”
Đào Y Y cười, miệng rất ngọt: “Con và Như Phương còn có Hi Vũ hôm qua gặp ở phòng đấu giá, Hi Vũ còn chuẩn bị quà cho dì, con cảm thấy, rất tốt, con và Như Phương đều rất thích kiểu dáng này! Dì Quân mang nhất định rất hợp!”
“Thật sao?” Tạ Tiểu Quân chưa thấy Kiều Hi Vũ hôm qua tặng bà ta quà gì. Ra ngoài chơi về trực tiếp lên lầu, nào thấy quà gì, nghe Đào Y Y nói, lập tức mỉm cười mong đợi nhìn con gái nhà mình, con gái mình lúc nào thì hiểu chuyện như vậy.
Đến phòng đấu giá.
Ừ, quả thực có phòng đấu giá cần đeo mặt nạ!
Bà ta không phản cảm con gái đi tới nơi này, ngược lại cũng nên nhìn thế giới, những hoạt động đấu giá từ thiện ngày thường của bà ta, cũng sẽ dẫn Kiều Hi Vũ đi.
Chỉ là đứa con gái này của mình, trước giờ được trong nhà nuông chiều quen rồi, lại muốn chuẩn bị quà cho bà, điểm này, làm Tạ Tiểu Quân đột nhiên cảm thấy có chút vui mừng.
Kiều Hi Vũ hôm qua không tặng bà ta, có lẽ là luôn chuẩn bị, thêm lời của Đào Y Y, làm trong lòng Tạ Tiểu Quân tò mò con gái chuẩn bị quà gì cho bà ta, ăn xong bữa cơm, Tạ Tiểu Quân nói: “Hi Vũ à, chuẩn bị quà gì cho mẹ, cầm đến mẹ xem thử đi.”
Trong lòng Kiều Hi Vũ nghĩ, xong rồi, tiêu rồi…
Cô ta cười không nổi: “Mẹ…quà đương nhiên là chuẩn bị cho mẹ…Nhưng con chuẩn bị im lặng tặng mẹ…”
Đào Y Y: “Gì mà im lặng, chùng ta không phải chưa từng thấy, dì nhất định sẽ thích.”
Tạ Tiểu Quân mở ta mắt nhìn con gái mình.
“Đúng vậy, mấy đứa hôm qua cùng đi phòng đấu giá, đều nhìn thấy, chỉ mẹ chưa từng nhìn thấy! Mau cầm tới!”
Kiều Hi Vũ bị giục, lên lầu, cô đi tới phòng ngủ, lúc không có ai, chửi Đào Y Y một phen, nhưng bây giờ làm thế nào??
Không có cách nào, cô ta chỉ có thể cầm ra!
Kiều Hi Vũ cầm một hộp gỗ tinh tế đi xuống. Cô ta từ từ đi xuống, nhìn chằm chằm Đào Y Y, mà Đào Y Y thì sao, cười nhìn cô ta, biểu cảm đó, sắp làm Kiều Hi Vũ giận đến ói máu!
Nhưng mà, trước có lang sau có hổ, tiến thoái lưỡng nan.
Hôm qua Đào Y Y hại cô ta ném đi hơn hai mươi bốn tỷ, hôm nay còn cố ý tới, đợi lát nữa mẹ thật sự sẽ mắng chết cô ta!
Cô ta không chơi với Đào Y Y.
Kiều Hi Vũ kiên trì đi tới.
“Mẹ, cái này tặng mẹ.”
Một hộp gỗ điêu khắc tinh xảo.
Đưa hộp gỗ lại gần, thậm chí có thể ngửi thấy mùi xông hương cao cấp.
Từ hộp gỗ có thể thấy, phẩm vị không tệ.
Tạ Tiểu Quân hài lòng gật đầu, tiếp nhận, mở ra xem, là cài áo ngọc ngục bảo.
Quản gia ở một bên cũng liến thoắng nói: “Cô chủ thật sự là có lòng, màu sắc này, thực sự rất hợp với bà chủ.”
Kiểu dáng cài ngực thực sự không tệ.
Hoài cổ, bảo thạch.
Hơn nữa cũng rất thời trang, khắc hoa mẫu đơn, cánh hoa là ngọc lục bảo, mà nhụy hoa dùng hồng ngọc, mẫu đơn cao quý màu xanh.
Tạ Tiểu Quân gật đầu: “Hi Vũ, mẹ rất thích, con sao không đưa ra sớm chút, nếu không phải hôm nay nghe Đào Y Y nhắc tới, con còn chuẩn bị giấu mẹ tới lúc nào mới tặng món quà bất ngờ này?”
Quả thực là bất ngờ.
“Mẹ…” Kiều Hi Vũ chỉ cảm thấy miệng lười khô khốc: “Mẹ thích là được rồi.”
Quà con gái mình tặng, còn tinh xảo như vậy, Tạ Tiểu Quân đương nhiên thích, trong nhà bà ta kinh doanh châu báu, rất hiểu biết về châu báu, cài ngực này đẹp ở kiểu dáng thiết kế, thêm điêu khắc chạm trổ, vốn dĩ không có ưu điểm quá lớn, còn có ngọc lục bảo viền vàng càng thêm ung dung, cài ngực này, đặt trong phòng đấu giá, giá có chút đắt, nhưng rốt cuộc cũng làm tâm ý của con gái mình, con số trong vòng vài tỷ có thể suy nghĩ.
Đào Y Y nói: “Dì, con cảm thấy cái này rất đẹp, rất hợp với da dì.”
Mộc Như Phương cũng gật gật đầu.
Quản gia nói: “Tôi giúp bà cài lên, bà xem thử hiệu quả!” Sau khi cài giúp Tạ Tiểu Quân, Tạ Tiểu Quân đứng dậy, gật gật đầu.
Sau lưng Kiều Hi Vũ đều là mồ hôi, cô ta nhìn chằm chằm Đào Y Y, nhưng bất kể cô ta sử dụng ánh mắt gì với Đào Y Y, Đào Y Y đều không để ý tới cô ta, cô ấy hôm nay tới là để xả giận.
“Dì Quân, mặc dù hơi đắt, nhưng cũng là quà Hi Vũ muốn tặng dì, nếu không phải Hi Vũ ra tay, con và Như Phương cũng chuẩn bị ra tay.”
Một chữ đắt này.
Quản gia nói: “Giá cả, là phần tâm ý thôi, bất kể đắt bao nhiêu, đều đáng, bà chủ thích là được rồi.”
Kiều Hi Vũ cũng lập tức nói: “Đúng vậy, bất kể đắt bao nhiêu, cho dù là con ra giá trên trời, nhưng chỉ cần mẹ thích là tốt rồi.”
Miệng con gái ngọt như vậy, Tạ Tiểu Quân rất hài lòng, nhìn cài ngực này, cũng càng thêm hợp mắt.
Đúng vậy, đắt chút, thích là được rồi.
Ít nhiều gì cũng là tâm ý của con gái.
Bà ta nghĩ Kiều Hi Vũ có phải đấu giá xong cài ngực này thì tài khoản không đủ không, nếu không sao lại luôn thể hiện rằng cái này rất đắt, tâm ý của con gái, tài khoản không đủ, bà ta cho thêm là được.
“Bao nhiêu tiền, mẹ cho con.” Tạ Tiểu Quân nói.
Kiều Hi Vũ đi vào ngõ cụt.
Sắc mặt lập tức trắng bệch.
Bao nhiêu tiền.
Chuyện này nếu để Tạ Tiểu Quân biết, nhất định sẽ lột da cô ta.
Cô ta nhìn Đào Y Y, dường như cầu xin.
Đào Y Y nhìn ánh mắt cô ta, khóe miệng cong lên: “Dì Quân, giá cả, là chết, dì thích là được rồi.”
Kiều Hi Vũ thở phào một hơi, dường như muốn rơi nước mắt.
Khó được Đào Y Y lại thay cô ta nói chuyện.
Nhưng chính vì vậy.
Tạ Tiểu Quân lại càng thêm kiên trì: “Khó được con chuẩn bị quà cho mẹ, con cũng chưa vào Kiều thị, tiền đều là mẹ và ba con cho, đâu có bao nhiêu, đưa hóa đơn đấu giá cho mẹ, mẹ kêu quản gia gửi tiền cho con.”
Kiều Hi Vũ à, từ nhỏ bị bà ta nuông chiều hư rồi.
Ngay cả sinh nhật bà ta cũng không nhớ được vài lần, đột nhiên chuẩn bị quà cho bà ta, thật sự là có lòng.
Đào Y Y nhìn Kiều Hi Vũ: “Dì cũng nói vậy rồi, cậu cũng không cần kiên trì nữa, không phải chỉ hai trăm bốn mươi tỷ sao?”
Cái gì?
Lập tức…
Quản gia cả kinh.
Sắc mặt Kiều Hi Vũ hoàn toàn trắng bệch.
Trong đầu Tạ Tiểu Quân “ong” một tiếng.
Mộc Như Phương ho khẽ một tiếng, nhìn Đào Y Y, không nghĩ tới Đào Y Y lúc giả vờ ngây thơ lên cũng rất lợi hại.
Tạ Tiểu Quân giống như cho rằng mình nghe nhầm rồi.
·
Chương 565 GIÀNH GIẬT NHAU.
Mất một lúc lâu bà mới phản ứng lại nhìn chiếc trâm cài.
Một chiếc trâm ngọc lục bảo cắt kim loại rất tốt, hơn hẳn thiết kế vậy mà????
Chất liệu này???
240 tỷ???
Bà nhìn Kiều Hi Vũ, dường như đang đè nén giọng nói của mình: “Hi Vũ…bao nhiêu tiền?”
Kiều Hi Vũ thật sự rất muốn khóc, lùi về sau một bước.
Tạ Tiểu Quân vẫn nghĩ rằng Đào Y Y nói sai, không phải là 240 tỷ, mà là 24 tỷ?
Tự mình nghe nhầm.
Nhưng nhìn khuôn mặt tái nhợt, dáng vẻ muốn khóc lùi về sau một bước của Kiều Hi Vũ, liền cảm thấy mơ hồ?
Cô con gái của bà ta thật sự bỏ ra 240 tỷ để mua một đồ vật như vậy??
Đừng nói 240 tỷ, 24 tỷ là mức giá bà ta có thể chấp nhận được cho một viên đá quý!
Trong ngực Tạ Tiểu Quân có một ngọn lửa đang bùng cháy!
Nếu không phải là Đào Y Y và Mộc Như Phương vẫn còn ở đây, bà ta thật sự muốn….
“Mẹ….” Kiều Hi Vũ run rẩy khóc nức nở: “Mẹ, không phải là mẹ nói, con thích là được sao? Giá cả….”
Quản gia cũng bị sốc, 240 tỷ?
Bà ta cũng đã làm việc trong nhà họ Kiều một thời gian dài, cũng biết về đồ trang sức, giá của chiếc trâm này không quá 3 tỷ, bán đấu giá có thể nhân đôi với giá trên trời, cái này sao có thể trả lại….
240 tỷ?
Bà ta cũng cảm thấy có phải mình nghe nhầm?
Nhìn Kiều Hi Vũ, quản gia cũng cảm thấy Kiều Hi Vũ có chút điên rồ rồi?
Nếu là một người bình thường, ai sẽ bỏ ra 240 tỷ để mua cái này?
Tạ Tiểu Quân muốn nổi giận, ngọn lửa đã dâng lên đến cổ họng rồi, nhưng nghĩ đến trong nhà vẫn còn hai vị khách, chịu đựng phải chịu đựng, những cũng không thể cười được.
Mộc Như Phương biết, lúc này, bọn họ không tiện ở lại đây, cô liền khều ngón tay của Đào Y Y, Đào Y Y tận dụng thời cơ nói: “Dì Quân, cháu và Như Phương xin phép về trước, hôm khác sẽ đến thăm dì.”
Tạ Tiểu Quân gật đầu, trong cơn tức giận khó khăn lên tiếng: “Quản gia, tiễn khách.”
Lúc Đào Y Y và Mộc Như Phương đi qua Kiều Hi Vũ, Đào Y Y nói: “Hi Vũ hôm khác liên lạc nhé, chúng ta sẽ cùng đi ra ngoài ăn cơm.”
Kiều Hi Vũ quả thật muốn nhìn Đào Y Y biến thành cái sàng luôn!
Hai người vừa rời đi.
Tạ Tiểu Quân không kiềm chế nữa: “Con, đồ ngốc này, đầu con bị hỏng hay là bị hồ đồ rồi, 240 tỷ là 240 tỷ đấy, con dùng để mua cái đồ này sao? Sao ta lại sinh ra một đứa vô dụng như con chứ!”
Chiếc trâm “bang” một tiếng rơi xuống đất.
Tạ Tiểu Quân che ngực, bà ta thực sự….
Thật sự bị tức chết mà.
Kiều Hi Vũ liền bật khóc thành tiếng: “Con cũng không muốn mua…con không muốn đầu giá….” Cô ta vừa khóc vừa nói: “Đều là do Đào Y Y, đều là tại cô ta! Là cô ta muốn đấu giá con liền đấu giá theo cô ta, sau khi tăng giá cô ta đột nhiên không đấu giá nữa, con cũng không muốn mà, là do cô ta đột nhiên không muốn đấu giá nữa….”
Tạ Tiểu Quân không nghe còn tốt, nghe thấy điều này, trực tiếp muốn nôn ra máu.
Cái gì?
Con gái của mình sao lại ngốc như vậy chứ?
Bà ta bước tới, dúi vào đầu Kiều Hi Vũ: “Con ngu xuẩn như vậy còn có lý sao? Cô ta muốn đấu giá thì để cho cô ta đấu giá, ai bảo con đấu giá theo cô ta làm gì? Mọi người muốn mua đồ, con theo còn trách cô ta đột nhiên thu tay lại, nếu như mẹ là cô ta cũng sẽ giáo huấn con như vậy, con nói thử xem sao con lại không động não chứ? 240 tỷ đó, sao con không làm mẹ tức chết đi! May là tất cả đều đeo mặt nạ, cái này nếu như lộ mặt, ta cũng sẽ bị mất mặt theo!”
Tại sao?
Nhà họ Kiều là một gia đình buôn bán châu báu lớn.
Con gái nhà họ Kiều lại mua một chiếc trâm bỏ đi với giá 240 tỷ, cái này nếu như truyền ra ngoài, mặt của Kiều thị cũng không còn nữa!
“Mẹ. Mẹ đừng tức giận, con…con không có cách nào nữa, đấu giá cũng đấu rồi con không thể không trả tiền.”
Tạ Tiểu Quân tức giận đến mức suýt nữa đột tử.
Đúng vậy, không thể không trả tiền, bà ta nhìn Kiều Hi Vũ: “Con cắn răng nuốt vào cũng phải trả tiền, nếu như để người khác biết con gái của nhà họ Kiều kinh doanh châu báu đấu giá xong không trả tiền, những người trong giới sẽ cười chết chúng ta!”
Bà ta lấy điện thoại ra, gọi ngay cho Kiều Thừa Du.
Mấy tiếng trước, bà ta vừa cãi nhau với Kiều Thừa Du về chuyện con tiểu tam kia, lúc này, Kiều Thừa Du lại không nhận điện thoại!
Được lắm Kiều Thừa Du!
Ông cố ý đúng không!
Cố ý không nhận đúng không!
Hôm nay ngọn lửa này, cuối cùng cũng phải phát tiết ra!
Bà ta nói với quản gia: “Chuẩn bị xem, đi đến châu báu Kiều thị!”
Quản gia cũng phát cũng phát hiện ra sắc mặt của Tạ Tiểu Quân rất kém liền khuyên bảo: “Bà chủ, trước tiên bà cứ bình tĩnh lại đã.”
“Bình tĩnh?” Tạ Tiểu Quân lúc này tức giận đến mức mười chậu nước, ngay cả lính cứu hỏa đến cũng không dập tắt được ngọn lửa này.
Bà ta tự thấy bản thân mình đã đủ bình tĩnh, nếu không bà ta đã uống thuốc tự sát rồi!
Bà ta nhìn quản gia, giọng điệu càng nặng nề: “Bà cảm thấy tôi vẫn chưa đủ bình tĩnh sao?”
Quản gia: “Bà chủ….” Cái này cũng được gọi là bình tĩnh sao…
Tạ Tiểu Quân: “Bà cảm thấy tôi đang rất kích động sao?”
“Bà chủ….” Quản gia thật sự muốn đánh vào miệng mình, bà chủ đã tức giận như vậy, bà ta không nên hỏi nhiều.
Tạ Tiểu Quân nhìn Kiều Hi Vũ đang ngồi trên mặt đất, chỉ vào cô ta, tức giận hít sâu hai lần nói: “Con, mau đứng dậy đi, hãy suy nghĩ cẩn thận những chuyện đã làm cho ta, tiền tiêu vặt tháng này con cũng đừng mong nữa, cũng không được đi ra ngoài dạo phố mua quần áo, ái gì cũng không có, đi lên tầng, không được phép rời khỏi biệt thự này!”
Kiều Hi Vũ khóc nức nở, quản gia liếc nhìn cô ta.
Không thể không nói, lần này cô chủ thật sự….
Quá ngu xuẩn rồi.
Đúng là….chuyện một con lợn cũng sẽ không bao giờ làm nhưng cô chủ đã làm….
Cũng khó trách, bà chủ lại tức giận như vậy!
Quản gia kêu một dì đi cùng cô chủ lên tầng: “Cô chủ, bà chủ vẫn còn đang tức giận, mấy ngày này cô cứ suy nghĩ thật kỹ những chuyện mà mình đã làm đi.”
Dù sao cũng là ruột thịt, 240 tỷ thì thế nào, cũng không thể đánh.
Bên kia.
Tài xế lái một đường đưa Tạ Tiểu Quân đến châu báu Kiều thị.
Bà ta đi thẳng vào thang máy chuyên dụng của tổng giám đốc, đi đến cửa văn phòng, thư ký đứng ở cửa nhìn bà ta, ngạc nhiên nói: “Bà chủ, sao bà chủ lại đến đây?”
Sao bà ta lại đến đây?
Tạ Tiểu Quân nhìn cô thư ký: “Kiều Thừa Du đâu?”
“Tổng giám đốc Kiều đang họp?” Thư ký toát mồ hôi lạnh, tự giác báo cáo với bà ta, bà chủ này không thể coi thường.
Thư ký là một người phụ nữ 30 tuổi, ngoại hình bình thường, nhưng dáng người không tồi, Tạ Tiểu Quân liếc nhìn bộ ngực sừng sững của đối phương, lạnh lùng hừ một tiếng: “Vậy tôi ở đây đợi!”
“Bà chủ…bà…”
Tạ Tiểu Quân đi thẳng vào phòng làm việc của tổng giám đốc, quả nhiên Kiều Thừa Du không có ở đây, chắc là đang họp, được rồi, bà ta đợi, bà ta ngồi trên ghế sofa, cô thư ký ở bên ngoài lập tức gọi điện thoại cho Tiểu Vạn trợ lý bên cạnh Kiều Thừa Du: “Chị Tiểu Vạn, bà chủ đến, bây giờ đang ở văn phòng, trông có vẻ rất tức giận.”
Kiều thị.
Tạ Tiểu Quân có qua mấy lần, sắc mặt mỗi khi nói chuyện cũng không quá kém, nên lần này, chỉ cần liếc qua là cô thư ký có thể nhìn ra, lần này Tạ Tiểu Quân đến chắc chắn là muốn cãi nhau với tổng giám đốc Kiều.
Đàn ông ăn vụng bên ngoài là chuyện thường thấy, đặc biệt là một người đàn ông thành công như tổng giám đốc Kiều, cô thư ký nghĩ rằng là vì chuyện này.
Bên kia, Kiều Thừa Du đang họp.
Trợ lý đi vào ngắt lời, thì thầm vào tai Kiều Thừa Du mấy câu, sắc mặt của Kiều Thừa Du lập tức thay đổi? Tạ Tiểu Quân sao lại đến đây?
Người phụ nữ này thật là!
Đang trong cuộc họp, ông ta đột nhiên đứng dậy, dặn tất cả mọi chuyện giao cho phó tổng giám đốc, sau đó đi về phía văn phòng của tổng giám đốc, nếu như ông ta không đến, không biết Tạ Tiểu Quân sẽ gây ra những chuyện gì nữa.
Quả nhiên, Tạ Tiểu Quân thấy Kiều Thừa Du đi đến, vẻ mặt không hề tốt.
Chương 566 ĐUỐI LÝ
Kiều Thừa Du cũng đuối lý, ai ngờ cô gái đó lại to gan lớn mật như vậy, được anh cưng chiều vài ngày liền lén lấy điện thoại di động của anh tìm số rồi gọi điện thoại cho Tạ Tiểu Quân để diễu võ giương oai, sáng nay cô ta đã bị anh quăng cho cục tiền và đuổi đi rồi.
Anh không thích những cô gái không biết nghe lời.
Tạ Tiểu Quân dù gì cũng là vợ của anh, đi chung với anh một đoạn đường đời nên anh cũng không dám làm mất mặt cô trước mặt mọi người.
“Tiểu Quân, sao cô lại tới đây, có chuyện gì thì nói qua điện thoại rồi mà, đợi tối nay tôi về nhà.”
“Trong điện thoại?”
“Chờ anh tối nay về nhà?”
Tạ Tiểu Quân nói câu sau cao giọng hơn câu trước.
Trợ lý đi ra ngoài, cô ta không dám dính vào chuyện này, nhưng vẫn đứng ở cửa, tuy rằng phòng làm việc của tổng giám đốc cách âm khá tốt, nhưng dí sát tai vào thì cũng nghe được loáng thoáng, Tiểu Vạn liếc nhìn thư ký: “Tôi nghĩ họ sắp đánh nhau rồi.”
Thư ký cũng lại gần: “Tôi cũng cảm thấy vậy, sắc mặt của bà Kiều lần này tới không được tốt cho lắm.”
Cả hai nhìn nhau ngầm hiểu ý rồi lại lắng tai nghe, hạ thấp giọng buôn chuyện.
“Đã bao lâu rồi anh chưa về nhà hả, cứ tối đến là anh lại nói mình bận, anh đi ngủ với mấy con vợ bé, vợ nhỏ, người tình gì đó vui lắm đúng không, anh dạy dỗ con gái anh hay lắm, anh chỉ biết cho nó tiền còn nó làm những gì thì anh có biết hay không, 240 tỷ, 240 tỷ mà nó chỉ xài trong một đêm là hết!”
Nói xong, Tạ Tiểu Quân ném mạnh cây trâm cài áo về phía trước.
Kiều Thừa Du cũng sửng sốt?
Hai trăm bốn mươi tỷ gì cơ?
Anh nhìn Tạ Tiểu Quân, thấy cô đỏ mắt nói ra đầu đuôi ngọn ngành thì lồng ngực nghẹn lại vì tức giận, hai trăm bốn mươi tỷ?
Phá gia chi tử?
Cây trâm cài áo này lại bị ném xuống đất một lần nữa.
Rốt cuộc anh đã nuôi con kiểu gì thế này?
Anh nhìn Tạ Tiểu Quân: “Cũng là do cô dạy hư nó, chẳng phải sao?”
“Do tôi?” Anh đổ chuyện này lên đầu Tạ Tiểu Quân khiến lửa giận trong cô vừa mới nguội lúc này lại bùng phát trở lại, cô tát cái bốp vào mặt Kiều Thừa Du sau đó quơ hết tất cả đồ đạc trên bàn trà rồi đến đồ trên bàn làm việc của tổng giám đốc xuống đất, còn Kiều Thừa Du chỉ biết tránh, Tiểu Quân cô điên rồi??
Cái bạt tai này của Tạ Tiểu Quân không hề nhẹ.
Kiều Thừa Du thật sự không ngờ Tạ Tiểu Quân lại dám ra tay với anh?
Nhưng anh chưa kịp làm gì thì mấy thứ linh tinh đã bị ném tung tóe, tài liệu và cả máy tính, Ipad trên bàn làm việc của anh cũng bị ném xuống đất, Kiều Thừa Du sầm mặt lại: “Tiểu Quân!”
Tạ Tiểu Quân còn khóc lóc om sòm.
Cô ta đúng là điên thật rồi!
Kiều Thừa Du chưa kịp bước đến thì đã thấy Tạ Tiểu Quân đã cầm bình hoa có giá mấy trăm triệu trên kệ lên, Kiều Thừa Du vội vàng cúi người trốn.
Tạ Tiểu Quân vì quá mệt, cuối cùng ngồi bệt xuống sàn nhà khóc.
“Lúc mới cưới tôi, anh đã nói gì hả… Lúc đó anh phá sản nhưng tôi vẫn ở cạnh anh… Tôi ở cạnh anh… nhưng bây giờ anh đối xử với tôi thế nào…”
Kiều Thừa Du tiến tới ôm cô vào lòng dỗ một lúc lâu mới làm Tạ Tiểu Quân ngừng khóc.
Kiều Thừa Du lại thề thốt là sẽ không có lần sau, tuy đàn ông chỉ biết dối gạt người là không đúng nhưng anh ăn nói nhỏ nhẹ rồi lại còn ôm hôn Tạ Tiểu Quân nên cơn tức tối trong cô lại lắng xuống.
Tạ Tiểu Quân vừa rời đi Tiểu Vạn liền cùng thư ký đi vào chuẩn bị dọn dẹp phòng làm việc, lúc nãy ở bên ngoài nghe lén cũng đoán được bên trong chắc sẽ rất kịch liệt, quả nhiên…
Bọn họ vừa bước vào phòng…
Ôi trời….
Bình hoa mấy trăm triệu đã vỡ nát.
Bộ bình trà cũng vỡ tan tành.
Tài liệu thì ném khắp nơi, trên bàn làm việc trống không, ngay cả máy tính cũng bị đập bể.
Tạ Tiểu Quân lần này đã nổi cơn điên rồi, Kiều Thừa Du cũng phải đàng hoàng lại, ít nhất cũng duy trì được nhiều ngày.
·
Chương 567 NHÀ HỌ ĐÀO
Hai người Đào Y Y và Mộc Như Phương rời khỏi nhà họ Kiều, Đào Y Y cười đau cả bụng, không phải cô không nhìn thấy vẻ mặt đen thui của Tạ Tiểu Quân.
Đúng là hả giận mà.
Cô đúng là rất ghét Kiều Hi Vũ.
Mộc Như Phương: “Em không sợ Kiều Hi Vũ ghi hận em à?”
Đào Y Y nói: “Nói như thể bây giờ cô ấy không có ghi hận em vậy? Trước đây cô ta hại em còn ít sao?”
Cô kéo tay Mộc Như Phương nói: “Đi thôi, chúng ta đi ăn cơm thôi.”
Bây giờ mới mấy giờ chứ?
Mộc Như Phương liếc mắt nhìn đồng hồ, ăn cơm giờ này sao?
Mới ăn trưa chưa được bao lâu đấy.
Đào Y Y mỉm cười: “Chị đói chứ? Em đang vui mà. Chúng ta đi ăn bánh ngọt nhé, được không? Em gọi thêm thức ăn bên ngoài, sau đó chúng ta đi…”
Đào Y Y là muốn về nhà nhưng lại sợ Tống Thấm Như ở nhà.
Ngược lại cô cũng chẳng sao.
Nhưng nếu để Tống Thấm Như nhìn thấy Mộc Như Phương, bà ấy lại nổi điên.
Mộc Như Phương: “Đi về nhà em đi.”
Đào Y Y nhìn cô: “Chị không sợ mẹ em sao?”
Mộc Như Phương nói: “Trước đây chị cũng đã sống chung với mọi người lâu như vậy rồi, có gì phải sợ chứ? Bà ấy lại đâu có ăn thịt chị?”
Quả thật bây giờ Mộc Như Phương đã có thân phận của nhà họ Trọng, Tống Thấm Như cũng chỉ có thể giương mắt nhìn.
Ít nhất là bên ngoài sẽ không làm gì Mộ Như Phương.
Mộ Như Phương: “Hơn nữa, dù sao chị và bà ấy cũng phải gặp lại.”
Đúng vậy, cô và Tống Thấm Như phải mặt đối mặt thôi.
Cô muốn chủ động ra tay.
Đào Y Y gật đầu, quả thật cũng đã đến lúc. Trước kia khi Mộc Như Phương còn ở chung trong nhà anh trai đã rất chiều chuộng cô ấy. Mẹ cô có gấp cũng không có tác dụng gì. Sau này anh trai dẫn Mộ Như Phương ra ngoài đến ở trong biệt thự của anh ấy luôn, sau đó anh trai cũng ít khi trở về nhà họ Đào. Chuyện này khiến Tống Thấm Như càng giận hơn nhưng hết cách rồi, anh trai có chân mà muốn đi đâu thì đi.
“Ừm, vậy thì đi đến nhà em. Mấy ngày trước em mua không ít đồ cho chị xem thử!”
Đào Y Y rất ngây thơ, có lúc hơi ngốc thế nhưng cô ấy đáng yêu, tuy kiêu ngạo nhưng có rất nhiều chuyện cô suy nghĩ rất đơn giản.
Mộc Như Phương nhìn Đào Y Y, sau đó cô kéo tay cô ấy lấy điện thoại di động ra, nhập lời muốn nói đưa cho Đào Y Y xem.
“Y Y, em còn thích Diên Phong không?”
Diên Phong?
Đào Y Y nhìn cái tên này.
Cô còn thích Diên Phong không?
Cô cũng không rõ, nhưng thỉnh thoảng trong giấc mơ cô sẽ nhớ tới anh, nhưng anh chỉ xuất hiện trong giấc mơ của mà thôi. Khi còn nhỏ Diễn Phong luôn bảo vệ cô, trong thế giới của cô Diên Phong rất lợi hại, rất đẹp trai, như vậy cô có còn thích anh không?
Đương nhiên là thích.
Bạn có thích một người vừa tài giỏi lại vừa đẹp trai không?
Nhưng anh trai đã điều Diên Phong đi nơi khác rồi.
Cô cho rằng cô sẽ rất đau khổ, nhưng hình như không phải vậy.
Đào Y Y chưa từng quen bạn trai, chuyện tình cảm đối với cô mà nói chẳng khác gì số không. Mộc Như Phương: “Em thích một người thì mỗi ngày đều muốn ở bên cạnh người đó, muốn ở cạnh anh ấy, có được anh ấy, chỉ cần hai người thích nhau sẽ có thể chiến thắng được tất cả nỗi sợ, có anh ấy ở bên cạnh em sẽ cảm thấy rất yên tâm, không có anh ấy bên cạnh, em sẽ nhớ tới anh ấy cả ngày lẫn đêm…”
Đao Y Y: “…”
Hình như cô không phải thế.
Cô quả thật nhớ Diên Phong nhưng không mãnh liệt như vậy.
Đào Y Y cắn môi, thích ý mà? Hình như không phải. Yêu sao? Không có.
Đào Y Y nhìn Mộc Như Phương: “Em thích Diên Phong, em có thiện cảm với anh ta, nhưng em không yêu anh ta. Em hiểu rồi.”
Mộc Như Phương gật đầu, cô hy vọng Đào Y Y có được mối duyên lành thuộc về chính bản thân cô ấy.
Cô ấy và Diên Phong là không thể nào.
Diên Phong quen với cuộc sống mưa tanh gió máu, anh thích Y Y nhưng lại không thể ở bên cạnh cô ấy, bởi vì gánh trên vai mối quan hệ đồng nghiệp, hơn nữa còn bị ràng buộc bởi thân phận. Gia tộc của Diên Phong cả đời đều dùng thân phận ám vệ, mà Đào Y Y là chủ, là tồn tại sánh vai với Đào Gia Thiên, là cô chủ lớn của nhà họ Đào.
Có đôi lúc đẳng cấp chính là xa không với tới.
Không cách nào lay động được!
Đã khắc sâu trong máu từ lúc nhỏ.
Đào Y Y nói: “Mẹ em sắp xếp chuyện hôn sự cho em, em không đồng ý nhưng lại không từ chối được. Em chưa gặp qua người kia… Em không biết người đó là ai, thậm chí ngay cả hình dáng đối phương thế nào em cũng không biết.”
Cô cũng rất buồn bực.
Cô là con gái ruột của Tống Thấm Như, được nuông chiều từ nhỏ đến lớn.
Nhưng Tống Thấm Như quá bá đạo.
Đào Y Y nói: “Mẹ cứ bắt em gả đại cho người khác, chị nói xem cho dù trong tiểu thuyết thì đó cũng là những chuyện do mẹ kế làm, nhưng bà ấy là mẹ ruột của em đấy.”
Hai người đi về phía ga tàu điện ngầm.
Bọn họ đang đợi xe.
Mộc Như Phương hiểu rất rõ Tống Thấm Như.
Quả thật nếu là những gia tộc khác thì chỉ có những cô con gái thứ không được yêu thương, con của mẹ hai mới bị ép buộc đính hôn với một người chưa từng gặp mặt. Cô con gái thứ này lúc ở nhà chắc chắn sẽ chịu đủ thiệt thòi, bị bắt nạt, là kiểu cha không yêu mẹ không thương nhưng đối với Tống Thấm Như mà nói đây là chuyện danh chính ngôn thuận giúp con gái lựa chọn con rể tốt nhất.
Tống Thấm Như này chính là loại người bá đạo, thích ép buộc người khác.
Cô cảm thấy lựa chọn của mình là chính xác.
Đào Y Y nói: “Bà ấy dựa vào đâu mà tự cho bản thân là đúng, bà ấy dựa vào đâu để cho rằng một người mà em chưa từng gặp mặt sẽ đối xử tốt với em. Bà ấy dựa vào đâu để thấy em sẽ thích anh ta hoặc là anh ta sẽ thích em? Còn nữa bà ấy dựa vào đâu mà chắc chắn em gả cho người đó sẽ hạnh phúc chứ?”
Đây là mẹ ruột của cô đó!
Nhưng cô không muốn…
Tống Thấm Như cho rằng bà ấy đã dọn sẵn đường, chỉ cần Đào Y Y đi là được nhưng cô lại không thích con đường mà Tống Thấm Như đã dọn sẵn.
Đào Y Y cúi đầu, vẻ mất mát nói: “Em là Đào Y Y, anh trai em là Đào Gia Thiên, đây là nhà họ Đào ở thành phố Hải Châu. Em muốn kiểu bạn trai gì mà không có? Tại sao em không có quyền lựa chọn chứ?”
Cô đúng là Đào Y Y .
Cô chủ nhà giàu bậc nhất ở thành phố Hải Châu.
“Như Phương, em không muốn đi theo con đường mà bà ấy đã dọn sẵn cho em.” Cô nắm lấy tay Mộc Như Phương: “Nhưng em không phản kháng được!”
Cô đã từng phản kháng.
Cắt cổ tay tự sát.
Kết quả là hôn lễ lùi lại chứ không hề hủy bỏ.
Cô đã cắt cổ tay rồi nhưng hôn lễ chỉ dời ngày thôi.
Mộc Như Phương nhìn Đào Y Y, cô há miệng, dùng khẩu hình: “Chị cũng không phản kháng được!”
Con người cho dù là ở giai cấp nào cũng đều sẽ có những chuyện khoanh tay bó gối.
Cao quý như Đào Y Y đã vậy, mà cô cũng chẳng khác.
Hai người ra khỏi ga tàu điện ngầm rồi tản bộ về nhà họ Đào.
Mộc Như Phương rất lâu không về đây, cô cũng đã quên hình dáng của nhà họ Đào rồi.
Nhà họ Đào rất lớn, trước kia lúc còn ở đây cô cũng sẽ không gặp gỡ Tống Thấm Như.
Cô và Đào Gia Thiên ở tòa bên hông của biệt thự.
Đào Y Y đi vào nhà, Mộc Như Phương cũng theo sau. Hai người vừa thay dép, người giúp việc chào hỏi: “Cô chủ về rồi.” Sau đó Người giúp việc cũng lễ phép hỏi thăm Mộc Như Phương ở phía sau.
Người giúp việc lại nói tiếp: “Hôm nay cậu chủ đặt bánh ngọt, vừa được giao tới thì cô chủ đã về rồi.”
“Ừm, anh tôi đặt à?”
Người giúp việc gật đầu.
Quả nhiên trên khay trà trong phòng khách đã đặt sẵn một chiếc bánh ngọt màu hồng.
Đào Y Y: “Thật đúng lúc, cắt ra đi, tôi ăn với bạn.”
Đào Y Y liếc mắt nhìn xung quanh sau đó hỏi người giúp việc: “Mẹ tôi đâu rồi?”
“Bà chủ không có ở nhà, bà chủ hẹn với bà Lý đi ngâm suối nước nóng rồi.” Người giúp việc vừa cắt bánh vừa trả lời.
Mẹ cô không có ở nhà.
Chương 568 EM KHÔNG THÍCH Ở ĐÂY
Về tới phòng ngủ, Đào Y Y gọi điện cho Đào Gia Thiên: “Anh, sao anh lại đặt bánh kem vậy?”
“Ừ, đúng lúc đi ngang qua, nên sẵn tiện mua luôn.”
Đào Gia Thiên đã cho người đi xử lý vấn đề của hợp đồng nhà, hôm nay sẽ mua đứt luôn. Anh vừa lái xe vừa hỏi: “Ăn ngon không?”
Đào Y Y vẫn chưa ăn, cô nhìn sang Mộc Như Phương, thấy Mộc Như Phương vừa ăn một miếng, cô bèn lên tiếng hỏi: “Như Phương, bánh ngon không?”
Mộc Như Phương không gật đầu, cũng không lắc đầu, biểu hiện của cô như vậy là: bình thường thôi.
Xe của Đào Gia Thiên cũng vừa chạy đến đường Trung Hưng, chạy lên chút nữa là đến biệt thự Lan Đình mà anh đang ở, quẹo bên phải chính là hướng đi nhà họ Đào. Bất chợt anh nghe được hai chữ Như Phương từ trong điện thoại: chẳng lẽ Mộc Như Phương đang ở nhà họ Đào?
Đào Y Y nói: “Có chắc chắn là mùi vị bình thường thôi không, để tớ nếm thử, anh, cám ơn bánh kem của anh nha.”
Đào Y Y ăn một miếng bánh kem rồi cúp điện thoại, sau đó mở phim ra xem, là một bộ phim cổ trang, trang phục của nam nữ chính rất đẹp, Đào Y Y nói: “Tớ cảm thấy làm diễn viên mệt thật, cậu xem trang phục này biết bao nhiêu lớp, nhưng lại rất đẹp. Mấy hôm trước tớ có tham gia ngày hội điện ảnh, có gặp một anh diễn viên, đẹp trai lắm, ngoài đời đẹp hơn trong phim nhiều.” Đào Y Y nghĩ: “Tên gọi là gì ta… cũng nổi tiếng lắm, tớ quên mất tên rồi…”
Mộc Như Phương dùng muỗng nhỏ múc miếng bánh kem, bánh kem có vị việt quất, bên trong còn có trái việt quất tươi, Đào Y Y ăn được hai miếng rồi đứng dậy: “Để tớ cho cậu xem đồ tớ mới mua nha.”
Đề tài của các cô gái khi ngồi với nhau luôn chỉ xoay quanh những đề tài quen thuộc như vậy.
Bất chợt dưới lầu vang lên tiếng động cơ xe.
Tai của Mộc Như Phương khá thính, cô nghe thấy tiếng bèn đứng dậy đi đến ban công nhỏ phía trước, nhìn xuống thấy xe của Đào Gia Thiên đang chạy vào trong khuôn viên, sau đó người đàn ông bước xuống xe, như cảm nhận được điều gì đó, Đào Gia Thiên đưa mắt nhìn lên phía trên, đập vào mắt anh là hình ảnh cô gái mà anh đang muốn gặp, cô ấy đang ở lầu hai, bên trong phòng ngủ của Đào Y Y.
Người giúp việc thấy anh về bèn đi tới: “Chào cậu chủ, cậu chủ về rồi ạ.”
Đào Gia Thiên bước vào bên trong, anh nhìn phòng khách rồi lên tiếng hỏi: “Mẹ tôi đâu?”
“Bà chủ sáng nay đã ra ngoài, nói là có hẹn với bạn đi tắm khoáng nóng, tối nay chắc là không về.”
Đào Gia Thiên gật đầu, sau đó anh đi lên lầu.
Đào Y Y nghe tiếng bèn mở cửa phòng: “Anh, sao anh lại về vậy?”
Ánh mắt anh đảo vòng nhìn bên trong phòng của cô, nhưng góc nhìn của anh không nhìn thấy Mộc Như Phương, anh lên tiếng trả lời: “Anh về lấy tài liệu.”
Đào Y Y: “Tài liệu gì vậy anh?”
Cô không phải không biết Đào Gia Thiên rất ít khi ở nhà nghỉ ngơi, làm gì có chuyện quay về lấy văn kiện chứ?
Lần trước anh về nhà đã là chuyện của mấy tháng trước rồi!
Lý do!
Đào Y Y nhỏ tiếng nói: “Như Phương đang trong phòng em…” Có thể nói cô đã quá hiểu anh, cho dù là Mộc Như Phương làm bất cứ việc gì, chỉ cần không một nhát dao đâm chết Đào Gia Thiên thì cho dù anh có mất trí, nhưng chắc chắn anh vẫn sẽ không quên Mộc Như Phương.
Sắc mặt của anh không hề thay đổi: “Anh nói rồi, anh vể để lấy tài liệu thôi.” Dứt lời anh quay đầu, đi về hướng phòng làm việc của mình.
Còn lâu Đào Y Y mới tin lời anh nói.
Cô cũng quay trở vào phòng mình, rồi nhìn Mộc Như Phương vẫn còn đứng ngoài ban công.
Phòng của cô là phòng ngủ nằm ở lầu hai, có cái ban công nhỏ.
Từ chỗ ban công có thể nhìn thấy cảnh vật bên ngoài, Mộc Như Phương cứ đứng như vậy ở ban công nhìn ra bên ngoài.
Đào Gia Thiên bước vào phòng làm việc, anh đặt mình ngồi trên ghế sô pha.
Sự thật là anh không có tài liệu quan trọng gì để lấy.
Mục đích của anh đến đây, thực chất chỉ là hành động theo cảm tính, anh nghe được hai chữ ‘Như Phương’ mà Đào Y Y nhắc đến trong điện thoại, phản ứng đầu tiên của anh là cho xe quẹo phải và về đây.
Sự thật là anh đến đây để gặp Mộc Như Phương!
Anh vừa tựa lưng vào ghế.
Bất ngờ ‘cốc cốc cốc’, tiếng gõ cửa vang lên.
Tiếp theo là Đào Y Y ló đầu vào: “Anh, anh muốn ăn thử bánh kem không? Bánh anh mua đó.”
Nhìn vào bánh kem là biết cô và Mộc Như Phương chưa ăn được bao nhiêu, chiếc bánh kem này không lớn, chỉ khoảng bàn tay xòe ra thôi, cô và Mộc Như Phương chưa ăn được một phần ba của cái bánh.
Đào Gia Thiên nhìn bánh kem, bất ngờ anh nhớ đến câu hỏi của Đào Y Y trong điện thoại“ “Như Phương, bánh ăn ngon không?” Bất chợt anh cũng muốn biết mùi vị của bánh kem này ăn có ngon không?
Vốn anh không thích ăn đồ ngọt, nhưng hôm nay không biết ma xui quỷ khiến sao mà anh lại ăn thử một miếng.
Ừ, mùi vị, cũng tàm tạm thôi.
Không thể nói là ngon lắm, nhưng cũng không thuộc dạng dở.
Có thể cho vô miệng được.
Nhưng nếu như hỏi có quay lại mua lần nữa không thì chắc chắn sẽ là không.
Đào Gia Thiên nhìn em gái mình: “Sao hôm nay em lại hẹn cô ấy? Em không phải chơi rất thân với người họ Từ kia sao? Sao giờ lại chơi với Mộc Như Phương rồi?”
Đào Y Y nói: “Em quen bạn cũng không được sao, hơn nữa, em cũng thân với Mộc Như Phương mà, cũng chơi từ nhỏ tới lớn mà.”
Đào Gia Thiên: “Trước đây không phải em không thích người ta sao?”
Đào Y Y: “Lúc nhỏ em có thể hiện rõ ràng vậy sao?” Cô nói tiếp: “Lúc đó còn nhỏ mà, em không thích cô ấy vì khi đứng chung với nhau, cô ấy không khác gì đóa hoa hướng dương, bất kỳ ai nhìn vào cũng đều chỉ thấy cô ấy, anh cũng thích cô ấy mà, nhưng sau này lớn lên rồi em mới hiểu, cô ấy thật sự cũng rất tốt, chỉ là quá xinh đẹp thôi… Đúng là cũng có lúc em ghét cô ấy lắm, không phải vì cô ấy thì anh cũng không …” Nói đến đây, Đào Y Y khẽ cắn môi.
Trong buổi hôn lễ đó.
Câu chuyện đó cả đời cô sẽ không bao giờ quên.
Anh của cô, người anh trai duy nhất của cô xém chút nữa là mất mạng.
“Em không biết trước đây anh đối xử với cô ấy tốt như vậy, mà không hiểu sao cô ấy vẫn nhẫn tâm đối xử với anh như vậy… Nhưng đến cả em cũng rối, đôi lúc cũng phân biệt không rõ, có đôi khi em hoàn toàn không hiểu được cô ấy.” Sau một thời gian qua lại với Mộc Như Phương, cô cảm nhận được thật chất Mộc Như Phương không xấu.
“Y Y, đừng suy nghĩ nhiều quá.” Đào Gia Thiên nắm lấy tay Đào Y Y, anh muốn cô cứ vô tư trong sáng như vậy, chứ không muốn em gái mình bị cuốn vào ân oán của gia tộc.
Còn Mộc Như Phương…
Cô không khác gì cái gai trong lòng anh.
Nếu không nhổ ra được, đành chấp nhận để nó nằm ở tận đáy lòng, để mỗi ngày nó đều nhắc nhở anh nỗi đau này.
“Anh…” Có vẻ như Đào Y Y muốn nói gì đó, nhưng sau lại cắn môi do dự.
Lúc Mộc Như Phương chuẩn bị ra về là khoảng sáu giờ chiều, việc Đào Gia Thiên đưa cô có vẻ như đã trở thành chuyện của lẽ thường tình.
Cô ngồi vào xe của anh.
Xe đi được đến nữa đường.
Đột nhiên anh cho xe quẹo vào con đường nhỏ một chiều khá đông xe mà giờ này đang là giờ cao điểm tan ca, cho nên trên đường kẹt xe khá nghiêm trọng.
Không cần biết xe của bạn thuộc loại xe nhãn hiệu gì, xe mấy tỷ hay chục tỷ, hoặc là đắt hơn nữa, thì kết quả vẫn nằm chờ kẹt san sát như nhau thôi.
Sau khi chạy xuống khỏi cây cầu lớn thì đã là bảy giờ tối.
Trời tối đen hơn.
Ngoài cửa sổ đèn đường bắt đầu sáng lên.
Khi xe đi đến con đường phía trước nhà họ Trọng, lúc đó đã là tám giờ bốn mươi lăm phút, anh cho xe dừng lại và tắt máy.
Nhưng Mộc Như Phương lại không xuống xe.
Đào Gia Thiên nhìn cô qua kính chiếu hậu: “Sao? Không muốn xuống xe hả?”
Mộc Như Phương vốn có thói quen ngồi ở hàng ghế sau, vì cô sợ chết.
Nếu lỡ xảy ra tai nạn xe thì vị trí phía sau sẽ được bảo toàn tính mạng hơn.
Mộc Như Phương ngồi thẳng người lên, sau đó cô nhích lên phía trước chút, bất ngờ cô chủ động hôn vào mặt bên của người đàn ông phía trước. Đào Gia Thiên bị bất ngờ nên anh ngẩn người ra, nụ hôn của cô không khác gì lông vũ, nhẹ nhàng mà lướt qua.
Rất rõ ràng, động tác của anh nhanh hơn suy nghĩ trong đầu anh, anh liền đưa tay cho ghế dựa hẳn ra sau, rồi anh xoay người ôm lấy eo cô và hôn cô.
Hai người cứ như vậy hôn nhau.
Đào Gia Thiên vốn vẫn biết của mình luôn bị mê hoặc bởi cơ thể của cô.
Anh thích, anh cực kỳ yêu cơ thể này.
Anh đưa tay gỡ nút áo của cô, rồi tay anh kéo cổ áo cô ra, môi anh mơn trớn xuống đến nốt ruồi ở cổ cô, lúc này anh như bị mê hoặc, hơi thở của hai người đều trở nên loại nhịp.
Mộc Như Phương đưa tay cản lại anh, đồng thời như cũng muốn cản lại hành động tiếp theo của anh.
Đào Gia Thiên nhìn cô, trò chơi dục vong quả thật có đôi khi có thể điều tiết cảm xúc, Mộc Như Phương bị anh đè bên dưới, quần áo lộn xộn, mái tóc đen của cô che bớt đi tầm nhìn của cô. Cô hôm nay có trang điểm, bờ môi có chút đỏ mọng rất đẹp, cô khẽ thở gấp, tiếng thở của cô lọt vào tai anh không khác gì thuốc kích thích, khiến cho anh bất chợt nhíu mày. Nhưng lúc này Mộc Như Phương đưa tay ra hiệu:
“Em không thích ở trong xe.”
Chương 569 SỐNG CHUNG
Đào Gia Thiên nhìn động tác tay này, nói ra tiếng, giọng nói khàn khàn trầm thấp của anh rất dễ nghe, anh vừa dứt lời đã thấy mặt Mộc Như Phương đỏ lên.
Cô nhắm mắt lại, thầm nghĩ, cô không mặt dày như anh!
Anh nói: “Ồ, em không thích ở trong xe à, được rồi. Vậy chúng ta tới khách sạn được không?” Giống như anh thật sự muốn hỏi ý kiến cô.
Xe chạy băng băng trên đường, hôm nay Mộc Như Phương chỉ mặc một chiếc váy dài đơn giản, rồi khoác thêm áo ngoài, chiếc váy cô mặc kiểu cổ chữ V, nhưng giờ dây kéo phần eo đã bị xé rách rồi.
Đào Gia Thiên dừng xe, cúi người bế cô đi vào.
Anh bước thẳng vào thang máy.
Đây là một trong những khách sạn anh nghỉ ngơi, nên có phòng riêng cho anh.
Thang máy Vip có thể lên thẳng phòng ngủ của anh, anh quét thẻ phòng mở cửa ra, rồi đặt cô xuống sofa, tay anh nâng cằm cô lên: “Để anh đoán thử xem, em đang có tâm tư gì khi chủ động nhào vào lòng anh như thế?”
Hai tay Mộc Như Phương vòng qua cổ anh, cô ngẩng đầu lên, không đợi anh nói xong đã chủ động hôn lên môi anh, nụ hôn của cô ngây ngô như cô gái mới biết yêu, không hề có quy luật kỹ xảo nào, chỉ là khẽ chạm vào, răng cô lướt qua môi anh, hai tay Đào Gia Thiên từ từ chuyển động, để nụ hôn ngây ngô này của cô rơi xuống yết hầu anh, đầu óc anh bỗng tê dại.
Anh bế cô tới thẳng giường lớn, đè lên người cô lần nữa, lúc anh cúi đầu định hôn cô thì cô ra ký hiệu: “Anh tắm chưa?”
Anh nghiến răng đáp: “Chưa…”
“Anh tắm xong rồi làm!” Cô nhìn anh, vì hơi thở không ổn định mà ngực phập phồng, ánh mắt anh rơi trên người cô, cô thấy vậy thì nắm chặt chiếc váy trước ngực mình, vẫn kiên trì ra ký hiệu: “Anh nhất định phải đi tắm.”
Da đầu Đào Gia Thiên vẫn tê dại.
Anh không biết mình mình lấy sức nhẫn nhịn mạnh mẽ như thế từ đâu, gật đầu nghe theo lời cô, đứng dậy.
Mộc Như Phương vẫn nắm chặt chiếc váy, bỗng bị anh bế lên, đi thẳng vào phòng tắm, cô giật mình, anh thấy vậy thì nói: “Không phải em muốn anh tắm à, được thôi, chúng ta cùng tắm.”
Trong phòng tắm, hơi nước mờ ảo, hai người đang từ từ ôm hôn.
Mộc Như Phương rất chủ động, nhưng chỉ trong niềm vui xác thịt, Đào Gia Thiên ôm cô, hai người ‘làm’ từ phòng tắm đến sofa, bàn đọc sách, rồi lên giường, tới một giờ sáng mới kết thúc.
Sáng hôm sau, lúc cô mở mắt ra, thấy mình vẫn đang nằm trong ngực anh.
Tối qua cô đi suốt đêm không về, cô cũng gửi tin nhắn nói cho dì Tang biết rồi, không biết dì ấy có nhắn lại không?
Cô giơ tay cản ánh nắng chiếu vào mắt, rồi nhìn người đàn ông nằm cạnh mình.
Đào Gia Thiên vẫn chưa tỉnh, tối qua hai người…
Mộc Như Phương nghĩ tới dáng vẻ điên cuồng tối qua của hai người, mặt cô lại đỏ lên.
Cô nhìn gương mặt anh, vẫn ngày càng đẹp trai chín chắn như trước, không hề thay đổi gì.
Cô thất thần mấy giây mới chống tay định ngồi dậy, nhưng cô vừa ngồi dậy đã bị anh ôm eo, kéo vào lòng mình lần nữa.
Cô không dám giãy dụa.
Đào Gia Thiên nhìn cô, đôi mắt đen đó như muốn nhìn xuyên qua người cô.
Anh cảm thấy rất kỳ lạ, trước giờ cô luôn phản kháng, sao tối qua cô lại chủ động như thế.
“Em muốn làm gì?”
Mộc Như Phương không né tránh ánh mắt anh, ngược lại còn nhìn thẳng vào đó, cô muốn làm gì sao, đương nhiên là muốn rời đi rồi!
Cô muốn lấy lòng tin của anh trước, đợi cô lấy được tài liệu bí mật kia rồi, cô sẽ dẫn con gái mình rời đi!
Nếu cô phản kháng, càng làm anh xâm phạm cô hơn, vậy không bằng cô chủ động, chí ít, cô có thể thoải mái một chút.
Mộc Như Phương cúi đầu, khẽ tựa vào ngực anh.
Lúc trước cô cũng từng làm thế.
Anh nói cô có muốn nghe nhịp tim của anh không, rồi anh ôm cô, áp tai cô vào ngực anh, bảo cô đếm nhịp tim anh.
Cô vươn tay lấy điện thoại bên giường, mở chức năng đếm giờ ra.
Mộc Như Phương cẩn thận lắng nghe nhịp tim anh, tóc cô đen óng lại mềm mại như thạch dừa vậy, dán vào ngực anh hơi ngứa ngứa, Đào Gia Thiên có thể ngửi thấy mùi thơm trên tóc cô, cô bỗng ngẩng đầu lên mỉm cười với anh, rồi làm ký hiệu tay: “Một phút tim anh đập 79 nhịp.”
Trên mặt cô vẫn nở nụ cười, cô vốn đẹp sẵn rồi, giờ cười lên càng đẹp hơn.
Ánh nắng rơi trên người cô, cô cẩn thận chống tay cạnh anh, mái tóc dài xõa xuống, anh cứ ngơ ngác nhìn cô nửa phút.
Trong đầu bỗng ùa tới một đoạn ký ức.
Đó cũng là một buổi sáng sớm, anh vừa thức dậy, đã ấn đầu cô vào ngực anh, để cô lắng nghe nhịp tim anh, rồi đếm lại, chính anh cũng đếm, cô đếm ít hơn anh hai lần nên bị anh hôn hai lần.
Mặc kệ cô muốn gì, Đào Gia Thiên đều chấp nhận.
Anh lật người đè cô xuống, hai người lại hôn nhau lần nữa, nụ hôn của anh hơi mãnh liệt, khác với nụ hôn ngây ngô của Mộc Như Phương. Trong lòng anh thầm nghĩ, có lẽ anh không thể rời xa cô, cũng không muốn nhắc lại những ân oán trước đây nữa. Kết thúc nụ hôn sâu, cô há miệng thở hổn hển, còn anh thì khẽ nâng mặt cô lên: “Như Phương, anh cũng không muốn dây dưa chuyện quá khứ nữa, chỉ cần sau này em nghe lời, ngoan ngoãn không chạy loạn, chúng ta có thể thử ở bên nhau…”
Mộc Như Phương cảm nhận được sự chân thành từ người đàn ông luôn lừa dối mình lúc trước.
Cô nhìn vào mắt anh, làm ký hiệu tay: “Thiên, em sẽ không chạy.”
Đào Gia Thiên nở nụ cười, dường như đã biến mất vẻ tàn nhẫn ngày thường: “Được, không được chạy.”
Dù biết cô nói dối nhưng anh vẫn tin cô.
Mộc Như Phương, trước đây em không giỏi nói dối, nhưng giờ em lại giỏi nó nhất, mặc dù cô không nói được, nhưng mắt cô đã sớm không còn ngây thơ trong sáng như trước nữa.
Thiên, đợi tôi lấy được tài liệu rồi, chúng ta sẽ thật sự kết thúc.
Dường như giữa Đào Gia Thiên và Mộc Như Phương đã nảy sinh thay đổi, anh dần dần tiêu tan những hận thù cố chấp lúc trước, còn cô thì mỗi ngày đều diễn vai người phụ nữ dịu dàng chờ đợi anh, cô sẽ không phản kháng, nếu anh muốn, cô sẽ chủ động hùa theo anh, trong lòng anh thích vai gì, cô đều lặng lẽ diễn vai đó.
Đương nhiên, anh cũng không biết mình thích vai gì, còn cô thì diễn vai mình ngày xưa.
Một cô gái nghe lời, thỉnh thoảng hơi nóng nảy.
Cô cảm thấy mình đúng là một diễn viên trời sinh, không cần nói, đã diễn tròn vai một người câm xinh đẹp dịu dàng.
Cô gõ những lời anh muốn nghe vào điện thoại.
Ngay cả khi anh hỏi tin tức liên quan đến Nặc Nặc, Mộc Như Phương cũng không trốn tránh, cô gõ vào điện thoại: “Em thật sự không biết.”
Cô thật sự không biết con bé đang ở đâu.
Đào Gia Thiên cũng không cảnh giác gì với cô cả, lần nào cô cũng ngoan ngoãn như chú mèo cưng anh nuôi vậy, luôn mỉm cười với anh, lúc anh hỏi chuyện mất cắp, cô cũng không che giấu, mở khẩu hình miệng nói với anh: “Anh ta tên là Tề Sâm.”
Anh híp mắt lại: “Tề Sâm?”
Lại là anh ta.
Mộc Như Phương biết, Đào Gia Thiên không tìm được anh ta, để hai người này cắn nhau cũng không tệ.
Cô gật đầu với anh: “Đúng vậy, em chỉ biết như thế.”
Đào Gia Thiên nâng cằm cô lên: “Sao em lại nói cho anh biết những lời này, em không che giấu nữa à?”
Anh rất thích cô, nhưng anh là say mê cơ thể cô, anh nói anh có thể suy nghĩ không tính toán những ân oán đó, nhưng suy cho cùng, trong xương cốt đã mất đi ký ức tình yêu với cô, giờ anh không còn yêu cô sâu đậm nữa.
Mộc Như Phương trả lời anh: “Không có gì để che giấu hết, dù gì em cũng không tìm thấy con gái em.”
“Đứa bé đó là con ai?” Đây là cái gai lớn nhất đâm vào tim anh.
Cái gai này mang theo thuốc độc, lòng đố kỵ, gần như muốn đâm xuyên người anh.
“Nặc Nặc là con anh.” Mộc Như Phương ra hiệu bằng tay.
Đào Gia Thiên buông tay ra ngay, vì sức anh hơi lớn làm mặt cô nghiêng qua một bên, cô nở nụ cười cay đắng, quả nhiên, anh vẫn không tin cô.
Mặc dù đáp án của cô là nửa thật nửa giả.
Cô biết anh vẫn cảnh giác cô, chắc chắn anh sẽ không hoàn toàn tin tưởng cô.
Cô cười nhạt, cô chính là muốn kết quả này.
·
Chương 570 CÔ CŨNG MUỐN CÓ ĐƯỢC THẾ GIỚI CHO RIÊNG MÌNH
Mấy hôm nay thành phố Hải Châu đang vào mùa mưa dông.
Ban đêm sấm sét ầm ầm.
Mưa to liên tục.
Tang Lạc không ngủ được.
Cô sợ tiếng sấm.
Từ nhỏ đã sợ rồi.
Hôm nay đã là ngày thứ 21 cô được đưa tới căn biệt thự này rồi.
Lúc sáng, lại có một người tới lấy máu của cô.
Cánh tay cô giờ đã quấn đầy băng trắng, vết thương mặc dù đã khép miệng nhưng vẫn còn đau.
Thân thể cô mặc dù có khả năng lành nhanh, nhưng đau thì vẫn đau, cũng không giảm bớt chút nào.
Hôm nay lấy máu hơi nhiều, người giúp việc đã nấu cho cô vài món bổ máu. Tang Lạc ăn cũng nhiều, sau đó lại nằm trên giường nghỉ ngơi. Ai ngờ, đến đêm thì bắt đầu mưa.
Cô rất sợ tiếng sấm sét.
Giờ phút này, khuôn mặt nhỏ của Tang Lạc tái nhợt.
Bên ngoài tiếng sấm vang dội, sáng rực như ban ngày.
Tang Lạc cuộn tròn trong chăn, ôm chặt lấy mình.
Phó Cận Nhiên về đến nhà thì đã 12 giờ rưỡi tối. Bên ngoài mưa như trút nước, anh xuống xe, bật ô nhưng quần áo vẫn bị ướt không ít, vì gió rất to, ô dù đều không chịu được.
Đêm anh về.
Trong phòng khách vẫn mở đèn, người giúp việc thì đã đi ngủ cả.
Phó Cận Nhiên giũ cây dù cho hết nước mưa rồi nhét nó vào giá đỡ.
Sau đó đi thẳng lên lầu.
Thính lực của Tang Lạc rất tốt cho nên rất sợ sét đánh. Cô nhạy bén nghe được tiếng bước chân trên cầu thang, đây là của….
Anh Phó.
Tang Lạc run rẩy xuống giường, bên ngoài lại vang lên một tiếng sấm.
Cô lập cập đi ra ngoài.
Phó Cận Nhiên đang đi trên cầu thang, bỗng nhiên có một bóng người chạy tới. Anh khẽ giật mình, rồi cảm nhận được thân thể ấm áp mềm mại nhào vào lồng ngực, cô run rẩy, Phó Cận Nhiên nghe thấy tiếng sấm ầm ầm, trong ngực lại mang theo hơi lạnh làm Tang Lạc càng thêm run rẩy. Phó Cận Nhiên vuốt mái tóc cô, nhỏ giọng hỏi: “Sợ tiếng sấm à?”
Tang Lạc gật đầu.
Sợ, cô sợ lắm.
Bởi vì…
Vào một ngày mưa dông, cô bị lạc mất người nhà, rồi bị bọn buôn người lừa gạt, gặp bà Trương.
Phó Cận Nhiên nhìn bộ dạng run rẩy của cô, cúi người bế cô lên, đi tới phòng ngủ. Lúc đặt cô lên giường, cô vẫn rất sợ hãi, ôm lấy cánh tay anh.
Tang Lạc mặc một chiếc váy ngủ mong manh, lúc này ôm lấy cánh tay của anh, Phó Cận Nhiên chỉ cảm thấy cả cánh tay được bao phủ một lớp mềm mại, con ngươi anh tối lại: “Tang Lạc, buông tay ra.”
Nhưng Tang Lạc không dám.
Phó Cận Nhiên nói: “Âu phục của anh bị ướt rồi, để anh cởi ra đã, anh không đi đâu.” Nghe thấy anh nói như vậy thì Tang Lạc mới buông lỏng cánh tay mình.
Phó Cận Nhiên không ngờ là có ngày mình lại cẩn thận như vậy đối với một cô gái nhỏ.
Anh cởi âu phục vắt lên kệ áo, sau đó bật đèn lên.
Anh đóng chặt cửa sổ, kéo rèm lại rồi nhỏ giọng nói: “Nếu em sợ thì ngày mai anh sẽ bảo người giúp việc đổi một cái rèm màu đen cho.”
Nói đến rèm cửa màu đen thì trong phòng ngủ anh có…
Phó Cận Nhiên nhìn sắc mặt tái đi vì sợ của cô, không đành lòng, mắt anh lại nhìn đến cánh tay quấn băng gạc của cô. Hôm nay Lương Tống lại cho người tới một chuyến rồi.
Bệnh tình của Phó Vân Châu lại tái phát.
Môi của cô cũng nhợt nhạt hẳn ra.
Phó Cận Nhiên đi tới, xoay người bế cô lên, sau đó đi vào phòng ngủ của mình, kéo rèm cửa lại, bật đèn. Cô nằm trên giường, anh kéo chăn mềm đắp kín cho cô, rồi ngồi ở bàn lấy máy tính và tài liệu ra xem.
Tang Lạc nằm trong chăn ấm, cô liếc nhìn Phó Cận Nhiên, dường như anh…
Cũng không xấu…
Tang Lạc từ từ ngủ thiếp đi. Sấm sét vang dội bên ngoài, cô nằm trong phòng anh ngủ, đột nhiên cảm thấy không còn đáng sợ nữa.
Vào lúc trời sấm sét…có người ở bên cô.
Trời hửng sáng, Tang Lạc mở bừng mắt, thấy Phó Cận Nhiên đang nằm bên cạnh mình.
Nhưng hai người đắp hai chiếc chăn riêng.
Phó Cận Nhiên vẫn còn đang ngủ, theo đồng hồ sinh học của Tang Lạc thì bây giờ chắc là khoảng 6 giờ sáng.
Tang Lạc nghiêng người, nhìn kỹ Phó Cận Nhiên.
Cô thận trọng đưa tay nhẹ nhàng lướt qua lông mi của anh. Lông mi của người đàn ông này vừa dài vừa dày.
Đầu ngón tay cảm thấy ngưa ngứa.
Lúc này, anh khàn khàn mở miệng, đồng thời mắt cũng mở ra, dường như anh biết ai là người đang chạm vào mình: “Tang Lạc.”
Tang Lạc thu ngón tay về.
Sau đó nhìn anh.
Giống như biết mình mắc lỗi, cô nói: “Bà nói, con trai có lông mi dài thì sẽ rất dịu dàng.”
“Bà?” Phó Cận Nhiên mở mắt. Giờ này không theo đồng hồ sinh học của anh, anh cũng rất muộn mới ngủ, từ lúc trời vừa rạng sáng tới bây giờ mới có năm tiếng.
Cách xưng hô “bà” ở nơi này cũng không phổ biến.
Phó Cận Nhiên tự nhiên có chút tò mò về thân thế của cô nữ sinh này, nếu như bình thường thì sao lại có sức khỏe thần kì như vậy.
“Em là người ở đâu?”
Tang Lạc lắc đầu: “Em cũng không biết.”
“Bà là người Giang Nam à?”
Tang Lạc nói: “Bởi vì tên của bà ấy là Tống A Bà. Khi còn nhỏ tôi gọi là bà, nó không liên quan gì tới vai vế của bà.”
Phó Cận Nhiên vốn chỉ coi cô gái xa lạ này là một công cụ, ban đầu không có hứng thú với thân phận của cô nhưng nếu cô là hàng cao cấp mà Dược tộc đã tỉ mỉ đào tạo, anh lại hỏi một câu: “Bà có phải là một trong mấy đại trưởng lão của Dược tộc không?”
Kể từ khi đương gia Phương Vĩnh Sang bị tai nạn xe qua đời, Dược tộc bắt đầu chia bè phái.
Vốn là Dược tộc ẩn nấp tại một nơi nào đó trong thành phố, cách xa thế giới và mọi người.
Mấy đại trưởng lão của Dược tộc người thì tai nạn xe, người thì bệnh nặng, cũng từng phong độ một thời, bây giờ chỉ còn dựa vào chút tài sản của người vai dưới bán đi lấy tiền chống đỡ, sớm đã người không nhà trống. Nhưng Dược tộc năm đó danh tiếng lẫy lừng nhờ một gốc hồng cân đổi mạng, không ít kẻ có tiền vì muốn có được thứ kéo dài tính tuổi thọ của mình mà táng gia bại sản.
Dược tộc đúng là có bảo vật trấn tổ.
Mà nó lại xuất hiện lần nữa ở phòng đấu giá sau khi Dược tộc đã mai danh ẩn tích được hai mươi năm.
Phó Cận Nhiên nhìn cô gái trắng nõn xinh xắn trước mặt, cô giống như một học sinh cấp ba, mười lăm mười sáu tuổi vậy, ánh mắt đều là rụt rè.
Trong đầu anh nhoáng một cái lại hiện lên cảnh cô gái này vì sợ sét đánh mà nhào vào ngực anh, thân thể mềm mại thơm mát.
Phó Cận Nhiên vốn không phải là một người lương thiện.
Trong từ điển của anh cũng chưa bao giờ có hai chữ nhân từ.
Nếu không phải bởi vì máu của cô gái này có thể giúp kéo dài tính mạng của Phó Vân Châu, anh cũng sẽ không dính đến cô.
“Ngày trước có từng đi học không?”
Tang Lạc nhìn anh, gật đầu.
Cô có học nhưng bị giám sát rất chặt chẽ, mỗi ngày chỉ được đi tới những chỗ được cho phép. Cô phải tới khu vực trung tâm của Dược tộc, mặc dù ngày nào cũng phải ngâm thuốc, ăn dược liệu quý báu, nhưng người trong tộc cũng đối xử khá tốt với cô, cũng cung cấp đủ điều kiện vật chất cho cô.
Ngoại trừ việc không được rời đi.
Phạm vi tự do hoạt động của cô chỉ giới hạn trong một tòa biệt thự có sân vườn riêng.
Tang Lạc vẫn nhớ rõ, lần đầu tiên cô đi vào trong trung tâm của Dược tộc, mắt bị che bằng một lớp vải đen. Xe chạy lòng vòng, cô cũng không biết lối vào Dược tộc ở đâu. Chờ đến khi xuống xe, cô bị mang tới gặp Trưởng lão đường thì mới được tháo vải che mắt xuống.
Sau đó, cô lại bị buộc vải đen, được người ta dẫn tới biệt thự có vườn riêng.
Đây chính là chỗ ở của cô từ khi được Phương Vĩnh Sang mua về từ thị trấn nhỏ.
Họ cấm cô tự do ra vào bên trong Dược tộc.
Nhưng cô không thể bị nhốt cả đời ở đây cái gì cũng không biết được. Cô liền năn nỉ, cầu xin dì, người hàng ngày chăm sóc đời sống sinh hoạt của cô. Cô muốn học một chút tri thức sách vở, lúc trước cô còn nhỏ nên không biết Dược tộc muốn làm gì mình.
Nhưng mà cũng biết mang máng là thể chất của cô rất đặc biệt.
Những trưởng lão của Dược tộc sau khi thấy cô hai mắt đều phát sáng.
Giống như nhìn thấy một miếng thịt béo bở vậy.
Cô có thể làm một con rối.
Nhưng mà…
Cả đời này cô không muốn bị kẹt ở nơi nhỏ bé đó.
Dì chăm sóc cho cô hàng ngày đồng ý với yêu cầu của cô, mỗi ngày cho cô học thêm. Dì ấy dạy cho cô kiến thức đến cấp hai thì không dạy được nữa. Sau đó mời một giáo viên bên ngoài đến tiếp tục dạy cho cô kiến thức đến lớp mười một..
Cô ở Dược tộc chỉ đi lại trong biệt thự.
Năm nay cô 19 tuổi, nhưng chỉ được học tới trình độ lớp 11.