CHƯƠNG 71 - 80
Chương 71
Tô Ngọc Kỳ xuống xe, đem chìa khóa xe đưa cho quản gia, bảo quản gia đi đỗ xe, trước của Đồng Uyển không thể đỗ xe, ở bên trong trang viên, có chỗ đỗ xe cố định.
Quản gia lại nói: "Mợ chủ và cô tư đang ngồi cạnh xem phu nhân luyện chữ."
Tô Ngọc Kỳ gật đầu một cái, đi vào Đồng Uyển.
Lục Biệt Lam có một gian phòng chuyên biệt để luyện chữ, vừa đi vào, thứ đầu tiên nhìn thấy chính là vách tường treo đầy những bức vẽ nổi tiếng, bị hương thơm của sách vở thu hút, trong không khí mang theo mùi vị của mực nước.
Tô Ngọc Kỳ nhìn cô gái ngồi trên ghế sofa trước cửa sổ, cô rũ thấp mắt, sách đặt ở trên đùi, cô đang lật xem từng trang, ánh nắng vàng len lỏi, chiếu thằng vào gương mặt trắng nõn không tì vết của cô, gương mặt tinh xảo như đang phát sáng.
Cô gái cúi đầu, sợi tóc rũ xuống gò má, cô đưa tay, nhẹ nhàng đem sợi tóc vén ra sau tai, trên môi vẫn luôn nở nụ cười, để lộ lúm đồng tiền nhàn nhạt.
Trong đầu Tô Ngọc Kỳ đột nhiên xuất hiện bốn chữ.
Năm tháng bình yên.
Đại khái chẳng qua cũng chỉ như vậy mà thôi.
Vẫn là Tô Vân Thư nhìn thấy anh trước, kêu một tiếng: "Anh ba."
Bút lông nắm trong tay Lục Biệt Lam dừng một chút, ngẩng đầu lên nhìn sang Tô Ngọc Kỳ, người đàn ông kêu một tiếng: "Cô."
Lục Biệt Lam không có bất kỳ tâm trạng hứng thú nào, cúi đầu lần nữa viết chữ.
Cố Uyên nghe thấy tiếng của người đàn ông, ngẩng đầu lên, nhìn Tô Ngọc Kỳ một cái, rồi lại cúi đầu xuống.
Tô Ngọc Kỳ nhìn hành động của Cố Uyên, cánh môi nhếch lên, người phụ nữ này có ý gì, giải vờ như không nhìn thấy mình đúng không!
Người đàn ông bước mấy bước đi đến bên cạnh Cố Uyên, Cố Uyên chỉ cảm thấy ánh sáng trước mặt bị che lại, cô chậm dãi thở hắt ra một hơi, ngẩng đầu lên, nhìn người đàn ông đứng trong bóng tối, ánh sáng đều bị anh chặn lại phía sau lưng, cô kêu một tiếng: "Ông chủ Tô."
Khi chuẩn bị cúi đầu xuống tiếp tục đọc sách, người đàn ông trực tiếp bóp cằm cô.
Nâng gương mặt cô lên.
Anh đáng sợ như vậy sao?
Ừm? Lại còn không thèm nhìn anh? Cố ý trốn anh, thật sư rất thú vị a!
Cố Uyên nhìn cánh môi người đàn ông nhếch lên, khi anh không vui luôn luôn sẽ như vậy, cô cố gắng cẩn thận không chọc đến anh, nhưng dường như... Mỗi lần gặp anh, bất luận mình làm như thế nào, anh cũng sẽ không vui.
"Tối nay 7 giờ đến Mỵ Sắc."
Anh rất ít khi mang theo cô đi tụ tập, mặc dù Cố Uyên rất bất ngờ, nhưng vẫn nhanh chóng gật đầu.
Tô Ngọc Kỳ thấy cô ngoan ngoãn gật đầu, ngồi ở bên cạnh cô, cầm lấy quyển sách đặt trên đùi của cô, đảo hai mắt.
Không có bóng người cao lớn ngăn che, ánh nắng chiếu thẳng lên gương mặt Cố Uyên.
Ánh nắng của tháng 11 không hề nhức mắt, mang theo không khí ấm áp.
Cô nghiêng đầu, nhìn Tô Ngọc Kỳ, anh đọc sách rất nghiêm túc, ngón tay thon dài lật từng trang sách, không khí yên tĩnh.
Bên tai chỉ có tiếng lật sách của người đàn ông, âm thanh xào xạt.
Tô Ngọc Kỳ chỉ nán lại Đồng Uyển một lúc rồi rời đi, Cố Uyên và Tô Vân Thư chờ đến hơn 5 giờ chiều, tài xế lái xe đưa cô và Tô Vân Thư trở lại.
Tô Vân Thư đi theo Cố Uyên cùng nhau trở về biệt thự Ngân Phong. ------oOo------
Chương 72
Cố Uyên lên lầu.
Cô mở tủ quần áo, quần áo mùa đông của cô không nhiều, cũng không có nhiều bộ mới, nghĩ đến tối nay phải tới Mỵ Sắc, Cố Uyên không biết nên mặc quần áo gì.
Nhớ tới Tô Ngọc Kỳ từng nói qua, cô là mợ chủ nhà họ Tô, không thể khiến anh mất mặt.
Tô Vân Thư đi lên: "Chị Thanh Vũ, chị cùng em trở về nhà họ Tô, em có một bộ quần áo vô cùng hợp với chị, size quần áo của chúng ta không khác nhau là mấy, vóc người cũng tương tự nhau, có điều chị cao hơn em, chắc cũng hợp."
Cố Uyên lắc đầu: "Không cần, chị tùy tiện tìm một bộ là được rồi."
Tô Vân Thư khoác lên tay Cố Uyên, kéo cô đi ra phòng ngủ: "Như vậy sao được chứ, chị cùng em trở về, chuyên ngành em học ở đại học là thiết kế thời trang, tối nay em nhất định khiến cho ánh mắt của tất cả mọi người đều đặt trên người chị!"
Cố Uyên nhìn Tô Vân Thư: "Thật trùng hợp, chuyên ngành của chúng ta giống nhau."
"Thật ư?" Tô Vân Thư có chút kinh ngạc, đáy mắt đều là nụ cười: "Chúng ta thật sự rất có duyên nha chị Thanh Vũ, không được, tối nay em nhất định phải thiết kế cho chị một bộ quần áo thật đẹp!"
Tài xế chờ ở cửa.
Cố Uyên đi cùng Tô Vân Thư đến nhà họ Tô.
Suốt quãng đường đi, Cố Uyên nói với Tô Vân Thư về cuộc thi thiết kế thời trang VK, Tô Vân Thư biết là công ty tổ chức lần này có vốn đầu tư của Tô thị, vốn dĩ có chút do dự, nhưng khi nghe thấy Cố Uyên nói về tính bảo mật cá nhân của chương trình, đáy mắt liền sáng lên.
Bên trong phòng ngủ.
Tô Vân Thư mở tủ quần áo, dường như có chút ảo não, sớm biết thì cô ta đã mang nhiều quần áo hơn tới, lần này tới thành phố Hải Châu, chỉ ở có một tháng, cho nên mang quần áo không nhiều.
Cuối cùng, cô ta ở trong hòm quần áo tìm được một bộ váy xếp ly màu xanh nhạt, từ vị trí bắp chân, đến màu sắc độ sáng, gấu váy thêu hoa văn gợn sóng, màu sắc thay đổi dần, đai lưng là màu xanh đen.
Tô Vân Thư đem váy đưa tới, thúc giục Cố Uyên nhanh đi thay: "Bản thảo của em vẽ hồi đại học, đến tận mấy tháng trước khi em mở tập bản thảo, mới nhớ ra, mới tạo ra bộ váy này, đều là em tự tay may."
Lúc đó sau khi làm ra chiếc váy này, Tô Vân Thư tìm rất nhiều người mẫu đến mặc, nhưng như thế nào cũng không mặc ra được khí chất của bộ váy, khí chất vừa ưu nhã, thanh thuần lại vừa mang chút ma mị, quyến rũ.
Cố Uyên lần đầu nhìn cũng rất thích bộ váy này, bất kể là phối hợp màu sắc hay là thiết kế, đều rất xuất sắc, trên gấu váy thêu hoa văn càng tạo nên sự khác biệt.
Tô Vân Thư lại tìm một chiếc áo lông màu trắng, đưa cho Cố Uyên.
Cố Uyên cao hơn Tô Vân Thư, cô cao 1m 70, thân hình nhỏ nhắn, mái tóc dài đen nhánh buông trên vai, cổ áo lông màu trắng để lộ xương quai xanh tinh xảo, xinh đẹp, vẻ mặt của cô gái, lộ ra chút thanh thuần, bất an.
Tô Vân Thư hài lòng nhìn Cố Uyên, nâng quai hàm cười, "Nếu em là anh ba a~, nhìn thấy chị, nhất định nhịn không được đè chị lên tường mà hôn."
Cố Uyên tức giận: "Vân Thư!"
"Người anh ba này của em a~, em hiểu quá rõ." Tô Vân Thư nhìn Cố Uyên, nhìn như thế nào cũng cảm thấy gương mặt Cố Uyên 360 độ không có góc chết. Trên thế giới có một số người như vậy, lần đầu tiên nhìn sang, không phải là quá xinh đẹp, nhưng càng nhìn càng làm người
ta cảm thấy xinh đẹp đến động lòng.
Cố Uyên chính là người như vậy.
7 giờ tối.
Cố Uyên xuất hiện ở cửa phòng VIP của Mỵ Sắc.
Cố Uyên vẫn chưa gõ cửa, cửa liền từ bên trong mở ra, một người đàn ông trẻ tuổi tóc nhuộm vàng nhìn cô, tầm mắt chiếu thẳng lên gương mặt Cố Uyên: "Người đẹp, tìm ai vậy?"
"Ông chủ Tô ở đây không?" Cố Uyên vẫn chưa quen kêu tên anh.
"Tổng giám đốc Tô ư? Ở bên trong." Người đàn ông tóc vàng cao giọng kêu một tiếng, nghiêng người, vài ánh nhìn bên trong phòng VIP rơi đến bên cửa.
------oOo------
Chương 73
Cố Uyên đi vào.
Rất nhiều cặp mắt chiếu thẳng lên cơ thể Cố Uyên, chụm đầu ghé tai nhau, nhỏ giọng bàn luận.
Cố Uyên sớm đã quen với những cái nhìn như thế này.
Đi thẳng tới sofa ngồi xuống.
Đa số những người bên trong phòng VIP cô đều không quen. Chỉ có Đường Cảnh Ngọc là cô nhớ.
Đường Cảnh Ngọc cười với cô.
Cố Uyên cũng cười nhẹ đáp lại.
Sau đó tầm mắt của Cố Uyên chiếu thẳng lên người Tô Ngọc Kỳ, người đàn ông dường như nghe thấy người tóc vàng gọi một tiếng, châm một điếu thuốc, nhưng tầm mắt không hề chiếu thẳng lên cơ thể Cố Uyên, tầm mắt vẫn luôn đặt ở lá bài trên tay.
Đường Cảnh Ngọc nhìn Tô Ngọc Kỳ không có phản ứng, tiến tới nhỏ giọng nói một câu: "Anh ba, chị dâu tới."
Người đàn ông nhàn nhạt mơ hồ “Ừ” một tiếng.
Trên bàn đánh bài, một tên công tử bột từng có thời gian làm ăn với Tô Ngọc Kỳ muốn kéo gần khoảng cách với anh, liền mượn cớ mở miệng trêu chọc: "Tổng Giám đốc Tô, trước nay chưa từng thấy anh mang theo phụ nữ đến, hóa ra là kim ốc tàng kiều a~.... Nhìn không ra Tổng Giám đốc Tô thích kiểu người như vậy, đủ 18 tuổi chưa? Nhìn thật non nớt." Ngay sau đó cảm thấy có chút đáng tiếc, nhìn Cố Uyên một cái, tiểu tiên nữ xinh đẹp như vậy, tại sao lại ở cùng Tô Ngọc Kỳ cơ chứ.
Cố Uyên ăn mặc rất đơn thuần, cô không hề trang điểm, một gương mặt
tinh xảo xinh đẹp, tóc buộc đuôi ngựa, làn da cô trắng trẻo, khung xương nhỏ nhắn, nhìn giống như sinh viên vừa mới nhập học vậy.
Như vậy nếu nói cô là học sinh cấp ba, đoán chừng cũng sẽ không có người phản đối.
Tô Ngọc Kỳ hút một hơi thuốc, vài người trên bàn đánh bài đều cười, mười câu thì có tám câu lại nói người phụ nữ anh mang tới rất non nớt rất “tiên”, người đàn ông nhìn sang Cố Uyên đang ngoan ngoãn ngồi trên ghế sofa.
Cố Uyên vừa khéo cắn một miếng trái cây, ngẩng đầu lên.
Ánh mắt của hai người giao nhau.
Cố Uyên nhếch môi nhẹ nhàng cười, để lộ lúm đồng tiền nhỏ xinh. Tên công tử bột kia cũng nhìn thấy, tim đập thình thịch.
Tô Ngọc Kỳ thu hồi cái nhìn, chuyển ánh mắt, nhìn sang tầm mắt si mê của tên công tử bột đang đặt trên người Cố Uyên thiếu nhìn Cố Uyên, trong lòng có chút phiền, trực tiếp đem lá bài ném sang cho Đường Cảnh Ngọc: "Cậu chơi đi, tôi đi ra ngoài hút thuốc."
Đường Cảnh Ngọc nhìn lá bài tốt vừa ném sang, bài tốt như vậy anh ba tại sao lại không chơi nữa, sau khi Tô Ngọc Kỳ đi ra ngoài, tên công tử bột kia nói với Đường Cảnh Ngọc: "Cậu Đường, Tổng Giám đốc Tô từ khi nào lại cất giấu tiên nữ xinh đẹp như vậy bên người thế."
Đường Cảnh Ngọc không nghĩ tới tên công tử bột này vừa lên tới liền hỏi về chị dâu, nhất thời không biết nên mở miệng như thế nào, muốn nói thẳng người này là vợ anh ba, nhưng sợ Tô Ngọc Kỳ không vui.
Dẫu sao anh ba vẫn luôn không thích chị dâu, mặc dù Đường Cảnh Ngọc cảm thấy chị dâu là người rất tốt, nhưng chủ yếu là sợ anh ba không vui.
Đường Cảnh Ngọc nói: "Anh hỏi nhiều như vậy làm gì? Ra bài đi." ------oOo------
Chương 74
Đường Cảnh Ngọc không nghĩ tới người này vừa đến đã hỏi vợ anh ba, tức khắc không biết nên mở miệng thế nào, muốn nói thẳng đây chính là vợ của anh ba, nhưng sợ Tô Ngọc Kỳ mất hứng.
Dù sao anh ba vẫn luôn không thích chị dâu. Tuy rằng Đường Cảnh Ngọc cảm thấy chị dâu là người rất tốt, nhưng chủ yếu vẫn là sợ anh ba mất hứng.
Đường Cảnh Ngọc, “Cậu hỏi nhiều làm gì? Ra ngoài.”
Ánh mắt của cậu ấm kia vẫn luôn dừng ở trên người Cố Uyên, không cam lòng thu hồi tầm mắt.
Bên trong phòng bao mở điều hòa, độ ấm như mùa xuân, Cố Uyên cởi áo khoác vứt trên sô pha, ngồi chung ghế với hai cô gái đang thò đầu qua đây, “Cô có quan hệ gì với Tô tổng thế?”
Cố Uyên không có cách nào bỏ qua sự ghen ghét và hâm mộ duới đáy mắt của hai cô gái kia, cô cười cười, “Bạn bè.”
Người bên trong phòng bao ngoài Đường Cảnh Ngọc ra thì hiển nhiên chẳng ai biết cô là vợ của Tô Ngọc Kỳ. Tuy rằng lúc ấy việc thành hôn giữa nhà họ Tô với nhà họ Lưu rất oanh động, nhưng không cử hành hôn lễ, Cố Uyên đi theo Tô Ngọc Kỳ tham gia qua vài bữa tiệc, nhưng giới thượng lưu ở thành phố Hải Châu rộng, cũng không phải mọi người đều có thể nhớ kỹ cô.
Hơn nữa, Tô Ngọc Kỳ nhìn như cũng không muốn thừa nhận cô là vợ anh.
Cho nên, Cố Uyên mới nói hai chữ ‘ bạn bè ’.
Sắc mặt của hai cô gái kia thay đổi một chút, nhỏ giọng khe khẽ nói, Cố Uyên mơ hồ nghe được mấy chữ ‘ người tình ’‘ bao dưỡng ’.
Cô an tĩnh uống nước trái cây.
Không để ý đến.
Đường Cảnh Ngọc đánh bài thắng mấy ván, đang cao hứng, cậu ấm nổi danh thua lợi hại không chơi, ôm bạn gái đi đến chỗ tối thân thiết, bàn đánh bài thay đổi một nhóm người khác.
Cố Uyên muốn đi toilet, vừa mới đứng dậy một bóng người đã chắn trước mặt mình.
Là cậu ấm lúc trước vẫn luôn hỏi Đường Cảnh Ngọc tên cô, ánh mắt nhìn chằm chằm vào trên mặt nhu mỹ thanh thuần của Cố Uyên, “Tiểu thư, cô tên gì vậy?”
Cố Uyên không muốn để ý tới, ánh mắt nhìn mình của người đàn ông này không có ý tốt, cô nói một tiếng ‘ xin nhờ một chút ’ rồi lướt qua người cậu ấm kia ra ngoài.
Cậu ấm con nhà giàu bước sang phải một bước, ngăn cô lại, duỗi tay đỡ bả vai cô, “Đừng vội đi, chúng ta giới thiệu một chút, tôi tên Hàn Thần, còn chưa biết cô tên gì đâu.”
Ánh mắt Hàn Thần dừng ở trên xương quai xanh tinh xảo của Cố Uyên, bên người anh ta có nhiều phụ nữ như thế nhưng không có ai giống người phụ nữ này, để anh ta nhìn một cái đã có một loại cảm giác tim đập nhanh.
“Hàn thiếu, đây chính là người phụ nữ Tô tổng mang đến, anh không sợ Tô tổng tìm anh tính sổ à......” Đáy mắt người phụ nữ đang nói chuyện hiện lên ghen ghét, nhìn chằm chằm Cố Uyên. Vì sao người phụ nữ này được Tô tổng thích, còn có thể để Hàn thiếu mê muội cô ta.
“Hàn thiếu, tôi muốn đi toilet, xin phiền anh tránh ra.” Cố Uyên nhàn nhạt mở miệng.
Người mà Tô Ngọc Kỳ biết chắc toàn là một ít bạn bè về phương diện làm ăn, Cố Uyên không nghĩ tới có thể gặp phải loại chuyện này.
Hàn Thần lấy ra một tấm danh thiếp từ trong bóp da, nhét vào trong tay Cố Uyên, thuận thế cầm tay cô, “Vị tiểu thư này, có việc gì cô có thể tìm
tôi, đi theo tên đàn ông Tô Ngọc Kỳ lạnh như băng kia làm gì, tôi trả giá cao hơn anh ta, thế nào.”
Cố Uyên muốn rút tay ra.
Chỉ cảm thấy người trước mắt này thật ghê tởm.
“Một tháng một tỷ rưỡi được không?” Hàn Thần tham lam nhìn mặt Cố Uyên, trong lòng ngứa ngáy, “Cô chỉ cần theo tôi, giá có thể tùy tiện nói.”
Cố Uyên rút ra tay, “Hàn thiếu, xin anh tự trọng.” Rồi mới đẩy anh ta ra đi ra ngoài.
Hàn Thần cảm thụ được sự ấm áp vừa rồi ở trong lòng bàn tay, ngồi ở trên sô pha nhìn chằm chằm vào bóng lưng người phụ nữ vừa đi, một người trang điểm diễm lệ ăn mặc tương đối mát mẻ ngồi trong ngực Hàn Thần, tiếng nói làm nũng “Hàn thiếu, anh không để ý tới Dung Dung sao?”
------oOo------
Chương 75
Dung Dung duỗi tay, đôi bàn tay trắng như phấn đấm lên ngực Hàn Thần.
Dung Dung này là Hàn Thần mang theo từ Hải Thiên Thịnh Diên, đứng đầu bảng Phong Nguyệt Tràng, hầu hạ Hàn Thần được một tháng. Trên giường mất hồn, Hàn Thần ra tay cũng hào phóng, Dung Dung vẫn luôn tự cho mình là bạn gái Hàn Thần.
Không nghĩ tới hôm nay Hàn Thần lại coi trọng người phụ nữ Tô tổng mang đến kia, để Dung Dung tức khắc cảm thấy nguy hiểm. Người kia có cái gì tốt, nhìn thanh thuần đều là giả, vừa đĩ vừa phóng túng.
Hàn Thần ôm Dung Dung, duỗi tay vuốt ngực Dung Dung, “Sao có thể, tiểu bảo bối, anh thương em nhiều lắm.”
Nhưng là trong đầu đều là người phụ nữ vừa rồi, thuần khiết xinh đẹp, sao lại tiện nghi cho cái tên Tô Ngọc Kỳ không hiểu được thương hoa tiếc ngọc kia.
Cố Uyên đi toilet.
Lúc xong mở cửa ra, ngay lập tức thấy hai người trang điểm yêu diễm đứng ở cửa bên, một tư thế đặc biệt chờ cô.
Hai người này thoạt nhìn ăn mặc quần áo hở hang, nhưng kiểu dáng đều là kiểu mới năm nay, trang sức trên người cũng đều là kẻ có tiền mới có thể mua nổi, hẳn cũng là thiên kim giới thượng lưu, nhưng thoạt nhìn chơi rất mở, đời sống phóng đãng.
Cố Uyên cũng sẽ không cho rằng những người này là đang đặc biệt chờ cô để tâm sự, vừa thấy chính là tới tìm phiền phức.
Cô thật sự không biết sao mình lại trêu chọc đến họ?
Cố Uyên đi đến bồn rửa tay bên cạnh, mở vòi nước rửa tay ra, rửa sạch tay xong mới nói: “Có việc sao?”
Cô gái có thân hình cao gầy trong đó mở miệng nói, “Giả bộ cái gì, còn không phải chỉ là câu được Tô tổng ư? Tô tổng đối với cô cũng chỉ là nhất thời có hứng thú thừa dịp mới mẻ chơi mà thôi. Bên ngoài là một bộ dáng thuần khiết, trong xương cốt còn không phải là kỹ nữ quá lẳng lơ bò luôn lên giường Tô tổng!”
Cố Uyên hong khô tay, nhìn thoáng qua cô gái cao gầy này, mỉm cười, “À, còn có việc gì không? Nếu là cô muốn bò lên giường Tô Ngọc Kỳ, có cần tôi thay cô tiến cử một chút không.”
“Cô!” Cô gái cao gầy kia tức giận dậm chân.
Tô Ngọc Kỳ ở trên hành lang hút thuốc xong thì trở lại trong phòng bao.
Anh nhìn thoáng qua ghế sô pha trống rỗng, híp híp mắt, lại nhìn Đường Cảnh Ngọc đang cao hứng chơi bài kia, đi đến, “Người đâu?”
Đường Cảnh Ngọc liên tiếp thắng mấy ván, đang cao hứng, nghe được tiếng nói của Tô Ngọc Kỳ, ngẩng đầu lên, đứng hình một chút, nhìn mặt âm u của anh ba nhà mình, trong lòng một trận hỏng rồi.
Anh ta nhìn thoáng qua vị trí trên sô pha. Mẹ nó, chị dâu đi đâu rồi?
Đường Cảnh Ngọc nói, “Có thể là ra ngoài đi toilet gì đó, anh ba đừng vội.”
Trên bàn đánh bài có người thúc giục, “Đường thiếu, nhanh lên đi.”
Đường Cảnh Ngọc vẫy vẫy tay, chỗ nào còn dám có tâm tư tiếp tục đánh bài, để một tên công tử nhà giàu lại đây giúp mình đánh bài, nhẹ nhàng ho khan hai tiếng, không dám nhìn ánh mắt lạnh như băng của anh ba nhà mình, ngược lại lập tức đi ra sô pha trước, “À, vị tiểu thư ngồi ở chỗ này đâu rồi?”
Mấy cô gái trẻ tuổi ngồi ở sô pha bên đó đều là bạn gái mấy vị công tử mang đến, trong đó một người nói, “Đi toilet.”
Trong lòng Đường Cảnh Ngọc thả lỏng một chút, Tô Ngọc Kỳ đứng ở phía trước cửa sổ cũng nghe thấy, vuốt vuốt bật lửa bạc trong tay!
“Đường thiếu, người này này là ai vậy?”
Trong đám phụ nữ, khả năng không thiếu nhất chính là bát quái.
Đường Cảnh Ngọc nói, “Người anh ba mang đến, cô hỏi nhiều làm gì.”
Cô gái kia bĩu bĩu môi, “Đường thiếu, sao tôi lại không biết bên cạnh Tô tổng còn có một người phụ nữ như vậy, Tô tổng giấu sâu quá đi.”
Bên trong đôi mắt kia, tất cả đều là ghen ghét.
Tô Ngọc Kỳ là người đàn ông mà phụ nữ muốn gả nhất thành phố Hải Châu. Bất luận nói Tô gia phú khả địch quốc[1] quyền thế ngập trời, nhưng chỉ dựa vào giá trị nhan sắc không thể bắt bẻ của Tô Ngọc Kỳ cũng làm thiên kim trong giới thượng lưu chạy theo như vịt.
------oOo------
Chương 76
Đường Cảnh Ngọc đốt một điếu thuốc, “Đây cũng không có quan hệ với cô.”
Đường Cảnh Ngọc cảm thấy, trong phòng bao nhiều phụ nữ như thế, có bạn gái của các công tử con nhà giàu hợp tác cùng mang đến, cũng có thiên kim con nhà danh giá, mỗi người đều là kiều diễm trăm mị, nhưng nhìn thế nào cũng không thuận mắt như chị dâu.
Chị dâu ngồi ở chỗ này giống như là một đóa hoa sen sạch sẽ không tì vết, phụ nữ trang điểm xinh đẹp kiều diễm này đó đều thành vật làm nền. So với chị dâu, những người này có vẻ không phóng khoáng.
“Tổng Giám đốc Tô, người anh mang đến đâu, nghe nói dáng vẻ thanh thuần, vừa trắng vừa mềm, ở đâu rồi?”
Cửa phòng bao đẩy ra, âm thanh của một người đàn ông vang lên.
Một người đàn ông trong bộ vest màu ôm một người bạn gái ăn mặc mát mẻ đi vào.
Tô Ngọc Kỳ cánh môi hơi mấp máy, sâu trong đáy mắt là một mảng lạnh lẽo. Ở một bên Đường Cảnh Ngọc nhận thấy được đây là biểu hiện khi anh ba tức giận, vội vàng nhìn người vừa mới nói chuyện, nói: "Tư Huỳnh, cậu có phải đã uống say rồi đúng không? Nếu uống say thì đi ra ngoài đợi tỉnh rượu đi."
Vậy mà lại có người không hiểu được ánh mắt của anh. Tư Huỳnh ỷ vào thân phận của mình là cháu trai của Tống tư lệnh, trong nhà quân công hiển hách, cả ngày ăn chơi trác táng. Cậu có chút lưu luyến mỹ nhân trong lòng, tay khẽ vuốt ve thân hình cô gái.
Hôn lên gương mặt của cô gái một cái, cậu thật sự là đã uống quá nhiều, nếu không phải uống quá nhiều thì cậu không thể đứng trước mặt Tô Ngọc Kỳ mà nói ra những lời này. Sau đó, t*ng trùng lên não lại nói: " Còn không phải là một cô gái được bao dưỡng sao? Tô tổng, đừng keo kiệt như vậy chứ, không bằng chúng ta trao đổi bạn gái đi, mọi người
điều cũng nhau chơi đến vui vẻ.
Nhóm người này, ngày thường điều có thể trao đổi bạn gái cho nhau chơi. Quan hệ giữa Tô Ngọc Kỳ và họ chỉ là quan hệ hợp tác làm ăn mà thôi.
"Đây là Toa Toa, nhất định sẽ làm cho Tô tổng cảm thấy vừa lòng." Đoạn nói, Tư Huỳnh còn phác thảo lại hình dáng của cô gái từ ngực đến eo.
Toa toa xấu hổ nhanh chóng kêu lên một tiếng: " Tống thiếu, anh thật là xấu tính."
Bên kia, Đường Cảnh Ngọc âm thầm chửi một tiếng, mẹ nó, tên Tư Huỳnh này là uống nhiều nên không quá sợ chết nữa rồi.
"Anh ba, Tư Huỳnh cậu ta uống nhiều quá rồi, anh đừng nóng giận..."
Vốn dĩ tất cả mọi người ngồi bên trong điều mang theo tâm trạng xem kịch, còn có mấy người trong lòng cảm thấy ngứa ngáy khó chịu, trong lòng tưởng tượng đến cô gái mà Tô Ngọc Kỳ mang đến là lớn lên thuần khiến đến thế nào, đặc biệt là Hàn Thần, trong lòng đối với Cố Uyên đã ngứa ngáy không thể chịu được. Cũng trao đổi bạn gái của mình, tùy tiện chơi một lúc, hắn không tin Tô Ngọc Kỳ thật lòng thích cô gái đó.
Thế nhưng Hàn Thần cũng không dám trò chuyện nói với Tô Ngọc Kỳ như vậy.
"Ha" Tô Ngọc Kỳ hơi hé môi, nhẹ nhàng phát ra một chữ như vậy.
Tư Huỳnh vẫn như cũ không sợ gì cả: " Tô tổng, đừng keo kệt như thế mà. Không nghĩ rằng cậu lại là kiểu người thích loại hình ngây ngô, càng trong sáng thì chơi lại càng thoải mái kích thích nha."
Tư Huỳnh còn chưa nói xong.
Đột nhiên hét to một tiếng, chai bia ở trên đầu Tư Huỳnh nứt vỡ, máu tươi lập tức chảy xuống ròng ròng.
Cô bạn gái bên cạnh cũng thét đến chói tai.
Đường Cảnh Ngọc vội vàng tiến lên muốn ngăn Tô Ngọc Kỳ lại, nhưng không thể ngăn được, ngược lại còn bị đạp một cái vào chân.
Tư Huỳnh bị đau đến tỉnh cả rượu, toan lo muốn trốn đi.
Nhưng tất cả người ở đây có ai có thể dám giúp được cậu ta chứ?
Điều bị Tô Ngọc Kỳ dọa cho sợ.
Những người mang trong mình thái độ xem kịch, giờ phút này sắc mặt điều trở lên tái nhợt.
Đặc biệt là Hàn Thần, sau lưng là một mảng mồ hôi. May mắn không có động tay động chân với cô gái kia, không thì người bị đánh cho thê thảm như vậy chắc chắn là bản thân mình.
Ai biết được Tô Ngọc Kỳ còn coi trọng cô gái ấy.
Tô Ngọc Kỳ cảm thấy như vậy vẫn chưa hết giận, giơ tay lấy một cái ghế nện lên người Tư Huỳnh, nhấp môi không nói một lời, giống như là mãnh thú, trong mắt tràn đầy lửa giận.
------oOo------
Chương 77
Đường Cảnh Ngọc thấy Tư Huỳnh bị đánh đang nằm trên đất, mặt đầy máu. Tư Huỳnh tuy từ nhỏ đã xuất thân từ quân đội nhưng là loại không có học vấn, không có nghề nghiệp. Hơn nữa, vài ngày nay còn phóng túng quá độ làm thân thể suy yếu, làm sao có thể chịu được vài đòn đánh của Anh ba.
Nhưng Tư Huỳnh vẫn là cháu trai của Tống tư lệnh.
Đường Cảnh Ngọc chịu đựng cơn đau ở chân, tiến đến ôm lấy Tô Ngọc Kỳ: "Anh ba, anh ba xin anh bớt giận, đừng đánh nữa!"
Nếu còn đánh nữa thì thật sự sẽ đánh chết cái tên này mất.
Tô Ngọc Kỳ buông lỏng tay, Tư Huỳnh cứ như thế nằm xoài xuống đất.
Cô bạn gái run rẩy nâng Tư Huỳnh dậy, Tư Huỳnh tuy rằng sợ hãi nhưng ở trước mặt nhiều người như vậy điều không ra vẻ vội vàng, lấy từ trong túi ra một con dao, đẩy bạn gái ra, sắc mặt âm trầm đâm về phía Tô Ngọc Kỳ.
Không một ai nghĩ rằng, Tư Huỳnh sẽ có thể làm như thế này.
Tô Ngọc Kỳ giơ tay lên chắn, một giây sau đã nắm bắt được thủ đoạn của Tư Huỳnh. Tư Huỳnh chỉ cảm thấy xương cốt như bị vỡ vụn,con dao cầm trên tay cũng rơi xuống đất, khẽ kêu lên một tiếng: "A"
Đường Cảnh Ngọc mắng một câu: "Ngu"
Cái tên này thế nhưng lại ngấm ngầm giở trò.
Trong đáy mắt của người đàn ông điều là một mảnh đen nháy, khóe môi gợi lên một nụ cười lạnh, Tư Huỳnh giờ có muốn hối hận thì cũng đã không kịp nữa rồi.
Tư Huỳnh bị đánh, trên mặt điều là máu, trong miệng cũng điều là máu.
Bên trong điều là những con cái của các gia tộc lớn, được nuôi dạy trong môi trường vô cùng tốt đã bao giờ gặp qua trường hợp như thế này. Một đám điều run bần bật, không dám nhìn Tư Huỳnh đang cầu tình kia.
Đường Cảnh Ngọc chỉ cảm thấy xong rồi.
Anh ba một khi đã nổi giận lên thì đến cậu cũng không ngăn nổi.
Khập khiễng đi ra ghế, cậu không thể để Tư Huỳnh cứ như thế mà bị Anh ba đánh chết. Dù sao sau Tư Huỳnh còn có Tống gia nữa.
Cố Uyên bị hai cô gái chặn ở tollet.
Bên tai điều nghe thấy cái gì mà tình nhân được bao dưỡng linh tinh, xét đến cùng thì nó điều là lòng dạ đàn bà ghen ghét, Cố Uyên gật đầu.
Chờ hai người này nói xong, lại nói, “Các cô đã nói xong, tôi đây đi trước. Thuận tiện nói một câu, các cô coi trọng Tô Ngọc Kỳ thì đi tìm anh ta, không hề có quan hệ gì với tôi, ở chỗ này quấn lấy tôi cũng vô dụng.”
Nói xong, Cố Uyên lướt qua cô gái có vóc dáng cao kia, đi ra khỏi toilet.
Dù sao cũng là thiên kim danh giá, mắng cũng sẽ không quá khó nghe, thấy Cố Uyên đi rồi,một cô gái trong đó nói với cô gái có vóc dáng cao kia, “Chị Lộ, chúng ta cũng đi thôi.”
Chị Lộ dậm dậm chân, “Đi thôi.”
Cố Uyên đi ra khỏi toilet, không nghĩ tới đụng phải Đường Cảnh Ngọc, Đường Cảnh Ngọc nhìn thấy Cố Uyên giống như nhìn thấy cứu tinh, vội vàng đi tới, “Chị dâu, chị mau mau đi cùng em, chậm chút nữa là tai nạn chết người.”
Cố Uyên vừa nghe thấy mấy chữ ‘ chết người ’ này, sắc mặt biến đổi, “Xảy ra chuyện gì, việc gì?”
Đường Cảnh Ngọc cũng không giải thích nhiều, tốc độ thật nhanh đưa Cố Uyên đến cửa phòng bao, mở cửa, “Chị dâu chị mau khuyên nhủ anh ba.”
Cố Uyên đi vào phòng, đã thấy một người đàn ông xa lạ mặt đầy máu nằm trên mặt đất, Tô Ngọc Kỳ đang túm cổ áo người đàn ông này, một quyền đang chuẩn bị rơi xuống..
“Ngài Tô!” Cố Uyên sợ tới mức vội vàng đi qua nắm lấy tay người đàn ông đang chuẩn bị đánh một quyền xuống, nôn nóng run rẩy nói, “Ngài Tô.. Anh đừng đánh...”
------oOo------
Chương 78
Tô Ngọc Kỳ nhìn vào con ngươi mềm mại và trong trẻo của một người phụ nữ kia, nhấp môi một cái, đôi tay mềm mại kia đang nắm thật chặt tay anh, đáy mắt mang theo sự sợ hãi và còn có...khẩn cầu.
Trong lòng Cố Uyênrất sợ hãi, bây giờ Tô Ngọc Kỳ rất đáng sợ, giống như thú dữ hung ác.
Tô Ngọc Kỳ đạp Tư Huỳnh một cước nữa mới dùng lại, nắm chặt cổ tay mảnh khảnh của Cố Uyên, nhìn Tư Huỳnh đang nằm trên đất, lạnh lùng mở miệng: “Không phải cậu muốn chơi, tôi tiếp cậu chơi, thế nào?”
Giờ phút này Tư Huỳnh nằm trên đất mặt đầy máu, đã mất tri giác, chỉ còn có thể thở ra, còn đâu dáng vẻ vừa mới hống hách lúc nãy kia.
Bạn gái anh ta ở một bên đang run lẩy bẩy khóc lóc.
Bên trong phòng bao, cả bọn thấy được thủ đoạn của Tô Ngọc Kỳ cũng sợ hãi đến mức không dám thở mạnh.
Người đàn ông kéo Cố Uyên ra khỏi phòng bao.
Đường Cảnh Ngọc nhìn Tư Huỳnh đang nằm trên đất, phun ra một câu: “Cháu trai, bây giờ thì ngoan ngoãn đi, mấy người còn không đem hắn ta vào bệnh viện đi.”
Người cháu trai Tư Huỳnh này đúng là uống rượu vào gan lớn, chọc ai không chọc, lại cứ hết lần này đến lần khác chọc Tô Ngọc Kỳ.
Mà Đường Cảnh Ngọc cũng không nghĩ ra, tại sao anh ba phải động thủ, từ nhỏ anh ta đã biết anh ba, tất nhiên hiểu rất rõ tính tình của Tô Ngọc Kỳ, tối nay anh ba thật khác thường...
Đây là một nhóm thiếu gia ăn chơi trác táng, cuộc sống cá nhân rất loạn, mặc dù không phải là cùng một loại người nhưng tóm lại là trên phương diện làm ăn có hợp tác, trước kia cùng anh ba đến nơi này uống rượu, bên người anh ba có mang Tống Ánh San, Tống Ánh San cũng có rất
nhiều người yêu thích, có người uống say quấy rối Tống Ánh San, bị Tô Ngọc Kỳ dạy dỗ nhưng cho tới bây giờ vẫn chưa bao giờ nổi giận lớn như vậy.
Suýt chút nữa đánh chết Tư Huỳnh!
Tối nay đây là....
Bởi vì chị dâu sao?
Nhưng không phải luôn luôn không thích sao...
Tô Ngọc Kỳ nhìn bờ vai nhẹ nhàng run rẩy của người phụ nữ, nhíu mày nói với Đường Cảnh Ngọc một tiếng, sau đó kéo cổ tay cô ra khỏi phòng bao.
Bước chân của đàn ông thật lớn.
Cố Uyên bị anh mạnh mẽ nắm cổ tay, không thể không bước nhanh theo anh, sức anh ta nắm cô tay cô rất lớn, gần như là bắt ép cô đi về phía trước.
Cố Uyên không dám lên tiếng, người đàn ông này tức giận nhìn rất đáng sợ, lúc tàn nhẫn đánh Tư Huỳnh đôi mắt đỏ bừng, trong lòng Cố Uyên run lên một cái, cô không biết tại sao anh ta phải tức giận như vậy.
Đường Cảnh Ngọc không tự mình đi nói.
Lại bảo cô đi khuyên, kéo Tô Ngọc Kỳ ra.
Còn nói chỉ có cô mới có thể làm Tô Ngọc Kỳ dừng lại.
Từ khi nào cô có khả năng này chứ?
Chỉ là do Đường Cảnh Ngọc không tìm được ai kéo anh ta ra, mới tìm tới cô thôi.
Cố Uyên theo Tô Ngọc Kỳ đi ra khỏi Mị Sắc, đêm đã khuya, cô mới nhớ túi quần áo của cô còn ở bên trong phòng bao, nhìn bóng lưng cao lớn của người đàn ông: “Ngài Tô...quần áo của tôi vẫn đang ở trong phòng
bao...”
Tô Ngọc Kỳ dừng lại, chuyển mắt qua nhìn Cố Uyên, Cố Uyên theo bản năng muốn rụt về sau một cái, nhưng cổ tay đang bị anh ta kéo, động một cái vẫn không nhúc nhích.
Nhưng người đàn ông rõ ràng thấy được động tác này của Cố Uyên, anh ta cười một tiếng, có chút lưu manh hỏi: “Thế nào? Sợ tôi?”
Đúng là Cố Uyên có chút sợ, bộ dáng này của anh ta rát hung ác, nhất là vừa nãy trong phòng bao mới suýt đánh chết Tư Huỳnh, ai nhìn đều sẽ sợ hãi.
Nhưng từ từ ngẫm nghĩ lại một chút, thật ra thì cũng không coi là sợ. Chẳng qua chỉ là một động tác theo bản năng.
Cố Uyên lắc đầu một cái: “Không sợ.”
“Sợ tôi cái gì, sợ tôi đánh cô sao?” Tô Ngọc Kỳ nhìn cái đầu đầy tóc của người phụ nữ, đưa tay nâng cằm cô hỏi: “Tôi hỏi cô có sợ tôi không? Không cho phép nói dối.”
Ánh mắt người phụ nữ này nhìn anh luôn là trốn tránh, nói xong cũng cúi đầu không lên tiếng, để lại cho anh ta một cái đầu đầy tóc, nếu không phải anh nắm chặt cổ tay cô, đoán chừng bây giờ người phụ nữ này hận không thể cách xa anh ta mấy chục thước.
------oOo------
Chương 79
Cố Uyên nhìn Tô Ngọc Kỳ, cô gả cho anh mấy tháng rồi, rất rõ ràng người đàn ông đang vểnh môi trầm mặt trước mắt, chính là bộ dáng rất mất hứng, suy nghĩ một chút, lắc đầu một cái nói: “Không sợ.”
Chẳng qua là đáy lòng cô hy vọng, hai người có thể bình tĩnh vượt qua mấy tháng nữa, người đàn ông này là ước mơ xa với không tới của cô.
Tô Ngọc Kỳ nhìn tóc cô rất đen, rất mềm, trong lòng có một loại cảm giác muốn xoa một cái, khi anh ta đang nghĩ, thì thoe bản năng tay đã che phủ trên đầu người phụ nữ, lòng bàn tay Tô Ngọc Kỳ chỉ cảm thấy ngứa.
Dường như anh ta đã nhận thức được mình đang làm gì.
Lập tức rút tay về.
Cố Uyên chỉ mặc một cái váy đầm dài, một cái khăn quàng, áo choàng dài cùng túi xách tay còn ở bên trong phòng bao chưa kịp lấy xuống, gió đêm thổi qua cô cảm thấy có chút lạnh.
Cô cắn mô một cái, phần cổ lộ ra bên ngoài đã run rẩy một cái.
Một giây tiếp, một bộ âu phục đã trùm lên đầu cô, có chút không dịu dàng nhưng mà ấm áp.
Tô Ngọc Kỳ buông tay cô ra, ánh mắt rơi vào xương quai xanh tinh xảo xinh đẹp tuyệt trần của người phụ nữ, nghĩ đến ánh mắt của Tư Huỳnh cùng những tên thiểu gia nhìn Lưu Thanh Vũ, chẳng qua là trong thời gian anh ta ra ngoài hút điếu thuốc, mà người phụ nữ này đã hấp dẫn được nhiều người như vậy: “Sau này không được mặc loại phần áo như vậy nữa, cô tưởng mặc loại quần áo như thế nào là đẹp sao? Trở về cởi ra ngay cho tôi!”
Cố Uyên mặc âu phụ vào, cho dù cô mặc khó coi, nhưng cũng không phải rất khó coi chứ, cô cảm thấy, mình mặc cũng tạm được: “Đây là của Vân Thư cho tôi.”
Tô Ngọc Kỳ xoay người đi.
Cố Uyên đi theo sau lưng: “Tôi biết rồi, về nhà tôi sẽ thay ngay lập tức.”Trong lòng cô cũng có chút khổ sở, thật ra thì vấn đề không nằm ở quần áo, anh ta không thích cô, ghét cô, thì cho dù cô mặc quần áo gì cũng không thích.
Bên trong xe
Tô Ngọc Kỳ đốt một điếu thuốc, hút một hơi, một tay khoác trên tay lái, một tay khác lấy điện thoại ra, gọi cho Đường Cảnh Ngọc.
“Đưa túi cùng quần áo của Lưu Thanh Vũ tới biệt thự Ngân Phong.”
Cố Uyên ngồi ở ghế sau, cô nhìn người đàn ông đang ngậm khói, lúc nói chuyện khói mù xanh trắng tràn ra, gần như che khuất những đường nét tuấn mỹ kia.
Bên trong xe không bật đèn.
Nhưng Cố Uyên nhìn thấy trên mu bàn tay của người đàn ông, một giọt máu chạy xuống.
Lờ mờ nhìn thấy một vết thương trên cánh tay.
Trước đây mặc âu phục, nên đến khi cởi áo ra mới nhìn thấy.
Trên tay áo sơ mi màu khói xám tro, có một mảng màu sẫm.
Tô Ngọc Kỳ cúp điện thoại tiện tay đem nép sang một bên, khởi động xe, giống như là không nhận ra miệng vết thương trên cánh tay vậy.
Cố Uyên nhìn phong cảnh lóe lên bên ngoài cửa sổ.
Lúc nhìn thấy ba chữ “Nhân Hòa Đường”, Cố Uyên nói: “Ngài Tô, anh có thể dừng lại một chút không?”
Tô Ngọc Kỳ đạp thắng xe một cái.
Cố Uyên mở cửa ra ngoài.
Qua năm, sáu phút sau.
Cố Uyên xách một túi thuốc trở về, mở cửa xe, ngồi vào vị trí tài xế.
“Ngài Tô” Cố Uyên lấy nước thuốc cầm máu giảm sốt từ trong túi thuốc ra, còn có băng vải, cô nhìn cánh tay người đàn ông: “Cánh tay của anh không sao chứ....”
Tô Ngọc Kỳ nhìn cánh tay của mình một cái, vết thương nhỏ này anh cũng không xem là gì, vừa liếc thấy túi thuốc trong tay Cố Uyên, liền ngẩn ra.
Giống như là rất bất ngờ.
Hóa ra là mua thuốc cho anh sao?
------oOo------
Chương 80
Người đàn ông nổ máy chuẩn bị tiếp tục chạy xe, Cố Uyên làm liều ngăn cản anh ta: “Ngài Tô, để tôi giúp anh băng bó một chút đi.”
“Ừ”Giọng nói lười biếng lãnh đạm của người đàn ông bật ra một âm tiết.
Cố Uyên mở đèn trong xe lên, tầm nhìn trong nháy mắt đã sáng lên.
Cô nhìn thấy rõ ràng trên cánh tay phải của người đàn ông, một vết thương dài khoảng năm centimet, nhìn rất sâu, không thấy được giọt máu chảy ra, nhưng ống ta áo màu xám tro đều bị máu nhuộm thấm đẫm.
Cố Uyên cầm băng gạc ra, xử lý vết thương cho người đàn ông.
Tô Ngọc Kỳ với tay lên kệ lấy ra một bao thuốc lá, cắn ra một điếu ngậm trong miệng, cầm bật lửa lên châm, hít một hơi, ánh mắt từ phong cảnh bên ngoài cửa sổ chuyển lên trên mặt người phụ nữ.
Cô cúi thấp đầu.
Động tác rất nhẹ nhàng, rất nhẫn nại.
Từ góc độ của anh, có thể thấy gương mặt trắng nõn của người phụ nữ, lông mi dày, dài và cong vút, còn có mạch máu trên cổ cô hơi nhô ra.
Cô rất nghiêm túc.
Tô Ngọc Kỳ không để ý một chút vết thương ngoài da này, đặt vào lúc trước, khi còn bé anh đã bị ném vào trong trại huấn luyện, bị tất cả các vết thương lớn nhỏ, cũng chỉ tùy tiện băng bó qua loa là được, từ khi nào phải cần thận như vậy, anh ta cũng phải làm từ thủy tinh mà.
Cố Uyên cúi đầu, ôm lấy cánh tay người đàn ông, thổi một cái.
Tay nắm điếu thuốc của Tô Ngọc Kỳ run lên một cái, cánh tay trái bên ngoài cửa xe, buông lỏng một chút, điếu thuốc rơi xuống, vết thương trên cánh tay kia, tựa như bị lông chim nhẹ nhàng quét qua một cái, hơi ngứa.
Ngứa đến tận trái tim.
“Có đau hay không?” Giọng người phụ nữ nhỏ nhẹ mà mềm mại. Cô nhìn vết thương trên cánh tay người đàn ông, cau mày.
Trong đầu Tô Ngọc Kỳ vang lên âm thanh của cô bé kia: “Mẹ nói, thổi một cái sẽ hết đau.” Lúc đó anh ta cảm thấy đó chỉ là lời dỗ trẻ con, nhưng bây giờ, dường như lại có công hiệu như vậy.
Thật đúng con mẹ nó, thổi một cái liền hết đau...
Trên cánh tay cũng không đau nữa, chỉ còn lại cảm giác hơi tê dại từ bên tai.
Anh nhìn “Lưu Thanh Vũ” ánh sáng trong buồng xe vừa vặn chiếu trên đỉnh đầu cô, chiếu sáng gương mặt sáng ngời của cô, đôi mắt kia cũng sáng đến dọa người, giờ phút này trên mặt người phụ nữ mang vẻ mặt lo âu, còn có sáng ngời mà mềm mại.
Tô Ngọc Kỳ nhàn nhạt phun ra một chữ: “Ừ”
“A...” Cố Uyên cắn cắn môi. Cô lại cúi đầu lần nữa thổi thổi vết thương trên cánh tay người đàn ông, cô biết làm như vậy cũng không được gì, vết thương sâu như vậy, máu trào ra không dừng được, tay cô cũng bị nhuộm đỏ, làm sao có thể không đau.
Cô giúp anh băng bó kỹ, nhưng rất nhanh máu tươi liền thấm thấu qua tấm lụa trắng, Cố Uyên vểnh môi: “Ngài Tô, hay là chúng ta tới bệnh viện đi...”
Lời nói của Cố Uyên vừa dứt, cằm đã bị người khác dùng lực nâng lên, cánh tay có lực của người đang ông mạnh mẽ chế trụ eo cô kéo cô về phía trước, môi mỏng áp sát tới, người phụ nữ trợn to hai mắt.
Anh vừa mới hút thuốc, trong miệng còn mùi vị thuốc lá, có chút khiến người ta nghẹt thở, cưỡng ép hôn hết lần này đến lần khác không cho Cố Uyên có cơ hội phản kháng, cô vừa có động tác muốn kháng cự, anh ta liền cắn lưỡi cô.
Cố Uyên bị hôn đến cả người mềm nhũn, người đàn ông này hôn quá bá đạo, không biết bao lâu, anh ta buông lỏng tay, chạy xe nhanh như bay trên đường, Cố Uyên mở to miệng thở hổn hển, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra vậy.
------oOo------