CHƯƠNG 81 - 90
Chương 81
Hai mươi phút sau.
Xe dừng trước cổng biệt thự Ngân Phong.
Tô Ngọc Kỳ xuống xe, đi vòng qua bên vị trí kế bên tài xế mở của xe, kéo cổ tay Cố Uyên, Cố Uyên thuận theo người đang ông đi về phía trước.
Mở cửa, bên trong là một mảnh đen như mực.
Cố Uyên sợ tối, cô sợ loại bóng tối này, muốn bật đèn lên, người đàn ông lại ôm lấy cô, Cố Uyên kêu lên một tiếng, Tô Ngọc Kỳ kéo cà vạt xuống, đặt cô lên trên ghế sofa, cúi đầu hôn cổ cô.
Nói là hôn nhưng thật ra là trá hình của cắn.
Cố Uyên phát hiện, anh ta giống như là...
Có sở thích cắn cổ người...
Mỗi lần anh ta làm cô, bao giờ cũng vui vẻ cắn cổ cô, lúc thức dậy vào ngày tiếp, cổ cô đều là một mảng dấu vết sưng đỏ mập mờ.
Thật may bây giờ mà mùa đông, cô mặc áo kín cổ sẽ không ai nói gì. Đang suy nghĩ
Tay người đàn ông đã luồn vào trong áo ngủ của cô, đầu ngón tay anh ta rất lạnh, Cố Uyên run rẩy một cái.
Anh cắn cô, những nơi cô càng nhạy cảm anh ta càng cắn, Cố Uyên bị hành hạ khó chịu, nhỏ giọng chống lại: “Ngài Tô...”
“Cô sợ ông đây?”
“...Không sợ...” Cô run một cái.
“Không sợ cô run rẩy cái gì?”
“Làm nhiều lần như vậy, còn giả bộ thuần khiết làm gì, người khác không biết, tôi còn không hiểu cô sao?” Âm thanh của anh có chút diễu cợt, cười châm biếm: “Khả năng câu dẫn người khác, ngược lại cô rất lợi hại.”
“Tôi không có.”
Nghĩ tới Tư Huỳnh giao trái tim cho Lưu Thanh Vũ, còn có Hàn Thần luôn luôn hỏi thăm cô, Tô Ngọc Kỳ liền nổi giận, xé váy cô, giọng nói hung ác: “Lưu Thanh Vũ, tôi nói lại lần nữa, lần sau còn mặc loại quần áo lẳng lơ như thế này đi ra ngoài, để cho tôi nhìn thấy, tôi sẽ chặt chân cô.”
Cố Uyên gật đầu, cô không muốn anh ta tức giận vì đến cuối người bị hành hạ sẽ là cô.
Lửa giận của Tô Ngọc Kỳ cũng không giảm chút nào, cắn một cái, Cố Uyên thét lên đưa tay đánh lên bả vai người đàn ông.
Điện thoại di động reo.
Trong bóng đêm yên tĩnh nên nghe rất rõ ràng.
Điện thoại di động của Cố Uyên ở trong túi xách, cùng với áo choàng đều bỏ quên bên trong phòng bao.
Chuông điện thoại là một đoạn âm nhạc du dương, Tô Ngọc Kỳ rất bất mãn bị cắt đứt, buông lỏng Cố Uyên, lấy điện thoại di động từ trong túi quần tây ra, nhìn rõ màn hình điện thoại một cái, hơi nhíu lông mày nhưng lập tức nghe máy.
“Ánh San, thế nào.”
“Anh biết rồi, anh lập tức đến ngay.”Tô Ngọc Kỳ cúp điện thoại, đứng lên, cũng không nhìn Cố Uyên một cái mà lên lầu.
Cố Uyên nghe hai chữ “Ánh San”, nhàn nhạt nhếch môi lên, cô ngồi dậy,
trong bóng tối lục lọi sửa soạn lại, cô đứng dậy đi tới cửa tìm vị trí công tắc điện bật đèn.
Qua mấy phút, Tô Ngọc Kỳ xuống lầu, đã thay một bộ quần áo khác, anh ta nhìn Cố Uyên một cái: “Tôi đi ra ngoài một chuyến.” Bước qua cô, rời đi.
Cố Uyên gật đầu.
Đi lên phòng ngủ tầng hai, mở cửa sổ, gió lạnh thổi vào mặt, cô nhìn theo chiếc xe đã khuất tầm mắt.
Ánh San.
Tống Ánh San.
Sợ là trong lòng Tô Ngọc Kỳ cô cũng không bằng một sợi tóc của Tống Ánh San.
Lúc xế chiều ngày hôm sau.
Cố Uyên nghe tiếng gỡ cửa.
Cô đang tập làm bánh quy, xoa xoa tay, Cố Uyên chạy ra mở cửa, Đường Cảnh Ngọc đứng ở trước cửa, cầm trong tay túi đồ hôm qua cô để quên: “Chị dâu, anh ba bảo em đưa đến cho chị.”
Cố Uyên nhận lấy: “Cảm ơn.”
“Chị dâu khách sáo quá rồi.” Đường cảnh Ngọc nhìn vào bên trong dò xét: “Anh ba đâu?” Chuyện cháu trai Tư Huỳnh còn có chút khó giải quyết, Đường Cảnh Ngọc muốn nói cho anh ba một chút, hôm qua cháu trai Tư Huỳnh ồn ào ở trong bệnh viện, Tống Tham mưu cũng chạy đến, mặc dù nhà họ Tống không bằng nhà họ Tô, nhưng ồn ào cũng rất phiền phức, gọi cho anh ba anh ba lại tắt máy.
Cố Uyên cầm túi túi xách tay: “Tối qua Ngài Tô...đi tìm cô Tống. Nếu cậu muốn tìm anh ta, hay là đi hỏi cô Tống thử xem.”
Đương nhiên, còn có Tống Ánh San.
Ngày đó khi Cố Uyên đi báo danh, cô cũng rất do dự, dù sao cũng là công ty giải trí VK, nhưng sau đó suy nghĩ lại, dù sao cũng không cần lộ mặt, hệ thống bảo mật cá nhân cũng rất nghiêm ngặt, hơn nữa, quả thực có chút dao động.
Mới đi báo danh. ------oOo------
Chương 82
Những lời này của Cố Uyên rất bình tĩnh, không nghe ra một chút oán giận nào, giống như chỉ thật sự đề xuất với anh ta thôi, nhưng Đường Cảnh Ngọc nghe vậy, chỉ cảm thấy... Anh ta hỏi không đúng lúc rồi...
Sao Đường Cảnh Ngọc biết tối qua anh ba vậy mà lại đi tìm Tống Ánh San được chứ....
"Chị ba, có lẽ tối hôm qua cô Tống có việc, phải phiền tới anh ba, chị đừng..." Đừng nóng giận.
Cố Uyên gật đầu.
Sao cô dám tức giận chứ.
Đường Cảnh Ngọc nhìn ‘ Lưu Thanh Vũ ’, chỉ cảm thấy mình giống như càng nói càng loạn, người bên ngoài đều nói Tống Ánh San là bạn gái của anh ba, con người anh ba có rất ít tai tiếng, bạn gái bên cạnh cũng ít, Tống Ánh San này trước kia vẫn là một ngôi sao nhỏ tép riu, trong một lần hợp tác làm ăn, đối tác nhét Tống Ánh San vào bên cạnh anh ba, Tống Ánh San này, ấn tượng của Đường Cảnh Ngọc với cô ta chính là, khá hiểu chuyện, vẻ ngoài xinh đẹp, cũng không rước lấy phiền toái.
Thật ra, Đường Cảnh Ngọc cũng biết, lý do anh ba giữ Tống Ánh San ở bên cạnh mình, là vì vẻ ngoài của Tống Ánh San nhìn sơ qua rất giống Mộ Vân.
Đáng tiếc, Mộ Vân đã chết rồi...
Còn Tống Ánh San vẫn luôn tự cho mình là bạn gái của anh ba, như có như không đồn ra trong giới giải trí, việc này anh ba cũng biết, nhưng anh chưa từng quan tâm.
Nhưng mà bốn năm trước, anh ba ngoài ý muốn ngủ với Tống Ánh San. Cho nên mới phải chịu trách nhiệm với Tống Ánh San.
"Chị ba, tối hôm qua, Tư Huỳnh mở miệng nói xấu chị, anh ba nghe thấy cho nên mới ra tay dạy dỗ hắn, thật ra, anh ba vẫn đối xử với chị tốt lắm, chị không cần phải hiểu lầm, chuyện Tống Ánh San kia. Hoàn toàn chỉ là... Ngoài ý muốn." Đường Cảnh Ngọc gãi gãi tóc, khó khăn sắp xếp lại lời nói, tuy rằng anh ba nhìn như không thích Lưu Thanh Vũ, nhưng theo Đường Cảnh Ngọc thấy, anh ba cũng không phải hoàn toàn không để ý Lưu Thanh Vũ như biểu hiện bên ngoài...
Cố Uyên nhìn Đường Cảnh Ngọc.
Cô chỉ cười khẽ.
"Cậu Đường, cậu không cần an ủi tôi, tôi không sao hết."
Cái hôn nhân này vốn chỉ là giả dối thôi, rất nhanh cô sẽ rời đi, Tô Ngọc Kỳ không thể nào ra tay đánh nhau vì cô được, tuy rằng không biết nguyên nhân là vì sao, nhưng Cố Uyên cũng sẽ không tự kỷ đến mức nghĩ người đàn ông này dạy dỗ Tư Huỳnh là vì mình, anh có bao nhiêu không thích mình, cô biết.
Buổi sáng.
Bệnh viện.
Trong phòng bệnh, Tống Ánh San nằm trên giường bệnh.
Tô Ngọc Kỳ ngồi ở một bên, Tống Ánh San xoa nhẹ mi tâm, giọng nói dịu dàng: "Ngọc Kỳ, em đã không sao rồi, không phải Hoàng Hưng nói buổi sáng anh có một hội nghị sao? Anh nhanh đi đi, không cần chậm trễ vì em."
Bộ phim điện ảnh《 Dạ Tận Thiên Minh 》 này là một bộ phim văn nghệ, tác phẩm của Danh Đạo Giang Địch, vừa mới công bố poster đã lên ngay hotsearch, thế rất lớn, mà bộ điện ảnh này còn là hai nữ chính.
Tống Ánh San và một diễn viên mới tên Tiêu Tuyết đều là nữ chính của bộ phim điện ảnh này.
Tuy Tống Ánh San là tiểu hoa đán nổi tiếng của giới giải trí, nhưng là dù sao cũng chỉ là số lượng nhiều, tác phẩm tuy nhiều nhưng đa số đều là
phim cổ trang, chưa từng đạt giải thưởng, còn Tiêu Tuyết mới dựa vào phim《 Một Đường Pháo Hoa 》 mà trở thành diễn viên phái thực lực, hai người đều là nữ chính, va chạm là chuyện không thể tránh khỏi.
------oOo------
Chương 83
Ngay vào tối hôm qua, cảnh diễn tối hôm qua được chọn quay ở vùng ngoại ô, Tiêu Tuyết châm chọc Tống Ánh San diễn xuất không tốt, sau đó Tống Ánh San đã bị Tiêu Tuyết đâm bị thương bằng kiếm đạo cụ..
Tất cả mũi nhọn đều nhắm vào Tiêu Tuyết.
Đều nói là Tiêu Tuyết cố ý.
Tô Ngọc Kỳ nâng tay liếc nhìn đồng hồ, anh nhìn Tống Ánh San đang suy yếu nằm trên giường bệnh, chậm rãi nói: "Chuyện này anh sẽ xử lý, bộ phim này em không cần quay nữa, anh đã kêu người sắp xếp xong rồi."
Tống Ánh San bắt lấy ống tay áo của người đàn ông: "Không cần, Ngọc Kỳ, em thích bộ phim này, em muốn tiếp tục quay nó... Em chỉ bị một vết thương nhỏ thôi mà, đừng lo lắng.. Còn có Tiêu Tuyết.."
Tống Ánh San cắn môi: "Chuyện này không liên quan tới Tiêu Tuyết, là do em không tránh, phản ứng chậm, không trách cô ấy."
Tô Ngọc Kỳ vỗ vỗ tay cô ta: "Bây giờ em cần làm là yên tâm nghỉ ngơi, nếu em muốn tiếp tục quay thì cũng phải đợi thân thể khỏe lên đã."
"Vâng." Tống Ánh San gật đầu.
"Ngọc Kỳ anh trở về nghỉ ngơi đi, anh vẫn chưa có nghỉ ngơi, hôm nay còn phải làm việc, tối hôm qua làm phiền anh thật ngại quá, đều tại Ly Ly, em đã kêu chị ấy không cần gọi điện thoại cho anh rồi, mà chị ấy vẫn không nghe." Khuôn mặt tái nhợt của Tống Ánh San mang một tia chán nản: "Xin lỗi, làm phiền anh và cô Lưu..."
"Ánh San.." Tô Ngọc Kỳ khẽ nhíu mày: "Sau này không cho nói như vậy nữa."
Chuyện Tống Ánh San quay phim bị thương cũng không biết đã bị ai đăng lên FB.
Hình ảnh không rõ, nhưng lại là buổi tối.
Lúc hai người nói chuyện nghe không rõ, âm thanh của máy móc rất lộn xộn, nhưng lại có thể thấy rõ hình ảnh Tiêu Tuyết đâm kiếm về phía Tống Ánh San, đáy mắt ác độc tàn nhẫn, còn Tống Ánh San thì hoảng sợ kêu lên một tiếng ôm lấy bả vai nằm trên mặt đất.
Đoạn phim chỉ có vài giây.
Nhưng lại bị nhiều tài khoản Vip điên cuồng chia sẻ, trong thời gian ngắn fan của Tống Ánh San đều tấn công tổ làm phim, fan của Tiêu Tuyết thì không tin rằng Tiêu Tuyết lại làm như vậy, chắc chắn là đạo cụ có vấn đề, phía dưới tài khoản của《 Dạ Tận Thiên Minh 》 trở thành hiện trường đấu đá của fan hai nhà đang tranh cãi theo lý lẽ của mình.
Hai nhà Siêu Thoại và Nghiễm Trường của Tống Ánh San và Tiêu Tuyết đều tàn sát nhau mấy lần.
Fan của Tiêu Tuyết nói Tống Ánh San dựa vào nhà đầu tư mới có được vai diễn đó, còn fan của Tống Ánh San thì nói Tiêu Tuyết ngủ với nhà đầu tư mới được làm diễn viên.
Fan hai nhà cãi nhau túi bụi.
Sau khi Tô Ngọc Kỳ đi rồi.
Kỷ Liên Liên đi vào phòng bệnh, oán trách nói: “Ánh San, tối hôm qua em chơi hơi lớn rồi, em có biết lén thay đổi đạo cụ rất nguy hiểm không, chưa nói tới làm mình bị thương, lỡ như bị Tiêu Tuyết tra ra được, Tiêu Tuyết kia cũng không phải người đơn giản gì, sao tối hôm qua em làm như vậy mà không chịu bàn bạc với chị một tiếng!"
Tống Ánh San khẽ nâng mắt: "Có gì phải bàn bạc đâu, em chính là không thích nhìn vẻ mặt kiêu ngạo kia của Tiêu Tuyết đó, đăng video lên rồi chứ?”
"Đã mua chuộc truyền thông chia sẻ rồi, Ánh San, sau này đừng làm như vậy nữa, cho dù thế nào cũng phải bàn bạc với chị một chút, lỡ như xảy ra sai lầm thì phải làm sao bây giờ."
"Được rồi, em biết rồi Ly Ly, bả vai của em còn đang đau đấy."
Kỷ Liên Liên đi đến bên giường ngồi xuống: "Tối hôm qua chị chỉ gọi một cuộc điện thoại, Ngài Tô đã tới rồi, trông coi em cả đêm, trong lòng vẫn thương em, em phải cố gắng hơn, ngồi lên vị trí mợ chủ nhà họ Tô, đến lúc đó, diễn viên nhỏ giống như Tiêu Tuyết, sao còn dám cướp cảnh với em.."
Sao Tống Ánh San không nghĩ tới được: "Chị cho là dễ như vậy sao? Lưu Thanh Vũ kia thật sự rất khó chơi, chị có nhớ thuốc lần trước em kêu chị lấy không.."
------oOo------
Chương 84
Kỷ Liên Liên nghe xong thì sợ hãi: "Em là nói, lần trước ở Thành phố Lệ Châu, sau khi em kêu chị hạ dược Tô Ngọc Kỳ, Tô Ngọc Kỳ và Lưu Thanh Vũ.."
Nghĩ đến đây, Tống Ánh San cắn răng: "Đều do người phụ nữ kia phá hủy kế hoạch của em, nhưng mà thuốc này quá mạnh, Tô Ngọc Kỳ cũng không nhớ rõ đó là Lưu Thanh Vũ."
"Chẳng lẽ Lưu Thanh Vũ không nói với Tô Ngọc Kỳ sao? Lỡ như người phụ nữ kia nói cho Ngài Tô thì phải làm sao đây, chị đã kêu em đừng mạo hiểm rồi mà em còn không chịu nghe, nếu Ngài Tô điều tra ra là em hạ thuốc hắn, em phải làm sao bây giờ!"
Tống Ánh San nắm chặt lòng bàn tay: "Lưu Thanh Vũ sẽ không nói đâu, lúc đó cô ta vội vội vàng vàng xuống xe, chị đoán xem, vì sao cô ta lại xuất hiện ở Thành phố Lệ Châu?"
Kỷ Liên Liên: "Ý của em là..."
Đáy mắt Tống Ánh San chợt lóe lên ánh sáng rồi biến mất, khóe môi chứa ý cười: "Lưu Thanh Vũ rõ ràng ở Thành phố Hải Châu, lại đột nhiên xuất hiện ở Thành phố Lệ Châu, còn đúng lúc xuất hiện trước mặt Tô Ngọc Kỳ, sao lại có chuyện trùng hợp như vậy được, Ly Ly, chị đi thăm dò chuyện này cho tôi."
Cố Uyên mở điện thoại ra xem FB một chút, bình thường cô có thói quen xem FB, mở lên lập tức nhìn thấy hotsearch đứng đầu.
# Tống Ánh San bị thương #
# Tiêu Tuyết giải thích #
Cố Uyên nhấn mở, những tài khoản Vip vài triệu fan đều cùng chia sẻ một video, hình ảnh hơi mờ, chỉ có hai mươi mấy giây, buổi tối quay phim, Tống Ánh San bị kiếm trong tay Tiêu Tuyết đâm bị thương bả vai.
Mấy chục nghìn bình luận phía dưới đều kêu Tiêu Tuyết giải thích. Chủ đề # Tiêu Tuyết cút khỏi giới giải trí # nằm ngay đầu trang.
Tối hôm qua, Tô Ngọc Kỳ nhận một cuộc điện thoại rồi lập tức rời đi, có lẽ bởi vì Tống Ánh San bị thương đúng không...
Cố Uyên không có đặc biệt chú ý tới mấy tin tức lá cải này cho lắm, nhìn vài lần thì tắt đi, nhưng mà cô cảm thấy cái tên Tiêu Tuyết này có chút nhìn quen mắt.
Hình như đã nhìn thấy ở đâu đó rồi.
Vừa lúc đó, trong nhóm Messenger gửi đến một tin nhắn.
Cố Uyên mở Mesenger ra nhìn thoáng qua, là nhóm lần trước Sở Vận kéo cô vào lúc dự tiệc, nhóm Mesenger họp mặt bạn học cấp hai, Cố Uyên không đi.
Cô cũng không phải Lưu Thanh Vũ, đương nhiên không thể đi. Hơn nữa, cô vẫn luôn không thích hoạt động họp mặt kiểu này.
"Các cậu có thấy hotsearch trên FB không? Sao Tiêu Tuyết có thể làm như vậy chứ!"
"Đúng rồi, nghĩ mình nổi tiếng rồi bèn bắt đầu ức hiếp người trong đoàn làm phim, sợ đối phương đoạt đi nổi trội của mình."
"Được rồi đừng nói nữa, đều là bạn học, Tiêu Tuyết cũng ở trong nhóm, nếu như cô ấy nhìn thấy, sẽ xấu hổ lắm."
"Có gì mà xấu hổ chứ, thật nghĩ mình là ngôi sao lớn, dám làm mà không cho người ta nói sao?"
Mấy người nhiều chuyện khiêu khích trong nhóm đều là học sinh nữ, đối với loại chuyện này, đa số người trong nhóm đều kiêng dè không muốn nhắc tới, nhưng mấy cô gái này lại không chịu buông tha.
"Có gì mà xấu hổ đâu, dám làm thì cần gì sợ bị người ta nói!"
Cố Uyên bấm vào nhóm Mesenger xem một chút, phát hiện Tiêu Tuyết cũng ở trong nhóm.
Cố Uyên không phải Lưu Thanh Vũ, đương nhiên là không biết Tiêu Tuyết, nhưng mà Cố Uyên cũng đã biết Tiêu Tuyết là diễn viên chính trong phim điện ảnh, thật không ngờ, Tiêu Tuyết và Lưu Thanh Vũ lại là bạn học cấp hai.
------oOo------
Chương 85
Cố Uyên quét dọn nhà cửa một chút, một buổi trưa cứ thể trôi qua, lúc chiều thì có người gõ cửa.
Cố Uyên mở cửa ra thì nhìn thấy một người phụ nữ trung niên đứng bên ngoài, đeo kính mắt gọng vàng, hết sức máy móc: "Cô Tô, tôi tên Chương Ngọc là thư ký của Ngài Tô, Ngài Tô bảo tôi mua một ít quần áo đem tới cho cô."
"Tôi?" Cố Uyên nghiêng người cho Chương Ngọc đi vào trong, theo sau Chương Ngọc là mấy chàng trai xách vài cái túi mua sắm trong tay, họ đặt nó vào trong phòng khách.
Chương Ngọc nói: "Cô Tô, những quần áo này đều mua theo yêu cầu của ngài Tô, nếu quần áo đã đưa đến, vậy tôi xin đi trước!"
Cố Uyên có chút ngoài ý muốn, gật gật đầu: "Cám ơn." "Cô Tô khách sáo rồi."
Sau khi Chương Ngọc đi rồi.
Cố Uyên xoay người lấy quần áo bên trong một cái túi ra xem, nâng tay xoa nhẹ thái dương, kiểu dáng được mua cho cô dựa theo yêu cầu của Tô Ngọc Kỳ?
Trời ạ.
Quần áo này...
Quần bò màu đen được cắt may tinh tế.
Vài cái áo bành tô, áo lông cao cổ rộng thùng thình nhưng thoải mái.
Còn có mấy cái váy, rất dài, Cố Uyên vóc dáng cao gầy nhưng mặc vào cũng bị che khuất đển mắt cá chân, màu sắc kiểu dáng cực kỳ đơn giản, nhưng giá lại đắt đến khiến người ta phải tặc lưỡi.
Cố Uyên cảm thấy, thẩm mỹ của người đàn ông này..
Sao lại mụ mị như vậy..
Cố Uyên không còn cách nào, mua cũng đã mua rồi, còn có thể làm sao bây giờ, quần áo mùa đông của cô không nhiều lắm, trong tủ ngoài quần áo của đàn ông, quần áo của cô cũng không có bao nhiêu, rất trống trải, Cố Uyên đều nhét hết đống quần áo kia vào.
Tủ quần áo lập tức đầy ắp.
Buổi tối Cố Uyên ăn xong cơm, cô đang vẽ bản thảo thiết kế, mấy ngày nay chỉ cần rảnh rỗi lại nghĩ tới chuyện 170 tỷ, nhiều tiền như vậy cô phải làm sao đây, Tô Ngọc Kỳ cũng sẽ không cho cô.
Chỉ còn vài ngày, nếu không mượn được..
Cố Uyên dứt khoát không nghĩ nữa, im lặng vẽ bản thảo, đây là bản thảo thiết kế áo cưới, Cố Uyên cũng từng nghĩ tới chuyện, cô mặc lên người áo cưới mà mình thiết kế, gả cho... Người mình thích..
Nhưng mà tất cả đến bây giờ mà nói, đều là mong muốn xa vời. Cô chỉnh điện thoại thành chế độ im lặng.
Lúc vẽ bản thảo cô không thích bị người khác làm phiền.
Cho nên đến khi cô phát hiện điện thoại reo đã là trước khi đi ngủ rồi, cô tắm rửa sạch sẽ sấy khô tóc nằm trên giường, lúc cầm điện thoại lên thì phát hiện có ba cuộc gọi nhỡ, cô nhìn ba cuộc gọi nhỡ trên điện thoại, đều là cùng một dãy số gọi đến.
Là một số điện thoại lạ.
Cố Uyên nghĩ nghĩ một lát rồi gọi lại.
Nếu bên kia đã gọi cho mình ba lần, có lẽ là có chuyện gì đó nhỉ. Chuông vang hai tiếng.
Cuộc gọi đã có người nhận.
"A lô, Thanh Vũ, cuối cùng cậu cũng nghe điện thoại rồi, cậu còn nhớ tôi không? Tôi là Sở Vận!"
Bên kia truyền tới giọng nói của một cô gái.
Đương nhiên Cố Uyên nhớ rõ, Sở Vận, bạn học cấp hai quen ở tiệc rượu. "Ừ, cô Sở, có chuyện gì sao?"
"Thanh Vũ, ngày mai cậu có rảnh không? Là thế này, tôi có chút chuyện muốn nhờ cậu giúp..... Nếu mai cậu rảnh....Chúng ta ra ngoài uống một ly cà phê."
Sáng hôm sau Cố Uyên dựa theo địa chỉ của Sở Vận gửi, đi vào trong một quán cà phê ở chỗ ngoặt trước cửa đại học C.
Lầu hai.
Cố Uyên vừa mới đi lên, đã nhìn thấy Sở Vận đang ngồi trên một cái ghế dài có cây cối vờn quanh ngoắc tay với mình: "Thanh Vũ ở đây."
------oOo------
Chương 86
Ngồi ở bên cạnh Sở Vận còn có một cô gái trẻ tuổi đeo kính râm, Cố Uyên nhìn lướt qua cô gái một lát, khí thế rất mạnh, giống như là cái loại... khí thế của hính cung Hoàng hậu, nếu như là bình thường, cô sẽ không chú ý tới, chỉ biết cảm thán một chút thôi, nhưng hôm qua cô mới xem qua video kia, cho nên liếc mắt một cái lập tức nhận ra cô gái đeo kính râm này.
"Tiêu Tuyết?"
Tiêu Tuyết tháo kính râm xuống, lộ ra khuôn mặt lạnh lẽo đẹp đẽ có một không hai, cô ta nhìn Lưu Thanh Vũ, vẻ mặt có chút không được tự nhiên: "Cô Tô, xin chào."
Sở Vận nhìn Cố Uyên: "Thanh Vũ, cậu ngồi đi."
Cô ta sắp xếp lại lời nói, không biết nên mở miệng nói chuyện này với Lưu Thanh Vũ thế nào, Tiêu Tuyết đã mở miệng nói: "Cô Tô, tôi là Tiêu Tuyết, chúng ta là bạn học cấp hai, tôi cũng không muốn làm phiền cô, nhưng Sở Vận cứ bắt tôi đến đây, chuyện này vốn không có liên quan tới cô, tôi cũng không muốn nhờ cô giúp tôi, chỉ muốn nói với cô thôi."
Tiêu Tuyết nói tới đây, ngừng lại uống một ngụm cà phê, Sở Vận ở một bên kéo ống tay áo của cô ta: "Tiểu Tuyết."
Tiêu Tuyết nâng khuôn mặt lạnh lẽo kiêu ngạo lên, mắt đẹp mang theo khinh thường: “Cái đóa hoa sen trắng* Tống Ánh San kia hãm hại tôi, nhìn cô yếu đuối như vậy có lẽ cô cũng từng bị Tống Ánh San hãm hại đúng không, người phụ nữ kia cũng chỉ có thể diễn một vở kịch nhỏ như vậy mà thôi, cô là mợ Tô, Tô Ngọc Kỳ là chồng của cô, trong lòng cô ta ghen tị với cô đến nghiến răng nghiến lợi, cô phải giữ chặt người đàn ông Tô Ngọc Kỳ kia, cho cô ta ghen tỵ đến chết đi!"
*Hoa sen trắng: dùng để chỉ những cô gái luôn tỏ ra trong sáng, ngây thơ, vô tội.
Cố Uyên: "...."
Cô thật sự không ngờ Tiêu Tuyết lại thẳng thắn như vậy....
Sở Vận ho nhẹ một tiếng: "Tiểu Tuyết." Cô ta nhìn Cố Uyên: "Thanh Vũ, Tiểu Tuyết là như vậy đấy... Cậu không cần để trong lòng."
Cố Uyên lại cảm thấy Tiêu Tuyết này rất thú vị, rất cởi mở thẳng thắn.
"Hôm nay các cậu tìm tôi đến đây, là có chuyện gì vậy?" Thật ra Cố Uyên cũng lờ mờ đoán được Sở Vận kêu cô đến đây là muốn nhờ cô giúp Tiêu Tuyết.
Xem ra, Sở Vận và Tiêu Tuyết là bạn tốt.
Sở Vận muốn mở miệng, đã bị Tiêu Tuyết cướp lời: "Không có gì cả, uống cà phê một chút, lát nữa chúng ta đi dạo phố."
Cố Uyên: "....."
Sở Vận: "....." Cậu có thể đừng sỹ diện như vậy không.
Đi ra từ quán cà phê, Tiêu Tuyết nói muốn đi dạo phố, đương nhiên Sở Vận không có ý kiến, Cố Uyên thấy hai người đều đang nhìn mình, nghĩ một chút thấy mình cũng không bận chuyện gì, gật đầu nói được.
Cả buổi sáng.
Tiêu Tuyết liên tục quẹt thẻ, theo cách nói của Tiêu Tuyết chính là: "Tiêu tiền khiến người ta vui vẻ, lúc không vui phải tiêu tiền, mua mua mua.!!"
Tiêu Tuyết con người này, không giống người trong giới giải trí một chút nào, tính tình nóng nảy, tính cách ngay thẳng, cả buổi sáng sau khi thân thiết với Cố Uyên bèn bắt đầu lôi kéo cô không nói hai lời đi dạo cả khu quần áo nữ.
"Tôi nói cho cô nghe, đàn ông thì là cái gì chứ, Tô Ngọc Kỳ kia mắt bị trét phân chó mới vừa ý đồ khốn Tống Ánh San đó, cái loại hoa sen trắng này tôi không thèm liếc mắt một cái nữa, đôi mắt như hai hạt đậu xanh, vừa diễn đã NG, khắp nơi tìm đạo diễn khóc thút thít, loại diễn xuất nát như cặn bã thế này cũng là lần đầu tiên bà đây nhìn thấy, còn dám giở trò
sau lưng tôi, nhiều tài khoản mạng ảo như vậy toàn một màu chia sẻ kêu tôi cút khỏi giới giải trí, bà đây sẽ không cút, bộ này không có bà đây thì còn có bộ khác.
"Mẹ nó, nếu cho tôi nhìn thấy cô ta lần nữa, tôi sẽ xé nát mặt cô ta!"
Tiêu Tuyết cực kỳ tức giận, nhớ tới Tống Ánh San lại tức.
Sở Vận ở một bên vội vàng an ủi.
Sở Vận nói với Cố Uyên: "Thanh Vũ, tính tình của Tiểu Tuyết là như vậy đó, giống y như một quả pháo, nhưng mà vô cùng bảo vệ bạn bè."
Cố Uyên cũng cảm nhận được, con người Tiêu Tuyết rất tốt. Tốt hơn loại miệng nam mô bụng một bồ dao găm nhiều lắm. Cô rất thích kiểu người ngay thẳng thật tình thế này.
Tiêu Tuyết đi vào một cửa hàng quần áo nữ, tuy đã đeo kính râm nhưng vẫn bị nhân viên bán hàng nhận ra, nguyên nhân là vì gần đây chuyện của Tiêu Tuyết và Tống Ánh San quá ồn ào, fan hai bên đều tranh cãi đến đỏ mắt.
Mà bản thân Tiêu Tuyết cũng là một diễn viên mới, danh tiếng đang lên, theo phái thực lực diễn xuất tốt vẻ ngoài lại xinh đẹp dáng người còn nóng bỏng, trong giới giải trí rất khác biệt, fan nền tảng hùng hậu, độ quốc dân cao.
Tiêu Tuyết cũng không kiêng dè, đưa túi cho Sở Vận cầm, còn mình chọn một bộ quần áo đi vào trong phòng thử đồ để thay, Cố Uyên và Sở Vận ngồi ở khu nghỉ ngơi, nhân viên bán hàng rót hai ly nước.
------oOo------
Chương 87
Cố Uyên uống một ngụm nước, chợt nghe hai nhân viên bán hàng nhỏ giọng nói: "Trời ạ, cô gái vừa rồi là Tiêu Tuyết đó, người thật đúng là còn đẹp hơn trên TV..."
"Vẻ ngoài xinh đẹp thì có tác dụng gì, lấy việc công làm việc tư đâm Tống Ánh San bị thương, loại phụ nữ này lòng dạ quá ác độc mà.."
Cố Uyên ngẩng đầu liếc mắt nhìn họ một cái.
Hai nhân viên bán hàng lập tức chột dạ cúi đầu.
"Thanh Vũ." Sở Vận cắn môi, nhìn Cố Uyên, chần chừ một lúc, cuối cùng vẫn mở miệng nói: "Thanh Vũ, thật ra tôi muốn tìm cậu giúp Tiêu Tuyết, hôm nay Tiêu Tuyết nhận được thư hủy hợp đồng của phim《 Dạ Tận Thiên Minh 》, không đơn giản là không được diễn, mà còn phải trả tiền vi phạm hợp đồng, chút tiền đó không tính là gì với Tiểu Tuyết, nhưng nhiều nước bẩn tạt lên người cô ấy như vậy, bây giờ có rất nhiều hình ảnh đại diện của Tiểu Tuyết đều bị hủy bỏ, tôi tin rằng Tiêu Tuyết không phải cố ý đâm Tống Ánh San bị thương, Tống Ánh San đổi đạo cụ, Tiêu Tuyết không có chú ý."
Sở Vận từ từ nói ra một hơi, đôi mày thanh tú nhíu lại: "Bộ phim này là do VK đầu tư, ông chủ lớn nhất sau lưng giải trí VK chính là ngài Tô, ngài Tô muốn chèn ép tiểu Tuyết, ai cũng không dám công khai giúp đỡ tiểu Tuyết..."
Cố Uyên luôn biết, người đàn ông này làm việc mạnh mẽ vang dội, không để lại cho người ta đường sống.
Cô cũng không biết mình có thể giúp Tiêu Tuyết hay không.
Cũng là một chuyện có tính nghiêm trọng
Dù sao, quan hệ của cô và Tô Ngọc Kỳ, sao cô có thể khuyên được Tô Ngọc Kỳ chứ, dù sao Tống Ánh San chính là người trong tim của Tô Ngọc Kỳ, cô thì có tư cách gì đâu.
"Tôi sẽ cố gắng hết sức, nhưng mà tôi cũng không thể chắc chắn với cậu.”
Ở chung một buổi sáng, Cố Uyên cũng cảm thấy Tiêu Tuyết rất thú vị, thái độ làm người thẳng thắn, cô cũng không muốn thấy Tiêu Tuyết vì Tống Ánh San hãm hại mà bị đóng băng.
Tiêu Tuyết đẩy cửa phòng thử đồ đi ra, mũ làng chài, kính râm kim loại, váy dài dệt kim, cách ăn mặc rất đường phố: "Thế nào, đẹp không?"
Sở Vận gật đầu.
Tiêu Tuyết trực tiếp đưa thẻ qua: "Gói lại cả bộ đi."
Ban ngày cùng nhau ăn cơm trưa, buổi chiều Tiêu Tuyết còn phải đi chụp ảnh tạp chí, cho nên tạm biệt với Cố Uyên, kéo Sở Vận đi trước.
Tiêu Tuyết khoác lên vai Sở Vận.
"Tiểu Vận, cô Tô này thật sự chính là tiểu tiên nữ mà, trước đây khi tớ chưa gặp cô ấy còn tưởng cô ấy là kiểu bà chủ nhà giàu mũi vểnh lên trời, hôm nay gặp mới thấy hoàn toàn là một tiểu tiên nữ tốt bụng, cậu nói xem có đúng là mắt của Tô Ngọc Kỳ bị trét phân chó không, trong nhà có một cô vợ tốt như vậy còn vừa mắt Tống Ánh San."
Sở Vận gật đầu: “Cũng đúng."
Ấn tượng của Sở Vận với Lưu Thanh Vũ vẫn rất tốt: "Nhưng mà cô ấy thay đổi thật lớn, cậu còn nhớ khi học cấp hai không? Cô ấy là một người rất kiêu ngạo hoạt bát, nhưng bây giờ lại dịu dàng ít nói hơn rất nhiều."
Tiêu Tuyết giơ tay vẫy một chiếc taxi, kéo Sở Vận ngồi vào, cô ta tao nhã nâng tay đẩy kính râm một cái, nói địa chỉ với tài xế, sau đó nói với Sở Vận: "Đó đều là chuyện lúc còn nhỏ, có thay đổi cũng bình thường, tớ có quen một hotgirl mạng, trước và sau khi tẩy trang thật sự mẹ cũng không thể nhận ra, hôm nay Lưu Thanh Vũ còn để mặt mộc nữa, làn da thật tốt, một chút tỳ vết cũng không thấy, loại tiên nữ như thế gả cho Tô Ngọc Kỳ thật đúng là đáng tiếc! Nếu tớ là đàn ông, tớ chắc chắn sẽ cướp
Lưu Thanh Vũ từ trong tay tên đàn ông tồi Tô Ngọc Kỳ kia bằng bất cứ cách nào!"
Sở Vận vẫn rất lo cho Tiêu Tuyết.
"Đúng rồi, người đại diện của cậu đi thăm dò theo dõi thế nào rồi, có chụp được gì hay không?
Tống Ánh San tìm người trộm thay đổi đạo cụ, Tiêu Tuyết đâm tới một kiếm kia căn bản không dùng sức, sức lực khống chế rất tốt, thật không ngờ vẫn bị Tống Ánh San tính kế.
Tiêu Tuyết hít sâu: "Không có, Tống Ánh San làm rất sạch sẽ, rõ ràng đã có âm mưu từ sớm, tớ đây rõ ràng là xui xẻo mà, ai biết cô ta sẽ chơi sau lưng chứ? Nhưng mà, vai diễn này tớ không cần cũng được, đến lúc đó xem thử một mình Tống Ánh San làm sao chống đỡ phòng bán vé, đoán chừng tiền vốn cũng không thu về được ấy chứ!”
Có điều Tiêu Tuyết lại nhớ tới, bộ phim này là do VK đầu tư, cho dù không thu về được vốn, Tô Ngọc Kỳ cũng sẽ không nói gì.
Sở Vận và Tiêu Tuyết trở về căn hộ, Tiêu Tuyết nói: "Ngày mai cậu lại hẹn Lưu Thanh Vũ ra ngoài nữa đi, hôm nay cô ấy ăn mặc rất mộc mạc, sao có thể là đối thủ của hoa sen trắng nhỏ đê tiện Tống Ánh San diêm dúa lòe loẹt kia được, ngày mai tớ sẽ tìm nhà thiết kế của tớ thiết kế tạo hình cho cô ấy một chút, buổi tối chúng ta ra ngoài, tớ chắc chắn ánh mắt của tất cả mọi người đều sẽ đặt lên người cô ấy!"
------oOo------
Chương 88
Sở Vận đặt hai tay lên vai Tiêu Tuyết, vỗ về cảm xúc của cô ấy: "Được rồi mà, Tiểu Tuyết, ngày mai tôi sẽ đi hẹn Thanh Vũ, nhưng cậu vẫn nên nghĩ xem bản thân sẽ làm thế nào, bây giờ trên mạng nhiều anh hùng bàn phím như vậy, đều đang gây bất lợi cho cậu."
"Sợ gì chứ, cùng lắm thì không chụp nữa, sau này không diễn nữa, biên kịch Sở, sau này tôi đi theo cậu được không?"
Sở Vận cười: "Cậu á!"
*
Buổi chiều, Cố Uyên đi nghĩa trang một chuyến.
Cô mang theo hoa Cẩm Chướng mà mẹ cô thích nhất.
Đến trưa, cô vẫn ở nghĩa trang với mẹ, khi sắp chạng vạng tối thì Lưu Chấn Khang đến.
Thấy Cố Uyên chuẩn bị rời đi, Lưu Chấn Khang gọi một tiếng: "Cố Uyên."
Cố Uyên dừng bước, nhưng không xoay người nhìn ông ta, lạnh nhạt nói: "Ngài Lưu, có chuyện gì không?"
Cố Uyên chán ghét, ghê tởm tất cả mọi thứ thuộc về nhà họ Lưu. Nếu có thể, cô hi vọng cả đời này không có liên quan gì tới nhà họ Lưu nữa.
"Cố Uyên, con nói chuyện với ba như vậy sao?" Sự lạnh lùng của Cố Uyên khiến Lưu Chấn Khang không vui.
Cố Uyên mỉm cười, cô quay người, nhìn Lưu Chấn Khang: "Trước bia mộ của mẹ, ông có tư cách gì mà nói như vậy, ba ư? Tôi xem ông là ba, nhưng ông có xem tôi là con gái không? Từ nhỏ đến lớn, tôi gặp ông được mấy lần. Nếu như ông thật là ba tôi, tại sao còn muốn để tôi thay thế Lưu Thanh Vũ đến nhà họ Tô? Nếu ông từng coi tôi là con gái ông,
sao còn có mặt mũi đến phần mộ của mẹ mà uy hiếp tôi, để tôi đi vay 15 tỷ. Trước bia mộ của mẹ tôi nói ra những lời này mà ông không thấy cắn rứt lương tâm à?"
"Con!"
"Ngài Lưu, nếu ông còn chút áy náy như thế với mẹ tôi thì hãy để bà ấy yên nghỉ đi, được chôn cất tại nghĩa trang nhà họ Lưu là tâm nguyện cuối cùng của bà ấy, cũng xin các người đừng quấy rầy bà ấy nữa."
Dứt lời, Cố Uyên quay người dứt khoát rời đi.
Lưu Chấn Khang nhìn bóng lưng Cố Uyên rời đi. Ông ta đứng trước bia mộ Cố Thanh Chi, đưa tay sờ sờ bia mộ, ánh mắt tang thương mà đầy tình cảm. Đôi khi, có một số thứ nhất định phải chờ đến khi đã mất đi, mới phát hiện thì ra mình đã bỏ lỡ rồi.
Hôm nay Tô Ngọc Kỳ chưa trở về.
Cố Uyên cũng chẳng bất ngờ, chắc anh đang ở bên cạnh Tống Ánh San rồi.
Cô lấy điện thoại di động ra, không chỉ FB, các tin tức đưa lên đều liên quan tới việc Tiêu Tuyết mượn thủ đoạn quay phim trả thù Tống Ánh San.
Bình luận gần như đều nghiêng về một phía. Bình luận của fan hâm mộ của Tiêu Tuyết đều bị chìm nghỉm giữa đám quần chúng a dua.
Mấy bình luận hot đều là muốn Tiêu Tuyết xin lỗi và cút khỏi ngành giải trí.
Tiêu Tuyết đóng bình luận FB lại, hôm qua cô đã đăng hình selfie khi mình đi dạo phố với Sở Vận, sáng nay lại đăng một hình selfie trang điểm.
Cô không quan tâm việc mắng chửi của người ngoài.
Cố Uyên gần như có thể tưởng tượng được dáng vẻ mặc kệ người ngoài thích mắng chửi thế nào thì mắng, cuộc sống vẫn trôi qua như bình
thường, vẫn tích cực mua sắm của Tiêu Tuyết.
Ngược lại FB chính thức của «Dạ Tận Thiên Minh» cũng post lên một thông báo xin lỗi, nói rất lo lắng và tự trách về việc Tống Ánh San bị thương, đồng thời sẽ đợi sau khi vết thương của Tống Ánh San khỏi mới quay tiếp, sau đó tag các diễn viên của « Dạ Tận Thiên Minh».
Duy chỉ có Tiêu Tuyết là không được tag.
Mà bình luận phía dưới đều là của fan hâm mộ Tống Ánh San.
Fan của Ánh San: Hãy bắt Tiêu Tuyết xin lỗi, chúng tôi yêu cầu Tiêu Tuyết xin lỗi Ánh San, xảy ra chuyện như vậy mà FB chính thức lại chỉ đưa ra mấy lời như thế, thật quá không tôn trọng người khác rồi.
Chỉ yêu San: #Tiêu Tuyết hãy cút khỏi ngành giải trí# #Tiêu Tuyết khối u ác tính của nền công nghiệp giải trí# #Tiêu Tuyết hãy xin lỗi Ánh San của chúng tôi, chúng tôi muốn một lời xin lỗi.#
Còn có một số quần chúng a dua.
"FB chính thức không tag Tiêu Tuyết, có phải Tiêu Tuyết đã bị hủy hợp đồng rồi hay không?"
"Tiêu Tuyết bị hủy hợp đồng rồi ư, quá tốt rồi, tôi nhất định phải xem bộ phim này, khi nào công chiếu nhất định sẽ đi ủng hộ."
Tôi chỉ là fan của Tiêu Tuyết: "Nhìn bề ngoài thì tôi cảm thấy Tiêu Tuyết mạnh hơn Tống Ánh San nhiều, đúng là sát thủ phòng vé, vừa là Ảnh hậu vừa có kỹ năng diễn xuất tốt, Tống Ánh San có thể đối chọi sao?"
Cố Uyên lại mở FB của Tống Ánh San, 20 triệu fan hâm mộ. Buổi sáng, diễn viên trẻ đang nổi Tống Ánh San đăng một bức ảnh selfie.
Trang điểm nhẹ, mặc quần áo bệnh nhân, nằm trên giường bệnh: Cảm ơn sự quan tâm của các bạn, tôi rất khỏe, khiến mọi người lo lắng rồi.
------oOo------
Chương 89
Trong bức ảnh selfie của Tống Ánh San, Cố Uyên vừa hay nhìn thấy rõ ràng trên tủ đầu giường có một chiếc đồng hồ của nam giới.
Đó là đồng hồ của Tô Ngọc Kỳ.
*
Khu nhà ở của Tiêu Tuyết.
Sở Vận vẫn luôn ở đây với Tiêu Tuyết.
Tiêu Tuyết cầm điện thoại, mở FB: # ảnh selfie mặt mộc của Tống Ánh San # cái này đã lên hot search, cô ấn mở xem, rồi hừ một tiếng, khinh bỉ nói: "Gì mà mặt mộc? Khuôn mặt này đã đánh bao nhiêu phấn nền rồi? Đánh son màu đỏ đậm, lông mày kẻ ngang, bật phần mềm chụp ảnh, cố ý chỉnh ảnh chụp thành cái dạng này, ai mà tin là mặt mộc chứ, những người nói tin rằng đây là mặt mộc e đều là đồ ngốc."
Sở Vận đang sửa bài viết, từ trước máy vi tính ngẩng đầu lên, cô cũng lấy điện thoại di động ra nhìn lướt qua, trang điểm hay không con gái nhìn lướt qua là biết, nhưng cách ăn mặc trong bức ảnh này của Tống Ánh San, giống như bông hoa trắng nhỏ bé, dịu dàng yếu đuối, rất phù hợp với gu thẩm mỹ của đàn ông.
Quả nhiên mấy chục nghìn bình luận phía dưới đều là khen ngợi dung nhan xinh đẹp của Tống Ánh San.
Cũng có mấy bình luận nói: "Chỉ có mình tôi cảm thấy dáng dấp Tống Ánh San rất bình thường à?" "Đây là mặt mộc? Đùa tôi sao?" Nhưng những bình luận loại này đều bị dìm xuống rồi.
Sở Vận tắt điện thoại di động, mắt không thấy tâm không phiền.
Trong phòng khách, đột nhiên vang lên tiếng hét của Tiêu Tuyết: "A! Tống Ánh San, đồ đê tiện, tiểu nhân. "
Sở Vận tưởng chuyện gì đã xảy ra, vội vàng đi tới: "Tiểu Tuyết sao thế?"
Tiêu Tuyết phóng to hết cỡ bức hình trang điểm của Tống Ánh San, kéo đến góc tủ đầu giường: "Cậu nhìn kỹ một chút trên tủ đầu giường đặt cái gì?"
Sở Vận xích lại gần: "Rất mờ, một chiếc đồng hồ à?"
Tiêu Tuyết nói: "Đây là một chiếc dồng hồ nam giới hiệu Patek Philippe, đồng hồ nam giới. Ha ha, đồng hồ nam giới, đồ tiểu nhân Tống Ánh San này lại đang tính toán cái gì chứ. Cậu đoán đồng hồ nam giới này có phải của Tô Ngọc Kỳ hay không?"
Sở Vận ngồi bên cạnh Tiêu Tuyết, cầm lấy điện thoại, nhìn thật kỹ: "Không thể nào, người đàn ông này sao có thể như vậy."
"Đúng vậy, không quan tâm đến người vợ dịu dàng xinh đẹp ở nhà, đi theo loại tiểu nhân đê tiện này, Vận Vận, bây giờ cậu hãy đi hẹn với Lưu Thanh Vũ, tối nay chúng ta ra ngoài chơi."
*
Cố Uyên đang thu thập bản thảo thiết kế chủ đề: “Trời sao” trong máy tính thì điện thoại di động vang lên, là thông báo tin nhắn Messenger.
Sở Vận: "Buổi tối cậu có rảnh không? Tiểu Tuyết nói nếu buổi tối có thời gian thì chúng ta cùng đi chơi."
Dù trước đó Cố Uyên không có liên hệ gì với Sở Vận và Tiêu Tuyết, nhưng hôm qua ở chung, cô cảm thấy Tiêu Tuyết tính tình cởi mở, là người rất dễ gần, mà Sở Vận, là một biên tập viên văn nghệ dịu dàng, nghĩ một chút, Cố Uyên gửi tới một chữ: "Được."
Cô cảm thấy, lúc này chắc Tiêu Tuyết cũng cần an ủi.
Nhưng không ngờ buổi tối khi nhìn thấy Tiêu Tuyết, Tiêu Tuyết ôm lấy vai Cố Uyên: "Thanh Vũ, sao cô lại ăn mặc bảo thủ như thế chứ? Cô nhìn cô xem, quần jean và áo len cao cổ màu trắng, dù bây giờ là mùa đông, cô cũng không thể che chắn mình kín như bưng thế chứ."
Cố Uyên cúi đầu nói: "Đây là kiểu ông xã tôi thích.” Sở Vận: "... "
Tiêu Tuyết: "..."
Con mẹ nó gu thẩm mỹ kiểu gì chứ, kín như bưng.
"T, tôi giao bạn của tôi cho anh đấy, nhưng chúng tôi không có nhiều thời gian, một tiếng đủ không? Tôi muốn khiến cô ấy xinh đẹp động lòng người, khiến mọi người đều phải kinh ngạc.”
Tiêu Tuyết vỗ vỗ bả vai Cố Uyên, bảo cô ngồi xuống: "Thanh Vũ, đây là chuyên viên tạo hình của tôi, tên là T, hôm nay, để anh ấy thiết kế cho cô một tạo hình. Đợi lát nữa chúng ta cùng tham gia vũ hội mặt nạ."
Cố Uyên: "Vũ hội?"
Tiêu Tuyết hơi chột dạ, nũng nịu: "Thanh Vũ, chúng ta cùng đi nhé, tôi và Tiểu Vận hai người đi chơi không thú vị."
Cố Uyên hơi lưỡng lự: "Tôi vẫn không nên đi thì hơn."
"Dù sao mang theo mặt nạ sẽ không ai nhận ra được, cô sẽ ở bên cạnh tôi và Vận Vận." Tiêu Tuyết cảm thấy nếu cứ cả ngày ở nhà, Lưu Thanh Vũ sẽ buồn chết mất, nên muốn dẫn cô ấy ra ngoài chơi. Cô ghét Tống Ánh San, nên trong lòng coi Lưu Thanh Vũ như bạn tốt. Lưu Thanh Vũ nhìn dịu dàng yếu đuối, làm sao đấu lại kẻ tiểu nhân đê tiện như Tống Ánh San, nên Tiêu Tuyết cảm thấy, bình thường chắc Lưu Thanh Vũ bị Tống Ánh San bắt nạt không ít. Cô quyết tâm muốn giúp giúp Lưu Thanh Vũ, đưa cô ấy rời khỏi đau khổ, rời xa tên đàn ông cặn bã.
Trước hết bắt đầu tạo hình đã. ------oOo------
Chương 90
Cố Uyên bị Tiêu Tuyết ấn xuống ghế. Bình thường cô không hề thích náo nhiệt, nhưng nhìn ánh mắt vui vẻ của Sở Vận và Tiêu Tuyết, hai người họ coi mình như bạn, tới mời mình cùng tham gia tụ họp, Cố Uyên nghĩ một chút rồi gật đầu.
Khóe môi cong lên.
"Được, tùy mọi người."
"Vậy, T, giao cô ấy cho anh đấy." Tiêu Tuyết kéo Sở Vận đi chọn quần áo. Một nam thanh niên trẻ đứng bên cạnh Cố Uyên, nhìn khuôn mặt mịn màng không tỳ vết của cô: "Cô Lưu, làn da của cô đẹp quá, bình thường cô chăm sóc da như thế nào vậy?"
"Tôi đã gặp rất nhiều ngôi sao, khi lên hình da của họ đều đã được chỉnh sửa cho mịn màng, chứ làn da thực rất thô ráp..."
Một giờ sau.
T hài lòng gật đầu, nhìn Cố Uyên như nhìn một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ, nói với Tiêu Tuyết bên cạnh: "Tuyết, cô thấy sao, có hài lòng không?"
“T, anh lợi hại quá." Tiêu Tuyết mở to mắt, trong mắt hiện lên sự ngạc nhiên. Cô tiến lên khoác cánh tay Cố Uyên, hai người cùng đứng trước gương.
Tiêu Tuyết mặc cả bộ màu trắng, dung mạo vô cùng xinh đẹp, da trắng như tuyết, cao quý vô cùng, như nữ hoàng Băng Tuyết.
Còn Cố Uyên mặc lễ phục màu tím ánh đen, đội mũ dạ kiểu Tây, hơi che khuất gương mặt, chỉ lộ ra đôi môi đỏ tinh tế gợi cảm như yêu tinh trong đêm tối, mà trong vòng yêu khí này lại lộ ra vẻ trong sáng, thuần khiết tự nhiên, trong lúc vô hình hấp dẫn tầm mắt mọi người.
Như nữ hoàng bóng đêm.
Không ngờ phong cách nữ hoàng bóng đêm lại thích hợp với Cố Uyên như thế.
Cố Uyên lần đầu thử tạo hình như vậy, nhìn mình trong gương, cô hơi giật mình, Tiêu Tuyết liên tục gật đầu: "Thanh Vũ, kiểu này rất thích hợp với cô, không được, tôi muốn selfie một bức."
Dứt lời, Tiêu Tuyết kéo Sở Vận tới, ba người cùng chụp.
Sở Vận giơ ngón tay hình V, cô mặc váy liền áo màu hồng như là nụ hoa hồng đang chớm nở.
Khi chụp, Cố Uyên hơi cúi đầu, vành mũ che khuất gương mặt, chỉ lộ ra đôi môi đỏ gợi cảm và chiếc cằm thon, còn có sống mũi thẳng thanh tú.
Như là nữ hoàng thần bí, tao nhã.
Ảnh selfie của Tiêu Tuyết vừa đăng lên.
Lập tức đã lên hot search, dấy lên một trận sóng.
Dù FB của Tiêu Tuyết đã đóng bình luận, nhưng lại được chia sẻ rất nhiều, lập tức thu hút rất nhiều người bình luận.
"Tôi bị sự xinh đẹp của Tiêu Tuyết mê muội rồi."
"Tiêu Tuyết quá đẹp rồi, người phụ nữ đội mũ dạ bên cạnh cô ấy là ai vậy, thật khí chất quá."
"Đúng vậy, người phụ nữ đội mũ dạ là ai, đẹp quá, đúng là nữ hoàng."
Đương nhiên còn có không ít bình luận của fan hâm mộ Tống Ánh San, nhưng phần lớn đều bị bình luận của quần chúng a dua, người đi đường làm cho chìm nghỉm.
Đăng lên FB xong, Tiêu Tuyết đặt luôn điện thoại vào túi xách, rồi kéo tay Cố Uyên và Sở Vận chào T, sau đó rời khỏi phòng trang điểm.
Bóng tối vừa ập đến.
Trên bầu trời, một vầng trăng tròn chiếu xuống ánh trăng dịu dàng, trong màn đêm mơ hồ, trên chiếc du thuyền bên bờ biển.
Tối nay tổ chức vũ hội mặt nạ.
Tới tham gia đều là những công tử quyền quý, có tiếng tăm của thành phố Hải Châu, Tiêu Tuyết đưa ra ba thiệp mời, bảo vệ cho các cô đi đi vào.
Một nhân viên phục vụ bưng khay đi tới: "Ba cô gái, các cô có thể chọn một mặt nạ”. Tiêu Tuyết chọn mặt nạ hồ ly, chọn cho Cố Uyên một mặt nạ bằng bạc, phía trên khắc hoa văn tinh xảo, chỉ che khuất nửa gương mặt, lộ ra vành môi rõ ràng và cánh môi đầy đặn. Cố Uyên nhận lấy đeo lên, cô rất hài lòng với mặt nạ này, che được mặt, lại thêm vành mũ dạ thấp, sẽ không có ai nhận ra cô.
Mắt Tiêu Tuyết lấp lánh: "Cái này rất thích hợp với cô, Thanh Vũ, nếu tôi là đàn ông, tôi nhất định sẽ theo đuổi cô!"
"Đừng trêu chọc tôi." Dù thời gian quen Tiêu Tuyết không dài, nhưng Cố Uyên cũng biết tính cách Tiêu Tuyết, Tiêu Tuyết tính tình ngay thẳng, là một người đáng để kết bạn.
"Chúng ta mau vào thôi."
Cố Uyên đi vào boong tàu, vô số ánh mắt dừng trên người cô. Ánh mắt đàn ông nhìn cô đều là đánh giá, ánh mắt phụ nữ thì là... ghen ghét không che đậy.
Cô giả vờ như không nhìn thấy.
Bên tai mơ hồ truyền đến âm thanh xì xào, bàn tán.
Có mấy gã đàn ông đi tới muốn bắt chuyện với Cố Uyên, đều bị Tiêu Tuyết chặn lại, Tiêu Tuyết ghé sát tai Cố Uyên: "Cô xem, những người này đều đang nhìn cô. Còn có những người gọi là tiểu thư nhà quyền thế, đoán chừng trong lòng đều ghen tỵ nghiến răng. Tôi đã nói dáng vẻ cô thế này, nhất định sẽ khiến mọi người ngạc nhiên, rung động."
Cố Uyên hơi ngẩng đầu, ánh mắt phụ nữ nhìn cô cơ bản đều không có thiện ý. Cô cúi đầu nhìn bộ trang phục của mình, trang phục tối nay hoàn toàn không phải gu của Cố Uyên, trước kia cô chưa từng nghĩ sẽ mặc lễ phục nữ hoàng bóng đêm, trong đầu cô đột nhiên lóe lên một tia sáng.