CHƯƠNG 91 - 100

 Chương 91


Bản thảo thiết kế tai họa gần đây của cô.

Lúc này, cô đem xóa bỏ bản thảo chủ đề “Trời sao” của mình, có lẽ, cô có thể thử phong cách khác.

Ý nghĩ to gan này khiến khóe môi Cố Uyên lộ ra ý cười.

Vũ hội tiến hành một nửa.

Cố Uyên tựa ở trên lan can, trong tay bưng một chén rượu, Tiêu Tuyết và Sở Vận đi toilet. Trong lúc rảnh rỗi, cô ở chỗ này hứng chút gió biển, bên tai là tiếng vũ hội ồn ào, náo nhiệt.

Những nam nữ trẻ tuổi, mặc trang phục đẹp đẽ, mặt đeo mặt nạ.

Ánh mắt như có như không rơi trên người Cố Uyên, Cố Uyên giả vờ như không trông thấy, uống một ngụm rượu vang.

"Cô gái, tôi có thể mời cô nhảy một điệu không?"

Bên tai truyền đến tiếng nói dịu dàng, ấm áp.

Cố Uyên hơi liếc mắt nhìn bóng dáng cao lớn không biết đến trước mặt từ khi nào, trong không khí thoang thoảng mùi nước hoa nam tính. Đối phương cũng mang mặt nạ, người này mặc âu phục được may thủ công tỉ mỉ theo yêu cầu, bởi vì vành mũ rất thấp, nên khi Cố Uyên nhìn anh ta hơi nâng đầu lên, cũng lộ ra một gương mặt mang mặt nạ: "Thật xin lỗi, tôi không thích khiêu vũ."

Người đàn ông khẽ giật mình, nhìn khuôn mặt Cố Uyên, hơi xuất thần: "Xin lỗi đã làm phiền cô."

Sau khi đi xa, người đàn ông vẫn quay đầu lại nhìn Cố Uyên, người phụ nữ này mang theo hơi thở thần bí muốn khiến người ta tìm tòi, dù mang theo mặt nạ, nhưng vẫn khiến người ta rung động, như là nữ hoàng Bắc Âu bước ra từ trong tranh, cao quý tao nhã, đầy vẻ thần bí.

Chỉ mười mấy phút ngắn ngủi.

Cố Uyên đã từ chối lời mời của mấy người đàn ông.

Cứ chờ đến khi Tiêu Tuyết và Sở Vận đi ra, Sở Vận và một người đàn ông trẻ cùng nhau đi vào sàn nhảy, Tiêu Tuyết đi đến bên cạnh Cố Uyên: "Hay là, chúng ta cũng đi khiêu vũ nhé, nữ hoàng bệ hạ tôn quý, tối nay, tôi là kỵ sĩ cuả người."

Cố Uyên cười: "Tiểu Tuyết, đừng đùa nữa."

Tiêu Tuyết kéo tay Cố Uyên đi vào trong phòng nghỉ của khoang thuyền: "Cô đợi tôi một chút, tôi sẽ ra ngay."

Cố Uyên đợi mấy phút, Tiêu Tuyết mặc một bộ trang phục kỵ sĩ màu đỏ đi tới, trên mặt mang mặt nạ bạc như Cố Uyên, mái tóc dài của cô được buộc tùy ý, Tiêu Tuyết mỉm cười, vươn tay với Cố Uyên: "Nữ hoàng bệ hạ của tôi, người có thể nể mặt, nhảy cùng tôi một điệu hay không?"

Cố Uyên nhìn Tiêu Tuyết, chiều cao của cô và Tiêu Tuyết xấp xỉ nhau, Tiêu Tuyết cao hơn cô một chút, thân hình cao gầy, trang phục kỵ sĩ màu đỏ bao lấy dáng người, hoàn toàn làm nổi bật vẻ đẹp không ai sánh được của Tiêu Tuyết, còn thêm vẻ quyến rũ, khí khái.

Cố Uyên đưa tay ra khoác lên khuỷu tay của Tiêu Tuyết, hai người một đen, một đỏ, cùng đi vào sàn nhảy. Trong sàn nhảy, nam nữ vốn ôm nhau khiêu vũ tự nhiên nhường ra một con đường, Cố Uyên và Tiêu Tuyết đến giữa sàn nhảy.

Âm nhạc du dương, thư giãn.

Nơi các tiểu thư quyền quý tụ họp này không bao giờ thiếu phóng viên truyền thông, một phóng viên cầm máy ảnh, nhanh chóng nhắm ngay vào sàn nhảy.

"Người mặc trang phục kỵ sĩ màu đỏ quyến rũ, khí khái kia có phải Tiêu Tuyết không?"

"Tôi thấy cũng giống"

"Trời ạ, người cùng khiêu vũ với Tiêu Tuyết là ai?"

Một đám phóng viên truyền thông rối rít cầm máy ảnh, sợ bỏ lỡ một tin tức lớn như thế.

Cố Uyên chưa từng uống say, tối nay là lần đầu tiên.

Lúc Vũ hội sắp kết thúc, phía tổ chức mở mấy bình rượu nho mới cất trong trang viên, Cố Uyên uống một chén cảm thấy rất ngọt, cảm giác không tệ, lại uống một chén nữa, không ngờ lại say như thế.

Tiêu Tuyết và Sở Vận đưa cô trở lại biệt thự Ngân Phong, đầu Sở Vận cũng hơi căng căng mơ màng, cô đưa tay xoa ấn đường: "Tiểu Tuyết, rượu đó rất ngấm."

Tiêu Tuyết thở dài một tiếng, để Sở Vận ngồi ở trong xe nghỉ ngơi, rồi dìu Cố Uyên lên tầng, đặt Cố Uyên lên giường, Tiêu Tuyết thay áo ngủ cho cô, dù Cố Uyên say, nhưng cũng không say hoàn toàn, biểu hiện khi say của cô rất tốt, không khóc không nháo cũng không say khướt, cô nhìn Tiêu Tuyết: "Tiểu Tuyết, đây là đâu?"

Tiêu Tuyết: "Thật không nên để cô uống rượu, lúc ấy tôi nên ngăn hai người lại, đây là nhà cô, nhanh ngủ đi."

Ánh mắt Cố Uyên mơ hồ, cô nhếch môi nhìn hoàn cảnh trước mắt, hơi ngây ngốc gật đầu: "Nhà tôi sao."

Tiêu Tuyết gật đầu, nhìn Cố Uyên nằm xuống, cô mới rời khỏi, mang theo Sở Vận trở về: "Ai bảo người bình thường không uống rượu như các cô lại uống nhiều như vậy, rượu nho trang viên Kha Mễ ủ ra, đừng thấy dễ uống, rượu này rất ngấm đấy." Tiêu Tuyết làm diễn viên, thỉnh thoảng sẽ có tiệc rượu, tửu lượng đã được rèn luyện.

*
11 giờ rưỡi đêm.
Một chiếc Land Rover màu đen dừng lại ở cửa biệt thự Ngân Phong.

------oOo------

Chương 92


Tô Ngọc Kỳ và một người đàn ông trẻ tuổi bước xuống xe, Tô Ngọc Kỳ không mang chìa khoá, anh gõ cửa một cái, khẽ nhíu mày, lấy điện thoại di động ra mở số điện thoại di động của tìm số Lưu Thanh Vũ.

Người đàn ông bên cạnh nói: "Anh ba, đã trễ thế như vậy, cũng không cần quấy rầy chị dâu, tài liệu để ngày mai đến lấy cũng được."

Điện thoại gọi mấy lần đều không có kết nối.

Cố Uyên trở mình, bên tai từng tiếng chuông điện thoại di động vang lên, cô mơ màng lục điện thoại ra, nhìn lướt qua màn hình điện thoại di động, chà...

Ngài Tô, ngài Tô là ai nhỉ.
Cô say đến đầu óc rối loạn rồi.

Tô Ngọc Kỳ đang chuẩn bị tìm chìa khoá dự phòng, đột nhiên điện thoại kết nối: "Lưu Thanh Vũ, xuống mở cửa."

Đầu kia không lên tiếng.
Người đàn ông nói lại lần nữa.
Đầu kia truyền đến tiếng phụ nữ: "Anh là ai?”
Tô Ngọc Kỳ: "... " Được, ngay cả giọng anh cũng không nhận ra. "Tôi cho cô một phút, nhanh xuống mở cửa ra."
"Không mở, anh thật hung dữ."
Tô Ngọc Kỳ: "... "
Trong màn đêm yên tĩnh.

Người đàn ông đứng bên cạnh Tô Ngọc Kỳ cũng nghe thấy điều đó, bật cười ra tiếng.

Tô Ngọc Kỳ cầm điện thoại, mắt anh lóe lên tia sáng: “Tôi hung dữ sao?”

Anh rất hung dữ sao?

Anh liếc mắt nhìn người đàn ông đang đứng bên cạnh: “Tiêu Thịnh, tôi rất hung dữ sao?”

Tiêu Thịnh sờ sờ mũi: “Vâng, trông anh rất hung dữ, có lẽ chị dâu đã ngủ rồi, anh lại làm phiền chị ấy, cho nên lúc thức dậy chị có hơi tức giận.”

Cố Uyên rời giường, cầm điện thoại lảo đảo đi xuống lầu, hình như cô nghe thấy có người bảo cô mở cửa, hơn nữa giọng điệu còn rất hung dữ.

“Này... Tại sao tôi phải mở cửa cho anh chứ, anh là ai?” Cô ngáp một tiếng, lắc lắc đầu, lúc bước xuống bậc cầu thang cuối cùng, cô không đứng vững bị ngã xuống.

Cố Uyên ngồi trên tấm thảm, xoa xoa mắt cá chân của mình.

Haizz! Cô đi xuống đây làm gì chứ?

Tiếng gõ cửa lại vang lên.

Cố Uyên đứng dậy, ồ, có người đang gõ cửa, người đó còn gọi điện thoại cho mình, giọng điệu rất hung dữ.

Cố Uyên cầm điện thoại lên nói: “Tôi không mở, anh rất hung dữ, tôi không mở cửa cho anh.”

Tô Ngọc Kỳ đang đứng ngoài cửa.

Trong lòng Tiêu Thịnh rất vui vẻ: “Anh ba, tìm phòng vật tư lấy chìa khóa dự phòng đi, lúc trước em nghe nói anh đã kết hôn rồi, nhưng em ở trong quân đội bận rộn không trở về được, không ngờ chị dâu lại dễ thương như vậy...”

Dám nói anh ba hung dữ!

Mấy anh em bọn họ quen biết nhau từ nhỏ, anh ba là người có tính khí vừa lạnh lùng vừa hung dữ, mấy người bọn anh vẫn luôn chịu áp bức quanh năm, nhưng không ai dám nói ra.

Qua mấy phút.

Phòng vật tư đưa chìa khóa dự phòng tới.

Tô Ngọc Kỳ mở cửa chính, bên trong phòng khách mở một chiếc đèn tường, ánh sáng mờ ảo, đi sâu vào trong thì nhìn thấy một cô gái mặc bộ đồ ngủ lông xù màu hồng nhạt, cô đang ngồi trên tấm thảm trên đầu cầu thang, đầu cúi thấp.

“Cô ngồi ở đây để làm gì?” Người đàn ông nhanh chân đi tới.

Cố Uyên ngẩng mặt lên nhìn người đàn ông ở trước mặt, ơ, thật mơ hồ, đây là ai vậy, cô lắc lắc đầu, đứng dậy, đi tới gần mặt người đàn ông để nhìn kỹ, thế nhưng càng tới gần cô càng nhìn không rõ: “ Anh là ai vậy?”

Tô Ngọc Kỳ mỉm cười, rất tốt, ngay cả anh cũng không nhận ra. Chóp mũi quanh quẩn mùi hương của riêng cô... đó là mùi rượu. Người phụ nữ này uống rượu.
Cô say rồi thì đương nhiên sẽ không nhận ra mình là ai.

Tô Ngọc Kỳ đưa tay bóp chiếc cằm xinh xắn tinh xảo của người phụ nữ: “Say rồi hả?”

Cố Uyên cảm thấy không thoải mái, cô hơi dịch chuyển: “Anh là ai, nếu anh còn như vậy tôi sẽ báo cảnh sát, ai cho anh đi vào nhà của tôi, các anh là... người xấu.”

Tiêu Thịnh nhìn Cố Uyên mỉm cười, chỉ cảm thấy cô hơi quen, hình như đã gặp cô ở đâu rồi: “Xem ra chị dâu đã uống say rồi, em đi lên lầu lấy tài liệu.”

Cố Uyên nhìn thấy có người muốn đi tới, cô cắn vào tay của Tô Ngọc Kỳ, anh buông cô ra, Cố Uyên đứng chặn trước mặt Tiêu Thịnh, say khướt mơ màng nhìn anh ta: “Anh là ai vậy, đây là nhà của tôi, tôi không quen biết anh, anh không thể đi lên đó.”

------oOo------

Chương 93


Dáng vẻ của Cố Uyên mơ mơ màng màng, trong sự dịu dàng lộ ra vẻ ngốc nghếch, mái tóc dài xõa xuống, mặc một bộ đồ ngủ lông xù màu hồng nhạt: “Chị dâu, em là bạn của anh ba, tên của em là Tiêu Thịnh.”

Vốn dĩ cô đã đứng không vững trên bậc thang rồi, lảo đảo bước về phía trước, Tiêu Thịnh theo bản năng đỡ cô, đầu của cô cọ lên bả vai của Tiêu Thịnh.

Tiêu Thịnh chỉ cảm thấy phía sau lóe lên ánh sáng lạnh.

Sau đó toàn bộ phía sau đều lạnh đến phát run.

Anh không dám cử động, không dám nhúc nhích.

“Anh ba...” Là chị dâu đứng không vững cho nên em mới đỡ chị ấy một chút.

Tô Ngọc Kỳ nắm chặt cổ tay của Cố Uyên, kéo cô vào trong ngực của mình, liếc mắt nhìn Tiêu Thịnh: “Tài liệu ở trong văn phòng, mau cầm lấy rồi cút đi.”

Tiêu Thịnh: “Vâng vâng vâng, em sẽ đi tìm ngay.”
Ánh mắt của anh ba khi nhìn mình như muốn đông chết mình sao?

Tiêu Thịnh nhanh chóng đi lên thư phòng, in ra một tập tài liệu trong máy tính, cầm xuống lầu, vội vàng đi ra ngoài.

Đi ra khỏi biệt thự Ngân Phong.

Tiêu Thịnh lấy điện thoại ra, gửi một tin nhắn tới nhóm ‘Nhóm năm người bị đóng băng’: “Chị dâu ở trong nhà anh ba là thế nào vậy!! Em vừa mới tới đó không biết gì hết, suýt chút nữa đã giẫm phải mìn, các anh cũng không chịu nhắc nhở em!”

Trong nhóm này ngoại trừ Tô Ngọc Kỳ, cả năm anh em đều ở trong này.

Đường Cảnh Ngọc gần như nhanh chóng trả lời: “Cậu làm sao vậy?”

Tiêu Thịnh: “Chính là em có ôm chị dâu nhỏ một chút, là chị dâu nhỏ chủ động nhào vào trong ngực em!”

Đường Cảnh Ngọc: “Vậy thì cậu xong rồi.”

Tiêu Thịnh: “...” Sau lưng phát lạnh.

Mạc Kiên Trung: “Yên ổn sống sót không tốt sao?”

Tiêu Thịnh: “Quả thật là chị dâu nhỏ chủ động nhào vào trong ngực của em.”

Tô Ngọc Kỳ ôm Cố Uyên đi lên lầu, Cố Uyên giãy giụa: “Anh thả tôi ra... tên khốn khiếp, tôi phải báo cảnh sát!”

Anh thả Cố Uyên ra, lúc cô suýt chút nữa là té xuống thì đỡ cô: “Tôi là tên khốn khiếp, tôi hung dữ? Lưu Thanh Vũ, cô mở to mắt ra nhìn cho rõ xem tôi là ai?”

Người phụ nữ quả thật là, dám đi ra ngoài uống rượu, còn uống đến say khướt, ngay cả anh cũng không nhận ra?

Tô Ngọc Kỳ nhìn Cố Uyên, bởi vì cô say rượu mà cả người đều mơ mơ màng màng, đáy mắt lờ mờ, trên người đều là mùi rượu, gò má ửng đỏ, nếu như không phải anh dìu chỉ sợ cô không thể đứng vững.

“Tôi hỏi cô, tôi là ai?”

Cố Uyên giãy giụa: “Anh chính là tên khốn khiếp!”

Người này thật xấu, không để cho cô ngủ, tại sao hình bóng trước mặt cứ chồng chéo lên vậy, cô nheo mắt nhìn Tô Ngọc Kỳ: “Ồ... nhìn anh hơi quen nha.”

Khóe miệng anh kéo ra một nụ cười rất cạn: “Tôi hỏi lại một lần nữa, tôi là ai?”

Cô cắn môi, giống như thật sự không nhớ ra anh là ai: “Tôi không biết, tôi không quen anh.”

Một giây sau, Tô Ngọc Kỳ đã lấp kín môi cô, trong miệng cô đều là mùi rượu, điều này đã làm cho Tô Ngọc Kỳ cau mày, càng hôn mạnh hơn.

Cố Uyên không thoải mái, hô hấp của cô bị chặn lại, cô đánh vào lồng ngực của anh.

Người này thật xấu xa, cũng không để cho cô hít thở, cô sắp không thở nổi rồi.

Cô ô ô bảo anh thả mình ra.

Tô Ngọc Kỳ nhìn đôi mắt trong sáng như nước của cô, vừa to vừa đẹp, yết hầu anh chuyển động, khàn giọng nói: “Tôi là ai?”

“Bạn của tôi? À, anh trai... bạn của bạn tôi?” Mỗi một từ, sắc mặt của Tô Ngọc Kỳ lại thâm trầm thêm một phần.

Anh cúi người ôm Cố Uyên đi lên phòng ngủ. Đặt cô nằm lên giường.

Anh giơ tay nhéo mi tâm của mình, giống như muốn kiềm chế bản thân một chút.

Anh kiềm chế sự kích động muốn bóp chết cô!

Cố Uyên đang nằm trên giường bỗng ngồi dậy, nước mắt rơi xuống lộp độp, khẽ nức nở.

“Em khóc cái gì?”

Cố Uyên ngẩng đầu lên, đôi mắt khóc đến đỏ hoe, trông giống như một con thỏ: “Anh là ai vậy, trong nhà tôi không có tiền, nhưng chồng tôi có, anh đừng bắt cóc tôi.”

Tô Ngọc Kỳ: Cái đệch!

Anh thật sự rất muốn mắng người. Chỉ có điều...

Anh đột nhiên cảm thấy, sau khi Cố Uyên uống rượu, anh cảm thấy cô ngốc nghếch rất dễ thương.

Cố Uyên rưng rưng nước mắt nhìn anh: “Anh đừng tổn thương tôi, nếu như anh đòi tiền, tôi biết két sắt được cất ở đâu, anh có thể đi tới đó lấy, tôi rất nghèo, tôi không có tiền.”

------oOo------

Chương 94


Trong văn phòng.

Bật đèn lên.

Cố Uyên ngồi trên tấm thảm, cô nhìn két sắt ở trước mặt, ngẩng đầu nhìn Tô Ngọc Kỳ: “Tôi thật sự không có tiền, tôi rất nghèo, đây là két sắt nhà tôi, toàn bộ tiền đều đưa cho anh, anh đừng giết tôi có được không?”

Tô Ngọc Kỳ giơ tay xoa mi tâm. Anh thật sự có cảm giác...

Ừ, chính là muốn bóp chết cô, thế nhưng anh lại cảm thấy, tại sao dáng vẻ của Lưu Thanh Vũ sau khi uống rượu lại có chút đáng yêu chứ?

Anh khẽ thở dài.

Vươn tay nhéo mặt cô: “Cô xác định, chỉ cần tôi mở ra được, toàn bộ tiền ở trong này đều đưa cho tôi?”

Cố Uyên gật đầu.
Cô say khướt mơ màng nhìn anh.

Tô Ngọc Kỳ vươn tay, ngón tay thon dài nhập mật mã, mấy giây sau, két sắt đã được mở ra.

Cố Uyên từ từ mở to mắt.
“Woa, anh thật lợi hại.”
Tô Ngọc Kỳ: “...”
Đây là két sắt của anh, đương nhiên là anh biết mật mã rồi.
Bên trong két sắt cũng không có nhiều đồ, chính là mấy tấm thẻ, còn có

mấy tập tài liệu, tranh chữ, phần lớn đồ ở trong đó đều là ở trong biệt thự Gấm Nhu.

Cố Uyên cắn môi, bởi vì nguyên nhân say rượu mà hai gò má đỏ ửng rất đáng yêu: “Chúng ta có thể... hức... thương lượng một chuyện không?”

“Hả?” Anh phát ra một giọng mũi nặng nề.

Cố Uyên ôm lấy cánh tay anh: “Nếu như anh không đồng ý với tôi, tôi sẽ... hức... tôi sẽ báo cảnh sát, tìm chú cảnh sát tới bắt anh, anh chính là một tên khốn khiếp, tới đây ăn trộm đồ!”

Tô Ngọc Kỳ nở nụ cười, giơ ngón tay lên: “Lưu Thanh Vũ, đây là số mấy?”

Cố Uyên híp mắt nhìn, gì mà số mấy chứ, sao hình ảnh... còn chồng chéo lên nhau vậy...

“Số bốn.” Cô khẽ mở miệng nói.

Tô Ngọc Kỳ nhìn một ngón tay mà mình đã đưa ra, quả nhiên là say rồi, người phụ nữ này không biết uống rượu thì đừng uống, nếu như tôi nay không phải là mình tới đây, nếu thật sự có người lạ đến, có phải người phụ nữ này cũng để cho người lạ đi vào trong nhà!

Anh cúi người muốn ôm cô lên.

Cố Uyên ôm chặt cánh tay của anh, Tô Ngọc Kỳ không thể làm gì khác là đặt cô xuống, Cố Uyên lấy một thẻ ngân hàng trong két sắt bỏ vào trong túi, thế nhưng hình ảnh trước mắt cứ chồng chéo, cô có làm thế nào cũng không tìm thấy túi quần của mình.

Tô Ngọc Kỳ cầm lấy thẻ trong tay cô: “Cô cần tiền sao?” Cố Uyên giơ ngón tay đặt lên môi anh: “Xuỵt!”

Tô Ngọc Kỳ chỉ cảm thấy ngón tay cô giống như một dòng diện chạy qua môi mình, đáy mắt anh tối sầm lại.

Anh nắm lấy ngón tay cô: “Cô vẫn chưa nói cho tôi biết, cô cần tiền để

làm gì? Cô nói cho tôi biết, tôi sẽ đưa cho cô!”

Cố Uyên cúi đầu rất thấp, giống như cảm thấy rất oan ức: “Hức... Có người muốn tôi mượn tiền chồng tôi... tôi... anh ấy không cho tôi... Các anh đều là người xấu...”

Anh không cho cô sao?

Tô Ngọc Kỳ bế Cố Uyên lên, đặt cô ngồi lên ghế sô pha, sao anh không nhớ người phụ nữ này đã tìm anh mượn tiền khi nào chứ?

“Tiền, tôi có thể đưa cho cô, chỉ có điều, tôi có một điều kiện...” Giọng nói của anh rất thấp, lướt qua tai cô.

Cố Uyên rụt đầu lại, chỉ cảm thấy tai mình hơi ngứa ngứa: “Tôi buồn ngủ quá... tôi rất nghèo không có thứ gì hết... anh có điều kiện gì... tôi không có tiền.”

“Cô cần bao nhiêu tiền?”
Cố Uyên giơ tay ra đếm, đếm đếm rồi vươn năm ngón tay: “170 tỷ...”

Đôi mắt đen sâu thẳm của anh nhìn chằm chằm cô, cô nghiêng đầu rất mệt, anh giữ đầu cô: “300 triệu hôn tôi một lần có được không?”

“Không được...” Hôn nhiều như vậy, 300 triệu một lần... vậy thì hôn đến khi nào chứ, cô không muốn hôn tên khốn khiếp này.

Tên trộm!
Cô muốn đi báo cảnh sát!

Mặc dù Cố Uyên nghĩ như thế, thế nhưng cả người đã rất buồn ngủ, cộng thêm men rượu, bây giờ cô chỉ muốn ngủ.

“3 tỷ một nụ hôn được không?”
“... Không được...” Cô gật gù giống như con gà đang mổ thóc.
“Vậy 30 tỷ một lần thì sao?” Tô Ngọc Kỳ nhìn cổ áo của cô, trong bộ đồ

ngủ màu hồng san hô là da thịt trắng nõn, mái tóc dài đen như mực hơi rối loạn, gò má trắng nõn, dáng vẻ... rất ngốc rất dễ thương.

Hoàn toàn không hề giống với dáng vẻ cẩn thận từng li từng tí, động một tí là nói “tôi xin lỗi”.

------oOo------

Chương 95


Cố Uyên khó khăn mở mắt, dụi dụi mắt, trên lông mi còn mang theo nước mắt: “Không được, nếu như để chồng tôi biết được... hức... anh sẽ rất thảm, muốn trộm tiền thì trộm nhanh đi... toàn bộ tiền đều đưa cho anh, anh đừng giết tôi.”

“Tôi không muốn đi làm sao đây.” Tô Ngọc Kỳ đột nhiên muốn trêu chọc cô, cũng may cô vẫn còn nhớ mình đã có chồng, anh còn tưởng rằng, cô thật sự uống rượu xong rồi thì quên sạch mình chứ.

Cố Uyên nghe thấy câu này, chớp chớp mắt, nói lại một lần nữa: “Tôi không có tiền... tôi rất nghèo.”

Tô Ngọc Kỳ: “... Tôi không cần tiền.”

Cố Uyên nhỏ giọng khóc nức nở: “Tôi... tôi có chồng rồi, anh ấy rất hung dữ, anh không đánh lại anh ấy đâu...”

Sáng ngày hôm sau.
Cố Uyên vừa mở mắt ra đã cảm thấy đầu của mình sắp nổ tung rồi. Cô giơ tay xoa xoa trán của mình.

Ngồi dậy, nhìn thấy mình đang ở trong phòng ngủ, trong lòng cô thở phào nhẹ nhõm, tối qua cô có uống một chút rượu vang, nhưng sao tác dụng chậm lại lớn đến như vậy.

Cố Uyên ngồi dậy, đi vào nhà vệ sinh.
Cô nhìn chính mình trong gương, môi mình... sao lại hơi sưng sưng... Cô nhớ hình như tối hôm qua, Tiêu Tuyết đã đưa cô trở về...
Sau đó thì sao.
Trong 24 năm qua, cô chưa từng say rượu, đây là lần đầu tiên cô uống

say, thật sự rất khó chịu!

Xem ra sau này chính mình thật sự không thể uống rượu.

Cố Uyên đang đánh răng, đột nhiên nhớ tới giấc mơ tối hôm qua, trong giấc mơ hình như trong nhà cô có trộm, cô còn chưa kịp súc miệng, miệng ngậm bàn chải đánh răng, vội vàng đi ra ngoài mở túi xách của mình.

Ồ, điện thoại, thẻ và tiền mặt đều ở trong túi.

Cô mở tập vẽ của mình ra, nhìn bản thảo của mình.

Lại đi xuống chỗ bình thường mình vẫn để tiền ở dưới lầu.

Ồ, mọi thứ đều có ở đây.

Không hề bị mất.

Hình như trong đầu suy nghĩ điều gì đó, cô vội vàng chạy lên thư phòng, mở cửa đi tới trước két sắt, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.

Két sắt cũng không sao.
Quả nhiên chỉ là giấc mơ mà thôi.

Cố Uyên quay trở lại phòng vệ sinh tiếp tục đánh răng, rửa mặt, cô nhìn thấy trên điện thoại có tin nhắn Tiêu Tuyết gửi đến.

Cô ấy hỏi cô đã tỉnh chưa?

Cố Uyên nhắn lại: “Tỉnh rồi.”

Sau khi nhắn tin lại, Cố Uyên không cẩn thận mở ra nhật ký cuộc gọi, cô trợn tròn mắt, nhìn một cuộc gọi, được gọi tới vào lúc 11 giờ 35 phút tối hôm qua.

Là Tô Ngọc Kỳ gọi tới. Thời gian cuộc gọi là 6 phút.

Cô cầm điện thoại hơi mơ màng.

Quả nhiên uống rượu là hỏng việc, trong lòng Cố Uyên vẽ lên một chữ X cho hai chữ uống rượu, sau này cô sẽ không bao giờ uống rượu nữa.

Tối hôm qua, Tô Ngọc Kỳ gọi điện cho mình để nói điều gì?

Bên trong phòng làm việc.

Buổi sáng, Tô Ngọc Kỳ đã mở xong một cuộc hội nghị, anh cầm điện thoại gửi tin nhắn cho Đường Cảnh Ngọc: “Cậu hỏi cô ấy một chút, có phải cô ấy đang thiếu tiền đúng không?”

Bên kia Đường Cảnh Ngọc ngẫm nghĩ một lúc.

Anh vẫn chưa dám xác định “cô ấy” này là ai?

Đường Cảnh Ngọc cảm thấy có phải là Tống Ánh San, dù sao thì cũng bởi vì Tống Ánh San mà bộ trò chơi này đã bị thương vẫn luôn nằm trong bệnh viện, anh uyển chuyển nhắn lại: “Anh ba, gần đây trong tay em có một đại IP, có cần phải tới chào hỏi Tống Ánh San không?”

“Không phải cô ấy!”

Đường Cảnh Ngọc nhìn ba chữ Tô Ngọc Kỳ đã gửi tới, rơi vào trầm mặc.

Vào lúc này, trong Đường thị.

Giám độc bộ phận tiêu thụ đang báo cáo tình huống tiêu thụ gần đây cho Đường Cảnh Ngọc, nhìn thấy Đường Cảnh Ngọc trầm mặc, ông ta trực tiếp toát mồ hôi lạnh, ngay cả nói chuyện cũng có chút run rẩy.

Trợ lý đứng bên cạnh đang muốn dò hỏi Đường Cảnh Ngọc một chút.

Bỗng dưng nghe thấy Đường Cảnh Ngọc đấu tranh hỏi một câu: “Vậy thì là ai?”

------oOo------

Chương 96


Những người trong văn phòng đều sững sờ. Ai thế?
Tổng giám đốc Đường đang nói về ai vậy?

Đường Cảnh Ngọc lấy điện thoại di động ra, muốn lên nhóm Chat gồm năm người của anh để hỏi. Người mà anh ba kêu anh đi tìm là ai, không phải Tống Ánh San thì là ai được chứ, chữ còn đang đánh trên màn hình chưa kịp gửi đi.

Đột nhiên, có một tia sáng lóe lên.

Wow, chả lẽ lại là chị dâu sao?

Đường Cảnh Ngọc bị giật mình vì câu trả lời này. Anh đặt điện thoại xuống, càng nghĩ anh càng cảm thấy đúng, chả lẽ thực sự là chị dâu hay sao?

Nhưng chị dâu thiếu tiền sao?

Đường Cảnh Ngọc đã mở nhóm Chat, nghĩ một chút, Đường Cảnh Ngọc đã không gửi tin nhắn trong nhóm Chat năm thành viên nữa.

Anh tìm Mạc Kiên Trung: "Anh ơi, cho em hỏi chút việc."

Sau đó, đặc biệt gửi một icon "dễ thương".

Mạc Kiên Trung liếc nhìn icon dễ thương, cảm thấy cay cả mắt: "Có việc thì nói nhanh, còn gửi mấy cái icon dễ thương cho tôi, ngay lập tức kéo cậu vào danh sách đen."

Đường Cảnh Ngọc nói chuyện vừa xảy ra cho Mạc Kiên Trung nghe: "Anh thử nói xem người anh ba muốn nói đến là ai chứ, trong đầu em bây giờ vừa vặn nghĩ đến một người, em còn tưởng là Tống Ánh San, em còn nói em sẽ mang tài nguyên đưa cho Tống Ánh San, anh ba không nói

gì cả. Chẳng lẽ là chị dâu sao? "

"Ừm!"

"Wow, đúng là chị dâu sao. Mẹ nó, chị dâu vẫn còn thiếu tiền à?" Đường Cảnh Ngọc bối rối: "Anh nói xem sao anh ba lại làm như thế, để em đi hỏi chị dâu có thiếu tiền hay không??"

Mấy cái việc này là như thế nào đây?

Anh ba đúng thật là lợi hại mà.

Mạc Kiên Trung ở đầu dây bên kia hứ một tiếng coi thường: "Anh ba đến cả Tống tư huỳnh cũng đánh đến nửa sống nửa chết rồi, còn có việc gì không làm được cơ chứ, Anh đoán là anh ba cần mặt mũi, ngại nói ra."

Đường Cảnh Ngọc nuốt nước bọt, cần mặt mũi sao? Từ “cần mặt mũi” còn thể hiện được lên người anh ba? Thật là hiếm gặp đó.

Buổi sáng Cố Uyên đã đi đến nghĩa trang nhà họ Lưu. Cô đã mua một bó hoa baby và một ly rượu mà khi còn sống mẹ cô rất thích, mẹ thích uống rượu.

Vừa bước vào nghĩa trang, liền nhìn thấy Trần Quân Mai đang đứng trước bia mộ của mẹ cô.

Cố Uyên bước tới: "Bà đến đây làm gì?"

Trần Quân Mai: "Tôi đến đây để thăm chị Thanh Chi." Vừa nói và vừa đặt những bông hoa huệ xuống.

Cố Uyên cười lạnh lùng: "Mẹ tôi sẽ không chào đón bà đâu, không cần mèo khóc chuột giả từ bi nữa.” Trần Quân Mai trước kia còn dùng mộ của mẹ để đe dọa cô. Bà ta thì có lòng tốt gì cơ chứ?

"Cố Uyên, tôi phải nhắc cô rằng còn hai ngày nữa. Nếu cô vẫn không thể

vay được tiền, tôi sẽ khiến cho Cố Thanh Chi chết rồi cũng không được yên ổn."

Cố Uyên siết chặt hai lòng bàn tay. Cô thực sự muốn xé nát khuôn mặt của Trần Quân Mai, cô mím chặt môi.

Trần Quân Mai rời đi.

Cố Uyên đặt bó hoa baby trước bia mộ của mẹ. Cô nhìn người phụ nữ đang cười trong bức ảnh, nhẹ nhàng vuốt ve một góc của bia mộ: "Mẹ ơi, con đến thăm mẹ đây."

"Mẹ à, đừng để bị làm phiền bởi người phụ nữ tồi tệ đó nhé."

Cố Uyên ở lại nghĩa trang một lúc rồi rời đi. Thay vì đi taxi, cô lại lên xe buýt.

Ngồi ở hàng ghế phía sau.

Xe khởi động, Cố Uyên nhìn khung cảnh qua cửa sổ. Xe buýt chạy gần một phần tư quãng đường quanh thành phố Hải Châu. Trong lòng Cố Uyên cứ nghĩ về khoản tiền 170 tỷ đó. Khoản tiền này, đối với người giàu mà nói, thực sự có thể chỉ là hạt cát trong sa mạc, đối với cô thì... đó là một con số đủ để áp đảo toàn bộ số tiền mà cô có.

Không phải là cô chưa từng nghĩ đến việc vay tiền của Tô Ngọc Kỳ, nhưng cô biết rằng, ngay cả khi cô tự đi mượn, chỉ nhận được sự xấu hổ, anh ấy sẽ không cho cô mượn tiền đâu.

Cô cũng từng nghĩ đến việc tìm Ông Tô...

Nhưng Cố Uyên thực sự nói không nên lời. Ông Tô và Bà Tô đã đối xử tốt với mình như thế. Làm sao mà có thể mở miệng nói vay tiền họ chứ?

Một nỗi xấu hổ lan rộng trong lòng.

Một buổi sáng, Cố Uyên ngồi trên xe buýt, ngắm hầu hết cảnh vật xung quanh thành phố Hải Châu. Cô xuống xe và trở về biệt thự Ngân Phong. Cô cũng có một khoản tiền tiết kiệm trong những năm gần đây, nhưng khoản tiền tiết kiệm này cô không thể động đến. Cô muốn giữ lại nó cho

Tinh Tinh.

Trước khi thay Lưu Thanh Vũ kết hôn với Tô Ngọc Kỳ, cô đã yêu cầu Lưu Chấn Khang đưa 30 tỷ, bây giờ đều đang ở trong thẻ của mình. Ngay từ đầu cô đã muốn để lại khoản tiền này để Tinh Tinh có một cuộc sống tốt hơn. Chưa đến mức vạn bất đắc dĩ, cô không muốn động đến khoản tiền này.

------oOo------

Chương 97


Vả lại, nó cũng không đủ.

Đường Cảnh Ngọc luôn muốn tìm ra cách mở lời với "Lưu Thanh Vũ" để hoàn thành nhiệm vụ khó khăn trong sự sắp xếp của anh ba mà không cần bất kỳ chỉ số IQ nào.

Sau khi nghĩ một chút, anh lấy điện thoại di động ra và gọi điện cho “Lưu Thanh Vũ”.

Sau hai tiếng bíp, bên kia đã nghe máy. "Alo, cậu chủ Đường, có việc gì không?"

Đường Cảnh Ngọc thầm nói trong lòng, một tiếng cậu chủ Đường này, thực sự không dám không dám.

Anh ho nhẹ hai tiếng: "Chị dâu, cứ gọi em là chú sáu. Là như thế này... Buổi tối có một bữa tiệc, chị có đến hay không."

"Chị không đi được rồi. Tối nay chị có hẹn với bạn." Tiêu Tuyết và Sở Vận hẹn Cố Uyên đi shopping vào buổi tối, Cố Uyên đã đồng ý rồi.

"Thế sao, chị dâu à, chị có thể đưa bạn bè cùng đến mà. Cứ như thế nhé. Buổi tối em sẽ gọi tài xế đến đón chị!" Đường Cảnh Ngọc sợ rằng Cố Uyên từ chối, nói xong liền cúp máy. Không cho Cố Uyên kịp có bất kỳ phản ứng nào.

Ở đầu dây bên kia, Cố Uyên: "..." 6 giờ chiều.

Một chiếc Cayenne màu đen dừng lại trước cửa biệt thự Ngân Phong, tài xế từ trên xe bước xuống: "Bà Tô, ông Đường kêu tôi đến đón bà."

Cố Uyên gật đầu rồi ngồi lên xe: "Tôi muốn hỏi một chút, cậu chủ Đường tìm tôi có việc gì không?" Đột nhiên tiệc tùng không có lý do...

Người tài xế nói: "Ông chủ chỉ muốn mời bà Tô đến tham dự một bữa tiệc, hoạt động giữa những người bạn."

Cố Uyên gật đầu và đưa địa chỉ nhà của Tiêu Tuyết cho tài xế.

Nửa giờ sau, chiếc xe dừng lại trước căn hộ của Tiêu Tuyết. Cố Uyên gọi điện cho Tiêu Tuyết. Sau vài phút, Tiêu Tuyết bước ra, mở cửa và vào trong xe. Tiêu Tuyết ngồi trên tay trái của Cố Uyên, thuận tay vuốt tóc: "Thanh Vũ, Cậu Đường có phải là cậu chủ Đường của Hưng Thịnh không?"

Cố Uyên gật đầu, không thấy Sở Vận. Tiêu Tuyết nói: "Tiểu Vận sao, cậu ấy đột nhiên có việc gấp, bị đạo diễn gọi đi rồi."

Tiêu Tuyết nói rồi ôm lấy cánh tay của Cố Uyên: "Tối hôm nay mình sẽ đi cùng cậy. Không có lý do gì cả, ông chủ Đường đó hẹn cậu ra ngoài dự tiệc để làm gì vậy?"

Cố Uyên nói ngắn gọn về mối quan hệ của Đường Cảnh Ngọc với Tô Ngọc Kỳ. Mấy người trong số họ dường như có mối quan hệ tốt và cũng biết nhau từ lâu rồi.

Tiêu Tuyết gật đầu: "Thì ra là như thế."

Có điều Cố Uyên cũng hơi bất ngờ, Đường Cảnh Ngọc hẹn mình đi dự tiệc làm gì chứ?

Tô Ngọc Kỳ... có ở đó không?

Cố Uyên và Tiêu Tuyết đến trước cửa phòng riêng. Cánh cửa không đóng lại, đẩy nhẹ thì đã mở ra được rồi, bên trong rất náo nhiệt, có mười mấy người, tất cả đều ăn mặc trông giống như các thiên kim tiểu thư và các công tử.

Hai cô gái ngồi trên ghế sofa đang nói chuyện với nhau về túi xách và phụ kiện. Bên trong căn phòng giải trí sang trọng, có bida, còn có nơi chơi bài và hát karaoke.

Đường Cảnh Ngọc đang chơi bài. Khi thấy Cố Uyên đến, anh nhanh

chóng đứng dậy bước tới: “Cuối cùng thì chị dâu cũng đến rồi, đang đợi chị đó."

“Chờ tôi?” Cố Uyên thắc mắc.

Đường Cảnh Ngọc kéo cánh tay của Cố Uyên, kéo cô đi về hướng bàn chơi bài, nhìn thấy Tiêu Tuyết ngồi bên cạnh Cố Uyên, Tiêu Tuyết khoác trên người áo khoác màu đỏ rượu vang, màu da trắng như tuyết, đeo kính râm, và nón quai, khuôn mặt cô rất đẹp.

“Tiêu Tuyết??” Tuy Đường Cảnh Ngọc chỉ mới gặp Tiêu Tuyết vài lần, và trên kinh doanh cũng đã từng hợp tác qua, cô là đại diện của một sản phẩm dầu gội của tập đoàn Hưng Thịnh, trong buổi lễ giới thiệu sản phẩm anh có gặp qua Tiêu Tuyết một lần.

Mấy ngày hôm trước trên FB cũng đang nhốn nháo chuyện Tiêu Tuyết đánh thương Tống Ánh San, cho đến nay độ nóng vẫn chưa giảm.

Tiêu Tuyết gở kính râm trên mặt xuống, để lộ ra gương mặt xinh đẹp mang đầy vẻ công kích, cô nhìn Đường Cảnh Ngọc lên tiếng với giọng uyển chuyển: “Tôi đêm nay lẽ ra có hẹn với Thanh Vũ, cậu Đường, anh hay thật, không nói không rằng anh phá hủy kế hoạch tối nay đi dạo của tôi và Thanh Vũ, anh nói giờ sao đây?”

Đường Cảnh Ngọc nhìn thấy gương mặt của Tiêu Tuyết, thoáng giật mình chút, anh cảm giác sóng mũi anh hơi nóng, nhìn nữa e là mũi anh sẽ không khống chế được hai hàng máu chảy ra, anh liền lập tức nhìn về chỗ khác: “Xin lỗi cô Thiệu, tôi không biết cô và chị dâu tôi có quen biết, vậy giờ tốt rồi, chúng ta đều là bạn, ngày mai, ngày mai tôi lái xe đưa hai người đi dạo, mua cái gì cũng được, tôi trả tiền.”

“Vậy thì còn chấp nhận được.”

“Mau qua đây.” Đường Cảnh Ngọc kéo tay Cố Uyên đi đến bàn bài rồi để cô ngồi xuống.

Cố Uyên thắc mắc, đây là muốn cô chơi bài sao? “Tôi không biết chơi cái này.”

“Chị yên tâm, thua bao nhiêu tính phần tôi! Chị chơi giùm tôi là được.” Làm sao Đường Cảnh Ngọc có thể để Cố Uyên đi được, anh suy nghĩ rất lâu mới nghĩ ra được cách này.

Trước đó Đường Cảnh Ngọc đã thỏa thuận trước với hai người còn lại trên bàn chơi bài là tối nay nhường cho chị dâu thắng!

------oOo------

Chương 98


Làm sao mà Cố Uyên chịu chơi cái này, cô rất ít khi chơi bài, chắc chắn sẽ chơi không lại mấy vị công tử nhà giàu thường xuyên chơi bài này, chắc chắn cô sẽ là người thua thảm hại cho xem.

Cho dù là tiền thua tính vào phần của Đường Cảnh Ngọc thì cũng không được.

“Cậu Đường... để tôi qua với Tiểu Tuyết...”

Đường Cảnh Ngọc đành phải đứng dậy đi tìm Tiêu Tuyết, Tiêu Tuyết bất luận ở đâu cũng rất dễ khiến cho người khác chú ý, với dung nhan xuất chúng, nam nữ trong phòng đều phải chú ý đến thân thể của cô.

Bất luận gần đây trên FB đang nóng hổi scandal đánh người của cô: #Tiêu Tuyết cút khỏi làng giải trí # vâng vâng hơn một ngàn cái đề tài, nhưng trong mắt đàn ông, xinh đẹp là sẽ vô tội.

“Cô Thiệu, phiền cô giúp tôi một chút.” Đường Cảnh Ngọc đi tới.

Tiêu Tuyết cởi áo khoác ra, bên trong cô mặc chiếc đầm dài màu đen ôm lấy thân thể hoàn mỹ của cô: “Ồ? Cậu Đường có gì cần tôi giúp sao?”

Đường Cảnh Ngọc tiến đến ghé sát vào tai Tiêu Tuyết, mùi của phụ nữ hắc vào mũi anh, Đường Cảnh Ngọc khẽ bần thần chút rồi từ từ lên tiếng nói.

Tiêu Tuyết nghe xong, chớp chớp mắt nhìn Đường Cảnh Ngọc: “Ý gì?”

“Là ý của câu chữ tôi mới nói.”

“Nhưng sao tôi phải giúp anh?” Tiêu Tuyết khoanh tay trước ngực nhìn Đường Cảnh Ngọc, cô còn nhớ rõ, sản phẩm dầu gội của tập đoàn Hưng Thịnh mới mấy hôm trước đã hủy hợp đồng với cô.

“Tôi...” Đường Cảnh Ngọc nói: “Trong tay tôi có cái IP, đạo diễn cũng không tệ, cô có muốn không... suy nghĩ chút đi...”

“Kịch bản gì vậy? Kịch bản rác rưởi thông thường thì đừng tìm tôi!”

Đường Cảnh Ngọc rút điếu thuốc đưa lên miệng ngậm, rồi lấy bật lửa ra châm, gương mặt tuấn tú của anh không thể nào diễn tả được, khói thuốc trắng theo lời nói của anh phảng phất bay ra: “Chất lượng của bộ này thì cô không cần phải lo, đã có được giải ảnh hậu, chẳng lẽ cô không muốn đoạt nhạc hậu sao? Đạo diễn Vương Khải sẽ làm đạo diễn bộ này, cô nói xem.”

Nghĩ đến đạo diễn Vương Khải nổi tiếng, Tiêu Tuyết mím môi: “Ok!”

“Tiểu Tuyết, hay là chúng ta đừng chơi nữa, chúng ta qua bên chỗ sô pha ngồi đi.” Cố Uyên nhìn bài trong tay mình, con bài của cô đúng là xấu đến không thể nào xấu hơn.

Cô cũng không biết sao cô lại xui như vậy...

Tiêu Tuyết nhìn bài trong tay mình, khó xử đây, ván này mà để Thanh Vũ thắng, mà bài trong tay cô lại rất tốt, muốn thua ván này cũng hơi khó!

Nhưng Đường Cảnh Ngọc cũng đã nói rồi, thua tính vào phần của anh ta hết!

Tiêu Tuyết ngước mắt nhìn lên hai vị công tử ngồi chơi cùng ở đối diện bàn, gương mặt của hai vị công tử này biểu lộ rất khó coi, giống như là đang mâu thuẫn, nhìn thấy ánh mắt của Tiêu Tuyết đang nhìn mình.

Gương mặt của hai vị công tử liền ửng đỏ lên.

“Thanh Vũ, đừng vội, chúng ta ở đây chơi chút đã.” Nói xong, Tiêu Tuyết nhìn Đường Cảnh Ngọc đang ngồi trên sô pha bằng ánh mắt đằng đằng sát khí, xung quanh anh bị bao vây bởi các cô gái xinh đẹp.

Cả người Đường Cảnh Ngọc thoáng run lên.

Tiêu Tuyết cũng không biết Đường Cảnh Ngọc đang bày tính chuyện gì, bắt bọn họ phải ngồi chơi bài chung với Thanh Vũ, mà còn nhất định phải thua, toàn bộ tiền thua tính vào phần của anh.

Nhưng mà Tiêu Tuyết cũng không nghĩ rằng Đường Cảnh Ngọc hao tâm tính kế này là vì muốn theo đuổi Thanh Vũ, vì cơ bản anh không có cái gan đó.

Từ bảy giờ chơi đến hơn mười một giờ, Cố Uyên không ngờ... bản thân cô chỉ bị thua có hai lần, mà vị công tử ngồi bên tay trái của cô cứ luôn miệng khen cô hên.

Cố Uyên nhớ lại ván vừa rồi quân bài của cô rất xấu, vậy mà cuối cùng cô vẫn thắng, vậy mà kêu là hên sao.

Cô rất muốn hỏi vị công tử này là có phải anh cố ý thua nhường cô không.

Nhưng nghĩ lại, cô không quen với người ta, sao người ta lại cố tình thua để cho cô thắng được.

Thực chất Cố Uyên chơi theo kiểu mông lung trong suốt ba tiếng đồng hồ.

Mãi cho đến mười hai giờ hơn, Tiêu Tuyết mới lên tiếng nói muốn về, ngày mai còn phải đi casting, thời gian cũng không sớm, nên Đường Cảnh Ngọc cho tài xế đưa hai cô về.

Bên trong phòng, người cũng đã về gần hết.

Đường Cảnh Ngọc ngồi trên sô pha uống một ngụm rượu vang, tay còn lại đang cầm điếu thuốc, một vị công tử chơi bài chung với Cố Uyên vẫn chưa về, vừa cười vừa đi đến ngồi xuống đối diện Đường Cảnh Ngọc, hứng thú hỏi anh: “Được nha anh Đường, vì cô gái đó mà chịu hy sinh tốn một khoản, cô gái đó nhìn được đó, lại rất thuần khiết, sao quen biết được vậy hả anh Đường.”

Mấy người bọn họ đều là con nhà giàu, nhà không thiếu tiền, đánh bài chẳng qua chỉ là để giải trí, Đường Cảnh Ngọc muốn bọn họ thua, đương nhiên bọn họ cũng không quan trọng.

------oOo------

Chương 99


Nhưng mà Đường Cảnh Ngọc đã nói rồi, toàn bộ hóa đơn thua đều tính vào phần anh, thua bao nhiêu, anh trả lại bọn họ bấy nhiêu.

Mấy người bọn họ nhà tuy giàu có, nhưng làm sao so sánh với nhà họ Đường đại gia đại thế được?

Nên nhất thời cả hai người đều đồng ý nhận lời.

Đêm nay con số bọn họ thua không nhỏ.

“Cút, cậu biết cái gì?” Đường Cảnh Ngọc đạp cậu ta một cái: “Người đó anh cậu không dám đụng đâu, anh khuyên cậu cũng đừng có ý định gì, cậu có biết thời gian trước Tống tư huỳnh sao bị gãy chân không?”

Trong thế giới thượng lưu, chuyện này đã bị lan truyền cả giới.

Tống tư huỳnh - cháu của Tư Chính Sơn, bị người khác đánh gãy chân, xương sườn cũng gãy, giờ vẫn còn đang nằm trong bệnh viện.

Ở thành phố Hải Châu, Tống tư huỳnh không khác gì tên tiểu bá vương, dựa hơi Tống lão gia chống đỡ, không những không học, mà phụ nữ cứ mấy ngày thay một người.

Có thể khiến cho nhà họ Tống im lặng như vậy thì chỉ có Tô Ngọc Kỳ.

“Cho nên là, nhớ đừng chọc cô ta nghe chưa?” Đường Cảnh Ngọc móc trong túi áo ra tấm thẻ đưa cho cậu ta: “Những cái không nên mơ tưởng thì đừng có nghĩ.”

Anh chàng có vẻ ngoài như công tử đó toát mồ hôi lạnh đầy trán, ai mà ngờ được cô gái trông có vẻ ngây thơ, im thin thít ấy lại là người mà cậu ba nhà họ Tô coi trọng nên ngay lập tức gật đầu lia lịa, ai dám chọc chứ.

Cố Uyên về đến nhà, mệt lã cả người, tắm rửa xong liền leo lên giường ngủ một giấc đến sáng hôm sau.

Đường Cảnh Ngọc gọi điện thoại cho cô, hỏi số thẻ của cô.

Cố Uyên không hiểu tại sao lại cần số thẻ của cô, Đường Cảnh Ngọc nói muốn chuyển số tiền đã thắng tối qua cho cô, Cố Uyên cười: “Cậu chủ Đường, tối hôm qua tôi chỉ chơi dùm anh mà thôi, làm sao có thể đưa tiền cho tôi chứ.”

"Tại sao lại không thể đưa cho chị chứ chị ba, nếu không nhờ bàn tay may mắn của chị thì tôi đã không thắng được nhiều như vậy."

Tiền cược của ván bài tối hôm qua càng chơi càng lớn.

Tuy Cố Uyên không biết thắng nhiều ít nhưng có thể mơ hồ cảm nhận được rằng tuyệt đối không phải là một con số nhỏ, thế nhưng khi cô nhìn thấy số tiền được chuyển vào tài khoản ngân hàng liền trợn tròn hai mắt.

Dụi mắt liên tục. 270 tỷ!

Cô lập tức gọi điện thoại cho Đường Cảnh Ngọc gấp gãy, nhưng không cách nào gọi được.

Cố Uyên ngồi trên cái ghế mây, nhìn dãy số trong tin nhắn điện thoại di động, làm sao có thể chứ...

Cô liên tục gọi mấy cuộc điện thoại cho Đường Cảnh Ngọc nhưng đều không cách nào gọi được...

Tập đoàn Hưng Thịnh. Bên trong phòng làm việc.

Đường Cảnh Ngọc đặt điện thoại ở chế độ miễn làm phiền, chị ba của anh ta đúng là đáng yêu, cho cô ấy tiền mà cô ấy lại không cần!

Anh ta vất vả lắm mới nghĩ ra biện pháp hoàn mỹ như vậy, nếu như số tiền này thật sự được trả lại cho anh ta thì... Đúng là bẽ mặt!

Nhiệm vụ hoàn thành rồi nên Đường Cảnh Ngọc gác hai chân lên bàn

làm việc, rồi mở Chat của anh ba ra, sau đó gửi một tin nhắn Chat: “Anh ba."

"Ừ."

Đường Cảnh Ngọc gửi một cái biểu tượng: “Anh ba, đã hoàn thành nhiệm vụ rồi, tiền đã được chuyển cho chị dâu rồi."

Nhưng cậu Đường đợi mấy phút vẫn không thấy tin nhắn trả lời.

Đường Cảnh Ngọc chửi thề một tiếng, ông anh ba này cũng thật là, lợi dụng người ta xong rồi bỏ con giữa chợ! Không nói được một câu tình cảm!

Tiêu Tuyết nằm ở trên giường đắp mặt nạ, khi đắp mặt nạ xong, cô ta liền đăng nhập FB rồi đăng một tấm hình đang chăm sóc sắc đẹp.

Mấy phút sau, trạng thái của cô đã có hơn năm ngàn lượt chia ser.

Cô đã khóa bình luận, cho nên chỉ có mấy người có liên quan là có thể bình luận.

Các blogger cũng phát FB rất đều, còn có rất nhiều blogger đăng hình mặt mộc của Tiêu Tuyết và Tống Ánh San để đối chiếu.

Hagtag #mặt mộc của Tiêu Tuyết Tống Ánh San # càng được lên top tìm kiếm.

Thì càng có nhiều blogger làm so sánh.
Fan hâm mộ của hai nhà trên FB đấu đá nhau rất dữ dội.

Một cư dân mạng hóng chuyện: “Giá trị nhan sắc là chính nghĩa, tôi không hâm mộ ai hết nhưng tôi cảm thấy vẫn là Tiêu Tuyết đẹp.”

“Tiêu Tuyết đang chèn ép Tống Ánh San đó biết không?”

"Tống Ánh San vừa tẩy da vừa vẽ chân mày mà cũng được gọi là mặt mộc sao?"

Đương nhiên cũng có rất nhiều anti-fan chửi Tiêu Tuyết. ------oOo------

Chương 100


Tiêu Tuyết nằm trên ghế sa lon, mở hình mặt mộc mà Tống Ánh San đăng lên, nhìn sơ qua rồi tắt, hai mắt cay xè. Cô vừa nhìn thấy bức ảnh chụp bộ dạng ngây thơ trong trắng của Tống Ánh San đã thấy hai mắt cay xè!

Cố Uyên gọi điện thoại cho Đường Cảnh Ngọc mấy lần đều không có kết quả, Đường Cảnh Ngọc tuy đã nói với cô rằng đây là tiền thắng được nhờ đánh bài, thế nhưng số tiền này quá lớn.

Cô bắt xe đến Hưng Thịnh một chuyến.

Để tìm Đường Cảnh Ngọc.

Lễ tân nói Đường Cảnh Ngọc đã đến thành phố Vân công tác rồi.

Cố Uyên: “Sáng nay tôi còn nói chuyện điện thoại với tổng giám đốc Đường của các cô mà."

Lễ tân mỉm cười: “Tổng giám đốc Đường vừa đi sáng nay." Cố Uyên: “..."
Cô rời khỏi Hưng Thịnh.
Thì có điện thoại của Trần Quân Mai gọi tới.

Cố Uyên tắt máy.
Đối phương kiên trì không ngừng gọi tới.
Cố Uyên từ từ thở dài một hơi rồi mới bắt máy.

Giọng nói sắc lạnh của Trần Quân Mai vang lên trong điện thoại: “Cố Uyên, ngày mai là ngày cuối cùng rồi, nếu cô không mượn được tiền thì đừng trách tôi không nhắc cô."

"Trần Quân Mai, tôi sẽ gửi tiền sang, nếu bà còn dám bất kính với mẹ tôi thì bà đừng có trách tôi, bà cũng biết Tô lão gia và lão phu nhân đều yêu quý tôi, cho nên bà cứ chờ mà xem, họ sẽ tin lời bà hay tin lời tôi!" Cố Uyên đã chịu đủ uy hiếp rồi, đây là lần cuối cùng, nếu như Trần Quân Mai lại dùng mộ của mẹ mà uy hiếp cô thì cô thà nói với người lớn trong nhà họ Tô chứ không muốn để Trần Quân Mai kềm chế nữa!

"Mày là đồ đê tiện!" Trần Quân Mai tức giận nghiến răng nhưng Cố Uyên đã cúp điện thoại rồi.

"Phu nhân, mời phu nhân uống trà!" Người hầu đi tới đưa lên một chén trà.

Trần Quân Mai hất tay làm đổ chén trà, tuy nước trà không nóng nhưng cũng không hề nguội, khiến người hầu bị nóng nên phải rụt tay lại.

Có vài giọt nước rơi xuống tay của Trần Quân Mai.

Trần Quân Mai tát người hầu một cái: “Mày làm gì vậy, bỏng chết tao rồi."

Người hầu bụm mặt: “Xin lỗi phu nhân, xin lỗi."

Trần Quân Mai tức giận hất đổ đồ đạc trên bàn trà, đợi con gái bà ta là Thanh Vũ sinh con ở Mỹ xong, khỏe mạnh trở về thì để xem con bé Cố Uyên đó còn dám lớn lối như vậy không?

Con gái bà ta là Lưu Thanh Vũ mới là mợ chủ của nhà họ Tô.

*

Cố Uyên chuyển 170 tỷ vào tài khoản của nhà họ Lưu, sau đó trực tiếp cho số của Trần Quân Mai vào danh sách chặn, trước đây cô còn biết sợ, sợ mình là thứ vô dụng, sợ Trần Quân Mai thực sự nổi điên mà quấy rối sự yên nghỉ của mẹ.

Hiện tại, cô đã nghĩ thông suốt rồi.

Trần Quân Mai nhất định sẽ không ngừng uy hiếp cô, chỉ cần cô để lộ một chút sợ hãi thì sẽ khiến Trần Quân Mai có cơ hội để lợi dụng, lần

này là 170 tỷ?

Tiếp theo không biết là còn bắt cô phải tìm đến nhà họ Tô để mượn bao nhiêu tiền nữa.

Cô khống muốn bị người ta uy hiếp, cô cũng muốn...

Nắm chắc vận mệnh của mình trong tay.

Từ đầu giờ chiều, Lý Thu Nguyệt đã đến cổng trường đợi Cố Tinh Tinh.

Vừa tan học.

Đã nhìn thấy Cố Tinh Tinh mang cặp sách ra về, cô bé thấy Lý Thu Nguyệt đứng ở cổng liền vui mừng chạy tới: “Dì.”

Lý Thu Nguyệt cúi xuống ôm lấy Cố Tinh Tinh: “Tinh Tinh, tối nay dì dẫn con đi ăn tối được không."

Tối nay là sinh nhật của con trai cô, Tiểu Phong.

Cố Tinh Tinh gật đầu: “Dạ."

Buổi tối, Trần Hoành Sở cùng Lý Thu Nguyệt dẫn theo Tinh Tinh và Tiểu Phong ra ngoài ăn cơm, Cố Tinh Tinh vui vẻ ăn bánh kem: “Anh, sinh nhật vui vẻ."

Cậu bé đẹp trai gật đầu, thấy Cố Tinh Tinh thích ăn chocolate, trên mép của cô bé dính toàn là chocolate nên Trần Tiểu Phong lấy khăn tay lau miệng cho Cố Tinh Tinh.

"Ăn từ từ thôi, em quên dì Uyên đã nói là ăn nhiều chocolate quá sẽ bị sâu răng rồi sao.”

Cố Tinh Tinh bĩu môi: “Tinh Tinh chỉ ăn có một chút xíu hà." Cậu bé nói: “Được, chỉ được ăn một chút thôi đấy."

Hơn mười giờ tối cả nhà mới rời khỏi nhà hàng riêng, Lý Thu Nguyệt lái xe, mười giờ rưỡi mới về đến nhà.

Trần Hoành Sở dẫn Cố Tinh Tinh và Trần Tiểu Phong lên lầu trước.

Còn Lý Thu Nguyệt theo sau.

Gia đình ở tầng dưới còn chưa ngủ, nghe thấy tiếng động liền mở cửa, kéo Lý Thu Nguyệt lại: “Tiểu Lý này, cậu Trần nhà cô có phải gần đây đã đắc tội với ai rồi không."

Lý Thu Nguyệt lắc đầu: “Làm sao có thể chứ."

Chị Vương thường ngày quan hệ rất tốt với Lý Thu Nguyệt nên vỗ tay cô nói: “Xế chiều hôm nay, có một nhóm người đến hỏi thăm cô. Bọn họ đập cửa nhà cô, cô đi làm không có ở nhà nên họ đã tìm tôi và Tiểu Từ ở đối diện, hỏi thăm tình hình của cô và cậu Trần.”

------oOo------